42. Chương 42: Thành chủ bẽ mặt, đại thắng trở về

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 42: Thành chủ bẽ mặt, đại thắng trở về

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Tấn và thành chủ Liễu Vô Nham nhìn nhau.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, thành chủ đại nhân hiển nhiên cũng phải có mặt.
Bởi vì... ông ta cũng đã nhận tiền từ sòng bạc này.
Nhưng với thân phận của ông ta, lộ mặt công khai thì tuyệt đối không hay chút nào.
Trương Tấn nhìn gương mặt điển trai của Thẩm Lãng, trong đầu gã nhớ lại cảnh tượng đuổi cổ Thẩm Lãng mấy ngày trước.
Rõ ràng chỉ mới vài ngày, vậy mà cứ ngỡ đã lâu lắm rồi.
Khi đó Thẩm Lãng rõ ràng là một kẻ đần độn, ngu ngốc.
Sao giờ hắn lại trở nên gian xảo như quỷ thế này?
- Liễu thành chủ, ngài nói xem, tình hình hỗn loạn thế này, Thẩm Lãng có phải sẽ vui quá hóa buồn không? – Trương Tấn chợt nói.
Thành chủ Liễu Vô Nham gật đầu đáp:
- Đúng vậy.
Ông ta và Bá Tước phủ là kẻ thù không đội trời chung, thì hiển nhiên cũng là kẻ thù của Thẩm Lãng.
Trương Tấn nói:
- Hiện tại mấy nghìn người vây quanh Thẩm Lãng nhặt tiền, nếu xảy ra vụ giẫm đạp gì đó, vậy cũng chẳng liên quan đến chúng ta nhỉ.
Thành chủ Liễu Vô Nham đáp:
- Đương nhiên là không liên quan rồi.
Trương Tấn nói tiếp:
- Nếu không may, trứng của Thẩm Lãng bị giẫm nát thành thái giám, thì đó cũng là chuyện bình thường thôi.
Thành chủ Liễu Vô Nham bày tỏ:
- Bình thường.
Tình cảnh hỗn loạn như hiện tại, nếu muốn gây ra vụ giẫm đạp khiến Thẩm Lãng bị thương, cũng chỉ có thể trách Thẩm Lãng quá 'biết điều'.
Bá Tước đại nhân muốn truy cứu trách nhiệm, cũng không thể tìm mấy nghìn dân chúng ở đây mà hỏi tội được, chẳng phải ngài vẫn luôn yêu dân như con sao?
Hơn nữa ngài cũng chẳng thể đổ tội cho đám người Điền Hoành được, ông ta đã bị ngươi hại thảm đến mức hộc máu bất tỉnh rồi.
Liễu Vô Nham đột nhiên nói:
- Nếu là vụ giẫm đạp, khẳng định sẽ có rất nhiều người chết, vài trăm người là chuyện thường. Đến lúc đó Thẩm Lãng và Bá Tước phủ đều khó thoát tội này.
Vừa thốt ra lời này, Trương Tấn cũng sửng sốt.
Sao lại phải mượn đao giết người, đổ tội cho Bá Tước phủ về cái chết của hàng trăm người?
Trương Tấn nhìn Liễu thành chủ, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Gã chỉ muốn nhân cơ hội xử lý Thẩm Lãng thôi, mà vị thành chủ đại nhân này lại muốn giết chết hàng chục mạng người để nhân cơ hội lật đổ Huyền Vũ Bá Tước phủ.
Chậc, quả không hổ là quan văn, độc ác hơn hẳn đám quan võ chúng ta!
Ngài không sợ sinh con không có hậu sao?
Sau đó, hai nhân vật lớn gật đầu.
Quyết định nhân cơ hội ngàn năm có một này, tạo ra một sự kiện đủ lớn để nhấn chìm cả Bá Tước phủ.
Giẫm nát trứng Thẩm Lãng, chẳng qua là tiện tay thôi.
...
- Bá Tước đại nhân vạn tuế!
- Thẩm gia vạn tuế!
Bên ngoài hơn một nghìn dân chúng vẫn hoan hô như cũ.
Mười mấy võ sĩ, mặc quần áo bình thường của dân chúng, từ bốn phương tám hướng trà trộn vào đám đông.
Bọn họ từ bốn hướng chen qua đám người hướng về phía Thẩm Lãng.
Trước tiên lấy lý do tranh giành tiền vàng, tạo thành hỗn loạn.
Sau đó đẩy bốn gã võ sĩ bên cạnh Thẩm Lãng ra, đạp Thẩm Lãng ngã xuống đất, một chân giẫm cho nát trứng của hắn.
Cuối cùng, khiến cho hỗn loạn lớn hơn, mở rộng giẫm đạp.
Gây ra tai họa lớn, chí ít chết mấy chục người, đồng thời đổ hết mọi tội lỗi lên Bá Tước phủ.
Kế hoạch rõ ràng là ác độc!
Nhưng mà Thẩm Lãng đã cảm nhận được nguy hiểm trước tiên.
Đám đông hỗn loạn, dễ dàng tạo ra vụ giẫm đạp, gây thành tai nạn lớn.
Hơn nữa, trong đám người có mười mấy kẻ đang lách tới chỗ hắn kìa.
Vì thông minh, hắn có thể nhớ rõ mặt rất nhiều người.
Ánh mắt hắn nhìn về Phú Quý phường.
Hôm nay chuyện huyên náo lớn đến thế, chỗ dựa vững chắc của Điền Hoành lại không xuất hiện, thật bất thường?
Mười mấy tên kia rõ ràng không phải người của Điền Hoành.
Bọn họ là muốn tạo ra hỗn loạn và tai họa lớn hơn đây mà.
- Yên lặng, tất cả mọi người đừng nhúc nhích. – Thẩm Lãng hô to một tiếng.
Lúc này vàng đã phát xong, mà giờ phút này sức ảnh hưởng của hắn đang ở đỉnh điểm.
Sau khi nghe được tiếng hô của Thẩm Lãng, hơn một nghìn dân chúng toàn bộ yên tĩnh lại, đứng tại chỗ nhìn Thẩm Lãng.
Cho nên mười mấy tên võ sĩ giả mạo dân chúng, liền trở nên đặc biệt lạc lõng, bởi vì bọn họ còn đang luồn lách vào trong.
Thẩm Lãng, giờ ngươi muốn ngăn cản ư? Muộn rồi!
Điền Hoành đã hộc máu té xỉu, hiện tại chỉ có một nhân vật lớn như ngươi ở đây.
Một khi xảy ra vụ giẫm đạp, sự kiện chết chóc quy mô lớn.
Kẻ phải chịu trách nhiệm sẽ chỉ có Thẩm Lãng và Bá Tước phủ.
...
Thẩm Lãng móc ra tờ giấy vay nợ của Điền Hoành, phía trên viết khoảng một vạn bảy nghìn lượng vàng.
Cho dù vĩnh viễn không đòi về được món nợ này, nhưng một vạn bảy nghìn lượng vàng vẫn là một con số gây sốc vô cùng.
- Đây là một vạn bảy nghìn lượng vàng Điền Hoành nợ ta. – Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Một lượng ta cũng không lấy.
- Tiền của Điền Hoành từ đâu ra? Tiền của Phú Quý phường là từ đâu ra?
- Đó đều là mồ hôi nước mắt của những dân chúng Huyền Vũ thành, đều là tiền mồ hôi nước mắt của các ngươi, cho nên hơn một vạn lượng vàng này cũng thuộc về các ngươi đó.
Thẩm Lãng giơ cao tờ giấy vay nợ này, nói:
- Số tiền mà Điền Hoành nợ này, là hắn nợ toàn bộ con dân Huyền Vũ thành.
- Ta sẽ đem tờ giấy nợ này đến phủ thành chủ, để thành chủ đại nhân đòi lại món nợ này cho con dân Huyền Vũ thành. Đòi lại tiền, nửa lượng vàng ta cũng không muốn, cũng không quản lý, toàn bộ dùng để giúp đỡ các gia đình nghèo khó ở Huyền Vũ thành.
- Mọi người phải tin tưởng, thành chủ Liễu Vô Nham nhất định sẽ làm chủ cho nhân dân. – Thẩm Lãng lớn tiếng kêu.
Nghe những lời này, sắc mặt thành chủ Liễu Vô Nham bên trong Phú Quý phường thay đổi tức thì.
Mẹ kiếp!
Lửa của thằng này lại đốt tới trên đầu ta à?
Mười mấy tên võ sĩ kia vẫn giả dạng dân chúng, chen chúc hướng về phía Thẩm Lãng.
Đạp ngã Thẩm Lãng, sau đó tranh thủ thời gian tạo ra cảnh tượng chen chúc giẫm đạp quy mô lớn.
Nhưng mà...
Thẩm Lãng thình lình chạy tới.
Đơn giản là nhanh như chớp, hắn trực tiếp vọt vào Phú Quý phường, sau đó chợt đẩy cửa ra.
Thành chủ Liễu Vô Nham không thèm lên tiếng, định sẽ biến mất từ cửa sau.
Ai mà ngờ được, hắn lại lao ngay vào trong Phú Quý phường, leo ngay lên lầu mở cửa.
Huyền Vũ thành chủ Liễu Vô Nham liền đứng ở bên trong, khuôn mặt thảng thốt.
- Thành chủ đại nhân, ngài quả nhiên ở đây ha...
Thẩm Lãng sợ người khác không biết, hô lớn ngay, sau đó hắn tóm tay áo của ông ta.
- Các vị phụ lão hương thân, thành chủ đại nhân quả nhiên ở chỗ này nè.
Hắn còn kêu gọi vô số dân chúng lại đây xem.
Tức khắc, dân chúng chen chúc tiến lên, quả nhiên gặp được thành chủ Liễu Vô Nham.
Vị thành chủ đại nhân này mặt kinh ngạc và xấu hổ.
Trong nháy mắt này, mười mấy tên võ sĩ bên ngoài đành phải ngưng hành động tức thì.
Nếu chỉ có mỗi Thẩm Lãng ở đây, vậy nếu xảy ra vụ giẫm đạp lớn gây tổn thương nặng nề, chính là trách nhiệm của Thẩm Lãng và Bá Tước phủ.
Nhưng nếu thành chủ đại nhân ở đây ư?
Vậy ngại quá, ngài là trưởng quan tối cao của Huyền Vũ thành, chắc chắn sẽ là trách nhiệm của ngài, Thẩm Lãng tối đa chỉ là trách nhiệm liên đới mà thôi.
Cho nên, kế độc đã gãy gánh giữa đường.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ta đương nhiên phải tới, bởi vì... sòng bạc này ông ta cũng đã nhận tiền từ đó mà.
Thành chủ Liễu Vô Nham nào có ngờ đến tên Thẩm Lãng gian trá lại trực tiếp xông vào đây, để ông ta bại lộ trước mặt vạn dân.
Rồi Thẩm Lãng cung kính đặt tờ giấy nợ lên tay thành chủ Liễu Vô Nham, cất giọng vô cùng chân thành tha thiết:
- Thành chủ đại nhân, tờ giấy vay nợ này là hy vọng của vô số chúng sinh nghèo khó ở Huyền Vũ thành, ngài yêu dân như con, ta liền giao trách nhiệm quan trọng này cho ngài.
Sau đó, vô số ánh mắt của dân chúng trông mong nhìn thành chủ Liễu Vô Nham.
- Một vạn chín nghìn lượng vàng, cũng là mồ hôi nước mắt của người dân Huyền Vũ thành, liên quan đến niềm hi vọng của vô số gia đình nghèo khó. – Thẩm Lãng nói:
- Ta là người thấp cổ bé họng, tự nhận không đòi về được khoản tiền vàng như thế. Nhưng thành chủ đại nhân là một vị quan thành chủ, nếu ngài đứng ra thay dân nghèo đòi nợ, vậy Điền Hoành không dám quỵt nợ.
Nghe thấy những lời này.
Điền Hoành vốn đã lờ mờ tỉnh lại, thực sự chỉ muốn ngất đi cho rồi.
Giấy vay nợ một vạn bảy nghìn lượng kia, chẳng qua là tùy tiện viết mà.
Làm sao mà trả tiền nổi chứ.
Trừ phi Bá Tước đại nhân tới đòi nợ, nhưng dù trời có sập, Bá Tước đại nhân cũng không thể nào đi đòi khoản nợ này.
Cho nên, giấy vay nợ này chỉ là một tờ giấy bỏ đi.
Mà bây giờ...
Lại thực sự phải trả tiền sao?
Gan của Trương Tấn và Liễu Vô Nham cũng muốn run rẩy.
Bên ngoài sòng bạc này là Điền Hoành, thế nhưng phần lớn tiền lại chui vào túi bọn họ.
Tổn thất này, đều là tiền của chúng ta đó.
Đôi mắt vị thành chủ run rẩy một trận, rồi ông ta nặn ra một nụ cười nói:
- Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không phụ sự giao phó của ngươi.
- Ta sẽ quyên một vạn bảy nghìn lượng vàng này cho dân chúng nghèo khó ở Huyền Vũ thành, đồng thời cũng chính thức ủy thác cho ngài, thành chủ đại nhân. – Thẩm Lãng nói:
- Ngài chắc chắn sẽ vì vô số dân chúng nghèo khó mà đòi lại món nợ này chứ?
Thành chủ đại nhân có thể làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ bảo ta mặc kệ chuyện này sao?
Đây chính là ánh mắt của vô số người dân đang đổ dồn vào đó!
Thẩm Lãng đã nâng chuyện này lên thành tiền cứu mạng cho những người dân nghèo khó ở Huyền Vũ thành rồi.
Nếu thành chủ đại nhân không chịu nhận, vậy ngày mai sẽ có lời đồn đại lan truyền, rằng thành chủ đại nhân và Điền Hoành chung phe, ông ta chính là ô dù che chắn cho sòng bạc.
Nếu không, vì sao thành chủ đại nhân lại phải trốn trong Phú Quý phường?
Cho đến lúc này, danh tiếng bị hủy hoại sẽ không chỉ có Điền Hoành.
Thành chủ đại nhân trên mặt vẫn mang nụ cười, nhưng trong lòng như có vạn con ngựa phi nước đại.
Một vết rắn cắn, ba phần độc vào xương.
Thẩm Lãng, mày chính là một con rắn độc!
Nhưng hiện giờ có vô số ánh mắt người nhìn chằm chằm, thành chủ đại nhân không những không được tức giận, mà còn phải nặn ra nụ cười thân thiện.
- Đương nhiên, Thẩm công tử cứ yên tâm. – Thành chủ Liễu Vô Nham nở nụ cười đôn hậu đáp lời.
- Cảm ơn thành chủ đại nhân. – Thẩm Lãng khom người lạy rồi nói:
- Trời không còn sớm nữa, ta đây xin cáo từ, tạm biệt thành chủ đại nhân.
Trong vô số ánh mắt ngưỡng mộ, cùng những ánh mắt căm giận nghiến răng nghiến lợi, Thẩm Lãng bước lên xe ngựa lộng lẫy, nghênh ngang rời đi.
Cuộc chiến hôm nay, rõ ràng đã thắng một cách quá nhẹ nhàng và sảng khoái.
Từ nay về sau, toàn bộ Huyền Vũ thành phải kể về truyền thuyết của hắn.
...
Trong Huyền Vũ Bá Tước phủ.
Bá Tước đại nhân có chút bất an đi đi lại lại trong đại sảnh, thỉnh thoảng lại ngó ra bên ngoài.
- Kim Trung, Thẩm Lãng vẫn chưa về sao?
Kim Trung đáp:
- Vẫn chưa về, thưa chủ nhân.
Bá Tước đại nhân lại hỏi:
- Người phái đi thăm dò tin tức, cũng chưa trở về sao?
Kim Trung lại đáp:
- Dạ chưa, thưa chủ nhân.
Bá Tước đại nhân nói:
- Người phái theo âm thầm bảo vệ Thẩm Lãng, liệu có đủ khả năng ứng phó với nguy cơ bất ngờ không?
Kim Trung nói:
- Khoảng mười mấy người, chắc là đủ rồi.
Bá Tước đại nhân ngẩng đầu nhìn mặt trời, trong lòng ông càng thêm nóng ruột.
Nội tâm ông ta đã hối hận, tuy rằng không nói ra miệng.
Ông ta thực sự không nên thả Thẩm Lãng ra cửa, thằng nhóc kia không biết trời cao đất rộng, một mình xông lên đối đầu với Điền Hoành, thua thì cũng không sao, chỉ sợ thực sự chịu thiệt thòi quá nhiều.
Đằng sau Điền Hoành còn có Trương Tấn và thành chủ Liễu Vô Nham nữa.
Chỉ sợ Thẩm Lãng không những thất bại thảm hại, mà đáng sợ nhất là sẽ gây ra đại họa.
Muộn thế này mà vẫn chưa về, thực sự ông sợ không những nó thua, mà còn gây ra đại họa mất rồi.