279. Quốc quân sủng ái Thẩm Lãng vô song và màn kén rể gây sốc!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Quốc quân sủng ái Thẩm Lãng vô song và màn kén rể gây sốc!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 279 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện đối phó Thái tử cùng Tam vương tử hoàn toàn khác biệt so với những tranh đấu trước đó.
Lúc trước chỉ cần tiêu diệt kẻ địch là được.
Mà lần này thì không.
Muốn tiêu diệt Thái tử cùng Tam vương tử, trước tiên phải phò tá Ngũ vương tử.
Phò tá Ngũ vương tử mới là căn bản.
Bằng không, chỉ dựa vào một mình Thẩm Lãng dũng cảm đấu tranh với Thái tử, Tam vương tử thì sao?
Điều này là không thể.
Trước đây, Thẩm Lãng dù đối phó với Khương quốc hay Tô Nan, đều là lập công.
Người trực tiếp được hưởng lợi chính là quốc quân.
Chính bởi vì vị thế trong lòng quốc quân ngày càng nặng, Thẩm Lãng ở trong Việt quốc mới càng ngày càng ngang ngược làm càn.
Dù sao, chỉ cần không vi phạm lợi ích của quốc quân, không giẫm lên giới hạn cuối cùng của ông ta, thì đều không có việc gì.
Nhưng Thái tử cùng Tam vương tử không chỉ là con trai của quốc quân, mà còn có thể là người thừa kế của Việt quốc.
Nếu tiêu diệt bọn họ, tổn thất lớn nhất sẽ là Việt quốc, và cả quốc quân Ninh Nguyên Hiến.
Đương nhiên Thẩm Lãng chẳng quá để ý đến lợi ích của Việt quốc.
Nhưng dù sao mình cũng coi như là chưa chính thức làm rể của Ninh Nguyên Hiến, mặc dù Ninh Nguyên Hiến không chấp nhận, bản thân Thẩm Lãng cũng không nhận.
Cho nên trận đấu tranh lần này, quan trọng nhất là phải nuôi dưỡng Ngũ vương tử Ninh Chính.
Bước đầu tiên là để địa vị của huynh ấy trở lại bình thường.
Địa vị của Ninh Chính lúc này hoàn toàn không bình thường, đường đường là con trai của quốc quân, không có bất kỳ tước vị nào, bên người cũng gần như không có người hầu, thậm chí còn lấy con gái của một thương nhân.
Không chỉ có thế, mỗi lần trong cung có lễ mừng gì thì Ninh Chính đều vắng mặt.
Không phải huynh ấy không muốn đi, mà là quốc quân không cho huynh ấy đi.
Huynh ấy bị cà lăm, hơn nữa còn bị xem là sao chổi, quốc quân ghét bỏ, cảm thấy huynh ấy ở đó chỉ làm mất mặt mình.
Cho nên muốn cho địa vị của huynh ấy trở lại bình thường, đầu tiên nhất định phải phong tước.
Nói như vậy, con trai của quốc quân là phải phong công tước.
Đối với Ninh Chính mà nói, cũng có thể phong hầu, như vậy ít nhất có thể lập phủ đệ, có khả năng xây dựng một thế lực riêng thuộc về mình.
Để Ninh Chính được phong tước, lập phủ đệ xong xuôi, tiếp theo chính là bước thứ hai: thành lập đội ngũ, tổ chức thành viên.
Sau đó là bước thứ ba: mang theo đội ngũ của Ninh Chính làm cho mọi người mắt tròn mắt dẹt, không ngừng tạo ra kỳ tích, không ngừng lập được công lao, làm cho cả thiên hạ đều biết Ninh Chính lợi hại đến cỡ nào? Để quốc quân Ninh Nguyên Hiến hoàn toàn nhìn huynh ấy bằng ánh mắt khác, hoàn toàn thay đổi nhận thức.
Cuối cùng mới là bước thứ tư: tiêu diệt Thái tử cùng Tam vương tử đồng thời đưa Ninh Chính trở thành Thái tử mới.
Nhiệm vụ này sau khi hoàn thành!
Thẩm Lãng xấp xỉ coi như là không còn kẻ thù trên đời.
Hắn có thể về hưu, trở về tận hưởng cuộc sống giàu sang phú quý ở phủ Hầu tước Huyền Vũ.
Đóng một con tàu lớn, mang theo cục cưng Mộc Lan du lịch nửa vòng trái đất, tiếp đó mỗi ngày mỗi lần ngủ đều nóng bỏng không biết xấu hổ, sinh con.
Nhưng nhiệm vụ này, quả thật có thể nói là khó như lên trời.
Tại sao cả hai lại khó như lên trời?
Lần đầu tiên thành Huyền Vũ hoàn toàn thoát khỏi nguy cơ tân chính khó như lên trời, lần thứ hai diệt gia tộc họ Tô vẫn khó như lên trời.
Bây giờ vẫn còn ư?
Thật đúng là còn.
Muốn tiêu diệt Thái tử cùng Tam vương tử đồng thời lập Ngũ vương tử Ninh Chính làm Thái tử, nghe vào thực sự không thể tưởng tượng nổi.
Ninh Chính trở thành Thái tử? Điều này sao được?
Thế nhưng một khi thành công, cảm giác thành tựu còn đã hơn nhiều.
Mấu chốt là thật sự có thể làm một mẻ, khỏe suốt đời, không còn kẻ thù trên đời!
...
Hai ngàn quân của phủ Đề đốc Thiên Việt vẫn bao vây dinh của Ngũ vương tử, không cho bất luận ai ra vào.
Thẩm Lãng sau khi về nhà, Băng Nhi tâm trạng cũng an định lại, đang ngủ say.
Kim Mộc Thông không ở nhà.
Huynh ấy đi Tông Chính tự xin gặp mặt Đại Tông Chính Ninh Dụ.
Kim Mộc Thông biết vị thế của mình rất nhẹ, căn bản không thể cứu được Ngũ vương tử Ninh Chính.
Nhưng không thể vì làm không được mà liền không đi làm.
Cho nên ba ngày nay, huynh ấy đều túc trực ở trong Tông Chính tự.
Thẩm Lãng kiểm tra thai nhi của tiểu Băng, vẫn vô cùng khỏe mạnh, chỉ có điều bởi vì mẹ thấp thỏm lo âu nên thai nhi cũng bị ảnh hưởng một chút.
Băng Nhi nghi ngờ đó là một bé gái.
Đại bộ phận đều đặc biệt văn tĩnh, nhưng có đôi khi cũng vô cùng hoạt bát, cũng sẽ tay đấm chân đá vào bụng mẹ.
Thẩm Lãng cách cái bụng, nhẹ nhàng an ủi đứa bé trong bụng.
Ngủ mười mấy tiếng đồng hồ, Băng Nhi tỉnh lại.
Nàng đi trước rửa mặt.
Sau đó lại một lần chui vào lòng Thẩm Lãng.
- Cô gia, chờ cứu được Ngũ vương tử xong xuôi, chúng ta liền về nhà được không? Nô nô chẳng thích ở kinh đô chút nào.
Thẩm Lãng cũng không thích.
Hắn vốn có ý đuổi Băng Nhi về thành Huyền Vũ, nhưng bây giờ bụng Băng Nhi quá lớn, nếu chạy về ngược lại không tốt.
Đơn giản là chờ sinh con ra, hơn nữa khi bé gần một tuổi sẽ đưa về thành Huyền Vũ.
Đứa bé quá nhỏ, cũng không thích hợp đi đường xa vất vả.
- Không biết Khả Khả cùng Hề Hề sao rồi? Chỗ Đại Ân Đình đặc biệt đáng sợ. - Băng Nhi bất an nói.
Thẩm Lãng nói:
- Băng Nhi yên tâm, chúng ta một khi cứu được Ngũ vương tử Ninh Chính, liền lập tức đón hai cô bé về nhà.
...
Bên trong Tông Chính tự!
Kim Mộc Thông vẫn không nhúc nhích đứng ở trong sân.
Thế nhưng Đại Tông Chính Ninh Dụ căn bản cũng không thấy huynh ấy.
Vị thế của Kim Mộc Thông quá thấp, còn căn bản không lọt vào mắt Ninh Dụ.
Tuy rằng là thế tử phủ Hầu tước Huyền Vũ đáng quý, nhưng ai cũng biết người có tiếng nói của gia tộc họ Kim ở trong kinh đô là Thẩm Lãng.
Kim Mộc Thông thật sự là người nhỏ, lời nói nhẹ, nói một câu đều không ai để ý.
Nhưng huynh ấy cứ như vậy mãi đứng ở chỗ này.
Buổi tối thực sự quá mệt mỏi, liền ngồi dưới đất ngủ, sau đó có người đưa đến một tấm thảm cho huynh ấy.
Sáng ngày thứ hai, huynh ấy lại đứng ở chỗ này chặn Đại Tông Chính vương thúc Ninh Dụ.
Cái tính tình kiên cường thế này, ngược lại đặc biệt tương tự với Kim Trác.
Cuối cùng có một ngày, Đại Tông Chính Ninh Dụ nói:
- Kim Mộc Thông ngươi trở về đi, lời của ngươi chẳng có trọng lượng gì, chờ Thẩm Lãng đến đây đi.
Tiếp đó Đại Tông Chính Ninh Dụ lại nói:
- Nhưng mà dù cho Thẩm Lãng đến cũng vô ích, cũng không cứu được Ninh Chính, trước mặt mọi người ra tay sát hại ba quan viên triều đình, hai quan lại triều đình, còn có một vị Đại Lý tự Thiếu Khanh, quả thực chính là làm người khiếp sợ, đã truyền khắp các nước phương Đông, toàn bộ sứ thần ngoại quốc đều tỏ ý kinh ngạc. Không thể tin được trong vương tộc Việt quốc của ta lại có hạng người tàn nhẫn như thế.
Chuyện này là thật.
Cái tin Ninh Chính ở trong nhà giết chết mấy quan viên triều đình quả thực bùng nổ cả kinh đô.
Thật sự là nghe rợn cả người.
Như vậy cái hậu quả này có nghiêm trọng không?
Hết sức nghiêm trọng.
Vương triều Mãn Thanh, con trai trưởng của hoàng đế Đạo Quang là Dịch Vĩ đã nói với thầy mình: Nếu được làm Hoàng đế, người đầu tiên ta giết chính là ông. Kết quả hoàng đế Đạo Quang đá một cước trúng chỗ hiểm của Dịch Vĩ, khiến hoàng tử này tử vong (*).
(*) Năm Đạo Quang thứ 11 (1831), Hoàng trưởng tử Dịch Vĩ đột ngột qua đời. Lúc này, Đạo Quang Đế mới hối hận, ôm quan tài của Dịch Vĩ mà khóc thảm thiết. Một số sử sách cho rằng Dịch Vĩ bị đầu độc do có mâu thuẫn với một vị quan.
Vị hoàng trưởng tử này, thậm chí gần như là Thái tử Dịch Vĩ, chỉ là nói lời cực kỳ bất kính với thầy mình đã bị hoàng đế một cước đá chết.
Nhưng nếu muốn nói không nghiêm trọng ư?
Hán Cảnh Đế Lưu Khải lúc còn là Thái tử, cũng bởi vì chơi cờ nổi lên tranh chấp, lại dùng bàn cờ đập chết Thái tử nước Ngô Lưu Hiền (*).
(*) Năm 174 TCN, con Lưu Tị là Ngô Thái tử Lưu Hiền vào kinh đô triều kiến Hán Văn Đế, uống rượu đánh cờ với Thái tử Khải. Hai bên xảy tranh chấp, Ngô Thái tử tính cách thô bạo, không cung kính Hoàng Thái tử. Lưu Khải tức giận cầm bàn cờ đánh chết Ngô Thái tử.
Kết quả thì sao?
Không có chuyện gì, địa vị Thái tử của ông ta hoàn toàn chẳng chịu ảnh hưởng.
Dĩ nhiên chuyện này sau đó cũng trở thành mồi lửa cho Ngô vương Lưu Tị mưu phản.
Cho nên trong mắt nhiều người.
Thẩm Lãng công khai giết chết du kích tướng quân Vương Đống, là một sự việc tội ác tày trời.
Ngũ vương tử Ninh Chính công khai đánh chết năm tên quan viên Đại Lý tự, cũng là sự việc gây chấn động cả nước.
Nhìn qua cứ như chọc thủng trời.
Thế nhưng trong mắt Thẩm Lãng, cái này đều chưa nói tới đại sự gì.
...
Trong phủ Thái tử!
Ninh Dực đã không còn pho tượng Kim Mộc Lan, thế nhưng trong tay huynh ấy luôn luôn phải nắm một thứ gì đó.
Lúc này, huynh ấy liền nghịch một món đồ trang trí bằng phỉ thúy.
Lục vương tử Ninh Cảnh, đưa ánh mắt vô cùng lấy lòng nhìn Thái tử.
Cả tộc họ Tô diệt vong, Tô phi hoàn toàn tinh thần suy sụp, mỗi ngày đều đóng chặt cửa cung, bất luận ai cũng không gặp, sẽ chờ quốc quân trở về, ngay cả con trai ruột Ninh Cảnh cũng không thèm đoái hoài.
Mà Ninh Cảnh thì mỗi ngày tới phủ Thái tử nịnh bợ.
Gia tộc họ Tô diệt vong, Ninh Cảnh ngược lại không có chết.
Nhưng muốn có địa vị như trước kia là không thể nào, cho nên vội vàng qua đây nương tựa Thái tử.
Trác Chiêu Nhan nói:
- Bệ hạ đã xuôi nam, bốn ngày sau là có thể hồi đô.
Ninh Cảnh nói:
- Thẩm Lãng rõ ràng bị tâm thần, ở cổng Huyền Vũ công khai giết chết tướng lĩnh triều đình, công khai công kích Thành Vệ Quân, đây không phải là mưu phản vậy là cái gì? Thật vất vả lập một công lao lớn, để hắn quên hết tất cả, chính là một tên ở rể nhỏ nhoi mà thôi, đừng tưởng rằng cùng Ninh Diễm ngủ qua một lần, lại là con rể họ Ninh chúng ta, hắn còn không xứng.
Muốn nói kẻ thống hận Thẩm Lãng nhất, tuyệt đối chính là lục vương tử Ninh Cảnh.
Nguyên bản địa vị của huynh ấy vượt trội đến mức nào?
Dựa lưng vào gia tộc họ Tô, hưởng vinh hoa phú quý bất tận, Thái tử cùng Tam vương tử đều phải đến đây mượn hơi huynh ấy.
Mà bây giờ huynh ấy gần như không có gì cả.
Trác Chiêu Nhan nói:
- Có một loại mạnh mẽ giả tạo, cáo mượn oai hùm, Thẩm Lãng chính là như thế. Bây giờ, hắn mới có thể biết rõ bản thân yếu ớt đến mức nào rồi.
Ninh Cảnh nói:
- Nhưng đã không còn kịp rồi, kẻ đắc tội Thái tử ca ca liền chỉ có một con đường chết. Thái tử ca ca, vì sao không cho Trương Đề đốc trực tiếp dẫn đầu đại quân công phá nhà Ninh Chính, bắt Thẩm Lãng lại.
Thái tử Ninh Dực chưa trả lời huynh ấy, mà là vẫn thưởng thức phỉ thúy trong tay.
Trác Chiêu Nhan nói:
- Điện hạ yên tâm, bệ hạ yêu ghét rõ rệt, Thẩm Lãng mặc dù có công, nhưng ở trước mặt kinh đô giết người, hơn nữa giết du kích tướng quân triều đình, lại phá cổng mà vào, đây hoàn toàn là mưu phản, hoàn toàn là tát thẳng vào mặt bệ hạ, sẽ cho người liên tưởng tới Tô Nan.
Ngay lúc đó Tô Nan chính là công khai phá cổng Chu Tước, hoàn toàn để lộ mặt nạ cường đại của Việt quốc.
Hôm nay Thẩm Lãng dẫn binh nhảy vào cổng thành Huyền Vũ, nhìn qua quả thực cùng tình hình Tô Nan có chút tương tự.
Ninh Cảnh nói:
- Phụ vương rất sĩ diện, nếu ai dám đụng chạm phụ vương đều hẳn phải chết không thể nghi ngờ, dù cho lập công lao cũng không ngoại lệ, Thẩm Lãng lần này chết chắc rồi.
Ninh Cảnh nói lời này, kỳ thực có chút chắc chắn cha của mình cay nghiệt thiếu tình cảm.
Thái tử vẫn không nói.
Ninh Cảnh lại lấy lòng nói:
- Trác tiểu thư rõ ràng cao minh, bây giờ Ninh Chính giết người, Thẩm Lãng giết người, hai người kia một người đều không gánh nổi, đối với Thẩm Lãng mà nói rõ ràng họa vô đơn chí.
Thái tử cuối cùng để phỉ thúy xuống, tiếp đó nhìn sang Trác Chiêu Nhan nói:
- Hai lần.
Cơ thể mềm mại Trác Chiêu Nhan run lên, lập tức quỳ xuống.
Thái tử vẫn thường lệ như vậy, chẳng biết tại sao, không biết bắt đầu từ đâu.
Chỉ có người hiểu huynh ấy nhất, mới biết ý huynh ấy là gì.
Huynh ấy nói hai lần, chính là Khổ Đầu Hoan.
Lần đầu tiên bảo Khổ Đầu Hoan đi giết Từ Thiên Thiên, kết quả Khổ Đầu Hoan không có động thủ.
Mà lần này để huynh ấy đi ám sát Kim Trác, huynh ấy vẫn không có động thủ.
Chẳng những không hề động tay, ngược lại còn biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, cái này mới dẫn đến nước Ngô ngộ phán, hoàn toàn thua cuộc chiến thành Nộ Triều.
Hậu quả đặc biệt vô cùng thê thảm.
Nhất là hội Ẩn Nguyên, tổn thất kinh người.
- Điện hạ, hắn vẫn dùng được mà, hy vọng điện hạ cho hắn thêm mấy cơ hội nữa, người trong thiên hạ có võ công cao hơn hắn rất nhiều nhưng đều rất khó sai phái, hắn là nhân tài hiếm thấy.
Trác Chiêu Nhan cầu khẩn.
Thái tử Ninh Dực nói:
- Dụ hắn xuất hiện, tiếp đó bắt, tiếp đó thì cứ xử lý công khai!
Nghe những lời này, tức khắc cơ thể mềm mại Trác Chiêu Nhan run lên.
- Điện hạ, xin cho hắn thêm một cơ hội, muốn tìm một con chó có võ công cao như vậy thực sự không thể tìm được.
Thái tử không nói gì thêm.
Vì lời huynh ấy nói ra, đều tuyệt đối sẽ không đổi giọng.
Võ công Khổ Đầu Hoan rất cao, có đôi khi cũng quả thực dùng tốt.
Nhưng quá có cá tính.
Lại còn phải phân biệt thiện ác, còn muốn phân biệt chính tà?
Cái này cũng không tránh khỏi quá buồn cười.
Người có cá tính thì được, thế nhưng chó tuyệt đối không thể.
Lần đầu tiên không nghe lời, còn vốn có tình.
Lần thứ hai không nghe lời, vậy con chó này cũng chỉ có thể đánh chết ngay lập tức.
- Vâng!
Trác Chiêu Nhan xìu xuống:
- Ta sẽ nhanh chóng bảo hắn gặp mặt, tiếp đó bắt hắn!
...
Công chúa Ninh Diễm lúc này vẫn giam lỏng ở trong một cái viện nhỏ trong Tông Chính tự.
Trưởng công chúa Ninh Khiết trở về kinh đô xong xuôi, lập tức giao Trịnh Đà cho Hắc Thủy Đài Diêm Ách, bản thân lại một lần nữa ẩn cư tiến vào Tĩnh Lư.
Bên trong dinh của Ninh Chính xảy ra chuyện gì? Nàng hoàn toàn biết.
Chuyện xảy ra của Thẩm Lãng ở cổng thành Huyền Vũ, nàng cũng biết.
Thế nhưng nàng vẫn xem như chưa biết gì.
Hoàn toàn đóng cửa không ra.
Có một thái giám tâm phúc đã từng đề cập qua một lần.
Lần này có lẽ là cơ hội tốt để hòa giải quan hệ với công tử Thẩm Lãng.
Nhưng mà công chúa Ninh Khiết nói:
- Ta vì sao phải cùng hắn hòa giải quan hệ?
Chuyện này liên quan đến Thái tử, liên quan đến Tam vương tử Ninh Kỳ, nàng tuyệt đối sẽ không nhúng tay.
...
Lúc này toàn bộ kinh đô đều nín thở, cùng đợi quốc quân trở về.
Gần đây chuyện đã xảy ra thực sự quá nhiều.
Việt quốc gặp phải nguy cơ chết người, ngay sau đó Thẩm Lãng cùng Trương Xung ngăn cơn sóng dữ.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến lại diễn một lần mạo hiểm cực lớn, để cho Biện Tiêu tấn công nước Ngô, giết chóc đẫm máu.
Không đến hai tháng ngắn ngủi, xung quanh Việt quốc bạo phát vài lần đại chiến.
Hơn nữa, Việt quốc đại thắng hoàn toàn.
Lúc trước bởi vì chuyến săn biên giới thất bại, bởi vì Tô Nan ở kinh đô ra vào như chốn không người, để danh dự Ninh Nguyên Hiến bị tổn hại nghiêm trọng, gần như xuống dốc không phanh.
Nhưng mà cũng chính là hai tháng ngắn ngủi, tất cả xoay chuyển tình thế.
Uy danh quốc quân Ninh Nguyên Hiến đạt đến đỉnh cao.
Nhất là sau khi ký kết minh ước Ngô Việt, càng thêm vang danh khắp thế giới phương Đông.
Trước kia Ninh Nguyên Hiến cũng đã mạnh phi thường, sau khi thu được thành công to lớn thế này, ông ta chắc chắn càng thêm càn cương độc đoán, nắm quyền sanh sát trong tay.
Toàn bộ quan viên đều phải cầu phúc đi.
Lúc này hẳn là im lặng chờ quốc quân về đô, tiếp đó mọi người cùng nhau chúc mừng trận thắng lợi vĩ đại này.
Thật không ngờ vẫn có người dấy lên sóng to gió lớn.
Đầu tiên là Ninh Chính điên rồi, lại đang trong nhà công khai giết chết năm tên quan viên triều đình.
Thứ nhì là Thẩm Lãng ở cổng thành Huyền Vũ chém giết du kích tướng quân triều đình, tương đương mưu phản.
Lúc này, quân của phủ Đề đốc Thiên Việt còn bao quanh Thẩm Lãng.
Chỉ cần ý chỉ của quốc quân hạ xuống một cái, liền lập tức vọt vào lùng bắt Thẩm Lãng, hoặc là giam vào Đại Lý tự, hoặc là quăng vào ngục giam Hắc Thủy Đài.
Thẩm Lãng ra tay hoàn toàn là làm mất mặt quốc quân.
Bệ hạ tuyệt đối sẽ không tha thứ.
Hơn nữa quốc quân ở hành cung phía bắc, vốn định suy nghĩ ra oai một lần.
Sứ giả nước Sở vừa đến, lập tức nhìn thấy Ngô vương tin phục Việt vương, không biết ngoan ngoãn đến mức nào.
Đây là cú sốc lớn đối với nước Sở thế nào?
Chuyện này khiến cho cảm xúc Ninh Nguyên Hiến thoải mái sung sướng bao nhiêu?
Thứ hư vinh hãnh tiến như Ninh Nguyên Hiến mong chờ đã lâu.
Mà bây giờ xem như là hỏng bét.
Tất cả mọi người chắc chắn, lúc này quốc quân Ninh Nguyên Hiến nổi giận.
Một khi trở về kinh đô, chắc chắn sấm sét mưa sa, ra uy dọa người.
Cho nên toàn bộ quan viên kinh đô đều co rúm lại, nín thở, cùng đợi quốc quân thể hiện long uy.
Chờ Thẩm Lãng gặp họa, Ninh Chính gặp họa.
Chờ đầu của rất nhiều người rơi xuống đất!
...
Bên trong phủ Tể tướng.
Hành tỉnh Thiên Nam Tổng đốc Chúc Nhung nói:
- Phụ thân, bệ hạ khoảng cách kinh đô chỉ có hơn một trăm dặm, so với trong tưởng tượng còn nhanh hơn, có thể thấy được chạy rất vội, có thể thấy được vô cùng phẫn nộ.
Thượng Thư Đài Tể tướng Chúc Hoằng Chủ đang viết chữ.
Đây mới thật sự là nhà thư pháp lớn.
Chúc Nhung nói:
- Thái tử điện hạ bên kia thì sao?
Tể tướng Chúc Hoằng Chủ nói:
- Cứ theo huynh ấy đi.
Chúc Nhung nói:
- Tất cả những người từ quận Bạch Dạ về kinh đô đều phải được cách ly, chính lệnh này dù sao cũng là Thượng Thư Đài phát ra ngoài.
Chúc Hoằng Chủ nói:
- Không phải ta phát ra ngoài.
Địa vị của vị Tể tướng đại nhân này mới thật sự là siêu phàm thoát tục.
Thượng Thư Đài tổng cộng có bốn vị Tể tướng, lão tuyệt đối đứng đầu, là cột chống trời tuyệt đối trong dàn quan văn của Ninh Nguyên Hiến.
Thế nhưng trong mắt lão, Thượng Thư Đài là Thượng Thư Đài, Chúc Hoằng Chủ là Chúc Hoằng Chủ.
Không muốn nhúng tay quá nhiều.
Chúc Nhung nói:
- Chính là Thượng Thư Đài phát ra chính lệnh, tất cả mọi người bản năng sẽ cảm thấy liên quan với ngài.
Chúc Hoằng Chủ nói:
- Không sao cả, bệ hạ biết không có quan hệ gì với ta là được.
Vị Tể tướng đại nhân này lớn tuổi, hầu hết thời gian đều không thượng triều.
Chỉ có đến thời khắc quan trọng nhất, lão mới phải xuất hiện ở trong triều đình, giống như một cây Định Hải Thần Châm.
- Nếu là Bồ Tát, vậy khó tránh khỏi sẽ bị người mang ra dùng, không có gì đáng ngại. - Chúc Hoằng Chủ nói:
- Rất nhiều chuyện không nên dính vào, họ Chúc chúng ta hỗ trợ Thái tử điện hạ, nhưng bây giờ thời khắc này, căn bản không cần chúng ta lộ diện.
Chúc Nhung nói:
- Vậy Thẩm Lãng người này?
Chúc Hoằng Chủ nói:
- Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự được.
...
Quốc quân so với trong tưởng tượng của tất cả mọi người đã trở về quá nhanh.
Sớm một ngày, liền xuất hiện phía bắc kinh đô.
Tức khắc Thái tử điện hạ dẫn đầu quần thần, dùng nghi thức trang trọng nhất, đón tiếp quốc quân trở về chiến thắng.
Để ăn mừng trận thắng lợi to lớn này.
Quốc quân thậm chí không có trực tiếp đi hoàng cung, mà là đi đến Thánh miếu mới xây, tế lễ thánh nhân.
Tiếp đó đi tế đàn của tổ tiên, tạ tội với tổ tiên.
Cuối cùng khi tiến vào hoàng cung, màn đêm đã buông xuống.
Ông ta đi thăm Biện phi, còn hứng khởi áp tai lên bụng của Biện phi nghe tim thai.
Ở cùng một chỗ với Biện phi suốt một lúc lâu!
Phủ Đề đốc Thiên Việt Trương Triệu tiến vào bên trong vương cung!
- Khởi bẩm bệ hạ, năm ngày trước, Thẩm Lãng dẫn binh trở về kinh đô, căn cứ chính lệnh Thượng Thư Đài cùng Xu Mật Viện, bất luận ai từ quận Bạch Dạ trở về kinh đô, đều phải trước tiên tiếp thu cách ly, kiểm tra sức khỏe không có bệnh tật xong xuôi, sẽ giải trừ cách ly. Nhưng Thẩm Lãng tự cho mình lập công lớn, coi thường lệnh triều đình của Thượng Thư Đài, công khai chém giết du kích tướng quân Vương Đống của phủ Đề đốc, giết tám mươi ba binh lính Thành Vệ Quân.
- Hành vi như vậy thật rợn người. Hơn nữa những người này từ quận Bạch Dạ tới, thần lo sợ cho trên người bọn họ sẽ có bệnh đậu mùa, cho nên điều động hai ngàn quân bao vây chỗ Thẩm Lãng ở, bất luận ai không được ra vào.
- Hôm nay nên xử trí Thẩm Lãng như thế nào, xin bệ hạ càn cương độc đoán!
Phủ Đề đốc Thiên Việt Trương Triệu, coi như là người của quốc quân, thế nhưng lập trường ủng hộ Thái tử.
Đây cũng là quốc quân cho phép.
Cuối cùng Thiên Việt Trung đô đốc sống chết gì cũng là phe của Tam vương tử Ninh Kỳ, gần như nắm giữ tất cả binh quyền xung quanh thành Thiên Việt.
Như vậy Thành vệ quân giao cho phe phái Thái tử, cũng là chuyện đương nhiên.
Chưa kể Cấm quân tinh nhuệ nhất, hoàn toàn thuần phục Ninh Nguyên Hiến.
Cho nên cục diện này vẫn cân đối.
Nghe được lời Đề đốc Trương Triệu nói, quốc quân nổi giận:
- Thẩm Lãng to gan lớn mật, to gan lớn mật.
- Hắn xem cổng Huyền Vũ là gì vậy? Là cổng nhà hắn à?
- Cũng dám tự tiện xông vào, hơn nữa còn dám công khai chém giết tướng lĩnh triều đình của ta?
- Hắn cho rằng ở hành tỉnh Thiên Tây lập được một chút công lao, có thể muốn làm gì thì làm à?
- Làm càn, làm càn!
- Lê Chuẩn, dẫn người đi phủ Ninh Chính, bắt Thẩm Lãng về đây cho ta.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Vâng!
Tiếp đó, ông ta tự mình mang theo mấy chục tên võ sĩ, đi đến dinh của Ninh Chính để "bắt" Thẩm Lãng.
...
Sau nửa canh giờ!
Thẩm Lãng xuất hiện ở trước mặt quốc quân Ninh Nguyên Hiến.
Thẩm Lãng lạy xuống nói:
- Bái kiến bệ hạ.
Quốc quân nhìn Thẩm Lãng một lúc lâu, giống như muốn xem hắn có tiều tụy phong trần, có gầy đi chút nào hay không.
Kết quả hoàn toàn không có, vẫn là rạng rỡ chói mắt.
Tức khắc, quốc quân liền khó chịu.
Hai tháng này, ta dốc hết tâm huyết, tinh thần suy sụp, đều giống như già thêm mấy tuổi.
Ngươi lại hoàn toàn không thay đổi?
Buồn cười?
Quốc quân lúc đầu muốn nổi cơn thịnh nộ.
Nhưng tính toán một chút.
Mãi diễn trò cũng không có ý nghĩa.
- Khốn nạn, ngươi cứ không thể nhẫn nhịn như vậy à? - Quốc quân cất giọng bất đắc dĩ:
- Cứ nhất thiết phải kịch liệt như vậy à? Ngươi biết có người sẽ hãm hại lúc ngươi vào thành vì sao không lén lút vào thành? Chuyện ngươi giết một du kích tướng quân không phải là tát thẳng vào mặt ta sao? Cứ như vậy xông vào cổng Huyền Vũ, ngươi để uy nghiêm quốc gia vào đâu?
Thẩm Lãng liền muốn mở miệng giải thích.
- Quên đi, quên đi, ngươi giải thích cũng vô ích, cũng là già mồm át lẽ phải, ngươi căn bản không phải là người tốt.
Quốc quân không nhịn được xua tay một cái.
- Nhưng chuyện này vô cùng nghiêm trọng, ta nhất định phải trừng phạt ngươi, uy nghiêm quốc gia há có thể đùa.
- Nhưng mà, chuyện này lát nữa hãy nói. - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ngươi lập được công lao lớn như vậy, lại là diệt Tô Nan, lại là diệt Trịnh Đà, hơn nữa còn cứu vớt toàn bộ quận Bạch Dạ, hoàn toàn ngăn chặn dịch đậu mùa ở bên trong quận Bạch Dạ, ngươi muốn phần thưởng gì? Nói một chút coi!
Thẩm Lãng nói:
- Cái gì đều có thể nói được sao ạ?
- Khoan đã! - Quốc quân nói:
- Ngươi vẫn câm miệng đi, ta nói.
Được được được, vậy cho ngài nói trước.
Quốc quân nói:
- Vân Mộng Trạch đi Viêm Kinh cùng bàn với Liêm thân vương về chuyện Ninh Diễm ly dị. Như thế ta định ngày cho các ngươi, để cho ngươi cưới Ninh Diễm ra sao?
Á!
Lần này Thẩm Lãng không biết nên nói như thế nào.
Bởi vì hắn không thể tổn thương trái tim Ninh Diễm.
Chính là, hắn tuyệt đối không muốn từ bỏ họ Kim, càng không muốn rời khỏi Kim Mộc Lan.
Quốc quân nói:
- Kim Trác bên kia, ta sẽ ban cho hắn một ý chỉ, để cho hắn yên tâm để ngươi tự do, từ nay về sau ngươi không còn là người ở rể gia tộc họ Kim. Còn giữa ngươi và Kim Mộc Lan, ta cũng không ép các ngươi xa nhau, các ngươi nên quan hệ ngầm vẫn sẽ như cũ, nhưng bên ngoài ngươi chỉ có thể có Ninh Diễm là vợ.
Ở ngay điểm này, quốc quân Ninh Nguyên Hiến thực sự đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ.
Không chỉ gả con gái cho ngươi, hơn nữa còn đối với quan hệ của ngươi cùng Kim Mộc Lan mở một con mắt nhắm một con mắt.
Thẩm Lãng hết hồn:
- Bệ hạ, thần… thần chỉ nguyện ý làm con rể, bằng không như vậy đi, thần vừa làm con rể gia tộc họ Kim, vừa làm con rể nhà ngài được không? Đồng thời làm con rể cả hai gia tộc, có thể cũng là một chuyện hay ho.
Nghe những lời này, Ninh Nguyên Hiến gần như không thể tin được vào tai mình.
Trên cái thế giới này vẫn còn có người vô liêm sỉ như vậy ư?
Đồng thời làm con rể?
Thật tài tình khi ngươi đã nghĩ ra cái ý tưởng này!
Bên cạnh Lê Chuẩn cũng hoàn toàn kinh ngạc đến sững sờ!
Cái này, cái này e là không chỉ điên rồ?
Trong nháy mắt, quốc quân tức giận đến toàn thân run rẩy.
- Ném ra cho ta, ném ra, lôi ra ngoài...
Tiếp đó, Lãng gia bị hai tên võ sĩ lôi đi, trực tiếp ném ra ngoài.
- Ném vào cho ta, ném vào tới...
Một lát sau.
Thẩm Lãng lại một lần nữa bị ném tới trước mặt quốc quân.
Ninh Nguyên Hiến rống giận chửi điên cuồng:
- Thẩm Lãng, ngươi biết ngươi vừa rồi bỏ qua cái gì à?
- Sau này không có cơ hội, tuyệt đối không có cơ hội.
- Đồ chó không biết tốt xấu, ngươi mãi mãi bỏ lỡ cơ hội trở thành con rể của ta.
- Vô liêm sỉ, vô liêm sỉ!
Quốc quân giận dữ quả thực không biết nên phát tiết như thế nào.
Con rể của ta đây, chẳng lẽ còn không bằng con rể gia tộc họ Kim?
Tên con rể này, ngươi bị nghiện cái công việc này hay sao?
Ngươi vì tiếp tục làm con rể họ Kim, lại từ chối biến thành phò mã của ta, lại từ chối cưới Ninh Diễm?
Khốn kiếp.
Lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú.
Ninh Nguyên Hiến ta đây cho tới bây giờ cũng không có bị người ta từ chối thẳng thừng thế này.
Nếu không phải là ta tốt tính, ngươi bây giờ đã bị đánh chết.
Ninh Nguyên Hiến tức giận, ước chừng hít thở mấy hơi, cả người mới thoáng bình tĩnh trở lại.
Ninh Nguyên Hiến cười lạnh nói:
- Thẩm công tử, ngươi lập công lớn, ta không thể không thưởng, ngươi nói đi, ngươi muốn gì?
Câu "Thẩm công tử" này đã mang theo trào phúng.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, thực sự cái gì đều có thể nói được?
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Muốn nói thì nói, không nói thì cút!
Thẩm Lãng nói:
- Xin bệ hạ sắc phong Ninh Chính điện hạ làm công tước!
o0o
Ta làm xong rồi, huhu!
Phần 2 đã được công bố, mời mọi người đón xem.
Ngày hôm nay vẫn cập nhật mười hai ngàn chữ!
Ba ngày 5, 6, 7 tham gia hội nghị duyệt văn thường niên.
Ngày thứ 5 đi tới Thượng Hải, cả ngày di chuyển, hoàn thành chương mười bốn ngàn chữ.
Đêm qua không thể ngủ ở khách sạn, chỉ ngủ được bốn năm giờ.
Hôm nay là ngày thứ 6, cả ngày đều bận rộn, thời gian gõ chữ chỉ có hơn ba giờ đồng hồ vào buổi chiều.
Thật là tận dụng mọi lúc mọi nơi để gõ chữ!
Cuối cùng hoàn thành mười hai ngàn chữ!
Lời hứa với các huynh đệ, ta đã thực hiện được rồi!
Tối hôm nay ở đài truyền hình Phương Đông (Thượng Hải) lúc đầu muốn gõ chữ trên smartphone, kết quả phát hiện hoàn toàn không thể.
Căn bản không thể tập trung tinh thần.
Khi tan cuộc đã hơn mười một giờ, mệt mỏi rã rời vô cùng.
Nhưng vẫn không ngừng vội vã chạy về khách sạn, cắn răng gõ chữ, cuối cùng ở hai giờ sáng viết xong phần 2.
Cuối cùng hoàn thành lời hứa!
Thật là mệt mỏi đến cực độ!
Ta đi ngủ, ngày mai về nhà.
Chỉ mong tối hôm nay có thể ngủ một giấc thật ngon, huhu!
Ngày thứ bảy là ngày cuối cùng nhân đôi vé tháng!
Các huynh đệ hãy lục túi đi nào.
Nếu như còn có vé tháng thì nhất định phải vote cho ta nhé!
Hai ngày này, ta cố gắng dùng ý chí để gõ chữ.
Các huynh đệ!
Xin cúi đầu bái tạ!