280. Chương 280: Quốc quân kinh hãi! Ngũ vương tử khởi tranh ngôi

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 280: Quốc quân kinh hãi! Ngũ vương tử khởi tranh ngôi

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 280 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe những lời này từ Thẩm Lãng, sắc mặt quốc quân trong nháy mắt biến đổi hẳn.
Là thay đổi thật sự, chứ không phải giống lúc trước chỉ là giả bộ mà thôi, thậm chí ánh mắt đều chợt co rụt lại.
Bởi vì Thẩm Lãng đã can thiệp vào chuyện riêng của ông.
Ông đúng là thích Thẩm Lãng vô cùng.
Nhưng cũng phải có một giới hạn.
Vượt qua cái cấm kỵ này, người nào thăm dò đều không được.
Biện Tiêu không có can thiệp việc riêng của ông, Tể tướng Chúc Hoằng Chủ cũng không thể, Đại đô đốc Hắc Thủy Đài Diêm Ách cũng không được.
Bọn họ có thể theo một vương tử, nhưng là tuyệt đối không thể can thiệp việc riêng của Ninh Nguyên Hiến.
Ý kiến của Thẩm Lãng cơ hồ là đang chỉ trích quốc quân bất công.
Quốc quân tâm tính hẹp hòi, không được phép bất luận kẻ nào chỉ trích bản thân.
Lúc này nghe nói như thế, làm sao có thể không tức giận? Thẩm Lãng nhà ngươi lại muốn chuyển công lao cho Ninh Chính, xem như trò đùa à? Nhạo báng trẫm à?
Một lát sau, quốc quân bình thản hỏi:
- Thẩm Lãng, ngươi đây là muốn nhúng tay vào chuyện gia đình của trẫm sao?
Tính cách Ninh Nguyên Hiến rất rõ ràng và dứt khoát, khi ông nổi giận, chưa chắc là thực sự tức giận.
Thế nhưng khi ông cất giọng lạnh nhạt, đó chính là giận thật.
Giọng điệu càng bình thản, trong lòng tức giận lại càng kinh người.
Thẩm Lãng cũng thu hồi khuôn mặt tươi cười, lắc đầu nói:
- Bệ hạ, thần có thể nói thật không?
Quốc quân nói:
- Nói đi!
Thẩm Lãng nói:
- Thần nợ Ngũ điện hạ rất nhiều ân tình, năm đó Phủ Bá tước Huyền Vũ gặp nguy, không ai ra tay giúp đỡ, là Ngũ điện hạ đã dốc hết sức lực.
- Lần này rõ ràng là thị thiếp của thần giết quan viên Đại Lý Tự, thế nhưng Ngũ vương tử vì bảo hộ người nhà của thần, chủ động gánh tội giết người.
Nghe những lời này, quốc quân thoáng lộ vẻ xúc động.
Đối với Ninh Chính, rõ ràng cho tới giờ ông cũng không quan tâm, cũng không có thật sự hiểu.
Người mà ông không thích, liền chẳng muốn nhìn, tốt nhất vĩnh viễn đừng xuất hiện trong tầm mắt.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, mong ước này của thần có được bệ hạ chấp thuận không?
Quốc quân nói:
- Ân tình ngươi phải trả thì hãy dùng thứ của mình, đừng lấy của trẫm.
Lời này đặc biệt rõ ràng.
Thẩm Lãng nhà ngươi lập công trạng lớn, trẫm phải thưởng cho ngươi.
Thế nhưng ngươi muốn chuyển phần thưởng công lao này cho Ninh Chính? Không có khả năng!
Hơn nữa hành động này ta cực kỳ khinh thường, ngươi ỷ vào trẫm nuông chiều thì muốn làm gì thì làm, nhưng tuyệt đối không thể khinh thường trẫm, bằng không ngươi sẽ biết hậu quả là cái gì.
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Vậy thần hiểu rồi, vậy chuyện thứ nhất này, thần thật sự không có bất luận thứ gì mình muốn.
Thế giới này cũng rõ ràng buồn cười.
Những người khác nằm mơ cũng muốn có được phần thưởng của Ninh Nguyên Hiến, nhưng Thẩm Lãng hoàn toàn không có hứng thú.
Ninh Nguyên Hiến còn chưa nói ra, đầu tiên ông định gả công chúa Ninh Diễm cho Thẩm Lãng, tiếp tục sắc phong Thẩm Lãng là Bá tước.
Đương nhiên là Bá tước kiểu mới, không có bất kỳ đất phong cùng tư quân.
Thẩm Lãng nhà ngươi không muốn làm quan, vậy không lo.
Nhưng sau đó nếu có chuyện, ngươi vẫn là phải đi ra làm việc.
Chuyện thứ nhất này, vẫn dùng một loại thân tình ràng buộc hắn, lại không trở ngại sinh hoạt tiêu sái của hắn.
Đôi bên đều vẹn toàn.
Sau đó Thẩm Lãng cùng Ninh Diễm sinh con ra dĩ nhiên là rất có tiền đồ, không đến vài thập niên một gia tộc mới liền quật khởi.
Quốc quân quả thực suy tính đặc biệt chu toàn cho Thẩm Lãng.
Nhưng mà...
Thẩm Lãng không hề có hứng thú.
Cho nên cái nháy mắt của quốc quân quả là cho người mù nhìn, vậy mới để cho người ta tức giận.
Quốc quân nói:
- Ngươi nghĩ không ra thứ mình muốn, vậy thì thiếu trước, ngươi lập công lao, ta không thể không thưởng, trẫm không phải kẻ cay nghiệt thiếu tình cảm như thế đâu.
Ông không phải thì ai!
Chẳng qua là ông chỉ quan tâm đối xử đặc biệt với một số người mà thôi.
Thẩm Lãng lại nói:
- Bệ hạ, lời kế tiếp của thần sẽ vô cùng lớn mật, ngài có thể sẽ tức giận đến mức muốn chém đứt đầu thần.
Nghe những lời này, trái tim quốc quân chợt đánh thót một cái.
Thẩm Lãng nếu nói như vậy, có nghĩa là điều đó thực sự sẽ khiến cho ông nổi trận lôi đình đến mức muốn giết người.
- Trà!
Quốc quân ra lệnh một tiếng.
Đại thái giám Lê Chuẩn tiến lên pha một bình trà cho quốc quân.
Quốc quân trước tiên hớp một miếng, chuẩn bị tâm lý kỹ càng, đỡ phải có chút trở tay không kịp.
Đại thái giám Lê Chuẩn vung tay lên, tất cả mọi người trong thư phòng lui ra ngoài.
Tiếp đó Lê Chuẩn cũng lui ra ngoài, bên trong toàn bộ cung điện chỉ còn lại Thẩm Lãng cùng quốc quân mà thôi.
Quốc quân nói:
- Chính ngươi muốn chết, vậy ta cũng không ngăn, ngươi nói đi! Chính ngươi nói tất cả đi, ta có thể sẽ tức giận đến muốn giết người, nếu thật giết ngươi thì ngươi cũng không cần kêu oan.
Tiếp đó, ông bưng chén trà trong tay lại uống một ngụm.
Lúc đầu muốn thưởng thức, nhưng lại đặt xuống.
Bởi vì nhỡ ra một hồi quá mức kinh ngạc, lỡ tay làm vỡ sẽ không tốt.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ luôn miệng nói thần lập được công trạng lớn, nhưng bản thân thần lại cảm thấy không có công lao gì, bởi vì thần vì báo thù mà đi, thần đã nói muốn chém giết sạch sẽ gia tộc họ Tô.
- Ừ!
Thẩm Lãng nói:
- Thần nhiều khi hoàn toàn bịa đặt lung tung, ngay cả một dấu chấm câu cũng không thể tin tưởng. Thế nhưng thần cùng nhạc phụ Kim Trác, thì tuyệt đối không có nửa lời gian dối.
- Ừ!
Thẩm Lãng lại nói tiếp:
- Cho nên những lời thần nói với bệ hạ cũng không có nửa lời dối gian.
- Ừ! – Mắt quốc quân hơi híp lại, lời này nghe thật dễ chịu. Nhưng mà tại sao ta lại cảm thấy dễ chịu vậy? Ngươi nghĩ rằng ta sẽ quan tâm sao? Lẽ nào ta và Kim Trác cùng đẳng cấp sao?
Thẩm Lãng nói:
- Lúc đầu thần trải qua cuộc sống ở thành Huyền Vũ tiêu dao khoái hoạt, căn bản không muốn tới kinh đô. Thế nhưng không có cách nào, vì cho nhạc phụ đại nhân làm Huyền Vũ Hầu, vì để cho gia tộc họ Kim có được thành Nộ Triều, thần nhất định phải đến. Vì báo thù, thần cũng nhất định phải tới. Tô Nan là kẻ thù của thần, hiện tại ông ta đã chết. Mà mục tiêu kế tiếp thần muốn tiêu diệt, chính là gia tộc họ Tiết!
Ngươi thật đúng là cmn trực tiếp.
Ngươi cũng biết gia tộc họ Tiết là tâm phúc tuyệt đối của trẫm à?
Bá tước Vũ An Tiết Triệt đã làm bao nhiêu chuyện bí mật cho trẫm?
Ngươi cũng biết, toàn bộ mạng lưới thông tin, sản nghiệp bí mật trong ngoài nước Việt, tất cả đều giao cho Tiết Triệt xử lý sao?
Ngươi biết gia tộc họ Tiết mạnh đến mức nào không?
Gia tộc họ Tô cường đại bề ngoài.
Mà gia tộc họ Tiết cường đại hoàn toàn ẩn dưới nước, chỉ biểu hiện ra một tảng băng chìm mà thôi.
Sự cường đại của gia tộc họ Tiết vượt xa ngoài tưởng tượng của Thẩm Lãng ngươi.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ đối với ta rất tốt, ngài rất biết cách dưỡng sinh, có thể làm quốc quân thêm hai mươi năm nữa.
Nghe những lời này.
Mắt Ninh Nguyên Hiến suýt nhảy ra ngoài.
Thằng nghiệt súc này, ngươi có tin trẫm giết chết ngươi không?
Ta bây giờ mới chừng năm mươi tuổi, ngươi lại nói ta còn có thể làm quốc quân hai mươi năm?
Ngươi có ý gì?
Chuyện này là ngươi cố tình nguyền rủa ta sao?
Ninh Nguyên Hiến ta đây biết cách dưỡng sinh, không nói sống lâu trăm tuổi, lẽ nào tám chín mươi tuổi là không bình thường sao?
Ta nhịn, ta nhịn!
Ta không chấp nhặt với con nít.
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng cuối cùng bệ hạ cũng lớn hơn thần mấy chục tuổi, sau khi bệ hạ chết đi, Thái tử nối ngôi sẽ bỏ qua thần sao? Tam vương tử nối ngôi sẽ bỏ qua cho thần sao? Dĩ nhiên, thần có thể cao chạy xa bay, nhưng là bọn họ sẽ bỏ qua gia tộc họ Kim sao? Lẽ nào bệ hạ cần gia tộc họ Kim của thần âm thầm phát triển, sẵn sàng ra trận, tiếp đó chơi cái trò vua ép thần phản, thần không thể không phản? Đây là buộc gia tộc họ Kim làm phản sao? Nhưng thần đã nói rồi, làm phản quá mệt mỏi, thần không muốn, nhạc phụ của thần càng không muốn.
Mắt quốc quân lại một lần nữa nheo lại.
Những lời này của Thẩm Lãng vô cùng độc địa.
Đương nhiên quốc quân hoàn toàn có thể nói, ta có thể hạ chỉ để Thái tử và Tam vương tử đều đối xử tử tế với ngươi, đối xử tử tế với gia tộc họ Kim.
Nhưng điều này sao mà được kia chứ?
Ma quỷ mới tin nổi.
Người chết như đèn tắt.
Một khi vua mới nối ngôi, nào quản ý chỉ của tiên vương.
Chả ai đâu xa, lấy Ninh Nguyên Hiến làm ví dụ, ông có cảm tình với tiên vương thật, thế nhưng sau khi ông nối ngôi, cơ hồ phủ định rất nhiều chính sách của tiên vương.
Tiên vương nói người nào không thể giết, kết quả bị giết hơn phân nửa.
Cho nên bất kể là Thái tử nối ngôi, hay là Tam vương tử nối ngôi, cũng không thể buông tha Thẩm Lãng, cũng không thể buông tha gia tộc họ Kim.
Thái tử thì không cần nói, nhất định phải có được Kim Mộc Lan.
Bản thân Tam vương tử cùng Thẩm Lãng không thù không oán, thế nhưng gia tộc họ Tiết cùng gia tộc họ Kim đã là không chết không ngừng.
Đương nhiên, trong lòng quốc quân biết rõ, gia tộc họ Tiết có lỗi với gia tộc họ Kim.
Trong mối thù hận này, gia tộc họ Tiết phải chịu mọi trách nhiệm.
Mà ở hơn một trăm năm trước, gia tộc họ Kim có ơn trời biển với gia tộc họ Tiết.
Nếu không phải Bá tước Kim Trụ, gia tộc họ Tiết đã hoàn toàn diệt vong.
Thế nhưng quốc quân mới không chú ý đến điểm này, ông ta nào quản ai đúng ai sai?
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, thần muốn tự bảo vệ mình, bảo vệ cả gia tộc họ Kim? Phải làm gì?
Phải làm sao?
Đương nhiên là hạ bệ Thái tử và Tam vương tử.
Thẩm Lãng nói:
- Cho nên, thần cần phải hạ bệ Tam vương tử và Thái tử.
Thân thể quốc quân lập tức run lên.
Ngươi, ngươi thật sự dám nói.
Thẩm Lãng nói:
- Đồng thời, thần cần phải đẩy Ngũ vương tử Ninh Chính lên ngôi.
Nghe những lời này.
Tròng mắt Ninh Nguyên Hiến suýt nổ tung.
Lông tóc toàn thân dựng đứng.
Tựa như ông vừa nghe thấy một câu nói vô lý nhất trên thế giới này vậy.
Ninh Chính làm Thái tử, kế thừa ngôi báu?
Ha ha!
Ha ha ha!
Ha ha ha ha!
Thiên hạ còn chuyện gì buồn cười hơn nữa?
Thiên hạ còn chuyện gì hoang đường hơn chuyện này không?
Ninh Nguyên Hiến thậm chí muốn nói ra một câu.
Dù Việt quốc của ta ngày mai có phải diệt vong, tối nay cũng tuyệt đối không thể giao ngai vàng cho Ninh Chính.
Đúng là trong lòng ông thật sự nghĩ như vậy.
Đứa con trai Ninh Chính này, nó thật sự quá đáng ghét, không muốn nhìn.
Dù Thái tử và Tam vương tử đều xong đời, ông cũng không muốn giao ngai vàng cho Ninh Chính.
Nhưng đây không hề nghi ngờ không phải là một chuyện đùa.
Thẩm Lãng có thể trong trường hợp này nói ra, liền vô cùng nghiêm túc.
Tối hôm nay, mỗi câu Thẩm Lãng nói đều độc địa trúng tim đen.
Nhưng Ninh Nguyên Hiến phát hiện mình quả thực không có tức giận như vậy.
Bởi vì Thẩm Lãng đối với ông không giấu giếm nửa lời, cái này là quan trọng nhất.
Quan trọng là hắn rõ ràng không có chút dã tâm nào.
Hắn vì tự bảo vệ mình, thì có lỗi gì?
Cái gì vua muốn thần chết, thần không thể không chết.
Loại trạng thái này Ninh Nguyên Hiến đương nhiên cũng đặc biệt muốn, thậm chí tha thiết mong ước.
Thế nhưng ông biết cơ hồ là không thể nào.
Trong trăm thần tử có thể có một người nghĩ vậy đã là rất giỏi rồi.
Ninh Nguyên Hiến luôn luôn giống như dùng ác ý lớn nhất để phỏng đoán kẻ khác, luôn luôn cảm thấy lòng người khó lường.
Cho nên ông mới có thể càng cay nghiệt và thiếu tình cảm.
Lại uống một chén trà.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói:
- Thẩm Lãng, đã nói thật với trẫm, vậy trẫm cũng nói thật với ngươi.
- Vâng, bệ hạ.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ta bây giờ đã biết, Khổ Đầu Hoan đi giết nhạc phụ ngươi là Kim Trác, mà Khổ Đầu Hoan chính là Trác Nhất Trần, là nghĩa huynh của Trác Chiêu Nhan, xem như là tay sai của Thái tử.
Thẩm Lãng không nói tiếng nào.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Thế nhưng để Khổ Đầu Hoan đi ám sát Kim Trác, kẻ chủ đạo không phải Thái tử, mà là Hội Ẩn Nguyên.
Thẩm Lãng nói:
- Thần biết, cho nên chuyện này căn bản sẽ không hướng bệ hạ tố cáo.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Thái tử dù cho có điên cuồng, cũng sẽ không vì báo thù riêng mà tổn hại lợi ích của Việt quốc, cuối cùng tương lai Việt quốc phải giao cho nó. Trác Chiêu Nhan biểu hiện ra là ngoại thất của Thái tử, nhưng hai người không có quan hệ nam nữ.
Thẩm Lãng lặng im.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Thế nhưng vụ ở cổng thành Huyền Vũ hãm hại ngươi, cộng thêm mấy quan viên Đại Lý Tự chết trong nhà Ninh Chính lúc này, mặc dù là âm mưu của Trác Chiêu Nhan, nhưng quả thực Thái tử ngầm thừa nhận, ta biết Thái tử muốn hại ngươi.
Thẩm Lãng tiếp tục lặng im.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ta biết rất rõ ràng Thái tử hại ngươi, ta cũng bảo vệ ngươi, nhưng lại không thể nghiêm phạt Thái tử, ngươi hiểu chưa?
Thẩm Lãng nói:
- Thần không thể rõ hơn được nữa.
Thái tử là người kế vị, là nền tảng của quốc gia.
Cho dù là quốc quân, cũng không thể đơn giản làm lung lay uy nghiêm của Thái tử.
Một khi mất đi uy nghiêm Thái tử, vị trí không vững, dù sau đó có kế thừa vương vị cũng sẽ không vững.
Vương vị bất ổn, quốc gia này hiển nhiên cũng sẽ không ổn định.
Nói thẳng thắn hơn một chút.
Quốc quân thích Thẩm Lãng, lẽ nào ông không thích Thái tử à?
Đương nhiên thích!
Ông thích Thẩm Lãng, cũng chỉ là cho rằng tri kỷ nào đó, hoặc là con rể.
Thế nhưng hơn được đứa con ông ta yêu nhất sao?
Không thể!
Ninh Nguyên Hiến thích nhất hai đứa con trai, một là Thái tử, một là Tam vương tử Ninh Kỳ.
Thái tử rất giống ông.
Tính cách Ninh Kỳ chẳng giống ông một chút nào, nhưng trên người hắn lại có quốc quân không có tính cách, cho nên quốc quân cũng đặc biệt tán thưởng hắn.
Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt.
Thậm chí Thẩm Lãng cùng Thái tử, còn chưa phải là quan hệ lòng bàn tay hay mu bàn tay.
Nói trắng ra một chút.
Lẽ nào Thái tử hãm hại Thẩm Lãng không được sao?
Đương nhiên được!
Trước đó Thái tử đã phái Trác Chiêu Nhan đi cùng Thẩm Lãng giảng hòa, nhưng Thẩm Lãng từ chối.
Nếu không thể hòa bình, vậy chỉ có thể đấu tranh.
Nếu đã bắt đầu đấu tranh, lẽ nào ngươi sẽ kêu ca đối phương thủ đoạn quá bỉ ổi sao?
Không được!
Người trong giang hồ, thân bất do kỷ.
Dẫu quốc quân cao cao tại thượng, có thể bảo hộ cho Thẩm Lãng, thế nhưng ông không thể cản Thái tử, càng không thể nghiêm phạt Thái tử.
Nói cách khác.
Nếu như Thẩm Lãng từ chối giảng hòa, Thái tử vẫn buông tha Thẩm Lãng mà không trả thù, vậy quốc quân ngược lại sẽ thất vọng về gã.
Mềm yếu vô năng thế này, còn làm sao xứng đáng làm Thái tử.
Cho nên khi biết Trác Chiêu Nhan ra tay hãm hại Thẩm Lãng, quốc quân đầu tiên tức giận.
Trẫm còn chưa chết mà, sao các ngươi vội vàng thế?
Các ngươi biết rất rõ ràng Thẩm Lãng là người trẫm phải giữ lại, vẫn ra tay hãm hại?
Có ý gì, không để trẫm vào mắt sao?
Nhưng sau bình tĩnh ngẫm nghĩ lại, quốc quân ngược lại có chút vui mừng.
Thái tử biết rất rõ ràng có thể sẽ làm phụ vương tức giận, nhưng vẫn làm, có thể thấy được vẫn có quyết đoán.
Loại tâm tình này cực kỳ phức tạp, nhưng lại vô cùng chân thực.
Quốc quân lại một lần nữa nhấn mạnh:
- Thẩm Lãng, ta lập lại một lần nữa, chính ngươi từ chối Thái tử và Ninh Kỳ giảng hòa. Đương nhiên, bọn họ cũng không phải thật sự cầu hòa, mà chỉ là trong lúc ta đang tại vị tạm thời không động thủ với ngươi mà thôi. Thế nhưng ta tuyệt đối không thể vì ngươi mà nghiêm phạt Thái tử và Ninh Kỳ.
Thẩm Lãng nói:
- Thần hiểu!
Quốc quân lại nói:
- Thái tử và Ninh Kỳ cũng là con trai trẫm thích nhất, trẫm tuyệt đối không thể bất công với ngươi.
Thẩm Lãng khom người nói:
- Thần không dám, thần từ trước đến nay cũng không nghĩ tới phải dựa vào bệ hạ mà hạ bệ Thái tử và Tam vương tử. Bệ hạ là trọng tài tối cao, không thể tự mình định đoạt kết quả, bằng không với toàn bộ Việt quốc cũng là đại họa ngập đầu.
- Ngươi biết là tốt rồi. - Quốc quân cười nhạt:
- Ngươi không thể dựa vào trẫm để đối phó Thái tử và Ninh Kỳ, ngươi dựa vào ai? Lẽ nào là Ninh Chính sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đúng, hạ thần trước đã nói rõ ràng, trên võ đài của thần và Tô Nan, bệ hạ đứng về phía này. Thế nhưng khi thần đấu với Thái tử, Tam vương tử, bệ hạ lại không thể đứng về phía thần. Thân phận của thần, cũng căn bản không cách nào đấu với Thái tử, Tam vương tử, thế nhưng vương tử Ninh Chính có thể. Cho nên, thần phải phò tá Ngũ vương tử điện hạ, để ngài ấy trở thành Thái tử của Việt quốc.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cười khinh thường:
- Vậy ta cũng nói cho ngươi biết, dù Việt quốc có phải diệt vong, trẫm cũng không thể giao ngai vàng cho Ninh Chính.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ lúc trước chẳng phải thống hận tận xương thần sao? Với gia tộc họ Kim cũng hận không thể tiêu diệt ngay sao? Có thể thấy được những gì người ta đã tuyên bố, thường thường sẽ không chắc chắn.
Nghe những lời này.
Ninh Nguyên Hiến lập tức cảm thấy bị kích động, muốn gọi người vào đây giết Thẩm Lãng ngay.
Thằng nghiệt súc Thẩm Lãng nhà ngươi nghiện làm trẫm mất mặt có đúng không?
Đây là ngươi nói trẫm dễ thay đổi sao?
Được, vậy trẫm liền không thay đổi, trẫm giết ngươi coi như vững vàng tư tưởng sao?
Nhưng mà Ninh Nguyên Hiến hít một hơi thật sâu.
Ta nhịn, ta nhịn, ta nhịn nữa.
Ta không chấp nhặt với con nít.
Ninh Nguyên Hiến rõ ràng cảm thấy sự nhẫn nại cả đời này đều đã dùng hết rồi.
Con rùa này kiềm chế một chút cho ta, cẩn thận kẻo sự kiên nhẫn của ta thật sự hao hết, sẽ chém cái đầu tinh xảo của ngươi đó.
Thẩm Lãng nói:
- Ý của thần là cho đến bây giờ bệ hạ vẫn chưa hề hiểu rõ Ngũ vương tử, làm sao biết ngài ấy không thích hợp làm Thái tử, làm sao không thích hợp lên ngôi? Mà thần cần phải làm là phò tá vương tử Ninh Chính, để ngài ấy so với Thái tử và Tam vương tử càng thêm ưu tú, càng thêm thích hợp làm vua của Việt quốc.
Quốc quân cười nhạt.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, thần muốn thử chứng minh cho bệ hạ thấy, cuối cùng chuyện này không sai chút nào.
Quốc quân lạnh lùng nói:
- Vậy ngươi cứ chứng minh đi, thế nhưng ngươi nhớ kỹ cho ta vài điểm.
- Đầu tiên, nếu như ngươi là người của trẫm, nếu như Thái tử và Ninh Kỳ đối phó ngươi, tuy ta không thể nghiêm phạt chúng nó, nhưng sẽ bảo hộ ngươi. Mà một khi ngươi phò tá Ninh Chính, đó chính là tham gia tranh ngôi, mặc kệ phát sinh đấu tranh gì cũng là bình thường, đến lúc đó Thái tử và Ninh Chính đối phó ngươi, dù cho ngươi chết đến nơi, trẫm cũng không thể giữ lại ngươi.
Điểm ấy Thẩm Lãng đặc biệt hiểu rõ.
Thẩm Lãng một khi phò tá Ninh Chính tham gia tranh ngôi.
Quốc quân với tư cách trọng tài tối cao, tuyệt đối không thể can dự, bằng không sẽ mang tới đại họa.
Quốc quân ra tay bảo hộ Thẩm Lãng, chẳng khác nào tuyên bố với bên ngoài, có phải tỏ ý hỗ trợ Ninh Chính sao? Chuyện này sẽ mang đến tín hiệu sai lầm cho cả thiên hạ.
Cho nên cho đến lúc này, ngươi sống ta chết hoàn toàn bằng vào bản lĩnh.
- Thứ nhì, Thẩm công tử thật lợi hại, lại đang ở trước mặt trẫm nói khoác không biết ngượng rằng phải phò tá Ninh Chính, muốn cho nó tranh ngôi. Ta tuy rằng cảm thấy vô cùng hoang đường, thế nhưng với chính trò chơi của ngươi, ta không tham dự, ngươi muốn chơi thì ngươi cứ chơi, đừng hòng nhận chút xíu giúp đỡ nào từ trẫm.
Thẩm Lãng nói:
- Thần hiểu!
Quốc quân nói:
- Năm tên quan viên Đại Lý Tự chính do thị thiếp của ngươi giết, thế nhưng Ninh Chính nhận cái tội danh này, vậy cái tội danh này liền thuộc về nó. Hiện tại nó bị giam trong ngục Tông Chính Tự, trẫm chắc là sẽ không thả nó ra. Thẩm công tử nhà ngươi thần thông quảng đại, là muốn phò tá Ninh Chính tranh ngôi, vậy ngươi cứ ở trong tù giúp đỡ Ninh Chính tranh ngôi đi.
Lời nói này của quốc quân tràn đầy trào phúng, trên thế giới này nào có người kế vị ở trong nhà giam chứ?
Ông vốn cũng không thích Ninh Chính.
Nếu Thẩm Lãng không nói ra những lời này, chỉ cần Thẩm Lãng cầu xin tha thứ thì Ninh Chính chỉ bị giam tượng trưng một năm rưỡi có thể thả ra.
Nhưng bây giờ Thẩm Lãng lại dõng dạc tuyên bố phải trợ giúp Ninh Chính tranh ngôi.
Vậy Ninh Chính nhà ngươi cứ ở trong ngục Đại Lý Tự cho đến chết đi.
Thẩm Lãng nói:
- Thần hiểu! Ngay vừa rồi thần tỏ thái độ một thoáng kia, cuộc chiến tranh ngôi cũng đã bắt đầu, bệ hạ cũng đã là vị trọng tài tối cao, không thể tự mình can dự. Sau này thần sẽ dốc hết toàn lực phò tá Ngũ vương tử điện hạ, để ngài nhìn với cặp mắt khác xưa, để ngài nhận ra Ninh Chính mới là người thích hợp kế thừa giang sơn của ngài.
Quốc quân đã ngay cả cười nhạt cũng chẳng thiết tha nữa.
Câu tuyên ngôn tranh ngôi của Thẩm Lãng tựa như một quốc gia châu Phi muốn khai chiến với Trung Quốc, mà chỉ phái ra mấy trăm người đi đánh.
(*) Sự kiện tranh cảng hàng hóa Doraleh ở Djibouti của Trung Quốc với Mỹ năm 2018.
Thậm chí còn chẳng phải chuyện đùa, chỉ có thể xem như lời tầm phào của một thằng khùng.
- Thẩm công tử, vậy trẫm cũng không để lỡ đại sự của ngươi, ngươi trở về đi.
Quốc quân hạ lệnh đuổi khách.
Thẩm Lãng khom người nói:
- Thần xin cáo lui!
Lúc Thẩm Lãng ra khỏi cung, quốc quân nói:
- Thẩm Lãng, trẫm mới vừa nói thiếu ngươi một món quà, vẫn chắc chắn, ngươi bất cứ lúc nào có thể tới thực hiện, nhưng ngươi nhớ kỹ cho ta, cũng chỉ có cơ hội một lần.
Thẩm Lãng đáp:
- Thần hiểu.
- Cút ngay!
Thẩm Lãng ra cung.
...
Sau khi Thẩm Lãng đi, đêm đã khuya.
Quốc quân không buồn ngủ chút nào, thậm chí sự châm chọc trên mặt cũng không còn thấy.
Lê Chuẩn ôm bình trà đi, thay bằng nước mật ong an thần.
Kỳ thực vào thời gian khá trễ, ông chưa từng dâng trà cho quốc quân, bởi vì làm thế thì quốc quân sẽ không ngủ được.
Uống một ngụm nước mật, cũng không quá ngọt, ngược lại mang theo một chút cay đắng nhàn nhạt.
Có chút mật chính là như vậy, Ninh Nguyên Hiến thích vô cùng.
- Lê Chuẩn, ngươi nói thiên tài có phải thường là người điên không?
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp:
- Đúng vậy!
Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi:
- Vậy ngươi nói, trẫm có phải thiên tài không?
Lập tức, mồ hôi Lê Chuẩn lăn xuống, nước mắt cũng gần như muốn chảy ra.
Bệ hạ, đừng như vậy có được không?
Không nên thường xuyên ra câu hỏi chết người như vậy?
Nếu như nô tài trả lời không phải, đó chính là coi thường quân vương.
Nhưng nếu nô tài bảo đúng, đó chính là khi quân.
Đương nhiên, ông cũng có thể nói bệ hạ là người chuyên sai khiến thiên tài, cho nên ngài là chủ nhân của thiên tài.
Nhưng những lời này Biện phi có thể nói, Lê Chuẩn lại không thể nói.
- Lão cẩu... – Ninh Nguyên Hiến không cam lòng mà mắng một câu, có lẽ cũng biết đáp án trong lòng Lê Chuẩn.
Con người này đặc biệt cay nghiệt và thiếu tình cảm, nhưng có một điều, với người mình thích, quả thực vô cùng tha thứ.
Đối với người ông ta không thích, vậy thì thật là...
Cũng tỷ như Ninh Chính, rõ ràng là con trai ruột, liền có suy nghĩ trực tiếp giam giữ ở ngục Tông Chính Tự cả đời.
Lê Chuẩn bèn hỏi:
- Lão cẩu, ngươi biết câu chuyện Khoa Phụ đuổi mặt trời không?
Đại thái giám Lê Chuẩn gật đầu nói:
- Thần biết, trong thần thoại thượng cổ có một người tên Khoa Phụ, hắn không ngừng truy đuổi mặt trời, cuối cùng chết (*).
(*) Nội dung thần thoại này cũng gần giống với sử thi Đam San của Tây Nguyên phần đi tìm mặt trời. Chỉ có khác ở chỗ Khoa Phụ là một nhóm người khổng lồ, còn người đi truy đuổi mặt trời chính là vị thủ lĩnh của dân tộc Khoa Phụ.
Á!
Quốc quân không nói gì.
Rõ ràng là một thần thoại đặc biệt giàu ý nghĩa, kết quả bị ngươi nói thành một đống cứt.
Lê Chuẩn nói:
- Điều này cũng chứng minh, mặt trời là không thể truy đuổi, cũng là không thể đến gần, người phàm cúng bái là được. Nếu thật sự đuổi tới mặt trời, thực sự đến gần mặt trời, vậy cũng gần như biến thành thiên thần.
Cách giảng giải thế này, cũng khá ngầu.
Quốc quân nói:
- Khoa Phụ đuổi mặt trời, là hình dung người truy đuổi một mục tiêu không có khả năng hoàn thành, dù cho mệt chết, dù cho tan thành mây khói cũng không thể thành công, mà bây giờ có người sẽ phải đi làm Khoa Phụ này.
Lê Chuẩn đương nhiên biết người này là ai.
Thẩm Lãng muốn phò tá Ninh Chính tranh ngôi, điều này theo Ninh Nguyên Hiến không khác Khoa Phụ đuổi mặt trời.
Ninh Nguyên Hiến lại nói:
- Ý nghĩa khác của chuyện Khoa Phụ đuổi mặt trời, quân vương như là mặt trời, thần tử cúng bái là được, tuyệt đối không nên nghĩ đến truy đuổi, càng không cần nghĩ tới gần, ở một khoảng cách thích hợp sẽ đặc biệt ấm áp, chỉ khi nào tiến đến vô cùng gần, có thể sẽ tan thành mây khói.
Mồ hôi lạnh của Lê Chuẩn lại một lần nữa toát ra.
Lại có một đề tài chết người nữa.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lê Chuẩn, ngươi nói trẫm như là mặt trời sao? Nếu trẫm giống mặt trời thì vậy vì sao vẫn có người dựa vào trẫm rất gần, lại không tan thành mây khói, ví như... một thằng tiểu nghiệt súc. Nhưng nếu trẫm không phải mặt trời, đây chẳng phải là ý nghĩa trẫm không phải quân vương chân chính sao?
Trong nháy mắt, nước mắt Lê Chuẩn muốn tràn mi.
Bệ hạ, hay là ngài dứt khoát thọc cho nô tài một dao đi.
Những đề tài thế này, nô tài thật sự là không đáp được.
...
Thẩm Lãng đi tới ngục Tông Chính Tự.
Gặp được Kim Mộc Thông đang ngồi co ro ở đó.
Tên mập chẳng còn mập, lại gầy đi một vòng.
Nhìn thấy Thẩm Lãng, Kim Mộc Thông hân hoan, giọng gần như run rẩy.
- Tỷ phu.
Đối với Kim Mộc Thông mà nói, anh rể Thẩm Lãng là người không gì làm không được.
Chỉ cần huynh ấy trở về.
Như vậy tất cả đều sẽ giải quyết dễ dàng.
Thẩm Lãng nói:
- Trở về đi, ngủ thật ngon, đệ vất vả rồi.
Kim Mộc Thông lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ, gã cảm thấy bản thân rõ ràng là một phế vật, chuyện gì cũng không làm được, chuyện gì cũng không giúp được.
Thế nhưng đối với Thẩm Lãng mà nói, có tâm quan trọng hơn cả.
Hắn không quá quan tâm đồng bọn là heo, chỉ cần thật lòng là tốt rồi.
Trong đầu lại một lần nữa hiện ra khuôn mặt sáng lóa của công chúa mông to: Ngươi nói đồng bọn như heo là ai? Ngươi nói rõ cho ta.
Thẩm Lãng gặp được Đại Tông Chính Ninh Dụ Vương thúc.
- Bái kiến Vương thúc.
Ninh Dụ sắc mặt không tốt, lão chẳng ưa Thẩm Lãng chút nào.
Lần trước lão bắt được Thẩm Lãng cùng công chúa Ninh Diễm ở cùng một chăn, vẫn còn phải giả vờ như người mù, luôn miệng nói không có gian tình.
Nói thật lòng, hắn vừa thấy Thẩm Lãng, liền hận không thể tát chết luôn.
- Chuyện gì? - Đại Tông Chính bèn lạnh giọng hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Phụng ý kiến quốc quân, trước tiên tới thăm Ngũ vương tử Ninh Chính.
Nếu như quốc quân biết, nhất định sẽ muốn bóp chết Thẩm Lãng.
Ngươi mới ra cung, liền dám nói khoác không biết ngượng, trẫm lúc nào nói vậy?
Ninh Dụ nói:
- Quả thực vậy sao?
Thẩm Lãng nói:
- Không tin Đại Tông Chính cứ đi hỏi.
Để hỏi cái rắm, cũng không phải thả người.
Chẳng qua là đi thăm mà thôi, lẽ nào ta còn vì chút chuyện nhỏ này mà đi hỏi bệ hạ, đã trễ thế này, bệ hạ có thể đã ngủ rồi.
- Đi thôi, đi thôi! - Đại Tông Chính phất tay.
...
Ngục Tông Chính Tự, so với trong tưởng tượng còn tệ hơn.
Thậm chí so với ngục Đại Lý Tự còn tệ hơn.
Bởi vì nơi này mười mấy năm không có ai bị giam giữ thật sự, toàn bộ ngục giam cũng là mùi vị ẩm ướt mốc meo.
Từng viên gạch trên đất cũng đầy phân và nước tiểu chuột cống.
Đây mới thực sự là ngục giam, cũng không phải là cái phòng đơn thoải mái dễ chịu gì.
Càng không phải là cái ngục giam có thể lập gánh hát.
Đây là ngục giam tối tăm mờ mịt.
Ninh Chính ngồi trong nhà giam, biểu cảm trên mặt có thể dùng một câu để hình dung.
Ai, tuyệt vọng là nỗi buồn lớn nhất!
Cái gọi là chân tướng sự việc Ninh Chính giết người, phụ vương tuyệt đối không thể không biết chân tướng, hắn nhất định biết đây là âm mưu của Thái tử.
Nhưng phụ vương lại không có ý kiến phải chủ trì chính nghĩa chút nào.
Liền là muốn để Ninh Chính nhốt trong cái ngục giam này cả đời, đỡ phải đi ra ngoài làm ông mất mặt xấu hổ.
Có đôi khi Ninh Chính thậm chí cảm thấy, gã có phải cứ thế chết quách thì tốt hơn?
Dù sao cha mẹ đều chẳng ưa, thậm chí vô cùng chán ghét gã.
Thế nhưng gã nhanh chóng từ bỏ ý niệm này.
Chỉ cần trên thế giới này còn có một người quan tâm ngươi, vậy thì không nên chết.
Người quan tâm Ninh Chính tuy rằng ít, nhưng tuyệt đối không chỉ một người.
Trong khoảng thời gian này, ngay cả tiểu tốt của ngục Tông Chính Tự đối với gã cũng chẳng có hành vi tốt lành gì.
Con của vua mà đến nước này như gã, cũng rõ ràng là có một không hai.
Nhưng vào lúc này.
Ninh Chính chợt nghe tiếng bước chân quen thuộc.
Vừa mở mắt nhìn, phát hiện là Thẩm Lãng.
- Thẩm Lãng, ngươi đã trở về? - Ninh Chính cười bèn hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy, thần đã trở về!
Ninh Chính nói:
- Ngươi tới ta an tâm, ngươi hỗ trợ chiếu cố trong nhà, ta có thể cả đời đều không ra được.
Thẩm Lãng nói:
- Điện hạ yên tâm, thần nghĩ biện pháp cứu ngài ra ngoài. Nhưng mà có chuyện chính thức muốn nói cho ngài, xin ngài hãy chuẩn bị tư tưởng cho tốt.
Ninh Chính nói:
- Lại có tin tức xấu gì sao? Nhưng mà ngươi yên tâm, ta có thể gánh được.
Thẩm Lãng nói:
- Điện hạ, cuộc chiến tranh ngôi chính thức bắt đầu, từ nay sẽ bắt đầu, ta phải phò tá ngài tiêu diệt Thái tử và Tam vương tử, để ngài ngồi trên địa vị Thái tử!