Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 290: Lột Xác Niết Bàn! Kỳ Tích Kinh Người!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 290 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mười tên ăn mày này thề rằng, hai ngày hai đêm qua, nỗi đau đớn và dày vò mà họ phải chịu đựng còn vượt xa tổng số khổ sở của nửa đời người cộng lại.
Gần như từng phút từng giây, họ đều chìm đắm trong nỗi thống khổ tựa địa ngục.
Hơn nữa, nỗi đau ấy dường như vô tận, không thấy điểm dừng.
Nỗi đau này tuôn trào từ tận xương tủy, từ sâu trong huyết mạch, hoàn toàn không thể chống cự hay kìm nén.
Thật sự khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Cảm giác như thể cơ thể họ bị đánh tan rồi lại được lắp ghép lại từ đầu.
Họ thực sự chỉ muốn chết quách cho xong.
Hoặc ít ra là bất tỉnh đi cũng được.
Nhưng hoàn toàn không có, nỗi đau vẫn ập đến như sóng biển cuộn trào.
Mà Thẩm Lãng cũng chứng kiến một cảnh tượng trước nay chưa từng có.
Đồng thời cũng là một cảnh tượng không phù hợp với khoa học hiện đại, y học hiện đại.
Mười thân thể ăn mày méo mó, tàn tật ấy như bị kéo căng và duỗi thẳng ra hoàn toàn.
Từ những hình hài dị dạng, họ biến thành dáng vẻ của người bình thường.
Điều này khiến Thẩm Lãng không khỏi nhớ đến Bàn Đầu Đà (Đầu Đà mập) và Sấu Đầu Đà (Đầu Đà ốm) trong 《Lộc Đỉnh Ký》, một người vốn cao lớn lại bị ép cho béo lùn, còn một người từ lùn tịt lại bị kéo dài ra như cây tre.
Hắn chỉ ở trong mật thất dưới đất nửa canh giờ rồi rời đi.
Bởi vì những tiếng kêu thảm thiết ấy thực sự quá kinh hoàng.
Hơn nữa mười người này cứ thế hét thảm suốt hai ngày hai đêm.
....
Lúc Thẩm Lãng cải tạo huyết mạch cho mười tên ăn mày này, Lan Phong Tử lần đầu tiên không trêu chọc Hàm Nô, cũng không đọc tiểu thuyết. Thay vào đó, gã cầm một quyển kinh Phật lên, đọc một cách cẩn thận.
Vẻ hèn hạ trên mặt gã đã biến mất đi nhiều, ánh mắt càng trở nên phức tạp.
Thẩm Lãng nói:
- Lan Phong Tử, hình như ngươi không nỡ nhìn cảnh này sao?
Lan Phong Tử nói:
- Sao dám, sao dám.
Quả thật gã có chút không muốn nhìn thấy cảnh này, gã đã tốn mười mấy năm trời, cuối cùng mới tìm được đám đồng bọn trôi dạt khắp nơi này.
Nhưng sau khi tìm được, gã cũng không biết nên làm gì bây giờ.
Nhưng trong lòng vẫn muốn ẩn mình như cũ.
Ẩn mình tới khi nào?
Gã hoàn toàn không biết, cũng không có đáp án.
Khi biến cố xảy ra, gã còn quá nhỏ, trong lòng căn bản không hề có cảm giác về sứ mệnh.
Gã chỉ muốn tìm lại những người bạn thuở ấu thơ, rồi bảo vệ họ.
Gã đến quý phủ của Ninh Chính, chủ yếu cũng chỉ muốn nương nhờ, tìm một nơi trú thân cho các huynh đệ.
Nhưng cứ thế mà phải trổ hết tài năng, gã thực sự chưa chuẩn bị tâm lý tốt.
Thẩm Lãng hỏi:
- Chuyện lúc nhỏ, ngươi còn nhớ không?
Lan Phong Tử đáp:
- Chúng ta lúc nhỏ thực ra không có ký ức gì, từ nhỏ lớn lên ở trên một ngọn núi, sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ.
- Vô lo vô nghĩ ư? - Thẩm Lãng hỏi.
Lan Phong Tử đáp:
- Đúng vậy, vô lo vô nghĩ, chơi đùa thỏa thích. Đương nhiên cũng học tập, nhưng là vừa học vừa chơi, vừa chơi vừa học.
Thẩm Lãng hỏi:
- Phụ mẫu các ngươi ở đâu?
Lan Phong Tử nói:
- Phụ mẫu cũng ở trên núi, có người dạy học, có người dạy võ, có người vá áo, nấu cơm, cày cấy.
Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc.
Thoạt nghe dường như là một xã hội không tưởng, đối với người cao thượng mà nói, quả thực vô cùng tốt đẹp.
Thẩm Lãng hỏi:
- Sau đó thì sao?
Lan Phong Tử nói:
- Sau đó liền xảy ra chuyện, người lớn liền mang chúng ta bỏ chạy, chạy mãi về phía đông, muốn ra biển đi xa. Thế nhưng chỉ chạy được vài trăm dặm đã liên tiếp bị truy sát rất nhiều lần.
Thẩm Lãng hỏi:
- Bên nào truy sát?
Lan Phong Tử đáp:
- Không biết, tất cả đều là cao thủ võ đạo đỉnh cấp.
Thẩm Lãng hỏi:
- Sau đó thì sao?
Lan Phong Tử đáp:
- Các phụ mẫu vì bảo vệ chúng ta, liền xông ra chiến đấu với kẻ địch. Thúc thúc mù lòa mang theo chúng ta bỏ chạy. Cứ thế lẩn trốn, chạy mãi, lại bị truy sát. Hơn nữa khắp nơi đều binh đao loạn lạc, dân chúng chạy nạn lưu lạc khắp nơi, thế là chúng ta bị tách rời hoàn toàn.
Thẩm Lãng hỏi:
- Tiếp đó ngươi đã mất mười mấy năm để tìm được họ sao?
Lan Phong Tử đáp:
- Chúng ta tổng cộng có hơn ba mươi người, nhưng ta chỉ tìm được mười người, những người còn lại thì không tìm thấy nữa.
Thẩm Lãng nói:
- Lúc đó ngươi là đứa trẻ lớn nhất sao?
Lan Phong Tử lắc đầu:
- Không phải, huynh trưởng Lan Ma lớn nhất, năm đó huynh ấy đã mười ba tuổi, còn có Lan Mê tỷ tỷ, thế nhưng hai người đó đều không thấy tăm hơi, ta liền trở thành người lớn tuổi nhất, cho nên ta có nghĩa vụ bảo vệ các đệ đệ này.
Thẩm Lãng nhắm mắt lại suy tư, bèn hỏi:
- Khổ Đầu Hoan, Lam Bạo cũng là dân chạy nạn chiến tranh có huyết mạch đặc biệt xuất sắc, họ là huynh đệ của các ngươi sao?
Lan Phong Tử lắc đầu đáp:
- Không phải.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy Đại Ngốc thì sao?
Lan Phong Tử nói:
- Càng thêm không phải.
Thẩm Lãng lúc này với nghiên cứu võ đạo huyết mạch đã đặc biệt sâu sắc.
Hiểu càng nhiều, thì càng khiếp sợ.
Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc cùng Cừu Yêu Nhi, tuyệt đối độc nhất vô nhị, thiên hạ vô song.
Thiên phú huyết mạch của Khổ Đầu Hoan rất cao, Thần nữ Tuyết Ẩn cũng vậy, nhưng vẫn còn một khoảng cách rất xa so với Đại Ngốc và Cừu Yêu Nhi.
Huyết mạch Đại Ngốc cùng Cừu Yêu Nhi, thực sự cao cao tại thượng, coi thường chúng sinh.
Thẩm Lãng nói:
- Mười người này đều xem như là đệ đệ của ngươi đúng không?
Lan Phong Tử gật đầu.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ngươi không muốn thấy họ trở nên nổi bật sao?
Lan Phong Tử nói:
- Quá nguy hiểm.
Thẩm Lãng nói:
- Sẽ không, nguy cơ trí mạng về huyết mạch đã qua đi. Lam Bạo, Trác Nhất Trần đều bình an vô sự, Thiên Nhai Hải Các đã bảo đảm cho những người có thiên phú huyết mạch cực cao như các ngươi, các ngươi cứ thoải mái lập công danh sự nghiệp.
Tiếp tục Thẩm Lãng nói:
- Hàm Nô cũng là một thành viên trong số các ngươi sao?
Lan Phong Tử lắc đầu đáp:
- Không phải.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ngươi vì sao nhìn chằm chằm vào nàng?
Lan Phong Tử nói:
- Chúng ta từ nhỏ đã không nhà không cửa, lênh đênh phiêu bạt, bản năng muốn tìm được đồng loại để nương tựa. Hàm Nô có quá khứ bi thảm giống như ta, trái tim của chúng ta mới có thể gần gũi nhau.
Mà ngay tại lúc này.
Hàm Nô nổi giận đùng đùng đi vào, chợt chỉ một cái vào Lan Phong Tử.
- Cái tên hèn hạ bại hoại nhìn lén ta tắm.
Lan Phong Tử nói:
- Không, không, không, Hàm Nô cô nương, ta căn bản không phải là nhìn lén cô nương tắm. Ta chỉ là muốn ghi nhớ dáng vẻ bây giờ của cô nương, bởi vì mỗi ngày sau đó cô nương đều có thể trở nên vô cùng xinh đẹp, cho nên hình dáng mỗi ngày của cô nương đều rất đáng để kỷ niệm đó.
Lời dỗ ngon dỗ ngọt nói ra trôi chảy cực kỳ.
Thế nhưng, chẳng có ích gì.
Hàm Nô không nói hai lời, trực tiếp xông lên, một tay túm gã đập xuống đất.
Cầm lấy một cây trúc nhỏ, nhằm vào mông Lan Phong Tử mà đánh lia lịa.
- A... A... A...
Lan Phong Tử phát ra tiếng kêu gào vô cùng thảm thiết.
Thẩm Lãng thấy da đầu tê dại, vội vàng lùi lại.
Đây là một mối nợ khó đòi.
Hàm Nô ra tay cũng rõ ràng tinh chuẩn, đảm bảo có thể khiến Lan Phong Tử đau muốn chết, nhưng vừa đủ lực để không gây tổn thương nghiêm trọng.
Giữ chừng mực như vậy, quá khó khăn.
Tuy nhiên, mười huynh đệ của gã lúc này đều đang bị tra tấn như địa ngục, Lan Phong Tử cũng cần phải cùng họ đồng cam cộng khổ.
…
Hai ngày hai đêm trôi qua.
Tiếng kêu thảm thiết dưới tầng hầm cuối cùng kết thúc.
Mười tên ăn mày này đã ngủ say.
Vũ Liệt dẫn theo mười mấy nữ võ sĩ đi vào, tắm rửa thân thể cho từng người, tiếp đó đắp thuốc mỡ, rồi mớm canh cho họ.
Cứ như vậy, đám người kia mãi ngủ.
Họ ngủ khoảng năm mươi tiếng đồng hồ, sau đó mới theo thứ tự tỉnh lại.
Mở mắt!
Ngay lập tức, họ cảm nhận được một điều kỳ diệu chưa từng có.
Trong cơ thể như có gió thổi, cả người dường như bay bổng.
Cái cảm giác tràn đầy sức mạnh, cái cảm giác khỏe mạnh này.
Cái cảm giác tự do, tùy tâm sở dục này.
Chỉ cần dùng một chút lực nhẹ thôi.
Cả người lập tức bật lên, sau đó nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Những tên ăn mày này ngay lập tức hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Trước đây, thân thể của họ vặn vẹo, còng xuống, như những kẻ tàn tật.
Đừng nói là đứng, ngay cả ngồi cũng vô cùng khổ cực, cho nên phần lớn thời gian họ đều nằm.
Việc đi lại, đối với họ càng là nỗi căm ghét tột cùng.
Bởi vì không có sức, hơn nữa thân thể không cân bằng, loạng choạng xiêu vẹo, quá đau khổ khó chịu.
Rõ ràng thân thể chỉ hơn một trăm cân, lại giống như nặng nghìn cân, tùy tiện đi vài bước đều dường như muốn té ngã trên đất.
Mà bây giờ.
Toàn thân đều nhẹ bẫng, dường như muốn bay lên vậy.
Lúc này, Khổ Đầu Hoan nói:
- Trước mặt các ngươi có gương đấy, mỗi người hãy xem thật kỹ dáng vẻ mới mẻ của mình đi.
Những người này ngẩng đầu nhìn lên.
Quả nhiên có mấy cái gương, loại cao hơn cả người.
Chỉ nhìn thoáng qua, những người này đều kinh ngạc sững sờ.
Thân thể xấu xí méo mó lúc trước đâu rồi? Thân thể nửa tàn tật đó đâu rồi?
Tất cả đều không thấy nữa.
Mỗi người đều khôi phục thân thể bình thường, trở nên thẳng tắp vô cùng.
Thậm chí so với người bình thường còn thẳng hơn, như một cây trường thương vậy.
Hơn nữa khuôn mặt cũng thay đổi, trước đây khuôn mặt mỗi người ít nhiều gì đều biến dạng.
Hoàn toàn xấu xí không thể tả.
Mà bây giờ hết thảy đều khôi phục bình thường.
Tức khắc, mười người trào nước mắt.
Ngay từ đầu vẫn cố nhịn, sau đó bắt đầu gào khóc.
Mười mấy năm trời.
Gần như kể từ khi bắt đầu có ký ức, thân thể của họ liền dần dần không bình thường, sau đó càng ngày càng nghiêm trọng.
Cuối cùng biến thành dị dạng.
Họ vốn tưởng rằng đời này cứ như vậy, hoàn toàn phế bỏ.
Cuộc sống không có tia hy vọng, nhất định là chán chường sa đọa.
Cho nên họ mới có thể luôn nằm dài trên mặt đất mà khoác lác, bởi vì chỉ có cuộc sống như vậy mới vui vẻ, không cần đối mặt với hiện thực.
Thế nhưng, bây giờ tất cả mọi người có được tân sinh.
Khổ Đầu Hoan nói:
- Từ bây giờ, từ giờ phút này, các ngươi đã có được tân sinh.
- Từ hôm nay trở đi, các ngươi không còn là ăn mày, không còn là kẻ lang thang đầu đường xó chợ, mà là quan quân Bách hộ dưới trướng Ngũ vương tử.
- Hy vọng các ngươi vĩnh viễn nhớ kỹ giờ phút này, vĩnh viễn nhớ kỹ là ai đã ban cho các ngươi tân sinh.
- Từ nay về sau, nếu ai dám phản bội, trời tru đất diệt.
- Kẻ nào dám ham ăn biếng làm, trời tru đất diệt.
- Kẻ tham lam gian trá, trời tru đất diệt!
Lúc này, Thẩm Lãng và Ninh Chính đi đến!
Khổ Đầu Hoan nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Trước đây thân thể không tốt nên không quỳ nổi, bây giờ nhìn thấy chủ quân, các ngươi chẳng lẽ còn không quỳ sao?
Tiếp đó gã quỳ một gối:
- Bái kiến điện hạ, bái kiến Thẩm công tử.
Thế là mười tên ăn mày quỳ xuống chỉnh tề nói:
- Bái kiến điện hạ, bái kiến Thẩm công tử.
Thẩm Lãng xem kỹ mười người này, chậm rãi nói:
- Trước đây các ngươi cũng là ăn mày, cũng là kẻ lang thang đầu đường xó chợ, cho nên không có tên. Từ hôm nay trở đi, các ngươi chính là quan quân Bách hộ dưới trướng Ninh Chính điện hạ, tương lai sẽ trở thành Thiên hộ, du kích tướng quân, tham tướng, thậm chí trở thành Đề đốc một phương, được phong tước bái tướng, cho nên các ngươi cần phải có một cái tên.
- Lan Phong Tử là đại ca của các ngươi, vậy các ngươi đều theo hắn họ Lan, khác nhau gọi Lan Nhất, Lan Nhị, Lan Tam... Mãi cho đến Lan Thập.
Ninh Chính không khỏi nhìn Thẩm Lãng một cái.
Tên đơn giản như vậy sao? Có phải quá tùy tiện hay không, sao mà như gọi chó mèo vậy.
Không có gì không tốt, gọi tên như vậy, sẽ luôn nhắc nhở họ là huynh đệ. Vĩnh viễn là một thể, vĩnh viễn không phản bội lẫn nhau.
Thẩm Lãng nói:
- Không nói lời thừa thãi nữa, còn hai mươi chín ngày nữa, cuộc thi võ thuật ân khoa sẽ bắt đầu!
- Nếu các ngươi thi đậu, vậy thì một bước lên mây, Ninh Chính điện hạ chính thức có vốn liếng tranh giành ngôi vị.
- Nếu các ngươi thi không đậu, bệ hạ sẽ chém giết sạch sẽ các ngươi, chuyện Ninh Chính điện hạ tranh ngôi hoàn toàn biến thành trò cười, mà ta cũng sẽ ảo não trở lại thành Huyền Vũ.
- Ta hy vọng cảnh này sẽ không xảy ra.
- Từ hôm nay trở đi, chúng ta cùng sinh cùng tử, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.
- Trác tướng quân, tiếp theo tất cả giao cho huynh.
Khổ Đầu Hoan dập đầu nói: – Vâng!
- Tất cả mọi người, mặc quần áo vào, ra ăn cơm!
- Nửa canh giờ sau, bắt đầu huấn luyện.
- Cuộc thi võ thuật chia thành bốn môn: cử trọng, bộ xạ, kỵ xạ, mã chiến (*).
(*) cử tạ, bắn bia di động, cưỡi ngựa bắn cung, cưỡi ngựa chiến đấu!
- Những người khác phải luyện tập mười mấy năm mới có thể tham gia cuộc thi võ thuật.
- Mà các ngươi, chỉ có hai mươi tám ngày.
- Cũng chỉ có hai mươi tám ngày, nếu có thể hoàn thành, lập công danh sự nghiệp, làm rạng rỡ tổ tông. Nếu không thể hoàn thành, tất cả đều chết hết đi!
- Đứng dậy, đi!
...
Tiếp theo, mười tên ăn mày này bắt đầu điên cuồng huấn luyện.
Không, không thể gọi họ là ăn mày nữa.
Cần phải xưng là huynh đệ họ Lan, những người mang dòng máu họ Lan, những thiên tài họ Lan.
Khổ Đầu Hoan một mình huấn luyện mười người.
Mỗi ngày huấn luyện chín canh giờ!
Từ sáng đến tối mười hai canh giờ, lại huấn luyện chín canh giờ, thời gian còn lại cho ăn uống, ngủ nghỉ cộng lại mới được sáu giờ (ba canh giờ).
Cứ như là huấn luyện đến chết vậy.
Mà kết quả huấn luyện...
Cứ như khiến Thẩm Lãng không đành lòng nhìn thẳng.
Không phải là bởi vì quá kém.
Mà là bởi vì quá... ngầu.
Khiến loại gà mờ như Thẩm Lãng hoàn toàn không thể xem nổi, đồng thời bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Thế giới võ đạo này thực sự quá không công bằng.
Người có thiên phú cao, cứ như là muốn làm gì thì làm.
Thật là đáng sợ.
Cuộc thi võ thuật, phần thi đầu tiên, cử tạ.
Mười người này hoàn toàn không cần luyện.
Sau khi Thẩm Lãng dùng cổ trùng Hoàng Kim Huyết Mạch kích hoạt sức mạnh huyết mạch của họ, trong cơ thể họ trực tiếp bộc phát lực lượng cường đại.
Ngay lần đầu tiên giơ tạ đã vượt xa yêu cầu của cuộc thi rồi.
Một khắc đồng hồ cũng không cần luyện, trực tiếp vượt qua.
Tiếp theo là bắn tên.
Theo nhận định của Thẩm Lãng, bắn tên không liên quan nhiều đến thiên phú huyết mạch.
Nhưng mà hoàn toàn không phải như thế.
Bắn tên thứ nhất dựa vào lực, thứ hai dựa vào ổn định, thứ ba dựa vào mắt, thứ tư dựa vào tinh thần.
Dĩ nhiên, người hiện đại bắn tên còn cần dựa vào sự tĩnh tâm, dựa vào cảm giác.
Thế nhưng đối với những người có thiên phú huyết mạch cực cao như thế này thì hoàn toàn không tồn tại.
Đầu tiên, họ có lực lớn vô hạn, tiêu chuẩn cuộc thi võ thuật là cung một thạch. Thế nhưng đối với cao thủ mà nói, chọn cung càng mạnh càng chuẩn.
Cho nên Khổ Đầu Hoan trực tiếp bắt đầu huấn luyện với cung một thạch rưỡi, tương đương với siêu cường cung 200 pounds của thế giới hiện đại.
Người có thể giương được cung cỡ đó cực kỳ ít. Năm đó cung của Henry VIII chỉ có 180 pounds mà thôi.
Thế nhưng cường giả huyết mạch như huynh đệ họ Lan, không cần tốn nhiều sức đã giương được cung.
Sau khi giương cung, còn có thể ngắm bắn giữ ổn định không nhúc nhích.
Đương nhiên, nếu cứ mãi giương cung trong thời gian dài mà không bắn thì sẽ gây ảnh hưởng lớn đến cây cung.
Thế nhưng không hề gì.
Có hội Thiên Đạo.
Cường cung một thạch rưỡi họ chuẩn bị mấy trăm cái, chuyên dùng cho huynh đệ họ Lan luyện tập.
Một người luyện hỏng mười cây cũng không thành vấn đề.
Loại cường cung này, khoảng cách cực hạn có thể bắn xa hai trăm năm chục mét trở lên, nhưng khoảng cách thực sự gây hiệu quả sát thương, cũng chỉ khoảng một trăm mét.
Khoảng cách bắn di động của cuộc thi là một trăm hai mươi bước, có thể tầm tám mươi lăm mét.
Mà Khổ Đầu Hoan đối với mười người này yêu cầu càng cao, trực tiếp bắt đầu từ một trăm năm mươi bước.
Miêu tả thế nào về sự tiến bộ của những người này?
Cứ như là đột nhiên tăng mạnh!
Với huyết mạch bình thường, mỗi ngày luyện tập bắn khoảng một trăm mũi tên.
Bởi vì loại cường cung như vậy sẽ tiêu hao thể lực phi thường.
Mà đám người kia thì không ngừng giương cung, không ngừng bắn.
Nửa ngày, phải bắn ra khoảng năm trăm mũi tên.
Những con số này cứ như nghịch thiên vậy.
Nếu người bình thường gặp phải cường độ huấn luyện cao như vậy, e rằng gân cốt sẽ vặn vẹo, xương sống thắt lưng cũng hoàn toàn biến dạng.
Nhưng mà đối với họ mà nói, chỉ là có chút đau nhức mà thôi, buổi tối ngâm thuốc, ngày thứ hai lại sinh long hoạt hổ, trong thân thể và gân mạch, giống như có sức mạnh vô hạn vậy.
Buổi sáng bắn tên, buổi chiều cưỡi ngựa.
Bắn tên đối với họ mà nói, còn có một chút độ khó.
Cưỡi ngựa đối với họ mà nói, gần như không tốn nhiều sức.
Khi họ được kích hoạt huyết mạch, lực lớn vô hạn, tứ chi cường tráng, cảm giác đặc biệt nhạy bén.
Nhanh chóng có thể tìm được cảm giác nhân mã hợp nhất.
Vẻn vẹn ba ngày, những người này chẳng những có thể ở trên lưng ngựa ung dung như thường, hơn nữa còn có thể tự do lên xuống lưng ngựa, cưỡi ngược khi phi nước đại.
Lẽ nào cưỡi ngựa cũng có thể dựa vào năng khiếu võ đạo?
Đến ngày thứ tư, hoàn toàn không cần hai tay, chỉ dựa vào hai chân là có thể ung dung khống chế những con Thiên Lý Mã này.
Hai tay trống rỗng, có thể dễ dàng giương cung bắn tên.
Tiến độ bắn tên sẽ hơi chậm một chút.
Nhưng vẫn vô cùng kinh người.
Ngày đầu tiên, về cơ bản tất cả đều có thể trúng bia.
Ngày thứ hai, về cơ bản tất cả đều có điểm số.
Ngày thứ ba, về cơ bản đã có thể bắn trúng hồng tâm.
Đến ngày thứ mười, kỹ thuật bắn tên của những người này hình như tiến vào trạng thái bình cảnh.
Khổ Đầu Hoan giảm bớt thời gian huấn luyện điên cuồng.
Bắt đầu truyền thụ tu luyện nội công.
Đương nhiên cái gọi là nội công, hoàn toàn là để tăng cường tinh thần, tăng cường cảnh giới tĩnh lặng như nước.
Sau khi học tập hai cuốn bí tịch.
Xạ thuật của đám người này, lại một lần nữa đột nhiên tăng mạnh.
Các nữ võ sĩ dưới trướng Vũ Liệt, và võ sĩ gia tộc họ Kim dưới trướng Thẩm Lãng đều nhìn ngạc nhiên.
Nhất là Thẩm Thập Tam, gã lại một lần nữa rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.
Ta có cần luyện võ không vậy?
Thế giới này quả thật quá không công bằng.
Có huyết mạch thiên phú, lại thực sự có thể muốn làm gì thì làm.
Những thiên tài như các ngươi đây tiến triển cực nhanh, có nên cân nhắc cảm nhận của những người có năng khiếu bình thường như chúng ta không vậy?
Trước đây một Đại Ngốc, đã khiến gã hoài nghi nhân sinh.
Bây giờ lập tức bùng nổ mười thiên tài, đương nhiên so với cấp bậc Đại Ngốc vẫn còn rất xa, thế nhưng so với người thường mà nói, cứ như là nhất kỵ tuyệt trần (*).
(*) Nguyên văn: Nhất kỵ hồng trần phi tử tiếu, vô nhân tri thị lệ chi lai, nghĩa là thấy ngựa tung vó bụi mù đám phi tần cùng nhau mỉm cười, có điều không ai biết rằng đó là do trái vải đã về tới. Đây là điển tích nói về Dương Qúy Phi thích ăn vải, hoàng đế sai người cưỡi ngựa vận chuyển thật nhanh đến mức người đằng sau chỉ thấy khói bụi mù mịt chứ không thấy bóng ngựa. Ngày nay có nghĩa chỉ về những người có năng lực hơn hẳn người thường ở một phương diện nào đó nên phát triển rất nhanh, khiến cho người khác chỉ có nhìn chứ không theo nổi!
Cái này giống như người thường đi đường, còn cưỡi rùa chạy thi.
Người có thiên phú cao, thì cưỡi một con lừa nhỏ.
Mà đám người kia, chính là cưỡi Thiên Lý Mã lao điên cuồng.
Người như Đại Ngốc còn tệ hơn, cứ như là cưỡi chim đại bàng bay đi.
Có những thiên tài như các ngươi, người thường chúng ta không có đường sống.
Ngũ vương tử Ninh Chính cũng hoàn toàn ngây người nhìn.
Trên thế giới này có nhiều thiên tài như vậy sao?
Cái tiến độ này quả thật quá... Đáng sợ.
Thứ như bắn tên vốn là mười năm như một ngày, tích lũy theo tháng ngày.
Thế nhưng những người này, tiến bộ hoàn toàn có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cái này giống như cây mọc lá, chậm rãi lặng yên không một tiếng động, cần vài ngày sau mới có thể thấy chúng mọc ra.
Lại giống như nuôi heo, ít nhất phải nuôi một hai tháng mới có thể nhìn ra biến hóa rõ ràng.
Mà đám thiên tài này giống như chiếu phim tốc độ cao, trực tiếp tăng nhanh gấp mấy chục lần trở lên, lá cây đâm chồi nảy lộc mọc ra, cánh hoa chỉ thoắt cái liền nở bung xòe.
Đối với người thường mà nói, họ chẳng khác gì đang bay.
Lúc đầu Ninh Chính còn cảm thấy, bắt đầu tập võ từ con số không, trong một tháng mà thi đậu võ thuật là chuyện Nghìn lẻ một đêm.
Cuộc thi võ thuật kinh đô cường giả như mây, tinh anh vô số.
Thế nhưng cái gọi là tinh anh ở trước mặt thiên tài, hoàn toàn là mây trôi vậy.
Bốn môn thi võ, cũng chỉ có thời gian một tháng học tập, vốn dĩ cảm thấy khó như lên trời, ngay cả căn bản cũng không học hết.
Hiện tại xem ra, thời gian lại dư dả.
Thật là đáng sợ!
Thế giới này quá điên cuồng.
Tiếp đó, trong lòng Ninh Chính thở dài.
Ninh Chính ta đây có tài đức gì, lại có thể khiến mười một thiên tài này thuần phục?
Mười một người lưu lạc thiên hạ mười mấy năm, không ai phát giác.
Mà Thẩm Lãng chỉ liếc mắt một cái đã khai thác được họ.
Như thế xem ra, Thẩm Lãng càng thêm lợi hại.
Đúng là thường có Thiên Lý Mã, mà không thường có Bá Nhạc.
Hơn nữa Thẩm Lãng đã kích hoạt sức mạnh từ trong huyết mạch của họ, điều này càng thêm nghịch thiên.
Ninh Chính ta đây có tài đức gì, lại có được sự giúp đỡ của Thẩm Lãng.
Trong lòng gã nói là giúp đỡ, mà không phải phụ tá!
...
- Thế giới này không công bằng quá đi, không công bằng quá đi! - Thẩm Thập Tam thở dài nói.
Bởi vì xạ thuật của mười thiên tài họ Lan đã vượt qua gã.
Đâu chỉ vượt qua gã, hơn nữa còn vượt qua tất cả mọi người dưới trướng Vũ Liệt.
- Người thường không có cách nào sống!
Vũ Liệt nói:
- Tại sao ngươi nhất định phải cứ nhìn chằm chằm vào những thiên tài đó? Ngươi hoàn toàn có thể so sánh với người khác mà.
Thẩm Thập Tam bèn hỏi:
- So sánh với ai?
Vũ Liệt nói:
- So với công tử nhà ngươi, Thẩm Thập Tam nhà ngươi cũng là thiên tài tuyệt đỉnh.
Á!
Trong lòng Thẩm Thập Tam đồng ý cả hai tay hai chân, nhưng lại không dám gật đầu.
Cái tên gà mờ siêu yếu như chủ nhân, năng khiếu võ đạo đơn giản là đệ nhất thiên hạ cặn bã.
Trong đám người tùy tiện chọn một người, sợ rằng đều không tìm ra ai còn tệ hơn cả chủ nhân.
Thắng chủ nhân củi mục như vậy, thắng không anh hùng!
Vũ Liệt nói:
- Năng khiếu của Thẩm công tử chắc hẳn đã lệch lạc mất rồi, tất cả đều tập trung ở trí khôn và khoản đẹp trai thôi.
Hàm Nô ở bên cạnh gật đầu nói:
- Đúng, đúng, đối với chúng ta công tử tuy rằng võ đạo là cặn bã đệ nhất thiên hạ, thế nhưng tướng mạo lại đẹp trai đệ nhất thiên hạ. Vũ Liệt à, tỷ đã thấy nhiều người, cũng có từng thấy ai đẹp trai như công tử chưa?
Vũ Liệt không nói lời nào.
Thẩm Thập Tam nói:
- Thế tử Vân Mộng Trạch, chắc phải đẹp trai tương đương chủ nhân chứ.
Hàm Nô lắc đầu nói:
- Không được, không được, Vân Mộng Trạch quá hèn hạ.
Thẩm Thập Tam thầm nhủ:
- Nhưng mà, chủ nhân cũng vô cùng hèn hạ.
Đương nhiên, gã cũng chỉ dám thầm nhủ trong lòng, chẳng dám hé răng nửa lời, thậm chí biểu cảm cùng ánh mắt cũng không dám để lộ nửa điểm, nếu không gã thực sự sẽ gần chết.
Vũ Liệt nói:
- Chúc Hồng Tuyết.
Hàm Nô nói:
- Ta chưa từng thấy qua Chúc Hồng Tuyết, hắn đẹp trai cỡ công tử không vậy?
Vũ Liệt gật đầu.
Chúc Hồng Tuyết đúng là thiên hạ tuyệt đỉnh mỹ nam tử.
Hơn nữa mỹ nam đỉnh cấp, càng chủ yếu dựa vào khí chất, mà không phải tướng mạo đơn thuần.
Bỗng nhiên Thẩm Thập Tam nói:
- Hàm Nô, ngươi gầy một chút rồi.
Hàm Nô tức khắc mặt mũi đỏ gay, ra sức lắc đầu nói:
- Không có, không có, ngươi không nên nói bậy...
Tiếp đó, nàng chạy vội trốn.
Thẩm Thập Tam kinh ngạc.
Tại sao gầy lại không muốn thừa nhận nhỉ?
Rõ ràng gầy rất nhiều, khoảng hai mươi cân đó.
...
Thời gian như nước, năm tháng như thoi đưa.
Cuộc sống không thể khoe mẽ lại trôi qua rất nhanh!
Bất tri bất giác, hai mươi mấy ngày đã trôi qua.
Khoảng cách cuộc thi văn cử ân khoa, cũng chỉ còn hai ngày.
Khoảng cách cuộc thi võ thuật, cũng chỉ còn sáu ngày.
Vậy mười một huynh đệ họ Lan rốt cuộc đã chuẩn bị như thế nào?
Lan Phong Tử đã học thuộc hết sách luận và thơ từ mà Thẩm Lãng chuẩn bị từ mười ba ngày trước.
Đọc làu làu.
Không chỉ có thế, mỗi ngày gã còn viết mười bài sách luận, hai mươi bài thơ từ.
Quá kinh khủng.
Năng lực sản xuất cao như vậy cứ như có thể so với Thập Toàn Lão Nhân (*).
(*) Càn Long
Một Thập Toàn Lão Nhân nào đó sáng tác thơ văn chẳng cần thể diện, Lan Phong Tử cũng chẳng biết xấu hổ, chả cần cảm hứng gì cả.
Những bài sách luận gã thuộc lòng chính là thiên cổ danh thiên, danh tác bất hủ của Trung Hoa suốt chiều dài lịch sử.
Gã hoàn toàn tùy tâm sở dục, không có dấu vết cóp nhặt sao chép vụng về nào.
Tất cả điển cố danh ngôn, hạ bút thành văn.
Nói như thế!
Nếu như làm không tệ thì trình độ sách luận của Lan Phong Tử đã vượt xa Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng đã mất đi năng lực phê chữa sách luận của gã rồi.
Một là bởi vì Lan Phong Tử viết quá tốt.
Hai là bởi vì gã viết bất chấp, gần như mỗi một câu đều có thể tìm thấy xuất xứ trích dẫn từ thiên cổ danh thiên mà gã học thuộc lòng.
Nói trắng ra là.
Sách luận của Lan Phong Tử kỳ thực không có linh hồn chân chính.
Cũng chỉ là một thể xác hoàn mỹ vô song.
Thế nhưng...
Thế giới này có bao nhiêu sách luận có linh hồn?
Trong khoảng thời gian ngắn, lại có ai có thể viết ra tác phẩm trực tiếp tác động linh hồn?
Cái này giống như những người nhân tạo trong bộ phim truyền hình Mỹ 《Westworld》, họ hoàn toàn giống hệt người thật, hơn nữa lại tuyệt đẹp.
Mỹ nhân như vậy đặt trước mặt ngươi, không nói cho ngươi biết là người nhân tạo vừa được phục chế ra.
Ngươi sẽ đè xuống hay là không?
Sách luận của Lan Phong Tử chính là như vậy, kinh ngạc vô song.
Như là những trang tuyệt sắc trên màn ảnh, đẹp là được, có thể cứng là được, còn quản linh hồn hay mất linh hồn làm gì.
Lại nói cuộc thi khoa cử, cũng không phải là một việc mua bán sao.
Ninh Chính đọc sách mười mấy năm, học vấn rất tốt.
Gã xem qua sách luận của Lan Phong Tử, nói một câu:
- Liên tục nhìn mười bài, cảm giác có chút chết lặng. Thế nhưng chỉ nhìn một bài, cực kỳ đặc sắc!
Thẩm Lãng bèn hỏi: – Có thể đậu ba hạng đầu không vậy?
Ninh Chính ngẫm nghĩ một hồi nói: – Những sách luận ba hạng đầu ở mỗi khoa thi kinh đô ta đã đọc rồi, luận mức độ kinh ngạc thì kém xa Lan Lĩnh, những câu hắn dùng thực sự rất hay, những điển cố hắn dùng cũng thực sự quá chính xác.
Có thể không chính xác sao?
Từng câu từng chữ mà Lan Phong Tử dùng đều từ hơn một nghìn tác phẩm bất hủ lấy ra, hơn nữa còn vận dụng linh hoạt nữa.
Dĩ nhiên, sách luận và thi từ đều khá duy tâm.
Trừ phi là tác phẩm chân chính kinh điển bất hủ, mới có thể có sức mạnh tuyệt sát trí mạng.
Thế nhưng Lan Phong Tử ở trên con đường đó hoàn toàn dùng đến cực hạn.
Cho nên cuộc thi ân khoa ba hạng đầu, không nói là nắm chắc, nhưng hạng từ bảy đến mười thì vẫn ổn.
Huống hồ quốc quân từng nói, chỉ cần đậu hạng cao là được, không bắt buộc ba hạng đầu.
Bằng vào những bài sách luận thơ từ này của Lan Phong Tử, có tên trên bảng tuyệt đối là chuyện đã định.
Câu cú kinh diễm tuyệt luân như vậy, vận dụng điển cố thượng cổ tuyệt diệu chuẩn xác thế này, nếu không đậu hạng cao mới có quỷ.
Bên Lan Phong Tử không có vấn đề.
Còn võ thuật của mười thiên tài họ Lan, có vấn đề gì sao?
...
Khổ Đầu Hoan vẫn điên cuồng thao luyện mười thiên tài này.
- Công tử, ngài mang theo Lan Phong Tử trước về quốc đô tham gia cuộc thi, cuộc thi võ thuật phải chậm hơn bốn ngày, ba chúng ta ngày mai xuất phát trở về kinh đô.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Là trình độ của họ còn chưa đủ sao?
Khổ Đầu Hoan nói:
- Công tử nói trình độ là chỉ cái gì?
Thẩm Lãng nói:
- Có tên trên bảng, đậu Cử nhân võ.
Khổ Đầu Hoan nói:
- Vậy làm sao mà được? Ta muốn không chỉ đậu cao, ta muốn họ đè bẹp mọi người, ta muốn họ khiến tứ phương kinh ngạc. Nếu là có thiên phú huyết mạch như vậy mà còn không đậu được võ cử nhân, vậy còn không bằng tự sát cho chết luôn.
Các ngươi lợi hại.
Đám thiên tài các ngươi nói chính là cuồng, chính là ngạo.
Không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Tiếp đó, Khổ Đầu Hoan một khắc đồng hồ cũng không để lỡ.
Tiếp tục điên cuồng thao luyện.
Mười thiên tài họ Lan ngồi trên lưng ngựa.
Cách đó trăm mét, mười con chuột chạy trốn thật nhanh.
Khổ Đầu Hoan hét lớn:
- Bắn, bắn, bắn!
- Nếu như bắn không trúng những con chuột này, nếu như có con nào chết, ta sẽ đánh các ngươi gần chết!
- Các ngươi là phế vật à? Đều luyện một tháng, ngay cả một con chuột cách một trăm năm mươi bước cũng bắn không trúng? Nếu là ta các ngươi, lập tức cắt cổ tự sát, còn mặt mũi nào sống trên thế giới này? Còn mặt mũi nào ăn bổng lộc chủ quân?
Có ba người không bắn trúng, để chuột chạy mất.
Khổ Đầu Hoan chợt xông lên, roi trong tay hạ xuống như mưa rền gió dữ.
- Sỉ nhục, sỉ nhục, sỉ nhục!
- Phế vật, phế vật, phế vật!
- Suốt một tháng nay, các ngươi mộng du à?
- Hồ ở ngay đây, các ngươi nhảy hồ tự sát đi!
Dứt lời, Khổ Đầu Hoan thực sự bắt lại ba người, trực tiếp ném tới trong hồ nước.
Trực tiếp nhấn chìm ba người trong nước mấy phút, không cho đứng dậy, để họ hưởng thụ cảm giác hít thở không thông.
- Bộ óc yên tĩnh một chút, yên tĩnh một chút cho ta!
- Một đám phế vật, một đám phế vật!
Đám người Thẩm Lãng thấy mà da đầu tê dại.
Hàm Nô cất giọng run rẩy:
- Vũ Liệt tỷ tỷ, Khổ tướng quân luyện binh đáng sợ như vậy sao? Dựa theo phương pháp luyện thế này, dưới tay hắn chắc hẳn chết sạch.
Vũ Liệt nói:
- Bởi vì đối tượng khác nhau, những người này đều là thiên tài, cho nên Khổ Đầu Hoan tướng quân dùng tiêu chuẩn thiên tài để yêu cầu họ, chèn ép họ đến mức tận cùng.
Tiếp tục Vũ Liệt lại nói:
- Vài ngày sau cuộc thi võ thuật, chúng ta thực sự sẽ khiến cả nước bùng nổ.
...
Ngày kế!
Thẩm Lãng mang theo Lan Phong Tử rời đi, trở về kinh đô, tham gia cuộc thi ân khoa.
Quốc quân, Biện phi, Thái tử, Tam vương tử, cùng tất cả mọi người ở kinh đô.
Các người chờ đó.
Thẩm Lãng ta đây lập tức sẽ trình diễn một kỳ tích càng thêm kinh ngạc.
Các ngươi sẽ chờ mà mắt tròn mắt dẹt đi.
Còn có đám ngu ngốc kinh đô.
Nhớ kỹ màn cá cược của các ngươi, nếu Thẩm Lãng ta đây thành công, nếu mười một người này tên đề bảng vàng ở cuộc thi ân khoa.
Các ngươi sẽ phải ăn hết mười cân phân.
Hố phân của ta đã chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó các ngươi không ăn, ta sẽ tọng hết vào họng các ngươi.