286. Chương 286: Thiên tài áp đảo tất cả! Cứu Khổ Đầu Hoan

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 286: Thiên tài áp đảo tất cả! Cứu Khổ Đầu Hoan

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 286 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các kỳ thi Hương đều diễn ra vào mùa thu, vì vậy mới gọi là thi Hương, còn thi Hội thì vào mùa xuân.
Mỗi khi có đại điển khánh mừng lớn, triều đình có thể tổ chức thêm ân khoa.
Tiên vương tại vị hơn hai mươi năm mà chưa từng tổ chức một kỳ ân khoa nào.
Trong khi đó, Ninh Nguyên Hiến trị vì gần hai mươi năm, tính cả lần này đã có tới ba kỳ ân khoa.
Lần đầu tiên là để chúc mừng ông đăng cơ làm tân vương.
Lần thứ hai là mừng ông trị vì mười năm.
Còn lần ân khoa thứ ba này là để kỷ niệm hai mươi năm ông lên ngôi vua.
Ban đầu, nhiều người còn tưởng rằng kỳ ân khoa năm nay sẽ bị hủy bỏ, bởi ai cũng thấy rõ tình hình Việt quốc đang đối mặt với muôn vàn nguy hiểm.
Phía Bắc xung đột với nước Ngô và khai chiến, biên giới Tây Bắc giao tranh với nước Sở, phía Tây có họ Tô phản loạn, phía Nam thì chiến sự với nước Nam Ẩu.
Mùa xuân năm nay, quốc quân đã nhiều lần mất mặt, nào còn tâm trí đâu mà ăn mừng, chỉ hận không thể khiến mọi người quên đi chuyện hai mươi năm đăng cơ này, nên cái gọi là ân khoa cũng bị trì hoãn.
Ai ngờ cục diện lại chuyển biến nhanh đến thế.
Chỉ chưa đầy nửa năm, tình thế đã hoàn toàn xoay chuyển.
Việt quốc một lần nữa giành được thắng lợi huy hoàng: dẹp tan loạn Tô Nan, kết minh với Khương quốc, Ngô vương phía Bắc chịu thua và kết đồng minh, nước Sở phía Tây rút quân trong ảo não, hiện đang đàm phán hòa bình.
Uy danh của Ninh Nguyên Hiến tức khắc được đẩy lên một tầm cao mới.
Vị quốc quân này vốn tính tình tùy hứng, năm mươi ngày trước khi những tin tức tốt lành kia truyền đến, ông đã lập tức tuyên bố, ân khoa sẽ diễn ra như thường lệ.
Hơn nữa, một khi đã tổ chức ân khoa, thì không thể chỉ có thi văn mà còn phải có thi võ.
Mùa thu năm nay sẽ tiến hành thi Hương, mùa xuân năm sau sẽ tiến hành thi Hội.
Hơn nữa, các sĩ tử còn mừng rỡ không kịp, vì thêm một kỳ ân khoa chẳng khác nào thêm một cơ hội, giúp họ rút ngắn được thời gian chờ đợi tới hai năm.
Chú thích của Bánh: Chương trước có sai sót, sau nửa tháng tiến hành chắc chắn là ân khoa thi Hương chứ không phải thi Hội, nên giờ cần sửa lại.
...
Nghe Thẩm Lãng nói xong, quốc quân không khỏi cau mày.
Cái tên nghiệt súc trước mặt này lại một lần nữa vượt quá giới hạn.
Cái tên Lan Phong Tử kia là ai?
Chính là một tên ăn mày, một kẻ mang tiếng xấu cùng cực.
Ngươi mời hắn làm Chủ Bộ của phủ Hầu tước Ninh Chính đã đành, ngươi lại còn muốn cho hắn tham gia ân khoa ư?
Điều này sẽ khiến người trong thiên hạ nhìn ta ra sao?
Thi Hương cần có tư cách, Giám sinh Quốc Tử Giám, Giám sinh Thái Học tuy không phải thứ gì cao sang, nhiều thương nhân cũng có thể mua được, lẽ nào giờ lại phải ban cho một tên ăn mày sao?
Không, không phải một tên ăn mày, mà là hơn mười tên ăn mày.
Thiên Việt là kinh đô, thêm mấy thành quản lý phía dưới, có đến mấy triệu dân cư.
Có thể nói là nhân tài đông đúc, mỗi kỳ thi Hương đều là một cuộc cạnh tranh khốc liệt.
Thi văn khoa đã khó, thi võ khoa lại càng khó hơn.
Bây giờ Thẩm Lãng lại muốn lập tức để mười một người trúng tuyển.
Nghe cứ như điên rồ vậy.
- Ngươi nghiêm túc đấy ư? - Quốc quân nhìn Thẩm Lãng hỏi.
Thẩm Lãng gật đầu đáp:
- Đương nhiên, thần chưa bao giờ nghiêm túc đến thế.
Quốc quân vẫn cảm thấy vô cùng không đáng tin.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, từ năm ngoái đến giờ, mỗi việc thần nói ra, tuy ban đầu nghe có vẻ hoang đường, nhưng cuối cùng đều đã thực hiện được.
Dù vậy, chuyện này vẫn quá đỗi hoang đường.
Thẩm Lãng nói:
- Hơn nữa, thần sẵn lòng lập quân lệnh trạng.
Quốc quân nhìn Thẩm Lãng hồi lâu rồi nói:
- Được rồi, ngươi cứ viết ra đi.
Thẩm Lãng liền vung bút viết.
Viết xuống quân lệnh trạng.
Kỳ ân khoa thi Hương lần này, Lan Phong Tử sẽ tham gia thi văn, mười người kia tham gia thi võ.
Nếu Lan Phong Tử không thể lọt vào ba hạng đầu, và mười người kia không thể trúng tuyển, Thẩm Lãng sẽ chính thức trở về thành Huyền Vũ, việc giúp Ngũ vương tử tranh ngôi sẽ kết thúc tại đây!
Ngay sau đó, Thẩm Lãng ký tên vào.
Quốc quân nói:
- Cái tên Lan Phong Tử kia không cần đứng trong top ba, chỉ cần có tên trên bảng là được.
Đọc xong quân lệnh trạng của Thẩm Lãng, quốc quân vẫn cảm thấy như một trò đùa.
Đúng vậy, chuyện này quả thực trông như trò đùa. Thế nhưng việc Ninh Chính tranh ngôi vốn dĩ đã vô cùng hoang đường rồi.
Hơn nữa, kỳ ân khoa văn võ lần này, nếu Lan Phong Tử và mười người kia không thể đạt thứ hạng cao, thì việc Ninh Chính tranh ngôi cũng sẽ hoàn toàn không còn hy vọng.
Đây vốn dĩ là việc tạo ra kỳ tích nghịch thiên. Đỗ hạng cao trong kỳ thi ân khoa, cũng chỉ là bước đầu tiên để tạo ra kỳ tích mà thôi.
Quốc quân nói:
- Quân lệnh trạng đang ở trước mặt ta đây, nếu ngươi suy nghĩ lại, ta có thể đốt nó đi, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sau đó ngươi chỉ cần đuổi những tên ăn mày kia đi, ta sẽ phái người khác đến đảm nhiệm chức Chủ Bộ và Bách Hộ cho Ninh Chính.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, thần xin cảm tạ ân đức của ngài, nhưng con người thần thích nhất là tạo ra kỳ tích, đặc biệt là những kỳ tích tưởng chừng không thể hoàn thành.
Quốc quân vẫn cảm thấy vô cùng điên rồ.
Chỉ còn hơn một tháng, mà muốn mười một tên ăn mày đỗ hạng cao sao?
Khoa cử văn võ của Việt quốc ta dễ dàng đến vậy sao? Hàng năm có bao nhiêu tinh anh tài tử phải thi trượt chứ?
Khoa cử ở nước Việt, nước Sở, nước Ngô đều rất khó.
Chỉ riêng thi Hương ở kinh đô mà nói, hàng năm có hơn ba ngàn người tham gia, vậy có mấy người có thể đỗ được?
Nhiều nhất cũng không quá một trăm ba mươi người, xác suất trúng tuyển chưa đến năm phần trăm.
Hơn nữa, trong số hơn ba ngàn người đó, ngoại trừ những kẻ ăn chơi từ Quốc Tử Giám và Thái Học ra, còn lại đều là tinh anh.
Thi Hội thì khả quan hơn một chút.
Việt quốc có gần hai chục triệu dân cư, hàng năm có khoảng một ngàn người tham gia thi Hội, và khoảng một trăm người trúng tuyển Tiến sĩ, tỷ lệ trúng tuyển là 10%.
Thi Hương ở nước Việt có năm địa điểm thi: hành tỉnh Thiên Bắc, hành tỉnh Thiên Nam, hành tỉnh Thiên Tây, kinh đô, và Diễm Châu.
Trong đó hành tỉnh Thiên Tây là dễ nhất, còn kinh đô là khó nhất.
Không còn cách nào khác, nhân tài ở kinh đô quá nhiều.
Thậm chí, việc trúng tuyển thi Hương ở kinh đô còn khó hơn cả việc đỗ Tiến sĩ.
Người ta đọc đủ thứ thi thư mấy chục năm, luyện võ mười mấy hai mươi năm mà còn không thể đỗ.
Quốc quân nói:
- Thêm một điều nữa, nếu bọn chúng thi trượt, quả nhân sẽ phải bí mật xử tử toàn bộ bọn chúng. Bởi vì kẻ càn quấy là ngươi, còn người mất mặt lại là quả nhân.
Thẩm Lãng chợt há miệng.
- Cứ quyết định như vậy đi! - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lê Chuẩn, ban thưởng cho cái tên Lan gì ấy nhỉ...
- Lan Lĩnh!
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ban cho Lan Lĩnh xuất thân Giám sinh Thái Học, chấp thuận cho hắn tham gia kỳ thi văn ân khoa cuối thu.
- Ban cho mười tên kia xuất thân Giám sinh Võ Học, cho phép mười người này tham gia kỳ thi võ ân khoa cuối thu.
- Mặt khác, bảo những tên Hắc Thủy Đài kia rút về đi, tạm thời tha mạng cho đám ăn mày này!
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp:
- Vâng!
Thẩm Lãng khom người nói:
- Bệ hạ, nếu như thần thành công, thực sự tạo ra kỳ tích thì sao?
Quốc quân suy nghĩ một lát rồi nói:
- Ngươi muốn gì?
Thẩm Lãng nói:
- Ninh Chính điện hạ được phép mở rộng quân đội lên đến hai nghìn tư quân.
Hai nghìn tư quân không phải là nhiều, nhưng cũng không phải là ít.
Quốc quân giật giật chân mày, cũng chỉ có mỗi Thẩm Lãng nhà ngươi dám ra điều kiện với ta, đổi thành người khác thì sớm đã bị đánh chết rồi.
Ninh Nguyên Hiến cau mày nói:
- Được!
- Hơn nữa, đến lúc đó nguồn mộ lính tùy ngươi chọn, thế nhưng nếu không thành công, hậu quả chính ngươi phải nhớ kỹ, ta sẽ không nhắc lại lần nữa.
...
Thẩm Lãng vừa mới rời đi, quốc quân liền hối hận!
Thậm chí ông còn ra sức vỗ vào đầu mình.
Quả nhân rõ ràng đã mê muội rồi, lại đi đáp ứng điều kiện vô lý như vậy của Thẩm Lãng.
Lại ban cho mười một tên ăn mày thân phận giám sinh văn võ, còn để bọn chúng tham gia kỳ thi ân khoa.
Lần này quả nhân nhất định sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Thẩm Lãng thật là láo xược!
...
Tại phủ Trường Bình Hầu của Ninh Chính.
Bên ngoài, các cao thủ Hắc Thủy Đài đã rút đi, mười một tên ăn mày này tạm thời thoát khỏi nguy hiểm tính mạng.
Hơn nữa, trong cung đã phái người mang tới mười một văn điệp thân phận, ban cho Lan Phong Tử và mười tên ăn mày kia thân phận văn võ giám sinh.
Người mang đến là một thái giám nhỏ, Đại thái giám Lê Chuẩn hoàn toàn không muốn đích thân làm việc này.
Việc ban phát không phải là ý chỉ, ngay cả khẩu dụ cũng không có.
Lan Phong Tử cùng mười tên ăn mày này được tắm rửa sạch sẽ toàn thân.
Lẽ nào có thể không sạch sẽ được ư?
Hoàn toàn là kiểu tắm như cạo lông heo.
Suýt chút nữa đã chà đến chảy máu, thậm chí rướm máu khắp người.
Trừ Lan Phong Tử ra, mười người còn lại bị cạo trọc đầu.
Tắm xong, đánh răng sạch sẽ, gội đầu, thay toàn bộ quần áo mới.
Mười một người trông rạng rỡ hẳn lên.
Nhưng vẫn... như những quả dưa méo táo nứt như cũ.
Ngoại trừ Lan Phong Tử.
Khi còn mặt mày lấm lem, Lan Phong Tử trông rất xấu, nhưng lúc tắm rửa sạch sẽ, hắn lại hóa ra một mỹ nam trung niên, hơn nữa còn là loại siêu đẹp trai.
Đáng tiếc, ánh mắt quá bỉ ổi, thần sắc lại quá thấp hèn.
Mười người kia, gần như đều là nửa tàn tật, dù đã tắm sạch sẽ và thay quần áo mới, trông họ vẫn xiêu vẹo ngã nghiêng.
- Lan Phong Tử ở lại, còn tất cả mọi người khác đi ngủ!
...
Trong thư phòng chỉ còn lại ba người: Ninh Chính, Thẩm Lãng và Lan Phong Tử.
Thẩm Lãng nói:
- Ta đã lập quân lệnh trạng với bệ hạ, nửa tháng sau, Lan Phong Tử sẽ tham gia thi văn khoa, mười người kia tham gia thi võ khoa.
- Mười một người các ngươi phải đỗ, Lan Phong Tử còn phải đứng trong ba hạng đầu.
- Nếu thành công, chức quan của các ngươi sẽ được quyết định như vậy, hơn nữa bệ hạ sẽ ban cho chúng ta hai nghìn quân đội.
- Nếu thất bại, việc Ngũ vương tử tranh ngôi sẽ kết thúc tại đây, ta sẽ chán nản trở về thành Huyền Vũ, còn mười một người các ngươi sẽ bị bí mật xử tử toàn bộ!
Nghe những lời này, Ninh Chính kinh hãi!
Còn thân thể Lan Phong Tử thì co giật mạnh, hắn nhìn Thẩm Lãng không dám tin.
Chuyện này sao mà có thể được chứ?
Thẩm công tử, rốt cuộc là ta điên? Hay là ngài điên vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Lan Phong Tử, ngươi không phải tự cho mình tài hoa hơn người ư? Làm sao ngay cả hạng ba cũng không thi nổi sao?
Lan Phong Tử đáp:
- Ta thì nhất định không có vấn đề gì, ta tài trí hơn người, thiên hạ vô song. Thế nhưng mười người kia thì không được, luyện võ cũng cần mười năm công sức, chỉ có nửa tháng mà muốn bọn họ đỗ võ khoa, còn khó hơn lên trời nữa.
Ninh Chính nghiêm túc nói:
- Lan tiên sinh, đừng đùa nữa, rốt cuộc ngươi có làm được hay không?
Lan Phong Tử vỗ ngực nói:
- Được chứ, sao lại không được? Nếu không còn chuyện gì, hạ quan xin cáo lui trước, Ngũ điện hạ ngủ ngon, Thẩm công tử ngủ ngon.
Sau đó, hắn liền lui ra ngoài.
Sau khi hắn đi, Ninh Chính nói:
- Thẩm Lãng, ta thấy người này vô cùng không đáng tin.
Thẩm Lãng nói:
- Cứ chờ xem.
...
Một lúc lâu sau!
Lan Phong Tử mang theo mười tên ăn mày leo tường bỏ trốn, nhưng bị Hàm Nô và Vũ Liệt bắt được toàn bộ, sau đó ném xuống trước mặt Thẩm Lãng.
Lan Phong Tử ôm chân Thẩm Lãng, khóc lớn:
- Thẩm công tử, ta không được, ta thực sự không được! Ta chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn, nhưng thật không ngờ lại phải chết. Mọi người nể tình giang hồ, hôm nay xin tha cho ta một mạng, đại ân đại đức của Thẩm công tử ta suốt đời khó quên, suốt đời khó quên!
Mỹ nam trung niên này ôm Thẩm Lãng khóc lóc om sòm, trông càng thêm thô bỉ, khiến Hàm Nô càng thêm coi thường.
Ninh Chính cũng nổi giận.
Hôm nay kẻ luôn mồm khoe khoang tài năng kinh thiên vĩ địa là ngươi, bây giờ lại dẫn người trốn chạy cũng là ngươi.
Ngươi xem Ninh Chính ta đây thành cái gì đây?
Một mình tên ăn mày lang thang như ngươi, Thẩm Lãng và ta đã nhìn trúng ngươi như vậy, chẳng những ngươi không quý trọng, ngược lại còn xem chúng ta như kẻ ngu si sao?
Ban đầu Ninh Chính và Thẩm Lãng còn có hy vọng, nhưng nhìn thấy bộ dạng này của Lan Phong Tử, liền hoàn toàn không dám trông cậy nữa.
Hơn nữa, hắn cũng không muốn mười một người vô tội phải chết.
- Dưa non hái vội ăn không ngọt, các ngươi không muốn thì ta cũng không bắt ép, ta có thể đi cầu xin phụ vương! - Ninh Chính nói bằng giọng lạnh lẽo.
Lan Phong Tử tức khắc dập đầu nói:
- Đa tạ điện hạ, ơn trời cao đất rộng như thế, đợi ta ngày khác báo đáp, cáo từ, cáo từ!
Sau đó, hắn đi nhanh như chớp.
Thế nhưng một giây sau.
Hắn bị Hàm Nô lôi vào, một lần nữa ném xuống đất.
Thẩm Lãng nhìn Lan Phong Tử nói:
- Ngươi muốn giả ngây giả dại thì tùy ngươi, nhưng ngươi đã ba mươi mấy tuổi rồi, ngươi còn có bao nhiêu năm nữa? Ngươi còn có thể trông cậy vào ai?
Lan Phong Tử run lên.
Nhưng hắn lại một lần nữa nhanh chóng ôm bắp đùi Thẩm Lãng gào khóc cầu khẩn, hoàn toàn không cần thể diện gì cả.
- Thẩm công tử bỏ qua cho ta đi, ta thực sự không được, ta là kẻ khoác lác, lừa đảo.
- Ta đoán mệnh từ trước đến giờ chưa trúng cái nào cả.
- Ta đã xem rất nhiều sách giải trí vớ vẩn, nhưng ta chưa từng đến học đường thực thụ, cũng không tham gia bất kỳ huấn luyện khoa cử nào. Khoa cử kinh đô càng là bảng tử thần, ngay cả tú tài ta cũng thi không đỗ, chớ nói chi là trúng tuyển, càng không nói là xếp hạng top ba, có giết ta cũng không làm được.
- Hơn nữa mười người kia cũng là nửa tàn tật, chưa từng luyện võ, nửa tháng mà muốn đỗ thi võ thuật, làm sao được? Thẩm công tử có phải đang mơ không?
Ninh Chính nói:
- Thẩm Lãng, quên đi, chúng ta cần gì phải cưỡng cầu người khác?
Nhìn cái dáng vẻ thấp hèn của Lan Phong Tử trước mặt này, thật sự khiến người ta hận không thể một cái tát đập chết!
Thẩm Lãng không nói hai lời, ném cho hắn một phần văn chương cực kỳ tối nghĩa, từ trên xuống dưới hai chương, khoảng mấy nghìn chữ.
- Đốt nhanh!
Một nén nhang được đốt lên.
- Lan Phong Tử, ngươi chỉ có thời gian một nén nhang, phải học thuộc hết năm nghìn chữ này. Nếu không thuộc xong, ta sẽ thiến ngươi!
- Vũ Liệt, đao!
Vũ Liệt không nói hai lời, trực tiếp rút loan đao ra, đặt lên hạ bộ của Lan Phong Tử.
Tức khắc, Lan Phong Tử gần như bị dọa tè ra quần, hận không thể rụt hạ bộ vào trong bụng.
- Thẩm công tử đừng đùa, sẽ chết người mất! - Lan Phong Tử cầu khẩn.
Thẩm Lãng nói:
- Thời gian của ngươi không còn nhiều đâu, chỉ có một nén nhang. Nếu không thuộc xong thì ta sẽ thiến ngay, ta nói được làm được.
Tức khắc, Lan Phong Tử cầm bài văn Thẩm Lãng đưa cho, xem nhanh như gió.
Khoảng năm nghìn chữ, xấp xỉ hai mươi trang, một tập thật dày, hơn nữa còn là văn chương tối nghĩa.
Một nén nhang này chỉ có chưa đến nửa giờ, người bình thường e rằng đọc còn chưa xong, chứ đừng nói là thuộc lòng.
Cho dù là thiên tài, cũng ít nhất cần một ngày mới có thể học thuộc lòng.
Lúc này Lan Phong Tử giống như hoàn toàn bước vào một trạng thái khác.
Trong miệng hắn lẩm nhẩm, mắt di chuyển rất nhanh.
Đao của Vũ Liệt ngay phía trên hạ bộ của hắn, khiến hắn run lẩy bẩy.
...
Quả nhiên, chưa đến nửa giờ, một nén nhang đã cháy hết.
- Đã đến giờ! - Thẩm Lãng giật lấy hai mươi trang văn chương nói:
- Toàn bộ học thuộc lòng, nếu không thuộc xong sẽ bị thiến.
Lan Phong Tử nhắm mắt lại, đọc thuộc lòng rất nhanh:
Cố: Tiểu cố, hữu chi bất tất nhiên, vô chi tất bất nhiên. Thể dã, nhược hữu đoan. Đại cố, hữu chi tất vô nhiên, nhược kiến chi thành kiến dã. Thể: Nhược nhị chi nhất, xích chi đoan dã. Tri tài: Tri dã giả, sở dĩ tri dã, nhi tất tri, nhược minh. Lự: Lự dã giả, dĩ kỳ tri hữu cầu dã, nhi bất tất đắc chi, nhược nghễ... (*)
(*) Đoạn này trích trong chương 42, quyển Kinh Thượng của Mặc Tử.
Tốc độ nói của hắn rất nhanh, nhưng giọng điệu rõ ràng.
Khoảng chừng mười lăm phút, hắn đã đọc thuộc lòng hoàn chỉnh năm nghìn chữ này.
Không sót một chữ!
Tức khắc, Ninh Chính kinh ngạc sững sờ.
Trên thế giới này vẫn còn có thiên tài như thế ư?
Năm nghìn chữ mà một nén nhang đã học thuộc lòng hết sao?
Kế tiếp, Thẩm Lãng thuận miệng hỏi mấy đề toán.
Cho dù đó là phép cộng, phép trừ, phép nhân hay phép chia, cho dù có bao nhiêu chữ số.
Mặc kệ khó khăn cỡ nào, Thẩm Lãng vừa mới hỏi ra đề bài, tối đa không quá bốn năm giây, hắn liền đưa ra đáp án.
Hơn nữa hoàn toàn chính xác.
Ninh Chính thực sự vô cùng kinh ngạc.
Tài hoa của Lan Phong Tử này quả thực quá kinh người.
Thẩm Lãng còn lợi hại hơn.
Lại từ trong một đống ăn mày, phát hiện ra tên thiên tài Lan Phong Tử này.
Không chỉ Ninh Chính kinh ngạc, Thẩm Lãng cũng nhìn mà than thở.
Trong vòng nửa canh giờ đọc thuộc lòng năm nghìn chữ, Thẩm Lãng cũng có thể làm được, nhưng hắn dựa vào trí não.
Còn Lan Phong Tử thì hoàn toàn dựa vào năng khiếu nhìn một lần không quên.
Thật sự quá mạnh.
Thẩm Lãng cũng cảm thấy tự ti.
Sau khi thuộc hết, Lan Phong Tử cất giọng đáng thương:
- Thẩm công tử, ta... ta có thể đi tiểu tiện, tiện thể thay một cái quần khác được không? Thật sự sợ đến vãi đái rồi.
Thẩm Lãng phất tay.
Hàm Nô xách Lan Phong Tử đi rửa hạ bộ, thay quần.
Lan Phong Tử vừa đi tiểu, vừa nói:
- Hàm Nô cô nương, kỳ thực đàn ông cái thứ này không thể chỉ xem cái đầu, cũng không thể nhìn vào sức bền, then chốt vẫn là kỹ xảo, bốn lạng đánh ngàn cân hiểu không?
- Hàm Nô cô nương, ta biết cô nương nghe rất nhiều lời đồn về Lan Phong Tử, ta có thể nói cho cô nương biết, tất cả đều là thật. Nhưng đó cũng chỉ là cái mặt nạ phóng đãng, không muốn bị ràng buộc của ta mà thôi. Nàng muốn hiểu bản thân ta chân chính ư? Lúc nửa đêm, hoan nghênh đến nhà ta, chúng ta có thể tham khảo câu chuyện nửa đời trước, đồng thời vạch ra tương lai lúc về già!
Hàm Nô khinh thường liếc hắn một cái rồi nói:
- Đừng phí tình cảm, ngươi không thể chạm tới trái tim ta đâu.
...
Lan Phong Tử lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Thẩm Lãng, lại một lần nữa ôm bắp đùi của hắn gào khóc.
- Thẩm công tử, ta tuy rằng đã gặp qua là không quên được, ta mặc dù là thiên tài tuyệt đỉnh.
- Nhưng ta thật sự chưa từng đến học đường, ta xem sách đều đặc biệt tạp nham, không có một quyển nào về khoa cử.
- Ngài bảo ta tham gia cuộc thi khoa cử, thực sự không được, ta thực sự thi không đỗ.
Thẩm Lãng nói:
- Thi văn khoa chính dựa vào sách luận và họa theo, ta đã chuẩn bị hơn một nghìn phần sách luận, mấy nghìn bài thơ. Trong hơn một tháng, ngươi học thuộc lòng hoàn toàn không thành vấn đề.
Lan Phong Tử nói:
- Học thuộc lòng thôi thì chưa đủ, xác suất áp đề quá thấp.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi là một thiên tài, ngươi không phải Kim Mộc Thông. Học thuộc lòng hơn một nghìn phần sách luận, lẽ nào ngươi còn không viết được? Đọc thuộc ba trăm bài thơ ca, dù không làm thơ cũng biết ngâm.
Tức khắc, Kim Mộc Thông ở bên cạnh đang ra sức chép lia lịa sách luận, ngẩng đầu nhìn anh rể. Hắn thầm nhủ: Tỷ phu cứ dạy người khác đi, nói đệ làm cái gì?
Lúc đó chiêu này hắn đã thử qua, nhưng cũng ê mặt thất bại, bất quá hắn chỉ thuộc mấy chục phần.
Bây giờ tỷ phu lại cho cái người điên này chuẩn bị một nghìn phần, thực sự quá điên rồ.
Thẩm Lãng nói:
- Lan Phong Tử, ta hỏi ngươi trong một tháng có thể thuộc một ngàn phần sách luận hay không?
Lan Phong Tử gật đầu đáp:
- Có thể!
Thẩm Lãng nói:
- Vậy thuộc hết một nghìn phần, sau đó ngươi có thể vận dụng thành thạo, căn cứ bất luận đề bài gì viết ra một phần sách luận ưu tú hay không?
Lan Phong Tử nói:
- Văn chương hiếm có trăm năm thì không được, thế nhưng ứng phó cuộc thi khoa cử, có lẽ được!
Thẩm Lãng hỏi vặn lại:
- Vậy có được hay không?
Lan Phong Tử lại một lần nữa quỳ xuống, ôm bắp đùi Thẩm Lãng nói:
- Ân công, ta có thể. Nhưng những huynh đệ kia của ta thì không được, luyện võ không thể học bằng cách nhớ, không có mười năm công sức thì căn bản không thành.
Võ thuật ở Việt quốc có bốn dạng thi.
Cử trọng, kỵ xạ, bộ xạ, mã đao.
(*) Cử tạ, cưỡi ngựa bắn cung, vừa bước đi vừa bắn, cưỡi ngựa chém đao.
Quả thực không có mười năm công sức, căn bản cũng không thể thành công.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Đại Ngốc, ngươi học bắn tên chưa?
Đại Ngốc lắc đầu đáp:
- Không có!
Thẩm Lãng nói:
- Vũ Liệt, ngươi ra cách đây hơn hai trăm bước đốt một cây nến.
Vũ Liệt đi ra ngoài, trong sân cách hai trăm bước đốt một cây nến.
Cũng may mà đây là phủ Hầu tước Trấn Viễn, hơn nữa đã bị đốt hơn phân nửa, san thành bình địa, cho nên mới có mảnh đất trống như vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Đại Ngốc, bắn tắt cây nến đó.
- A! - Đại Ngốc gật đầu.
Sau đó, hắn tùy tiện giương cung, căn bản cũng không ngắm bắn.
Giương cung đặt tên.
Bắn ra!
Vù!
Sau một lát, ngọn lửa trên cây nến cách đó hai trăm bước bị bắn tắt.
Lần này đến lượt Lan Phong Tử kinh ngạc sững sờ.
Chưa từng học bắn tên, lại có thể lợi hại như vậy ư?
Thẩm Lãng nói:
- Ở một cấp độ nào đó, huyết mạch thiên phú có thể áp đảo tất cả. Mười huynh đệ của ngươi, Lan Phong Tử, có huyết mạch gì, lẽ nào ngươi không biết?
Lan Phong Tử nhìn Thẩm Lãng không dám tin.
Sau đó, hắn lắc lắc đầu nói:
- Thẩm công tử, ta thực sự không biết.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi không biết, vậy mà ngươi lại tốn mười mấy năm đi tìm bọn họ, đồng thời tập hợp từng người trong số họ về bên cạnh ngươi sao?
Lan Phong Tử lắc đầu nói:
- Ta... ta cái gì cũng không biết.
Thẩm Lãng nói:
- Nhóm các ngươi có bao nhiêu người? Ta không biết, nhưng đều là thiên tài! Lam Bạo, Khổ Đầu Hoan v.v… chỉ có điều những người này bị các nhà quyền thế quý tộc nhận nuôi, còn những người bên cạnh ngươi thì trở thành ăn mày lang thang đầu đường xó chợ, cả đời đều bị bỏ lỡ mất rồi.
Lan Phong Tử khóc rống nói:
- Muộn rồi, Thẩm công tử, bây giờ đã muộn rồi. Bọn họ đều đã phế đi, huyết mạch khiến thân thể nhiễu loạn, toàn bộ đều biến thành nửa tàn tật.
Thẩm Lãng nói:
- Chưa chắc đã muộn! Ta sẽ nghĩ cách!
Sau đó, hắn tiến lên vỗ vào bả vai Lan Phong Tử nói:
- Ngươi chỉ cần lo cho bản thân ngươi, học thuộc sách luận thật tốt, chuẩn bị thật tốt cho kỳ khoa cử nửa tháng sau. Mười huynh đệ của ngươi giao cho ta, ta sẽ nghĩ cách kích hoạt huyết mạch trong cơ thể bọn họ.
- Tin tưởng ta, nửa tháng sau, ta sẽ khiến các ngươi tạo ra kỳ tích chưa từng có!
- Ta sẽ khiến toàn bộ Việt quốc phải khiếp sợ vì các ngươi!
- Ta sẽ khiến các ngươi tỏa sáng rực rỡ!
Lan Phong Tử nhìn Thẩm Lãng, ánh mắt hiện lên một chút cuồng nhiệt:
- Vậy còn một người nữa ở đâu? Mười Bách Hộ có rồi, còn một Thiên Hộ ở đâu?
Thẩm Lãng nói:
- Hắn đang gặp kiếp nạn chưa từng có, nếu có thể vượt qua, vậy sẽ trở thành thống soái vô địch. Nếu không qua được kiếp này, vậy coi như hắn phế đi!
...
Trác Chiêu Nhan ló đầu ra ngoài nhìn một lát.
Chỉ thấy xác Khổ Đầu Hoan nổi lềnh bềnh trên sông, không ngừng trôi xuống hạ du.
Sau một lát liền biến mất không thấy nữa.
Trên mặt Trác Chiêu Nhan lộ ra nụ cười tàn nhẫn, chậm rãi nói:
- Trên thế giới này thứ không đáng tiền nhất chính là loại võ biền không có đầu óc.
Sau đó, ả xoay người rời đi.
Bốn cao thủ tuyệt đỉnh, hai người đi trước hai người đi sau bảo vệ ả.
Những cao thủ tuyệt đỉnh chân chính, hơn nữa thân phận đặc biệt thần bí, không chỉ có trong hội Ẩn Nguyên.
Lúc trước Thẩm Lãng từng nói, Trác Chiêu Nhan không chỉ là người của hội Ẩn Nguyên, có thể còn mang một sứ mệnh thần bí nào đó.
Ở hạ lưu Nộ Giang hai mươi dặm!
Xác Khổ Đầu Hoan không ngừng chìm nổi, mắt thấy sẽ phải hoàn toàn vùi thây dưới lòng sông.
Bỗng nhiên có một bóng dáng như diều hâu lao vút trên mặt sông.
Một tay vớt Khổ Đầu lên, sau đó nhanh chóng trở lại bờ sông.
Người này, chính là kiếm vương Lý Thiên Thu.
Bên bờ, Lý Thiên Thu đặt Khổ Đầu Hoan xuống đất bằng.
Nghe nhịp tim.
Đã không còn.
Nghe hơi thở.
Cũng không còn.
Giống hệt như đã chết hẳn.
Nhưng mà sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Kiếm vương Lý Thiên Thu mang theo thi thể Khổ Đầu Hoan, lao như điên về kinh đô.