Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 297: Bảng vàng Ân khoa công bố! Chấn động muôn người!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 297 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc chấm thi văn phải kéo dài liên tục mấy ngày đêm. Còn thi võ thì nhanh hơn nhiều. Cứ loại dần từng vòng, số người còn lại cuối cùng về cơ bản được coi là trúng tuyển. Cuối cùng chỉ cần xếp hạng thành tích thôi.
Việc xếp hạng thi văn khá chủ quan, nhưng xếp hạng thi võ thì đơn giản hơn nhiều, điểm số và số vòng đều tăng theo cấp số cộng. Người nào cao điểm nhất, số lượng vòng càng cao thì sẽ xếp lên phía trước. Khi xếp hạng vẫn dựa trên số báo danh, nên danh tính thí sinh vẫn chưa được tiết lộ.
Dĩ nhiên, có chút thí sinh thực sự quá nổi danh, xuất thân từ danh môn quý tộc tuyệt đối, dù mặc đồng phục thi, dù mang mặt nạ vẫn có thể bị nhận ra. Nhưng muốn công bằng tuyệt đối là điều không thể. Có được sự công bằng tương đối đã là tốt lắm rồi, chí ít lần thi võ này cũng không có bao nhiêu gian lận. Có lẽ có một chút, thế nhưng cũng chỉ là giám khảo nương tay vào thời khắc mấu chốt, lúc đầu có thể bị đào thải nhưng kết quả lại giữ lại ngươi.
Nhưng chung quy mà nói, tất cả toàn bằng năng lực. Bất kể là cử tạ, hay là bắn tên, tiêu chuẩn đánh giá thành tích đều rõ ràng, minh bạch.
Mười ba giám khảo chấm thi võ chỉ mất chưa đến nửa canh giờ đã hoàn tất việc xếp hạng. Tiếp đó, dưới sự chứng kiến của mười mấy giám khảo, họ mở rương niêm phong, lấy ra danh sách theo thứ tự đã xếp. Đối chiếu thứ tự với số báo danh, rồi điền tên thí sinh vào.
Chẳng bao lâu, một bảng danh sách được đưa ra.
Tiếp đó, tất cả tĩnh lặng không một tiếng động. Mười ba giám khảo nhìn nhau.
Đây là tình huống gì vậy? Gặp ma à? Muốn phát điên sao?
Lan Nhất, Lan Nhị, Lan Tam, Lan Tứ... Mãi cho đến Lan Thập. Tất cả đều có tên trên bảng danh sách này.
Thành tích tốt nhất chính là Lan Nhất, hạng thứ ba. Thành tích kế tiếp là Lan Nhị, hạng thứ năm. Thành tích kém nhất là Lan Cửu, hạng mười chín.
Nói cách khác, mười tên ăn mày họ Lan dưới trướng Thẩm Lãng, tất cả đều đỗ đạt cao. Không chỉ có thế, thành tích đặc biệt tốt. Có năm người trong top 10. Mười người trong top 20.
- Không phải nói Thẩm Lãng thu nhận toàn là ăn mày, lang thang đầu đường xó chợ, nửa tàn tật sao?
- Đúng vậy, bọn họ còn đi huấn luyện ở nơi bí mật suốt cả một tháng, còn lo bị người ta rình, liền chọn một cái trang viên bỏ hoang trên một hòn đảo giữa hồ, kết quả căn bản chẳng có kẻ nào buồn đi rình rập, chẳng ai hứng thú với bọn họ cả đâu.
- Bây giờ mười người toàn bộ đỗ đạt cao, cái này... Đây thật là gặp ma.
- Bắt đầu từ con số không luyện võ, chỉ trong thời gian một tháng, lại nghịch thiên đến thế sao?
Mười ba giám khảo ở đây cảm thấy thế giới quan của bản thân hoàn toàn bị chấn động mạnh mẽ chưa từng có. Quá sợ hãi, thật là đáng sợ.
Là kỳ thi võ thuật của chúng ta quá dễ dàng à? Dĩ nhiên không phải, tiêu chuẩn mỗi lần thi võ thuật đều giống nhau. Ba nghìn người tham gia, vậy mà chỉ có năm mươi người đỗ. Tỉ lệ đỗ cao ngất trời này đã chứng minh tất cả.
Mười hai giám khảo còn lại đều hướng về phía quan chủ khảo, Binh Bộ Thị Lang đại nhân. Ánh mắt mọi người đều có chút sợ hãi.
Vậy phải xử lý thế nào đây? Nếu bảng danh sách này được công bố ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra sóng gió lớn. Thậm chí đám quân nhân thi trượt kia sẽ kéo bè kết phái đến gây rối tại Binh Bộ.
Mười tên ăn mày họ Lan toàn bộ đỗ đạt cao? Ngay cả kẻ lang thang đầu đường xó chợ cũng có thể đỗ đạt cao, chắc chắn có gian lận trong chuyện này.
Binh Bộ Thị Lang đại nhân trong lòng cũng thấp thỏm không yên.
Đầu tiên, lần thi ân khoa này, có hai danh môn vẫn đỗ đạt cao, hơn nữa còn chiếm hai vị trí đầu bảng. Tiết Lỗ của gia tộc họ Tiết, đoạt được hạng nhất ân khoa lần này, năm nay hai mươi tuổi. Con trai của Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngạo, Nam Cung Túng, đoạt được hạng nhì kỳ ân khoa thi võ này, năm nay mười bảy tuổi.
Còn có bảy đệ tử danh môn cũng đỗ, thế nhưng thứ hạng cũng rất khó coi. Vốn nên là có thể vào trước ba, kết quả hạng tư, lúc đầu có thể vào trong mười hạng đầu, kết quả xếp hạng mười mấy. Đương nhiên còn có thảm hại hơn. Khoảng chừng mười người vốn có thể đỗ, kết quả lại bị trượt. Tất cả chuyện này đều là bởi vì mười tên ăn mày họ Lan, bọn họ quá nghịch thiên, đánh bại tất cả đối thủ trong cùng một nhóm.
Một khi bảng danh sách này công khai ra ngoài, chắc chắn sẽ làm náo loạn cả trời đất. Một Binh Bộ Thị Lang như ông ta còn không thể quyết định được.
Ngay sau đó, ông nghĩ tới một người, tiểu Lê công công. Suốt mấy ngày nay, Lê Ân đã đích thân đến ba lần. Hiển nhiên bệ hạ đặc biệt quan tâm đến kỳ thi võ lần này. Một khi bảng danh sách này tuôn ra, trách nhiệm này chẳng ai gánh chịu nổi, nhưng có một người ngoại lệ. Đó chính là quốc quân chí tôn vô thượng.
- Đi mời tiểu Lê công công tới.
Một lát sau, tiểu Lê công công liền vào được.
- Tiểu Lê công công, ngài hãy xem bảng danh sách này.
Lê Ân tiếp nhận vừa đọc, lập tức kinh hãi, rồi sau đó vui vẻ. Lại thực sự đỗ, điều này không khỏi khiến người ta kinh sợ quá đi. Sau khi bị sốc, đương nhiên là mừng rỡ. Ông giống như Lê Chuẩn, toàn tâm toàn ý chỉ vì quốc quân. Phàm là những gì có lợi cho bệ hạ, họ đều ủng hộ hết lòng.
Kết quả trước mắt này tuy rằng có vẻ vô cùng hoang đường, thậm chí là đáng sợ. Nhưng đối với bệ hạ thì tuyệt đối có lợi. Chuyện tốt, chuyện tốt cực kỳ lớn. Lần này thứ nhất, thiên hạ ai còn dám nói bệ hạ thiên vị? Ai còn dám nói bệ hạ coi khoa cử như trò đùa?
Chủ khảo Binh Bộ Thị Lang nói:
- Tiểu Lê công công, hay là ngài cầm bảng danh sách này trước tiên đưa vào cung để bệ hạ xem qua?
Lê Ân trong lòng cười nhạt. Các ngươi không phải là không dám công bố bảng danh sách này, sợ gây ra sóng gió lớn sao? Thế là liền đem tất cả giao cho bệ hạ? Chỉ với cái đức hạnh này của người, đừng nói Thượng Thư Đài, ngay cả Xu Mật Viện cũng không thể vào được.
Binh Bộ, Binh Bộ, quả nhiên rất bất lực. Không có cách nào, trên đầu có Xu Mật Viện đè nặng, Binh Bộ nào có quyền uy gì, cùng lắm cũng chỉ quản quân đội hai địa phương, và can thiệp vào một chút thuế ruộng. Toàn bộ đại sự quân chính đều được giải quyết bên trong Xu Mật Viện. Hơn nữa càng quá đáng hơn chính là, hiện nay Binh Bộ Thượng Thư chẳng những không được vào Thượng Thư Đài, ngay cả chức phó sứ Xu Mật Viện cũng không có. Mấy người đứng đầu quân đội có ai để Binh Bộ vào mắt? Không có quyền lực, hiển nhiên cũng không phải chịu trách nhiệm.
- Được rồi, vậy ta liền sao chép một phần danh sách, đưa đi cho bệ hạ xem qua.
Kỳ thực quốc quân đã có khẩu dụ, rằng dù kết quả kỳ thi võ có hoang đường đến đâu, chỉ cần công bằng công chính thì cứ công bố, không cần sợ hãi. Lê Ân công công chỉ muốn sớm đi báo tin vui cho quốc quân thôi.
Chủ khảo Binh Bộ Thị Lang nói:
- Vậy bản quan sẽ ở đây chờ tin tức của tiểu Lê công công.
Lê Ân cầm danh sách, rời khỏi bãi săn Thiên Việt, lao về phía vương cung.
...
Bên trường thi võ bị chấn động cùng lật đổ. Ân khoa thi văn bên này chẳng phải cũng từng như vậy sao? Thậm chí sự chấn động ở bên này còn kịch liệt hơn.
Trải qua ba ngày ba đêm chấm bài thi, sáu giám khảo cuối cùng quyết định có 93 bài thi trúng tuyển. Tuy rằng tuyển võ sĩ có phần dễ hơn một chút, nhưng tỉ lệ đỗ vẫn rất thấp, không đủ trăm người. Sau khi xác định các thí sinh đỗ, tiếp theo sẽ tiến hành xếp hạng. Việc này tốn khoảng một ngày một đêm.
Thành tích thi văn lại không có điểm số rõ ràng, quá chủ quan. Lại không giống cái phần bài thi của thiên tài kia, thiếp kinh và minh toán hoàn toàn đúng, sách luận hiếm thấy, thi phú càng là thiên cổ bất hủ. Dù nhắm mắt lại cũng có thể khẳng định là hạng nhất. Chúc Hồng Bình cũng rất đáng gờm, nhắm mắt lại cũng có thể xếp thứ hai.
Nhưng phần lớn bài thi, kỳ thực rất khó tiến hành xếp hạng. Nhưng dù khó đến mấy cũng phải đưa ra kết quả. Cho nên tranh cãi gay gắt ầm ĩ, nào là bỏ phiếu, nào là quan chủ khảo biểu quyết. Cuối cùng đã định xong từ hạng nhất đến hạng chín mươi ba.
Tiếp đó, chính là mở niêm phong tên thí sinh. Sáu vị giám khảo ở đây tuyệt đối tràn đầy mong đợi, thậm chí mấy ngày nay họ sống nhờ vào sự mong chờ này. Vị thiên tài đã áp đảo Chúc Hồng Bình rốt cuộc là ai vậy? Lại có thể viết ra sách luận và thi phú như vậy, thật sự là một tiếng hót kinh người.
Một nỗi lo khác khiến mấy vị giám khảo còn gắng gượng sống là bài thi của Lan Phong Tử. Nhưng kỳ quái là, lúc chấm tất cả bài thi cũng không phát hiện có bài nào nộp giấy trắng. Xem ra Lan Phong Tử không có nộp giấy trắng.
Tiếp đó, một vị giám khảo mỗi khi phát hiện bài thi đặc biệt không tuân theo chuẩn mực, sẽ gọi tất cả mọi người cùng đến xem, nói đây là bài thi của Lan Phong Tử. Nếu không thì sao lại như vậy? Kết quả bài thi tệ hại không chỉ có một phần. Thế nhưng mọi người đều đổ cái bài tệ nhất lên đầu Lan Phong Tử. Đề thiếp kinh cộng minh toán tổng cộng một trăm hai mươi câu, vậy mà chỉ trả lời ba câu. Tệ hại như thế này, chắc chắn là Lan Phong Tử không thể nghi ngờ, chỉ có người chưa từng đi học mới có thành tích nát bét như vậy.
Nhưng mà bài thi tệ hại như vậy lại có hơn mười bài. Mấy vị giám khảo cảm thấy sự thông minh và tôn nghiêm của mình đều bị khiêu khích mãnh liệt. Rốt cuộc bọn này là ai vậy? Vốn tưởng rằng chỉ có một phế vật như Lan Phong Tử, thật không ngờ lại có nhiều đến thế. Ai đã cho các ngươi dũng khí đến tham gia kỳ thi ân khoa này? Ngươi có thành tích tệ như vậy, cha mẹ ngươi biết không? Các ngươi đến kỳ thi này làm gì? Hoàn toàn là mất mặt xấu hổ. Tôn nghiêm khoa cử ở đâu, tôn nghiêm thánh nhân ở đâu? Các ngươi đây là coi danh giáo của ta như không có gì sao?
Dĩ nhiên, loại học sinh tệ hại siêu cấp này không ngoại lệ, toàn bộ đều xuất thân từ trường Thái học, toàn là đệ tử thương gia giàu có đi thi lấy tiếng. Từ đó có thể thấy được, quốc quân Ninh Nguyên Hiến quả thực không có giới hạn, vì kiếm tiền nên đều nhận mọi thứ rác rưởi vào trường Thái học.
- Nhanh, nhanh lên, nhanh lên!
- Ta muốn nhìn, rốt cuộc là thiên tài tuyệt đỉnh nào đã đánh bại Chúc Hồng Bình.
- Kinh đô chúng ta khi nào lại xuất hiện một yêu nghiệt như vậy?
Mấy vị giám khảo trợn mắt lớn đến cực hạn, hơn nữa còn chẳng dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ điều gì trong khoảnh khắc này.
Khi mở niêm phong tên của bài thi hạng nhất. Tiếp đó... Tất cả mọi người ngạc nhiên một phen.
Lan Lĩnh? Người này là ai vậy hả? Lần thi ân khoa này có người này sao? Quả thực sáu giám khảo đều không phản ứng kịp.
Ước chừng một lúc lâu sau, một giám khảo trong số đó nói:
- Lan Lĩnh hình như là... Lan Phong Tử đó!
Nghe những lời này, tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy da đầu tê dại. Toàn bộ thế giới quan của họ dường như đều bị lật đổ kịch liệt.
Lan Lĩnh chính là Lan Phong Tử? Cái tên ăn mày lang bạt mười mấy năm, từ trước đến nay cũng chưa từng đường đường chính chính đi học sao? Hắn không chỉ đỗ đạt cao, hơn nữa còn viết ra loại sách luận hiếm có này, còn viết ra thi phú thiên cổ bất hủ?
Là hắn điên rồi? Hay là cả thế giới này điên rồi?
- Lúc đang thi, không phải Lan Phong Tử này vẫn mải ngủ à? - Một giám khảo yếu ớt nói ra.
- Không, hắn cũng không phải ngủ suốt, mỗi môn thi hắn đều viết đáp án, có lúc là một canh giờ, có khi chưa đến nửa canh giờ.
- Nói như vậy, sau khi hắn viết xong bài lại đi ngủ sao?
- Chắc hẳn là vậy!
- Vậy ngày thi thứ hai, cái phần sách luận《 Luận Phân Phong Kiến Chế 》hiếm có kia, hắn chỉ dùng chưa tới một canh giờ?
- Ngày thứ nhất thiếp kinh cùng minh toán, tổng cộng một trăm hai mươi câu, hắn chỉ dùng nửa canh giờ?
- Ngày cuối cùng thi phú, hắn dùng chưa đến hai khắc.
- Đây, đây căn bản không phải thiên tài gì, đây là yêu quái rồi.
Thật là đáng sợ! Quá kinh khủng.
Sáu giám khảo như bị tê cứng cả người, sững sờ không nhúc nhích. Ước chừng qua một đoạn thời gian thật dài. Có một giám khảo nói:
- Có phải lộ đề hay không, có phải có gian lận hay không?
Mọi người lặng im. Cái này xem ra rất giống là lộ đề.
- Dù cho lộ đề, có thể viết ra《 Luận Phân Phong Kiến Chế 》hay như vậy à? Có thể viết ra 《 Thu Nhạn Thi 》 cùng 《 Bằng Điểu Phú 》 à?
- Sách luận kia, tìm được một đại gia, dốc hết tâm huyết có thể còn có thể viết ra. Nhưng 《 Thu Nhạn Thi 》 cùng 《 Bằng Điểu Phú 》 trừ phi có tài năng kinh thiên động địa, bằng không dù cho mười năm cũng không thể viết ra được.
Nhưng mà cái này đều không trọng yếu. Mấu chốt là tiếp theo phải làm sao? Lan Phong Tử đoạt hạng nhất, bảng danh sách này một khi công bố ra ngoài, toàn bộ kinh đô e rằng sẽ chấn động. Vô số nước bọt của thí sinh sẽ bao phủ sáu vị giám khảo này. Tất cả mọi người sẽ la ó gian lận.
Chuyện này đã vượt quá khả năng gánh vác của Lễ Bộ Thị Lang.
- Bẩm báo bệ hạ đi, để bệ hạ tự mình quyết định!
...
Bên trong vương cung!
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến lại một lần nữa bị chấn động mạnh mẽ chưa từng có trước đây. Lan Phong Tử giành được hạng nhất ân khoa thi văn, chuyện này ông đã biết, đã bị kinh hãi một lần rồi. Thế nhưng mười tên ăn mày còn lại kia, kỳ thi võ thuật lại toàn bộ đỗ đạt cao, lần này mang tới sự chấn động càng lớn hơn.
Chuyện này, chuyện này thật không thể tưởng tượng nổi nữa rồi. Chuyện này, rốt cuộc làm sao làm được hả? Hoàn toàn không thể tưởng tượng được.
Thẩm Lãng từng tạo ra rất nhiều kỳ tích, nhưng theo Ninh Nguyên Hiến, tất cả những kỳ tích đó cũng không bằng lần này. Thật sự khiến người ta không thể tin nổi. Mười tên ăn mày, lúc trước vẫn là nửa tàn tật, chỉ trong vòng một tháng, liền bồi dưỡng chúng thành những tinh anh võ đạo tuyệt đối, hơn nữa còn đỗ đạt cao trong kỳ thi võ? Chuyện này nghe thực sự như mê sảng vậy.
Kết quả, Thẩm Lãng lại thực sự làm được.
Tên nghiệt súc này, tên nghiệt súc này. Thật sự không tầm thường.
Nhưng mà cái tên vô liêm sỉ kia, nếu đã làm được, sao không nói trước với ta chứ? Hơn nữa mấy ngày hôm trước, lúc mười huynh đệ họ Lan trở về kinh đô, ông đã rõ ràng sai người cưỡi ngựa dò xét trước, Thẩm Lãng nhà ngươi vẫn để cho bọn họ bị buộc chặt trên lưng ngựa, la hét ầm ĩ tiến vào kinh đô, chính là để thiên hạ vạn dân xem thường bọn họ, ngươi đúng là quá ranh mãnh, thích giở trò quái đản.
- Thẩm Lãng này đúng là kẻ vô liêm sỉ, hắn chẳng những muốn lừa gạt người trong thiên hạ, hắn ngay cả ta cũng muốn lừa gạt, muốn lường gạt.
- Tội khi quân, tội khi quân, cẩn thận ta lột da hắn bây giờ.
Lê Chuẩn cùng Lê Ân lại một lần nữa bất đắc dĩ cúi đầu. Bệ hạ, chúng ta có thể giả vờ sợ hãi sao? Ngài nói mãi không chán nhưng chúng ta thì chán nghe rồi.
Lê Ân nói:
- Hai vị chủ khảo đại nhân không thể tự mình quyết định, đành nhờ bệ hạ càn cương độc đoán.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cười lạnh nói:
- Có gì mà không thể quyết định được chứ? Lần thi ân khoa này, mặc kệ thi văn hay thi võ, đều công bằng công chính, không có nửa điểm gian lận, đã như vậy thì có gì mà không thể công bố sao?
Lê Ân nói:
- Họ là lo lắng bảng danh sách công bố sau đó sẽ gây ra sóng gió lớn, họ không chịu nổi.
- Đúng là lũ không có tiền đồ. - Ninh Nguyên Hiến nói: - Lẽ nào cũng bởi vì quá mức sợ hãi, ta sẽ phải trục xuất Lan Phong Tử cùng mười người kia sao? Lẽ nào quả nhân còn phải nhượng bộ cho cái lũ kém tài hèn hạ kia sao?
Ninh Nguyên Hiến trong lòng vô cùng cao hứng. Quá sung sướng.
Suốt hơn một tháng nay, ông thật sự bị mắng đến muốn nổi điên. Mấy tên Ngự Sử mỗi ngày tâu lên, bề ngoài là tố cáo Thẩm Lãng, trên thực tế mũi kiếm của họ lại chỉ thẳng vào Ninh Nguyên Hiến. Chỉ thiếu chút nữa là chỉ vào mũi ông mà chửi hôn quân. Thế nhưng ở chốn riêng tư, không biết có bao nhiêu quan viên cùng thư sinh mắng Ninh Nguyên Hiến là hôn quân.
Bây giờ cuối cùng cũng được mở mày mở mặt. Làm mất mặt khắp thiên hạ, quá sung sướng!
Ninh Nguyên Hiến ta đây chẳng những không phải hôn quân, ngược lại có tuệ nhãn nhìn người tài. Mà đám người các ngươi, mới là những kẻ mắt mù tầm thường.
- Niêm yết bảng, niêm yết bảng, còn chờ gì nữa? Trời sắp tối rồi!
- Lê Chuẩn, ngươi đi Xu Mật Viện, Lê Ân ngươi đi trường thi, giao trách nhiệm bảo bọn họ lập tức niêm yết bảng.
- Không chỉ có thế, còn phải dán cả hai bảng văn võ cùng một lượt.
- Tuân chỉ!
Lê Chuẩn cùng Lê Ân nhanh chóng ra ngoài làm việc, quốc quân muốn vả mặt, họ đương nhiên phải giành giật từng giây.
...
Ngoài trường thi, hơn hai ngàn thí sinh thi văn ngẩng đầu chờ đợi.
Bên ngoài Xu Mật Viện, chỉ có mấy trăm người đang chờ đợi niêm yết bảng, bởi vì kỳ thi áp dụng chế độ đào thải, bản thân có đỗ hay không kỳ thực cũng sớm đã biết rồi, điều duy nhất lo lắng chính là thứ hạng. Sở dĩ có mấy trăm người đến xem bảng, một là bởi vì những người đỗ đạt cao muốn đến khoe khoang. Thứ hai, những người không đỗ cũng có bạn bè thân thích, họ cũng đến xem bạn bè mình có đỗ đạt cao không? Nếu như họ đỗ, đó chính là tin dữ. Nếu như họ cũng không đỗ, vậy những người này sẽ yên tâm. Biết ngươi cũng thảm như ta, mới có thể cân bằng tâm lý một cách dễ chịu.
Ngoài ra, còn có mấy nghìn người cũng đang chờ đợi xem bảng, trừ gia nô hào môn quý tộc ra, còn có lưu manh côn đồ, bởi vì họ có đánh cuộc với Thẩm Lãng. Lần này Thẩm Lãng phải thua không thể nghi ngờ, tất cả mọi người chờ nhổ nước miếng vào mặt Thẩm Lãng mà.
Mặt trời chiều ngả về tây! Đám người càng ngày càng nôn nóng, càng ngày càng không thể nhịn được. Sao còn chưa niêm yết bảng vậy? Lần này chậm hơn năm ngoái một canh giờ. Sẽ không phải xảy ra chuyện gì chứ? Có phải có gian lận hay không?
Cho dù có gian lận cũng không sao, cứ niêm yết bảng cái đã, chỉ cần chúng ta xác định Lan Phong Tử cùng mười tên ăn mày kia không đỗ là đủ rồi, chúng ta có thể đi nhổ nước miếng vào mặt Thẩm Lãng.
Đột nhiên. Đám người đều tản ra. Bởi vì một đại nhân vật đến.
- Chúc công tử, Chúc công tử!
Tất cả mọi người đều cúi mình hành lễ. Bởi vì người đến là Chúc Hồng Bình, một thiên chi kiêu tử chân chính.
- Chúc công tử, ngài còn đích thân đến nhìn bảng sao?
- Chúc công tử, ngài căn bản không cần phải đến, chắc chắn hạng nhất rồi.
- Đúng, Chúc công tử nếu không phải hạng nhất, vậy ngày mai mặt trời sẽ mọc đằng tây.
Mọi người nói những lời này chủ yếu là nịnh hót, nhưng cũng là suy nghĩ trong lòng họ. Có thể thấy được gia tộc họ Chúc thao túng dư luận vẫn vô cùng thành công, Chúc Hồng Bình giành được hạng nhất vẫn chẳng khiến người ta đỏ mắt, ngược lại đều là điều mọi người hy vọng.
- Chúc công tử mấy năm trước đáng lý hạng nhất, Chúc Tướng rõ ràng đã ép hắn đến hai kỳ thi, làm hậu bối danh môn cũng chẳng dễ dàng gì.
- Đúng vậy, đúng vậy, lần này Chúc công tử nếu không được hạng nhất, ta liền móc mắt ra.
- Đúng, nếu như Lan Phong Tử có thể đỗ thì ta móc mắt xuống.
Chúc Hồng Bình rụt rè cười, tiếp đó cũng đứng ở phía dưới chờ niêm yết bảng. Hành động này của hắn quả thực đã thu hút hảo cảm của rất nhiều người. Cháu của Tể tướng, cháu của Vương hậu mà cũng đích thân đến nhìn bảng, hơn nữa chẳng có ra vẻ gì. Quả nhiên là tài tử hạng nhất kinh đô.
- Thẩm Lãng thì sao? Thẩm Lãng thì sao? - Bỗng nhiên có người hỏi.
- Cái tên tai họa trần gian Thẩm Lãng nào dám đến đây? Hắn phải thua không thể nghi ngờ, nếu đã đến, chẳng phải là bị nước bọt chúng ta nhấn chìm sao?
- Giấy trắng mực đen đánh cuộc viết rõ ràng, hơn nữa còn ký tên in dấu tay, chẳng lẽ Thẩm Lãng còn dám nuốt lời sao?
- Ta đây đã cố nhịn khạc đờm ba ngày, định bụng chờ phun vào mặt Thẩm Lãng, nếu như hắn không đến thì phải làm sao bây giờ?
- Bảng danh sách sau khi ra ngoài, chúng ta trực tiếp phóng đi phủ đệ Ninh Chính, đi bao vây Thẩm Lãng, chỉ cần hắn vừa ra khỏi cửa, chúng ta lập tức đến phun nước bọt, dù sao cũng giấy trắng mực đen viết rõ ràng, kiện cáo dù cho đánh tới trước mặt quốc quân chúng ta cũng có lý lẽ.
Lúc này có người cười lạnh nói:
- Bệ hạ sẽ không bảo vệ hắn, lần này Lan Phong Tử cùng mười tên ăn mày không trúng, hơn nữa còn ngủ gật trên trường thi, làm mất mặt bệ hạ, Thẩm Lãng đã phạm vào tội khi quân. Chỉ cần bảng danh sách kia một khi được ban ra, mười một tên ăn mày kia nhất định đầu rơi xuống đất, tội chết Thẩm Lãng cũng có thể miễn, nhưng tai họa khó thoát, hắn phải xui xẻo.
Mọi người vừa nghe, đều cảm thấy có lý.
Nhưng mà vào lúc này, đám người lại một lần nữa huyên náo.
- Thẩm Lãng đến, Thẩm Lãng đến!
- Tên ở rể này thật đúng là dám đến ư!
- Tên tiểu súc sinh này thật sự không biết chữ chết viết như thế nào sao?
- Nói không chừng hắn đói khát khó nhịn thì sao? Chờ đờm dãi chúng ta nhiều năm.
Tiếp đó, toàn bộ trường thi đầy tiếng khạc khạc. Có ít nhất mấy nghìn người ra sức khạc đờm ra.
Mà bên cạnh Thẩm Lãng, có chừng trên trăm nữ tráng sĩ bảo vệ. Có một kẻ bĩ ổi hét lớn:
- Thẩm Lãng, vậy cuộc đánh cuộc trước tính sao đây?
Thẩm Lãng cười nói:
- Đương nhiên chắc chắn.
Mọi người vui mừng.
- Thẩm Lãng, đây chính là ngươi nói, tất cả mọi người đều nghe được, Thẩm Lãng nói đánh cuộc chắc chắn.
- Lát nữa chúng ta nhổ nước miếng vào, Thẩm Lãng nhà ngươi không thể tránh né, cũng không thể phản kháng!
Thẩm Lãng nói:
- Sau khi niêm yết bảng, nếu như ta thua, tùy ý các ngươi phỉ nhổ. Nhưng nếu như ta thắng, mời các vị cũng nhớ kỹ cuộc đánh cuộc, ăn mười cân phân.
Nghe những lời này, vô số người cười ầm ĩ. Thẩm Lãng làm sao có thể thắng? Tin tức đã sớm truyền tới, Lan Phong Tử ở trên trường thi ngủ ngon lành. Mười tên ăn mày còn lại họ Lan ở trường thi võ, ngày đầu tiên liền bị loại. Dù cho mặt trời mọc từ đằng tây, Thẩm Lãng cũng tuyệt đối không thể nào thắng.
Thẩm Lãng lại một lần nữa cất giọng nhấn mạnh.
- Ta giữ lời, vậy các ngươi giữ lời chứ?
Mọi người rối rít nói:
- Chắc chắn, chắc chắn! Nếu là Lan Phong Tử cùng mười tên ăn mày đỗ đạt cao thì tất cả chúng ta ăn mười cân phân.
- Ta hứa!
- Ta hứa!
Chúc Hồng Bình, thiên tài hạng nhất kinh đô, sau khi nghe nói như thế, không khỏi cau mày. Đối với Thẩm Lãng, hắn cũng nghe tiếng đã lâu, thật không ngờ lại thô bỉ đến mức này để lòe người, thật sự khiến người ta hoàn toàn thất vọng. Nhưng hắn tôn trọng quân tử, không thốt ra lời ác ý, nên coi Thẩm Lãng như không khí vậy.
Sau khi Thẩm Lãng đến, tâm trạng mọi người càng thêm nôn nóng. Sao chưa niêm yết bảng vậy? Cái này đã chậm hơn mọi khi nửa canh giờ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?
Mà ngay tại lúc này. Cách đó không xa truyền đến từng đợt tiếng chiêng kêu vang. Mấy người lớn tiếng hô to:
- Niêm yết bảng, niêm yết bảng.
Lúc trước không có quy củ này, niêm yết bảng chính là lặng lẽ niêm yết bảng. Tất cả mọi người không khỏi phấn chấn. Rốt cuộc đã đến, rốt cuộc đã đến. Mấy nghìn người ùa lên. Mấy tên võ sĩ cũng không cố tình làm cho người ta nôn nóng, mấy người cùng tiến lên, trực tiếp dán toàn bộ bảng danh sách.
Không chỉ có bảng danh sách ân khoa thi văn. Kể cả bảng danh sách ân khoa thi võ cũng cùng nhau dán ra. Mọi người kinh ngạc, lúc trước cũng không có quy củ này, trường thi chỉ dán bảng danh sách thi văn. Nhưng mà như thế cũng tốt, cũng không cần chạy đến bên ngoài Xu Mật Viện.
Chúc Hồng Bình biết mình nắm chắc hạng nhất, hắn sở dĩ đến xem bảng, không phải là vì khoe khoang, mà là vì lễ phép, để tránh tạo ấn tượng khác biệt với mọi người. Cho nên chỉ cần liếc mắt nhìn tượng trưng hắn sẽ rời đi. Thế nhưng ngẩng đầu nhìn lên, trái tim không khỏi run lên. Phát hiện người hạng nhất không phải là mình, mà là một cái tên Lan Lĩnh. Lại nhìn tên thứ hai, mới là tên của hắn Chúc Hồng Bình.
Điều này, điều này sao có thể chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Ta nắm chắc hạng nhất, tại sao lại rơi xuống hạng nhì? Cuộc thi lần này Chúc Hồng Bình ta đây phát huy vô cùng tốt, làm sao xuất hiện văn chương của ai ưu tú hơn ta? Chẳng lẽ là bởi vì thân phận bối cảnh của ta, cho nên mới phải cố ý chèn ép sao? Không phải, gia gia cũng không nói gì về chuyện đè ép ta mà?
Còn nữa, cái tên Lan Lĩnh này là ai hả? Từ trước đến nay cũng chưa từng nghe nói.
Không chỉ là Chúc Hồng Bình, tất cả mọi người xem bảng danh sách xong xuôi, đầu tiên là ngạc nhiên. Hạng nhất lại không phải Chúc Hồng Bình? Gặp ma à?
- Trên bảng danh sách không có Lan Phong Tử, không có Lan Phong Tử, Thẩm Lãng thua, mọi người nhổ vào hắn đi!
Đông đảo du côn huyên náo. Đều hướng Thẩm Lãng vọt tới, chuẩn bị thực hiện đánh cuộc, ra sức nhổ nước miếng. Chúc Hồng Bình có được hạng nhất hay không họ không chú ý, chỉ cần trên bảng danh sách không có tên Lan Phong Tử là được rồi.
- Thắng, thắng, nhổ vào Thẩm Lãng đi.
Nhưng mà vào lúc này. Có người buồn bã nói:
- Lan Phong Tử chẳng qua là biệt hiệu mà thôi, tên của hắn gọi là Lan Lĩnh.
Nghe những lời này, mọi người khiếp sợ. Không thể nào, vẫn còn có chuyện này?
- Không sai, tên Lan Phong Tử gọi là Lan Lĩnh!
- Mười tên ăn mày còn lại tên gọi Lan Nhất, Lan Nhị, mãi cho đến Lan Thập, tất cả đều đỗ đạt cao, thi võ xếp hạng từ thứ ba đến thứ mười chín.
- Lan Phong Tử đỗ đầu ân khoa thi văn, đoạt giải Nguyên kinh đô.
- Mười tên ăn mày họ Lan, thi võ toàn bộ đều có tên trên bảng.
- Thẩm Lãng thắng!
- Hắn thắng!
Mọi người ngẩng đầu, nhìn trên bảng danh sách. Cũng không phải sao, mười một tên ăn mày dưới trướng Thẩm Lãng toàn bộ đỗ đạt cao.
Mọi người cảm thấy da đầu từng đợt tê dại. Đầu tiên là yên tĩnh như chết. Tiếp đó, giống như mặt hồ tĩnh lặng bị ném một tảng đá vào. Dấy lên sóng gió lớn.
Điều này, điều này sao có thể chứ? Mặt trời không có mọc từ phía tây chứ? Ta không có ảo giác mà. Thế giới này chưa hủy diệt mà. Thế tại sao lại xuất hiện chuyện vô lý như vậy? Mười một tên ăn mày sau một tháng huấn luyện, không chỉ tham gia cuộc thi khoa cử, hơn nữa còn có tên trên bảng vàng.
Đây là kỳ tích sao? Thẩm Lãng là người hay là quỷ? Hắn căn bản là yêu quái đi. Điên rồi, thế giới này quá điên cuồng!
Mà lúc này, giọng của Thẩm Lãng vang lên yếu ớt.
- Các vị chịu thua đi, ta thắng, các vị nên ăn mười cân phân rồi.
Tiếp đó, hắn chợt lấy ra một cuộn giấy thật dài ghi danh sách đánh cuộc trước kia, giấy trắng mực đen viết rõ ràng. Tầm hơn mấy trăm ngàn người ký tên, còn có vân tay.