Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 38: Thẩm Lãng vả mặt không ngừng, Điền Hoành phát điên
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quá bất ngờ, ông ta không kịp đề phòng.
Chẳng lẽ ông ta nghe nhầm?
Tai ông ta bị ảo giác sao?
Tiếp đó, Điền Hoành nhìn sang Từ gia chủ.
Vẻ mặt của đối phương cũng đầy kinh ngạc.
- Ngươi nói cái gì? – Điền Hoành gặng hỏi, dồn dập:
- Rốt cuộc Thẩm Lãng thắng hay thua hả?
Điền Thập Cửu đáp:
- Thẩm Lãng thắng, thắng được mười sáu nghìn lượng vàng!
Cú sốc này thật sự quá lớn.
Trong khoảnh khắc!
Điền Hoành như bị sét đánh ngang tai, gần như mất hết mọi phản ứng.
Mười sáu nghìn lượng vàng?
Một con số khổng lồ!
Phú Quý phường của ông ta, cả năm cộng lại cũng chỉ kiếm được chừng ấy thôi.
Hơn nữa, cộng cả số tiền bốn sòng bạc khác kiếm được, cũng chưa chắc bằng một Phú Quý phường của ông ta.
Vậy mà bây giờ lại thua hết vào tay Thẩm Lãng?
Giờ đây không những không hại được Thẩm Lãng, ngược lại còn bị hắn lột một lớp da.
Nhưng mà... Làm sao chuyện này có thể xảy ra được?
Đổ thuật của Điền Thập Cửu cao siêu đến mức, ở toàn bộ thành Huyền Vũ không hề có đối thủ cơ mà?
Hơn nữa, lại là ở Phú Quý phường, hoàn toàn là sân nhà của Điền Thập Cửu, nhắm mắt lại cũng thắng.
Dù cho Đổ thần đích thân đến, cũng chỉ có nước thua sạch bách.
Dù Điền Hoành có trí tưởng tượng phong phú đến mấy cũng không thể ngờ Thẩm Lãng lại có khả năng thấu thị X-quang, nhìn rõ tất cả quân bài, thì Đổ thần cũng chẳng là gì.
- Ngươi làm ăn kiểu gì vậy hả? Lại thua cả thằng phế vật đó? – Điền Hoành chợt bóp cổ Điền Thập Cửu, gầm lên.
Trực tiếp nhấc bổng gã lên khỏi mặt đất.
Điền Thập Cửu gần như không thở nổi, nước mắt giàn giụa kêu lên:
- Con không biết gì hết! Hoàn toàn như gặp quỷ, Thẩm Lãng ván nào cũng thắng cả.
Điền Hoành quát lớn:
- Hắn chơi gian? Hay dùng thủ đoạn bẩn thỉu hả?
- Không hề, nhưng chính vì thế mới đáng sợ ạ. – Điền Thập Cửu vừa kêu vừa khóc đáp.
Điền Hoành chợt nhìn sang Từ gia chủ, run giọng hỏi:
- Từ huynh, ngươi không phải nói Thẩm Lãng là một tên vô dụng tệ hại sao? Tại sao hắn lại đọc được những chữ lạ lùng không ai hiểu, giờ ngay cả bài bạc cũng lợi hại như vậy hả?
Khuôn mặt Điền Hoành co giật liên hồi.
- Cái tên nghiệt súc đó sao không chết quách đi cho rồi? – Từ gia chủ gào thét.
Lúc này, Từ Thiên Thiên bước ra nói:
- Phụ thân, Điền bang chủ, hai người ở đây nổi cáu thì có ích gì chứ? Chi bằng hãy đến hiện trường xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rồi tùy cơ ứng biến.
Không sai, đúng là đạo lý này.
Điền Hoành bật dậy, lập tức đi đến sòng bạc Phú Quý phường của mình, không muốn chậm trễ một khắc nào.
Phú Quý phường của ông ta rốt cuộc đã bị Thẩm Lãng chà đạp thành ra thế nào rồi?
Đằng sau, tiếng của Từ Thiên Thiên vọng đến.
- Điền bang chủ đừng quên, phủ Thành Chủ và phủ Thái Thú là chỗ dựa vững chắc của ngài đấy!
Điền Hoành nghe vậy, trong lòng thoáng yên tâm.
Không sai, có hai chỗ dựa vững chắc này thì ông ta vẫn còn đất để làm mưa làm gió.
Ông ta lập tức phóng lên ngựa, phi nhanh về phía Phú Quý phường. Chỉ trong một khắc đồng hồ, tuấn mã đã đưa ông ta đến trước cánh cửa tráng lệ của Phú Quý phường.
Lúc này, toàn bộ sòng bạc đã đông nghìn nghịt người.
Thấy Điền Hoành đến, vô số con bạc cùng đám người hiếu kỳ tuôn ra, hét lớn:
- Điền đông chủ tới rồi, người có thể làm chủ đã đến, trả tiền, trả tiền đi!
Thẩm Lãng với vẻ mặt khôi ngô bước ra, mỉm cười chào hỏi Điền Hoành:
- Điền bang chủ đã lâu không gặp, ngài đến thật đúng lúc. Ta thắng sòng bạc của ngài mười chín nghìn lượng vàng, vậy thì đổi tiền mặt luôn đi nào.
- Đúng rồi, mấy trăm người ở đây cũng theo ta cùng nhau đặt cược, cũng thắng được bảy nghìn lượng vàng, Điền bang chủ cũng đổi tiền luôn nhé.
Cái gì?
Không phải mười sáu nghìn lượng vàng sao?
Lại biến thành mười chín nghìn lượng vàng hả?
Còn cả mấy trăm con bạc này cũng theo Thẩm Lãng thắng được bảy nghìn lượng vàng ư?
Cộng lại, chính là hai mươi sáu nghìn?
Nghe tin dữ như sét đánh, Điền Hoành trước mắt tối sầm, gần như muốn ngất xỉu.
Hai mươi sáu nghìn lượng vàng!
Thật sự, đây đã là hơn một nửa số tiền tích góp của Điền Hoành rồi.
Đúng là, mỗi ngày ông ta đều hốt bạc.
Nhưng số tiền đó không phải một mình ông ta kiếm được, mà phải chia cho rất nhiều người.
Hơn nữa ông còn phải nuôi sống mấy trăm người, chi tiêu vô cùng lớn.
Sòng bạc của ông ta thua hai mươi sáu nghìn lượng vàng, nếu muốn thực hiện chuyện này, thì không những là thương gân động cốt, mà còn là... gần như phá sản.
Thế nhưng nếu ông ta không làm, danh tiếng sòng bạc của ông ta sẽ mất hết, về sau còn ai dám đến đánh bạc nữa.
Mãi một lúc lâu sau, Điền Hoành mới tỉnh lại, nhìn rõ gương mặt tiểu bạch kiểm đẹp trai của Thẩm Lãng kia.
Cái tên nghiệt súc nhà ngươi, sao lại ác độc như vậy hả?
Hôm qua Thẩm Lãng uy hiếp ông ta, Điền Hoành chẳng coi ra gì cả.
Trong lòng ông ta còn nghĩ xem Thẩm Lãng sẽ dùng chiêu thức gì để đối phó mình. Điền Hoành đã suy nghĩ rất nhiều, về những kế sách cao thâm, những thủ đoạn sâu xa khó hiểu.
Thật không ngờ, thủ đoạn của Thẩm Lãng lại vô sỉ và trực tiếp đến thế.
Nói hắn chơi bẩn? Trả đũa?
Nếu là lúc trước, Thẩm Lãng còn chưa thắng nổi một trăm lượng vàng đã bị đánh gãy chân ném ra ngoài rồi.
Hiện tại hắn chính là cô gia phủ Bá Tước, trong thành Huyền Vũ này, ai dám động đến một sợi lông tơ của hắn?
Lúc này, không chỉ có bốn gã võ sĩ phủ Bá Tước đứng sau lưng Thẩm Lãng nhìn chằm chằm, mà còn có mấy trăm con bạc cũng ủng hộ hắn.
Thằng Thẩm Lãng này quá đê tiện rồi!
Một mình hắn thắng còn chưa đủ, lại còn lôi kéo mấy trăm con bạc cùng thắng nữa.
Hiện tại Thẩm Lãng đã trở thành anh hùng của bọn họ, mấy trăm con bạc này vì lợi ích bản thân, đều phải cùng Thẩm Lãng tiến thoái cùng nhau.
- Trả tiền đi. – Thẩm Lãng nói:
- Điền Hoành bang chủ, đại nhân vật như ngài đây, hẳn không phải loại phường xỏ lá ba que quỵt tiền chứ?
Khuôn mặt Điền Hoành co giật từng cơn, ông ta thật sự muốn chém một nhát, khiến thằng tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này sợ đến vãi cả phân.
Nhưng mà ông ta dám làm ư?
Không thể làm được đâu!
Tiếp đó, Điền Hoành biến sắc mặt nhanh như chớp, lộ ra nụ cười nhiệt tình, hỏi:
- Thẩm công tử, chúng ta vào trong nói chuyện được không?
Thẩm Lãng ngẫm nghĩ một lát, gật đầu nói:
- Được thôi.
Sau đó, Điền Hoành cùng Thẩm Lãng đi vào bên trong Phú Quý phường.
Mấy trăm con bạc kia mặc kệ hết, nhỡ đâu Thẩm Lãng cùng Điền Hoành đạt thành giao dịch bí mật gì đó, chẳng phải là bán đứng bọn họ sao?
- Không thể đi, không được đi, phải đổi hết thẻ đánh bạc thành tiền rồi hẵng đi! – Vô số con bạc đều nhao nhao la ầm lên.
Lúc bình thường, bọn họ nhìn thấy Điền Hoành như chuột thấy mèo, nhưng bây giờ người đông thế mạnh, hơn nữa lại có cô gia phủ Bá Tước Thẩm Lãng làm trung tâm.
Huống hồ con bạc vì tiền ngay cả mạng cũng không cần.
Khi con bạc thắng tiền, căn bản không biết sợ là gì.
Thẩm Lãng nói:
- Xin các vị yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không bán đứng lợi ích của mọi người đâu, nhất định sẽ bàn giao thỏa đáng cho các ngươi.
- Đúng vậy, mọi người tin tưởng Thẩm gia.
- Thẩm gia chính là cô gia phủ Bá Tước, làm sao có thể lừa dối chúng ta được?
- Thẩm gia, ta yêu chàng!
Thật không ngờ, ở đây lại có một con quái vật trà trộn vào.
Cứ như vậy, Thẩm Lãng cùng Điền Hoành bước vào bên trong Phú Quý phường.
Bốn tên võ sĩ phủ Bá Tước nửa bước không rời, cùng đi theo vào. Sau đó, cánh cửa lớn của Phú Quý phường đóng chặt!
...
Sau khi bước vào Phú Quý phường, nụ cười trên môi Điền Hoành lập tức biến mất, mặt mũi băng giá.
- Thẩm công tử, thủ đoạn của ngươi thật đúng là độc ác. – Điền Hoành cười lạnh nói:
- Để bức bách ta tự chặt cánh tay, để khiến ta đánh gãy chân nghĩa tử Điền Thập Tam, ngươi lại đắm mình vào bài bạc, danh tiếng phủ Bá Tước của ngươi không cần sao?
- Danh tiếng phủ Bá Tước dĩ nhiên là cần. – Thẩm Lãng nghiêm túc nói:
- Nhưng danh tiếng của Thẩm Lãng ta đây, lại chẳng cần!
- Đối với kẻ như Thẩm Lãng ta, danh tiếng là gì chứ? Chính là thứ trói buộc mà thôi! Nếu danh tiếng ta mà tốt, chỉ cần làm một chuyện xấu thôi là thân bại danh liệt. Còn nếu danh tiếng ta đã nát sẵn, làm một chuyện tốt, người khác liền khen ngợi ngay, thật ghê gớm nha, Thẩm Lãng lãng tử hồi đầu.
Mấy câu nói đó tức khắc khiến Điền Hoành cứng họng.
Trời đất, thằng này đúng là hèn hạ không đối thủ.
Điền Hoành nói:
- Ngươi không phải muốn ép ta đánh gãy chân Điền Thập Tam sao?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng vậy.
Điền Hoành nói:
- Ngươi dùng mười chín nghìn lượng vàng này làm lợi thế, uy hiếp ta tự chặt cánh tay? Thật nực cười, Điền Hoành ta đây là người thiển cận như vậy ư? Nếu ta đánh gãy chân Thập Tam, thiệt hại không chỉ là cái chân, mà còn là uy nghiêm của ta.
Điền Hoành tung hoành giang hồ thành Huyền Vũ nhiều năm, đương nhiên ông ta không ngu ngốc, ông ta biết rõ lợi hại trong đó.
- Một khi ta làm vậy, tất cả mọi người sẽ biết Điền Hoành ta thua một thằng ở rể nhỏ nhoi, danh tiếng của ta sẽ bị vứt đi như rác rưởi. – Điền Hoành lạnh nhạt nói:
- Dạng nhân vật như ta đây, một khi đã mất đi danh tiếng hung ác, về sau còn ai biết sợ ta chứ? Tiền đã mất còn kiếm lại được, thế nhưng danh tiếng không còn thì coi như xong đời.
Lúc này Điền Hoành đã hoàn toàn tỉnh táo lại, ông ta nâng tách trà lên uống một ngụm, nói:
- Cho nên Thẩm Lãng, ngươi muốn dùng mười chín nghìn lượng vàng để đổi lấy việc ta đánh gãy chân Điền Thập Tam? Vậy ngươi nghĩ nhiều rồi, ta không ngu đến mức đó đâu, ngươi cũng không cần mơ mộng hão huyền.
Thấy Điền Hoành uống trà xong, Thẩm Lãng lập tức rót đầy cho ông ta, với vẻ mặt chân thành tha thiết, giọng nhiệt tình bày tỏ:
- Điền bang chủ, ngài oan uổng chết ta rồi, ta chưa hề có ý định đó, không có chuyện này.
Điền Hoành cười khẩy một tiếng, ông ta khoanh tay, quắc mắt lạnh lùng.
Xem thử Thẩm Lãng nhà ngươi còn mánh khóe nào đây? Cứ để ngươi biểu diễn, ông ta dường như liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Thẩm Lãng.
Cái thằng nghiệt súc thấy lợi quên nghĩa này, sau khi thắng nhiều tiền như vậy xong, liền chỉ muốn đổi tiền ra, đã sớm quẳng chuyện đánh gãy chân Điền Thập Tam lên chín tầng mây rồi.
Điền Hoành quyết định, Thẩm Lãng muốn lấy đi mười chín nghìn lượng vàng là không thể được, cùng lắm chỉ trả một nghìn chín. Hơn nữa ông ta còn muốn Thẩm Lãng phải mở miệng cầu xin, ông ta mới cho số tiền này.
- Ta căn bản chẳng nghĩ tới dùng mười chín nghìn lượng vàng để trao đổi cặp chân của Điền Thập Tam đâu! – Thẩm Lãng nói:
- Ý của ta là thế này, Điền bang chủ không những ngài phải bồi thường số tiền mười chín nghìn lượng vàng ta đã thắng, mà mặt khác còn phải đánh gãy chân Điền Thập Tam nữa nhé!
Đ*t mẹ! Ta muốn giết chết cái thằng tiểu bạch kiểm này!