Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 6: Chuyện không như dự tính
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lãng bị bịt miệng nên không thể kêu thành tiếng, chỉ phát ra những âm thanh ư ử. Đối phương vốn dĩ chẳng hiểu hắn đang nói gì, hoàn toàn không để tâm.
Vì vậy, Thẩm Lãng nhìn chằm chằm vào tên thủ lĩnh.
Gã đàn ông này khoảng hơn ba mươi tuổi, trên mặt có hai vết sẹo, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt tàn nhẫn, trên người mặc giáp nhẹ.
Thẩm Lãng có ấn tượng với gã đàn ông hung tợn này, vì hắn từng gặp y nhiều lần.
Người này tên là Điền Hoành, là bang chủ hắc đạo nổi danh trong phạm vi trăm dặm. Y có hàng trăm tên thuộc hạ liều mạng, chuyên làm nghề cá cược, kinh doanh kỹ viện, cò mồi, tàn nhẫn độc ác, không biết đã giết bao nhiêu người.
Y còn có một thân phận chính thức khác: thủ lĩnh dân quân thành Huyền Vũ.
Những kẻ đó đẩy Thẩm Lãng xuống hố rồi lấp đất lại.
Người bình thường chắc đã sớm khóc lóc om sòm, thậm chí sợ đến mức mất kiểm soát. Nhưng Thẩm Lãng từ đầu đến cuối vẫn hết sức bình tĩnh, lúc đầu nhìn chằm chằm vào mặt Điền Hoành, sau đó lại dò xét y từ trên xuống dưới với ánh mắt vô cùng kỳ lạ.
Hắn đang dùng thị lực như máy chụp X-quang để dò xét, ánh mắt đó khiến người ta phải rợn người.
Điền Hoành cuối cùng không kìm được sự tò mò, y giơ tay lên. Ngay lập tức, bốn tên thuộc hạ ngừng lấp hố.
Điền Hoành đi đến trước mặt Thẩm Lãng, xé miếng vải bịt miệng hắn ra rồi hỏi:
- Ngươi đang nhìn cái gì?
Thẩm Lãng nói:
- Trong cơ thể ngươi có một cây kim, nếu không lấy ra, sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn không nói dối, trong cơ thể Điền Hoành quả thật có một cây kim bạc hết sức nhỏ, lúc này đang nằm trong phổi. Nếu không phải ánh mắt hắn có tầm nhìn như máy X-quang, căn bản không thể nhìn ra được.
Vừa nghe lời Thẩm Lãng nói, Điền Hoành hết sức ngạc nhiên.
Thẩm Lãng nói tiếp:
- Cây kim đó hiện đang nằm ở động mạch phổi của ngươi, sẽ di chuyển theo mạch máu. Nếu không lấy nó ra, một khi tiến vào não, ngươi sẽ chết.
Điền Hoành càng thêm kinh ngạc, không thể tin được mà hỏi:
- Làm sao ngươi biết?
Đây là một bí mật, ngay cả vợ Điền Hoành cũng không hề hay biết, vậy mà thằng tiểu bạch kiểm đần độn trước mắt y lại biết. Thật là quái lạ!
Thẩm Lãng nói:
- Ta có thể giúp ngươi lấy nó ra.
Điền Hoành nhìn Thẩm Lãng rất lâu rồi nói:
- Ai cũng nói ngươi là một thằng ngốc, xem ra không đúng lắm thì phải.
Thẩm Lãng nói:
- Cây kim nhỏ này nhất định phải lấy ra, nếu không ngươi sẽ chết. Chỉ có ta mới có thể giúp ngươi.
- Nhưng điều kiện là ta phải tha mạng cho ngươi, đúng không? - Điền Hoành nói:
- Ngươi không muốn biết ai đã sai ta giết ngươi sao?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Ta không cần hỏi cũng biết là ai.
Điền Hoành nheo mắt lại, nói:
- Ngươi tuyệt đối không ngốc!
Sau đó, y lắc đầu nói:
- Nhưng rất tiếc, ta không thể đồng ý với ngươi.
Thẩm Lãng nheo mắt lại. Hắn vốn tưởng rằng giao dịch này sẽ rất ổn thỏa, bởi cho dù có người bỏ tiền sai Điền Hoành giết hắn, thì tiền bạc nào quan trọng bằng mạng sống của bản thân. Thẩm Lãng có thể cứu tính mạng Điền Hoành, y không có lý do gì để không đồng ý, không có lý do gì để không tha cho Thẩm Lãng.
Vậy thì chỉ có một nguyên nhân.
Điền Hoành không thể lấy cây kim bạc trong cơ thể ra, chỉ vì có người đã đưa cây kim đó vào người y, khiến y không cách nào chống đối lại.
Chuyện này chắc chắn có khúc mắc gì đó từ trước.
Rắc rối rồi đây. Đối phương không thể lấy cây kim ra, Thẩm Lãng cũng không thể dùng y thuật lợi hại của mình. Giao dịch này coi như không thành.
Điền Hoành nói:
- Đệ đệ ngươi nợ chúng ta một khoản tiền.
Đệ đệ mình thiếu tiền sao?!
- Ba tháng trước, phụ thân ngươi bị thương. Vì cứu lão, đệ đệ ngươi đã đến cửa tiệm vay mười lượng vàng để mời đại phu chữa trị. Hiện tại, lãi mẹ đẻ lãi con, số tiền đã lên tới một trăm lượng vàng.
Khoản này còn tệ hơn cả vay nặng lãi, chỉ ba tháng mà cả vốn lẫn lãi đã tăng gấp mười lần.
Nhưng Thẩm Lãng không quan tâm chuyện lãi suất, mà là chuyện phụ thân hắn bị thương!
Ba tháng trước, cũng là lúc hắn ở rể nhà họ Từ. Phụ thân từng đến nhà họ Từ gây rối, muốn đưa Thẩm Lãng về nhà. Kết quả bị gia đinh nhà họ Từ đuổi ra, chắc chắn là ông đã bị đánh trọng thương. Khi đó Thẩm Lãng là kẻ ngu dốt hồ đồ, đương nhiên không biết chuyện này.
Vốn dĩ Thẩm Lãng rõ ràng là vô phương cứu chữa, vì hắn mê đắm loại con gái như Từ Thiên Thiên mà chẳng thèm đếm xỉa đến phụ mẫu. Một kẻ rác rưởi ngu xuẩn đến mức này, căn bản không đáng để phụ mẫu nuông chiều như thế.
- Bởi vì nhà ngươi không đủ tiền trả, nên ta mới chôn sống ngươi. Chuyện này không liên quan đến ai khác, hiểu chưa? - Điền Hoành nói:
- Đương nhiên, để ép đòi nợ, chúng ta sẽ đến phá nhà ngươi, hơn nữa sẽ xử lý cả đệ đệ, phụ mẫu ngươi luôn thể.
Thẩm Lãng hiểu rõ, từ rất sớm đã có người trả tiền sai Điền Hoành làm việc, nhưng đối phương muốn tìm một lý do chính đáng. Vì vậy, lấy cớ thiếu nợ để diệt cả nhà, đúng là một kế không tồi.
- Ngươi và ta không thù không oán, hơn nữa ngươi cũng không ngu xuẩn như trong lời đồn. - Điền Hoành nói:
- Nhưng ta vẫn phải giết ngươi, xin lỗi nhé.
Sau đó, y đứng lên ra lệnh:
- Cho hắn một nhát dao thật dứt khoát đi, giết trước rồi chôn.
- Vâng!
Một tên võ sĩ tiến lên, rút đao chém thẳng xuống cổ Thẩm Lãng, định kết thúc tính mạng hắn.
- Khoan đã! - Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Có người ra bao nhiêu tiền để ngươi giết ta? Ta sẽ trả ngươi gấp mười lần, một nghìn lượng vàng!
Lời này vừa thốt ra, lưỡi đao của tên võ sĩ đang kề ngang cổ Thẩm Lãng chỉ còn cách ba tấc.
Điền Hoành sửng sốt. Thẩm Lãng này không phải hạng ngốc, quả thực còn cực kỳ thông minh. Từ cuộc đối thoại đơn giản vừa rồi, hắn đã nghe ra người khác ra giá một trăm lượng vàng.
- Chà, ta thật sự động lòng.
Thế nhưng Điền Hoành nói tiếp:
- Nghe có vẻ rất hấp dẫn. Nhưng mà... Nhà ngươi nghèo rớt mồng tơi, phụ thân ngươi đến giờ vẫn nằm liệt giường, đệ đệ ngươi lại bị người ta đánh gãy cả hai chân. Ngươi ngay cả một lượng vàng cũng không có, nói gì đến một nghìn lượng vàng.
Tất cả tội lỗi này đều do Thẩm Lãng trước đây gây ra, bởi sự ngu xuẩn của hắn và sự độc ác của nhà họ Từ, khiến phụ thân và đệ đệ đều bị thương nặng, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.
- Đây là một khoản tiền lớn, ngươi không thể nào có được. - Điền Hoành nói tiếp.
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng ngươi có thể đánh cược một phen. Nhỡ đâu cá cược thắng, ngươi sẽ kiếm được một khoản tiền kếch xù. Dù cho cược thất bại, cũng chẳng qua chỉ làm chậm mấy ngày ngươi giết ta mà thôi, điều này cũng chẳng trì hoãn việc ngươi nhận một trăm lượng vàng từ nhà họ Từ đâu.
Điền Hoành thoáng do dự. Thẩm Lãng muốn trong vòng mười ngày lấy ra một nghìn lượng vàng, thoạt nhìn hoàn toàn không thể nào. Thế nhưng vừa rồi, đối phương lại có thể nhìn ra trong cơ thể y có ngân châm, lại còn nằm trong phổi, quả thật rất kỳ lạ.
Thẩm Lãng nói:
- Mười ngày, một nghìn lượng vàng.
Điền Hoành nhìn chăm chú gương mặt khôi ngô của Thẩm Lãng, đắn đo hồi lâu, cuối cùng mở miệng đáp:
- Ba ngày, ta chỉ cho ngươi ba ngày!
Thẩm Lãng đã hiểu. Điền Hoành hứa với nhà họ Từ cũng là ba ngày, trong vòng ba ngày giết xong Thẩm Lãng là sẽ có ngay một trăm lượng vàng.
- Tốt lắm, ta hứa. - Thẩm Lãng khẳng định.
Điền Hoành ra lệnh:
- Kéo hắn lên!
Bốn tên võ sĩ bắt đầu đào, kéo Thẩm Lãng từ trong hố lên. Tuy nhiên, trên người mấy kẻ này lại không có giấy bút.
Thẩm Lãng trực tiếp xé một mảnh nội y lụa trắng, cắn đứt ngón tay mình, dùng máu tươi viết giấy nợ, thiếu Điền Hoành một nghìn lượng vàng, sau đó ký tên mình.
Vừa viết, hắn vừa thầm mắng: cái loại bàn tay vàng chó má gì thế này, căn bản không bằng tiền, cuối cùng vẫn là vàng bạc mới cứu mạng được ông đây.
Điền Hoành nhận tờ giấy nợ viết bằng máu tươi này, rồi lại quan sát Thẩm Lãng một lúc.
Đây là Thẩm Lãng với trí tuệ cực thấp trong lời đồn sao? Thật sự quá hoang đường.
- Trong vòng ba ngày phải giao ra một nghìn lượng vàng, nếu không ta sẽ giết cả nhà ngươi! - Điền Hoành hô lên:
- Thập Tam, Thập Tứ, hai đứa bây hộ tống công tử Thẩm Lãng về nhà, đi theo hắn suốt ba ngày.
- Dạ! - Hai tên võ sĩ đáp lời.
Sau đó, Điền Hoành cùng ba tên võ sĩ khác liền rời đi.
- Thẩm Lãng, ngươi nhớ kỹ cho ta, nội trong ba ngày, một nghìn lượng vàng, nếu không ta sẽ giết cả nhà ngươi!
Thế rồi, không còn thấy bóng dáng y nữa, nhưng giọng điệu lạnh lẽo kia vẫn theo gió bay vào tai Thẩm Lãng.
- Không thành vấn đề. – Não Thẩm Lãng hoạt động cực kỳ nhanh.
Hắn đã nghĩ ra một biện pháp thật nhanh, chẳng những có thể kiếm được một khoản tiền kếch xù, còn có thể bảo vệ người nhà, mà quan trọng nhất là có thể trả thù nhà họ Từ!
Nhất cử tam đắc!