Chương 36: Thẩm Lãng càn quét sòng bạc, cơn ác mộng của nhà cái

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 36: Thẩm Lãng càn quét sòng bạc, cơn ác mộng của nhà cái

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điền Thập Cửu ra hiệu bằng mắt, chủ sòng bạc lập tức vội vàng chạy ra ngoài. Đây là một tin tức cực tốt cần báo ngay cho Điền Hoành.
Lúc này, Điền Hoành đang ở trong thành Huyền Vũ, bàn bạc công chuyện với Từ gia chủ.
– Ta chợt nảy ý muốn chơi vài ván, nhưng không mang theo tiền, có thể mượn được không? – Thẩm Lãng hỏi.
– Được chứ, được chứ… – Điền Thập Cửu càng thêm hưng phấn. Gã vốn đang lo ngươi không chịu mượn tiền, tốt nhất là ngươi mượn một lần mười nghìn lượng vàng rồi thua sạch bách.
Sau đó, Điền Hoành sẽ cùng người đến đòi nợ phủ Bá Tước, Thẩm Lãng liền bị Bá tước đại nhân đánh chết.
– Chà, vậy ta mượn trước một nghìn lượng vàng? – Thẩm Lãng hỏi. – Tính lãi bao nhiêu đây?
– Ngài là khách quý cao quý, lãi suất một phần mười, coi như không có lãi. – Điền Thập Cửu đáp.
Lãi suất này đã vô cùng thấp, nhưng đừng nói một chút, kể cả không tính lãi, thậm chí cho không tiền lãi, Điền Thập Cửu cũng sẵn lòng cho mượn. Bằng không làm sao gài bẫy Thẩm Lãng chết được? Dù sao số tiền này cũng không thể ra khỏi sòng bạc này, thịt vẫn nằm trong nồi thôi.
– Được, vậy viết giấy vay nợ xong, viết toàn bộ điều kiện lãi rõ ràng. – Thẩm Lãng nói.
– Được, tất cả nghe theo ngài. – Điền Thập Cửu đáp.
Viết giấy vay nợ xong, một nghìn lượng vàng liền đặt trước mặt Thẩm Lãng. Hắn không chút do dự đổi hết thành chip đánh bạc.
Điền Thập Cửu nịnh nọt nói:
– Thẩm gia, ngài muốn chơi gì vậy?
Thẩm Lãng nói:
– Cái gì đơn giản nhất hả?
– Đổ Tài Xỉu là đơn giản nhất. – Điền Thập Cửu nói.
– Được, vậy đổ Tài Xỉu đi! – Thẩm Lãng nói.
Điền Thập Cửu lập tức dẫn Thẩm Lãng đến bàn chơi Tài Xỉu.
Lúc này, hắn được đối đãi như một ngôi sao. Nhiều nhóm khách cá cược cũng ngừng chơi, xúm lại vây xem.
– Đây là Thẩm Lãng hử?
– Trước kia đi ở rể họ Từ, giờ lại ở rể phủ Bá Tước.
– Quả nhiên mặt mày đẹp trai nhỉ?
– Tao cũng đẹp trai nè, vì sao không thể ở rể phủ Bá Tước?
– Biết mày lâu như vậy, sao tao không phát hiện mày chả thành thật gì sất, lúc mày đi tiểu, bồn cầu không nói lời thật cho mày biết sao?
– Thẩm Lãng dám tới sòng bạc chơi, đây là muốn chết sao? Mặc kệ hắn thắng thua gì, Bá tước đại nhân đều có thể đánh gãy cặp giò của hắn đấy!
Thẩm Lãng không bận tâm đến những lời này, hắn trực tiếp đến bàn chơi và nói với nhà cái:
– Bắt đầu đi!
Điền Thập Cửu gật đầu. Đối mặt với kẻ vô dụng như Thẩm Lãng, cũng chẳng đáng để chơi gian lận.
Nhà cái ở bàn chơi bắt đầu lắc xúc xắc, lắc chừng nửa phút rồi úp xuống mặt bàn.
– Đặt Tài hay Xỉu?
Ba con xúc xắc, dưới chín điểm là Xỉu, trên chín điểm là Tài.
Thẩm Lãng dùng thấu thị X-quang, dễ dàng nhìn thấu điểm bên trong.
Mười ba điểm!
– Đặt Tài! – Thẩm Lãng đẩy toàn bộ một nghìn chip đánh bạc ra bàn.
Tức khắc, tất cả mọi người hết sức phấn khích. Ghê gớm thật, mới ván đầu tiên đã chơi lớn như vậy ư? Thẩm Lãng vừa vay một nghìn lượng vàng đã đặt hết. Mấy con bạc khác cũng không chơi nữa, toàn bộ nín thở theo dõi. Quá kích thích đã ghiền rồi.
– Đặt xong rời tay. – Nhà cái kia thông báo.
– Mở, mở, mở...
Nhà cái lắc xúc xắc rồi mở nắp.
Mười ba điểm!
Thẩm Lãng thắng!
– Vậy mà thực sự thắng.
– Thẩm Lãng này thật là có vận may chó ngáp phải ruồi, ván đầu tiên đã thắng một nghìn lượng vàng.
Mấy con bạc đứng ngoài xem hết sức hưng phấn. Sắc mặt Điền Thập Cửu không hề thay đổi, gã vẫn nở nụ cười như cũ. Đây hoàn toàn dựa vào vận khí, căn bản không tính là cái gì hết.
Thật ra, Điền Thập Cửu còn lo lắng Thẩm Lãng mới cược ván đầu đã thua, như vậy hắn chắc sẽ không chơi nữa. Chỉ có làm hắn thắng vài lần để nếm mùi ngọt ngào, mới có thể tiếp tục chơi. Có thắng lần đầu, mới là bắt đầu cả đời bi kịch của dân cờ bạc.
Bắt đầu cược lần hai, vẫn là đổ Tài Xỉu.
Nhà cái lại bắt đầu lắc xúc xắc, sắc mặt gã đã đặc biệt nghiêm túc, ước chừng lắc một phút đồng hồ rồi đặt xuống bàn. Đương nhiên, đây chỉ là nghi thức để tăng kịch tính, khiến con bạc cảm thấy áp lực. Nhưng đối với Thẩm Lãng mà nói, dù cho ngươi có lắc hết một trăm phút kết quả cũng giống như nhau ấy mà.
Thẩm Lãng lại dùng thấu thị X-quang, vẫn là Tài, mười lăm điểm.
– Đặt Tài!
Thẩm Lãng lại đẩy toàn bộ hai nghìn chip đánh bạc ra. Lần này, tất cả mọi người ở đây gần như đều nín thở. Tên ở rể phủ Bá Tước điên rồi sao? Vậy mà chơi lớn như thế?
Sắc mặt Điền Thập Cửu cũng biến đổi một chút. Nếu lần này Thẩm Lãng lại thắng, đây chính là bốn nghìn lượng vàng đó. Thậm chí với Điền Hoành mà nói, đây cũng là một khoản tiền rất lớn. Sòng bạc này tráng lệ đến thế, nhưng lãi ròng một tháng cũng chẳng vượt quá hai nghìn lượng vàng. Bốn nghìn lượng vàng, tương đương với hơn mười triệu nhân dân tệ của trái đất hiện đại.
Nhà cái lắc xúc xắc kia đã bắt đầu run tay rồi.
– Mở, mở, mở đi...
Nhà cái lắc xúc xắc chợt mở nắp.
Mười lăm điểm, Tài!
Thẩm Lãng lại thắng!
Bốn nghìn lượng vàng tới tay hắn!
Tất cả những người đứng xem đã hoàn toàn sục sôi phấn khích. Bốn nghìn lượng vàng đấy nhé, con số khổng lồ đấy. Cũng đủ cho bọn họ tiêu xài mấy đời mà không cần làm gì.
Sắc mặt Điền Thập Cửu biến đổi kịch liệt. Thẩm Lãng này thật đúng là điên thật, mặc kệ thắng bao nhiêu lần đều đặt hết. Đây là trận thua lỗ nhiều nhất của sòng bạc này suốt hai ba năm qua. Mấy con bạc bình thường, thua hết bốn năm trăm lượng vàng đã là hiếm thấy, họ đều là khách giàu có từ xứ khác.
Không thể để Thẩm Lãng thắng tiếp nữa, Điền Thập Cửu muốn tự mình ra tay. Mà một khi gã ra tay, Thẩm Lãng chắc chắn phải thua!
Điền Thập Cửu lộ ra nụ cười nói:
– Tới tới tới, ngài Thẩm, ta tự mình lắc xúc xắc cho ngài nhé.
Gã là tay cao thủ lắc xúc xắc, muốn Tài liền Tài, muốn Xỉu liền Xỉu. Cái này cũng chưa tính là gì. Lợi hại nhất chính là, sau khi lắc xúc xắc và đặt xuống bàn, gã còn có khả năng thay đổi điểm. Cái tuyệt kỹ này, toàn bộ sòng bạc Phú Quý chỉ có Điền Thập Cửu làm được, cho nên gã mới trở thành nghĩa tử của Điền Hoành, quản lý sòng bạc.
...
Thẩm Lãng biết, đối phương chuẩn bị ăn gian.
– Không được, không được, không được... – Thẩm Lãng cười bảo: – Bỗng nhiên ta lại không muốn đổ Tài Xỉu nữa, toàn bằng vận khí, chẳng có kỹ thuật gì cả, ta muốn chơi Bài Cửu.
Điền Thập Cửu cười nói:
– Được được được thôi, ngài là chủ, ngài muốn chơi cái gì liền chơi cái đó, chúng ta liền chơi Bài Cửu đi.
Làm sao gã có thể để Thẩm Lãng đi được, nếu Thẩm Lãng bỏ đi, gã xong đời. Gã có kỹ thuật đánh bạc vô cùng cao, bằng không cũng không trở thành con nuôi của Điền Hoành, biến thành cao thủ trấn giữ sòng bạc Phú Quý. Trong thành Huyền Vũ, Điền Thập Cửu có thể nói là không có đối thủ trong nghệ thuật cờ bạc. Đặc biệt là loại Bài Cửu này cần nhiều kỹ thuật, gã nhắm mắt lại cũng có thể khiến Thẩm Lãng thua đến sạch bách. Cho nên, nhất định phải thắng.
Nói chuyện đổ Tài Xỉu, hoàn toàn dựa vận khí. Mà chơi Bài Cửu, thì nhất định phải có kỹ thuật, chí ít phải đoán được số quân lớn nhỏ của đối phương, liệu có tạo được con số hay thế bài tốt không, còn các loại chiến thuật tâm lý nữa. Tóm lại, Điền Thập Cửu chắc ăn tuyệt đối, nhắm mắt lại cũng có thể thắng Thẩm Lãng sạch bách.
Điền Thập Cửu dễ dàng nhận ra điểm số từ mặt sau quân bài, bởi vì mỗi quân bài đều có ký hiệu, chẳng qua loại ký hiệu này rất mờ. Thẩm Lãng nói muốn chơi Bài Cửu, thì dứt khoát là muốn chết. Nhất định phải để hắn thua sạch, sau đó lại vay tiền, nợ một hai vạn lượng vàng. Cứ như vậy, phủ Bá Tước vì không trả tiền được, chỉ có thể đuổi Thẩm Lãng ra khỏi nhà, cắt đứt quan hệ. Đương nhiên, điều đó cũng có nghĩa Thẩm Lãng chắc chắn phải chết.
...
Quy tắc chơi Bài Cửu ở thế giới này vô cùng đơn giản, đơn giản hơn nhiều so với Trái Đất. Chính là xáo trộn ba mươi hai quân Bài Cửu trên bàn. Mỗi người rút hai quân, dựa vào ý nghĩa mặt bài để xác định điểm số lớn nhỏ! Không cần lắc xúc xắc, chỉ cần tùy ý rút hai quân bài là được, rồi so lớn nhỏ. Trong đó Chí Tôn Bảo lớn nhất, đinh tam xứng nhị tứ (tổng chín điểm), tuy mỗi quân bài có số điểm nhỏ nhưng tổng lại là lớn nhất. Thứ nhì là tổ hợp lớn nhất Song Thiên bao gồm hai quân bài Thiên (tức quân 6:6). Quy tắc cũng không nói chi tiết, dù sao cũng chẳng quan trọng.
Ngay lúc sắp bắt đầu, Thẩm Lãng bỗng nhiên nói: – Ta không tin tưởng bài của các ngươi, ngươi sai người đi mua một bộ bài mới về đây, ta kiểm tra rồi mới tiếp tục chơi!
Lời này vừa ra, Điền Thập Cửu khẽ nhăn mày. Hiện tại gã đang dùng loại bài có ám hiệu mờ mờ ở mặt sau quân bài, gã nhìn thoáng qua đã nhận ra.
– Không được, vậy ta phải đi rồi, phiền ngươi đổi bốn nghìn lượng vàng lại đây. – Thẩm Lãng đứng dậy định bỏ đi.
– Đừng, đừng, đừng đi... – Điền Thập Cửu kêu lên: – Mua, mua, mua bài mới.
Làm sao gã có thể để Thẩm Lãng đi được, nếu Thẩm Lãng bỏ đi, gã xong đời. Sau đó, Điền Thập Cửu sai một tên tiểu nhị nói: – Ngươi đi mua mười bộ Bài Cửu mới về đây, nhớ kỹ đừng mua ở cửa hàng nhà ta.
Người nọ không nói hai lời, chạy vội ra ngoài mua mười bộ Bài Cửu mới. Sau khi mua về, Thẩm Lãng dùng thấu thị X-quang kiểm tra, trong đó có sáu bộ bài mới không có ám hiệu. Hắn chọn một bộ Bài Cửu bình thường nhất, không có bất kỳ ám hiệu, hoa văn và mật độ bên trong đều đặc biệt đều đặn, không thể ăn gian được.
– Lấy bộ bài này đi. – Thẩm Lãng tùy ý chỉ một bộ.
– Được thôi.
Điền Thập Cửu không bận tâm, gã là cao thủ đánh bài đệ nhất thành Huyền Vũ, gã tung hoành không có đối thủ, dù không ăn gian gã chắc chắn cũng thắng thôi!
Ván bài của hai người, chính thức bắt đầu!
– Ngươi cứ đánh trước đi. – Thẩm Lãng nói.
Điền Thập Cửu gật đầu, rút ra hai lá trong ba mươi hai lá bài. Thẩm Lãng dùng mắt X-quang, dễ dàng nhìn thấu bài của gã. Điền Thập Cửu có vận may không tệ, là hai quân Mai bài (tức quân 5:5), lớn hàng thứ sáu trong toàn bộ tổ hợp.
– Một trăm lượng vàng. – Điền Thập Cửu đẩy chip ra.
Thẩm Lãng rút ra tổ hợp lớn thứ năm, là hai lá Hòa (*tức lá 1:3). Hơn nữa, hắn trực tiếp đặt bài xuống bàn, không thèm nhìn.
– Một nghìn lượng vàng! – Thẩm Lãng đẩy chip luôn.
Rõ ràng rất có phong thái của thần bài. Tất cả mọi người thấy Thẩm Lãng không thèm nhìn bài, trực tiếp đẩy chip, hơn nữa còn là một nghìn lượng vàng, không khỏi xôn xao bàn tán. Rõ ràng là dân chơi thứ thiệt, bọn họ chưa từng thấy qua cảnh chơi lớn vậy.
Điền Thập Cửu thoáng do dự một lát, bài của gã rất lớn, có thể liều mạng.
– Ta cùng đặt một nghìn lượng vàng!
– Mở bài!
Hai người lật bài lên, Thẩm Lãng thắng!
Điền Thập Cửu mồ hôi lạnh chảy xuống! Nhưng mà... Đây chỉ là bắt đầu mà thôi! Kế tiếp mới là ác mộng của gã! Ác mộng xưa nay chưa từng có. Bởi vì mỗi một ván Thẩm Lãng đều không xem bài, đều trực tiếp đẩy ra một nghìn lượng vàng chip. Sau đó... Hắn vẫn luôn thắng, thắng liên tục, thắng liền tù tì! Thắng đến Điền Thập Cửu toàn thân run rẩy, lạnh toát khắp người, choáng váng, hoài nghi nhân sinh. Trời ạ? Đây tuyệt đối là gặp quỷ, gặp quỷ rồi!