Chương 35: Vào thành khiêu khích Điền Hoành, dùng thủ đoạn đơn giản mà tàn bạo

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 35: Vào thành khiêu khích Điền Hoành, dùng thủ đoạn đơn giản mà tàn bạo

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt Bá Tước đại nhân trở nên hiền hòa hơn, giọng nói lộ vẻ sâu sắc:
- Lãng nhi, con không làm được đâu. Thời thế đã thay đổi, dưới thời tân chính, danh tiếng của những quý tộc như chúng ta rất bấp bênh. Chỉ cần phạm sai lầm là sẽ bị người ta chớp lấy nhược điểm. Suốt ba năm nay, đã có ba gia tộc quý tộc bị tước đoạt đất phong, bãi bỏ tước vị, thậm chí còn có một người mất mạng rồi.
Nói đến đây, nét mặt Bá Tước đại nhân lộ vẻ đau buồn.
Ông chỉ muốn bảo vệ cơ nghiệp tổ tông, nào có lỗi gì đâu?
Ông tiếp tục nói:
- Nếu là trước kia, loại người như Điền Hoành này ta dễ dàng sắp xếp. Thế nhưng hiện tại đừng nói là con, ngay cả ta cũng không thể động đến hắn. Hắn vẫn giữ chức quan của triều đình, quý tộc không được phép can thiệp vào chính vụ. Một khi phạm quy, hậu quả khó lường.
Lúc này Thẩm Lãng cảm nhận sâu sắc sự bất đắc dĩ trong lòng Bá Tước đại nhân.
Dù tân chính này có tốt hay xấu cho Việt quốc, nhưng ít nhất hiện tại nó đang xâm phạm lợi ích của Thẩm Lãng, điều đó thật tệ hại.
Bá Tước đại nhân nghiêm túc nói:
- Lãng nhi, vi phụ đồng ý với con, tối đa nửa năm sẽ hạ gục Điền Hoành, lấy lại công bằng cho con!
Với lực lượng trong tay Bá Tước đại nhân, tiêu diệt Điền Hoành đương nhiên không khó.
Cái khó là làm sao để hợp pháp, làm sao để không bị người khác nắm thóp. Điều này vô cùng nan giải.
Nhưng Bá Tước đại nhân vẫn hứa với Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng biểu cảm nghiêm túc, ánh mắt chân thành tha thiết nói:
- Nhạc phụ đại nhân, Điền Hoành, nhà họ Từ, nhà họ Lâm đều có thù với con. Con nhất định phải tự mình báo mối thù này, bằng không đời này con sẽ không ngóc đầu lên được. Con ở rể phủ Bá Tước, ba nhà này căn bản không dám động đến một sợi lông tơ của con, điều đó đã là một lợi thế khổng lồ rồi.
Thẩm Lãng ngập ngừng một chút, sau đó tiếp tục nói:
- Con chưa hề lập được công lao gì cho phủ Bá Tước, nên không có tư cách lãng phí bất kỳ tài nguyên nào của phủ, nhất là tài nguyên chính trị. Nếu mối thù của con phải nhờ ngài báo, vậy con cũng không xứng làm vị hôn phu của Mộc Lan, chi bằng ngoan ngoãn về nhà ăn cơm với cha mẹ còn hơn.
Nghe nói vậy, Bá Tước đại nhân vô cùng vui mừng.
Ông cảm thấy cuối cùng Thẩm Lãng cũng chân thành thổ lộ tâm tư với ông lần đầu tiên.
- Tâm tư của con, ta vô cùng tán thưởng. - Bá Tước đại nhân nói:
- Thế nhưng, con thực sự không đấu lại bọn chúng. Con à, lúc này thành Huyền Vũ đã không còn là địa bàn của chúng ta nữa, mà là địa bàn thuộc về triều đình, thuộc về Liễu Vô Nham và Trương Tấn. Hai người này cũng là chỗ dựa vững chắc của Điền Hoành, con không đấu lại hắn đâu.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy bọn họ dám giết con sao? Dám đánh con à?
- Ai dám? - Bá Tước đại nhân lạnh giọng nói:
- Hôm nay chúng ta không thể gây chuyện thị phi, nhưng gia tộc chúng ta vẫn còn hai ba nghìn binh mã. Nếu dám làm người của phủ Bá Tước chúng ta bị thương, vậy thì hãy chờ bị quân đội của chúng ta san bằng tiêu diệt hết.
Thẩm Lãng khom mình hành lễ nói:
- Nhạc phụ đại nhân, con xin cam đoan với ngài, con nhất định sẽ trong khuôn khổ pháp luật khiến Điền Hoành tự chặt đứt cánh tay, uy phong biến thành rác rưởi, hơn nữa sẽ không để lại bất kỳ nhược điểm nào. Mong ngài tin tưởng con.
Bá Tước đại nhân nói:
- Vậy con có kế hoạch gì?
- Không thể nói ra được. - Thẩm Lãng nói:
- Có một số việc, chỉ có thể làm, không thể nói.
Kỳ thực Thẩm Lãng không dám nói, sợ nhạc phụ đánh mình.
Bá Tước đại nhân nói:
- Con có biết, một khi con thua thì sẽ có hậu quả gì không?
Thẩm Lãng nói:
- Danh tiếng của con coi như bỏ đi, sau này bước vào thành Huyền Vũ một bước đều sẽ bị người đời chế nhạo.
Bá Tước đại nhân do dự hồi lâu, sau đó chợt cắn răng nói:
- Con là một người có tâm tư riêng, con đã quyết định rồi, vi phụ cũng không ngăn cản được con.
Thẩm Lãng đáp:
- Cảm ơn nhạc phụ đại nhân.
Bá Tước đại nhân nói:
- Con nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được trái với quốc pháp, không được để lại nhược điểm. Thắng thua không cần quá bận tâm, con còn nhỏ, thua một lần cũng không quan trọng, danh tiếng có thối nát, mất mặt cũng không sao.
Thẩm Lãng lại một lần nữa cúi lạy nói:
- Con nhất định sẽ tuân thủ giáo huấn của nhạc phụ đại nhân, mặt khác... Con nhất định sẽ thắng. Dù cho Điền Hoành có phủ Thành Chủ cùng phủ Thái Thú làm chỗ dựa vững chắc, lần này con cũng nhất định sẽ khiến hắn thất bại thảm hại, quét sạch uy phong.
- Tiểu tế đi đây. - Thẩm Lãng nói.
Khi mặt trời lên, hắn ngồi xe ngựa rời khỏi phủ Bá Tước, tiến về thành Huyền Vũ.
...
Đối phó loại người như Điền Hoành, cần cách gì? Kế sách nào?
Nói thẳng ra, quá khó!
Bá Tước đại nhân đã nói tất cả, muốn hợp pháp, hơn nữa trong tình huống không để lại nhược điểm mà đánh bại Điền Hoành là rất khó.
Không sai, Điền Hoành phạm tội chồng chất, trên người không biết có bao nhiêu mạng người, những hành vi phạm tội này đủ để đưa hắn lên đoạn đầu đài. Thế nhưng, phủ Bá Tước không thể can thiệp vào chính vụ.
Bắt Điền Hoành, xét xử Điền Hoành, những điều này đều thuộc quyền hạn của Huyền Vũ thành chủ. Trừ phi Điền Hoành phạm tội trên đất phong của Bá Tước Huyền Vũ, thì mới dễ dàng bắt giữ. Thế nhưng, người ta nào có ngu ngốc đến vậy.
Cho nên Bá Tước đại nhân nói Thẩm Lãng không thắng được, không đấu lại Điền Hoành, bởi vì sau lưng hắn có Huyền Vũ thành chủ cùng Trương Tấn.
Thẩm Lãng đã suy nghĩ rất nhiều biện pháp và mưu kế, từ những cái sâu xa đến những cái rối rắm, phức tạp tột cùng. Thậm chí có những kế sách thoạt nhìn hoành tráng, trí tuệ quỷ quyệt như của Gia Cát Lượng, hoa lệ như trong 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》. Nhưng mà... Tất cả đều vô dụng.
Mưu kế càng phức tạp, tỷ lệ thất bại lại càng cao.
Dùng biện pháp gì tốt nhất?
Hãy dùng thứ đơn giản và thô bạo nhất!
Mà biện pháp Thẩm Lãng chuẩn bị đối phó Điền Hoành, cũng đủ đơn giản, thô bạo, thậm chí là vô sỉ!
...
Sản nghiệp kinh doanh của Điền Hoành rất đa dạng, nào là sòng bạc, kỹ viện, tiệm cầm đồ cho vay nặng lãi, v.v... Thế loại nào kiếm lời nhất? Đương nhiên là sòng bạc, hoàn toàn được mệnh danh là nơi hốt bạc mỗi ngày, chiếm sáu phần thu nhập của gã.
Gã sống xa hoa, còn có mấy trăm tên huynh đệ thủ hạ, ở một mức độ nào đó đều dựa vào tiền lời từ sòng bạc. Ở toàn bộ thành Huyền Vũ, Điền Hoành mở năm sòng bạc, hoàn toàn tạo thành thế độc quyền. Những người khác muốn mở sòng bạc ư? Chưa kịp có động thái gì thì huynh đệ của Điền Hoành đã đến cửa, hoặc người của phủ thành chủ đã đến niêm phong rồi.
Phú Quý phường, chính là thương hiệu sòng bạc của Điền Hoành. Tráng lệ huy hoàng, chiếm trọn ba tầng lầu, bên trong ăn uống, chơi bời, thứ gì cũng có. Thậm chí ngay cả hiệu cầm đồ cùng lầu xanh, đều được mở ngay bên trong sòng bạc.
Cho nên biện pháp Thẩm Lãng đối phó Điền Hoành rất đơn giản, chính là vào sòng bạc của hắn thắng tiền, thắng liên tục, thắng liên tục, thắng liên tục! Thắng đến khi vượt qua giới hạn của Điền Hoành, vượt qua sức chịu đựng của chỗ dựa vững chắc phía sau hắn.
Đối với loại người như Điền Hoành, cái gì là quan trọng nhất? Nghĩa khí?! Đừng có đùa, đương nhiên là tiền! Chỉ có tiền mới có thể giúp gã mua chuộc phủ thành chủ, mua chuộc quân phòng thủ. Có tiền liền có thế lực, không có tiền thì sẽ không có chỗ dựa vững chắc.
Thẩm Lãng đoán chắc, Huyền Vũ thành chủ, thậm chí Thái Thú Nộ Giang, đều có lợi tức từ sòng bạc của tên Điền Hoành này.
Một khi Thẩm Lãng thắng tiền vượt qua phòng tuyến tâm lý của những đại nhân vật đó, thì mọi chuyện sẽ không còn do Điền Hoành quyết định nữa. Trước kia, Thẩm Lãng chưa kịp thắng một trăm lượng vàng cũng sẽ bị đánh gãy tay chân ném xuống sông chết đuối. Nhưng bây giờ hắn có thân phận cô gia phủ Bá Tước bảo hộ, ở trong thành Huyền Vũ thắng bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề.
Lo lắng duy nhất là liệu mình có khiến nhạc phụ đại nhân tức giận không. Đương nhiên, điều Thẩm Lãng phải làm không chỉ là thắng tiền, mà màn biểu diễn sau khi thắng tiền còn quan trọng hơn, phải hốt cả lũ vào rọ.
...
Bá Tước đại nhân phái bốn gã võ sĩ bảo vệ Thẩm Lãng. Hắn mặc áo gấm sang trọng, đầu đội ngọc quan, ngồi xe ngựa đẹp đẽ, vừa vào thành liền trở thành tiêu điểm của mọi người. Vô số người đều chỉ trỏ về phía hắn.
Thẩm Lãng ở thành Huyền Vũ đã là một nhân vật huyền thoại, dù mang tiếng xấu rành rành thì cũng là một nhân vật có tiếng tăm. Một kẻ phế vật dốt nát, đầu tiên ở rể nhà họ Từ giàu có, sau khi bị đuổi đi ba ngày, lại trở thành con rể ở nhờ phủ Bá Tước? Lợi hại đến thế kia ư? Đúng là một bước lên trời!
Cho nên nhìn thấy một Thẩm Lãng thân mang phú quý bức người, vô số người trong lòng đố kỵ đến hộc máu, xoay người sang chỗ khác liền phun nước bọt!
- Cái thứ rác rưởi này phách lối thế nhỉ, chỉ mới thành con rể Bá Tước mà đã đi rêu rao vênh váo khắp nơi.
- Đúng vậy, đúng vậy, xem y phục trên người hắn kìa, đủ cho nhà ta ăn ba năm.
- Trơ trẽn hết sức, vô sỉ hết chỗ chê. Không lo học hành cho giỏi, cũng không cày cấy, chỉ biết ăn bám ôm bắp đùi. Bá Tước đại nhân rõ ràng mắt mù, chọn loại phế vật này vào nhà làm con rể.
- Tụi bây xem đi, tối đa nửa tháng, thằng này sẽ bị đuổi ra khỏi phủ Bá Tước thôi, bày đặt chảnh chó!
Nghe những lời này, Thẩm Lãng hoàn toàn thờ ơ, thậm chí còn thay đổi sang một tư thế thoải mái hơn mà nằm trong xe ngựa.
...
Đi tới trước cổng Phú Quý phường, Thẩm Lãng xuống xe ngựa, tiến vào trong sòng bạc.
Phía sau hắn, sắc mặt của bốn gã võ sĩ phủ Bá Tước không khỏi biến đổi. Cô gia muốn chơi bài bạc ư? Cái này, đừng đến mức đó chứ?
Gia phong của phủ Bá Tước vô cùng nghiêm khắc, dù cho thế tử có ăn chơi trác táng đến vậy, cũng căn bản không dám bước vào sòng bạc nửa bước, nếu không sẽ bị Bá Tước đại nhân đánh gãy hai chân. Loại người nào mới có thể vào sòng bạc được? Chính là những kẻ tiêu tiền như rác!
Mà Thẩm Lãng nhà ngươi chẳng qua là con rể ở nhờ phủ Bá Tước mà thôi, vốn nên cẩn thận chặt chẽ, làm người quy củ. Ấy vậy mà ngươi lại mặc cẩm y rêu rao khắp nơi chưa đủ, hơn nữa còn công nhiên tiến vào sòng bạc.
Thế nhưng, bốn gã võ sĩ phủ Bá Tước chỉ có quyền bảo vệ Thẩm Lãng, không có quyền khuyên răn. Mấu chốt là, chính bọn họ cũng không muốn khuyên nhủ. Kẻ phế vật như Thẩm Lãng làm sao xứng đôi với tiểu thư Mộc Lan? Nếu hắn muốn chết, cứ để hắn đi luôn! Tốt nhất là để hắn thua be bét, sau đó bị Bá Tước đại nhân đánh gãy chân, rồi quăng ra khỏi cửa.
Trong lòng đám võ sĩ này, chỉ có đại nhân Kim Sĩ Anh mới là vị hôn phu phù hợp nhất với tiểu thư Mộc Lan. Bởi vì Kim Sĩ Anh đại nhân là thần tượng của bọn hắn, còn là con nuôi của Bá Tước đại nhân nữa.
...
Lúc này, người quản lý sòng bạc Phú Quý phường chính là Điền Thập Cửu, một trong những đứa con nuôi của Điền Hoành. Nhìn thấy Thẩm Lãng vào đây, Điền Thập Cửu đầu tiên là kinh ngạc, sau đó thì hân hoan!
Sòng bạc là gì? Hang ma! Thẩm Lãng lại chủ động bước vào hang ma của Hắc Y bang, vậy không phải là muốn chết sao?
- Ôi, đây không phải là Thẩm cô gia của phủ Bá Tước sao? Hoan nghênh, hoan nghênh! - Điền Thập Cửu nói:
- Này, dâng trà lên, loại trà ngon nhất nhé.
Rất nhanh, gã sai vặt liền mang lên một bình trà tốt nhất. Thẩm Lãng ngồi xuống, từ từ thưởng thức trà.
- Thẩm cô gia, ngài đây là tới tham quan hay là muốn chơi mấy ván vậy? - Điền Thập Cửu nói.
Thẩm Lãng đáp:
- Nếu đã tới, đương nhiên là phải chơi mấy ván rồi.
- Hoan nghênh, hoan nghênh! - Điền Thập Cửu vô cùng hưng phấn. Cha nuôi Điền Hoành đã kết thù với Thẩm Lãng, đang lo không có biện pháp nào để giết chết Thẩm Lãng? Đối phương là con rể phủ Bá Tước đấy, ai dám động vào? Thật không ngờ Thẩm Lãng lại chủ động tới cửa chịu chết! Cứ để hắn thua nhà cái mấy vạn lượng vàng, sau đó đem biên lai cầm đồ dằn mặt phủ Bá Tước. Lúc đó Thẩm Lãng coi như hoàn toàn xong đời, nhẹ thì bị đuổi ra khỏi phủ Bá Tước, nặng thì bị đánh gãy hai chân rồi đuổi ra khỏi phủ Bá Tước.
Còn Thẩm Lãng có thể thắng ư?! Cái khả năng này Điền Thập Cửu căn bản không hề nghĩ tới. Đây là sòng bạc của gã, địa bàn của gã, dù cho Thiên Vương lão tử (*nhân vật có chức quyền) có tới cũng phải thua!