287. Chương 287: Bùng nổ! Khổ Đầu Hoan hồi sinh!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 287: Bùng nổ! Khổ Đầu Hoan hồi sinh!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 287 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoàn sứ giả nước Sở đã vào kinh đô hơn một tháng, cuộc đàm phán giữa hai nước cũng đã kéo dài một tháng.
Đại biểu hai nước mỗi ngày đều đấu khẩu, tranh cãi gay gắt hơn một tháng trời, chẳng có chút kết quả nào.
Đương nhiên lần này nước Sở là bên thua cuộc.
Nhưng chính vì thế, nước Sở lại càng tỏ ra hung hăng, muốn Việt quốc phải nhượng bộ.
Trong cuộc xung đột ba nước lần này, tổn thất lớn nhất đương nhiên là nước Ngô, hai chiến trường đã làm thiệt hại hơn bốn vạn quân.
Còn thương vong của dân chúng thì hoàn toàn không được công bố.
Thuế má thiệt hại cũng là một con số khổng lồ.
Nước Sở bề ngoài tưởng chừng không thiệt hại lớn, nhưng thực tế cũng đủ khiến Sở vương tức đến hộc máu.
Đầu tiên, để hưởng ứng cuộc phản loạn của Tô Nan, nước Sở đã thực sự giao chiến với Xung Nghiêu ở vùng biên giới, với tư cách bên tấn công, chịu tổn thất nặng nề.
Mặc dù chiếm được mấy tòa pháo đài, hơn nữa đẩy lùi biên giới hai nước tiến sâu vào Việt quốc bốn trăm dặm, nhưng thương vong chắc chắn vượt quá vạn người.
Mấu chốt là mấy tòa pháo đài trong phạm vi bốn trăm dặm này bây giờ phải trả lại hết.
Bây giờ Ngô Việt đã kết minh hữu trên danh nghĩa, nước Sở nhất định phải tạm thời chuyển sang trạng thái phòng thủ chiến lược.
Số lượng thương vong hơn một vạn đã đủ lớn, thế nhưng so với sự diệt vong của Tô Nan mang lại thế bị động về chiến lược, thì chẳng thấm vào đâu.
Mấy năm nay Tô Nan thông đồng với nước Sở, vì để Tô Nan phản loạn, vì tách Việt quốc khỏi liên minh, nước Sở, Tô Nan và Khương quốc đã trao đổi bao nhiêu lợi ích?
Buôn bán ngầm thu lợi trong gần mười năm, tưởng chừng như là một con số khổng lồ.
Bây giờ quân phản loạn họ Tô bị tiêu diệt, toàn bộ số tiền đầu tư coi như đổ sông đổ biển.
Cho nên tổn thất thực sự của Sở vương còn lớn hơn cả Ngô vương.
Mấu chốt là Khương quốc bây giờ lại cũng trở thành minh hữu của Việt quốc, đây là vấn đề đầu tiên gây áp lực rất lớn cho nước Sở.
Chính vì thế, đoàn sứ giả nước Sở trên bàn đàm phán hoàn toàn không nhường một bước nào.
Nước Sở rút quân, trả lại toàn bộ pháo đài đã chiếm đóng, điểm này đã thống nhất.
Thế nhưng hai chuyện kế tiếp thì không thỏa thuận được.
Đầu tiên, Việt vương yêu cầu nước Sở công khai xin lỗi và nhận sai, thừa nhận trận chiến này là do nước Sở chủ động gây ra.
Thứ hai, Việt vương yêu cầu nước Sở bồi thường ba trăm vạn lượng vàng.
Nghe được điều kiện này, Thẩm Lãng cũng muốn phun ra, quốc quân à, ông ra giá hơi quá đáng đấy.
Vì đại chiến lần này, Việt quốc đã vay hội Ẩn Nguyên hơn hai trăm vạn lượng vàng, bởi vì chiến tranh thuận lợi và kết thúc sớm hơn nhiều so với dự kiến, cho nên số tiền này vẫn chưa dùng hết.
Ý của Ninh Nguyên Hiến là muốn đòi số tiền này từ nước Sở, hơn nữa còn phải kiếm thêm một khoản lời.
Điều này sao được kia chứ?
Sở vương có điên cũng chẳng đời nào đồng ý.
Ông ta thậm chí thà đánh một trận, cũng không muốn đền tiền.
Đương nhiên không phải là không có cách.
Chỉ cần để kỵ binh Khương quốc tràn vào lãnh thổ Việt quốc cướp bóc quấy nhiễu, để nước Sở cảm nhận được áp lực, như vậy trên bàn đàm phán nước Sở sẽ phải nhượng bộ.
Nhưng mà Ninh Nguyên Hiến không làm như vậy.
Dù cho ông là một vị vua thích hư danh, hiếu chiến và khắc nghiệt.
Thế nhưng ông cũng không thiếu tầm nhìn xa trông rộng, Khương quốc khó khăn lắm mới trở thành minh hữu của Việt quốc, vậy cần phải giữ gìn mối quan hệ thật tốt, củng cố và làm sâu sắc thêm mối quan hệ.
Hơn nữa con dao Khương quốc này phải để dành đến thời khắc then chốt mới dùng, tuyệt đối không nên coi người ta là đàn em, cứ ba ngày hai bận sai phái, như thế sớm muộn cũng sẽ trở mặt.
Ông cũng biết, nữ vương Khương quốc Arunana thế hệ này là một người tính cách cương trực, chú trọng cải thiện đời sống cho dân chúng Khương quốc hơn.
Cho nên suốt thời gian hơn một tháng này, quốc quân đã cử hai đoàn sứ giả đến Khương quốc.
Đoàn sứ giả thứ nhất chính thức chúc mừng Arunana trở thành nữ vương Khương quốc, đồng thời trao đổi quốc thư.
Đoàn sứ giả thứ hai mang theo nhiều người, tặng nhiều trà, lương thực, tơ lụa, đồng thời đồng ý thu mua da dê, da bò, lông cừu, phô mai v.v…
Hơn nữa đoàn sứ giả thứ ba cũng đã sẵn sàng, đang tính cử vô số thợ giỏi đến giúp Khương quốc xây đập thủy lợi, đồng thời xây dựng một số thành trấn.
Tóm lại chính là liên tục nhượng bộ, gần như không đưa ra bất kỳ điều kiện nào.
Ninh Nguyên Hiến rất nhanh trí, nếu là những kẻ tham lam như Arugan và Arutai nắm quyền, thì có nhượng bộ đến mấy cũng vô ích.
Thế nhưng Arunana thực sự đã bị chiêu này thu phục.
Theo việc Việt vương Ninh Nguyên Hiến chủ động qua lại thân thiết, Khương quốc cùng Việt quốc cũng đang dần trở nên thân thiết hơn bao giờ hết.
Đương nhiên, khi cuộc đàm phán Việt - Sở lâm vào bế tắc nhất, trong cung có người đến hỏi Thẩm Lãng liệu có đồng ý tham gia đoàn đàm phán hay không.
Kết quả Thẩm Lãng trả lời là không rảnh, không muốn đi.
Lập tức, quốc quân Ninh Nguyên Hiến nổi giận.
Cái thằng nghiệt súc này, nếu không phải chuyện liên quan đến bản thân thì ngươi chẳng thèm nhúng tay vào.
Nếu sau này ta còn phải tìm đến Thẩm Lãng nhà ngươi nữa, Ninh Nguyên Hiến ta đây chính là...
Bất đắc dĩ, Ninh Nguyên Hiến lại thầm mắng những lời cay độc trong lòng, rồi hậm hực cho qua.
Ông phải làm thế nào đây? Bắt Thẩm Lãng vào đây đánh mấy roi sao?
Thẩm Lãng tạm thời chẳng thèm bận tâm đến chuyện vặt vãnh như đàm phán Việt Sở, rõ ràng quanh năm suốt tháng cũng sẽ chẳng có kết quả.
Quốc quân người này rất phức tạp.
Một bên đối xử cực kỳ tốt với Khương quốc, từng điều trong quốc sách không biết anh minh đến nhường nào.
Mà bên này đàm phán với nước Sở lại tràn đầy ảo tưởng, cuối cùng lại muốn cố gắng đòi thật nhiều thứ.
Khi hào phóng thì rất hào phóng, khi tham lam thì lại rất tham lam.
Hơn nữa người này quá dễ đắm chìm trong thành tựu của bản thân.
Đương nhiên Lãng gia cũng chẳng khá hơn là bao.
Một nửa thân phận giám sinh võ học của hắn đã bị tước quyền tham gia khoa thi.
Chuyện này đã trở thành chủ đề cố định trên triều đình mỗi ngày.
Mỗi ngày đều có người tố cáo.
Không chỉ có như thế, ngay cả lúc đàm phán giữa hai nước Việt Sở, đoàn sứ giả nước Sở mỗi ngày đều nói tới nói lui mấy lần, châm biếm Việt quốc thi hành chính sách hoang đường, chế giễu Việt vương ngu ngốc.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cũng phiền phức vô cùng.
Nhưng không có cách nào, chuyện này ông vốn đuối lý.
Thẩm Lãng điên, quốc quân của các ngươi cũng điên theo sao?
Cho mười một tên ăn mày tham gia kỳ thi ân khoa ư?
Chuyện này nghe thật vô cùng hoang đường.
Bây giờ thần tử vạch tội, chẳng lẽ ngươi có thể bởi vì chuyện này mà giáng tội sao không được?
Không có biện pháp, Ninh Nguyên Hiến mỗi ngày đều đang giả ngu.
Các ngươi thích chửi thì cứ chửi, dù sao quả nhân cũng chỉ có một câu nói: Bàn lại.
Dĩ nhiên, quốc quân bây giờ cũng có năng lực giả ngu.
Cuối cùng Việt quốc mới vừa đại sát tứ phương, đại thắng toàn diện, uy danh của ông đang đứng trên đỉnh cao.
Cho nên thỉnh thoảng đùa cợt, chơi xấu, giẫm lên ranh giới cuối cùng của thần tử một chút, danh dự cũng không bị tổn hại lớn.
Nhưng mà quốc quân mỗi ngày đều bị Ngự Sử mắng, hơn nữa còn không thể phản bác, thật sự rất khó chịu.
Cho nên, Ninh Nguyên Hiến trong lòng không biết hận Thẩm Lãng đến mức nào.
Cái thằng nghiệt súc, xem ngươi làm chuyện tốt đấy.
Bây giờ ngươi trốn đi khỏe rồi, quả nhân lại phải ngày ngày bị người ta mắng, hơn nữa còn không thể phản bác.
Thật sự tức chết ta rồi.
Ngươi tuyệt đối đừng rơi vào tay ta, nếu không!
...
Chuyện ngày càng nghiêm trọng, ngày càng nghiêm trọng.
Cuối cùng có một ngày bùng nổ.
Giám sinh Thái Học, học trò Quốc Tử Giám, cùng đám thư sinh trong kinh đô tụ tập bao vây phủ Hầu tước Trường Bình của Ninh Chính.
Ép Thẩm Lãng phải rút mười một tên ăn mày khỏi kỳ thi.
Thật nực cười.
Chúng ta khổ cực đọc sách mười mấy năm, luyện võ mười mấy năm, mới có tư cách tham gia kỳ thi ân khoa văn võ này.
Mười một tên ăn mày các ngươi đây chẳng qua là quy phục Thẩm Lãng, liền có thể trực tiếp tham gia ân khoa.
Dựa vào cái gì chứ?
Như thế thể diện của người đọc sách để ở đâu?
Thể diện của người luyện võ để ở đâu?
Thể diện của khoa cử văn võ để ở đâu?
Thể diện của Thánh nhân để ở đâu?
Đám thư sinh này cùng những người luyện võ trực tiếp mang hai pho tượng Thánh nhân đến, vây quanh phủ đệ của Ninh Chính.
- Ninh Chính đi ra, Ninh Chính đi ra.
- Thẩm Lãng đi ra, Thẩm Lãng đi ra.
Ninh Chính tính tình chính trực, vừa nghe liền muốn bước ra.
Kết quả bị Thẩm Lãng gọi lại, nói: "Chuyện này điện hạ ngài không cần nhúng tay vào."
Tiếp đó, Thẩm Lãng bước ra cửa, đối mặt với những thư sinh, quân nhân này.
Nhìn thấy Thẩm Lãng xuất hiện, những người này lập tức phẫn nộ.
- Thẩm Lãng, cái kẻ cơ hội chủ nghĩa như ngươi cuối cùng cũng đã ra mặt.
- Thẩm Lãng, cái phường tôm tép nhãi nhép như ngươi cuối cùng cũng đã ra mặt.
- Thẩm Lãng nhà ngươi đừng quá đáng, bản thân ngươi chưa từng tham gia bất kỳ kỳ thi khoa cử nào, kết quả lại được bệ hạ ban tặng công danh cử nhân. Bây giờ lại muốn cho mười một tên ăn mày tham gia khoa cử, ngươi đặt thể diện thánh nhân ở đâu?
- Thẩm Lãng nhà ngươi hãy nhanh chóng rút mười một tên ăn mày này khỏi kỳ thi, đuổi ra khỏi phủ Hầu tước Trường Bình, đưa vào ngục giam Đại Lý tự, sau đó ngươi hãy hướng về thiên hạ thỉnh tội, thì chuyện này mới có thể cho qua.
- Những tên ăn mày này làm sao có thể làm quan? Ngươi hoàn toàn coi quốc pháp như trò đùa, coi triều đình Việt quốc như chuồng lợn sao? Làm nhục giới trí thức, bôi nhọ tôn nghiêm.
Thẩm Lãng khoanh tay nói:
- Hỡi các vị hiển đạt, lúc ta dựng sạp chiêu mộ hiền tài như khát nước. Các vị hoàn toàn có thể đến hưởng ứng lệnh triệu tập, hoàn toàn có thể tự mình làm quan viên dưới trướng Ninh Chính điện hạ, các ngươi lúc đó vì sao không đến?
Phía dưới trong đám người lập tức lan truyền những lời châm chọc mỉa mai.
- Theo Ninh Chính điện hạ thì chẳng có tiền đồ gì, chức quan phủ Hầu tước Trường Bình có đưa cho ta cũng không muốn.
- Chẳng phải vậy sao? Đừng nói là Chủ Bộ, dù cho cái chức quan Trường Sử của Thẩm Lãng nhà ngươi có đưa cho ta cũng chẳng thèm.
Thẩm Lãng nói:
- Hay thật, những chức quan này chính các ngươi ghét bỏ, bản thân chẳng muốn, còn không cho phép ta cho người khác sao?
Có thư sinh trả lời:
- Làm sao có thể giống nhau được? Ngươi đã đưa những chức quan này cho những tên ăn mày này, chính là coi khinh triều đình, coi khinh quân vương, coi khinh đạo của Thánh nhân.
Kỳ thực, kể cả Lan Phong Tử trong số mười một người vẫn chưa có chức quan thực tế nào.
Cần họ phải đỗ kỳ thi ân khoa sau hơn một tháng nữa, mới có thể thực sự thăng quan tiến chức, nhậm chức.
Vũ Liệt hạ giọng nói:
- Công tử, những người này nói năng hoàn toàn không có lý lẽ gì.
Thẩm Lãng nói:
- Ta không nghĩ phải giảng đạo lý với họ.
Vũ Liệt nói:
- Vậy có muốn đuổi họ đi không?
Thẩm Lãng nói:
- Không, càng nhiều người càng tốt, càng ồn ào càng tốt. Đây là một kỳ tích nghịch thiên nên cần phải được tô đậm như vậy. Hôm nay họ càng bao vây tấn công dữ dội, thì hơn một tháng sau khi yết bảng, nếu mười một tên ăn mày này đều đỗ, vậy sẽ tạo ra sức ảnh hưởng càng lớn, kỳ tích sẽ càng chói mắt, càng có lợi cho Ngũ vương tử trong cuộc tranh giành ngôi vị.
Vũ Liệt nói:
- Công tử, chẳng phải tranh ngôi thì nên khiêm tốn sao? 'Cao tích lương, muộn xưng vương' (ẩn mình chờ thời) mà!
Thẩm Lãng nói:
- Vậy cũng phải xem có tư cách để khiêm tốn hay không đã.
Thế giới này khó nhất chính là khiêm tốn, hiểu không?
Lúc không có thực lực, ngươi ra vẻ khiêm tốn làm gì? Sẽ chẳng có tiếng tăm gì, hoàn toàn bị người ta lãng quên.
Nhưng mà vào lúc này!
Một đám thư sinh cùng quân nhân bỗng nhiên náo loạn.
- Xông vào, xông vào, đánh chết toàn bộ mười một tên ăn mày này cho ta.
- Đúng, đánh chết chúng nó, để bảo vệ uy nghiêm của triều đình Việt quốc, đạo lý của thần thánh và thánh nhân.
- Xông vào đánh chết mười một tên ăn mày này!
Tiếp đó, mấy trăm người này liền định xông vào phủ đệ Ninh Chính, dùng hành động bạo lực.
Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng.
Một trăm nữ tráng sĩ hùng dũng xông ra.
Thẩm Lãng hạ lệnh:
- Hàm Nô, Vũ Liệt, đám người kia có thể vây bên ngoài, thế nhưng chỉ cần dám đến gần tường rào, đến gần cổng, các ngươi liền dứt khoát ra tay, bóp nát trứng của bọn chúng!
- Vâng!
Một trăm nữ tráng sĩ hô to.
Lập tức, thư sinh cùng quân nhân bên ngoài lạnh toát cả người, chim nhỏ co rúm lại.
Bóp nát trứng?
Thật là đáng sợ, từ nay về sau không chỉ suy sụp, còn có thể đau đớn đến chết.
Hơn nữa bị đàn bà bóp trứng, cũng không thể coi là trấn áp vũ trang mà chỉ có thể là đánh lộn mà thôi.
...
Suốt nhiều ngày, Thẩm Lãng vô cùng bận rộn.
Mỗi ngày đều ở trong hầm làm thí nghiệm, loại thí nghiệm liên quan đến máu và cổ trùng.
Đây đã làm hơn một ngàn lần thí nghiệm.
Bây giờ đã thành công chín mươi chín phẩy chín chín phần trăm.
Chỉ còn cách thành công một bước.
Mà Lan Phong Tử, mỗi ngày đều ở học thuộc sách luận và thơ.
Đây là thiên tài có trí nhớ siêu phàm đầu tiên kể từ khi Thẩm Lãng đến thế giới này.
Khiến tất cả mọi người phải tự ti.
Tất cả văn chương, chỉ cần xem qua là không quên được.
Nhìn một lần là có thể thuộc lòng.
Khiến Kim Mộc Thông ghen tị đến hộc máu.
Thậm chí Thẩm Lãng còn phải ganh tị.
Vốn tưởng rằng hơn một tháng thời gian, Lan Phong Tử phải học một ngàn phần sách luận, mấy nghìn bài thơ từ, chắc chắn cực kỳ bận rộn, nhất định là phải 'huyền lương thứ cổ' (*), ngày đêm không nghỉ.
(*) Huyền lương thứ cổ là 2 điển tích chỉ khát vọng thành công trong học tập của con người. Đầu tiên là chuyện Tô Tần thời Chiến quốc dùng dùi đục đâm vào đùi để tỉnh táo học bài, chuyện thứ hai là Tô Tĩnh thời Hán buộc tóc vào dây thừng nối lên xà nhà, chỉ cần gục xuống là dây thừng kéo dậy tỉnh ngủ học tiếp.
Kết quả...
Người ta mỗi ngày chỉ học ba canh giờ, thời gian còn lại đều ở đây chơi.
Hoặc là đi ngắm Hàm Nô, hoặc xem những sách vở kỳ lạ, hoặc cùng Kim Mộc Thông viết tiểu thuyết, hoặc đi xem bói cho người ta.
Người với người thật sự tức chết nhau.
Bất quá khẩu vị của gã thật đúng là có chút nặng, trong vệ đội của Ninh Diễm, tuy toàn là nữ tráng sĩ, nhưng ít ra cũng có vài cô gái xuất thân đấu nô dáng dấp không tệ.
Hết lần này tới lần khác gã lại để mắt đến Hàm Nô.
Eo tám thước, thân cao cũng tám thước, nói thật dù cho hai người có thành đôi, Lan Phong Tử làm sao mà vào trong Hàm Nô cho nổi.
Vậy làm sao mà 'làm việc' được?
Hàm Nô ở phía trên sao?
Vậy không quá một phút đồng hồ, Lan Phong Tử trực tiếp gãy nát xương, chết bất đắc kỳ tử.
Sức nặng của Hàm Nô còn hơn cả mụ giết heo kia nhiều lắm.
Có một ngày Kim Mộc Thông thực sự không nhịn được, bèn hỏi:
- Phong Tử, ngươi vì sao lại để mắt đến Hàm Nô hả? Khẩu vị của ngươi cũng quá nặng đi, ngươi có sở thích đặc biệt gì với phụ nữ siêu to vậy?
Lan Phong Tử lắc đầu nói:
- Đương nhiên không phải.
Kim Mộc Thông nói:
- Vậy vì sao những cô gái trước đây ngươi từng ngủ, cũng hơn hai trăm cân không?
Lan Phong Tử thở dài nói:
- Bởi vì rẻ, và sau đó là giá tiền, đàn bà gầy có thể ngủ một lần, đàn bà hai trăm cân có thể ngủ mười lần. Thế tử, những chuyện của thế giới người nghèo chúng ta ngài không hiểu đâu, ngài vừa sinh ra đã có mỹ nhân vây quanh, muốn ngủ mỹ nhân nào mà chẳng được? Đối với người nghèo chúng ta mà nói, nhắm mắt lại thì đều như nhau cả.
Kim Mộc Thông lập tức muốn khóc.
Gã sắp qua hai mươi tuổi, kết quả chỉ ngủ được với một người đàn bà, hơn nữa còn bị người ta đè.
Nhưng mà, gã không thừa nhận.
Gã ngược lại gật đầu nhận bừa, làm ra vẻ mình là tay lái lụa lão luyện.
Đương nhiên Lan Phong Tử đã biết rõ lai lịch của Kim Mộc Thông, chủ yếu là đang trêu chọc gã mà thôi.
Kim Mộc Thông hỏi:
- Nếu như gu thẩm mỹ của ngươi bình thường, tại sao lại để mắt đến Hàm Nô hả?
Lan Phong Tử nói:
- Các người thấy là Hàm Nô hai trăm tám mươi cân, nhưng ta thấy chính là Hàm Nô trong tương lai giảm xuống còn một trăm ba mươi cân, tuyệt đối là đại mỹ nhân, hơn nữa còn là xử nữ, ta đây coi như là đầu tư sớm, hiểu không?
Lập tức Kim Mộc Thông sửng sốt rồi nói:
- Hàm Nô tỷ tỷ cũng không sẵn lòng giảm béo đâu, một khi giảm xuống, lực chiến đấu của tỷ tỷ cũng sẽ yếu bớt, chỉ bằng thể trọng bây giờ, trên chiến trường đè cũng có thể đè chết kẻ địch.
Lan Phong Tử nói:
- Phụ nữ thích ai sẽ thay đổi vì người đó, đến khi nàng thích ta, nàng sẽ cam tâm tình nguyện vì ta mà giảm cân.
Nhưng mà vào lúc này, bên ngoài Hàm Nô nói:
- Đừng có nằm mơ, ta sẽ không để ý đến ngươi đâu, ngươi quá nhỏ.
Lập tức Lan Phong Tử mặt đỏ tía tai nói:
- Hàm Nô cô nương, cô nương tuyệt đối đừng nghe những lời đồn kia, đó đều là nói xấu.
Hàm Nô nói:
- Ta tự mình nhìn thấy.
...
Hai ngày sau, ban đêm!
Thẩm Lãng ôm Băng Nhi đi ngủ, bỗng nhiên bị gọi dậy.
Vũ Liệt nói rất nhỏ.
Nhưng Thẩm Lãng thoáng khẽ động, Băng Nhi vẫn tỉnh giấc.
- Thế nào phu quân? - Băng Nhi rù rì nói.
Chỉ khi đang say ngủ, nàng mới có thể gọi phu quân.
Lúc tỉnh táo bình thường, Băng Nhi thường gọi cô gia.
- Không có việc gì, nàng ngủ tiếp đi. - Thẩm Lãng nói dịu dàng, tiếp đó hôn lên má nàng một cái.
- Ư! - Băng Nhi tiếp tục nhắm mắt lại, vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, hệt như Thẩm Lãng vẫn còn đang ôm nàng vậy.
Sau khi đi ra khỏi phòng, Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Đến sao?
Vũ Liệt nói:
- Đến rồi.
...
Đến rồi!
Kiếm vương Lý Thiên Thu mang theo thi thể Khổ Đầu Hoan trở về kinh đô.
Trong phòng dưới đất, thi thể Khổ Đầu Hoan nằm trên bàn, vẫn bất động.
- Không có hơi thở, không có nhịp tim, nhưng cũng không thối rữa. - Lý Thiên Thu nói:
- Đặc biệt hiếm thấy, đặc biệt kỳ lạ.
Thẩm Lãng quan sát tỉ mỉ.
Khổ Đầu Hoan đầu tiên là trúng kịch độc, hơn nữa còn là loại kịch độc thấm vào máu.
Thẩm Lãng dùng ngân châm đâm vào người Khổ Đầu Hoan, lấy một chút máu, sau đó hòa tan vào nước.
- Mang một con vật sống đến đây.
Một lát sau, một con hươu con bị mang vào đây.
Thẩm Lãng cầm chén nước này rót vào miệng con hươu.
Chỉ uống hai ngụm, mấy giây sau đó, con hươu này liền chảy máu mũi miệng mà chết bất đắc kỳ tử.
Quả nhiên là kịch độc.
Chỉ một chút xíu như vậy, liền độc chết một chú hươu con nặng mấy chục cân.
Mà Khổ Đầu Hoan gần như uống hết toàn bộ bình rượu độc.
Khi quan sát vết thương ngay ngực gã.
Dựa theo người bình thường thì đây chính vị trí tim.
Trác Chiêu Nhan thật là độc ác, ra tay quyết đoán như thế, trực tiếp đâm vào tim, đây là muốn một chiêu giết chết Khổ Đầu Hoan.
Thế nhưng...
Trái tim của Khổ Đầu Hoan không nằm ở vị trí đó.
Hơn nữa tình huống này cũng không phải bẩm sinh.
Mà là bởi vì nguyên nhân đặc biệt nào đó, ngũ tạng lục phủ của gã kỳ thực đều bị lệch vị trí.
Đương nhiên kể cả khuôn mặt của gã.
Thẩm Lãng xem mặt của gã, lập tức thấy xấu đến phát hờn.
Khuôn mặt này tưởng chừng như bị axit sulfuric ăn mòn còn đáng sợ hơn, không chỉ giống như từng bị bỏng, hơn nữa vị trí ngũ quan hoàn toàn bị bóp méo lệch đi.
Thẩm Lãng biết, Khổ Đầu Hoan chính là Trác Nhất Trần, lúc gã mười tám tuổi đã đỗ võ trạng nguyên, tiếp đó bởi vì cơ thể phát sinh biến đổi lớn, được đưa đến Thiên Nhai Hải Các chữa trị, bởi vì thiên phú huyết mạch quá xuất sắc, cho nên được Tả Từ Các chủ nhận làm đệ tử ký danh.
Mà những biến đổi cơ thể này, hoàn toàn là do máu của gã.
Lúc đó gã sắp được Thiên Nhai Hải Các chữa khỏi, nhưng là vì báo thù cho gia tộc họ Trác, gã rời khỏi Thiên Nhai Hải Các, lúc này mới lại biến thành hình dạng quỷ dị này.
Mấy năm nay, gã căn bản không phải vì bản thân mà sống, hoàn toàn là vì gia tộc họ Trác, vì người đàn bà ác độc Trác Chiêu Nhan kia.
Cho nên nói, kẻ liếm chó cũng chẳng có kết cục tốt!
Không chỉ là Khổ Đầu Hoan, kể cả mười tên ăn mày Lan Phong Tử mang đến, đều bởi vì huyết mạch khiến cơ thể xảy ra dị biến.
Hoặc là ngũ quan méo mó, hoặc cơ thể còng xuống, hoặc tứ chi biến dạng, trông như tàn tật vậy.
- Công tử, hắn chính là Khổ Đầu Hoan sao? - Vũ Liệt nói.
- Ừ. - Thẩm Lãng hỏi:
- Ngươi vô cùng sùng bái hắn sao?
Vũ Liệt nói:
- Vâng!
Bất kể là Trác Nhất Trần, hay là Khổ Đầu Hoan, đều có vô số người hâm mộ.
Bởi vì bất kể là võ trạng nguyên, hay là đạo tặc, Khổ Đầu Hoan đều làm đến cực hạn.
Ở toàn bộ Việt quốc, thậm chí ở phía nam vương triều Đại Viêm, gã đều trở thành một truyền kỳ.
Vũ Liệt nói:
- Công tử, hắn đã chết sao?
Thẩm Lãng nói:
- Không biết.
Thẩm Lãng quả thực cũng không dám khẳng định Khổ Đầu Hoan rốt cuộc đã chết hay chưa.
Nếu như nói gã không chết, nhịp tim cũng mất, hơi thở cũng không có.
Nhưng nếu như nói gã đã chết, Thẩm Lãng qua mắt X quang xuyên thấu, vẫn có thể thấy trong cơ thể gã còn có năng lượng dao động rất nhỏ.
Nói như vậy chết thật sự là chết não.
Khi máu không cách nào cung cấp oxy cho não, sẽ tạo thành chết não.
Não bộ từng giây từng phút đều cần rất nhiều năng lượng.
Khổ Đầu Hoan không có hơi thở, không có nhịp tim suốt nhiều ngày, theo lý thuyết não bộ hẳn đã sớm chết rồi.
Thế nhưng, trong máu của gã dường như có một loại năng lượng đặc biệt nào đó, có thể duy trì hoạt động của não bộ ở mức thấp nhất.
Cho nên ở một mức độ nào đó, gã chưa chết.
Máu của Khổ Đầu Hoan rõ ràng nghịch thiên, cũng chỉ kém Đại Ngốc một chút, thảo nào mười tám tuổi liền có thể trở thành võ trạng nguyên.
Mấy năm nay gã hoàn toàn bị Trác Chiêu Nhan làm lỡ dở, bằng không gã tiếp tục sống ở Thiên Nhai Hải Các, võ công chỉ càng thêm nghịch thiên.
Lúc này, Thẩm Lãng mới cảm giác được một chút khí tức huyền ảo.
- Cứu sống được không? - Lý Thiên Thu bèn hỏi.
Sau khi nghe nói như vậy, Vũ Liệt tự động lui ra ngoài.
Nàng cảm thấy có chút bí mật, bản thân ngươi không nên biết thì tốt hơn.
Thẩm Lãng nói:
- Kiếm Vương tiền bối, ta cũng không có mười phần chắc chắn.
Cái thí nghiệm này hắn đã làm nửa năm.
Ngay từ đầu là vì cứu Thần nữ Tuyết Ẩn, lợi dụng năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc.
Thế nhưng sau đó phát hiện, cổ trùng núi Phù Đồ trong cơ thể Tuyết Ẩn đặc biệt thần bí, chúng nó ham muốn điên cuồng với năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch trong cơ thể Đại Ngốc, liên tục cắn nuốt không ngừng.
Những con cổ trùng này cắn nuốt năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc xong xuôi, lại liên tục không ngừng tiết ra huyết mạch năng lượng mới.
So với Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc thì giảm một cấp.
Thế nhưng số lượng lại gấp mười lần hoặc hơn.
Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc cường đại đến mức nào?
Nghịch thiên đến mức nào?
Coi như gấp mấy lần cấp bậc năng lượng huyết mạch, cũng vô cùng kinh người.
Nhưng mà, những kỳ tích này chỉ là khởi đầu.
Những con cổ trùng thần bí từ núi Phù Đồ sau khi nuốt vào năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc, tiến vào trạng thái bùng nổ điên cuồng, không ngừng sinh sôi nảy nở và phân chia, số lượng ngày càng nhiều, ngày càng nhiều.
Hôm nay, Thẩm Lãng đã tạo ra đời thứ mười.
Nguyên bản cổ trùng đời thứ mười này vẫn bài tiết ra độc tố.
Thế nhưng trong một lần thí nghiệm đặc biệt tình cờ, Thẩm Lãng dùng cổ trùng trong máu của vợ Kiếm Vương để làm thí nghiệm.
Sau khi vợ của Kiếm Vương bị con gái nuôi Tiết Tuyết hạ độc, thần trí hoàn toàn biến mất, cả người đáng sợ giống như con cóc vậy.
Thẩm Lãng từng kiểm tra, thứ mà bà trúng phải cũng là một loại cổ độc.
Thẩm Lãng tiến hành hỗn hợp hai loại cổ trùng.
Vốn tưởng rằng không thể giao phối lẫn nhau, nhưng thật không ngờ lại có thể!
Như thế lại sản sinh ra cổ trùng mới hoàn toàn không có độc tố.
Nó không có cả độc tố thần kinh mà Tuyết Ẩn trúng phải, cũng như loại độc tố trong cơ thể của vợ Kiếm Vương.
Trong cơ thể của những con cổ trùng này cũng chỉ có một loại năng lượng, đó chính là năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc.
Hơn nữa, liên tục không ngừng nhân bản và phân bào.
Chỉ cần có đầy đủ máu và năng lượng, chúng có thể tiếp tục như thế mãi mãi.
Điều này có nghĩa là có thể tiến hành cải tạo huyết mạch.
Những con cổ trùng này đã không độc, chỉ cần tiêm chúng vào trong cơ thể người.
Chúng sẽ không ngừng thôn phệ năng lượng trong máu người, sau đó không ngừng giải phóng.
Mà năng lượng huyết mạch chúng giải phóng ra, là có chứa năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc, mặc dù đã thấp hơn mấy cấp bậc.
Nhưng vẫn đặc biệt nghịch thiên.
Thẩm Lãng đương nhiên vô cùng vui mừng!
Thế là hắn liền tìm mấy tử tù làm thí nghiệm.
Kết quả... đặc biệt vô cùng thê thảm!
Cơ thể của những tên này căn bản không chịu nổi năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc, cổ trùng tiến vào cơ thể của bọn họ, gần như chỉ trong chốc lát đã hút họ thành đống bèo nhèo, sau đó chợt vỡ tung.
Bất kể là dùng tử tù, hay là dùng động vật làm thí nghiệm.
Không có thứ nào có thể sống quá một khắc đồng hồ.
Điều này chứng minh rằng, dù cho muốn sửa đổi huyết mạch, cũng cần có căn cơ cường đại, cơ thể người thường căn bản không chịu nổi.
Đương nhiên, nếu như chỉ có rất ít cổ trùng tiêm vào trong cơ thể, như vậy vật thí nghiệm sẽ trở nên mạnh hơn, hơn nữa thời gian sống sót cũng sẽ dài hơn.
Nhưng vẫn khó sống quá nửa tháng.
Cho nên, Thẩm Lãng nói thí nghiệm của hắn đã thành công 99.99%.
Mà mười tên ăn mày Lan Phong Tử mang tới, trong cơ thể đều có huyết mạch năng lượng kinh người, nhưng họ còn chưa kịp mạnh, đã trở thành dân tị nạn chiến tranh, rày đây mai đó.
Những người này lớn nhất cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi.
Nói cách khác, năm đó khi họ trở thành dân tị nạn chiến tranh, tối đa không quá mười tuổi.
Số phận của họ cũng không tốt, không được hào môn quý tộc nhận nuôi, cho nên huyết mạch năng lượng trong cơ thể căn bản không kịp vận động và phát tán, lâu ngày, dòng năng lượng này không cách nào bị kích hoạt, bởi vì không cách nào được giải phóng nên đã biến họ trở nên vặn vẹo chẳng khác nào tàn tật vậy.
Mà bọn họ chính là vật thí nghiệm tốt nhất của Thẩm Lãng.
Bởi vì năng lượng huyết mạch vốn có của họ phi thường cường đại, cổ trùng hoàn toàn mới do Thẩm Lãng cải tạo, có chứa năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch, có thể kích hoạt huyết mạch năng lượng bên trong cơ thể của họ, hơn nữa sẽ không để họ bị cổ trùng thôn phệ biến thành xác khô, cũng sẽ không bị hành hạ mà chết.
Nhưng Thẩm Lãng vẫn không đành lòng trực tiếp sửa đổi và kích hoạt họ.
Lúc này, Khổ Đầu Hoan gần như đã chết!
Như vậy, gã liền trở thành vật thí nghiệm tốt nhất.
Nếu cổ trùng Hoàng Kim Huyết Mạch của Thẩm Lãng có thể cứu sống Khổ Đầu Hoan, vậy có thể chứng minh rằng có thể cứu vãn số phận mười tên ăn mày, có thể kích hoạt huyết mạch năng lượng bên trong cơ thể của họ.
- Khổ Đầu Hoan, thí nghiệm cải tạo huyết mạch của ta đang bước vào giai đoạn cuối, 0.001% thành công còn lại giao cho ngươi.
- Nếu thành công, ngươi sẽ sống.
- Nếu thất bại, ngươi sẽ chết!
Thẩm Lãng hít một hơi thật sâu, lấy ra một ống tiêm.
Ở trong đó có khoảng 3 ml chất lỏng màu vàng nhạt.
Ở trong đó chi chít cổ trùng Hoàng Kim Huyết Mạch, vô số kể, vượt quá hàng tỷ con.
Kiếm vương Lý Thiên Thu cũng khẩn trương vô cùng.
Bởi vì nếu như Thẩm Lãng có thể cứu sống Khổ Đầu Hoan thì điều này cũng ý nghĩa có thể chữa khỏi vợ của ông.
- Tuy rằng ta đã chắc chắn tám phần mười, nhưng vẫn là mặc cho số phận vậy! - Thẩm Lãng cười nói.
Tiếp đó đâm kim vào mạch máu của Khổ Đầu Hoan, tiêm 3 ml cổ trùng Hoàng Kim Huyết Mạch vào trong cơ thể Khổ Đầu Hoan.
Hai phút sau.
Tiêm xong!
Kiếm vương Lý Thiên Thu nói:
- Thế là xong rồi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy!
Tiếp đó, hai người nín thở, nhìn chằm chằm Khổ Đầu Hoan.
Thậm chí không dám chớp mắt, sợ bỏ sót điều gì đó.
Nhưng mà...
Mấy phút trôi qua.
Khổ Đầu Hoan vẫn không nhúc nhích chút nào.
Vẫn không có hơi thở, vẫn không có nhịp tim.
Trái tim Kiếm vương Lý Thiên Thu không ngừng chìm xuống, chìm xuống.
Lẽ nào thất bại?
Tuyệt đối không thể.
Nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Lãng càng ngày càng nghiêm trọng, càng ngày càng nghiêm túc.
Kiếm vương Lý Thiên Thu nói:
- Thẩm Lãng không nên vội, không nên vội, hẳn là không nhanh như vậy đâu, ta nghĩ chờ đến ngày mai quan sát sẽ tốt hơn.
- Ta cảm thấy là có thể thành công, ít nhất cũng phải mấy canh giờ, mới có thể thấy phản ứng chứ.
Kiếm vương Lý Thiên Thu mặc dù càng ngày càng lạnh, nhưng vẫn là lải nhải an ủi bản thân.
Thẩm Lãng cũng không khỏi gấp gáp.
Bởi vì hắn qua thị lực X quang thấy rất rõ ràng, những con cổ trùng năng lượng hoàng kim tiến vào cơ thể Khổ Đầu Hoan xong xuôi, lập tức tiến vào trạng thái điên cuồng hưng phấn.
Điên cuồng khuếch tán, điên cuồng thôn phệ, điên cuồng giải phóng.
Mấy trăm triệu cổ trùng Hoàng Kim trong cơ thể Khổ Đầu Hoan đấu đá lung tung.
Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, liền tràn ngập khắp mọi ngóc ngách cơ thể gã.
Thế nhưng...
Khổ Đầu Hoan lại vẫn không có hơi thở, không có nhịp tim!
Vậy là có chuyện gì?
Lẽ nào, thí nghiệm thất bại?
Tuyệt đối không thể!
Rõ ràng có tám chín phần chắc chắn, làm sao có thể sẽ thất bại?
Một khi thất bại.
Không chỉ không cứu sống Khổ Đầu Hoan, mất đi một viên Đại tướng, mấu chốt là kế hoạch phía sau đều phải dẹp bỏ.
Rất nhiều thí nghiệm đều phải bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng thời gian hoàn toàn không đủ, bỏ lỡ kỳ thi ân khoa lần này, lần sau muốn trình diễn kỳ tích bùng nổ lớn, không biết phải đến bao giờ.
Nhưng mà...
Vừa lúc đó!
- Bụp, bụp, bụp...
Một tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ vang lên.
Trái tim trong lồng ngực Khổ Đầu Hoan bỗng nhiên lại bắt đầu đập mạnh mẽ.
Gã sống rồi!