292. Kỳ Thi Ân Khoa: Lan Phong Tử Bộc Lộ Tài Năng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Kỳ Thi Ân Khoa: Lan Phong Tử Bộc Lộ Tài Năng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 292 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện Trương Xung từ chối sự tiến cử của Thái tử, từ bỏ chức Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, cuối cùng vẫn bị lộ ra ngoài.
Quả nhiên, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió.
Thái tử tức giận, Chúc Nhung khiếp sợ. Ông ta đã dành hai canh giờ ở phủ Thái tử để ra sức khuyên giải, cuối cùng cũng tạm thời thuyết phục được Thái tử.
Tiếp đó, Chúc Nhung tự mình đến gặp Trương Xung.
- Vì sao? Vì sao hả? – Giọng Chúc Nhung gần như đang run rẩy.
Trước đó ông hoàn toàn không ngờ Trương Xung sẽ từ chối.
Hoàn toàn không có lý do gì.
Trương Xung vốn là người được Chúc Nhung phát hiện ra, được coi là một thành viên có năng lực thuộc phe của ông.
Mặc dù trước đây có chút chậm trễ, nhưng chức Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây này còn vượt xa những gì Trương Xung từng mong muốn.
Ngồi trên vị trí này xong xuôi, lúc này mới thực sự được coi là người có quyền cao chức trọng.
Chúc Nhung nói:
- Trương Xung, phải chăng ngươi vẫn còn oán hận Thái tử điện hạ vì đã không kịp thời ra tay cứu giúp ngươi?
Trương Xung lắc đầu nói:
- Không phải.
Ông quả thực không hề oán hận Thái tử.
Quốc quân vô tình, Thái tử cũng vậy, ông đã nhìn thấy rất rõ điều đó.
Đại vương là vua, Thái tử là thiếu quân.
Nhưng thiếu quân cũng là vua, với tư cách thần tử mà mong vua có tình? Điều này vốn dĩ là vô cùng ấu trĩ.
Chúc Nhung hỏi:
- Vì sao?
Trương Xung nói:
- Thẩm công tử đối với ta có ơn cứu mạng, ở quận Bạch Dạ chúng ta lại kề vai chiến đấu, ta không muốn cùng hắn là địch.
Chúc Nhung lập tức kinh ngạc.
Lẽ nào lại vì lý do đó?
Trương Xung ngươi lúc nào cũng ngây thơ đến thế sao?
Trên chiến trường chính trị mà còn muốn nói chuyện tình cảm ư?
Trương Xung ngươi trước kia thủ đoạn độc ác đến nhường nào, ngay cả thông gia đã đính hôn cũng có thể ra tay giết hại, sao giờ lại trở nên đa tình đến thế?
Chúc Nhung cất giọng lạnh nhạt:
- Trương Xung ngươi không phải là dạng người nói tình cảm như vậy.
Trương Xung quả thực không phải là người như vậy.
Đặc biệt là Trương Xung trước kia sắc bén như một lưỡi kiếm, bị coi là ác quan.
Nhưng lòng người vốn dĩ nào phải được tạo nên từ thép lạnh.
Sau khi con trai Trương Tấn chết đi, trong lòng Trương Xung bị khoét một lỗ hổng, sau khi ông trải qua một chuyến đi như xuống địa ngục vì viêm ruột thừa, sau lại được Thẩm Lãng cứu sống.
Cuối cùng ở quận Bạch Dạ đã trải qua cuộc chiến mười lăm ngày địa ngục.
Toàn bộ con người ông cũng đã có những thay đổi nhất định.
Dùng một bài thơ Lỗ Tấn mà nói: Vô tình vị tất chân hào kiệt, liên tử như hà bất trượng phu? Tri phủ hưng phong cuồng khiếu giả, hồi mâu thì khán tiểu vu thố (*).
(*) Đây là bài Đáp Khách Tiếu (đáp lời khách giễu) của Lỗ Tấn, bản dịch thơ của Phan Văn Các như sau: Vô tình chưa hẳn là hào kiệt, ai bảo thương con không trượng phu? Kìa chúa sơn lâm gầm nổi gió, chẳng nhìn âu yếm cọp con ru?
Sau khi trải qua kịch biến sinh tử, Trương Xung từ cứng rắn như thép nguội trở nên biết lấy nhu thắng cương.
Cả con người ông đã thăng cấp lên một cảnh giới mới.
Lúc trước ông có thể trở thành một quyền thần, còn ông của ngày hôm nay, đã có thể trở thành trọng thần của một quốc gia.
Một người chỉ biết lạnh lùng, tàn nhẫn thì không thể trở thành trọng thần.
Giống như Chất Đô dù có lợi hại đến mấy cũng vĩnh viễn không thể trở thành những trụ cột của đất nước như Tiêu Hà, Tào Tham, Hoắc Quang...
(*) Chất Đô: quan võ thời Tây Hán, biệt danh là Diều Hâu, nổi tiếng thi hành hình pháp tàn khốc. Tiêu Hà là Thừa tướng nổi tiếng phò Hán Cao Tổ Lưu Bang; Tào Tham là công thần khai quốc nhà Tây Hán, Hoắc Quang là quan nhà Hán giữ vai trò nhiếp chính phế lập vua nhưng vẫn được ca ngợi trong lịch sử.
Trương Xung lặng im, không có giải thích.
Chúc Nhung chậm rãi nói:
- Tính cách của Thái tử, ngươi cũng biết mà.
Trương Xung đương nhiên biết.
Thái tử này có tính cách rất giống quốc quân, nhưng lại thiếu đi chút lãng mạn của quốc quân, tính tình của gã lạnh lùng hơn rất nhiều.
Hơn nữa Thái tử này đặc biệt kiêu ngạo, thậm chí có thể nói là không coi ai vào đâu.
Vào thời khắc mấu chốt, gã thậm chí dám vì uy nghiêm của mình mà khiêu chiến quốc quân.
Cũng như lần trước, mặc dù gã biết Thẩm Lãng ở quận Bạch Dạ lập công trạng lớn, biết rất rõ ràng quốc quân vô cùng yêu thích Thẩm Lãng, nhưng gã vẫn xuất thủ.
Đầu tiên phái quân đội ở cổng Chu Tước vây khốn Thẩm Lãng, muốn tước vũ khí và giam giữ toàn bộ đội ngũ của Thẩm Lãng.
Ngay sau đó lại điều động quân của phủ Đề đốc vây hãm đoàn người Thẩm Lãng.
Quốc quân dù có biết cũng chỉ giả vờ không hay biết, bởi vì Thẩm Lãng đã chủ động cự tuyệt lời cầu hòa của Thái tử, nên không thể trách Thái tử chèn ép Thẩm Lãng.
Chúc Nhung nói:
- Vừa rồi ta đã khuyên giải chừng hai canh giờ, Thái tử điện hạ mới chịu cho ngươi thêm một cơ hội. Chức Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây này, rốt cuộc ngươi có muốn hay không? Hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời ta.
Trương Xung khom mình hành lễ nói:
- Chúc công, ta đã suy nghĩ kỹ rồi.
Chúc Nhung lập tức giận đến toàn thân run rẩy, ông chỉ vào Trương Xung lạnh lùng nói:
- Trương Xung, ngươi có biết ngươi khiến ta đau lòng lắm không?
Ông quả thực rất đau lòng.
Thái tử điện hạ có thể có lỗi với Trương Xung, nhưng Chúc Nhung thì chưa bao giờ.
Từ trước đến nay, Chúc Nhung đối với Trương Xung luôn hỗ trợ hết mình, không hề giữ lại chút nào.
Thậm chí lúc Trương Xung bị bỏ tù, Chúc Nhung cũng không ngừng chạy ngược chạy xuôi.
Mấu chốt là Trương Xung chính là do ông phát hiện ra.
Đương nhiên, sau khi Trương Xung diệt phủ Bá tước Đông Giang cũng đã tiến vào pháp nhãn quốc quân, nhưng chính sự bồi dưỡng của Chúc Nhung mới giúp ông bớt đi những đường vòng.
Trương Xung lại một lần nữa khom người lạy xuống:
- Xin lỗi, Minh công.
Chúc Nhung nhìn chằm chằm Trương Xung một lúc lâu.
Ông không hề đưa ra bất cứ lời đe dọa nào, trực tiếp xoay người rời đi.
Ông cũng căn bản không cần đe dọa.
Ai cũng biết, kế tiếp phe Thái tử phản công sẽ mãnh liệt cỡ nào.
Kẻ phản bội còn đáng ghét hơn cả kẻ địch.
Mặc dù Trương Xung không cảm thấy mình là kẻ phản bội, nhưng trong mắt phe Thái tử, Trương Xung chính là kẻ phản bội.
Nhất định phải dùng thủ đoạn lôi đình, như vậy mới có thể thể hiện quyền uy.
Hơn nữa Trương Xung ngươi cũng chẳng có chỗ dựa vững chắc nào.
Ngươi và Thẩm Lãng không giống nhau, phía sau Thẩm Lãng có phủ Huyền Vũ Hầu, lại còn được quốc quân che chở.
Trương Xung ngươi phía sau chẳng có gì cả.
Phe Thái tử vốn là chỗ dựa vững chắc duy nhất của ngươi, nhưng giờ đây ngươi lại không cần nó nữa.
Thật ấu trĩ biết bao, hoang đường biết bao?
Khi đi đến cửa, Chúc Nhung vẫn nói một câu.
- Trương Xung, hãy tự lo liệu cho mình!
...
Vào thời nhà Đường, khoa cử được chia thành thi Châu và thi Tỉnh.
Thời nhà Tống, chia thành thi Châu, thi Tỉnh, thi Đình. Nhà Nguyên gần như kế tục triều Tống.
Đến hai triều Minh Thanh, chia thành thi Hương, thi Hội, thi Đình.
Còn ở vương triều Đại Viêm, thi Hương và thi Tỉnh là cùng một khái niệm, có thể gọi chung là một.
Thi Hương ở nhà Minh ước chừng phải thi ba vòng, mỗi vòng mất ba ngày, quả thực nói là tra tấn người cũng không ngoa.
Hơn nữa với một người cuồng quy củ như Chu Nguyên Chương, hận không thể lập ra mọi phép tắc cho tất cả mọi thứ, đương nhiên cũng bao gồm khoa cử.
Văn Bát cổ ở nhà Nguyên đã có hình thức ban đầu, đến năm Thành Hóa của nhà Minh, văn Bát cổ chính thức thành hình. Từ đó về sau, độ tự do của khoa cử trở nên cực thấp, bị trói buộc vô cùng.
Còn ở khoa cử nhà Đường, dù không đến mức đó nhưng độ khó cao hơn nhiều, nào là Minh kinh khoa, Tiến sĩ khoa, Minh pháp khoa, Đạo cử v.v... nhưng độ tự do cực kỳ cao.
Còn khoa cử của vương triều Đại Viêm, không theo quy tắc ràng buộc như hai triều Minh Thanh của Trung Quốc, cũng không tự do nhưng phân cấp tỉ mỉ như thời nhà Đường.
Cũng như kỳ Ân khoa thi văn lần này, tổng cộng chỉ thi hai ngày rưỡi.
Ngày đầu tiên thi thiếp kinh và minh toán.
Ngày thứ hai thi thời vụ sách luận.
Ngày thứ ba thi thi phú.
Thẩm Lãng vô cùng kinh ngạc khi thấy kỳ thi khoa cử ở thế giới này.
Nó không giống sự vụn vặt của khoa cử nhà Đường, cũng không câu nệ như hai triều Minh Thanh, thậm chí nội dung thi còn toàn diện hơn so với Minh Thanh, không theo chủ nghĩa giáo điều, cũng không cần phải chết dí trong sách vở.
...
Lần này, có ba nghìn người tham gia Ân khoa thi văn ở kinh đô.
Hôm qua, những người này còn luôn miệng nói rằng nếu không phải là giành giật tư cách dự thi của Lan Phong Tử thì họ sẽ bỏ thi.
Quốc quân giận dữ, ai thích thi thì thi, không thích thì thôi.
Kết quả đám người kia liền sợ hãi, còn chưa đến mức cấm quân phải xuất động, những người này đã chán nản về nhà.
Trong lòng tính toán, dù cho Lan Phong Tử tham gia kỳ Ân khoa thì có thể thế nào?
Chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.
Chúng ta đọc sách mười mấy năm, đã kinh qua trường thi không biết bao nhiêu lần rồi.
Lan Phong Tử ngươi chẳng qua là một kẻ ăn mày, có thể đọc được bao nhiêu sách? Từ trước đến nay cũng chưa từng mài đũng quần trên ghế nhà trường, cũng chưa từng trải qua huấn luyện thi khoa cử.
Vốn tưởng rằng Thẩm Lãng sẽ tìm một đại nho cho ngươi tạm thời cấp tốc dạy dỗ.
Kết quả hoàn toàn không có.
Nghe nói Lan Phong Tử này mỗi ngày ở nhà đều đọc tiểu thuyết.
Chỉ với cái đức hạnh này của ngươi mà còn muốn thi đấu với chúng ta sao?
Sai lầm nghiêm trọng!
Hãy chờ xem chúng ta sẽ nghiền ngươi thành đống cặn bã trên trường thi.
Để ngươi biết thế nào là tự biến mình thành rác rưởi.
Sau đó những người này liền ở trong nhà ăn ngon uống ngon.
Còn có ngủ ngon được hay không thì tùy từng người.
Người tâm tính tốt thì ngáy khò khò, người tâm tính không tốt thì trằn trọc khó ngủ.
Ngày mai phải thi rồi, không ngủ ngon thì làm sao mà làm bài được?
Làm sao mới có thể bình yên đi vào giấc ngủ đây?
Có thể uống một chút rượu, nhưng không được uống nhiều, tránh bị say.
Người có tiền, có thể tìm một diêu tỷ (gái lầu xanh), thư giãn thoải mái một chút, thế nhưng cũng phải biết tiết chế, không nên hao tổn sức khỏe.
Kẻ không tiền, vậy thì ngươi tự mình động thủ đi.
Lan Phong Tử có tiền, gã do dự rất lâu, muốn ra ngoài thư giãn một chút.
Địa điểm gã đã chọn xong, cách phủ Trường Bình hầu chưa đến ba dặm, có một tòa Xuân Hoa Lâu.
Dĩ nhiên.
Ngươi vừa nghe đến cái tên này, cũng biết nó là một nơi rất thấp kém.
Nhưng đối với Lan Phong Tử mà nói, đây đã là một nơi giải trí cao cấp, trước đó, gã ngay cả quán nhỏ bên cạnh cũng không dám vào, chỉ có thể tìm đến những ả đứng đường béo ú mà thôi.
Một lượng bạc một lần, cái giá này là mức tối đa mà Lan Phong Tử có khả năng chi trả.
Do dự một canh giờ, gã quyết định vẫn không đi.
Hàm Nô đều đã bắt đầu giảm cân, ta đây Lan Phong Tử nếu đi dạo kỹ viện, chẳng phải là có lỗi với nàng sao?
Tự mình động thủ, cơm no áo ấm.
Lan Phong Tử từ tốn mở ra bản đặc biệt 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》.
...
Sáng sớm hôm sau.
Thẩm Lãng phái Hàm Nô đi tiễn Lan Phong Tử vào trường thi.
Nàng không đích thân đi tiễn, hơn nữa sáng sớm như vậy, nàng thậm chí còn chưa thức dậy.
Nhưng Ninh Chính lại dậy sớm, tự mình tiễn Lan Phong Tử ra ngoài.
- Chủ công dừng bước, Lĩnh Định sẽ không làm chủ công thất vọng. – Lan Phong Tử khom người nói.
Gã trước mặt Thẩm Lãng vẫn tùy tiện, nhưng trước mặt Ninh Chính lại rất nghiêm trang.
Ninh Chính nói:
- Cố gắng hết sức là được, không cần phải quá đặt nặng kết quả.
Sau đó Hàm Nô đánh xe ngựa của phủ Trường Bình hầu đi về phía trường thi.
Dọc đường đi, đèn lồng giăng mắc như những vì sao.
Bởi vì có đến ba nghìn người tham gia Ân khoa thi văn.
Gặp được xe ngựa của phủ Trường Bình hầu, cả đám người giống như tìm được chỗ trút hận.
- Bên trong chiếc xe ngựa chính là Lan Phong Tử.
- Chính là tên ăn mày dốt nát đó.
Lập tức người bên cạnh nói:
- Xin đừng dùng từ 'dốt nát' để nói về Lan Phong Tử.
- Vì sao? Hắn chính là kẻ dốt nát mà.
Người bên cạnh nói:
- Kẻ dốt nát là Thẩm Lãng, còn Lan Phong Tử này thì đến dốt nát cũng chưa xứng, hắn chỉ là một thứ cặn bã mà thôi, không xứng làm người.
- Đúng, đúng, đúng, từ này dùng hay thật, cặn bã mà thôi, không xứng làm người.
- Ta đọc đủ thi thư, lại cùng thứ cặn bã này cùng tham gia khoa cử, rõ ràng thiên đạo bất công.
- Không phải thiên đạo bất công, mà là tai họa của ngươi! Thằng ở rể họ Thẩm mới là tai họa trần gian thì có!
- Hay là chúng ta tiến lên, đánh chết tươi tên Lan Phong Tử này đi? Dù sao trời vẫn còn mờ tối, chúng ta cùng nhau động thủ, sau đó giải tán ngay lập tức, căn bản sẽ không ai bắt được chúng ta.
- Ý kiến hay, ý kiến hay, ngươi lên trước đi!
Lập tức, ánh mắt của đám thí sinh tham gia Ân khoa thi văn nhìn về phía xe ngựa của Lan Phong Tử trở nên vừa nguy hiểm vừa điên cuồng.
Rõ ràng rất khó chống lại sự mê hoặc này.
Bây giờ là cơ hội tốt nhất để đánh chết Lan Phong Tử.
Vài trăm người không khỏi tiến gần đến xe ngựa của Lan Phong Tử.
Ngay sau đó, giọng của Hàm Nô truyền đến.
- Muốn đến đánh chết Lan Phong Tử ư? Được thôi, các ngươi cứ lên đi!
- Các chị em, chỉ cần có kẻ nào dám đến gần các ngươi trong vòng ba thước, liền bóp nát trứng của bọn chúng.
- Vâng!
Hai mươi nữ tráng sĩ đồng thanh gào to một tiếng.
Lập tức, hàng trăm thư sinh nhanh chóng tản ra.
Bóp nát trứng, mấy ngày nay bọn họ nghe quá nhiều, nghe thôi cũng đã thấy trứng đau.
Lan Phong Tử vô cùng cảm động nói:
- Hàm Nô, ta biết nàng quan tâm ta mà, kiếp này ta sẽ không bao giờ phụ lòng nàng đâu.
Hàm Nô nói:
- Câm miệng, nói thêm câu nào nữa, ta cũng bóp nát trứng của ngươi.
Lan Phong Tử tim đập loạn, trong lòng hô to:
- Hàm Nô em yêu, tới bóp, tới bóp đi...
Đã không thể mượn cơ hội này để đánh chết Lan Phong Tử.
Đám thí sinh này đều dạt ra xa, giống như việc đến gần xe ngựa của Lan Phong Tử một chút cũng là một sỉ nhục lớn lao.
- Phẹt!
- Khạc!
- Đi cùng một con đường với cái tên rác rưởi này, rõ ràng là một sự sỉ nhục lớn lao.
- Lan tàn tra không xứng làm người!
- Thẩm Lãng ở rể đúng là thứ tai họa trần gian!
Dọc theo con đường này.
Xe ngựa của Lan Phong Tử nào chỉ bị cô lập, mà còn bị nhục nhã đến mức mất trí.
Sau khi người đầu tiên nhổ nước miếng.
Tiếp đó, gần như mỗi người đều phải phun một bãi về phía xe ngựa của Lan Phong Tử.
Cứ như vậy, Lan Phong Tử dọc đường đi bị phỉ nhổ mấy nghìn lần.
Lúc hừng đông, cuối cùng cũng đến bên ngoài trường thi.
Gã bước ra khỏi xe ngựa, xách theo một cái rổ, bắt đầu xếp hàng chuẩn bị vào phòng thi.
Nơi gã đi qua như là bệnh dịch vậy, toàn bộ thí sinh đều tản ra.
- Lan tàn tra không xứng làm người, đúng là thứ tên ở rể họ Thẩm kia gieo tai họa chốn trần gian.
Gã đi tới phía sau một đội ngũ đang xếp hàng.
Kết quả những người xếp hàng phía trước đều giải tán sang chỗ khác.
Lan Phong Tử trực tiếp từ người cuối cùng trở thành người đầu tiên.
Tiếp đó chính thức bắt đầu soát người.
Tóm lại là một quá trình rất đáng xấu hổ, thế nhưng Lan Phong Tử hoàn toàn không thèm để ý, chuyện quê độ nào gã cũng trải qua rồi.
Chẳng những gã không cảm thấy xấu hổ, còn cảm thấy rất kích thích.
Đáng tiếc người khám xét là nam, mà không phải nữ.
Soát người hoàn tất xong xuôi, mọi người lần lượt tiến vào trường thi!
Toàn bộ thí sinh đã vào phòng thi.
Bốn giám khảo vào chỗ.
Mấy trăm tên cấm quân vào chỗ.
Toàn bộ cánh cửa trường thi đóng kín mít!
Giám khảo phát biểu.
Một tiếng chiêng kêu vang.
Chính thức phát bài thi.
Cuộc thi Ân khoa kỷ niệm hai mươi năm Việt vương Ninh Nguyên Hiến lên ngôi, chính thức bắt đầu!
...
Môn thi ngày đầu tiên chính là thi thiếp kinh và minh toán.
Ước chừng mấy rương đề, nhìn qua cũng có chút áp lực như núi.
Thiếp kinh là gì?
Vào thời nhà Đường, nó chính là một đoạn trong Tứ Thư Ngũ Kinh che khuất ba chữ, sau đó thí sinh viết ra ba chữ này coi như là đạt.
Mỗi bài thi có mười thiếp, chỉ cần trả lời năm thiếp, coi như đạt.
Còn thiếp kinh khoa cử của Việt quốc, sẽ không đơn giản như vậy, không chỉ là điền vào chỗ trống, còn phải chú giải ra vị trí v.v...
Nhưng nói tóm lại, cũng chẳng thoát khỏi cách học thuộc lòng.
Dù cho có lạ đến mấy, cũng vẫn xuất hiện trong Tứ Thư Ngũ Kinh.
Vậy thiếp kinh của Việt quốc, có bao nhiêu câu?
Chín mươi câu điên rồ.
Thấy mớ câu hỏi chi chít này, thật sự khiến người ta có chút hít thở không thông.
Tứ Thư Ngũ Kinh cộng lại, mấy chục vạn chữ đó.
Không phải kẻ biến thái, ai có thể thuộc xuể kia chứ?
Cho nên mỗi một lần thi thiếp kinh, được coi là đơn giản nhất, nhưng lại là điểm chết người nhất.
Khi khoa cử Trung Quốc phát triển về sau, còn chuyên môn tạo thành một lưu phái. Có người rà soát một đoạn nào ít người chú ý lại mờ mịt tối nghĩa trong cả kinh văn, biến thành bài ca dao mấy chục thiên để thuận tiện học tủ. Loại tác phẩm này được gọi là thiếp quát, dạng này cũng không cần đọc thuộc lòng, cứ nhớ kỹ bí kíp là được.
Việt quốc còn chưa hình thành lưu phái như vậy.
Và giám khảo cũng khá bình thường, trong bộ đề chín mươi câu, có năm phần là những câu dễ thấy khắp nơi, ba phần khá hiếm, hai phần cuối cùng là cấp độ biến thái, nằm ở một xó xỉnh vô cùng hẻo lánh.
Nhất là mười câu hỏi cuối cùng, có cảm giác muốn toi mạng.
Sau khi đọc hết những câu hỏi này, gần như đại bộ phận thí sinh đều có thể cảm thấy, cái này là thứ quái quỷ gì đây? Trong Tứ Thư Ngũ Kinh còn có nội dung này sao? Ta không tin!
Trên thực tế, những thứ này nếu không phải vì ra đề, chính giám khảo có thể cũng không biết nội dung này.
Nếu không lật sách, chính họ cũng không đáp được.
Nhưng mà...
Lan Phong Tử chính là một kẻ biến thái toàn tập.
Loại biến thái gặp qua là không quên được.
Tứ Thư Ngũ Kinh gần như không ai thuộc lòng, nhưng đặc biệt thay, gã đã thuộc hết từ khuya rồi.
Cho nên cái đề thiếp kinh chín mươi câu này, gã hoàn toàn không cần tốn nhiều sức đã giải đáp hết toàn bộ.
Đối với tuyệt đại đa số thí sinh mà nói, hoàn thành đề bài chín mươi câu này, chí ít cần ba canh giờ, hơn nữa mười câu hỏi cuối cùng hoàn toàn là hên xui may rủi.
Thế nhưng Lan Phong Tử chỉ dùng chưa đến hai khắc đồng hồ, liền viết xong toàn bộ.
Tỷ lệ chính xác trăm phần trăm.
Tiếp đó bắt đầu giải đáp minh toán.
Minh toán là gì?
Nhìn qua hình như là toán học, nhưng lại không hoàn toàn đúng là toán học, dùng cách giải thích hiện đại chắc hẳn là khoa học tự nhiên.
Đề thi lấy từ các quyển 《 Toán Kinh 》, 《 Chu Bễ 》, 《 Ký Di 》, 《 Tam Đẳng Sổ 》, 《 Chuế Thuật 》, 《 Tập Cổ 》, tổng cộng ba mươi câu hỏi.
Kỳ thực Thẩm Lãng thấy những sách này cũng đặc biệt kinh ngạc, bởi vì những thư tịch này đại bộ phận không cùng thời kỳ với Tứ Thư Ngũ Kinh, rất nhiều thứ cũng là tác phẩm sau thời nhà Hán, thật không ngờ tại đây lại trở thành thượng cổ điển tịch.
Trong khoa cử vương triều Đại Viêm, minh toán là môn không quan trọng nhất, chí ít thi Châu không cần đến.
Rất nhiều sĩ tử cũng xếp minh toán vào cấp bậc thấp nhất, dù sao thì tỷ lệ điểm của nó thấp nhất, thế nhưng lại tiêu hao tinh lực học tập lớn nhất.
Nhưng mà...
Lan Phong Tử là kẻ biến thái.
Năng khiếu toán học của gã, còn muốn vượt xa Thẩm Lãng.
Nếu không phải dựa vào gian lận, đề toán bình thường, Thẩm Lãng thật đúng là không phải đối thủ của gã.
Phép cộng, phép trừ, phép nhân và phép chia thông thường, thậm chí phương trình bậc hai, v.v., Lan Phong Tử có thể dựa vào tính nhẩm, nhanh chóng đưa ra câu trả lời.
Tóm lại, cái thiên phú này khiến Thẩm Lãng nhìn mà than thở.
Hắn hoàn toàn không biết bộ óc Lan Phong Tử có cấu tạo thế nào.
Ba mươi câu minh toán này chết người nhất, nhất là ba câu cuối.
Phần lớn thí sinh, thậm chí không cách nào đọc hiểu, càng chưa nói đến giải đáp.
Cho nên dựa theo lệ cũ, phần lớn thí sinh thông minh đều sẽ chọn bỏ qua một vài câu đề.
Nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị cho cuộc thi ngày mai chẳng phải tốt hơn sao?
Trong kỳ thi khoa cử, sách luận ngày thứ hai và thi phú ngày thứ ba mới là quan trọng nhất.
Nhưng mà ba mươi câu đề minh toán này, Lan Phong Tử chỉ dùng chưa tới một khắc đồng hồ, liền giải đáp hoàn tất toàn bộ.
Ông cố nội nó, quá đơn giản.
Lan Phong Tử thậm chí cảm thấy, những đề mục này tưởng chừng như đang sỉ nhục sự thông minh của gã.
Vẫn là đề của Thẩm công tử thú vị hơn, lợi hại cực kỳ, có nhiều đề Lan Phong Tử đến bây giờ đều giải đáp không được.
Cho nên trong lòng Lan Phong Tử, Thẩm Lãng rõ ràng là học vấn uyên thâm, tài trí hơn người.
Nhưng mà gã cũng không biết, Thẩm Lãng hoàn toàn là đứng trên vai người khổng lồ.
Thực sự mà nói về thiên phú toán học, Thẩm Lãng còn không bằng Lan Phong Tử.
Buổi thi thứ nhất này, bình thường thí sinh phải dùng đến cả ngày, thậm chí buổi tối còn phải đốt nến tiếp tục viết, cầm đuốc soi đêm tính toán.
Thế nhưng, Lan Phong Tử chỉ dùng chưa đến một giờ, liền giải đáp hoàn tất toàn bộ.
Hơn nữa còn không cần kiểm tra lại.
Ôi!
Thật nhàm chán, tiếp theo thời gian còn nhiều quá phải làm cách nào để giết đây?
Bây giờ Lan Phong Tử có chút hối hận đêm qua làm gì mà ngủ sớm như vậy.
Vẫn là thân thể không được, sau khi tự sướng hai lần liền buồn ngủ.
Nếu không thì tiếp tục ngủ đi!
Thế là, Lan Phong Tử cầm bài thi khẽ đắp lại, sau đó nằm trên bàn ngáy khò khò.
Đến khi gã ngủ được một khắc đồng hồ, một tên phó giám khảo lúc này mới đi qua bên cạnh gã.
Người này chính là Lan Phong Tử, Lan Tàn Tra không xứng làm người?
Quả nhiên là thứ rác rưởi.
Kỳ thi mới vừa bắt đầu, gã liền nằm ngủ, không thể trông cậy vào chút nào.
Phế vật thế này, ngươi vì sao phải đến cuộc thi hả?
Bôi tro trát trấu vào mặt Thẩm Lãng à?
Bôi tro trát trấu vào mặt Ninh Chính à?
Nhưng mà, hai người này cũng không sợ mất mặt.
Một kẻ da mặt dày đến cực hạn, căn bản không biết xấu hổ là gì.
Một kẻ không hề có địa vị, mang điềm xấu, cũng không có chỗ nào để mất mặt.
Các thí sinh xung quanh nhìn thấy Lan Phong Tử nằm ngủ, lập tức cười khinh thường.
- Cái tên ăn mày này quả nhiên bùn nhão không trát nổi tường, vừa mới bắt đầu kỳ thi liền nằm ngủ.
- Cái thằng ở rể họ Thẩm tai họa trần gian nhất định phải thua, hắn phải chờ mỗi người phun nước bọt cho chết đuối.
- Lúc đó đánh cuộc cần phải thêm chút nước tiểu.
Giọng những người này rất nhỏ, hoàn toàn như đang lẩm bẩm.
Thế nhưng vài trăm người cùng lúc phát ra âm thanh, liền có vẻ hơi ầm ĩ.
Giám khảo tức giận nói:
- Yên lặng, nếu còn nói chuyện nữa, sẽ bị trục xuất khỏi trường thi.
Sau đó giám khảo rời khỏi bên cạnh Lan Phong Tử, tùy ý để gã ngáy khò khò.
Dù sao trên trường thi khoa cử không cấm ngủ, đừng nói ngủ, dù cho ngươi mộng tinh di tinh cũng không có vấn đề gì.
...
Đại mộng thùy tiên giác, bình sinh ngã tự tri! (*)
(*) Bài vô đề của Gia Cát Lượng, tạm dịch: Trong giấc mộng lớn, ai là người tỉnh trước? Trong cuộc đời này ta tự biết ta.
Không biết ngủ bao lâu, Lan Phong Tử tỉnh lại.
Phát hiện mặt trời đã lên cao, đây mới là buổi trưa.
Ngủ lâu như vậy, lại vẫn chưa đến hai canh giờ.
Thời gian này cũng quá gian nan.
Bắt đầu ăn cơm đi!
Ăn bánh bao thịt mỹ vị, dây dưa qua một giờ.
Lan Phong Tử thực sự không ngủ được, thật không biết phải làm gì.
Lại không thể vẽ bậy lên bài thi, nếu không sẽ bị trục xuất.
Thế là, Lan Phong Tử nhắm mắt lại, trong đầu đọc sách.
《 Đấu Phá Thương Khung Phong Nguyệt Vô Biên 》, gã cũng hoàn toàn thuộc làu.
Bây giờ coi như chưa từng đọc qua vậy, một lần nữa đọc trong đầu, quả thực đắc ý.
May là trong đầu mang theo 《 Đấu Phá Thương Khung 》 cùng 《 Tây Du Ký 》, bằng không sẽ chết vì vô vị trên trường thi này mất.
Đương nhiên trong não gã còn mang theo 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, nhưng mà ở trường thi thì không tốt, nhỡ đâu hăng hái đến mức không kìm chế được thì phải làm sao?
Chen lẫn vào cuộc thi chung quy không tốt.
Người khác đều đang vắt hết óc, giành giật từng giây trong kỳ thi, Lan Phong Tử lại chán đến chết chờ cho hết thời gian.
Cuối cùng!
Ngày đầu tiên trôi qua.
Lan Phong Tử trong lòng cầu nguyện, hy vọng độ khó cuộc thi ngày mai hơi cao một chút, để ta dùng nhiều một chút thời gian, dùng não nhiều chút.
...
Ân khoa thi văn ngày thứ hai.
Ngày hôm nay thi chính là thời vụ sách luận!
Khoa cử của đế quốc Đại Viêm ngày nay rất coi trọng sách luận, cho nên phần thi ngày thứ hai này, hoàn toàn là quan trọng nhất.
Có thể đưa ra một tỷ lệ.
Cũng như trong kỳ Ân khoa này, sách luận ngày thứ hai chiếm năm thành, thi phú ngày thứ ba chiếm ba thành, thiếp kinh cùng minh toán ngày thứ nhất chỉ có thể chiếm hai thành.
Sách luận nếu thành công, cả kỳ khoa thi mới có hy vọng.
Nếu thua sách luận, vậy cho dù hai cuộc thi khác ngươi viết hoa bay tứ tán, cũng chẳng trông cậy vào được.
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, suốt hơn một tháng, Thẩm Lãng đã để Lan Phong Tử điên cuồng học thuộc một ngàn phần sách luận.
Đề mục hai triều Minh Thanh, trên cơ bản đều ra đề từ Tứ Thư Ngũ Kinh.
Nhưng sách luận của vương triều Đại Viêm, chưa chắc đã lấy đề mục từ Tứ Thư Ngũ Kinh, có lúc dùng, có lúc không.
Gặp phải loại quân vương gò bó theo khuôn mẫu, cũng thích lấy đề ở Tứ Thư Ngũ Kinh, ngược lại thì không!
Vậy Ninh Nguyên Hiến là quân vương theo khuôn mẫu ư?
Dĩ nhiên không phải!
Cho nên các kỳ thi cao cấp của Việt quốc, mấy năm nay đã rất ít khi lấy đề từ Tứ Thư Ngũ Kinh.
Mấu chốt là Ninh Nguyên Hiến này vì muốn tự hào về bản thân, lo lắng giám khảo, nên hay thích ra đề.
Ví như kỳ Ân khoa lần này, năm địa điểm thi có ba địa điểm thi sách luận và thi phú, cũng là quốc quân tự mình ra đề.
Tưởng chừng như khiến người ta phải điên.
Bởi vì vị quốc quân này ra đề bài, thông thường đều vô cùng lớn mật.
Thế nhưng bệ hạ có thể lớn mật, chúng ta thì không dám.
Viết như thế, thông thường sẽ sợ hãi rụt rè.
- Choang!
Một tiếng chiêng kêu vang, chính thức bắt đầu phát bài thi.
Tất cả mọi người không kịp chờ đợi nhìn đề bài.
Sau đó gần như tất cả mọi người đều kêu rên một tiếng.
Câu hỏi này chẳng hiếm lạ chút nào, thậm chí cũng không coi là khó khăn.
Thế nhưng lại có chút quá lớn mật.
Đề mục là 《 Luận Phân Phong Kiến Chế 》.
Bệ hạ, Tô Nan mới vừa bị tiêu diệt, ngài cứ như vậy khẩn cấp muốn tuyên bố tân chính thắng lợi ư?
Nếu như ở đế quốc Đại Viêm thi câu hỏi này, một chút cũng không kỳ quái, bởi vì tân chính của đế quốc Đại Viêm đã đến hồi cuối.
Còn ở Việt quốc, tân chính tối đa chỉ có thể là hơn phân nửa, hơn nữa xem như là khá thất bại.
Tô Nan là quý tộc lâu đời lớn nhất tuy rằng bị diệt, nhưng cũng không phải là bởi vì tân chính, mà là bởi vì mưu phản.
Mấu chốt là đế quốc Đại Viêm bên kia cũng không có thi câu hỏi này.
Đề thi này ở Việt quốc chúng ta thích hợp sao?
Hơn nữa chúng ta với tư cách thí sinh, phải làm thế nào để nắm giữ cái chừng mực này?
Bởi vì mục tiêu cuối cùng của tân chính không chỉ là cướp đoạt đất phong cùng tư quân của quý tộc lâu đời, còn muốn văn võ phân chế, còn muốn đổi quận thành châu, đổi thành thành huyện v.v...
Nói trắng ra là, chính là chế độ tập quyền trung ương.
Cứ xem đế quốc Đại Viêm làm thế nào thì biết thôi.
Đề bài cấp tiến thế này, chúng ta lén lút dám thảo luận, thế nhưng công khai viết thành văn chương, còn thật là có chút thấp thỏm.
Nhưng mà Lan Phong Tử thấy phần sách luận này xong, trong lòng hân hoan một trận, lại kêu rên một trận.
Kêu rên là bởi vì gã lúc đầu muốn đề bài khó khăn một chút, có thể làm cho gã vắt hết óc, tiêu hao thời gian cả ngày, đỡ phải không có việc gì làm.
Còn hân hoan là bởi vì gã biết trình độ của mình, biết sách luận của mình chỉ biết là nói có sách, mách có chứng, có câu văn hoàn mỹ, chỉ thiếu linh hồn.
Ninh Chính, Thẩm Lãng, Trương Xung đều phán đoán, sách luận của gã nhất định có thể đậu cao, thế nhưng vào ba hạng đầu thì khó khăn.
Mà lời nói của đại gia khoa cử Trương Xung đại biểu cho quyền uy.
Mà cái đề sách luận này, vừa đúng thứ gã đã học.
Thẩm Lãng buộc gã thuộc hơn một ngàn phần sách luận, đều được coi là thiên cổ danh thiên.
Còn 《 Phong Kiến Luận 》của Liễu Tông Nguyên, càng kinh điển tuyệt đối trong số các tác phẩm bất hủ.
Nói như thế.
Trong tất cả sách luận của Trung Quốc hơn một ngàn năm, phần 《 Phong Kiến Luận 》 của Liễu Tông Nguyên có thể lọt vào top 5.
Chân chính là bảo vật văn chương.
Hơn nữa đặc biệt phù hợp tình hình chính trị đương thời của vương triều Đại Viêm hôm nay.
Tân chính của đế quốc Đại Viêm bừng bừng khí thế, văn võ phân chế, chế độ quận huyện đều đã mở ra.
Phần 《 Phong Kiến Luận 》 này chỉ cần hơi sửa chữa, có thể hoàn chỉnh trích dẫn.
Dĩ nhiên, thế giới này không có nhà Hán, không có nhà Đường, nhưng lại có những triều đại tương tự, rất giống.
Ngoài ra bên trong Phong Kiến Luận có vài nhân vật, cũng là những nhân vật mà thế giới này không có.
Thế nhưng... Mỗi một thế giới cũng không thiếu anh hùng, không thiếu hào kiệt.
Chỉ cần thay đổi nhân vật lịch sử trong 《 Phong Kiến Luận 》 thành anh hùng hào kiệt của thế giới này là được.
Cốt lõi của văn chương chính là tương tự với linh hồn.
Lúc trước sách luận của Lan Phong Tử thiếu linh hồn.
Mà bây giờ cái linh hồn này tưởng chừng như đã thấm sâu vào tận xương tủy.
Thế nhưng Lan Phong Tử không hề thoải mái, gã bắt đầu cân nhắc suy nghĩ của quốc quân Ninh Nguyên Hiến.
Bởi vì gã đại diện cho Ngũ vương tử Ninh Chính, ý nghĩ của gã cũng đại diện cho nhận xét của Ninh Chính.
Cho nên nhất định phải gãi đúng chỗ ngứa trong lòng quốc quân.
Quốc quân nhất định phải thoải mái, trận thắng lợi to lớn, khiến nội tâm gã có chút không thể chờ đợi.
Vậy Ninh Chính với tư cách là phe yếu thế nhất trong việc tranh ngôi phải làm thế nào?
Đương nhiên là phải cùng quốc quân giữ vững sự nhất trí từ sâu trong nội tâm, tuyệt đối nhất trí về hướng đi chính trị.
Một quân vương chọn người nối nghiệp, mặc dù sẽ coi trọng yêu ghét của mình, nhưng quan trọng nhất vẫn là nhìn hướng chấp chính.
Sợ nhất chính là người chết đèn tắt, người chết hơi tàn.
Đương nhiên Ninh Nguyên Hiến sợ nhất cũng là như vậy, ông lo lắng đến khi mình chết đi, đứa con trai nối ngôi sẽ phủ định sạch trơn phương châm chính sách của ông.
Đúng!
Chính là hướng này.
Nhất định phải tiếp tục kỳ khoa thi này, để bệ hạ thấy rõ ràng tâm tư của điện hạ Ninh Chính.
Bệ hạ, Thái tử điện hạ tuy rằng ngài muốn, Tam vương tử Ninh Kỳ tuy rằng ưu tú, thế nhưng về phương hướng chính trị, bọn họ chưa chắc cùng ngài một lòng.
Chỉ có Ninh Chính điện hạ, mới có thể kế thừa toàn bộ chính sách của ngài.
Sau khi đã có hướng viết.
Văn tứ của Lan Phong Tử như nước chảy mây trôi.
Gã chưa hoàn toàn rập khuôn 《 Phong Kiến Luận 》 của Liễu Tông Nguyên.
Dĩ nhiên, gã cũng không biết đây là do Liễu Tông Nguyên viết, gã còn tưởng rằng là Thẩm Lãng viết.
Kỳ thực thật đúng là Thẩm Lãng viết.
Bởi vì Thẩm Lãng đã dựa vào 《 Phong Kiến Luận 》 của Liễu Tông Nguyên để gia công lại một lần, khiến phần sách luận này càng thêm phù hợp tình hình chính trị đương thời cùng lịch sử của thế giới này.
Nhưng Lan Phong Tử vẫn không rập khuôn.
Gã dùng 《 Phong Kiến Luận 》 làm khung xương, sau đó tự mình gia công từ ngữ, nói có sách, mách có chứng, trích dẫn hiện thực.
Hận không thể viết từng chữ đi sâu vào nội tâm của quốc quân.
Hận không thể để quốc quân thấy mỗi một đoạn đều vỗ bàn tán dương, đều hô to tri kỷ.
Lan Phong Tử bắt đầu viết.
Thiên địa quả vô sơ hồ? Ngô bất đắc nhi tri chi dã. Sinh nhân quả hữu sơ hồ? Ngô bất đắc nhi tri chi dã. Nhiên tắc thục vi cận? Viết: Hữu sơ vi cận. Thục minh chi? Do phong kiến nhi minh chi dã. Bỉ phong kiến giả, canh cổ thánh vương nghiêu, thuấn, vũ, thang, văn, vũ nhi mạc năng khứ chi. Cái phi bất dục khứ chi dã, thế bất khả dã. Thế chi lai, kỳ sinh nhân chi sơ hồ? Bất sơ, vô dĩ hữu phong kiến. Phong kiến, phi thánh nhân ý dã (*).
(*) Tạm dịch: Trời đất ban đầu có gì? Ta không thể biết được. Loài người ban đầu có gì? Ta vẫn không thể biết. Vậy làm sao để tiếp cận? Viết rằng: Hãy tiếp cận thuở ban sơ. Chứng minh bằng cái gì? Chứng minh bằng phong kiến. Kẻ phong kiến có thêm các thánh vương cổ đại như Nghiêu, Thuấn, Vũ, Thang, Văn, Vũ nên mới có thể tiến tới. Nếu cố ngăn không tiến tới cũng chẳng chặn nổi xu thế. Khi xu thế đến, loài người sẽ bắt đầu giai đoạn nào? Không có giai đoạn ban sơ, không thể có phong kiến. Phong kiến, không phải ý của thánh nhân.
Đoạn này đã hoàn mỹ, chỉ cần rập khuôn nguyên văn, căn bản không cần vẽ rắn thêm chân để sửa chữa.
Lan Phong Tử cực kỳ hưng phấn.
Những từ ngữ đầy kinh ngạc, liên tục không ngừng tuôn trào.
Một khi đã viết liền hoàn toàn không dừng lại được.
Ngắn ngủi một canh giờ.
Lan Phong Tử đã viết hoàn tất.
Khoảng hơn hai ngàn chữ, viết liền một mạch.
Một chữ cũng không thừa!
Hoàn mỹ cực kỳ!
Tuyệt đối là thiên cổ danh thiên bất hủ.
Viết xong xuôi, toàn thân Lan Phong Tử nhiệt huyết sôi trào.
Gã biết mình đã thành công rồi!
Gã không tin, trên trường thi này còn có bất kỳ bài sách luận nào vượt qua phần gã đã viết.
Tuyệt đối không có khả năng!
Ba hạng đầu đã nắm chắc trong tay.
Ngày mai thi phú nếu như đủ may mắn, hạng nhất cũng nằm trong tầm tay.
Ha ha ha!
Ta thành công rồi, ta đã thành công rồi.
Thẩm công tử, Ninh Chính điện hạ, ta đã không để hai người thất vọng!