44. Chương 44: Phu quân, không được! Nương tử, ta sai rồi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 44: Phu quân, không được! Nương tử, ta sai rồi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ban đầu, Bá Tước đại nhân định dạy dỗ nghiêm khắc cái tên Thẩm Lãng ham chơi, to gan này, nhưng mọi chuyện lại bị phu nhân ông đảo lộn hết cả.
Giờ thì hay rồi, ông còn dạy bảo được gì nữa đâu.
Mẹ hiền chiều con hư sao?
Thế mà bình thường, nàng đối xử với con trai ruột cũng hung hãn lắm, nói đánh là đánh ngay.
Sao trước mặt con rể lại mất hết lập trường như vậy?
Chẳng lẽ chỉ vì hắn đẹp trai? Hay vì miệng lưỡi ngọt ngào?
Thấy Thẩm Lãng nhìn mẹ vợ với ánh mắt ngoan ngoãn như cừu con, Bá Tước đại nhân liền giận sôi máu.
Thằng nhóc hư hỏng này, chẳng lẽ ta lại không làm gì được nó sao?
Bá Tước đại nhân nói:
- Thẩm Lãng, từ hôm nay trở đi, con lại bị cấm túc.
Ơ?
Thẩm Lãng kinh ngạc, chẳng phải hắn vừa mới hết cấm túc sao?
Bá Tước đại nhân nói:
- Con có thể hoạt động trong phủ, nhưng tuyệt đối không được rời phủ Bá Tước nửa bước, nghe rõ chưa?
Thẩm Lãng sợ hãi hỏi:
- Nhạc phụ đại nhân, vậy... vậy con sẽ bị cấm túc đến bao giờ ạ?
Bá Tước đại nhân phán:
- Cấm túc cho đến khi ta cảm thấy yên tâm về con.
Điều kiện này mơ hồ quá.
Thẩm Lãng hỏi dò:
- Hay là nhạc phụ đại nhân cứ đưa ra một điều kiện cụ thể đi, một khi con hoàn thành, ngài sẽ bỏ lệnh cấm túc, ví dụ như...
- Không học thuộc lòng, không ghi nhớ gì hết, chả có điều kiện gì cả... - Bá Tước đại nhân vội vàng hô lên, trực tiếp chặn đứng ý nghĩ của Thẩm Lãng.
Vừa nghe đến hai chữ điều kiện, trong đầu nhạc phụ đã bị gợi nhớ đến chuyện không vui trước đây.
Tiếp tục, Bá Tước nói:
- Con phải tu thân dưỡng tính thật tốt trong phủ đi, bao giờ ta cảm thấy con không còn gây họa nữa, lúc đó ta sẽ thả con ra ngoài.
Thẩm Lãng hết nói nổi, nhạc phụ đại nhân lại trở nên gian manh rồi.
Bá Tước đại nhân sao lại không rút kinh nghiệm từ bài học đau thương đó chứ?
Mới hôm qua, ông vừa hạ lệnh cấm túc, bắt hắn học 《 Kim Thị Gia Huấn 》, vốn dĩ cứ nghĩ sẽ khiến Thẩm Lãng ngoan ngoãn ở nhà một hai tháng.
Ai ngờ chỉ trong một đêm, hắn đã thuộc làu, Bá Tước đại nhân đành cắn răng khôi phục tự do cho hắn, vì ông không thể nuốt lời.
Không ngờ, hôm nay Thẩm Lãng vừa ra khỏi cửa, liền gây ra chuyện lớn đến thế.
Mặc dù hắn thắng, hơn nữa trận chiến này còn đánh rất đẹp.
Nhưng là...
Điều này quá nguy hiểm!
Bá Tước đại nhân vốn rất bảo thủ, không muốn dùng những chiêu hiểm hóc.
Hơn nữa, ông cũng thực sự lo lắng cái tên Điền Hoành này một khi đã ra tay thì sẽ làm đến cùng, trực tiếp động thủ với Thẩm Lãng.
Chỉ là, loại quan tâm này, ông tuyệt đối không nói ra khỏi miệng.
Nếu để tên khốn kiếp Thẩm Lãng này biết mình quan tâm nó ư? Vậy chẳng phải nó sẽ được đằng chân lân đằng đầu sao?
- Tất cả mọi người nghe lệnh, từ hôm nay trở đi, cô gia không được rời khỏi phủ Bá Tước nửa bước. Bất cứ ai thấy hắn bước ra khỏi cửa, đều phải ngăn lại và đưa về, nghe rõ chưa. - Bá Tước lớn tiếng ra lệnh:
- Cho đến khi ta chính thức giải trừ lệnh cấm túc cho hắn mới thôi.
- Dạ vâng! – Mọi người đồng thanh hô lớn.
Sau đó dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Thẩm Lãng.
Nhìn có vẻ hả hê, đúng là cười trên nỗi đau của người khác.
...
Thế tử Kim Mộc Thông đang đọc binh thư.
Sáng nay gã bị mẫu thân đánh, thế tử cảm thấy là do gã đọc 《 Kinh Thi 》 mà bị ăn đòn.
Bởi vì trong Kinh Thi có rất nhiều thơ ca nam nữ yêu đương.
Cho nên, thế tử quyết định đọc binh pháp.
Chắc chắn lần này sẽ không sai nữa đâu.
- Cha mẹ nhất định hy vọng ta kế thừa truyền thống tổ tiên, nên đọc binh thư chắc họ sẽ vui.
Quả nhiên, một lát sau, cha mẹ đã đến.
- Cha mẹ, con đang đọc binh thư nè, con chắc chắn sẽ kế thừa thật tốt truyền thống tổ tiên, học tốt binh pháp.
Một lát sau, cái tên mập mạp này bị một đôi nam nữ có kinh nghiệm ấn lên ghế.
Người đàn ông dùng roi, người đàn bà dùng thước.
Bắt đầu đánh bôm bốp.
- Ui da, vì sao vậy ạ? Lẽ nào con đọc binh thư cũng sai rồi sao? Cũng phải chịu đòn sao? - Thế tử gào khóc hỏi.
Gã thực sự chẳng mắc lỗi gì, vẫn ngoan ngoãn đọc binh thư đó thôi, dù cho gã thực sự chẳng nhét vào đầu nổi một chữ.
Vì sao sáng mới đánh xong, tối lại bị đánh tiếp?
- Ối, ui da, cha mẹ, vì sao lại đánh con thế này!
Bá Tước và phu nhân không thèm trả lời, đánh xong liền bỏ đi.
Để lại thế tử chỉ biết nấc nghẹn không nói nên lời.
Kỳ thực, lần này Bá Tước và phu nhân đến đánh con trai hoàn toàn là tùy tâm sở chí, thần giao cách cảm.
Bởi vì Thẩm Lãng biểu hiện thông minh xuất sắc như thế, càng làm lộ rõ con trai họ quá lù đù.
Vốn dĩ Bá Tước đại nhân muốn dạy bảo Thẩm Lãng thật tốt, nhưng kết quả là ông còn chưa kịp bắt đầu dạy dỗ thì đã bị ngăn lại hết, hơn nữa phu nhân cũng thiên vị giúp đỡ Thẩm Lãng, khiến ông không thể nuốt trôi cục tức này.
Thế nên, con trai ruột liền xui xẻo.
...
Thẩm Lãng trở lại sân sau.
Mộc Lan mặc giáp toàn thân, đứng trong phòng.
- Phu quân đã về rồi, vậy ăn cơm đi. – Mộc Lan nói.
Thẩm Lãng kinh ngạc, hỏi:
- Mộc Lan, nàng ở nhà còn mặc áo giáp làm gì vậy?
Mộc Lan nói:
- Nhỡ phu quân xảy ra chuyện trong thành, thiếp sẽ dẫn binh vào thành cướp người về.
Thẩm Lãng ngạc nhiên, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Mặc dù giọng Mộc Lan rất bình thản, nhưng Thẩm Lãng lại cảm thấy vô cùng cảm động.
- Lại đây, phu quân giúp nàng cởi áo giáp xuống, chúng ta ăn cơm thôi. – Thẩm Lãng nói dịu dàng.
Mộc Lan kinh ngạc, sau đó nàng dang hai cánh tay, để Thẩm Lãng cởi giáp.
Vừa tháo xong áo giáp, Thẩm Lãng đã thở dồn dập hơn.
Bởi vì Mộc Lan bên trong mặc trang phục da rắn bó sát người, ôi chao, vóc người này quá bốc lửa!
Đặc biệt là vòng eo thon nhỏ như rắn, tràn đầy sự săn chắc, hấp dẫn vô cùng.
Còn có vòng mông tròn trịa dưới thắt lưng, đường cong vượt xa những nữ vũ công Samba, hình dạng hoàn hảo hơn nhiều, quả thực khiến người ta muốn bùng nổ.
Còn có đôi chân dài siêu cấp săn chắc mạnh mẽ nữa, kẹp một cái chắc hẳn sẽ quăng nửa cái mạng đi.
- Cảm ơn nàng, nương tử, đã luôn ở nhà chờ ta, sợ ta gặp chuyện không may. - Thẩm Lãng nói.
Mộc Lan nói:
- Phải, hôm nay phu quân thắng lợi lớn, khiến thiếp có một niềm vui và vinh quang bất ngờ. Thế nhưng, sau này phu quân làm việc vẫn nên suy nghĩ thật kỹ rồi hãy làm, nếu không thì phụ thân, mẫu thân, và cả thiếp nữa sẽ lo lắng cho chàng rất nhiều đấy.
- Ta biết mà. - Thẩm Lãng trong lòng càng thêm cảm động, nhẹ nhàng dùng hai tay ôm ngang eo Mộc Lan.
Mộc Lan hơi ngạc nhiên, vóc người ma quỷ thoáng cứng đờ một chút, nhưng lại chẳng ngăn cản.
Bởi vì Thẩm Lãng biểu hiện thực sự ấm áp, cảm động, tràn ngập thân tình khi ôm.
Thế nhưng, sau ba giây, tay Thẩm Lãng từ trên hông trượt xuống, đặt vào chỗ không nên đặt.
- Phu quân, tay chàng đặt ở đâu vậy?
Thẩm Lãng vội vàng đặt tay về chỗ cũ, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Nương tử, chuyện này không thể trách ta, chỉ có thể trách da thịt nàng quá trơn, khiến tay ta trực tiếp trượt xuống, ta thực sự không cố ý đâu.
- Ừ, lần sau không được viện lý do này nữa. – Mộc Lan bảo.
Thẩm Lãng dùng ngôn ngữ chính nghĩa thề thốt:
- Nương tử, ta xin thề, nếu có lần sau nữa, nương tử cứ giẫm lên đôi tay này.
Ba giây sau đó.
Mộc Lan trực tiếp bắt lấy tay Thẩm Lãng đang đặt trên mông nàng, nghiêm túc nói:
- Phu quân, nam tử hán nói phải giữ lời, đôi tay này của chàng nên băm đi.
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, vừa rồi chẳng qua ta thuận miệng nói chơi thôi. Lời của đàn ông làm sao có thể tin là thật? Thà tin ông già trăm tuổi lạc lối, cũng đừng tin miệng đàn ông ấy mà.
Mộc Lan bất đắc dĩ nhìn gương mặt cực kỳ đẹp trai của chồng nàng, thật khó tin rằng dưới khuôn mặt anh tuấn này, da mặt lại dày đến thế?
- Ăn cơm! – Mộc Lan rời khỏi 'móng vuốt gian manh' của Thẩm Lãng, đi đến bàn ăn.
Mộc Lan chắc chắn, nếu không phải thấy Thẩm Lãng đẹp trai như thế, nàng đã bắt đầu đánh rồi.
Sau khi ăn cơm xong, Mộc Lan rửa mặt, đánh răng sạch sẽ, rồi uống một ngụm nước hoa hồng ngậm trong miệng.
Ngay lập tức, miệng nàng đầy mùi thơm.
Sau đó, nàng lại mặc giáp vào.
- Nương tử, đã nửa đêm rồi nàng muốn đi đâu vậy? – Thẩm Lãng bèn hỏi.
Mộc Lan đáp:
- Dẫn đầu kỵ binh tuần tra ban đêm, tuần tra đường ven biển.
Thẩm Lãng cảm thấy đau lòng.
Mộc Lan nói:
- Phu quân hãy ở nhà, cố gắng đừng gây họa nhé.
...
Trong phòng, thế tử đang học bù.
Giờ học toán.
Thi cử không có môn toán, cho nên mặc dù toán học là một trong lục nghệ của quân tử, nhưng đa số thư sinh đều chẳng mảy may động đến nó.
Ngược lại, giới quý tộc lại đặc biệt coi trọng môn này, nhất là quý tộc có tiếng tăm, có đất phong, bởi vì nó thực sự rất thực dụng, cũng khiến người ta trở nên nhạy bén hơn.
Thế tử Kim Mộc Thông thở dài nói:
- Thầy Hứa ơi, thầy giải thích vì sao cuộc sống của trò cứ khó khăn thế này vậy? Trước đây, phụ thân mẫu thân đánh trò còn có lý do, bây giờ thậm chí còn lười tìm lý do luôn.
Thầy Hứa mà gã nhắc đến tên là Hứa Văn Chiêu, là bậc thầy toán học nổi danh nhất thành Huyền Vũ.
Vị Hứa Văn Chiêu này có vai trò rất quan trọng ở phủ Bá Tước, không chỉ là thầy dạy toán cho Kim Mộc Lan và Kim Mộc Thông, hơn nữa còn chịu trách nhiệm toàn bộ việc kết toán tiền tài, vật tư, mua bán qua lại của phủ Bá Tước, v.v...
Ông được xem như là một trong những phụ tá của Bá Tước đại nhân, cũng là quản sự có thực quyền ở phủ Bá Tước, chịu trách nhiệm toàn bộ phòng thu chi suốt hơn hai mươi năm.
- Thầy Hứa ơi, thầy nói xem, liệu trò có thực sự là con ruột của cha mẹ không? - Thế tử bèn hỏi.
Hứa Văn Chiêu nhẹ nhàng cười, tiếp tục cẩn thận làm việc của mình.
Công việc của ông rất quan trọng. Đất phong của phủ Bá Tước sản xuất, cùng với thu chi bên ngoài, tất cả tiền tài qua lại đều phải qua tay ông để làm sổ sách.
Cho nên ở phủ Bá Tước, ông cũng được xem là người quyền cao chức trọng.
Hứa Văn Chiêu dừng bút, trong đầu hiện lên khuôn mặt Thẩm Lãng, ngay lập tức trong mắt hiện lên một vẻ mịt mờ.
Kẻ nào cản trở đường của ta, sẽ là kẻ thù!
Do dự chỉ chốc lát, Hứa Văn Chiêu nói:
- Thế tử, Bá Tước đại nhân đánh cậu là vì Thẩm Lãng.
Thế tử hết hồn hỏi:
- Vì sao?
Hứa Văn Chiêu nói:
- Thẩm Lãng thanh danh bất hảo, trộm tiền bạc nhà họ Từ, đùa giỡn tỳ nữ nhà họ Từ rồi bị đuổi ra ngoài, vậy mà lại đến ở rể phủ Bá Tước. Bởi vì là tiểu thư Mộc Lan tự mình chọn lựa, nên Bá Tước đại nhân không cách nào từ chối được. Trong lòng ông buồn phiền, trách cậu không có tiền đồ, mới khiến tiểu thư Mộc Lan phải gả cho một người tiếng xấu như thế, vì thế mấy ngày hôm trước ông mới đánh cậu.
Thế tử Kim Mộc Thông chợt bật dậy, nói:
- Thì ra là thế!
Hứa Văn Chiêu lại nói:
- Bá Tước đại nhân hôm nay lại đánh cậu, là vì Thẩm Lãng vào sòng bạc làm hư danh tiếng phủ Bá Tước, nhưng hắn lại thắng Điền Hoành, vả lại dù sao cũng là con rể đến cửa, Bá Tước đại nhân không tiện đánh hắn, cho nên mới trút giận lên đầu thế tử.
Thế tử giận dữ, chợt đứng phắt dậy nói:
- Được lắm, ta đã tìm ra kẻ đầu sỏ khiến ta bị đánh, hóa ra là vì thằng khốn này!
Ngay lúc này, thư đồng bên cạnh Hứa Văn Chiêu tiếp lời:
- Đúng rồi thế tử, hôm nay ta còn thấy Băng nhi đang lén khóc nữa, hỏi nàng thế nào cũng chẳng chịu nói.
Thế tử càng thêm phẫn nộ, bảo:
- Nhất định là vì Thẩm Lãng, trước kia hắn đã đùa giỡn tỳ nữ nhà họ Từ, giờ lại đi đùa bỡn tỳ nữ nhà ta? Ngươi chính là một tên nhà quê sa cơ thất thế mà cũng dám ăn hiếp ta, ta tuyệt đối không buông tha ngươi!
Sau đó, thế tử chợt xông ra ngoài.
- Thẩm Lãng, tiểu gia nhất định phải đánh ngươi ra bã mới thôi!
Rồi thế tử bèn hỏi:
- Võ công Thẩm Lãng thế nào?
Hứa Văn Chiêu nói:
- Không biết võ công, tay trói gà không chặt, đi vài bước đã thở dốc.
Thế tử như được tiếp thêm dũng khí, tức sùi bọt mép, quát lớn:
- Đâu, đi với ta làm việc, cho hắn một trận.
Sau đó, thế tử Kim Mộc Thông bực bội mang theo mười mấy người, nổi giận đùng đùng xông về phía sân Thẩm Lãng.