Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 298: Trừng phạt tàn bạo! Kinh đô chấn động! Cái chết thê thảm!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 298 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Thẩm Lãng nói vậy, đám lưu manh côn đồ đều kinh hãi.
Lúc ký kết vụ cá cược này, ai mà ngờ Thẩm Lãng sẽ thắng.
Chuyện trái với lẽ thường như vậy, căn bản không thể nào xảy ra.
Vậy mà giờ đây, nó lại thực sự xảy ra.
Vậy phải làm sao đây?
Đương nhiên là chuồn êm rồi.
Chẳng lẽ thật sự phải ăn mười cân thứ đó sao?
Thế là, đám lưu manh côn đồ đã ký tên và điểm chỉ đều thi nhau bỏ chạy.
Nếu chúng ta thắng, đương nhiên sẽ không bỏ qua Thẩm Lãng nhà ngươi.
Nhưng chúng ta thua, thì đừng hòng chúng ta thực hiện lời cá cược.
Đám người chúng ta khi mắc nợ gì cũng quỵt, đừng nói là nợ cá cược, chúng ta ngay cả tiền mua vui cũng quỵt.
– Chạy đi đâu? Vũ Liệt lạnh lùng nói.
Ngay sau đó, mấy chục nữ võ sĩ lại xông ra.
Họ trực tiếp chặn hai lối đi, không cho những kẻ này rời khỏi.
Đám du côn này lập tức nổi giận.
– Chuyện không liên quan đến ta nhé, ta căn bản không hề ký bất kỳ giao kèo gì với thằng ở rể họ Thẩm, ta chỉ là tới xem náo nhiệt.
– Ta tới xay đậu nành, có chuyện gì à?
– Tránh ra, chó ngoan không cản đường, chó cái cũng thế!
– Không nhường đường thì lão tử cởi quần đấy!
Những tên lưu manh vô lại này chẳng việc gì không dám làm, hoàn toàn không có liêm sỉ.
Vũ Liệt chỉ vào một tên lưu manh, lạnh lùng nói:
– Ngươi cứ cởi, cởi đi!
Vũ Liệt tuy rằng dung mạo tuấn tú như nam nhi, nhưng dù sao cũng là nữ giới, hơn nữa còn là một cô gái vừa có vẻ đẹp mạnh mẽ lại có thân hình nóng bỏng.
Tên lưu manh côn đồ này cười bỉ ổi, thật sự cởi phăng quần xuống, hét lớn:
– Ta cởi quần rồi đấy, nếu ai dám chặn đường ta, coi chừng đụng phải thân thể hèn mọn này!
Mặt Vũ Liệt lạnh băng, hạ lệnh:
– Bóp nát.
Lập tức, một nữ tráng sĩ dưới quyền nàng xỏ găng tay, nhanh chóng tiến đến bóp mạnh vào tên du côn.
Tên du côn trong nháy mắt mặt biến sắc.
Mặt hắn tái mét không còn chút máu.
Cơn đau đớn đó, vượt qua sinh con gấp trăm lần.
– A... Tiếng kêu thảm thiết gần như xuyên phá tận trời.
Tiếp đó, tên du côn này trực tiếp ngã xuống đất, ôm trứng ra sức quằn quại.
Quá đau đớn!
Cả người hắn co giật không ngừng.
Toàn bộ lưu manh côn đồ trong nháy mắt đều cảm thấy da đầu tê dại, trứng co rụt lại.
Dựa vào!
Thật đúng là bóp nát.
Lúc trước chẳng qua chỉ là nói miệng uy hiếp.
Bây giờ thì làm thật rồi.
Vũ Liệt lạnh lùng nói:
– Toàn bộ lưu manh côn đồ, phàm là những kẻ nào từng cá cược với công tử, tất cả phải đứng yên tại chỗ này, bất cứ kẻ nào dám rời đi, sẽ trực tiếp bị bóp nát.
Lần này thì...
Tất cả mọi người đều bị dọa sợ.
Mẹ trứng, thật là đáng sợ.
Nhưng đám lưu manh côn đồ này vẫn không lo lắng.
Ngày đó chúng ta đã ký tên và điểm chỉ, thế nhưng viết là tên giả hay viết bừa bãi.
Thẩm Lãng nhà ngươi biết ta là ai sao?
Ta nói là ta chưa ký đấy, ngươi làm gì được ta?
Muốn lão tử chịu thua à?
Nằm mơ đi!
Nhưng cảnh tượng tiếp theo vô cùng đáng sợ đã xuất hiện.
Thẩm Lãng bắt đầu chọn người.
Hắn đứng ở chỗ cao, ngón tay chỉ thẳng vào người nào.
Lập tức, mấy nữ võ sĩ tiến lên, nhanh chóng túm lấy người đó.
– Các ngươi làm gì, các ngươi làm gì?
– Ta căn bản không hề cá cược với Thẩm Lãng, ta không có ký tên, ta cũng không có điểm chỉ.
Thế nhưng tiếp theo, Thẩm Lãng trực tiếp tìm được chữ ký của người này, hơn nữa còn tìm được dấu tay của hắn.
Tên này nhất thời ngây người.
Điều này sao có thể chứ?
Thẩm Lãng thật đúng là nhận ra hắn.
Đã gặp qua là không quên được.
Theo Thẩm Lãng chỉ ra và xác nhận, ngày đó phàm là những tên lưu manh côn đồ từng ký tên đều bị bắt đi từng người một.
Không có một sai lầm, không có một sơ hở.
Thẩm Lãng đương nhiên ghi nhớ mỗi người.
Hắn chính là có bộ não, tương đương với việc chụp ảnh từng người và lưu vào đầu.
Đến lúc cần thì phối hợp sử dụng những hình ảnh này là được.
Đám du côn đông đảo lập tức luống cuống.
Chẳng lẽ thực sự phải ăn mười cân thứ đó sao?
Sẽ chết người đấy.
Hơn nữa cả đời đều không ngóc đầu lên được.
Lập tức có người hô to:
– Gian lận, Thẩm Lãng gian lận.
– Đúng, do Thẩm Lãng mà cuộc thi khoa cử có gian lận, nhất định gian lận.
Nghe những lời này, lập tức đại đa số người hưởng ứng theo.
Ở đây vốn dĩ có rất nhiều người thi rớt.
Vừa rồi nhìn bảng danh sách, họ cũng không thèm để ý đến mâu thuẫn của Thẩm Lãng và đám lưu manh côn đồ này.
Bây giờ nhìn hết lần này đến lần khác, phát hiện vẫn không có tên của mình?
Điều này sao có thể chứ?
Ta tài hoa hơn người, lần này sách luận và thi phú ta viết tốt như vậy, làm sao có thể thi rớt?
Quan trọng nhất là Lan Phong Tử, hắn chỉ là một kẻ lang thang đầu đường xó chợ, một tên ăn mày mà thôi, cho tới bây giờ cũng chưa từng chính thức đến trường học.
Làm sao có thể đoạt hạng nhất?
Còn có mười tên ăn mày khác, luyện võ một tháng, mà đậu võ cử nhân?
Điều này sao có thể chứ?
Nhất định là gian lận.
– Thiên đạo bất công, thiên đạo bất công!
– Thẩm Lãng gian lận, Thẩm Lãng gian lận!
– Trời tru đất diệt, trời tru đất diệt!
Đám người thi rớt hô to, lưu manh côn đồ thua cược lập tức hân hoan, còn sợ thiên hạ không loạn, lập tức kêu gào càng dữ dội.
Thế là, hơn một ngàn người ở đây cùng nhau hô vang.
– Thi cử bất công, có gian lận, có gian lận!
– Giám khảo đi ra, giám khảo đi ra!
– Thẩm Lãng gian lận, trời tru đất diệt, trời tru đất diệt!
Có mấy chục tên thí sinh thi rớt đi thẳng tới trước mặt Chúc Hồng Bình, lớn tiếng nói:
– Chúc Hồng Bình công tử, lần này ân khoa văn cử ngài vốn là hạng nhất, ai cũng rõ là vậy. Kết quả bởi vì Thẩm Lãng gian lận, lại để tên ăn mày Lan Phong Tử đoạt hạng nhất, sao mà bất công đến thế này? Chúc công tử, chúng ta nên vì ngài đòi lại một công đạo.
– Đúng, Chúc công tử hạng nhất, ngài là tôn tử của Tể tướng đại nhân, ngài gọi bệ hạ là cô phụ, làm sao có thể nhịn xuống cục tức này được?
– Đi, đi, đi, chúng ta đi đòi lại một công đạo, Chúc công tử chúng ta đều đứng về phe ngài.
Những thí sinh thi rớt này cảm thấy bản thân thế cô lực mỏng, cần phải tìm một người dẫn đầu.
Chúc Hồng Bình đã đánh mất vị trí hạng nhất, hơn nữa thân phận cao quý, nếu hắn chịu nhận làm người dẫn đầu này thì quá tốt.
Chúc Hồng Bình trong lòng cũng không cam tâm, hắn cũng hiểu rõ bên trong có vấn đề.
Bằng không tại sao hắn lại đánh mất hạng nhất? Hơn nữa còn là bị một tên ăn mày cướp đi?
Nhưng hắn là con nhà danh gia vọng tộc, làm sao có thể bị những tên thí sinh thi rớt này lợi dụng?
– Các vị, cáo từ.
Chúc Hồng Bình không nói hai lời, trực tiếp rời đi.
Đám thí sinh thi rớt đông đảo hoàn toàn thất vọng, nhưng chuyện cứ để như vậy sao?
Không, tuyệt đối không có khả năng!
Có vài người là bởi vì không cam lòng, có vài người là bởi vì đơn thuần phẫn nộ muốn phát tiết, mà có vài người thì chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Đám lưu manh côn đồ đều thi nhau hùa theo.
– Giám khảo đi ra, giám khảo đi ra!
– Bằng không thì đập trường thi, đập trường thi!
– Đi Lễ bộ, đi Xu Mật Viện, đi Thượng Thư Đài tố cáo!
– Khẳng định có gian lận, nhất định có gian lận!
– Đập trường thi, đập trường thi!
– Đi đến Thánh miếu khóc lóc! Đến Thánh miếu khóc lóc a!
Dưới sự kích động của mấy nghìn tên lưu manh côn đồ, rất nhiều thí sinh thi rớt lập tức mất đi lý trí.
Họ thật sự xông vào trường thi đập phá.
Toàn bộ cục diện hoàn toàn không thể kiểm soát được.
Khoảng mấy nghìn người, hoàn toàn mất đi lý trí.
– Ầm ầm ầm...
Trong nháy mắt, trường thi bị đập tan tành.
Pho tượng thánh nhân trong trường thi cũng bị khiêng đi.
– Giết Thẩm Lãng, giết Thẩm Lãng.
– Thẩm Lãng gian lận, kẻ chủ mưu, đánh chết hắn, đánh chết hắn...
Một đám lưu manh nhỏ mọn chỉ sợ thiên hạ không loạn ở trong đám người hô to.
Tiếp đó, thật sự có một hai ngàn người xông về phía Thẩm Lãng, muốn thừa cơ giết chết hắn ngay.
Một nửa là thí sinh thi rớt.
Nội tâm bọn họ vốn căm ghét và đố kỵ Thẩm Lãng.
Ngươi vốn là dân đen, vì sao có thể ở rể phủ Hầu tước Huyền Vũ, vì sao có thể sống vinh hoa phú quý, mà chúng ta lại phải khổ công học hành?
Ngươi cũng đọc sách, vì sao ngươi không cần thi liền có thể trở thành cử nhân, hơn nữa còn có thể làm quan?
Bây giờ lại còn lộ ra mười một tên ăn mày ngồi lên đầu chúng ta mà làm mưa làm gió.
Thẩm Lãng nhà ngươi để mười một tên ăn mày đi tham gia cuộc thi ân khoa, vốn là coi khinh chúng ta, bây giờ lại bọn họ đỗ cao, mà chúng ta lại trượt.
Một nửa kia chính là lưu manh côn đồ sợ thiên hạ không loạn, muốn cá cược mà không chịu thua.
Tên ở rể Thẩm Lãng nhỏ bé, lại vẫn muốn để chúng ta ăn phân sao? Nằm mơ đi.
Chúng ta sẽ đánh chết ngươi đó!
– Thẩm Lãng gian lận, đánh chết hắn, đánh chết hắn...
Hơn một ngàn người, cầm gậy gỗ, đá tảng, xông về phía Thẩm Lãng.
– Bảo vệ công tử!
Mấy chục nữ tráng sĩ hình thành một vòng tròn, nhanh chóng bảo vệ Thẩm Lãng ở chính giữa.
– Đá bất cứ thứ gì!
Còn lại mấy chục nữ võ sĩ dùng sức đá.
– Ầm ầm ầm...
Không đá chỗ khác, chỉ đá vào hạ bộ của bọn người này.
Lúc này, mặc kệ ngươi là lưu manh côn đồ, hay là thí sinh thi rớt, đều bị đá nát trứng toàn bộ.
Trong nháy mắt, từng người trực tiếp bay ra ngoài.
Từng tiếng kêu rên thảm thiết vang lên.
Kẻ bị thương nhẹ một chút, ôm hạ bộ ra sức quằn quại.
Kẻ bị thương nặng, mặt tái xanh, trực tiếp đau đến co giật.
Vũ Liệt lạnh lùng nói:
– Còn ai nữa? Còn có ai dám xông lên.
Mà lúc này, một tên du côn xông đến trước mặt nàng, nàng không kịp ngăn lại vì hắn xông lên quá nhanh.
Sắc mặt Vũ Liệt lạnh băng.
Nàng chợt đá một cái vào hạ bộ tên lưu manh kia.
– A... Tiếng kêu thảm thiết của tên kia chợt ngừng lại, tựa như một con ếch bị đạp chết.
Máu tươi phun ra giữa không trung.
Lần này không chỉ là bị đá nát trứng, toàn bộ xương chậu đều bị đá nát.
– Còn ai nữa, còn ai nữa?
Vũ Liệt rống to.
Hàm Nô rống to hơn.
Tất cả đám người ở hiện trường, cũng không dám cố gắng tiến lên, chỉ ở trong đám người hô to.
Hơn một nghìn người chống lại trăm nữ tráng sĩ, không dám tiến lên một bước, chỉ dám vung tay hô to.
– Thẩm Lãng gian lận, trời tru đất diệt!
– Thẩm Lãng gian lận, trời tru đất diệt!
– Đi tố cáo, đi phủ Trung đô đốc tố cáo, Thẩm Lãng không chỉ gian lận, hơn nữa công khai trên phố đánh chết người.
– Đi tố cáo.
– Đi đến Thánh miếu khóc lóc, đi đến Thánh miếu khóc lóc!
Tiếp đó, mấy nghìn người ùn ùn kéo nhau ra khỏi trường thi.
Một nhóm người đi phủ Trung đô đốc Thiên Việt, tố cáo Thẩm Lãng gian lận thi cử, đồng thời hành hung giết người giữa đường.
Một nhóm người khác đi đến Thánh miếu khóc lóc.
Trong nháy mắt, toàn bộ kinh đô đại loạn.
Kêu đánh kêu giết!
...
Đến Thánh miếu khóc lóc, cho tới nay cũng là chiêu bài của giới thư sinh.
Trung Quốc cổ đại cũng là như vậy.
Một khi liên quan đến án gian lận khoa cử, các thí sinh lập tức mang pho tượng thánh nhân diễu hành khắp nơi.
Tiếp đó quỳ gối trước văn miếu gào khóc.
Thánh miếu của kinh đô mới bị cháy hồi đầu năm, lúc này còn đang sửa chữa.
Lúc này trên bãi đất trống trước Thánh miếu, có chừng hai nghìn tên thí sinh quỳ tại đó gào khóc.
– Thiên đạo bất công, thiên đạo bất công.
– Thánh nhân, các ngài mở mắt đi, xem cái thế giới ô trọc không thể tả này đi.
– Cái trường thi này không trong sạch.
– Thẩm Lãng gian lận, Thẩm Lãng gian lận. Thánh nhân, ngài hãy giáng xuống một đường sấm sét, giết ngay tên súc sinh Thẩm Lãng này đi!
Ban đầu chỉ có thí sinh thi rớt tới Thánh miếu khóc lóc.
Sau đó người kéo đến càng ngày càng nhiều.
Rất nhiều thư sinh không tham gia thi cử cũng vọt tới.
Bởi vì bọn họ đã từng thi rớt, hơn nữa hiện tại xem ra vô vọng với khoa cử.
Về sau, thậm chí có vài người đỗ đạt cũng tới.
Điên cuồng nhất chính là có hai thí sinh, lần ân khoa này rõ ràng đã đỗ, lại cũng đã chạy tới Thánh miếu khóc lóc.
Đây... Đây là thật sự đầu óc có vấn đề rồi.
Hôm nay chúng ta cũng là người thi rớt.
– Thiên đạo bất công, thiên đạo bất công!
– Trời tru Thẩm Lãng, trời tru Thẩm Lãng!
...
Quan chủ khảo Lễ bộ Thị lang, còn có năm giám khảo ân khoa văn cử khác sắc mặt tái nhợt, thậm chí run rẩy.
Bọn họ đoán được, lần này công bố kết quả sẽ khiến sóng gió lớn, nhưng thật không ngờ sẽ ồn ào lớn đến thế.
– Ta cũng biết là kết quả này, ta chỉ biết!
– Lúc đó đáng lẽ ra phải để Chúc Hồng Bình hạng nhất.
– Mấu chốt là lần này cuộc thi ân khoa không hề có gian lận, nếu không tin, những thí sinh này có thể tới điều tra tất cả bài thi.
Một phó chủ khảo của Viện Hàn Lâm Học Sĩ cười lạnh nói:
– Ngươi cho là bọn họ quan tâm chân tướng sao? Bọn họ chỉ là muốn gây rối, muốn làm to chuyện, tiếp đó muốn thi lại một lần nữa mà thôi.
– Dù cho không còn thi được lần nào, cũng muốn thúc ép bệ hạ thỏa hiệp, trục xuất Lan Phong Tử khỏi hạng nhất, hủy bỏ tư cách thi của mười tên ăn mày kia.
– Bọn họ điên rồi sao? Tính cách của bệ hạ bọn họ lại không biết ư? Vài ngày trước, lúc bọn họ bao vây Lễ bộ, bao vây Xu Mật Viện, không phải là bị bệ hạ trực tiếp đuổi đi sao?
Vị phó chủ khảo kia nói:
– Lúc đó bọn họ nghĩ ngày hôm sau sẽ phải thi, hơn nữa đám người Lan Phong Tử sẽ không đỗ đạt, cho nên tạm thời rút lui mà thôi. Bây giờ nếu đã thi rớt, đương nhiên vô pháp vô thiên, mượn cơ hội phát tiết sự bất mãn với bệ hạ, với Thẩm Lãng, ra sức làm to chuyện.
– Chúng ta có thể bị hy sinh hay không? Nếu như bệ hạ vì trấn an mấy nghìn tên thí sinh này, nói không chừng thực sự sẽ kết luận là có án gian lận, sáu người chúng ta đây liền trở thành bia đỡ đạn.
– Đều do Thẩm Lãng, tên tiểu súc sinh này vì sao phải làm việc không nên làm? Lan Phong Tử cùng mười tên ăn mày đều đã có tên trên bảng, ngươi lẳng lặng ở nhà vui vẻ cũng được, vì sao còn muốn đi ra làm mưa làm gió, còn muốn chọc tức những người này?
Vị phó chủ khảo kia nói:
– Vô dụng, Thẩm Lãng đi ra khiêu khích những người này cũng như lửa cháy đổ thêm dầu, nhưng nếu như hắn trốn ở trong nhà không lộ diện, cũng sẽ bị người coi là có tật giật mình, tóm lại nếu người ta muốn gây chuyện thì sẽ gây sự thôi.
– Vậy làm sao bây giờ? Phải làm sao?
Chủ khảo Lễ bộ Thị lang nói:
– Bây giờ then chốt là nhìn vào gia tộc họ Chúc, nếu như Chúc tướng cho đám thư sinh này chỗ dựa thì bệ hạ cũng phải nhượng bộ, cũng phải nghiêm phạt Thẩm Lãng.
Tể tướng Chúc Hoằng Chủ, là trụ cột trong quan trường Việt quốc, chân chính là bậc văn đảm.
...
Bên trong gia tộc họ Chúc!
Chúc Hồng Bình ở trước mặt ông nội bộc lộ bản tính thật.
– Ông nội, tôn nhi không phục, tôn nhi nuôi hy vọng bốn năm, với cuộc thi ân khoa lần này nhất định phải được hạng nhất, tôn nhi muốn thi Hương, thi Hội, thi Đình liên tiếp giành được Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyên, bây giờ lại bại bởi một tên ăn mày, điều này làm sao tôn nhi chịu nổi.
– Chuyện này khẳng định có gian lận, xin tổ phụ điều tra rõ.
Ánh mắt Tể tướng Chúc Hoằng Chủ nhìn cháu mình vô cùng ôn hòa.
– Tình hình bên ngoài như thế nào? – Chúc tướng bèn hỏi.
Quản gia nói:
– Mấy nghìn người đi phủ Trung đô đốc tố cáo, nói Thẩm Lãng gian lận thi cử. Mấy nghìn người khác đến Thánh miếu khóc lóc, người càng ngày càng nhiều, chuyện ồn ào càng lúc càng lớn.
Chúc tướng nói:
– Trong cung có phản ứng gì?
Quản gia nói:
– Không có bất kỳ phản ứng nào, bệ hạ giống như hoàn toàn không biết việc này vậy.
Chúc Hoằng Chủ gật đầu nói:
– Biết rồi.
Quản gia nói:
– Chủ nhân, bệ hạ đây là ý gì? Bệ hạ muốn hy sinh Thẩm Lãng sao? Nhượng bộ trước mấy nghìn thư sinh sao?
Chúc Hoằng Chủ lắc đầu nói:
– Không, bệ hạ chẳng qua là đang đợi phản ứng của ta mà thôi.
Cục diện trước mắt đã vô cùng rõ ràng.
Ánh mắt mọi người đều đang đổ dồn về Tể tướng Chúc Hoằng Chủ.
Nếu như khoa cử có gian lận, Chúc Hồng Bình chính là người bị hại nhiều nhất.
Hơn nữa Chúc Hoằng Chủ còn là lãnh tụ của đám văn nhân.
Một khi lão quyết định đứng về phía đám thí sinh thi rớt, đương nhiên sẽ thu phục vô số nhân tâm.
Cho đến lúc này, Thẩm Lãng chắc chắn không thể chống đỡ nổi vị Tể tướng già này.
Thậm chí Ninh Nguyên Hiến cũng có thể phải nhượng bộ.
– Chủ nhân, đã có rất nhiều thư sinh đi tới cửa nhà của chúng ta quỳ xuống.
– Càng ngày càng nhiều.
Tể tướng Chúc Hoằng Chủ nhắm mắt lại, vễnh tai lắng nghe.
Quả nhiên nghe được.
– Chúc tướng, xin vì thư sinh thiên hạ làm chủ.
– Chúc tướng, xin ngài bình ổn sóng gió, cho khoa cử thần thánh một sự trong sạch.
– Chúc tướng, xin ngài bảo vệ tôn nghiêm của thánh nhân.
Những thư sinh này không chỉ đến Thánh miếu khóc lóc, hơn nữa còn tới khóc trước phủ Tể tướng.
Tể tướng Chúc Hoằng Chủ phất phất tay.
Những người khác đều lui xuống, chỉ để lại đứa cháu trai Chúc Hồng Bình.
– Cháu ngoan, cháu vô cùng kiêu ngạo tự phụ, đây là chuyện tốt, con cháu nhà họ Chúc chúng ta phải có khí phách như thế này. – Chúc Hoằng Chủ ôn hòa nói:
– Thế nhưng lần này cháu hạng nhì, ông nội thực ra rất cao hứng.
Nghe những lời này, Chúc Hồng Bình kinh ngạc.
Chúc Hoằng Chủ nói:
– Cháu ngoan, hôm nay tổ phụ sẽ dạy cháu một câu nói, phàm là bất cứ việc gì cũng không nên theo đuổi sự hoàn hảo tuyệt đối.
Chúc Hồng Bình nói:
– Không phải là kháng long hữu hối, doanh bất khả cửu (nếu kiêu hãnh, hối hận không kịp), tôn nhi đã đọc hơn trăm lần!
Chúc Hồng Bình này trước mặt người khác coi như là nhã nhặn lễ độ, thế nhưng ở trước mặt ông nội không che giấu chút nào, nói chuyện thẳng thắn không chút che giấu.
– Cũng phải, cũng không phải. – Chúc Hoằng Chủ nói.
Chúc Hồng Bình nói:
– Bản thân tôn nhi có thể đạt được hạng nhất, lẽ nào cũng bởi vì thân phận của tôn nhi mà xếp cho tôn nhi hạng nhì? Cái này không khỏi quá dối trá, tôn nhi không phục, làm người rụt rè như thế còn có ý gì nữa?
– Ha ha ha... – Tể tướng Chúc Hoằng Chủ cũng không tức giận, đưa tới vài tờ giấy rồi cười nói:
– Cháu ngoan của ta xem thật kỹ một chút, xem phần sách luận và thi phú trong bài thi này viết thế nào? So với cháu thì sao?
Chúc Hồng Bình nhận lấy vừa nhìn.
Trước tiên đọc một lần thật nhanh, tiếp tục lại đọc thật kỹ hai lần.
Lập tức mặt hắn đỏ bừng, xấu hổ vô cùng.
Chúc Hoằng Chủ càng cao hứng hơn nói:
– Cháu ngoan, sách luận và thi phú này, so với cháu thì sao?
Chúc Hồng Bình cúi đầu nói:
– Viết hay hơn tôn nhi.
Chúc Hoằng Chủ hỏi:
– Hơn bao nhiêu?
Chúc Hồng Bình đáp:
– Tốt hơn rất nhiều rất nhiều.
Chúc Hoằng Chủ nói:
– Bây giờ cháu còn cảm thấy có người chèn ép cháu sao?
Chúc Hồng Bình lắc đầu.
Chúc Hoằng Chủ nói:
– Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Cháu ngoan của ta tuy rằng xuất sắc, thế nhưng khó tránh khỏi xuất hiện một kẻ yêu nghiệt, không thể nào so sánh được.
Chúc Hồng Bình trong lòng lại trỗi dậy sự không cam lòng.
Cho thêm ta mười năm, ta chưa chắc không bằng người này.
Tể tướng Chúc Hoằng Chủ nói:
– Kỳ thực nói lần này thi cử có gian lận cũng được, phần sách luận và thi phú này căn bản không phải Lan Phong Tử làm, mà là Thẩm Lãng làm.
– Thẩm Lãng? – Chúc Hồng Bình kinh ngạc nói:
– Hắn sao?
– Đúng vậy! – Chúc Hoằng Chủ nói:
– Hắn năm nay cũng mới hai mươi tuổi, lớn hơn cháu ngoan không quá ba tuổi. Vì cuộc thi ân khoa kỳ này, hắn đã viết rất nhiều rất nhiều sách luận và thi phú để Lan Phong Tử học thuộc lòng, kết quả thật sự trúng tủ.
Chúc Hồng Bình nói:
– Tổ phụ, ngài làm sao biết?
Chúc Hoằng Chủ nói:
– Đương nhiên là bệ hạ nói cho ta biết, loại chuyện này hắn sẽ không lừa gạt ta.
Tiếp tục, Tể tướng Chúc Hoằng Chủ nói:
– Cháu ngoan, bây giờ cháu còn muốn đi đòi lại công đạo à? Lan Phong Tử giành được hạng nhất, quả thực không dựa vào bản lĩnh thật sự, văn chương của hắn thật sự không tốt bằng cháu.
Chúc Hồng Bình lắc đầu nói:
– Thi cử vốn cũng không cấm đoán việc học tủ, tôn nhi cho là có người chèn ép mới không cam lòng. Bây giờ... Tâm phục khẩu phục.
Tiếp tục, Chúc Hồng Bình nói:
– Tổ phụ, ta xem Thẩm Lãng này nói năng tùy tiện, cực kỳ phóng đãng, sợ thiên hạ không loạn, hoàn toàn không giống như là một đại tài.
Chúc Hoằng Chủ nói:
– Người này, chính là một Hỗn Thế Ma Vương, không phải bất đắc dĩ, chớ trêu chọc hắn.
Tiếp tục, ánh mắt Chúc Hoằng Chủ chuyển qua nơi khác nói:
– Thế nhưng cũng không cần đi quá gần, đỡ phải rước họa!
...
Trời tối!
Nhưng cả kinh đô vẫn không yên.
Giống như sôi trào vậy.
Bên ngoài phủ Trung đô đốc Tam vương tử, mấy nghìn người quỳ tại đó, không ngừng gõ trống.
– Đô đốc đại nhân, chúng ta tố cáo.
– Đô đốc đại nhân, Thẩm Lãng giết người giữa đường, tội không thể tha!
Mà ngoài Thánh miếu.
Mấy nghìn tên thư sinh, cộng thêm đám người hiếu kỳ vây xem, có chừng hơn vạn người.
Đốt vô số ngọn nến, chi chít như sao.
Vô số thư sinh bắt đầu tuyệt thực.
Hơn nữa thay phiên khóc thét.
Thế là đám người khóc thét thực sự cổ họng chịu không nổi.
Một lần một nghìn người, thay phiên khóc.
Hơn nữa khóc có bài bản, như thế khóc lên mới có thanh thế.
Ngay từ đầu kể lể rất nhiều lời, sau đó phát hiện vẫn là một câu có hiệu quả tốt, không ngừng lặp lại cũng được.
– Thiên đạo bất công, thánh nhân hổ thẹn, Thẩm Lãng gian lận, trời tru đất diệt!
Các thí sinh đập trường thi, vừa đến Thánh miếu khóc lóc, ồn ào lớn như vậy, bên trong vương cung vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Điều này làm cho các thư sinh nhìn thấy hy vọng.
Bệ hạ chỉ sợ là phải thỏa hiệp, mọi người không ngừng cố gắng, sẽ làm to chuyện lên.
Người sẽ nhiều hơn chút.
Như thế Thẩm Lãng liền chắc chắn phải chết rồi.
Lần này cuộc thi ân khoa dù cho không có gian lận cũng muốn trở nên có gian lận.
Chuyện đầu tiên, nhất định phải thi lại.
Mà một số ít thí sinh đã đỗ trong đại bộ phận thí sinh đương nhiên không muốn làm chuyện không nên làm.
Nhưng lúc này người nào dám mở miệng, nếu ngươi mở miệng chính là kẻ thù chung của thư sinh, ngươi chính là cùng Thẩm Lãng một phe.
Thẩm Lãng gian lận, các ngươi cũng gian lận, bằng không làm sao các ngươi đỗ đạt?
Mà lúc này, đám hoa khôi kinh đô lại không muốn làm người ngoài cuộc.
Khoảng mười mấy hoa khôi đều tới lên tiếng ủng hộ các thí sinh.
Thứ mà những ả này có thể làm đương nhiên là miễn phí.
Nhưng mà, bán không phải thân thể, mà là giọng hát.
Những ả này không biết mệt mỏi ở ngoài Thánh miếu, hát khúc cổ vũ cho đám thí sinh thi rớt.
Hơn nữa hát cũng là thơ từ của thánh nhân.
Hơn nữa còn sáng tác tạm thời.
Hơn nữa sáng tác mỗi một bài hát, đều bao hàm mười sáu chữ này.
– Thiên đạo bất công, thánh nhân hổ thẹn, Thẩm Lãng gian lận, trời tru đất diệt!
Đương nhiên vì đạt được hiệu quả thu hút sự chú ý, họ tăng thêm rất nhiều từ ngữ kinh người hơn.
Ví như trời khóc gào.
Lại ví như thiên liệt mà khóc, đất nứt mà tê.
Đám hoa khôi này không muốn bỏ qua bất cứ sự kiện nóng hổi nào, thời khắc như vầy là cơ hội tốt nhất tăng danh tiếng, danh tiếng chính là giá trị con người.
Hơn nữa họ cũng không thích Thẩm Lãng.
Vì sao?
Bởi vì Thẩm Lãng chưa từng đi tìm họ, cũng không tới chiều chuộng họ.
Ngược lại, hắn còn lén lút đi thanh lâu tìm mấy ả thanh quan thấp hèn.
Thẩm Lãng nhà ngươi dù gì cũng là tài tử phong lưu, không tới tìm những hoa khôi nổi tiếng như chúng ta, ngược lại đi tìm những ả tiện nhân bán thân kia, ngươi có ý gì hả?
Coi thường chúng ta à?
Thẩm Lãng quả thật không hề coi thường họ, đơn thuần chính là không muốn trêu chọc.
Quá phiền toái.
Ta còn muốn ngâm thơ đối đáp mới có thể được sự ưu ái của ngươi, tiếp đó đi đến lầu của các ngươi uống một chén rượu, còn cảm thấy quang vinh vô cùng.
Thẩm Lãng ta đây cũng không phải ngu ngốc? Chạy đến đó để tâng bốc các ngươi à?
Mọi người đơn giản trực tiếp một chút không tốt sao?
Một tay giao tiền, một tay giao thân.
Quả thật Thẩm Lãng ta đây đúng là nhát gan, không hề thật sự đi giao dịch, nhưng chính là nghĩ như vậy.
Thế nhưng nếu ta cùng những hoa khôi các ngươi ngâm thơ đối đáp, ra vẻ tình ý cuồng nhiệt, chẳng phải là có lỗi với nương tử ta sao?
Ta yêu Mộc Lan yêu quý vô cùng, tinh thần tuyệt đối không chệch hướng.
Chính là bởi vì thái độ lạnh nhạt này, Thẩm Lãng cũng trở thành kẻ thù chung của giới hoa khôi.
...
Triều hội ngày hôm sau!
Rất nhiều Ngự Sử, rất nhiều quan viên văn võ đều sẵn sàng hành động.
Hôm nay kinh đô đại loạn.
Mọi người vừa lúc thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa.
Nhất định phải thừa cơ hủy bỏ công danh mười một tên ăn mày dưới trướng Thẩm Lãng kia.
Nhất định phải thừa cơ bắt Thẩm Lãng.
Đám người kia cứ như vậy hận Thẩm Lãng sao?
Có lẽ đúng như vậy!
Nhưng mục tiêu của bọn họ cũng không phải Thẩm Lãng, mà là muốn mượn Thẩm Lãng để quân vương cúi đầu mà thôi.
Quân vương để mười một tên ăn mày tham gia cuộc thi ân khoa, quả thực chọc giận những quan viên văn võ này.
Chúng ta đọc sách mười năm, luyện võ mười năm, mới có tư cách đến trường thi, mới có tư cách có chức vị.
Bây giờ Thẩm Lãng cũng bởi vì được bệ hạ ân sủng, hắn tùy tiện tìm mười một tên ăn mày là có thể tham gia cuộc thi khoa cử?
Thiên hạ nào có đạo lý như vậy?
Như thế thể diện của chúng ta đâu còn?
Không, như thế đạo của thánh nhân đâu còn?
Lúc đầu mười một tên ăn mày không đỗ đạt thì thôi.
Hết lần này tới lần khác mười một người đỗ đạt, hơn nữa Lan Phong Tử lại vẫn đoạt hạng nhất.
Đây là sao?
Đám quan viên văn võ chúng ta đây chẳng phải là bị mất mặt sao?
Chứng minh chúng ta lúc trước tố cáo Thẩm Lãng cũng đố kỵ, cũng là gây rối sao?
Chứng minh bệ hạ là tuệ nhãn nhìn thấy anh tài, những thần tử chúng ta đây đã bị mỡ heo che tim sao?
Chuyện này sao được?
Bây giờ mấy nghìn tên thí sinh rớt, mấy nghìn tên thư sinh đứng dậy gây sự.
Vừa lúc cho chúng ta cơ hội.
Mọi người nhân dịp đổ thêm dầu vào lửa, nhất định phải đưa cái án gian lận này làm cho án đã định.
Quân vương dù cho có ân sủng Thẩm Lãng, cũng không thể chống đỡ nổi mấy nghìn tên thư sinh, cũng không thể chống đỡ nổi trên trăm quan viên văn võ đâu.
Cho nên, trên trăm tên quan viên bên trong tay áo đều giấu tấu chương tố cáo.
Chờ triều hội bắt đầu, tiếp đó giáng một đòn chí mạng vào Thẩm Lãng.
Còn chân tướng?
Hoàn toàn chẳng còn quan trọng nữa.
Trên đại điện.
Trên trăm quan viên văn võ xoa tay.
Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên một trận ồn ào xôn xao.
Tiếp đó nhìn thấy tất cả mọi người đều lạy xuống.
– Chúc tướng!
– Lão sư!
– Chúc sư phụ!
Chúc Hoằng Chủ đến, nơi lão đi qua, bất kể văn võ đại thần đều lạy xuống.
Chúc tướng đều tới.
Mọi người có điểm tựa.
Trận chiến này tất thắng!
Chúc tướng khẽ động, bệ hạ đều phải thỏa hiệp.
Mọi người ôm lấy Chúc Hoằng Chủ.
Một vị đại thần nước mắt nóng hổi nói:
– Chúc tướng, ngài là lãnh tụ của chúng ta, ngài nên vì thư sinh chúng ta làm chủ.
– Những thư sinh này thê thảm làm sao, mấy nghìn người quỳ gối trước Thánh miếu khóc thét, cổ họng đều đổ máu.
– Hơn nữa cũng bắt đầu tuyệt thực.
– Ngay cả nữ tử thanh lâu cũng không chịu nổi, đều lên tiếng ủng hộ những thí sinh thi rớt này.
– Chúc tướng, lần này thi cử có thể thật sự có gian lận, mười một tên ăn mày, toàn bộ đỗ cao, điều này sao có thể chứ?
– Chúc tướng à, Thẩm Lãng người này làm mưa làm gió, là một tai họa.
– Chúc tướng, văn võ khoa cử liên quan đến huyết mạch quốc gia, nếu khoa cử có gian lận, vậy cả gốc rễ quốc gia phải thối rữa.
– Vì tôn nghiêm thánh nhân, vì sự nghiệp ngàn năm của Việt quốc ta, xin Chúc tướng vì thiên hạ thư sinh làm chủ, mở ra một kỷ nguyên tươi sáng cho thiên hạ.
Tiếp đó, trên trăm tên quan viên lạy xuống chỉnh tề nói:
– Xin Chúc tướng làm chủ thí sinh văn võ, chúng ta sẽ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Tể tướng Chúc Hoằng Chủ gật đầu nói:
– Được, lát nữa các ngươi đừng vội tấu lên, ta lên trước!
Đám quan viên đông đảo hân hoan.
Vậy tốt nhất rồi, Chúc Hoằng Chủ là bậc văn đảm của thiên hạ, lãnh tụ quần thần, lão sư kiêm nhạc phụ của quân vương.
Có lão xuất thủ, Thẩm Lãng chắc chắn phải chết không nghi ngờ, quân vương cũng phải thỏa hiệp.
Mọi người theo sát phía sau, cũng sẽ không mạo hiểm làm quân vương tức giận!
Một lát sau!
Quân vương Ninh Nguyên Hiến ngự giá.
– Có tấu chương, không bãi triều!
Lập tức, toàn bộ đại thần đều nhìn về phía Tể tướng Chúc Hoằng Chủ.
Chúc tướng ra khỏi hàng, khom người nói:
– Bệ hạ, thần có lời tấu.
Quân vương ôn hòa nói:
– Tướng phụ mời nói.
Chúc Hoằng Chủ trong lòng run lên.
Cái từ tướng phụ này, quân vương đã cực kỳ lâu không hề gọi.
Chúc Hoằng Chủ nói:
– Có người nói lần này cuộc thi ân khoa văn võ có gian lận, lão thần đã đi điều tra qua, cái gọi là gian lận hoàn toàn giả dối, hư ảo, hoàn toàn là một đám người đang gây sự, kích động thí sinh thi rớt gây rối, xin bệ hạ trừng phạt nghiêm khắc.
Nghe những lời này.
Tất cả văn võ quan viên khiếp sợ.
Chúc tướng, ngài... ngài đây là ý gì?
Quân vương Ninh Nguyên Hiến nói:
– Vậy theo ý kiến tướng phụ, nên trừng phạt nghiêm khắc như thế nào?
Chúc Hoằng Chủ nói:
– Lấy thủ đoạn sấm sét, thể hiện lòng Bồ Tát. Đối với một đám người gây chuyện với ý đồ khó lường này thì kẻ nên giết thì giết, nên tước bỏ công danh thì tước, nên đày thì đày, nhưng đối với đại đa số thí sinh mơ hồ, chỉ cần cảnh cáo nhẹ là được.
Ninh Nguyên Hiến nói:
– Gia có một người già, như có một báu vật vậy, tướng phụ rõ ràng lão luyện mưu quốc, liền y theo ý tướng phụ. Chư vị ái khanh, các ngươi cũng còn có ý kiến gì không?
Đám văn võ đại thần lúc đầu muốn tố cáo đều khom người lạy xuống nói:
– Bệ hạ anh minh, bọn thần tán thành.
Quân vương cùng Chúc tướng đều thống nhất ý chí, chúng ta làm sao còn dám có thành kiến chứ?
– Ninh Kỳ, con là Trung đô đốc Thiên Việt, chuyện này liền giao cho con. – Quân vương cười nói.
Tam vương tử Ninh Kỳ khom người nói:
– Nhi thần tuân chỉ!
Quân vương lại nói:
– Ninh Chính, con theo Tam ca của con cùng hành động đi!
Ninh Chính bước ra khỏi hàng nói:
– Nhi thần tuân chỉ!
Trong lòng mọi người ngạc nhiên.
Bệ hạ đây là ý gì? Tên vương tử phế vật Ninh Chính cũng có cơ hội lập công sao?
Chỉ có trong lòng mấy đại nhân vật mới rõ ràng.
Quân vương đây là muốn trút giận giúp Thẩm Lãng. Chẳng qua là mượn tay Ninh Chính mà thôi.
Mọi người không cam lòng.
Dựa vào cái gì?
Gây nhiễu loạn lớn như vậy chính là Thẩm Lãng gây ra, ngài chẳng những không trừng phạt, còn muốn trút giận cho hắn?
– Lê Ân, ngươi mang theo cấm quân cũng cùng theo.
...
Một lúc lâu sau!
Phủ Trung đô đốc của kinh đô điều động đại quân.
Trực tiếp xông thẳng đến Thánh miếu!
Lúc này, mười mấy hoa khôi vẫn còn làm dáng vẻ tao nhã mà hát, động viên các thí sinh.
Tiểu Lê công công nhìn họ một cái, lập tức cau mày chán ghét.
– Giết!
Lập tức, mấy chục tên lính như sói như hổ liền xông ra ngoài.
Giơ tay chém xuống, chém chết tất cả mười mấy hoa khôi.
Tan hương nát ngọc, máu tươi vương vãi khắp nơi.
Trong phút chốc!
Toàn bộ Thánh miếu tĩnh lặng.
Mấy nghìn tên thí sinh thi rớt vốn khóc thét như vịt bị bóp cổ, trong nháy mắt im bặt.
...
Tam vương tử Ninh Kỳ chịu trách nhiệm xử lý đám thí sinh thi rớt ở Thánh miếu.
Mà Ninh Chính thì chịu trách nhiệm xử lý đám lưu manh côn đồ gây chuyện.
Đương nhiên, cái gọi là Ninh Chính chịu trách nhiệm, kỳ thực chính là Thẩm Lãng.
Hắn lấy ra một cái danh sách thật dài.
Khoảng hơn một nghìn người, toàn bộ cũng là lưu manh côn đồ từng cá cược với hắn, nhưng là vì không tuân thủ ước định mà kích động, thừa cơ gây chuyện.
Hắn có bộ não, bất luận kẻ nào đều đừng hòng tránh được ánh mắt tinh tường của hắn.
Sau khi có được ý chỉ của quân vương, Vũ Liệt, Khổ Đầu Hoan, còn có Lan Nhất, Lan Nhị đám người, mang theo mấy trăm tên cấm quân, như sói như hổ xông vào từng căn nhà.
Bắt hết những tên lưu manh côn đồ từng gây chuyện.
Các ngươi cho rằng trốn đi là có ích sao?
Các ngươi cho rằng trốn trong nhà, đóng kín cửa phòng sẽ không sao?
Chỉ hai ngày ngắn ngủi!
Mấy trăm tên lưu manh côn đồ toàn bộ bị bắt lại, bị giải đến một doanh địa bỏ hoang ở kinh đô.
Thẩm Lãng lại một lần nữa xuất hiện trước mặt bọn họ.
Đám lưu manh côn đồ này đều quỳ xuống.
– Công tử Thẩm Lãng, chuyện của chúng ta không liên quan đến ngài, ngài bắt lầm người rồi.
– Công tử Thẩm Lãng, chúng ta biết sai rồi, van cầu ngài buông tha chúng ta đi.
– Công tử Thẩm Lãng, trời cao có đức hiếu sinh, xin hãy khoan dung độ lượng.
– Công tử Thẩm Lãng, ngài chỉ cần lần này buông tha chúng ta, sau đó chúng ta mỗi ngày đều nói ngài thật tốt.
Đám du côn này đáng thương vô cùng, vừa khóc vừa sụt sịt.
Thẩm Lãng che mũi, nói:
– Phía trước có một hố phân khổng lồ, bên trong mấy chục vạn cân phân và nước tiểu, bởi vì đây là nơi ủ phân, ăn mười cân thứ đó, tiêu hóa không tốt đâu! Ta chỉ có một yêu cầu, các ngươi chỉ cần nhảy vào trong hố phân này nửa khắc mà không chết, sẽ tạm tha cho các ngươi!
Theo một tiếng ra lệnh!
Cấm quân bắt đầu đẩy mấy trăm tên lưu manh côn đồ gây chuyện.
Mấy trăm người kêu la thảm thiết, do dự không dám tiến lên.
Cấm quân rút đao, ở phía sau chém.
Thế là mấy trăm lưu manh côn đồ buộc phải lao xuống cái hố phân khổng lồ to như cái hồ, tiếp đó như gà rơi xuống nước.
Ra sức vùng vẫy, mùi hôi thối xông lên tận trời.
Cảnh tượng này, hoàn toàn vô cùng thê thảm!
Sau nửa khắc!
Kẻ sống sót bò lên, cũng chỉ có chưa đến năm trăm người.
Gần một nửa lưu manh côn đồ, chết chìm trong đó, chết thảm vô cùng!