309. Chương 309: Đội quân thần kỳ của Thẩm Lãng! Đấng cứu thế!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 309: Đội quân thần kỳ của Thẩm Lãng! Đấng cứu thế!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 309 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những người có huyết mạch trống rỗng đều có một đặc điểm chung:
Thân thể suy nhược, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lơ đãng, vẻ mặt ngây dại.
Thẩm Lãng ban đầu cho rằng họ có trí tuệ rất thấp, nhưng sau đó lại phát hiện chỉ số thông minh của họ không hề thấp, chỉ là phản ứng với mọi thứ xung quanh khá chậm chạp.
Khi những người xung quanh nói chuyện với họ, họ gần như không có phản ứng gì.
Họ có bản tính lười nhác, ít nói, quanh năm suốt tháng chỉ ở trong nhà, hiếm khi ra ngoài giao tiếp với người khác.
Nhìn qua, họ thực sự rất giống những kẻ ngốc nghếch.
Thẩm Lãng cảm thấy đây giống một dạng trầm cảm hơn, tựa như chứng rối loạn phổ tự kỷ.
Nhóm người này không chỉ thuộc tầng lớp thấp nhất của xã hội, mà dường như còn là những người vô hình, gần như không tồn tại.
Hơn nữa, loại huyết mạch trống rỗng này không phải do di truyền, mà giống như một dạng đột biến.
Có những người rõ ràng xuất thân từ gia đình quyền quý, cha mẹ đều có huyết mạch ưu tú, anh chị em cũng đều có huyết mạch xuất sắc, nhưng rồi bất ngờ sinh ra một người đột biến, và họ trở thành phế vật, bị cha mẹ và gia đình ghét bỏ.
Đương nhiên, phần lớn những người có huyết mạch trống rỗng vẫn xuất thân từ các gia đình bình thường, thân thể yếu ớt, sớm đã trở thành gánh nặng cho cả nhà.
Những người xuất thân phú quý còn đỡ, dù bị gia tộc coi thường thì ít nhất vẫn có miếng cơm ăn.
Còn những người có huyết mạch trống rỗng xuất thân bần hàn, thì thực sự ngay cả cơm cũng không có để ăn, bị bỏ đói thì bỏ đói, bị đánh mắng là chuyện thường ngày, thậm chí bị trực tiếp đuổi khỏi nhà.
Người bình thường sau khi bị đuổi khỏi nhà còn biết lang thang xin ăn.
Nhưng nhóm người này lại có xu hướng trầm cảm nghiêm trọng, gần như không có ý chí cầu sinh, sau khi bị đuổi khỏi gia đình chỉ biết tìm một nơi nào đó để chết đói.
Trong khoảng thời gian này, Thẩm Lãng vẫn luôn nghiên cứu những người này.
Giống như họ đang lạc vào một thế giới khác để quên đi thế giới bi thảm của chính mình.
Những người này vừa nhạy cảm vừa trầm cảm, lương thiện, thực sự vô hại với người và vật.
Ngay cả một người vô tình và lạnh nhạt như Thẩm Lãng cũng không cầm được nước mắt khi nghe kể về số phận của từng người trong số họ.
Suốt bao nhiêu năm qua, rốt cuộc đã có bao nhiêu người có huyết mạch trống rỗng lặng lẽ qua đời?
Chuyện đó thực sự chỉ có trời mới biết.
Vì vậy, khi các nữ võ sĩ dưới trướng Thẩm Lãng xông vào nhà họ để đưa những người có huyết mạch trống rỗng đi, phần lớn chỉ gặp phải sự chống đối mang tính tượng trưng.
Hơn nữa, sự chống đối mang tính tượng trưng này lại đến từ chính người nhà của họ.
Còn khi những người có huyết mạch trống rỗng bị bắt đi, họ chỉ thoáng lộ vẻ kinh hoàng, rồi sau đó lại trở về trạng thái im lặng.
Ngược lại, người nhà của họ thì la hét ầm ĩ, than khóc rằng tại sao lại cướp đi con của họ, mệnh căn của họ.
Thế nhưng, khi Thẩm Lãng đưa vàng vào tay họ, những tiếng la hét chói tai đó liền biến thành tiếng khóc than.
Từng người một ôm con trai khóc ròng, tỏ vẻ vô cùng luyến tiếc.
Nhưng trớ trêu thay, phần lớn những người có huyết mạch trống rỗng đều quần áo tả tơi, xanh xao vàng vọt, rõ ràng bình thường không hề được đối xử tử tế.
Thẩm Lãng trả lương cho những người này là ba mươi lượng bạc mỗi tháng.
Số tiền này không chỉ là một con số khủng khiếp, mà đơn giản là cực kỳ tốn kém, ước chừng gấp mười lần lương quân bình thường.
Mỗi người có huyết mạch trống rỗng bị đưa đi, Thẩm Lãng đều trả cho cha mẹ họ nửa năm phí an gia, khoảng một trăm tám mươi lượng bạc.
Dù cho ở kinh đô, đây cũng là một khoản tiền lớn đối với dân thường, nhiều gia đình thậm chí làm lụng vất vả mười năm cũng không kiếm được số tiền này.
– Ký tên đồng ý, từ nay về sau đứa con trai này không còn quan hệ gì với các ngươi nữa.
Sau khi giao hết tiền, các nữ tráng sĩ dưới trướng Thẩm Lãng đều đưa ra một bản khế ước.
Đối với tấm lòng của người làm cha làm mẹ, đây không chỉ là khế ước bán thân, mà hẳn là hợp đồng bán mạng.
Nhưng với số tiền này, những đứa con khác trong nhà cuối cùng có thể cưới vợ, còn có thể xây nhà.
Thế là, họ khóc sướt mướt ký tên đồng ý.
Tiếp đó, chờ đến khi đứa con trai này bị mang đi, họ lại ôm nhau khóc rống.
...
Vương Đại, chính là một người có huyết mạch trống rỗng.
Từ nhỏ đến lớn, gã luôn yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, tay chân vô lực.
Trong nhà, tình trạng như vậy nhưng gã vẫn không gây trở ngại lớn.
Bất cứ chuyện gì, gã đều trầm mặc ít nói, giống như một người vô hình.
Mỗi ngày gã đều cố gắng làm việc hết sức, việc nặng không làm được thì làm việc nhẹ.
Lúc rảnh rỗi, gã ngồi im lìm ngay ngắn ở bậc cửa ngẩn ngơ ngắm trời, có khi còn nhìn ròng rã đến mấy canh giờ.
Trong mắt mọi người, gã là một kẻ ngu si, thậm chí giữa gã và cha mẹ cũng không thể nói chuyện bình thường.
Cho nên, người ta không gọi tên gã, mà chỉ gọi là thằng ngu Vương Đại.
Mỗi ngày gã chỉ ăn một bữa, hơn nữa chỉ ăn một chén.
Nhưng dù thế, gã vẫn trở thành gánh nặng trong nhà, mỗi ngày bị gia đình quở trách.
Đương nhiên, cha mẹ dù có ghét đến đâu, cũng dù sao cũng là ruột thịt, cuộc sống của gã cũng coi như là khá lắm rồi.
Nhưng từ sau khi em trai Vương Nhị lấy vợ, mọi thứ đều thay đổi.
Vương Đại bị đẩy đến ở trong kho củi, sống cùng gà vịt, bên cạnh là một chuồng heo.
Hơn nữa, mỗi ngày gã thường xuyên bị đánh chửi, sống không khác gì loài heo chó.
Em trai gã, Vương Nhị, sau khi có hai đứa con, địa vị của Vương Đại trong nhà càng thêm thấp.
Thậm chí mỗi ngày một bữa cơm cũng không còn.
Bởi vì trong nhà đột nhiên tăng thêm nhiều miệng ăn như vậy, lương thực liền trở nên khan hiếm.
Ban đầu, Vương Đại trong nhà còn có một con chó già bầu bạn như là người thân duy nhất của gã.
Mỗi ngày gã thường xuyên nói chuyện với chú chó đó.
Nhưng cách đây không lâu, con chó già này cũng bị em trai Vương Nhị giết thịt.
Cuộc sống của Vương Đại từ đó trở nên u ám tuyệt vọng.
Đến bữa trưa, Vương Đại mỗi ngày cũng chỉ ăn buổi trưa rồi thôi.
Vợ của Vương Nhị ghét bỏ Vương Đại là một kẻ ngu si, kiên quyết không cho phép gã lên bàn ăn cơm.
Mỗi lần đều gọi gã một tiếng, Vương Đại sẽ bưng một chén, còn được xới bao nhiêu cơm lại tùy thuộc vào tâm trạng của vợ Vương Nhị.
Tâm trạng vui vẻ thì xới hơn nửa chén, tâm trạng u ám thì chỉ xới gần nửa chén mà thôi.
Trên bàn cơm, có cha mẹ Vương Đại, vợ chồng Vương Nhị, và hai đứa bé đang bắt đầu ăn cơm.
– Để mẹ đi gọi thằng cả ăn cơm. – Mẹ Vương Đại nói.
– Ăn gì mà ăn? Ăn ít đi một ngày cũng không chết nổi đâu. – Vợ của Vương Nhị cất giọng đanh đá, rồi chọc đũa vào miếng thịt mỡ duy nhất trên bàn.
Cha của ả là một người làm nghề giết mổ, mỗi ngày sẽ còn lại một chút thịt vụn, đôi khi sẽ đưa cho con gái.
– Cha, mẹ, hai người đều già rồi, sau này phải nhờ vào con và Vương Nhị nuôi nấng, còn tên ngu Vương Đại thì sao? – Vợ của Vương Nhị lạnh nhạt nói:
– Chẳng lẽ, vợ chồng chúng con không chỉ phải nuôi hai thân già, mà còn phải nuôi một kẻ ngu si hay sao?
Cha của Vương Đại vùi đầu ăn cơm không nói lời nào, ông vốn có thể làm việc, nhưng cách đây không lâu mới bị ngã gãy chân.
Vợ của Vương Nhị nói:
– Con giữ ý kiến đó, công việc của Vương Nhị là cha con tìm cho chàng, mỗi tháng được hai lượng bạc. Còn muốn con phải nuôi cả Vương Đại, thì không thể nào.
Mẹ Vương Đại hạ giọng nói:
– Vợ thằng hai, trong nhà không phải còn mấy con vật nuôi hay sao? Chưa kể thằng cả mỗi ngày chỉ ăn có một bữa cơm, còn ít hơn cả mèo.
Vợ của Vương Nhị lạnh nhạt nói:
– Con vẫn giữ nguyên lời lúc nãy đây, mấy người muốn con nuôi tên ngốc này cũng được, nhưng từ nay về sau tụi con sẽ bỏ hai ông bà già này lại, con sẽ mang Vương Nhị về nhà.
Vương Nhị liền vùi đầu ăn cơm, giống như không nghe thấy gì cả.
Mẹ Vương Đại nước mắt tức khắc rơi xuống, khóc ròng nói:
– Vậy ta làm mẹ cũng không thể trơ mắt nhìn thằng cả chết đói, nếu như nó chết đói, chúng ta đây chẳng còn danh tiếng gì nữa, trong mắt hàng xóm láng giềng chúng ta vẫn còn là người sao?
Vợ của Vương Nhị nói:
– Vậy đơn giản, trực tiếp ném hắn ta vào vùng hoang vu dã ngoại là được, thằng ngu ấy đếch biết về nhà đâu.
Mẹ Vương Đại khóc ròng nói:
– Vậy hàng xóm láng giềng hỏi tới thì sao?
Vợ của Vương Nhị nói:
– Thì cứ nói có người bắt hắn ở rể là xong.
Mẹ Vương Đại khóc rống nói:
– Nghiệp chướng, nghiệp chướng...
Vợ của Vương Nhị nói:
– Xới đầy một chén cơm, kèm theo hai cục thịt, đưa cho thằng ngốc kia ăn đi.
Tiếp đó, Vương Đại ở bên trong phòng chứa củi ăn thịt, đây là lần đầu tiên gã được ăn thịt suốt bấy nhiêu năm, cũng là lần đầu tiên ăn cơm no.
Sau khi ăn xong, mẹ còn tắm cho gã rồi thay cho một bộ đồ mới.
Bộ quần áo này chưa hẳn là mới, là bộ đồ chú rể ngày trước Vương Nhị mặc lúc đám cưới.
Vương Đại rực rỡ hẳn lên.
Tiếp đó, em trai của gã, Vương Nhị, mang theo Vương Đại ra cửa.
Hàng xóm láng giềng thấy vậy đều hỏi:
– Ồ, đây là muốn mang thằng cả nhà mấy người đi đâu thế?
Vương Nhị cười nói:
– Có người tốt coi trọng đại ca nhà con, muốn mời đại ca con ở rể.
Láng giềng tức khắc cười nói:
– Chúc mừng chúc mừng, cậu cả nhà con sắp có cuộc sống ấm no.
– Cũng không phải sao, cùng vui cùng vui. – Vương Nhị cười nói.
Hàng xóm láng giềng đóng cửa lại sau đó, tức khắc châm chọc nói:
– Rõ ràng làm bậy, lại muốn vứt bỏ một mạng người.
Vương Nhị mang theo Vương Đại cứ mải miết đi ra ngoài, ra khỏi thành, đi tới vùng hoang vu dã ngoại trên núi.
Chỗ này cũng đủ xa, cũng đủ dễ lạc, Vương Đại là một kẻ ngu si chắc chắn không nhớ ra được đường về nhà.
– Đại ca, đệ bị mót quá, đại ca ở chỗ này chờ đệ một hồi nha. – Vương Nhị nói.
Vương Đại gật đầu.
Em trai của gã, Vương Nhị, do dự một lát lại nói:
– Ca, đi đường xa như vậy, chắc là ca nóng nực lắm rồi, không bằng cởi bộ đồ này ra trước đi, đệ thu lại giúp đại ca vậy.
Gã vẫn không bỏ được bộ đồ này, đại ca nếu có chết cũng đừng lãng phí cái bộ đồ vải tốt của ta chứ.
Vương Đại cởi bộ đồ chú rể.
Bây giờ đã là tháng mười, thời tiết trở nên lạnh lẽo, hơn nữa đã chạng vạng tối, trên người Vương Đại lại mặc rất mỏng manh.
Vương Nhị cầm quần áo mới nói:
– Đại ca ngồi ở chỗ này chờ đệ, tuyệt đối không được đi lung tung.
Vương Đại gật đầu, ngồi xuống trên một cái cọc gỗ.
Vương Nhị nhìn anh mình một cái, tiếp đó xoay người đi một mạch, trực tiếp bỏ mặc Vương Đại ở trong hoang sơn dã lĩnh này.
Sau khi gã đi được một khoảng.
Phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng của Vương Đại.
– Nhị đệ, nhớ hiếu thuận với phụ mẫu.
Vương Nhị trong lòng run lên.
Hóa ra anh của gã cái gì cũng biết.
– Yên tâm, ta sẽ không về nhà. – Vương Đại nói.
Vương Nhị toàn thân run lên, tiếp đó ra sức chạy trốn.
Vương Đại liền lẳng lặng ngồi ở cái cọc gỗ, tiếp tục nhìn chân trời.
Trời đã gần tối rồi.
Khí trời càng ngày càng lạnh, gã chỉ mặc mỗi một lớp áo.
Nhưng gã giống như không có cảm giác nào, vẫn ngồi lì như một pho tượng, nhìn chân trời vẫn không nhúc nhích.
Cứ như vậy lẳng lặng đợi tử vong đến.
Thời gian trôi qua một ngày.
Hai ngày trôi qua.
Ba ngày trôi qua.
Vương Đại nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích.
Bỗng nhiên, có người vỗ vào mặt của gã, tiếp đó đổ một phần canh nóng hổi vào trong miệng gã.
Đây là loại canh gì vậy?
Đã vậy còn ngon quá nữa chứ?
Đây là canh gà nhân sâm, Vương Đại đương nhiên chưa từng nếm bao giờ.
Khoảng một chén canh gà nhân sâm lại được đút tiếp.
Vương Đại cảm thấy cả người cứng ngắc lạnh giá trong nháy mắt đều ấm lên.
Một cô gái hùng tráng đỡ gã, gắng sức vỗ vào mặt của gã, banh mắt của gã ra.
– Đừng ngủ, đừng chết nhé, nhìn ngón tay của ta, đây là mấy, đây là mấy?
Vương Đại nói:
– Một!
– Được rồi, ngươi là người của chúng ta. – Nữ tráng sĩ trực tiếp ôm lấy Vương Đại, bỏ vào bên trong một chiếc xe lớn.
Bên trong chiếc xe lớn này, còn có mười mấy người khác.
Ở trên người những người này, Vương Đại cảm thấy một cảm giác quen thuộc. Bi thảm buồn bã, nhạy cảm cô đơn như thế.
...
Xác suất người có huyết mạch trống rỗng có lẽ là hai phần nghìn, cả kinh đô cộng với các huyện thành bên dưới, có chừng khoảng sáu ngàn người.
Thế nhưng có một bộ phận đã chết, còn có một phần là vị thành niên.
May mắn những người huyết mạch số không còn sống sót trưởng thành, tổng cộng cũng hơn hai ngàn người.
Vở kịch diễn tới diễn lui của quốc quân Ninh Nguyên Hiến và Sở vương kéo dài xấp xỉ một tháng.
Trong khoảng thời gian một tháng này, Thẩm Lãng đã bỏ ra nhiều thời gian để tìm ra hơn hai ngàn người có huyết mạch trống rỗng.
Tiếp đó, cái gọi là bày sạp chiêu binh chẳng qua chỉ là diễn trò mà thôi.
Những người có huyết mạch trống rỗng này, hắn đã hoàn toàn lập danh sách.
Nói thật, ngay từ đầu Thẩm Lãng chỉ là vì muốn thắng chuyến săn biên giới, thế nhưng qua thời gian một tháng này, hắn đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện về những mảnh đời bi thảm.
Nhóm người có huyết mạch trống rỗng này thực sự quá đáng thương, hắn liền một lòng một dạ muốn cứu vớt họ.
Điểm mấu chốt là họ không thực sự ngu si, chẳng qua là trầm cảm, và quái gở lầm lì, nhạy cảm hướng nội mà thôi.
Thẩm Lãng thậm chí còn phát hiện, những người này thật ra khá thông minh, thế nhưng kỹ năng xã hội thì là số không.
Họ thậm chí ngay cả năng lực nói chuyện bình thường với người khác cũng không có.
Thẩm Lãng hoàn toàn không thể hiểu vì sao lại thành như vậy, hơn nữa còn là đặc trưng của toàn bộ người có huyết mạch trống rỗng.
Trái đất hiện đại cũng có một rối loạn xã hội như vậy, và thậm chí ở một số nơi nó được phân loại là một dạng bệnh tâm thần.
Thẩm Lãng không phải là một người giàu tình cảm yêu thương con người gì.
Hắn thậm chí còn chẳng yêu dân.
Nhân tính phức tạp, về mệnh đề bản chất con người là thiện hay ác đã tranh luận mấy nghìn năm, vẫn không có kết quả.
Nhưng ánh mắt của Thẩm Lãng đối đãi với vạn dân phần lớn là nhìn chằm chằm vào những điều xấu xa của họ.
Cho nên có vẻ càng vô tình cay nghiệt.
Thế nhưng đối với hơn hai ngàn người có huyết mạch trống rỗng này, Thẩm Lãng lại trút xuống tình thương vô hạn.
Thậm chí không chỉ là vì thắng, mà nhiều hơn là cứu vớt vận mệnh của bọn họ.
Kỳ thực chỉ dùng không đến mười ngày, hắn cũng đã bắt đủ hai ngàn người.
Thế nhưng người huyết mạch số không hắn lên danh sách, lại có hơn hai nghìn ba trăm người.
Kế tiếp hắn lại dùng rất nhiều thời gian, rất nhiều nhân lực vật lực, đi tìm ra từng người một và cứu tất cả bọn họ.
Nhóm người huyết mạch trống rỗng này, càng giống như là những người tinh thần không trọn vẹn.
Nhưng họ thuần túy, bản chất của họ cũng không có tính ác. Thực sự thuần lương, vô hại cả người lẫn vật.
Ví như Vương Đại này, Thẩm Lãng phải mất ba ngày mới cứu gã ra được.
Bởi vì lúc hắn phái người đi đến nhà Vương Đại đã không còn thấy bóng dáng gã đâu cả.
Hỏi cha mẹ Vương Đại, đối phương kiên trì nói Vương Đại đã đi ở rể.
Những nữ võ sĩ mà Thẩm Lãng phái đi đều là người ngay thẳng, không có tâm cơ nhiều như vậy, liền cho rằng Vương Đại thật sự đi ở rể, tiếp đó hỏi địa chỉ gia đình mà gã đi ở rể.
Cha mẹ Vương Đại thật đúng là đưa ra một địa chỉ cùng danh tính của một gia đình.
Thế là nữ võ sĩ dưới trướng Thẩm Lãng đi tít hơn hai trăm dặm đến gia đình kia tìm Vương Đại.
Kết quả người ta nói căn bản không có chuyện này, căn bản cũng không có tuyển Vương Đại ở rể.
Thế là hai nữ võ sĩ này lại trở về, ép hỏi cha mẹ Vương Đại rằng gã rốt cuộc đi nơi nào.
Lúc đó cha của Vương Đại ngậm miệng không nói, mẹ Vương Đại cũng chỉ là khóc, vợ của Vương Nhị bắt đầu khóc lóc om sòm đuổi người.
Nữ võ sĩ lần nữa ép hỏi, vợ của Vương Nhị mới nói Vương Đại bị ném tới vùng hoang vu dã ngoại, cần phải chết sớm.
Nữ võ sĩ giận dữ, trực tiếp đánh gãy hai chân Vương Nhị, tiếp đó biết được chỗ Vương Đại bị vứt bỏ rõ ràng mà cứu người trở về.
Mà những số phận giống Vương Đại như vậy, có chừng mấy chục người.
Dùng thời gian ròng rã hơn nửa tháng, Thẩm Lãng rốt cục tìm đủ 2389 người có huyết mạch trống rỗng.
Đúng là vẫn còn có mười mấy người không chờ đến khi Thẩm Lãng cứu đã chết mất rồi.
Hoặc là chết ở trong phòng chứa củi, hoặc là chết ở vùng hoang vu dã ngoại.
Thảm kịch nhân gian!
...
Hơn hai nghìn ba trăm người có huyết mạch trống rỗng này trước tiên tiến vào phủ Hầu tước Trường Bình của Ninh Chính.
Thẩm Lãng không lấy thân phận quân nhân yêu cầu nghiêm khắc bọn họ.
Trước tiên phát cho mỗi người năm bộ quần áo mới.
Tiếp đó chở vào vô số gà vịt cá thịt.
Mỗi ngày cơm tẻ, bánh màn thầu, rau dưa, thịt thà dư sức no bụng.
So với cuộc sống ở trong nhà, giống như thiên đường vậy.
Mỗi người trước tiên phải dưỡng thân thể cho tốt.
Nếu như là người bình thường, sau khi từ địa ngục lên tới thiên đường, đã sớm nịnh bợ ầm ĩ, tiếp đó ra sức ở trước mặt Thẩm Lãng biểu hiện mình.
Thế nhưng những người có huyết mạch trống rỗng này không làm vậy.
Quần áo phát cho bọn họ, đầu tiên bọn họ sẽ không nỡ mặc, sau khi mặc vào thì cẩn thận từng li từng tí, cho dù dính bẩn chút xíu cũng giặt cho thật sạch.
Mỗi bữa cơm có cá, có thịt, có gà vịt dê bò.
Thế nhưng mỗi người đều tận lực chỉ ăn chay, để món ăn mặn cho người khác.
Mặc dù thèm đến chảy nước miếng, bọn họ cũng cố nén không ăn.
Điều này dẫn đến hai bữa đầu, còn thừa lại nhiều thịt gà vịt dê bò.
Ngay từ đầu Thẩm Lãng và đám người còn kinh ngạc, lẽ nào nhóm người kia không thích ăn thịt?
Sau đó mới phát hiện, bọn họ không phải là không thích ăn, mà là nhịn ăn.
Thế là Thẩm Lãng hạ lệnh phát phần ăn riêng, quy định mỗi bữa được bao nhiêu cơm, thức ăn, thịt, không đủ có thể thêm.
Kết quả, mỗi người ăn xong phần cơm của mình xong cũng chẳng xin thêm.
Ba ngày sau, Thẩm Lãng phát ra quân lương tháng thứ nhất.
Mỗi người ba mươi lượng bạc.
Đối với đám người có huyết mạch trống rỗng này mà nói, đây hoàn toàn là một khoản tiền lớn.
Thậm chí đối với người thường mà nói, cũng là một khoản tiền có số lượng nổi bật.
Nhưng cái quân lương này phát ra không được.
Tất cả mọi người không nhận.
Thẩm Lãng cưỡng ép phát phần quân lương này xuống.
Thế nhưng ngày thứ hai xem xét.
Phát hiện trong sân có một đống núi nhỏ do lượng bạc xếp thành.
Hơn hai ngàn người này, toàn bộ cầm trả số tiền được phát ra.
Vũ Liệt là người có ý chí sắt đá.
Sau khi nhìn thấy một màn này, nàng cũng không nhịn được rơi nước mắt.
Rất nhiều nữ võ sĩ cũng khóc.
Bọn họ thật không ngờ, trên cái thế giới này còn có người đơn thuần, ngoan ngoãn như vậy, tưởng chừng như những đứa trẻ ngoan ngoãn vâng lời.
Khổ Đầu Hoan là một kẻ vô cùng hà khắc.
Mười huynh đệ họ Lan mỗi ngày đều bị gã đánh tới gần chết, bị chửi đến hoài nghi nhân sinh.
Kỹ thuật luyện binh của Khổ Đầu Hoan chính là đánh, đánh cho đến chết.
Nhưng gã tìm đến Thẩm Lãng, nói cho tới bây giờ đều chưa từng thấy qua binh sĩ vâng lời đến thế.
Căn bản cũng không cần dạy dỗ.
Cũng không cần kỷ luật.
Hơn hai ngàn người tụ tập cùng nhau, vẫn như cùng một người vậy.
Mặc kệ mệnh lệnh gì, đều toàn bộ phục tùng.
Thậm chí không cần mệnh lệnh, bọn họ sẽ làm được tốt nhất.
Mặc quần áo, giặt quần áo, gấp chăn, vân vân.
Chỉ cần làm gương cho bọn họ một lần, họ sẽ làm theo.
Dù cho hơn hai ngàn người cùng một chỗ, cũng ít nói chuyện phiếm, trầm mặc kiệm lời như trước.
Thế nhưng bầu không khí lại đặc biệt hài hòa.
Những người này đặc biệt nhạy cảm, thế nhưng đối với tình cảm lại quý trọng không gì sánh bằng.
Tuy rằng không nói chuyện lẫn nhau, nhưng lại tràn đầy thiện ý.
Nhanh chóng lặng lẽ quan tâm lẫn nhau, giúp đỡ cho nhau.
Bởi vì bọn họ là một đám người đơn thuần nhất, cùng chó cũng có thể sống nương tựa lẫn nhau, huống chi là đồng loại.
Khổ Đầu Hoan lấy tư cách Thống soái tối cao, cũng hoàn toàn không còn nghiêm khắc cùng hà khắc như trước, ánh mắt cũng biến thành ôn hòa, thái độ cũng biến thành hòa ái kiên nhẫn.
Trong vòng mười ngày đầu tiên.
Họ không cải tạo huyết mạch, chỉ luyện tập xếp hàng, phân rõ trái phải, đồng thời bắt đầu đội hình đứng thẳng.
Thẩm Lãng đương nhiên biết, đối với một nhánh quân đội bắt đầu từ con số không mà nói, xếp hàng ngay ngắn, đi đều rẽ trái rẽ phải, quay về phía sau sẽ khó khăn đến cỡ nào.
Muốn một người làm xong thì không khó, nhưng muốn hơn hai ngàn người đồng thời hoàn thành, chỉnh tề như một sẽ gian nan vô cùng.
Hơn nữa những người này gần như cho tới bây giờ cũng không được giáo dục gì.
Nhưng mà kết quả lại làm cho Thẩm Lãng cùng Khổ Đầu Hoan thật sự khiếp hãi.
Đám người kia học quá nhanh.
Đơn giản là thần tốc.
Chỉ ba ngày sau, về đội hình toàn bộ đều học tập hoàn tất.
Bất kể là đi đều về phía trước hay rẽ trái, rẽ phải, quay đầu, toàn bộ đều chỉnh tề như một.
Hơn nữa lúc huấn luyện, mỗi người đều hết sức chuyên chú chăm chú.
Mặc kệ chuyện nhỏ đến đâu, mỗi người đều giống như dùng hết 120% tinh lực.
Khổ Đầu Hoan khen không dứt miệng.
– Công tử, cho tới bây giờ ta đều chưa từng thấy qua binh lính nào tốt và nghiêm túc như vậy, còn tập trung được đến thế này.
– Tính kỷ luật, tính phục tùng của mỗi người, quả thực không gì so sánh nổi.
– Quá ưu tú, quá xuất sắc, tưởng chừng như khiến người ta không thể tin nổi.
– Công tử, chỉ cần có thể cho bọn họ đủ sức mạnh, bọn họ nhất định nhất định sẽ biến thành binh lính tốt nhất trên thế giới này, đây mới thật sự là tinh nhuệ vô địch.
– Một nhánh quân đội quan trọng nhất là cái gì? Gan dạ, chuyên chú, kỷ luật, đoàn kết, cuối cùng mới là sức mạnh. Những đặc tính này, binh sĩ của chúng ta đã làm đến cực hạn.
Thẩm Lãng biết, trí lực đám người kia không tệ, nhưng rất nhiều người chưa nói đến thông minh cao.
Sở dĩ học tập được nhanh chóng thế này, là bởi vì quá chuyên chú nghiêm túc.
Bọn họ từ nhỏ đã bị cha mẹ người nhà ghét cay ghét đắng, thậm chí vứt bỏ.
Cho nên, mặc kệ bất cứ chuyện gì, bọn họ đều tận lực làm được tốt nhất, hy vọng như thế có thể làm cho người nhà thích hơn một chút.
Nhưng thoạt nhìn bọn họ quá mức không bình thường, ngay cả nói chuyện với nhau bình thường đều làm không được. Hơn nữa thân thể quá yếu, căn bản không kiếm cơm nổi.
– Công tử, bọn họ là trời cao ban ân cho chúng ta.
– Nếu như cải tạo huyết mạch của bọn họ có thể thành công, ta tin tưởng vững chắc rằng trong mấy tháng, bọn họ liền sẽ trở thành một nhánh quân đội ưu tú nhất, cường đại nhất.
– Chỉ cần bọn họ cải tạo huyết mạch thành công, thậm chí không cần quá nhiều sức mạnh, chỉ cần vượt qua người bình thường năm thành như vậy đủ rồi, liền có thể đánh bại năm nghìn tinh nhuệ của nước Sở.
...
Thẩm Lãng tìm đủ hơn hai ngàn ba trăm người này, tốn thời gian mười lăm ngày.
Lại dùng thời gian chừng mười ngày điều dưỡng thân thể bọn họ tốt hơn một chút, đồng thời để cho bọn họ học xong xếp hàng.
Tiếp đó hắn tìm hai trăm chiếc xe lớn, vận chuyển hơn hai ngàn người rời khỏi kinh đô đến bãi săn Bắc Uyển!
Những chiếc xe ngựa này là loại hở mui, cho nên lúc hơn hai ngàn người có huyết mạch trống rỗng này ra ngoài, lại một lần nữa bị vây xem.
Ít nhất mười mấy vạn người đến xem náo nhiệt.
Có Thẩm Lãng ở đâu thì có trò hay ở đó.
Đám người huyết mạch số không này lúc đối diện quá nhiều người, trong lòng tràn đầy tự ti cùng bất an, tất cả mọi người hận không thể co rúc vào một chỗ.
Bọn họ rũ mắt xuống, căn bản không dám nhìn những dân chúng này, hơn nữa trên mặt tràn đầy sợ hãi.
– Ha ha ha, đây là quân đội Thẩm Lãng chiêu mộ!
– Ở trong đó có người tao quen, chính là thằng ngu hàng xóm của tao.
– Đúng, đúng, ông đây cũng biết cái thằng cạnh bên, ôi giời ơi nó ngu vãi ra đây, ngày nào cũng ôm chó nói chuyện, không thì cũng ngẩn ngơ ngó trời, não hỏng mẹ hết rồi.
– Ôi giời ơi, đến thế này kia à? Thẩm Lãng một lưới bắt hết toàn bộ thằng ngu ở kinh đô sao?
– Thật là một đội quân siêu não tàn, đội quân ngu si.
– Nói lời vô ích, nếu như không phải ngu, ai dám tham gia vào quân đội của Thẩm Lãng với Ninh Chính kia chứ? Rõ ràng là bia đỡ đạn chịu chết! Người bình thường ai muốn chết đâu!
– Cha mẹ của đám ngu này lòng dạ cũng ác độc, vì tiền để con trai đi chịu chết, nghe nói cũng không ít tiền đâu.
– Một người một trăm tám mươi lượng bạc.
– Cái gì? Nhiều như vậy? Đám ngu si này nơi nào giá trị một trăm tám mươi lượng bạc? Bán thịt chúng nó cũng không giá trị hai lượng bạc, cha mẹ đám ngu này rõ ràng giàu to rồi.
– Nói nhăng nói cuội, lẽ nào mày không biết tiệc cưới dạo này nhiều hơn sao? Sau khi bán thằng ngốc lấy tiền thì tổ chức cho thằng lành lặn cưới vợ đó.
– Thẩm Lãng rõ ràng nghiệp chướng.
– Đám ngu si này có biết hay không, một trăm ngày sau bọn họ lại phải chết?
– Ôi chúng nó ngu mà, làm sao có thể biết được chứ?
Tất cả những lời này đều lọt vào tai của những người người huyết mạch số không cả.
Nhưng mà, bọn họ hợp lại không sợ, cũng không quan tâm điểm này.
Nếu như Thẩm công tử phải để cho bọn họ chết đi, vậy bọn họ cứ đi chết được rồi.
Ngược lại trong thời gian mấy ngày nay, bọn họ mới cảm nhận được mùi vị được sống vì người khác, thế là đã đủ rồi.
Trong tiếng mỉa mai đầy trời, Thẩm Lãng mang theo hơn hai ngàn người rời khỏi kinh đô.
– Ninh Chính điện hạ, thần thật sự thông cảm cho ngài, dù cho ngài có tranh ngôi thành công, lên ngôi làm vua, mỗi ngày phải đối mặt với toàn đám người ngu dốt thế này. – Thẩm Lãng chỉ vào vạn dân đang hóng hớt mà nói.
Ninh Chính nói:
– Không nên cười chê bọn họ, bọn họ cũng là người đáng thương.
Thẩm Lãng nói:
– Ngu dốt mà không tự biết, đáng buồn nhất.
Ninh Chính bất đắc dĩ lắc đầu, gã đương nhiên sẽ không cùng Thẩm Lãng biện luận.
Ở một mức độ nào đó Thẩm Lãng nói không sai, nhưng Ninh Chính sẽ không ngạo mạn như hắn.
...
Sau khi tiến vào bãi săn Bắc Uyển, Thẩm Lãng sẽ phải bắt đầu tiến hành cải tạo huyết mạch cho hơn hai ngàn người này.
Hắn đã làm rất nhiều lần thí nghiệm, người có huyết mạch trống rỗng là đối tượng duy nhất có thể tiếp thu cải tạo huyết mạch thành công.
Năng lượng Hoàng Kim Huyết Mạch cấp thấp nhất có thể phát huy tác dụng bên trong cơ thể của bọn họ.
Đám người kia sau khi cải tạo huyết mạch xong xuôi, sẽ phát huy ra sức chiến đấu cỡ nào?
Sẽ lột xác như thế nào?
Thẩm Lãng trong lòng cũng vô cùng mong đợi!
Thế nhưng đại quy mô cải tạo huyết mạch như vậy, nhất định phải tiến hành ở nơi hẻo lánh bí ẩn, tuyệt đối không thể có bất kỳ một chút tiết lộ nào.
Bãi săn Bắc Uyển đã bị hoang phế rất lâu rồi, bên trong chỉ có một nhánh quân đội già nua canh giữ, sẽ chờ Thẩm Lãng đến bàn giao.
Nhưng mà!
Chờ Thẩm Lãng dẫn binh tiến vào bãi săn Bắc Uyển, lại bị người cản lại.
Có một nhánh quân đội đã tiến vào chiếm giữ bãi săn Bắc Uyển sớm mấy canh giờ, cưỡng chế những người lính già, ép buộc chiếm đoạt toàn bộ khu vực săn bắn.
Cướp mất của Thẩm Lãng.
Khổ Đầu Hoan tiến lên can thiệp.
– Ta là Thiên hộ phủ Hầu tước Trường Bình Khổ Nhất Trần, phụng mệnh của bệ hạ, dẫn đầu tân quân vào ở bãi săn Bắc Uyển huấn luyện, mời các vị tránh ra, đồng thời rời đi!
Chặn cổng bãi săn Bắc Uyển là khoảng ba trăm tên kỵ binh.
Mỗi một người đều cực kỳ tinh nhuệ.
Cầm đầu chính là đứa con gái nuôi của gia tộc họ Xung, Xung Miểu.
– Bệ hạ lúc nào ban bãi săn Bắc Uyển cho các ngươi? Ta làm sao không biết? – Xung Miểu cười lạnh nói:
– Ta chỉ biết là hai nghìn tinh nhuệ gia tộc họ Xung chúng ta đã tiến vào chiếm giữ, như vậy cái bãi săn Bắc Uyển này thuộc về chúng ta, ai tới cũng không có tác dụng, lập tức cút ngay cho ta!
Tiếp đó, Xung Miểu lớn tiếng hạ lệnh quát:
– Nơi này đã là cấm địa quân sự, bất luận kẻ nào cũng không được đến gần, người nào vi phạm giết chết không cần tội!
– Giết chết không cần tội!
Gia tộc họ Xung ba trăm tên kỵ binh cùng kêu lên hét lớn.
Tiếp đó ba trăm kỵ binh chỉnh tề rút ra chiến đao, sát khí tận trời.
– Thẩm Lãng, tiểu thư của chúng ta ngay bên trong khu vực săn bắn, ngươi lập tức cút đi. – Xung Miểu nói:
– Ngươi không phải tiểu bạch kiểm à? Ngươi không phải lộng thần à? Ngươi đây đi cầu bệ hạ làm chủ cho ngươi đi.
Lúc này, Xung Sư Sư xuất hiện.
Phía sau nàng là khoảng hai nghìn tinh nhuệ gia tộc họ Xung.
Khoảng cách nàng bị Thẩm Lãng đánh cho mặt mày tả tơi đã qua hơn một tháng, gương mặt tuyệt mỹ của nàng lại khôi phục.
Xương sống mũi bị đánh gãy lại được sửa lại.
Mũi xinh lại vẫn cao vút đẹp đẽ, tinh xảo vô song.
Nàng đã thay đổi một thân áo giáp, vẫn đỏ rực như ngọn lửa vậy.
Vóc người vẫn ma quỷ, giống như mỗi một tấc đều đốt cháy linh hồn của đàn ông.
Cô gái này bướng bỉnh phách lối, khiến người ta chán ghét, nhưng lại lớn lên thật đẹp, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt sắc đỉnh cao.
Ánh mắt nàng nhìn phía Thẩm Lãng tràn đầy cừu hận thấu xương.
– Thẩm Lãng, ta đã chờ ngươi đã lâu. – Xung Sư Sư nói bằng giọng lạnh lẽo:
– Ngươi vì sao lại đến muộn thế?
Tiếp tục, đôi mắt xinh đẹp của nàng lạnh lẽo, nói:
– Bây giờ cho một mình ngươi lựa chọn, hoặc là tự biết mà cút đi, hoặc là bị đại quân ta chém giết sạch sẽ!
– Quân đội họ Xung nghe lệnh, chỉ cần người của Thẩm Lãng dám vượt qua vạch trắng một bước, lập tức khai chiến, giết chết không cần tội!
– Vâng! – Hai nghìn tinh nhuệ Xung Sư Sư cùng kêu lên rống to hơn.
Nàng đã sớm ôm cây đợi thỏ tại đây, chờ đợi một đòn trí mạng dành cho Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng nhìn thoáng qua, Xung Sư Sư có chừng hơn hai ngàn quân đội, hơn nữa đã bố trí xong phòng tuyến.
Nhưng mà Thẩm Lãng, cũng chỉ có hơn ba trăm quân đội mà thôi.
Còn lại hơn hai ngàn người có huyết mạch trống rỗng, lúc này còn suy nhược vô cùng, tay trói gà không chặt.
Nhưng mỗi một người bọn họ cũng vô cùng quý giá, một khi được cải tạo huyết mạch, mỗi một người cũng là võ sĩ ưu tú nhất.
Đây là đội quân hạt giống vô địch, một người cũng không thể tổn thất!
Xung Sư Sư nói bằng giọng lạnh lẽo:
– Thẩm Lãng, ta đếm ngược năm con số, hoặc là ngươi cút đi, hoặc là tiến lên chịu chết!
– Năm, bốn, ba, hai...
Nhưng mà vào lúc này, Thẩm Lãng cười ha ha nói:
– Xung Sư Sư, ngươi đã rơi vào cạm bẫy của ta. Ta ngược lại cũng đếm ra năm con số, các ngươi hãy mau ra đi, bằng không ta không chỉ tiêu diệt quân đội của ngươi, mà còn giết chết ngươi!
Tiếp đó, Thẩm Lãng cũng bắt đầu đếm ngược.
Năm, bốn, ba, hai, một!
...
Chú thích của Bánh: Hai ngày chạy đi một nghìn bảy trăm dặm hiện tại đã đến nhà bố vợ, ta trước đi ăn cơm tiếp đó trở về gõ chữ. Chư vị đại nhân cho ta vé tháng, hỗ trợ cho ta, bánh điểm tâm mong chờ lắm.
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Mới về quê làm giỗ 100 ngày của bà ngoại. Hôm qua mò lên chạy visa vật vờ, đặt khách sạn tùm lum, nếu như có may mắn không bị trục trặc gì thì tháng 5 cả bọn sẽ gặp tác giả của truyện này (tức là lão Bánh) ở Gia Hưng (Chiết Giang). Còn tháng sau nghe nói Bánh dâm đi Nhật :v