Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 51: Xin lỗi nhé! Mỹ nam này phải giết ngươi
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Bốp bốp...
Hứa Văn Chiêu cảm giác như bị ai đó tát liên hồi vào mặt.
Mọi ánh mắt xung quanh đều ánh lên vẻ hả hê.
Ông ta đỏ bừng mặt, tai nóng ran, cảm giác như toàn thân muốn bốc cháy. Da đầu căng cứng, lòng dạ như muốn nổ tung.
Ông ta không thể chịu đựng thêm một giây nào, lập tức quay người bỏ đi.
- Thẩm Lãng, ngươi chờ đó cho ta, ngươi chờ cho ta.
- Từ nay về sau, ngươi và ta không chết không thôi!
...
Mười mấy học trò có mặt ở đó đều nhìn Thẩm Lãng với ánh mắt đầy kính nể. Thật lợi hại, lại có thể khiến lão sư Hứa Văn Chiêu độc ác này phải nhận lỗi?
Mà lúc này, Bá Tước đại nhân bỗng nhiên nói:
- Thẩm Lãng, đưa tay ra.
Thẩm Lãng sợ hãi:
- Nhạc phụ, vì sao vậy?
- Đưa ra. - Bá Tước đại nhân lặp lại.
Thẩm Lãng vươn bàn tay.
Bá Tước đại nhân cầm lấy thước đánh một cái vào lòng bàn tay của Thẩm Lãng.
Thắng cũng bị đánh? Mặc dù một chút cũng không đau.
- Bỏ đi kiêu ngạo, tránh để con quá đắc ý! - Bá Tước đại nhân dạy dỗ.
Lão già cổ hủ này, lão già xấu xa cổ hủ này.
- Vâng, nhạc phụ đại nhân. – Thẩm Lãng lanh lảnh đáp lời.
Đây đúng là kiểu người ngoài mặt cười hì hì, nhưng trong lòng thì 'MMP'.
(Mụ bán phê: Phát âm là ma-mai-pi, có thể viết thành từ viết tắt MMP. Đây là từ để chửi vùng Tứ Xuyên, nôm na là Đmẹ mày)
Hắn đương nhiên biết nhạc phụ đại nhân có ý tốt, để tránh những học trò ở đây sinh lòng đố kỵ.
Hơn nữa, Bá Tước quả thực không muốn nhìn thấy Thẩm Lãng cứ mãi đắc ý như vậy, chẳng hiểu sao luôn muốn giáo huấn hắn một chút.
Ôi!
Nhạc phụ và con rể, nói tóm lại vẫn là thiên địch!
Mặc dù trong lòng Bá Tước đại nhân vẫn có chút quý mến đứa con rể này.
...
Hứa Văn Chiêu không còn mặt mũi nào để ở lại phủ Bá Tước, trực tiếp về nhà, tìm rượu giải sầu.
Nhưng mà, tin tức ông ta bị Thẩm Lãng làm mất mặt vẫn lan truyền khắp phủ Bá Tước, rồi tiếp tục lan rộng đến thành Huyền Vũ.
Đương nhiên, cũng không phải vì Hứa Văn Chiêu nổi tiếng đến vậy, mà mấu chốt là do Thẩm Lãng.
Lúc này, Thẩm Lãng đã là nhân vật nổi tiếng của thành Huyền Vũ rồi.
Trước là ở rể phủ Bá Tước, sau lại đại náo sòng bạc Điền Hoành, muốn không nổi danh cũng khó.
Hứa Văn Chiêu quyết định, mấy ngày kế tiếp đều không đến phủ Bá Tước, ít nhất phải chờ đến khi cơn sóng gió này lắng xuống rồi tính.
Mà khi ông ta tìm rượu giải sầu, trong nhà bỗng nhiên xuất hiện một người.
Điền Hoành!
Kẻ thù của kẻ thù, chính là bằng hữu?
Điền Hoành ngồi trước mặt Hứa Văn Chiêu, thản nhiên nói:
- Hứa tiên sinh chẳng qua chỉ mất chút thể diện mà thôi, còn ta thì tổn thương đến tận xương tủy, ta và Thẩm Lãng mới là kẻ thù sinh tử.
Hứa Văn Chiêu trong lòng quả nhiên dễ chịu một chút.
Khi nào thì ngươi xui xẻo mới có thể khiến người khác hài lòng? Đương nhiên là khi gặp phải một kẻ xui xẻo hơn.
Điền Hoành nói:
- Hứa tiên sinh có muốn tìm cách diệt trừ tên nghiệt súc Thẩm Lãng không?
- Diệt trừ? - Hứa Văn Chiêu kinh ngạc nói:
- Ngươi nói diệt trừ, là có ý gì?
- Đương nhiên là giết chết hắn. - Điền Hoành đáp.
Hứa Văn Chiêu lắc đầu nói:
- Không thể nào, Bá Tước đại nhân vô cùng thiên vị hắn, thành Huyền Vũ ai có thể động được Thẩm Lãng?
Điền Hoành nói:
- Ngươi nói thế thì sai rồi, có Bá Tước đại nhân che chở, không ai có thể động được Thẩm Lãng, trừ phi Bá Tước đại nhân sẵn lòng từ bỏ Thẩm Lãng!
Hứa Văn Chiêu nói:
- Điều này sao có thể? Thẩm Lãng không phải phế vật như lời đồn, Bá Tước đại nhân còn vui mừng không kịp, sao có thể bỏ rơi hắn?
- Thế nào không có khả năng? - Điền Hoành nói: - Chính vì Thẩm Lãng quá xuất sắc, nên Bá Tước đại nhân mới phải loại bỏ hắn.
Hứa Văn Chiêu kinh ngạc.
Điền Hoành tiếp tục nói:
- Tâm bệnh của Bá Tước đại nhân là gì?
Hứa Văn Chiêu nói:
- Con trai quá đỗi vô năng.
Điền Hoành nói:
- Đúng, thế tử vô năng, hơn nữa tân chính hừng hực khí thế. Đến sau khi Bá Tước đại nhân qua đời, Thẩm Lãng lại biểu hiện xuất sắc như thế, sau này thế tử làm sao trấn áp được Thẩm Lãng? Tương lai e rằng họa từ trong nhà, phủ Bá Tước Huyền Vũ sẽ mang họ Thẩm, chứ không phải họ Kim.
Hứa Văn Chiêu uống một hớp rượu nói:
- Rất có lý.
Điền Hoành nói:
- Ngày đó năm người tranh giành làm con rể phủ Bá Tước, bốn người còn lại đều ưu tú như vậy, vì sao chỉ một mình Thẩm Lãng giành chiến thắng?
Hứa Văn Chiêu nói:
- Bởi vì hắn không có dã tâm, biểu hiện đặc biệt vô năng, danh tiếng thì rất tệ.
- Đúng rồi. - Điền Hoành nói:
- Nhưng bây giờ tên này còn vô năng sao? Hắn biểu hiện xuất sắc như vậy, tài trí vượt xa thế tử Kim Mộc Thông.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Nhưng Thẩm Lãng không có dã tâm, nhìn xem những chuyện hắn đã làm: trước tiên đe dọa ngươi, sau đó thắng tiền liên tục, rồi lại buộc ta phải nhận lỗi. Hắn hoàn toàn là kẻ thù dai, tính tình xấu xa thô lỗ như vậy, ai nhìn vào cũng thấy hắn không có dã tâm.
Điền Hoành nói:
- Hắn không có dã tâm, chúng ta có thể biến hắn thành kẻ cực kỳ có dã tâm. Ta ở bên ngoài trắng trợn tung tin đồn, nói Thẩm Lãng xuất sắc đến mức nào, thế tử thì lù đù ra sao, sau này Thẩm Lãng nhất định sẽ chiếm đoạt tất cả. Còn ngươi thì phải ở trước mặt Bá Tước đại nhân và phu nhân gièm pha. Mười lần không được thì một trăm lần, một nghìn lần.
- Ba người thành hổ? - Hứa Văn Chiêu hỏi.
- Đúng. - Điền Hoành nói:
- Lời nói dối lặp lại một nghìn lần sẽ biến thành sự thật.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Dù cho như thế, Bá Tước đại nhân cùng lắm cũng chỉ nổi lên cảnh giác mà thôi, căn bản không thể làm tổn thương Thẩm Lãng dù chỉ một chút.
Điền Hoành nói:
- Chính là để Bá Tước đại nhân nổi lên cảnh giác, đến thời khắc mấu chốt sẽ không thèm giữ Thẩm Lãng nữa. Bất kể là lời đồn đãi bên ngoài, hay lời gièm pha của ngươi, đều chỉ là để thổi bùng lên thôi. Chúng ta đối phó Thẩm Lãng có sát chiêu thực sự.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Cái gì sát chiêu?
- Không thể nói. - Điền Hoành nói:
- Chỉ cần lời đồn đủ mạnh, lời gièm pha của ngươi đủ ác độc, cái tên này sẽ bị thiêu cháy. Khi đó, sát chiêu của chúng ta sẽ có thể một đao thấy máu, tiêu diệt Thẩm Lãng.
- Quả thực có thể sao? - Hứa Văn Chiêu hỏi.
Điền Hoành nói:
- Đương nhiên có thể, cho nên Hứa tiên sinh phải quay về phủ Bá Tước, giúp chúng ta thiêu cháy cái tên này.
Hứa Văn Chiêu thực sự không muốn vào lúc này trở về phủ Bá Tước, thế nhưng nếu có thể tiêu diệt Thẩm Lãng, thì bị người ta chỉ trỏ, cười nhạo vài câu cũng chẳng là gì.
- Ngươi yên tâm, ta ngày mai sẽ vào phủ Bá Tước không ngừng gièm pha, ta hận không thể lập tức giết chết tên nghiệt súc đó. - Hứa Văn Chiêu nói:
- Trước tiên đốt từ chỗ Bá Tước đại nhân, tiếp đó đốt sang những người thân cận của Bá Tước phu nhân, nhất định phải khiến hai vị chủ nhân tràn đầy cảnh giác đối với Thẩm Lãng.
Điền Hoành đưa tay nói:
- Ngươi và ta nội ứng ngoại hợp, tranh thủ sát chiêu kế tiếp, nhất cử tiêu diệt Thẩm Lãng.
Ngay lập tức, hai bàn tay vỗ vào nhau 'bốp'.
...
Màn đêm buông xuống.
Hứa Văn Chiêu cải trang, toàn thân khoác áo choàng đen, ôm một chiếc rương trong lòng, rồi rời nhà bằng cửa sau.
Vừa ra ngoài không lâu sau, liền có hai võ sĩ một trước một sau theo dõi ông ta.
Một lát sau, ông ta tiến vào trong một biệt viện bí mật.
Đây là biệt viện của nhà họ Từ, chỉ có điều không mấy người biết đến.
Một tên võ sĩ mang theo Hứa Văn Chiêu tiến vào bên trong gian nhà.
Hứa Văn Chiêu không nhìn thấy chủ nhân bên trong, chỉ có thể thấy một bóng người mờ ảo qua tấm màn thôi.
- Đại nhân, đây là chút lòng hiếu kính của tiểu dân trong suốt nửa năm qua.
Hứa Văn Chiêu đặt một chiếc rương lớn hơn một chút lên bàn. Vừa mở ra, bên trong toàn là vàng lấp lánh.
Ít nhất cũng hơn một nghìn lượng!
- Có chút hơn dự kiến. - Bên trong truyền đến tiếng của Trương Tấn.
- Không nhiều lắm, một chút cũng không nhiều. - Hứa Văn Chiêu lại lấy ra một cái hộp nhỏ, để lên bàn nói:
- Tân hôn của đại nhân sắp tới, tiểu dân không thể đi, đây là lễ vật cho phu nhân của ngài, toàn bộ đều là châu báu do phủ Bá Tước truyền lại.
Mở chiếc rương nhỏ ra, bên trong quả nhiên là rất nhiều trang sức đẹp đẽ.
Trương Tấn nói:
- Còn gì nữa không? Ngươi biết chúng ta muốn cái gì nhất mà.
Hứa Văn Chiêu lấy ra một cuốn sổ rồi nói:
- Đây là một số tin tức bí mật mà ta lấy được từ phủ Bá Tước trong tháng này.
Một võ sĩ đi đến, cầm cuốn sổ đi vào.
Trương Tấn lật xem rồi nói:
- Sao vẫn chỉ là những chuyện vặt vãnh này? Chúng ta cần biết tài chính thực sự của phủ Bá Tước rốt cuộc có bao nhiêu vàng tồn kho, với tình hình chi tiêu hiện nay thì còn có thể chống đỡ được bao lâu. Đây mới là điểm mấu chốt để chúng ta đánh bại phủ Bá Tước. Còn tin tức cần biết nhất là kho vàng bí mật của phủ Bá Tước rốt cuộc nằm ở đâu.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Đại nhân, ngài hỏi những bí mật quan trọng nhất của phủ Bá Tước, tuy tiểu dân cũng coi như có quyền hạn, thế nhưng những bí mật cỡ này chỉ có bản thân Bá Tước đại nhân biết. Nhưng mà xin ngài yên tâm, ta đã có chút manh mối, tiểu dân cảm giác kho vàng không cách xa trung tâm phủ Bá Tước là mấy.
- Ừ, việc này mới là trọng yếu nhất, so với đống vàng ngươi hiếu kính còn hơn nhiều, ngươi phải tận tâm hơn nữa. - Trương Tấn nói:
- Ngươi yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không phụ lòng người có công.
Hứa Văn Chiêu hỏi:
- Vậy kết quả thi võ của con ta thế nào?
- Tám phần mười! - Trương Tấn trực tiếp ra giá.
Hứa Văn Chiêu lập tức mừng rỡ, nói:
- Đa tạ đại nhân.
Tiếp đó, hắn không nhịn được mở lời:
- Tên cầm thú Thẩm Lãng còn có thể làm mưa làm gió được bao lâu nữa? Ta thật sự không thể chịu nổi hắn dù chỉ một ngày.
Trương Tấn cau mày nói:
- Hắn chẳng qua là một con giun bé nhỏ không đáng kể, đánh bại phủ Bá Tước mới là điều quan trọng nhất.
Nhưng giờ đây, Hứa Văn Chiêu muốn hại chết Thẩm Lãng, chỉ để giải mối hận trong lòng.
Trương Tấn nói:
- Điền Hoành không phải định đối phó Thẩm Lãng sao? Ngươi ở trong phủ Bá Tước phối hợp với hắn là được.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Vâng, ngày mai ta sẽ vào phủ Bá Tước không ngừng gièm pha, ta hận không thể lập tức giết chết tên nghiệt súc đó.
...
Buổi tối, Thẩm Lãng trở lại sân nhà của mình.
Hôm nay thắng lớn, giáng một đòn nặng nề vào nhuệ khí của tên tiểu nhân Hứa Văn Chiêu này.
Nhưng Thẩm Lãng cũng không vì thế mà đắc ý thỏa mãn.
Hôm nay hắn nghe rất nhiều, cũng điều tra không ít, nên đã đưa ra một quyết định.
Thẩm Lãng có rất nhiều châm ngôn sống, hơn nữa còn là người từng trải, nhưng có vài câu trước sau không thay đổi.
Ví như, luôn có điêu dân muốn hãm hại trẫm.
Ngoài ra còn có một câu hay hơn: nhất định phải dùng ác ý lớn nhất để phỏng đoán kẻ khác.
Thẩm Lãng lấy bụng mình suy bụng người, đứng ở góc độ Hứa Văn Chiêu để suy nghĩ vấn đề.
Kẻ Hứa Văn Chiêu này cũng là loại người hẹp hòi như mình. Sau khi bị tát mạnh như vậy, hắn sẽ làm gì?
Xì!
Hạng người lòng dạ nhỏ mọn như Hứa Văn Chiêu này, sau khi bị tát mạnh như vậy sẽ làm gì?
Ông ta đương nhiên sẽ trả thù mình, hơn nữa sẽ trả thù không ngừng nghỉ.
Nói không chừng còn có thể xảy ra tình huống kẻ thù liên thủ trả thù ta, ví dụ như Điền Hoành.
Còn Hứa Văn Chiêu sẽ trả thù Thẩm Lãng ta như thế nào đây?
Điều này hoàn toàn chẳng còn quan trọng nữa!
Bởi vì, Thẩm Lãng sẽ không để ông ta có cơ hội ra tay trả thù.
Đối mặt một kẻ tràn đầy hận thù, lúc nào cũng muốn báo thù, mình phải làm gì?
Đến khi ông ta ra tay hãm hại mình thì mới phản kích ư? Đó chính là ngu xuẩn! Sống không quá một trăm chương (truyện).
Biện pháp duy nhất chính là tiên hạ thủ vi cường, tiêu diệt kẻ địch từ trong trứng nước!
Thật xin lỗi, ta cảm thấy ngươi có thể sẽ hãm hại ta, cho nên ta phải ra tay trước.
Đương nhiên cũng có tình huống ngoại lệ, nhất định phải chờ kẻ địch ra tay trước, mới có thể tạo ra điều kiện để phản sát một đòn. Ví dụ như tên Điền Hoành này, hắn cũng đã chờ mất mấy ngày rồi!
Tóm lại, nói dài dòng không bằng nói thẳng: Hứa Văn Chiêu, ta sẽ giết chết ngươi!
Ngày mai mình phải ra tay ngay.
Không, không, thời gian là vàng bạc.
Đêm nay sẽ động thủ, ra tay ngay và luôn!
Cố gắng ngày mai cho ngươi chết luôn!
Ôi! Ta đẹp trai thế này, lanh trí thế này, còn ác độc thế này, biết làm sao bây giờ!