Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 50: Màn Vả Mặt Đau Đớn, Nhục Nhã Tột Cùng
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Văn Chiêu nhìn rất rõ. Chín câu hỏi trước, Thẩm Lãng chỉ mất vài phút, không hề có quá trình tính toán công thức nào, gần như chỉ liếc mắt một cái là viết ra đáp án. Ông ta vốn tưởng rằng Thẩm Lãng viết bừa. Thật không ngờ, tất cả đều chính xác. Chuyện này quá hoang đường. Chín câu hỏi này đã là những câu hỏi siêu khó, toàn bộ thành Huyền Vũ cơ bản chẳng mấy ai làm được. Ngay cả Hứa Văn Chiêu, cũng phải mất không ít thời gian, trải qua tính toán công thức, mới có thể giải hết. Thẩm Lãng chỉ mất mấy phút thôi. Hắn, hắn làm sao có thể? Quan trọng là, hắn không thèm dùng que tính, vậy làm sao hắn tính toán công thức được? Thẩm Lãng trước giờ chưa từng tiếp xúc với môn toán, chẳng lẽ là trời sinh đã biết? Cái này quá kinh khủng rồi.
Hứa Văn Chiêu nhắm mắt lại, để làm dịu tâm trạng, sau đó đi xem câu hỏi thứ 10. Chín câu hỏi trước Thẩm Lãng đều đáp đúng, Hứa Văn Chiêu đằng nào cũng mất mặt rồi. Mà câu thứ 10 kia, chính là đỉnh cao danh dự của môn toán, là cuộc thi đấu trí tuệ thực sự.
20 cây, mỗi hàng trồng 4 cây, tối đa trồng được mấy hàng?
Câu hỏi này là ông ta xem từ sách toán cổ, mất mười mấy năm mới nghĩ ra cách sắp xếp thành 14 hàng. Hứa Văn Chiêu chắc chắn Thẩm Lãng không thể giải ra, bởi vì đây là toán học cao cấp thực sự. Nhưng mà...
Chỉ nhìn thoáng qua thôi.
Hứa Văn Chiêu cảm giác da đầu tê dại, từng đợt sởn gai ốc chạy dọc sống lưng. Trời ạ, Thẩm Lãng... Ngươi điên rồi sao? Không phải, trời ơi, ông điên rồi sao?
Đây là bài hình học, vừa nhìn là hiểu ngay. Hứa Văn Chiêu liếc mắt liền biết, Thẩm Lãng giải được nhiều hơn 13 hàng. Sau đó, ông ta bắt đầu đếm. 15, 16, 17, 18... 23! Đủ 23 hàng!
Khiến người ta hoài nghi nhân sinh, rợn cả tóc gáy! Mà sao hắn làm được chứ? 20 cây, mỗi hàng 4 cây, ngươi trồng ra 23 hàng. Ngươi làm như thế nào đấy? Ngươi là người hay quỷ chứ?
Hứa Văn Chiêu ta đây đã mất mười mấy năm, mới trồng ra 14 hàng kia. Quan trọng là Thẩm Lãng mới mất bao lâu nhỉ? Không đến nửa canh giờ! Trong nháy mắt ấy, Hứa Văn Chiêu thực sự hoài nghi trí thông minh của mình, hoàn toàn nản lòng thoái chí.
Ông ta có niềm đam mê lớn với môn toán, hơn nữa trình độ còn rất cao. Tuy rằng chưa có thành tựu gì trong khoa cử, nhưng về môn toán, ông ta cảm thấy không ai là đối thủ của mình. Chính bởi thế, ông mới quản lý toàn bộ sổ sách phủ Bá Tước, đóng vai trò quan trọng trong phủ Bá Tước. Vì vậy ông rất kiêu ngạo. Nhưng mà, ông ta phát hiện thành tựu toán học của mình đã bị nghiền nát thành một đống cặn bã. Vậy làm sao ông ta có thể không suy sụp?
...
Phu nhân đang vẽ tranh. Võ công bà rất cao, nhưng vì từ nhỏ bị ép luyện, nên bà vốn không thích. Bà chỉ thích hội họa. Và bà vẽ rất đẹp. Tóm lại, từ trên xuống dưới phủ Bá Tước, không ai dám nói tranh của bà không đẹp. Lúc này, người hầu của Bá Tước đại nhân từ ngoài vội vàng chạy đến báo:
- Phu nhân, chủ nhân mời phu nhân đến học đường một chuyến.
Phu nhân thờ ơ đáp:
- Sao thế? Kim Mộc Thông lại bị đánh à? Vậy cứ để thầy đồ đánh đi.
Người hầu của Bá Tước đại nhân nói:
- Không phải thế tử chịu đòn, là...
Gã còn chưa nói hết lời, Bá Tước phu nhân bảo:
- Thầy đánh trò là chuyện bình thường, người khác bị đánh cũng vậy thôi.
Người hầu giải thích:
- Là cô gia Thẩm Lãng, Hứa Văn Chiêu muốn đánh cô gia Thẩm Lãng 100 roi.
- Véo... – Cây cọ trên giấy Tuyên Thành xẹt một đường thật dài. Bức tranh của phu nhân hỏng rồi.
- Hứa Văn Chiêu hắn bị làm sao vậy? Đầu óc hắn bị úng nước rồi sao? - Bá Tước phu nhân giận dữ thét lên:
- Lãng nhi thông minh đến nhường nào, ngoan ngoãn như vậy, hắn cũng dám đánh sao?
Nói rồi, bà lập tức quăng cây cọ, nhanh chóng đi đến học đường. Gã người hầu theo phía sau, đuổi không kịp bà, trong lòng gã không khỏi cảm thấy buồn thay cho thế tử một chút.
...
Hứa Văn Chiêu cầm bài giải của Thẩm Lãng, hai tay run, sắc mặt tái nhợt. Tiếp theo ông ta phải làm gì đây? Thật sự chẳng lẽ phải nhận thua, trước mặt mọi người đi xin lỗi thằng nhãi Thẩm Lãng sao? Vậy thể diện của ông ta còn đâu nữa? Sống trên đời, thể diện quan trọng lắm. Không được, tuyệt đối không xong!
Hứa Văn Chiêu bỗng cố tình xé nát bài thi của Thẩm Lãng, quở trách rằng:
- Trò viết lộn xộn cái gì đây, một đề cũng không đáp đúng!
Dù sao cũng xé bài rồi thì coi như chết không đối chứng. Thấy cái cảnh này, Thẩm Lãng thực sự kinh ngạc. Hứa Văn Chiêu này không chỉ lòng dạ hẹp hòi, quả thực là nhân cách có vấn đề. Chẳng lẽ các nhà toán học chỉ có EQ như thế này sao? Bá Tước đại nhân sao có thể chịu đựng đến giờ?
Bá Tước đại nhân nhíu mày. Dù cho Thẩm Lãng không đáp đúng đề nào, ngươi cần gì phải xé nát đáp án của nó? Hứa Văn Chiêu cầm bài giải của Thẩm Lãng xé nát xong, lạnh giọng phán rằng:
- Toàn bộ làm sai, lộn xộn hết, trò nói xem nên làm gì đây?
Nhưng mà...
Thẩm Lãng chẳng hề lo lắng chút nào, bởi vì từ trước đến nay hắn vốn thích nghĩ đến mặt xấu nhất của con người, nên đã sớm chuẩn bị từ lâu.
- Vừa rồi thừa thời gian, cho nên học trò đã viết hai bản đáp án nhé.
Thẩm Lãng đưa cho thầy đồ Lâm dạy 《 Kinh Dịch 》 nói:
- Thầy cũng tinh thông môn toán, giúp học trò xem một chút, học trò đáp đúng mấy câu ạ?
Lời này vừa ra, Hứa Văn Chiêu lập tức sửng sốt. Thẩm Lãng ngươi giỏi thật, ngươi lại nham hiểm đến thế sao?! Thân thể ông ta bỗng chao đảo, gần như muốn bất tỉnh. Lão thầy đồ tiếp nhận bài giải của Thẩm Lãng rồi nói:
- Người nghiên cứu 《 Kinh Dịch 》 đều yêu thích toán học. Tuy rằng trình độ môn toán của ta không bằng Hứa tiên sinh, thế nhưng đúng sai ta vẫn biết.
Sau đó, thầy đồ bắt đầu chấm bài thi. Sau khi xem từ đầu đến cuối, thầy đồ hoàn toàn kinh ngạc và sững sờ. Ông lão vốn tràn đầy tin tưởng vào Thẩm Lãng, cảm thấy ít nhất hắn có thể đáp đúng 3 đến 4 đề. Nhưng mà thật không ngờ, đúng hết tất cả!
Những đề trong bài này, thực sự vô cùng xảo quyệt. Nhưng thú vị nhất vẫn là đề cuối cùng. Lão cũng nghiên cứu nhiều năm. Hứa Văn Chiêu xếp được 14 hàng, lão xếp được 15 hàng, chẳng qua lão không thể hiện ra mà thôi, nhưng trong lòng ông lão vẫn âm thầm đắc ý. Thật không ngờ, Thẩm Lãng lại xếp được tới 23 hàng?
Cái này... cũng quá nghịch thiên rồi! Cái này... quả thực là thiên tài toán học!
Bá Tước đại nhân ở bên cạnh liền hỏi:
- Lâm tiên sinh, như thế nào?
Lão thầy đồ Lâm tiên sinh dạy Kinh dịch cúi lạy Bá Tước đại nhân rồi nói:
- Chúc mừng chủ nhân, có được một thiên tài toán học! Lão phu chưa từng nghe qua, cũng mới thấy lần đầu!
Bá Tước đại nhân nói:
- Vậy, nó đáp đúng mấy câu?
Lâm tiên sinh nói:
- Đáp đúng hết, hơn nữa trình độ toán học của Thẩm Lãng, đã vượt xa ranh giới của mười câu này, lão phu tự thấy không bằng.
Bá Tước đại nhân nhất thời không thể tin nổi, ông vui mừng khôn xiết. Lúc trước thằng con rể này đã khiến ông ngạc nhiên và vui mừng mấy lần, nhất là trí nhớ siêu phàm của hắn. Nhưng môn toán cần phải có thầy dạy mới hiểu chứ? Chẳng lẽ có người trời sinh đã biết ư?
- Lãng nhi, con làm sao được vậy? - Bá Tước đại nhân không nhịn được liền hỏi.
Thẩm Lãng đáp:
- Nhạc phụ đại nhân, con tự học đấy ạ.
Bá Tước đại nhân bảo:
- Nhưng mà không có thầy dạy, sao có thể tự học đến được trình độ này?
Thẩm Lãng đáp:
- Nhạc phụ đại nhân, có đôi khi thiên tài xuất chúng đến mức thực sự khiến người ta tuyệt vọng. Bởi vì con đường toán học dựa vào 99% tài năng, còn 1% là sự siêng năng.
Lần này đến Kim Mộc Thông cũng chẳng thèm để ý đến hắn, ngay cả Bá Tước đại nhân cũng chẳng muốn nghe nữa. Khó trách Thẩm Lãng ngươi không có bạn!
Tiếp đó, Bá Tước đại nhân muốn trực tiếp chất vấn Hứa Văn Chiêu vì sao phải xé bài giải của Thẩm Lãng, nhưng ông nghĩ ở đây còn có mười mấy học trò, liền im lặng không nói. Vả mặt trước mặt nhiều người, Bá Tước đại nhân vẫn không làm được. Nhưng mà, Thẩm Lãng lại thích nhất làm chuyện này.
- Hứa tiên sinh, vừa rồi vì sao thầy lại xé bài giải của học trò, chẳng lẽ thầy muốn hủy diệt mọi bằng chứng? - Thẩm Lãng liền hỏi.
Lập tức, sắc mặt Hứa Văn Chiêu xanh mét, tức giận đến nghiến răng ken két. Thẩm Lãng nói:
- Hứa tiên sinh, thầy từng nói, đáp đúng năm câu thầy sẽ xin lỗi học trò. Giờ học trò đáp đúng mười câu, thì nên làm thế nào đây?
- Đương nhiên, để thầy nhận lỗi với học trò, học trò cũng không dám ép buộc, dù sao học trò cũng là người tôn sư trọng đạo. Nhưng mà Hứa tiên sinh ngài làm thầy người ta, nhất định phải nói được làm được.
Lời này vừa dứt, toàn bộ mười mấy học trò đều hưng phấn. Cảnh này mấy chục năm khó gặp lắm nha. Cái ông Hứa Văn Chiêu hắc xì dầu kia hôm nay bị mất mặt rồi sao? Lập tức, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về Hứa Văn Chiêu. Toàn thân Hứa Văn Chiêu nóng bừng, đây là giờ phút ông ta chưa từng mất mặt như vậy bao giờ, thực sự hận không thể có một cái khe nứt dưới đất để chui xuống. Thật chẳng lẽ phải đi xin lỗi thằng tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng miệng còn hôi sữa sao? Thể diện của ông ta còn gì nữa? - Hừ, không còn phép tắc, còn thể thống gì nữa?
Sau đó, Hứa Văn Chiêu liền muốn bỏ đi ngay. Hứa Văn Chiêu muốn giở trò ăn vạ. Ông ta đã quyết định, cùng lắm thì sau này ông ta không dạy học nữa, chỉ chuyên quản lý sổ sách phủ Bá Tước, cũng không cần gặp những học sinh này. Thế nhưng lúc này, Bá Tước đại nhân lên tiếng.
- Hứa tiên sinh, người làm thầy, quan trọng nhất là lời nói và việc làm đều phải mẫu mực, làm gương tốt.
Đối với Bá Tước đại nhân, giọng điệu khi ông nói những lời này đã khá nặng nề. Hứa Văn Chiêu muốn phất tay áo bỏ đi, nhưng cuối cùng vẫn không dám, dù sao đây cũng là chủ tử của ông. Ngay sau đó, Bá Tước phu nhân yểu điệu bước đến, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định:
- Đã làm sai chuyện, thì phải gánh chịu. Đã nói, thì phải làm.
Hứa Văn Chiêu là họ hàng xa của phu nhân, cho nên Bá Tước phu nhân cũng coi như là chỗ dựa của ông ta. Cả hai chủ nhân đều lên tiếng, ông ta cũng không dám làm càn quá mức. Thế là, Hứa Văn Chiêu cắn răng, đi đến trước mặt Thẩm Lãng, chắp tay khom lưng nói:
- Thật xin lỗi, Thẩm Lãng! Vừa rồi là ta càn rỡ quá đáng, mắng oan trò rồi!
Quá sỉ nhục, chưa bao giờ sỉ nhục đến mức này! Mặt đất ơi, hãy nứt ra một cái khe để ta chui xuống đi.