Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Sự nghiệp 'ăn bám' đỉnh cao
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch giả: Nham Tặc
Bên ngoài vẫn vẳng đến giọng của Trương Tấn. Hắn nói:
- Chúng ta phải nắm bắt cơ hội, gia tộc họ Chúc cầu thân với phủ bá tước Huyền Vũ. Một khi Chúc Hồng Tuyết và Kim Mộc Lan thành hôn trước, thân phận hai người họ quá cao quý, hôn lễ của chúng ta sẽ không còn lộng lẫy như vậy nữa.
- Kim Mộc Lan, bá tước của phủ Huyền Vũ sao? – Giọng Từ Thiên Thiên có vẻ phức tạp.
- Đúng vậy! – Trương Tấn nói: – Nàng ấy được gọi là công chúa thành Huyền Vũ.
Giọng điệu của hắn càng thêm phức tạp.
Trương Tấn tiếp lời hỏi:
- Nàng thường xuyên gặp nàng ta phải không? Có đúng là xinh đẹp, võ công cao cường, binh pháp lợi hại như lời đồn không?
Từ Thiên Thiên đáp:
- Vị công chúa thành Huyền Vũ này vô cùng kiêu ngạo, sẽ không thích giao du với chúng ta đâu. Ngay cả tiểu thư nhà Thái Thú mời đến mà nàng ấy cũng chẳng thèm để ý tới.
- Người ta là dòng dõi quyền quý mấy trăm năm, đương nhiên phải kiêu ngạo rồi. – Trương Tấn nói: – À phải rồi, chuyện này là cơ mật, nàng đừng nói với bất kỳ ai nhé.
Từ Thiên Thiên dịu dàng đáp:
- Thiếp biết chuyện này quan trọng đến mức nào mà.
...
Sau khi Trương Tấn và Từ Thiên Thiên rời đi, Thẩm Lãng một lần nữa bước đến trước gương, khóe miệng nở một nụ cười châm chọc.
Thẩm Lãng hoàn toàn không hề bất ngờ trước cục diện hiện tại.
Khi đọc ký ức của thân thể này, Thẩm Lãng sớm đã phát hiện hơn hai tháng trước, Từ Thiên Thiên đã liên tục ám chỉ với hắn, ví dụ như 'có duyên không phận', hay 'cha mẹ trong nhà đặc biệt lo lắng cho Thẩm Lãng', v.v. Thế nhưng Thẩm Lãng trước đây trí thông minh rất thấp, làm sao hiểu được những lời bóng gió kia, nên hoàn toàn thờ ơ, vẫn vui vẻ sống ở nhà họ Từ.
Khi mọi ám chỉ của Từ Thiên Thiên đều không có tác dụng, nên một tháng trước, Thẩm Lãng bỗng nhiên mắc trọng bệnh, lý do cũng đã được chuẩn bị sẵn: tà khí chuyển sang người Thẩm Lãng.
Đương nhiên, Thẩm Lãng không thể chết ngay lập tức, nên nhà họ Từ đã mời hết đại phu này đến đại phu khác chữa trị cho hắn. Kết quả hiển nhiên là không cứu được. Thế nên, hơn một canh giờ trước, Thẩm Lãng của thế giới này đã chết.
Nhưng ai mà ngờ được, Thẩm Lãng từ trái đất lại chuyển kiếp đến đây, diễn ra màn chết đi sống lại này.
Có lẽ là bởi vì kính sợ kỳ tích Thẩm Lãng chết đi sống lại, hoặc là bởi vì những nguyên nhân khác, nhà họ Từ không trực tiếp giết người.
Công tử Trương Tấn quyền quý đã trực tiếp phá vỡ lớp màn che giấu, khiến Từ Thiên Thiên cũng phải lộ rõ bộ mặt thật, trực tiếp mở lời đuổi Thẩm Lãng ra khỏi nhà họ Từ, cắt đứt quan hệ vợ chồng.
Rõ ràng là quá vội vàng, sau khi xuyên không đến thế giới này, thân phận ở rể của hắn chỉ duy trì được hơn một canh giờ.
Chén cơm mềm của nhà họ Từ không ăn được nữa rồi, xem ra phải tìm một chén cơm khác mà ăn thôi.
Đương nhiên, làm một bác sĩ lại còn có khả năng như máy chụp X-quang, hắn nuôi sống bản thân và gia đình rất đơn giản, chỉ cần mở một y quán là ổn.
Thế nhưng đời trước hắn mỗi ngày đều phải chữa bệnh cứu người, thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi. Đời này hắn chỉ muốn hưởng thụ vinh hoa phú quý, sống một cuộc sống thoải mái mà thôi.
Khó khăn lắm mới chuyển kiếp, lại vẫn làm thầy thuốc sao? Chẳng phải sẽ chẳng có tiền đồ gì sao.
Khó khăn lắm mới có được một khuôn mặt đẹp trai như vậy, tất nhiên không thể lãng phí, nhất định phải nương tựa vào một thế lực còn mạnh hơn nữa.
Nhưng trước tiên, hắn cần phải cải thiện danh tiếng của mình, mang theo cái mác 'não tàn' thì làm sao có thể 'câu' được tiểu thư nhà giàu quý tộc xinh đẹp đây?
Trong vòng vài trăm dặm xung quanh có biết bao nhiêu kẻ lắm tiền, số tiểu thư chưa chồng không biết còn bao nhiêu người?
Thiên kim tiểu thư của phủ bá tước thành Huyền Vũ, không sai, chính là nàng ấy, vừa rồi Từ Thiên Thiên cũng đã nói, đây là thiên kim của gia tộc quyền thế trăm năm, công chúa thành Huyền Vũ!
...
Thẩm Lãng không có bất cứ thứ gì để dọn dẹp, bởi vì bên trong nhà họ Từ không có bất cứ tài sản nào của hắn, nên đành phải rời đi thôi.
Hắn không thể chờ đợi được nữa, nhất định phải nhanh chóng thực hiện 'sự nghiệp ăn bám' vĩ đại.
- Rầm!
Cánh cửa phòng lại một lần nữa bị mở toang, nhưng lần này là bị phá tung.
Từ quản gia dẫn theo bốn tên gia đinh có võ xông vào, chỉ tay vào Thẩm Lãng lạnh lùng nói:
- Gan lớn thật đấy Thẩm Lãng! Sau khi cái tên khố rách áo ôm nhà ngươi đến ở rể nhà họ Từ, không chỉ ăn cắp tiền bạc trong phủ, còn vô lễ với nha hoàn, hành vi phạm tội này đáng lẽ phải bị đánh chết ngay tại chỗ, nhưng nhà họ Từ chúng ta lương thiện, tạm thời tha cho cái mạng chó của ngươi. Lão gia có lệnh, giải trừ quan hệ hôn nhân giữa Thẩm Lãng và tiểu thư, lập tức tống cổ nó ra khỏi nhà họ Từ!
Trong lòng Thẩm Lãng lại cười thầm một tiếng.
Lúc này mới đúng là đang tự tạo lý do để đuổi Thẩm Lãng đi, nhất định phải hắt nước bẩn lên người hắn.
Ở rể nhà họ Từ mấy tháng này, hắn ngay cả nửa đồng bạc cũng chưa từng chạm vào, chưa nói đến chuyện ăn cắp tiền bạc, còn chuyện vô lễ với nha hoàn thì càng hoang đường hơn.
- Vì cái mạng nhỏ của ngươi, vì mạng cha mẹ và em trai ngươi, sau khi ra ngoài ngươi nên biết phải nói thế nào rồi chứ. – Từ quản gia lạnh giọng nói: – Thiếu chút nữa thì quên mất ngươi là một tên 'não tàn', ngươi nhớ kỹ đấy cho ta. Sau khi ra ngoài ngươi phải nói là ngươi đã trộm tiền nhà họ Từ, vô lễ với nha hoàn nhà họ Từ, nên mới bị đuổi ra ngoài. Nói sai dù chỉ nửa câu, cả nhà ngươi đều có thể gặp nạn, hiểu chưa?
- Hiểu rồi. - Thẩm Lãng đáp.
- Cút đi. - Từ quản gia nói.
- Ôi chao, đến lúc phải đi thật rồi. – Thẩm Lãng bước ra ngoài.
- Chậm đã! – Từ quản gia quát lạnh: – Lục soát người nó, cái thứ hạ đẳng tay chân không sạch sẽ này, đừng để nó trộm dù chỉ nửa đồng bạc của nhà.
Mấy tên gia đinh tiến đến lục soát, Thẩm Lãng toàn thân không có lấy nửa món đồ.
- Bộ quần áo tơ lụa trên người ngươi, cũng đáng giá mấy đồng bạc đấy, loại người sa cơ thất thế như ngươi cả đời cũng không có cơ hội mặc, coi như tiện nghi cho ngươi vậy. – Từ quản gia phất phất tay nói: – Thị vệ, mau đuổi Thẩm Lãng ra ngoài!
Cứ như vậy, Thẩm Lãng bị mấy tên gia đinh đuổi ra khỏi đại viện nhà họ Từ.
...
Khi bị đuổi ra khỏi nhà họ Từ, dọc đường đi, các nha hoàn đều chỉ trỏ về phía hắn.
- Thứ rác rưởi này cuối cùng cũng bị đuổi ra ngoài.
- Hắn ta là một tên khố rách áo ôm, ở nhà họ Từ ăn uống miễn phí mấy tháng, đã là quá hời cho hắn rồi.
- Tiểu thư là nhân vật nào chứ, lại phải làm vợ trên danh nghĩa cho hắn suốt mấy tháng, rõ ràng là một sự nhục nhã.
- Nhưng mà, hắn thật sự rất tuấn tú.
- Dáng dấp đẹp trai thì có ích gì chứ, so với heo còn ngu hơn, hoàn toàn là một thứ rác rưởi sai trái toàn tập.
Nhà họ Từ rất lớn, tòa phủ đệ rộng mấy chục mẫu, đi hết cũng mất mấy phút.
- Cút đi, về cái căn nhà tồi tàn ở quê của ngươi mà ở. – Một tên gia đinh gắng sức đẩy Thẩm Lãng về phía trước.
Thẩm Lãng lảo đảo một phen, bước ra khỏi cổng lớn.
- Rầm! – Phía sau cổng vang lên tiếng đóng cửa.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời, một vầng trăng sáng đã nhô lên cao, trời đã tối hẳn.
Trong đầu suy nghĩ một chút, tìm được hướng về nhà trong trí nhớ, Thẩm Lãng đi về phía tây bắc.
Nơi đây cách nhà hắn chừng bốn mươi mấy dặm, phải đi một đoạn đường dài, hơn nữa trời đã là nửa đêm rồi.
Đi được mấy trăm mét, Thẩm Lãng không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua đại viện nhà họ Từ.
Hắn phải trả thù, hơn nữa phải thật nhanh, không quá ba ngày!
Hơn nữa, kế tiếp, hắn sẽ trả thù liên tục không ngừng, quân tử báo thù, từ sáng sớm đến tối mịt luôn.
...
Từ Thiên Thiên đứng trên lầu cao nhất, nhìn bóng dáng Thẩm Lãng rời đi.
- Thằng nhóc này mạng lớn thật. - Phía sau truyền đến một giọng đàn ông trung niên, đó chính là kẻ gây dựng cơ nghiệp, đại gia chủ nhà họ Từ – Từ Quang Doãn.
- Phụ thân, hôm nay chúng ta làm quá trắng trợn rồi. - Từ Thiên Thiên cau mày nói: - Làm như thế sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của con.
- Không còn cách nào khác đâu. - Gia chủ họ Từ nói: - Công tử Trương Tấn nhất định phải chứng kiến cảnh đó, nhà họ Từ chúng ta phát triển đến ngày hôm nay, cần dựa vào một chỗ dựa vững chắc, công tử Trương Tấn là chàng rể tốt nhất mà chúng ta có thể sánh đôi, để hắn vui là quan trọng nhất, còn danh tiếng nhà chúng ta thì không sao cả.
- Vâng. - Từ Thiên Thiên đáp.
- Nói thêm nữa, thằng đần Thẩm Lãng này quá thành thật rồi, sau khi về nó sẽ không dám nói lung tung đâu. – Gia chủ họ Từ lại tiếp lời: – Đương nhiên nếu nó dám nói lung tung, nói không chừng cả nhà nó sẽ phải vào chốn tù tội.
Từ Thiên Thiên lại nhíu mày, nàng cảm thấy cha mình không nên nói ra những lời này.
...
Bóng đêm vắng lặng, ánh trăng dù tỏa sáng nhưng vẫn còn lờ mờ, Thẩm Lãng đi suốt đêm trên con đường về nhà, trên đường chỉ có tiếng giun dế kêu vang làm bạn.
Đi chừng mười mấy dặm, bỗng nhiên có mấy bóng người chặn đường hắn. Năm võ sĩ cầm đao vây hắn, ba tên ở phía trước, hai tên ở phía sau.
Nơi đây là vùng hoang vu dã ngoại, không một bóng người.
- Thẩm công tử, mời theo chúng ta đi một chuyến.
Một miếng vải bố lập tức bịt miệng hắn lại, khiến hắn không thể kêu lên, một miếng vải bố khác lại bịt mắt hắn.
Tiếp đó, năm người dẫn Thẩm Lãng vào trong rừng, đi vòng vèo bảy tám vòng, mất gần một khắc.
Một lát sau, Thẩm Lãng được dẫn đến một chỗ rồi dừng lại.
Có người tháo tấm băng che mắt Thẩm Lãng ra. Rõ ràng, đây là một nghĩa địa hoang vắng.
Tổng cộng có tám người, đều cầm đao.
Có bốn người đang đào hố, một cái hố rất sâu và dài.
- Bang chủ, đào hố xong rồi.
- Ra tay đi! - Một giọng nói khàn khàn vang lên: - Mời Thẩm công tử xuống hố, sau đó lấp đất lại. Sau đó nhớ kỹ đốt chín ngọn nến và nhang khói, để Thẩm công tử khỏi phải đi một mình lạnh lẽo.
Đây là muốn chôn sống Thẩm Lãng!
Chôn sống!
- Khoan đã! – Thẩm Lãng nói: – Điền bang chủ, mạng của ngài không còn sống được bao lâu nữa đâu!
...