Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 310: Làm nhục Xung Sư Sư! Cải tạo huyết mạch trống rỗng!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 310 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Thẩm Lãng nói xong, Xung Sư Sư không đáp lời, nhưng Xung Miểu thì bật cười lớn.
- Thẩm Lãng, ngươi đừng có giả thần giả quỷ, khoác lác khoe khoang. Cái gì mà chúng ta rơi vào cạm bẫy của ngươi? Chúng ta có thể rơi vào cạm bẫy nào của ngươi chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Xung Sư Sư, ban đầu ngươi muốn Xung phi ra tay giết ta, nhưng Xung phi bây giờ đóng chặt cửa cung không gặp bất cứ ai, hơn nữa bà ấy đã mặc kệ mâu thuẫn giữa ngươi và ta từ trước. Thế nên ngươi liền muốn ở bãi săn Bắc Uyển ngồi không chờ sung rụng. Đội quân của ngươi đã bí mật tiến vào bãi săn Bắc Uyển ba ngày trước, đại quân thì vào đêm qua, còn chính ngươi thì ba canh giờ trước mới đặt chân đến.
Xung Sư Sư nói:
- Nếu vậy thì sao chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Nếu ta có thể đoán được ngươi sẽ sớm tiến vào bãi săn Bắc Uyển để chờ thời cơ, tại sao ta lại không thể ra tay hãm hại ngươi sớm hơn?
Xung Miểu cười nói:
- Thẩm Lãng, ngươi nghĩ chúng ta không nghĩ tới sao? Ngươi sẽ không dùng những thủ đoạn này ư? Chẳng lẽ không hạ độc vào lương thực thì hạ vào nước sao? Hay là hạ độc đậu mùa vào nước? Những thủ đoạn đó rất nhiều, nhưng muốn hóa giải thì lại rất đơn giản. Thứ nhất, chúng ta tự mang lương thực, căn bản không ăn lương thực còn lại trong bãi săn. Tiếp theo, đun sôi nước lên là có thể tiêu diệt hầu hết các loại độc. Ngay cả những loại độc như Thạch Tín, nhà họ Xung chúng ta có người chuyên môn kiểm tra, thậm chí dùng kim bạc còn có thể phát hiện ra. Nếu là loại độc khác thì không thể nào, ngươi có bao nhiêu độc chứ? Có thể đồng thời hạ vào ba cái giếng, còn muốn cho hai ngàn người chúng ta đồng thời trúng độc sao? Đùa à?
Lời này quả thực có lý.
Đối với một nhánh quân tinh nhuệ, việc phòng ngừa kẻ địch hạ độc vào nước và lương thực là điều trọng yếu nhất.
Hơn nữa, việc hạ độc quy mô lớn vốn rất khó khăn.
Thẩm Lãng cười nói:
- Nói không sai chút nào, nhưng Xung Sư Sư nhà ngươi hẳn là biết chuyện Tiết Tuyết hạ cổ độc cho nghĩa mẫu, tức phu nhân của Kiếm vương chứ.
Nghe những lời này, Xung Sư Sư và Xung Miểu biến sắc.
Họ đương nhiên biết.
Tiết Tuyết và Xung Sư Sư có quan hệ vô cùng mật thiết.
Thảm cảnh của phu nhân Kiếm vương, nàng cũng từng nghe kể.
Thẩm Lãng nói:
- Những kịch độc khác, dù lợi hại đến đâu, chỉ cần pha loãng nhiều, về cơ bản sẽ không còn uy lực gì. Hơn nữa, dù nọc rắn có mạnh đến mấy, một khi đun sôi cũng sẽ mất đi hiệu lực. Nhưng có một loại đặc biệt đáng sợ, dù cho ở trong nước sôi sùng sục cũng không thể tiêu diệt chúng, đó chính là cổ trùng của núi Phù Đồ.
- Điều đáng sợ nhất là những cổ trùng độc này có thể tự phân chia, tự sinh sôi nảy nở không ngừng trong cơ thể. Chỉ mấy trăm con cổ trùng, trong vài ngày có thể biến thành mấy vạn, mấy chục vạn, thậm chí nhiều hơn nữa.
- Mà ta đây đã đổ máu của phu nhân Kiếm vương vào giếng nước ở bãi săn Bắc Uyển. Trong đó có bao nhiêu cổ trùng độc ư? Vài tỷ hoặc hơn đi. Các ngươi dù có đun sôi cũng vô dụng. Tự các ngươi tính xem, mỗi người trong cơ thể có bao nhiêu cổ trùng độc, mấy vạn? Mấy chục vạn?
- Hơn nữa, người có lực lượng huyết mạch càng cao, cổ trùng độc đó sinh sôi nảy nở càng nhanh. Trong số các ngươi cũng đã có người bắt đầu phát tác. Đặc trưng phát tác của loại cổ độc này chính là da toàn thân sẽ như da cóc, sau đó trở nên sợ ánh sáng, giọng nói trở nên khàn khàn, thần trí dần dần mất đi.
Nghe những lời này, Xung Sư Sư rợn cả tóc gáy.
Thảm cảnh của phu nhân Kiếm vương thì nàng rất rõ ràng, trông chẳng khác gì người không ra người, quỷ không ra quỷ, sống đến mức đó thật sự không bằng chết đi.
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Nếu không có gì bất ngờ, triệu chứng bệnh sẽ bắt đầu từ vùng háng trước, bởi vì ở đó bạch huyết đặc biệt dày đặc.
- A… – Đột nhiên, Xung Miểu, con gái nuôi của gia tộc họ Xung, thốt lên một tiếng thét kinh hãi.
Vừa rồi đi tiểu, nàng dường như cảm thấy bụng dưới của mình có gì đó không ổn, thế nhưng nàng không để ý kỹ.
Thẩm Lãng cười nói:
- Ban đầu không đau không ngứa, thế nhưng rất nhanh sẽ trở nên ngứa ngáy không chịu nổi, cuối cùng lan tràn đến toàn thân. Đến khi đó thần tiên cũng khó cứu, phu nhân Kiếm vương vì vậy mà trở nên giống như dã thú.
Xung Miểu sắc mặt kịch biến, rất nhanh xoay người xông vào lều vải, cởi bỏ giáp trụ của mình.
Ngay lập tức thấy rất rõ ràng, ở vị trí háng, quả nhiên có rất nhiều nốt lấm tấm, như là mụn cóc vậy.
Ngay lập tức da đầu ả tê dại, trong lòng phát ra tiếng kêu thê lương.
Vậy phải làm sao đây? Phải làm sao đây?
Ngay sau đó, các cao thủ dưới trướng Xung Sư Sư đều điên cuồng lao vào trong lều, trong rừng, tháo quần ra để kiểm tra.
- A... A...
Tiếp đó, từng đợt thét chói tai thi nhau vang lên.
Có người vùng háng lấm tấm mụn cóc, nhưng có vài người thì không có.
Thẩm Lãng cười nói:
- Nếu ta không đoán sai, đã có người phát tác trước. Những người này hoặc là uống nước sớm nhất, hoặc là huyết mạch thiên phú tối cao. Thế nhưng yên tâm đi, không một ai trong số các ngươi có thể tránh khỏi.
Nghe những lời này, quân đội dưới trướng Xung Sư Sư hoàn toàn rợn cả tóc gáy.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Xung Sư Sư, thân phận ngươi cao quý, chưa bao giờ uống nước giếng, ngươi thích uống nước suối đúng không? Bãi săn Bắc Uyển này có một ngọn núi tên là núi Cảm Ân, trong núi có một vách đá, trên vách đá lại có một khe suối, nước suối bên trong không ngừng tuôn ra, ngọt cực kỳ. Nhưng chỗ nước suối đó cũng bị ô nhiễm, ta đã đổ rất nhiều máu độc của phu nhân Kiếm vương vào đầu nguồn suối. Chắc ngươi không dùng nước suối pha trà chứ?
Nghe những lời này, sắc mặt Xung Sư Sư hoàn toàn kịch biến.
Nàng thích nhất uống trà, hơn nữa chỉ uống trà ngon nhất, luôn cho người mang theo bên mình.
Nước dùng để pha trà cũng nhất định phải là nước suối tinh khiết.
Ngay một canh giờ trước, nàng mới vừa uống xong.
- Thẩm Lãng, ngươi... Ngươi lừa ta! – Xung Sư Sư cất giọng run rẩy.
Thẩm Lãng cười nhạt:
- Ta lừa ngươi làm gì? Ta còn có nửa lượng máu độc chưa dùng hết mà.
Tiếp đó, hắn cầm một ống máu độc giơ lên.
Trong máu đỏ có chứa sắc xanh lục pha lẫn màu tím cực kỳ quỷ dị, đây quả thực là máu độc từ người phu nhân Kiếm vương.
Trong nháy mắt, Xung Sư Sư sợ nổi da gà.
Tiếp đó cảm thấy toàn thân vô cùng ngứa, như thể trong máu có vô số cổ trùng đang bơi, đang sinh sản, đang phân chia.
Nàng hận không thể lập tức cởi bỏ giáp trụ để kiểm tra vùng háng của mình, xem có xuất hiện mụn cóc lấm tấm hay không.
- Xung Sư Sư tiểu thư, đối với loại cổ độc này, Tiết Tuyết tiểu thư hẳn là người rõ ràng nhất. Dù sao đây cũng là cổ độc núi Phù Đồ, dù cho chữa khỏi, thân thể và da cũng gần như bị hủy hoại. Cổ trùng vào trong người ngươi còn chưa tới một canh giờ, thời gian vẫn còn kịp. Còn loại như Xung Miểu, dù chữa khỏi, cũng cơ bản đã bị hủy hoại một nửa rồi.
Nghe những lời này.
Xung Sư Sư đã gần như hồn xiêu phách lạc.
Nàng tuyệt đối không muốn biến thành hình dạng quỷ dị như phu nhân Kiếm vương, điều đó đơn giản còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Nàng thà chết, cũng không muốn biến thành bộ dạng xấu xí, đáng sợ như vậy.
Ta mới trúng độc một canh giờ, chắc còn kịp mà, chắc còn kịp mà.
Ta phải nhanh chóng chạy đi tìm Tiết Tuyết, ta phải nhanh chóng chạy đi cứu chữa.
Trong lúc nhất thời, Xung Sư Sư đều không để ý gì nữa.
So với việc báo thù, còn có điều gì quan trọng hơn nhan sắc và tính mạng của mình?
Nhanh lên, nhanh lên.
Thế là, nội tâm của nàng kinh hoàng, không nói hai lời liền vội vàng leo lên Hãn Huyết Bảo Mã của mình, phi nước đại về kinh đô.
Ngay lập tức, các cao thủ khác của họ Xung vội vàng đuổi theo, hô to nói:
- Tiểu thư, chờ ta một chút, chờ ta một chút!
Thế nhưng Hãn Huyết Bảo Mã của Xung Sư Sư tốc độ quá nhanh, hoàn toàn phi một mạch khiến cả đám phía sau hít bụi, trong nháy mắt đã biến mất không còn bóng dáng. Phía sau các cao thủ họ Xung điên cuồng đuổi theo đến chết.
Xung Sư Sư đã chạy trốn.
Hai ngàn tinh nhuệ gia tộc họ Xung đương nhiên càng thêm hoang mang.
Mỗi người đều đã uống nước ở bãi săn Bắc Uyển, trong cơ thể mỗi người đều có cổ trùng.
Hôm nay, bọn họ còn tâm trí nào chiếm lĩnh bãi săn Bắc Uyển nữa, chỉ muốn vội vàng về quốc đô để điều trị cổ độc trong cơ thể.
Nhất là Xung Miểu, ả đã phát tác rồi.
- Thẩm Lãng, ngươi chờ đó cho ta, họ Xung của ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, tuyệt đối sẽ không!
Tiếp đó, Xung Miểu phóng người lên ngựa, lao điên cuồng về kinh đô.
Sau một lát, hơn hai ngàn tên lính gia tộc họ Xung đã trốn mất tăm.
Thẩm Lãng quay sang Khổ Đầu Hoan nói:
- Đi thôi, chúng ta vào đi!
Khổ Đầu Hoan dẫn theo mười tên bách hộ, ba trăm tên võ sĩ, hơn hai ngàn người có huyết mạch trống rỗng, trùng trùng điệp điệp tiến vào bên trong bãi săn Bắc Uyển.
Hàm Nô ở bên cạnh bèn hỏi:
- Công tử, chúng ta có nên đào một cái giếng mới không?
Khổ Đầu Hoan ở bên cạnh cười.
Hàm Nô và Vũ Liệt kinh ngạc, sau đó nói:
- Công tử, lẽ nào ngài lừa gạt Xung Sư Sư?
Đương nhiên là lừa gạt Xung Sư Sư.
Thứ nhất, những cổ trùng đó quý giá như vậy, Thẩm Lãng làm sao nỡ pha vào nước giếng?
Lúc trước độc tố thần kinh hại Xung Sư Sư chẳng qua là thứ mà cổ trùng tiết ra mà thôi, đương nhiên có thể lợi dụng.
Mà những cổ trùng này đối với Thẩm Lãng mà nói vô cùng quý giá, một chút cũng không thể lãng phí. Việc cải tạo huyết mạch hoàn toàn dựa vào những cổ trùng này, làm sao có thể hao tổn mấy trăm triệu? Chúng cũng không phải là thứ có thể liên tục không ngừng sinh ra.
Thứ hai, những cổ trùng này tuy mạnh mẽ, thế nhưng cũng đặc biệt yếu ớt.
Chỉ cần nấu sôi là chết, thậm chí ở trong nước giếng cũng rất khó sinh tồn được, chúng dựa vào năng lượng huyết dịch để sống.
Cho nên có cổ trùng trong nước giếng là chuyện bất khả thi, căn bản không thể xảy ra, hạ trong một chén nước thì còn được.
Hàm Nô nói:
- Vậy những nốt mụn cóc phát tán trên người bọn họ ở đâu ra? Hơn nữa tất cả những người võ công cao đều trúng chiêu, cũng là những cao thủ được tuyển chọn bên cạnh Xung Sư Sư?
Lúc này Kiếm vương Lý Thiên Thu lại có lời muốn nói.
Thẩm công tử, ta đối với ngài cảm kích vô tận.
Thế nhưng có thể đừng bắt ta đi làm những chuyện hạ lưu trời ơi đất hỡi này không? Đây là đang làm trái thân phận đại tông sư của ta đó.
Không sai, những người này phát tác căn bản không phải là cổ độc núi Phù Đồ, chỉ là một loại độc tố gây bệnh ngoài da mà thôi.
Vũ Liệt nói:
- Công tử, Tiết Tuyết, Yến Nan Phi và núi Phù Đồ hẳn là có quan hệ, cho nên chẳng bao lâu thì sẽ biết trong cơ thể không có cổ độc gì. Đến lúc đó Xung Sư Sư lại sẽ đến tìm chúng ta gây phiền phức thì phải làm sao? Lẽ nào chúng ta lại muốn đi thưa kiện với bệ hạ, để bệ hạ điều động quân đội trục xuất Xung Sư Sư sao?
Thẩm Lãng cười nói:
- Nếu việc nhỏ thế này cũng phải đi tìm bệ hạ làm chủ, chẳng phải là ta càng tỏ ra vô năng sao?
Lúc này Vũ Liệt và Hàm Nô mới phát hiện, lúc này Đại Ngốc ở bên cạnh, nhưng Kiếm vương Lý Thiên Thu lại không thấy bóng dáng.
...
Bất cứ ai đối mặt với loại tiểu thư cưng chiều, vô lý, vô thiên như Xung Sư Sư đều vô cùng đau đầu.
Trừ phi ngươi ra tay giết nàng một lần dứt điểm, khỏe suốt đời.
Bằng không nàng vĩnh viễn sẽ gây phiền phức điên cuồng, căn bản sẽ không từ bỏ ý đồ.
Nhưng Thẩm Lãng thực sự không thể giết nàng, không gánh nổi hậu quả của việc giết nàng.
Gia tộc họ Xung bây giờ quá cường đại.
Việc cấp bách của Thẩm Lãng chính là dốc toàn lực phò tá Ngũ hoàng tử Ninh Chính, xây dựng sức mạnh của chính mình.
Mà một khi giết Xung Sư Sư, vậy thì sẽ không chết không thôi.
Đương nhiên, muốn đối phó loại tiểu thư ngang ngược, độc ác được chiều chuộng này, Thẩm Lãng ít nhất có mười mấy loại biện pháp.
Vậy loại biện pháp nào không có ranh giới cuối cùng?
Thẩm Lãng sẽ chọn loại đó ngay.
...
Sau khi Xung Sư Sư bị Thẩm Lãng hù dọa trúng cổ độc, ngay lập tức hồn xiêu phách lạc, cưỡi Hãn Huyết Bảo Mã phi nước đại về kinh đô.
Trong đầu nàng chẳng muốn làm gì nữa, chỉ muốn vội vàng tìm được Tiết Tuyết, xác định trong cơ thể có cổ trùng đáng sợ hay không? Nếu có, nhanh chóng chạy đến núi Phù Đồ cầu cứu.
Không thể để lỡ một khoảnh khắc nào.
Cho nên bất tri bất giác, nàng đã bỏ lại các cao thủ của gia tộc cùng quân đội họ Xung mất tăm.
Một mình cưỡi ngựa chạy trốn trên con đường hẻo lánh.
Bỗng nhiên, trước mắt nàng chợt hoa lên một cái.
Tiếp đó cả người nàng bay đi.
Một tuyệt đỉnh cao thủ nhảy thật nhanh qua đầu của nàng, trực tiếp xách theo thân thể của nàng biến mất trong rừng cây bên cạnh, sau một lát lại vô tung vô ảnh.
Từ đầu đến cuối, Xung Sư Sư ngay cả tiếng cầu cứu cũng không thể phát ra được.
Khoảng chừng một phút đồng hồ sau, cao thủ này lại một lần nữa xuất hiện, dắt Hãn Huyết Bảo Mã của Xung Sư Sư giấu vào trong rừng cây.
Vị cao thủ tuyệt đỉnh này, đương nhiên vẫn là Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Ông cũng đặc biệt bất đắc dĩ.
Thẩm công tử, tại sao? Tại sao vậy?
Mỗi lần đều giao cho ta làm cái việc hạ lưu này, ta thật sự có chút gánh không nổi.
Ông mang theo Xung Sư Sư lao điên cuồng thật nhanh, đưa nàng vào một hang núi bí mật.
- Ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì? – Sau khi Xung Sư Sư khôi phục khả năng hành động, chợt phóng ra ám khí.
Bạo Vũ Lê Hoa.
Gặp quỷ, trên người của nàng lại cũng có Bạo Vũ Lê Hoa sao?
Đương nhiên là hàng phỏng chế.
Ám khí Bạo Vũ Lê Hoa do Thẩm Lãng chế tạo thực sự có uy lực quá kinh người, sau khi nổi tiếng, rất nhiều thế lực đều phỏng chế.
Mức độ phỏng chế của Nam Hải Kiếm Phái của Yến Nan Phi, và Hắc Thủy Đài của Diêm Ách đều rất cao.
Xung Sư Sư là thiên chi kiêu nữ, người khác đương nhiên không chịu buông tha cơ hội lấy lòng nàng, cho nên Tiết Bàn và Tiết Tuyết đều tặng mấy cái cho nàng.
- Xoẹt!
Vô số độc châm, bay như mưa bao phủ toàn thân Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Màn kế tiếp, thực sự khiến Xung Sư Sư kinh ngạc.
Đối phương thậm chí ngay cả trốn cũng chẳng thèm, từ trong cơ thể chợt kích động ra một luồng chân khí nội lực cường đại.
Ngay lập tức, vô số độc châm giống như đụng phải bức tường không khí, tiếp đó bị gió mạnh trong nháy mắt thổi tan, bay vụt sang hai bên, biến mất không còn thấy bóng dáng.
Xung Sư Sư kinh hãi.
Võ công của người này, lại cao đến mức này sao?
Quá sức không thể tưởng tượng nổi.
Người này rốt cuộc là ai vậy? Chỉ thấy trên mặt hắn mang theo một cái mặt nạ, mặt nạ Bạch Vô Thường.
Võ công của hắn, quả nhiên cao minh như quỷ thần vậy.
- Ngươi rốt cuộc là người nào? Mau thả ta ra, ta sẽ xem như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
- Ngươi nên biết thân phận của ta, phụ thân của ta là Xung Nghiêu, cô cô của ta là Vương phi nước Việt, vị hôn phu của ta là con của Vũ thân vương đế quốc Đại Viêm. Ngươi muốn làm tổn thương ta, dù cho chạy tới chân trời góc biển cũng vô ích.
- Võ công của ngươi cao như vậy, cứ lang bạt như thế này quá lãng phí, không bằng quy thuận gia tộc họ Xung của ta được chứ? Nhất định ban cho ngươi vinh hoa phú quý.
- Ngươi thả ta, mau thả ta ra, ta nhất định phải lập tức trở về, nếu như trễ giờ, ta giết cả nhà ngươi.
- Ngươi và Thẩm Lãng có quan hệ thế nào? Ngươi và hắn có quan hệ hay không?
Nhưng mà, đối phương không có bất kỳ lời đáp, trực tiếp đổ một thứ khác vào trong miệng nàng.
...
Khi tỉnh lại một lần nữa, Xung Sư Sư đã mơ mơ màng màng.
Vừa cảm giác phê pha lâng lâng, lại giống như bốc cháy.
Tất cả những gì xảy ra xung quanh như hư ảo, như đang chìm vào một giấc mơ.
Trong giấc mộng.
Hình như nàng cùng một người đàn ông lả lơi.
Nàng vừa khóc vừa cười.
Vừa hát vừa nhảy.
Đối phương vẫn mang theo mặt nạ Bạch Vô Thường, không nhìn thấy khuôn mặt, nhưng từ thân thể hắn có thể thấy được, người này vô cùng trẻ tuổi.
Hơi gầy yếu, nhưng lại thon thả vô cùng.
Hơn nữa nơi ngực có một nốt ruồi hoa mai.
Xung Sư Sư giống như ở trong trạng thái hưng phấn trước nay chưa từng có, những tâm sự trong lòng không ngừng trút xuống.
Rất nhiều bí mật không thể cho ai biết, cũng nói ra không che giấu chút nào.
Mà ở cái thời khắc điên cuồng này, bên ngoài mưa sa như trút.
...
Khi tỉnh lại một lần nữa.
Xung Sư Sư đau đầu như búa bổ, giống như say rượu vậy.
Tất cả những gì xảy ra lúc trước, thực sự giống như một giấc mơ, không chân thật chút nào.
Ngay sau đó nàng chợt ngồi dậy.
Tiếp đó phát hiện một sự việc vô cùng kinh dị.
Quần áo và đồ dùng hàng ngày trên người nàng chẳng còn món nào, hiện tại nàng đang nằm trong một cái hang núi, trên mặt đất còn đệm miếng lụa trắng.
Phía trên vẫn còn có vết máu đỏ sẫm.
Xung Sư Sư kinh hãi.
Trời ơi là trời?
Lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Lại không phải là mơ? Tất cả dĩ nhiên là sự thật?
Ta, ta mất trinh?
A... A... A...
Lúc này trên mặt đất còn có một phong thư, chữ viết đặc biệt đẹp chưa từng có.
Có thể không đẹp sao?
Thẩm Lãng hoàn toàn phỏng theo kiểu chữ Lan Đình Tự mà viết ra.
- Xung Sư Sư tiểu thư, cảm ơn nàng ưu ái, ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên đêm qua với nàng, cũng sẽ không quên cơn mưa đêm qua. Thế nhưng đêm qua nàng đã nói cho ta biết quá nhiều bí mật gia tộc họ Xung không thể cho ai biết, để ta có chút lùi bước, ta cần thời gian yên tĩnh một chút, nếu ta nghĩ thông suốt, sẽ lại tới tìm nàng.
Tái bút Bạch Vô Thường.
Đầu Xung Sư Sư đau như búa bổ, cả người đều phải hoàn toàn hỏng mất.
Nàng là phải gả cho con của Vũ thân vương đế quốc Đại Viêm, nhưng bây giờ nàng đã bị làm nhục, còn làm sao gả?
Hơn nữa đêm qua nàng không biết đã nói ra rất nhiều bí mật không thể cho ai biết.
Nhất định là Thẩm Lãng, nhất định là Thẩm Lãng.
Nghe nói hắn có một loại thuốc đặc biệt kinh người, sau khi uống xong thì bao nhiêu bí mật đều tuôn ra hết.
Thế nhưng Thẩm Lãng không có võ công.
Hôm qua người cướp nàng đi võ công cao như thế.
Hai người đều mang mặt nạ Bạch Vô Thường, có phải là cùng một người hay không?
Xung Sư Sư thực sự phải điên rồi, hoàn toàn điên rồi!
Nàng mặc quần áo, đi ra sơn động, phát hiện sắc trời đã sáng choang.
Trên mặt đất ướt nhẹp, đêm qua quả thực đã trút xuống mưa to.
Mà Hãn Huyết Bảo Mã của nàng, lẳng lặng đứng ở nơi đó ăn cỏ, nhìn thấy nàng qua đây, còn thân mật tới cọ cọ.
Xung Sư Sư phóng người lên ngựa, chạy ra khỏi rừng cây.
Kế tiếp, nàng đối mặt một lựa chọn: đi bãi săn Bắc Uyển tìm Thẩm Lãng giằng co? Hay là đi kinh đô tìm Tiết Tuyết?
Sau khi thoáng do dự, nàng cảm thấy mạng nhỏ quan trọng hơn.
Thế là, nàng liền hướng kinh đô chạy như điên.
Kết quả, còn chưa có chạy ra mười mấy dặm, lập tức liền gặp Xung Miểu.
- Tiểu thư, chúng ta rốt cuộc tìm được ngài rồi, đêm qua ngài đã đi đâu hả? – Xung Miểu xông lên nói:
- Hôm qua ngài chạy nhanh như vậy, lúc chúng ta đuổi tới kinh đô, phu nhân Tiết Tuyết nói căn bản không nhìn thấy ngài, chúng ta tìm khắp nơi đều không tìm được, cứ tưởng sắp phát điên rồi.
Xung Sư Sư cố nén đau đớn nói:
- Không có việc gì, ta chỉ là chạy quá nhanh nên lạc đường.
Nàng đương nhiên sẽ không dám kể lại chuyện hôm qua, cái bí mật này chỉ có thể tự bóp nát trong lòng, thậm chí còn không thể nói cùng mẹ cha.
Tiếp tục, Xung Sư Sư tiếp tục hướng kinh đô lao điên cuồng.
- Tiểu thư, ngài đây là muốn đi tìm phu nhân Tiết Tuyết à? – Xung Miểu nói.
Xung Sư Sư gật đầu, nàng phải xác định trong cơ thể mình có cổ trùng hay không, có thể bị nguy hiểm hay không.
Xung Miểu nói:
- Tiểu thư, chúng ta đều bị Thẩm Lãng lừa, trong cơ thể chúng ta căn bản không có cổ trùng nào, những nốt mụn cóc trên cơ thể chúng ta chỉ là chất lỏng của một thứ rễ cây hiếm có mà thôi, sau vài ngày sẽ biến mất.
Xung Sư Sư nói:
- Ngươi chắc chắn chứ?
Xung Miểu nói:
- Phu nhân Tiết Tuyết tự mình thử máu cho chúng ta, xác định căn bản không có cổ trùng, hơn nữa đưa thuốc cho chúng ta, loại thuốc ấy gây tê vùng háng vài giờ thì sẽ khỏi.
Xung Sư Sư thở dài một hơi.
Xung Miểu nói:
- Tiểu thư, chúng ta giờ có thể gây sự với Thẩm Lãng, chúng ta có hơn hai ngàn người, chúng ta lại một lần nữa đoạt lại bãi săn Bắc Uyển.
Tiếp đó, Xung Sư Sư và Xung Miểu, lại một lần nữa mang theo đại quân họ Xung xông về bãi săn Bắc Uyển.
Chỉ bất quá Xung Sư Sư không phải là vì đòi lại một công đạo, mà là muốn hoàn toàn biết đáp án rõ ràng.
Kẻ ác ôn làm nhục sự trong sạch của nàng, rốt cuộc có phải Thẩm Lãng hay không?
Nàng nhớ rõ ràng, ngực người đàn ông kia có một cái bớt hoa mai.
Còn có, đêm qua hai người ở trong hang núi, bên ngoài rơi xuống mưa như trút nước.
...
Nhưng mà, đến khi Xung Sư Sư lại một lần nữa xông tới bãi săn Bắc Uyển.
Phát hiện khắp nơi đây đều có động vật chết đi.
Hôi tanh bốc lên, ruồi nhặng bay lộn xộn.
Hơn nữa hai bên đường dẫn đến khu vực săn bắn không hiểu vì sao lại bốc lên sương mù màu xanh lá.
Nhìn qua dường như là độc chướng.
Làm sao trong một đêm, bãi săn Bắc Uyển biến thành bộ dạng này?
Xung Sư Sư và Xung Miểu che mũi, chợt nhảy vào bên trong bãi săn Bắc Uyển, sẽ phải hưng sư vấn tội Thẩm Lãng.
Nhất là Xung Sư Sư, cách rất xa liền lớn tiếng hỏi:
- Thẩm Lãng, đêm qua dưới mưa lớn, ngươi đang ở đâu?
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Xung Sư Sư tiểu thư làm sao đi rồi quay lại? Yên tâm, ta hôm qua nói cổ độc gì đó là đùa với ngươi thôi.
Xung Sư Sư cất giọng run rẩy:
- Ta đây đang hỏi ngươi kìa, đêm qua dưới mưa lớn, ngươi đang ở đâu?
Thẩm Lãng nói:
- Ta đây ở trong quân doanh bãi săn Bắc Uyển kìa, có gì không?
Xung Sư Sư nói:
- Ai có thể chứng minh?
Thẩm Lãng nói:
- Rất nhiều người đều có thể chứng minh, Thiên hộ Khổ Nhất Trần, Kiếm vương tiền bối, còn có Tam hoàng tử điện hạ, Thế tử Tiết Bàn.
Lúc này, Xung Sư Sư mới phát hiện Tiết Bàn và Tam hoàng tử Ninh Kỳ đều ở đây.
Nàng không khỏi hướng hai người nhìn lại.
Tiết Bàn nói:
- Sư Sư, muội đêm qua đi đâu? Sau khi Xung Miểu nói muội mất tích, chúng ta lập tức tới tìm muội.
Xung Sư Sư nói:
- Muội lạc đường.
Tiết Bàn nói:
- Sau nửa đêm dưới mưa lớn, chúng ta đều ở ngay trong đại doanh bãi săn Bắc Uyển.
Thẩm Lãng nói:
- Sau khi chúng ta biết được tiểu thư Xung Sư Sư mất tích, cũng phái người đi tìm. Bởi vì dưới mưa lớn, ta, Kiếm vương tiền bối, Khổ Nhất Trần, Tam hoàng tử điện hạ, Ngũ hoàng tử điện hạ, Thế tử Tiết Bàn đều ở ngay trong quân doanh chờ tin tức.
Xung Sư Sư gần như phải điên rồi.
Đêm qua người làm nhục nàng không phải Thẩm Lãng?
Hắn có chứng cứ không ở hiện trường.
Nàng nhớ rõ ràng, đêm qua, lúc tên Bạch Vô Thường làm nhục nàng, bên ngoài hạ xuống cơn mưa như trút nước.
Hơn nữa, đêm qua đã rơi một trận mưa lớn.
Vậy sẽ là người nào?
Tên Bạch Vô Thường rốt cuộc là người nào hả?
Tiết Bàn nói:
- Sư Sư, đêm qua rốt cuộc muội tới chỗ nào?
Xung Sư Sư nói:
- Muội lạc đường.
Bí mật đêm qua, nàng không thể nói cho bất kỳ ai.
Tiếp đó nàng không nói hai lời, trực tiếp rời khỏi quân doanh bãi săn Bắc Uyển.
Bây giờ Xung Sư Sư tâm loạn như ma, căn bản không có tâm trí nào đi gây sự với Thẩm Lãng.
Nàng mất trinh.
Đã bị người khác làm nhục.
Bạch Vô Thường này rốt cuộc là người nào?
Ngực có bớt hoa mai, hơn nữa còn viết chữ rất đẹp.
- Đi, đi, đi!
Xung Sư Sư trong lòng muốn chết rồi.
Nhưng lại không thể cùng bất kỳ ai tâm sự.
Bạch Vô Thường ngươi là ma quỷ sao, tên khốn kiếp này, tên ác ôn nhà ngươi, mặc kệ đi tới chân trời góc biển, ta đều phải tìm được ngươi.
Tiếp đó bằm thây ngươi thành vạn đoạn, bằm thây vạn đoạn!
...
Bãi săn Bắc Uyển cuối cùng khôi phục an ninh.
Ít nhất trong một thời gian dài, Xung Sư Sư sẽ không đến tìm hắn gây phiền toái.
Chờ tất cả mọi người đi xong xuôi, Vũ Liệt không nhịn được nói:
- Công tử, Xung Sư Sư đẹp như vậy, ngài vì sao không ngủ với nàng?
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi cho ta ngốc à, nếu ta ngủ với nàng, ngươi chắc chắn sẽ nói cho công chúa nhà ngươi. Mà Ninh Diễm ngốc kia biết rồi, nương tử của ta thì sẽ biết. Nương tử của ta nếu biết ta và kẻ thù của nàng cùng một chỗ, nàng sẽ đau lòng dường nào. Vì một chuyện này, để nương tử đau lòng, ta làm sao không tiếc hả? Ta thà ngủ với ngươi, cũng sẽ không đi ngủ với Xung Sư Sư.
Vũ Liệt không nói hai lời liền bỏ đi.
Cũng chính vì ngài là công tử, đổi thành những người khác nói như vậy, ta trực tiếp bóp vỡ.
Đêm qua tên Bạch Vô Thường có phải Thẩm Lãng hay không?
Đương nhiên là phải.
Chỉ bất quá cái bớt hoa mai trên ngực là vẽ lên thôi.
Vậy mưa sa như trút ngoài hang núi là chuyện gì xảy ra?
Rất đơn giản!
Đêm qua mây đen nặng nề, rõ ràng phải có mưa lớn.
Thế là Thẩm Lãng tạo ra thời gian chênh lệch.
Để cho người ta ở bên ngoài hang núi không ngừng xối nước, chế tạo ra hiệu ứng mưa sa như trút.
Mà khi đó mưa lớn còn chưa có thật sự trút xuống, xấp xỉ ba giờ sau mới chính thức trời giáng mưa lớn.
Chờ lúc thật sự trời mưa, Xung Sư Sư đã sớm hôn mê bất tỉnh.
Thế nhưng nàng sẽ nhớ kỹ lúc mất trinh, bên ngoài trời đang mưa lớn.
Mà Thẩm Lãng đã trở lại quân doanh, trùng hợp sau nửa canh giờ, Tam hoàng tử Ninh Kỳ cùng Tiết Bàn tiến vào quân doanh bãi săn Bắc Uyển hướng Thẩm Lãng đòi người.
Mà khi ấy Thẩm Lãng có chứng cứ hoàn mỹ không ở hiện trường.
Kế tiếp Xung Sư Sư sẽ điên cuồng mà tìm Bạch Vô Thường đã làm nhục nàng.
Không còn có công sức tìm Thẩm Lãng gây phiền toái.
...
Giải quyết được mối phiền toái Xung Sư Sư hơn nữa còn gieo một mầm độc.
Kế tiếp, Thẩm Lãng cần phải làm chính sự.
Cải tạo huyết mạch cho hơn hai ngàn ba trăm người.
Giống như Khổ Đầu Hoan nói.
Đây là một đám người đơn thuần nhất, tập trung nhất.
Có sự phục tùng, tính kỷ luật, độ trung thành không gì sánh nổi.
Mỗi người đều có sự mẫn cảm vô cùng, hơn nữa tuyệt đối đoàn kết một lòng, không sợ chết chút nào.
Đơn giản là một nhánh quân đội hoàn mỹ.
Bởi vì bọn họ chuyên chú, cho nên mặc kệ học tập cái gì cũng thần tốc không gì sánh bằng.
Thứ duy nhất thiếu sót chính là sức mạnh!
Một khi cho bọn họ sức mạnh, bọn họ liền sẽ trở thành võ sĩ tinh nhuệ nhất.
Sẽ trở thành một đội quân sư tử bài chủ!
Hơn hai ngàn ba trăm người.
Mỗi nhóm một trăm người.
Thẩm Lãng không có bất kỳ giải thích nào, Khổ Đầu Hoan trực tiếp hạ lệnh.
Những người có huyết mạch trống rỗng này không có bất kỳ chống cự nào, cũng không có bất cứ hoài nghi điều gì, trực tiếp nằm ở trên giường, để mặc cho đồng bọn buộc dây trên thân thể của chính mình.
Không sai, là đồng bạn buộc chặt bọn họ, mà không phải võ sĩ dưới trướng Thẩm Lãng.
Tính phục tùng của những người kia quả thực làm cho người khác phải đau lòng.
- Yên tâm, không có việc gì. – Thẩm Lãng từ trước đến giờ cũng sẽ không an ủi người khác, lúc này cuối cùng nhịn không được, vỗ vỗ người huyết mạch trống rỗng đầu tiên nhận cải tạo huyết mạch.
- Ngươi là Vương Đại phải không? – Thẩm Lãng bèn hỏi.
Đây là người mà Thẩm Lãng đã cứu trở về từ quỷ môn quan, người này bị bệnh tự kỷ tuyệt đối, một năm cũng sẽ không nói một câu.
Anh ta chỉ trò chuyện với chó, không cách nào giao tiếp được với người, không phải là không muốn, mà là không thể.
Vương Đại gật đầu.
- Tin tưởng ta, không có việc gì, ta... tuyệt đối sẽ không hại các ngươi. – Thẩm Lãng an ủi:
- Ngươi không cần phải sợ.
Vương Đại cuối cùng nói ra được câu thứ hai trong năm.
- Tiểu dân biết, tiểu dân không sợ!
Anh ta thực sự biết, anh ta cũng thực sự không sợ.
Thẩm Lãng trong nháy mắt liền hiểu.
Đám người kia có trực giác nhạy cảm.
Bọn họ suy nhược, tự kỷ, rối loạn tâm thần, không biết nói chuyện.
Nhưng là trong lòng bọn họ cái gì cũng biết, người nào đối tốt với bọn họ, bọn họ liếc một cái là có thể nhìn ra.
Giống như những đứa trẻ, chúng nó tâm tính đơn thuần, cũng có thể liếc mắt liền nhìn ra người nào thương chúng thật sự, tiếp đó chúng sẽ luôn luôn kề cận người này.
Tất cả đều không biểu đạt ra ngoài.
Thẩm Lãng cười, trong lòng ấm áp.
Tiếp đó đem nửa ml cổ trùng năng lượng Huyết Mạch Hoàng Kim cấp thấp nhất tiêm vào mạch máu của Vương Đại!
Lần này, hắn muốn diễn kỳ tích lớn hơn!
Ta sẽ mang đến cho các ngươi một cuộc đời mới, một tương lai rực rỡ chưa từng có!