Chương 32: Thẩm Lãng: Việc ta làm, không sai!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 32: Thẩm Lãng: Việc ta làm, không sai!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Chát...
Roi quất vào người Kim Trình, xuyên thủng áo giáp rồi xé rách da thịt gã, để lại một vệt máu dài.
Sắc mặt Kim Trình lập tức biến đổi, gã hoàn toàn không thể tin được.
Tiểu thư Mộc Lan vẫn luôn yêu thương binh lính như con cái, đối với gã lại càng coi trọng, vậy mà không ngờ vì một kẻ hèn là Thẩm Lãng, lại quất roi vào gã.
Thẩm Lãng chẳng qua chỉ là một chàng rể tạm thời, một cái biển hiệu sống mà thôi. Theo Kim Trình, địa vị của hắn kém xa gã – một chàng trai tuấn kiệt từ nhỏ đã lớn lên ở phủ Bá Tước.
Mộc Lan lạnh nhạt nói:
- Ta đánh ngươi có hai nguyên nhân. Thứ nhất, bởi vì ngươi thấy chết mà không cứu, vi phạm đạo nghĩa của phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta.
- Thứ hai, Thẩm Lãng là phu quân của ta, cũng chính là chủ nhân của ngươi, thái độ của ngươi chưa đủ cung kính!
- Về sau phải chấn chỉnh thái độ của mình. – Mộc Lan ra lệnh.
Khuôn mặt Kim Trình khẽ run lên, cúi đầu đáp:
- Vâng! Thuộc hạ đã rõ.
Sau đó, Mộc Lan tiếp tục cùng Thẩm Lãng khiêng Đại Ngốc lên cáng, đưa vào sân trong của phủ Bá Tước, nơi chuyên trị thương cho người bị thương.
Lúc này, đại phu phủ Bá Tước An Tái Thế đã ra đón họ.
Lão nhanh chóng kiểm tra thân thể Đại Ngốc, rồi nói:
- Nghiêm trọng nhất là xương sườn rạn nứt, ngũ tạng lục phủ bị nội thương, phổi, dạ dày đều xuất huyết trong, gan cũng có chút chảy máu.
Thẩm Lãng kinh ngạc cảm thán, y thuật của An đại phu này quả nhiên cao siêu. Ông lão không hề có khả năng nhìn xuyên thấu như X-quang, hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm và vết thương bên ngoài mà đoán đúng đến bảy tám phần.
Thẩm Lãng có y thuật cao siêu, muốn cùng An đại phu chữa trị cho Đại Ngốc.
Điều hắn lo lắng nhất chính là An đại phu không thể đoán chính xác vị trí chảy máu và máu bầm bên trong nội tạng Đại Ngốc, lúc này hắn có thể tiến lên giúp đỡ, chỉ ra chính xác.
An đại phu cẩn thận kiểm tra vết thương bên ngoài, sau đó lão dùng bút lông đánh dấu trên cơ thể Đại Ngốc.
- Đây là vết thương do con cọp gây ra, không phải do cao thủ võ đạo tạo thành, cho nên vết thương bên ngoài và nội thương đều có tính nhất quán. – An Tái Thế nói:
- Tiếp theo, bước đầu tiên chính là hút máu bầm ra, sau đó nắn lại xương sườn bị gãy.
Thẩm Lãng phát hiện, An Tái Thế đều nói rất chính xác về chỗ máu bầm và xuất huyết của Đại Ngốc.
Thật là cao nhân!
Đương nhiên, y thuật của Thẩm Lãng còn tài giỏi hơn nhiều so với lão ta, nhất là ở những phương diện khó chữa khác. Cộng thêm Thẩm Lãng có khả năng nhìn xuyên thấu như X-quang, có thể nói trên thế giới này hầu như không thể tìm thấy người có y thuật vượt qua Thẩm Lãng.
Thế nhưng trong chuyện chữa trị cho Đại Ngốc, An đại phu lại cực kỳ chuyên nghiệp.
Thậm chí trong điều kiện hiện tại, Thẩm Lãng cũng khó lòng làm tốt hơn ông ấy.
Mộc Lan hỏi:
- An đại phu, có thể chữa khỏi không?
An đại phu nói:
- Không thành vấn đề, chữa được. Chỉ tốn chút thời gian thôi, phải dùng rất nhiều dược liệu quý báu đấy. Thể chất của Đại Ngốc thật sự rất mạnh mẽ, nếu là người khác đã sớm chết rồi.
Tiếp theo, lão bắt đầu cẩn thận trị liệu cho Đại Ngốc.
Trợ thủ bên cạnh lão, đút từng chút một bát canh sâm quý giá nhất vào miệng Đại Ngốc.
Thể chất Đại Ngốc cũng thực mạnh mẽ, vừa đút chút canh sâm xong, sắc mặt gã đã hồng hào hơn đôi chút, hơi thở cũng dần dần mạnh mẽ hơn.
An đại phu kinh ngạc:
- Cơ thể của thằng ngốc này đúng là ngàn dặm có một, thật hiếm thấy.
Ông lão chuyên nghiệp và chính xác hút máu bầm trong cơ thể Đại Ngốc ra ngoài. Sinh lực của Đại Ngốc ngày càng ổn định, hơi thở cũng ngày càng rõ ràng.
- Phu quân, đại ca của chàng đã không còn nguy hiểm nữa rồi. – Mộc Lan nói.
Thẩm Lãng nói:
- Hắn là Đại Ngốc, không phải đại ca của ta. Nương tử, nàng đừng đùa như vậy nữa.
Lúc này, Bá Tước đại nhân bước vào nói:
- Thẩm Lãng, con đi theo ta vào thư phòng.
Thẩm Lãng lưu luyến nhìn Đại Ngốc một chút.
Mộc Lan nói:
- Phu quân chàng yên tâm đi, sẽ không có vấn đề gì, phụ thân tìm chàng có chuyện quan trọng.
...
Bên trong thư phòng, Bá Tước đại nhân mặt lạnh như băng.
- Thẩm Lãng, con có biết mình sai không?
Thẩm Lãng lắc đầu đáp:
- Nhạc phụ đại nhân, con không biết.
Vừa nghe câu này, Bá Tước đại nhân ngạc nhiên, không khỏi hơi sững sờ.
Bởi vì bình thường ông chỉ cần xụ mặt lên, toàn bộ người trong phủ Bá Tước cũng chẳng dám hé răng nửa lời.
Một khi ông hỏi ra câu kiểu như "ngươi có biết sai chưa?", đảm bảo đối phương lập tức quỳ xuống.
Thẩm Lãng cứ như vậy hiên ngang nói không biết mình sai ở đâu.
Bá Tước đại nhân nghiêm túc hỏi hắn:
- Vậy ta cũng muốn nghe xem thế nào.
Thẩm Lãng nói:
- Đại Ngốc là người bạn tốt duy nhất của con, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn bảo vệ con. Nhìn thấy hắn bị thương hấp hối, con không thể thấy chết mà không cứu được? Đưa hắn vào phủ là không hợp phép tắc, nhưng đại phu trong phủ cao minh, hơn nữa lại có đầy đủ dược liệu, đưa vào phủ Bá Tước để hắn có khả năng được chữa khỏi càng cao hơn. Đương nhiên, chuyện phá vỡ quy củ của phủ Bá Tước, con xin lỗi ngài vậy.
- Không phải, chuyện này con làm đúng. – Bá Tước đại nhân nói:
- Vậy hôm nay con còn làm chuyện hoang đường nào khác nữa không?
- Chuyện Điền Hoành bang Hắc Y ư? – Thẩm Lãng hỏi.
Nhạc phụ đại nhân ơi, sao ngài nắm bắt tin tức nhanh như vậy?
- Con cũng biết nữa à? – Bá Tước đại nhân nói:
- Con vừa mới rời khỏi bang Hắc Y không lâu sau, người ta liền đến tận cửa cáo trạng. Bảo rằng con giở trò cáo mượn oai hùm để lừa đảo tống tiền 1000 tiền vàng của Điền Hoành, lại còn muốn đánh gãy đôi chân của nghĩa tử hắn. Con oai phong lẫm liệt quá nhỉ! Con có biết Điền Thập Tam là bách hộ dân quân của phủ thành chủ chứ!
Điền Hoành tố cáo đến tận cửa à?
Bá Tước đại nhân nói:
- Là thành chủ Liễu Vô Nham tự mình đến, thỉnh cầu ta hạn chế đứa coi trời bằng vung là con lại cho tốt vào.
Thẩm Lãng kinh ngạc, lại là thành chủ đích thân đến à? Mâu thuẫn giữa hai bên đã gay gắt đến mức nào rồi?
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, khi nhà họ Từ đuổi cổ con đi, đã bỏ ra một trăm lượng vàng sai Điền Hoành giết con. Để cứu tính mạng mình, con phải viết giấy nợ cho Điền Hoành, nợ hắn ta một nghìn lượng vàng. Trong vòng 3 ngày nếu không giao ra một ngàn lượng vàng, hắn ta sẽ giết cả nhà con.
Bá Tước đại nhân nheo mắt lại, ông nói:
- Con cứ nói tiếp.
Thẩm Lãng nói:
- Con phát minh ra công thức thuốc nhuộm màu vàng kim mới, định bán cho Lâm Mặc của Cẩm Tú Các với giá 2000 lượng vàng. Ngay lúc chuẩn bị giao, nhà họ Từ lại nói phương pháp nhuộm là con ăn trộm từ nhà ông ta...
Thẩm Lãng kể toàn bộ quá trình từ đầu chí cuối cho Bá Tước đại nhân nghe.
- Nhà họ Từ, Điền Hoành, họ Lâm, ba thế lực này đều muốn đẩy con vào chỗ chết. – Thẩm Lãng nói:
- Nhất là Điền Hoành, để ép con giao ra công thức nhuộm màu tím và cầu vồng, đã sai nghĩa tử Điền Thập Tam đi bắt cả nhà con. Trong tình huống như vậy, con trả thù Điền Hoành, chẳng lẽ là sai sao?
Bá Tước đại nhân yên lặng một lát, nói:
- Không hề sai.
Bá Tước đại nhân nói tiếp:
- Điền Hoành phái người đi bắt cha mẹ con, theo đúng trình tự pháp luật, cha mẹ con quả thực tự ý khai khẩn vùng núi mà chưa nộp thuế. Văn bản bắt người do phủ thành chủ ban hành, không hề có sơ hở nào.
Điều đó Thẩm Lãng đương nhiên biết.
Bá Tước đại nhân nói:
- Thẩm Lãng, ngay từ đầu ta không thích con lắm. Nhưng nếu Mộc Lan đã chọn con, thì con chính là con rể của phủ Bá Tước ta, cũng chính là một nửa con trai của ta. Con chịu ấm ức, ta sẽ thay con đòi lại công bằng, không ai có thể ức hiếp con rể của ta mà sau đó vẫn ung dung tự tại như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lời này vừa ra, Thẩm Lãng không khỏi rùng mình.
Hắn lại cảm thấy cảm động rồi.
- Nhưng phủ Bá Tước chúng ta làm việc phải có phép tắc. Hiện giờ chính sách mới đang lúc dầu sôi lửa bỏng, Điền Hoành là người của phủ thành chủ. Với tư cách quý tộc đất phong, quốc quân kiêng kỵ nhất chính là việc nhúng tay vào chính trị địa phương. – Bá Tước đại nhân giải thích:
- Hiện tại có vô số ánh mắt đang chăm chú theo dõi chúng ta. Thái Thú Trương Xung của quận Nộ Giang, thậm chí là cả Tổng đốc đại nhân Chúc Nhung đang ngồi ở vị trí cao nhất, đều đang chờ chúng ta phạm sai lầm. Chỉ cần có sơ hở, bọn họ sẽ lập tức xông vào cắn xé.
Lời này một chút cũng không khoa trương, thậm chí còn nghiêm trọng hơn nhiều. Chẳng qua Bá Tước đại nhân đối nhân xử thế rất mực thận trọng thôi.
- Thẩm Lãng, phụ thân đã nói sẽ đòi lại công bằng cho con, thì nhất định sẽ làm được. – Bá Tước đại nhân nói:
- Thế nhưng phải chờ thời cơ, không thể vi phạm bất kỳ luật pháp quốc gia nào, không được để lại bất kỳ sơ hở nào cho người khác, con có hiểu không?
- Con đã hiểu rõ. – Thẩm Lãng đáp.
Bá Tước đại nhân hỏi:
- Con có biết hôm nay ai đến tố cáo không?
Thẩm Lãng đáp:
- Không biết ạ.
Bá Tước đại nhân giải đáp:
- Thành chủ tự mình đến, còn có tướng lĩnh quân phòng thủ Trương Tấn của thành Huyền Vũ. Vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy, hai vị đại nhân vật này đều đích thân đến phủ để tố cáo với ta. Bề ngoài là tố cáo con, nhưng thực chất là đang tát vào mặt ta.
Hình thức đấu tranh ở thành Huyền Vũ phức tạp hơn nhiều so với những gì Thẩm Lãng nghĩ.
Bá Tước đại nhân nói:
- Con còn thề thốt trước mặt Điền Hoành, ngày mai nhất định phải khiến hắn tự tay đánh gãy đôi chân của Điền Thập Tam, đúng không?
- Đúng thế. – Thẩm Lãng nói.
- Con còn trẻ con, ta không trách con. – Bá Tước đại nhân than:
- Thế nhưng hãy quên chuyện này đi, mấy ngày tới tốt nhất đừng ra khỏi cửa.
Thẩm Lãng nói:
- Lời đã nói ra, giống như bát nước đã hắt đi! Nếu ngày mai con không làm được, hơn nữa lại rút đầu rụt cổ trong phủ Bá Tước, chẳng phải sẽ mất hết tôn nghiêm sao?
Bá Tước đại nhân nói:
- Thanh niên trai tráng ai mà không có lúc nói càn nói bậy quá lời? Nuốt lời cũng không có gì đáng xấu hổ! Phụ thân đã đồng ý đòi lại công bằng cho con, thì nhất định sẽ làm được, chẳng lẽ con không tin ta sao?
- Con tin. – Thẩm Lãng cúi người nói:
- Nhạc phụ đại nhân, ngày mai con vẫn muốn đi. Lời đã nói ra thì dứt khoát phải làm được. Đã thề sẽ khiến Điền Hoành tự tay đánh gãy chân nghĩa tử của hắn, thì nhất định phải làm. Hơn nữa đây là thù riêng của con, con chỉ có thể tự mình báo.
- Càn rỡ... – Bá Tước đại nhân thực sự nổi giận.
Giọng Thẩm Lãng chân thành tha thiết nói:
- Nhạc phụ đại nhân, xin ngài tin tưởng con, nhất định sẽ hoàn thành trong khuôn khổ luật pháp quốc gia, không để lại bất kỳ sơ hở hay nhược điểm nào. Nếu ngày mai con không đến, mất mặt không chỉ là con mà còn là phủ Bá Tước.
Giọng của Thẩm Lãng trở nên càng thêm chân thành tha thiết mà khuyên giải:
- Nhạc phụ, bọn họ có thể ức hiếp con, nhưng tát vào phủ Bá Tước, tát vào mặt ngài thì không được. Ngày mai con nhất định sẽ khiến Điền Hoành tự tay đánh gãy chân Điền Thập Tam ngay trước mặt!
Bá Tước đại nhân nghe nói như thế, trong lòng cũng dâng lên chút ấm áp.
Ông cảm thấy đứa nhỏ Thẩm Lãng này tuy rằng càn rỡ, nhưng vẫn rất thấu tình đạt lý đó.
Bất quá, ông vẫn nghiêm túc nói:
- Không được là không được. Từ giờ trở đi con bị cấm túc, chỉ được ở trong phủ Bá Tước không được đi ra ngoài.
Thằng bé không hiểu chuyện, ông với tư cách trưởng bối liền muốn dạy dỗ cho nó thật tốt. Cha mẹ Thẩm Lãng đã giao con cho mình, ông liền có trách nhiệm quản lý thật tốt.
- Kim Trung, ngươi mang theo bốn người canh chừng ngoài cửa. Cô gia phải ở lại trong thư phòng, không được đi đến bất cứ nơi nào khác. – Bá Tước hạ lệnh.
Vậy sao được?
Lời đã nói ra như bát nước hắt đi, Thẩm Lãng từng thề muốn Điền Hoành tự tay đánh gãy chân Điền Thập Tam. Nếu như làm không được, thậm chí chỉ ở trong phủ Bá Tước không bước ra, đây chẳng phải sẽ bị người đời cười chê, biến thành kẻ rút đầu rụt cổ sao?
Vậy Điền Hoành chẳng phải càng thêm đắc ý sao?
Nhưng mà nhạc phụ làm vậy là vì tốt cho mình, điều này Thẩm Lãng hiểu rõ, tuyệt đối không thể không biết phân biệt.
Hơn nữa đối mặt với vị trưởng bối truyền thống cố chấp như Bá Tước đại nhân này, nhất định phải dùng cách mềm mỏng để thuyết phục, tuyệt đối không thể dùng biện pháp cứng rắn.
Lập tức Thẩm Lãng cung kính nói:
- Vâng, thưa nhạc phụ đại nhân, lời ngài dạy con nhất định sẽ nghe theo.
- Đứa trẻ này dễ bảo. – Bá Tước đại nhân gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy xin hỏi nhạc phụ đại nhân, lệnh cấm túc của con đến khi nào mới được giải bỏ? Bao giờ con mới có thể tự do ra vào?
Bá Tước đại nhân ngẫm nghĩ một hồi, cũng không thể vô duyên vô cớ cấm túc Thẩm Lãng mãi trong thư phòng được?
Như vậy sẽ có vẻ ông ấy là một trưởng bối vô lý, xúc phạm người khác rồi.
Trong phút chốc, Bá Tước đại nhân nghĩ ra một phương án, ông rút ra một quyển sách từ trên kệ nói:
- Đây là quyển 《 Kim Thị Gia Huấn 》do tổ tiên truyền lại, là vật gia truyền của gia tộc Kim chúng ta. Gia tộc chúng ta có thể tồn tại mấy trăm năm, nguyên nhân lớn nhất chính là nhờ quyển gia huấn này.
- Khi nào con thuộc hết quyển 《 Kim Thị Gia Huấn 》dày cộp này, lúc đó liền có thể khôi phục tự do. Tiện thể nói cho con biết, ta đã mất trọn một tháng mới thuộc hết nó!