Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 43: Con rể của ta, thật xuất sắc!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bá Tước đại nhân thực sự có chút hối hận.
Ông vẫn quá giữ thể diện, lời đã nói ra không muốn nuốt lại, vì thế mới đành phải thả Thẩm Lãng ra ngoài.
Thế nhưng ai ngờ Thẩm Lãng chỉ trong một đêm đã thuộc làu cuốn gia huấn kia chứ? Thế là ông cũng đành bất đắc dĩ giải trừ lệnh cấm túc cho Thẩm Lãng.
Bá Tước phu nhân ở bên cạnh an ủi:
- Phu quân, người trẻ tuổi chịu thiệt một chút cũng không sao. Dù sao đi nữa thì Điền Hoành cũng không dám làm Lãng nhi bị thương, cuối cùng cũng không dám đánh nó đâu.
Bá Tước đại nhân nói:
- Sau lưng Điền Hoành là Liễu Vô Nham, là Trương Tấn, một cáo già, một kẻ thủ đoạn độc ác. Thẩm Lãng là một đứa trẻ mới lớn không biết trời cao đất rộng, nó còn dám đối mặt với một đầu lĩnh hắc bang. Ta không sợ nó chịu thiệt lớn, chỉ sợ nó rơi vào cạm bẫy của người khác mà dẫn đến đại họa.
Đương nhiên, Bá Tước đại nhân còn có một câu không nói thành lời.
Đó chính là sau khi Thẩm Lãng rơi vào cạm bẫy của bọn Điền Hoành sẽ kéo luôn phủ Bá Tước xuống nước.
Nhưng lời này ông tuyệt đối sẽ không nói ra khỏi miệng, Thẩm Lãng chỉ là một đứa trẻ, vẫn không gánh nổi tội danh lớn đến vậy.
Bá Tước phu nhân nói:
- Người trẻ tuổi có xông xáo ra ngoài mới biết thế gian hiểm ác đáng sợ, như thế sau này phu quân quản lý cũng dễ dàng hơn một chút. Lãng nhi là một người có mục đích, mọi việc phải do chính nó suy nghĩ cẩn thận, không thể quản lý quá nghiêm khắc được.
Bá Tước đại nhân hừ lạnh nói:
- Cứ để tên này chịu thiệt một lần thật lớn, sau đó cũng sẽ học khôn ra một chút.
Bá Tước phu nhân nói:
- Tuổi nó còn nhỏ, hy vọng Điền Hoành còn có tầm mắt. Có một số việc không nên được đằng chân lân đằng đầu, không nên ỷ vào quan hệ của phủ Thái Thú để thực sự chọc giận chúng ta.
Trong mắt Bá Tước đại nhân, nếu một mình Thẩm Lãng muốn đối đầu với Điền Hoành ở thành Huyền Vũ thì chỉ có nước đầu rơi máu chảy.
Bởi vì hắn phải đối mặt không chỉ là Điền Hoành, mà còn có Trương Tấn, nhà họ Từ, thậm chí là Liễu Vô Nham.
Nỗi lo lắng duy nhất, chính là cuối cùng hắn sẽ phải chịu thiệt bao nhiêu.
Chắc hẳn Liễu Vô Nham vẫn tương đối thông minh, biết nắm giữ đúng mực, sẽ không thực sự hoàn toàn chọc giận phủ Bá Tước đến mức cắt đứt mọi quan hệ.
Lần này sau khi Thẩm Lãng thua về nhà, Bá Tước đại nhân vừa hay có thể mượn cơ hội dạy dỗ cho tốt, tránh để hắn không biết trời cao đất rộng, chỉ biết đấu đá lung tung.
Nhưng mà, ngay lúc này, một bóng dáng lao vào thật nhanh, quỳ xuống nói:
- Bái kiến chủ nhân, phu nhân.
Gã là cao thủ Kim Hối của phủ Bá Tước. Hôm nay, Bá Tước đặc biệt phái gã âm thầm bảo hộ Thẩm Lãng, tổng cộng có hơn mười mấy người, do Kim Hối dẫn đầu.
Bá Tước đại nhân nói:
- Thế nào rồi? Thẩm Lãng chịu thiệt bao nhiêu? Điền Hoành không dám động thủ làm nó bị thương chứ?
Sắc mặt của cao thủ Kim Hối có chút cổ quái, nói:
- Chủ nhân, phu nhân, cô gia... Thắng lớn rồi ạ! Cơ hồ khiến Điền Hoành phá sản, để hắn ta ngay trước mặt mọi người đập gãy chân Điền Thập Tam, đập gãy tay chân của Điền Thập Tứ, hơn nữa còn làm cho Điền Hoành hộc máu trước mặt mọi người.
Nghe mấy lời này, những người ở đây hoàn toàn sững sờ.
Bá Tước đại nhân cùng phu nhân nhìn nhau một lúc lâu, mới mở miệng nói:
- Này... Sao có thể?
Đúng vậy, sao có thể làm được chuyện này?
Thẩm Lãng chỉ có một mình, phải đối mặt với tên đầu sỏ cỡ bự Điền Hoành và mấy thế lực lớn sau lưng hắn ta nữa.
Thành Huyền Vũ hôm nay đã là địa bàn của bọn họ.
- Trương Tấn và thành chủ Liễu Vô Nham không còn để ý đến Điền Hoành sao? - Bá Tước đại nhân bèn hỏi.
Cao thủ Kim Hối nói:
- Trương Tấn và Liễu Vô Nham suy nghĩ ác độc, muốn thừa dịp hỗn loạn làm cô gia bị thương, đồng thời tạo ra một sự kiện chen lấn giẫm đạp trên diện rộng, sau đó đổ tội mấy trăm sinh mạng lên đầu cô gia và đổ luôn lên đầu phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta.
Nghe những lời này, Bá Tước đại nhân cùng phu nhân chợt đứng bật dậy.
Hai người này, đúng là điên cuồng đến vậy sao?
Phủ Bá Tước đã vô cùng kiềm chế, hoàn toàn không hề nhúng tay vào những chuyện chính sự kia mà?
- Kết quả ra sao? - Bá Tước đại nhân bèn lạnh giọng hỏi.
Ông thực sự không cách nào tưởng tượng, Thẩm Lãng chỉ là một người ở rể, làm sao có thể thoát khỏi tình cảnh hiểm ác đến vậy.
Kim Hối nói:
- Thần lúc đó đã chuẩn bị ra tay cứu cô gia, nhưng thật không ngờ cô gia trực tiếp trở mặt như lật sách, không chỉ giải trừ nguy cơ, hơn nữa còn trước mặt mọi người chơi thành chủ đại nhân một vố khiến ông ta phải gượng cười, cắn răng nuốt cục tức vào bụng.
Lần này, Bá Tước đại nhân càng thêm không tin nổi, bèn hỏi:
- Chuyện gì đã xảy ra, ngươi hãy kể đầu đuôi câu chuyện.
Tiếp đó, Kim Hối kể lại chi tiết quá trình Thẩm Lãng cá cược một trận đại phát thần uy.
- Cái gì? - Bá Tước đại nhân nổi giận:
- Nó, nó dám đến sòng bạc ư? Hơn nữa còn thắng rất nhiều tiền, thế nó có cầm tiền về không? Nếu nó dám cầm tiền về, danh dự mấy trăm năm của phủ Bá Tước ta sẽ phải hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Chỉ cần Thẩm Lãng mang tiền thắng bạc về nhà, chẳng bao lâu lời đồn sẽ lan khắp Việt quốc.
Phủ Bá Tước Huyền Vũ đã không xong rồi, đã quẫn bách khốn cùng, thậm chí cần con rể đi sòng bạc thắng tiền.
Đó là một cú đánh mạnh vào danh tiếng của phủ Bá Tước.
Kim Hối lắc đầu nói:
- Không ạ, cô gia cũng không hề cầm về một lượng nào, tất cả đều phát cho toàn bộ con dân thành Huyền Vũ. Hơn nữa còn nói, ngài ấy hôm nay ra tay không vì tiền, mà là vì vô số dân chúng thành Huyền Vũ đòi lại công đạo. Sòng bạc của Điền Hoành đã làm hại vô số người cửa nát nhà tan, ngài ấy muốn đem số tiền đã lấy của dân, trả lại cho dân.
- Ngài ấy còn nói Bá Tước đại nhân yêu dân như con, rồi được ngài hun đúc, không đành lòng nhìn thấy con dân thành Huyền Vũ bị Điền Hoành hại, cho nên mới phải ra tay tương trợ, hoàn toàn là xuất phát từ tấm lòng hiệp nghĩa.
- Tại chỗ có vô số người hô to Bá Tước đại nhân vạn tuế, vô số con dân xem cô gia như anh hùng.
A!
Bá Tước đại nhân hết đường nói rồi.
Thằng ngốc kia vẫn thừa cơ tô điểm danh dự cho phủ Bá Tước sao?
Mà đôi mắt của Bá Tước phu nhân lóe lên tia sáng lấp lánh kỳ lạ, bà có thể tưởng tượng ra Thẩm Lãng lúc đó tiêu sái xuất chúng đến nhường nào.
Con rể tốt!
Đứa trẻ ngoan!
Tiếp đó, Kim Hối giải thích chi tiết chuyện Thẩm Lãng đã giải quyết nguy cơ lớn hơn như thế nào, và đã khiến thành chủ Liễu Vô Nham phải chịu một vố đau ra sao. Kim Hối tiếp tục nói:
- Cô gia còn buộc Điền Hoành viết một tờ giấy nợ, có chừng mười bảy nghìn lượng vàng. Tiếp đó, ngài ấy ngay trước mặt mọi người nhảy vào trong Phú Quý phường, đem tờ giấy nợ này giao cho thành chủ đại nhân, thỉnh cầu thành chủ đại nhân giải quyết món nợ, đồng thời lấy toàn bộ số tiền đó tài trợ cho nhà nghèo của thành Huyền Vũ.
- Như thế, không chỉ hủy diệt âm mưu của hai tên Liễu Vô Nham và Trương Tấn nhằm tạo ra vụ hỗn loạn, mà còn trực tiếp hất lửa lên đầu thành chủ.
- Điền Hoành hộc máu ngay tại chỗ.
Bá Tước đại nhân và phu nhân có thể tưởng tượng, lúc đó trong lòng thành chủ Liễu Vô Nham tức giận đến cỡ nào, nhưng lại hoàn toàn không thể tránh khỏi.
Ước chừng một lúc lâu, Bá Tước đại nhân nói:
- Thằng nhóc thối này, rõ ràng gian xảo cực kỳ.
Bá Tước phu nhân nói:
- Ác nhân còn có ác nhân trị, thiếp cảm thấy tính cách của Lãng nhi rất tốt, nó cũng rất hiếu thuận với phụ mẫu.
Ông tuyệt đối không nghĩ tới, con rể của mình lại lợi hại đến vậy?!
Bá Tước đại nhân trong lòng vừa đắc ý, vừa vui mừng, lại vừa tức giận.
- Cục diện hôm nay như vậy, thằng ngốc kia tuy thắng, thế nhưng lại quá nguy hiểm.
Bá Tước đại nhân lo sợ trong lòng.
- Hơn nữa, thằng ngốc kia sau này chỉ sợ càng thêm cả gan làm loạn. - Bá Tước đại nhân nói:
- Không được, ta phải tranh thủ cơ hội tốt đè cái thói phách lối kiêu căng của nó xuống. Phu nhân à, lát nữa nàng cũng phải phối hợp ta thật tốt, nghìn vạn lần đừng làm rớt dây xích, bằng không thằng nhóc hỗn láo này sẽ vênh váo lên trời.
Bá Tước phu nhân cười tủm tỉm nói:
- Phu quân yên tâm đi, thiếp nhất định sẽ phối hợp chàng dạy thằng nhỏ này mà.
...
Lúc trời tối sập, Thẩm Lãng đã trở về.
Hắn quấn thắt lưng tiến vào cổng phủ Bá Tước, tiếp đó cần dùng tốc độ nhanh nhất vọt vào trong sân của mình.
Nghìn vạn lần không thể chạm mặt nhạc phụ đại nhân.
Ngày hôm nay hắn thắng, nhưng cuối cùng lại là đến sòng bạc, dù sao cũng là cả gan làm loạn.
Hơn nữa, dẫu thoát được nguy hiểm vào phút quan trọng, tuy rằng thắng lớn, nhưng tính cách nhạc phụ đại nhân rất cổ hủ, nếu gặp thì quá mạo hiểm.
Cho nên, vị nhạc phụ cổ hủ này chắc chắn sẽ nghiêm phạt hắn, mượn cơ hội dạy dỗ một trận.
Thẩm Lãng tuyệt đối không thể nhận cái rủi ro này, lặng lẽ trốn về tiểu viện của mình, giả bộ đau đầu suốt hai ba ngày.
Nhưng mà...
Thẩm Lãng vừa đẩy cửa ra, liền gặp khuôn mặt anh tuấn nghiêm trang của nhạc phụ đại nhân đang đứng sau cửa.
Thẩm Lãng không nói gì.
Nhạc phụ đại nhân, ngài đường đường là Bá Tước, lại trốn sau cửa canh me con sao?
Như thế có uổng phí thân phận của ngài không!
- Ồ, Đổ thần về đấy à? - Bá Tước đại nhân lạnh lùng nói, mặt không chút thay đổi.
Nhạc phụ, người chính trực như ngài từ khi nào lại học được cách nói chuyện âm dương quái khí thế này?
Trong lòng Thẩm Lãng lo lắng, trên mặt lại tỏ vẻ ngoan ngoãn vô cùng.
Hắn không nói hai lời, trực tiếp nghiêm trang:
- Nhạc phụ đại nhân, con sai rồi!
Bá Tước lớn tiếng nói:
- Thẩm Lãng, con thật to gan! Con nói có biện pháp thắng Điền Hoành, ta còn tưởng rằng là biện pháp cao minh gì, hóa ra là đi sòng bạc. Lịch sử mấy trăm năm của phủ Bá Tước ta còn chưa bao giờ có một đệ tử nào bước chân vào cái chỗ này…
Lời của Bá Tước đại nhân còn chưa nói hết.
Thẩm Lãng khom lưng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, sau này con cũng không dám nữa.
- Con cũng biết đấy à, hành động hôm nay của con... – Tay Bá Tước đại nhân chỉ vào Thẩm Lãng run rẩy.
Thẩm Lãng tiến lên phía trước, để ngón tay Bá Tước chạm ngay trên trán của hắn.
- Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế sau này không bao giờ vào sòng bạc nữa. - Thẩm Lãng chân thành tha thiết nói:
- Tất cả những gì con làm đều sai, ngài nghìn vạn lần đừng chọc tức mà hại đến thân thể.
- Con, con... - Bá Tước đại nhân tức giận đến toàn thân run.
Thằng nhóc khốn khiếp này, nếu đã biết sai rồi, vì sao cứ nhiều lần làm đứt ngang lời ta dạy dỗ nó chứ.
Ngoài miệng nói ngọt ngào, trong bụng toàn nghĩ chuyện xấu xa.
- Nhạc phụ đại nhân nói rất đúng, nhạc phụ đại nhân giáo huấn rất có lý, tiểu tế sau này nhất định sẽ tuân theo lời dạy bảo của ngài cẩn thận! - Thẩm Lãng nói.
Nhưng vào lúc này, nhạc mẫu đại nhân đã đi tới, trấn an Bá Tước đại nhân, ngón tay không ngừng vỗ nhẹ vào ngực ông ta:
- Được rồi, được rồi, tức cái gì chứ. Lãng nhi còn trẻ, có lời gì thì cứ nói cho mát ruột đi. Huống hồ điểm xuất phát của nó cũng tốt, chỉ có điều dùng phương thức không đúng mà thôi, không lẽ chàng cứ mãi mắng nó hoài sao.
Bá Tước không nói gì, ta còn chưa kịp bắt đầu giáo huấn, toàn bộ đã bị mấy người ngăn cản hết rồi.
Nàng vừa rồi nói thế nào? Phải phối hợp ta giáo huấn thằng ngốc kia, kẻo nó sau này cứ hất mặt lên trời.
Nhạc mẫu mới nhớ ra chuyện vừa nãy mình hứa, lại giả vờ nghiêm túc nói với Thẩm Lãng:
- Lãng nhi, sau này đừng vào những chỗ như sòng bạc nữa. Nếu con đi, mẹ sẽ phải phạt con đấy, biết không?
- Vâng, nhạc mẫu đại nhân! – Giọng của Thẩm Lãng lại thêm ngọt ngào.
- A... vâng! - Thẩm Lãng đáp.
Nhạc phụ càng không biết nói gì, nàng đây... chỉ dạy qua quýt cho xong chuyện sao?!