Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 57: Hứa Văn Chiêu chết thảm! Tội loạn luân bị phơi bày
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lãng đứng bên cạnh, thì thầm:
- Nhạc phụ đại nhân, chúng ta phải giết Hứa Văn Chiêu này!
Nghe lời này, mọi người trong phòng đều giật mình. Ngay cả Hứa Văn Chiêu, kẻ đang bám víu lấy Thẩm Lãng như cầu xin, cũng cứng đờ người.
Bá Tước đại nhân vốn rất ít khi giết người, đặc biệt là những kẻ lớn tuổi như Hứa Văn Chiêu. Dù ông ta có tham ô bao nhiêu vàng đi chăng nữa, cùng lắm cũng chỉ là tịch thu gia sản, sau đó đày về quê an hưởng tuổi già.
Thế mà Thẩm Lãng lại thẳng thừng đòi giết người.
Lão thầy đồ Lâm vội nói:
- Cô gia, Hứa Văn Chiêu không phải người hầu trong phủ Bá Tước chúng ta, chỉ là một quản sự được thuê mướn. Phủ Bá Tước không có quyền giết hắn, nhiều lắm chỉ có thể giao hắn cho phủ Thành Chủ xử lý.
Đây là một trong những điều luật của tân chính Việt quốc. Bất kỳ quý tộc nào cũng không được can thiệp vào chính sự dân sự, trừ khi đó là người hầu đã ký bán thân khế ước. Đối với quan chức, họ hoàn toàn không có quyền xét xử, càng không có tư cách giết người.
Thẩm Lãng tiếp lời:
- Hứa Văn Chiêu này không chỉ tham ô vô số vàng, mà còn cấu kết với kẻ thù bên ngoài. Nếu giao ông ta cho phủ Thành Chủ, e rằng chỉ vài ngày sau, ông ta sẽ ung dung thoát tội, biến mất khỏi tầm kiểm soát của phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Hứa Văn Chiêu nghe vậy, lập tức sôi máu. 'Hay lắm, ta đã hạ mình cầu xin tên tiểu bạch kiểm nghiệt súc này như một con chó, vậy mà ngươi vẫn không chịu buông tha sao?' Ông ta run rẩy nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không nên vu khống người khác.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi tổng cộng tham ô gần ba vạn lượng vàng, nhưng trong kho vàng của ngươi chỉ có một vạn mốt. Ngươi mua nhiều điền sản, nhà cao cửa rộng, sống xa hoa truỵ lạc như vậy, cộng lại cùng lắm cũng chỉ khoảng năm nghìn lượng. Hơn nữa, hối lộ đám thủ hạ phòng thu chi nhiều nhất cũng chỉ hai nghìn lượng. Vậy thì hơn một vạn lượng vàng còn lại đã đi đâu rồi?
Nghe lời này, mắt Bá Tước đại nhân co lại.
Thẩm Lãng tiếp tục:
- Nếu ta không đoán sai, số vàng này ngươi đã chia chác cho phủ Thành Chủ, phủ Thái Thú. Con thứ hai của ngươi không ở Huyền Vũ Thành thì sẽ đi đâu? E rằng đã đến kinh đô, và nếu ta không lầm, danh sách võ cử nhân khoá tới chắc chắn sẽ có tên hắn trong đó. Hứa Văn Chiêu, ngươi không chỉ tham ô tiền của phủ Bá Tước, mà còn ăn cây táo rào cây sung, cấu kết với kẻ địch, mưu đồ nội ứng ngoại hợp để đối phó với phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta. - Thẩm Lãng thản nhiên nói: - Cho nên, ngươi không chỉ là tham ô, mà còn là kẻ phản bội hoàn toàn.
Hứa Văn Chiêu lạnh lùng phủ nhận:
- Ngài không có bằng chứng, chỉ là cố tình hãm hại ta.
Thẩm Lãng bất chợt ném quyển sổ bí mật tìm thấy trong kho vàng vào mặt Hứa Văn Chiêu, lạnh lùng nói:
- Ngươi mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, mỗi khoản tiền vàng ngươi hối lộ, chính ngươi đều nhớ và ghi lại rành mạch.
Bá Tước đại nhân cầm lấy cuốn sổ xem xét. Quả nhiên, trên đó mỗi khoản hối lộ đều được ghi chép rõ ràng, chi tiết. Chỉ có điều, không ghi rõ tên mà dùng ký hiệu số 1, số 2, số 3 để thay thế. Tuy nhiên, chỉ cần dùng ngón chân cũng có thể đoán ra thế lực nào là số 1, số 2, số 3.
Bá Tước đại nhân nhắm mắt lại, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi chậm rãi hỏi:
- Hứa Văn Chiêu, vì sao? Mấy năm nay ta đã làm gì sai với ngươi sao?
Đối mặt với bằng chứng như núi, Hứa Văn Chiêu biết mình không còn đường chối cãi. Ngược lại, ông ta lại như có thêm vài phần cốt khí, ưỡn thẳng người, lạnh lùng nói:
- Bá Tước đại nhân thật là có bệnh hay quên, ba năm trước đây ta muốn tiến cử đứa con thứ hai vào tư quân phủ Bá Tước làm Bách hộ thì ngài từ chối, lẽ nào ngài đã quên rồi sao?
- Chỉ vì chuyện đó thôi mà ngươi muốn bán đứng ta sao?
Bá Tước đại nhân nói:
- Ta đã cho nó cơ hội, nhưng nó thi võ không được, thi văn cũng không xong, làm sao ta có thể để nó đảm nhiệm chức Bách hộ này? Tư quân phủ Bá Tước là cơ nghiệp trăm năm của gia tộc họ Kim, ta làm sao có thể vứt bỏ sự công bằng, chính trực? Ngay cả cháu ruột của ta muốn vào tư quân mà ta còn từ chối.
Hứa Văn Chiêu cười lạnh lùng:
- Ta đã thuần phục ngài hơn hai mươi năm, ngay cả tiền đồ của con trai ta mà ngài còn không cho, vậy thì đây không phải vô tình vô nghĩa là gì? Hơn nữa, tân chính đang bừng bừng khí thế, phủ Bá Tước Huyền Vũ như một con thuyền lớn sắp chìm. Ta dựa vào đâu mà phải theo ngài cùng chết? Chẳng lẽ ta không thể tìm con đường khác sao?
Bá Tước đại nhân nói:
- Ngươi tìm con đường khác, chính là bán đứng họ Kim ta ư?
- Người thành đại sự, không câu nệ tiểu tiết. - Hứa Văn Chiêu đáp.
- Ta giết ngươi...
Bá Tước đại nhân bất chợt rút kiếm.
- Bá Tước đại nhân, ngài không thể giết ta!
Hứa Văn Chiêu cười nói:
- Số vàng ta đã đưa ra không chỉ vì tiền đồ của con trai ta, mà còn vì ngày hôm nay. Ta chỉ là người ngài thuê mướn, không phải người hầu của gia tộc họ Kim. Bất kể ta phạm tội gì, ngài cũng không có quyền xử trí, càng không có quyền giết ta. Bằng không, đó là can thiệp vào chính sự dân sự, là xúc phạm quốc pháp, huống hồ ta còn mang công danh của Việt quốc.
Lão thầy đồ Lâm vội vàng ôm lấy Bá Tước đại nhân.
- Chủ công, không thể giết!
Lão thầy đồ kêu lên:
- Nếu ngài giết Hứa Văn Chiêu ngay tại đây sẽ tạo ra một nhược điểm chí mạng. Đừng quên Bá Tước Đông Hải đã chết trong tay Trương Xung như thế nào.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, tên giặc này quả thực không thể giết ngay lúc này. Vừa rồi con tự tay giết Hứa Điền, nhưng không ai hay biết, thi thể cũng đã đốt thành tro rải xuống biển. Còn bây giờ, Hứa Văn Chiêu đang ở ngay trong phủ Bá Tước, vô số ánh mắt đang dòm ngó. Nếu Bá Tước đại nhân giết ông ta, chính là xúc phạm tân chính, e rằng vài ngày sau ý chỉ trách cứ của quốc quân sẽ giáng xuống.
Chứng kiến cảnh này, sự lo lắng của Hứa Văn Chiêu bỗng tan biến, ông ta lớn tiếng nói:
- Bá Tước đại nhân, ngài vốn là người rất chú trọng phép tắc, cho nên điều duy nhất ngài có thể làm là giao ta đến phủ Thành Chủ, hoặc phủ Thái Thú, sau đó trình bằng chứng ta tham ô để phủ Thái Thú xét xử ta.
Một khi giao cho phủ Thái Thú, chuyện gì sẽ xảy ra thì ai cũng có thể đoán được. Họ sẽ tìm một tội phạm có khuôn mặt tương tự để thay thế, rồi Hứa Văn Chiêu sẽ tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật.
Hứa Văn Chiêu lớn tiếng nói:
- Trong phủ Bá Tước Huyền Vũ, không ai có thể giết ta, bằng không chính là xúc phạm quốc pháp.
Thẩm Lãng nở nụ cười bí hiểm rồi nói:
- Không, chúng ta có thể giết ngươi, hơn nữa hoàn toàn không xúc phạm quốc pháp.
- Nằm mơ đi!
Hứa Văn Chiêu cười lớn nói:
- Bây giờ phủ Thái Thú, thậm chí phủ Tổng Đốc đều đang dòm ngó các ngươi, chờ các ngươi phạm sai lầm. Nếu ta chết trong phủ Bá Tước, chỉ trong vòng hai ngày thôi, phủ Tổng Đốc sẽ phái người xuống tra xét.
Thẩm Lãng nói:
- Hứa Văn Chiêu, sao ngươi vẫn còn cố chấp như vậy? Ta nói là sự thật, chúng ta thực sự có thể giết ngươi.
- Ngươi đúng là nằm mơ giữa ban ngày à.
Hứa Văn Chiêu cười nhạt đáp.
Thẩm Lãng nói:
- Lão tộc trưởng, tiếp theo là lúc ngài nên thanh lý môn hộ rồi.
Ngay sau đó, vài bóng người bước vào. Hứa Văn Chiêu thấy vậy, sắc mặt lập tức tái mét, nước tiểu gần như vãi ra. Bởi vì những người bước vào chính là tộc trưởng của gia tộc họ Hứa, cùng ba vị trưởng lão và mấy tráng đinh trong tộc.
Thẩm Lãng ngồi xổm xuống nói:
- Hứa Văn Chiêu, phủ Bá Tước không thể giết ngươi. Thế nhưng... gia quy của gia tộc họ Hứa lại có thể đánh chết ngươi!
Lão tộc trưởng gia tộc họ Hứa hướng Bá Tước đại nhân cúi lạy nói:
- Gia tộc họ Hứa chúng ta nương nhờ phủ Bá Tước bấy lâu nay, vậy mà lại sinh ra một kẻ lòng lang dạ sói, ăn cây táo rào cây sung như thế này. Tất cả đều là do chúng ta dạy dỗ không nghiêm, xin được bồi tội với Bá Tước đại nhân.
Dứt lời, lão tộc trưởng trực tiếp quỳ xuống.
- Tuyệt đối không thể, tuyệt đối không thể!
Bá Tước đại nhân vội vàng đỡ lão tộc trưởng họ Hứa dậy.
Lão tộc trưởng lạnh giọng nói:
- Mau! Mang tên nghiệt súc Hứa Văn Chiêu này về từ đường họ Hứa mà đánh chết!
Hứa Văn Chiêu ra sức vùng vẫy, run giọng nói:
- Dựa vào cái gì? Dù cho ta tham ô ở phủ Bá Tước nhưng cũng không xúc phạm gia quy, từ đường gia tộc cũng không có quyền giết ta!
Thẩm Lãng bước tới nói:
- Hứa Văn Chiêu, tội danh để giết ngươi không phải là tham ô, mà là dụ dỗ bà thím của ngươi, chính là tội loạn luân!
Nghe lời này, Hứa Văn Chiêu hoàn toàn ngây người. Chuyện này vô cùng bí mật, tại sao Thẩm Lãng lại biết được? Người đàn bà này tuy là thím của Hứa Văn Chiêu, nhưng thực ra mới chỉ ba mươi mấy tuổi, dung mạo vẫn còn dịu dàng, quyến rũ.
Thẩm Lãng nói:
- Hứa Văn Chiêu, ngươi không chỉ có vấn đề về kinh tế, mà tác phong sinh hoạt cũng có vấn đề nốt, rõ ràng đã phụ lòng mong đợi của gia tộc và bách tính đối với ngươi. Nhưng mà ta thật sự đã xem thường ngươi, những kẻ theo đuổi toán học như ngươi ở tuổi này sớm đã 'cứng không nổi', vậy mà vẫn có thể thông đồng với gái trẻ đẹp. Có gì mà không dụ dỗ được? Có tiền có thể sai khiến cả quỷ thần. Có tiền cũng có thể sai khiến đàn bà cọ xát, vắt kiệt 'cái thứ dưới thắt lưng' ra sữa đậu nành. Có tiền có thể khiến đàn bà mở miệng phía dưới, đương nhiên cũng có thể khiến cô ta mở luôn miệng phía trên, bán đứng Hứa Văn Chiêu. Mấu chốt là xem ai ra nhiều tiền hơn thôi. Đương nhiên, chỉ có một bộ phận đàn bà là như thế, vẫn có những người con gái băng thanh ngọc khiết, rụt rè cao quý, ví như người vợ Mộc Lan thân thiết của Thẩm Lãng.
Hứa Văn Chiêu vô cùng đau đớn, lạnh lùng nói:
- Con tiện nhân kia dám bán đứng ta, ả không sợ mình bị lôi ra chợ đánh chết sao?
Thẩm Lãng nói:
- Cho ả một khoản tiền, để ả ly dị ông chồng vô dụng kia, đồng thời cao chạy xa bay, đương nhiên ả sẽ sẵn lòng lên tiếng.
- Kéo cái tên nghiệt súc này đi!
Lão tộc trưởng họ Hứa nói.
Hứa Văn Chiêu ra sức kêu to:
- Bá Tước đại nhân tha mạng, tha mạng! Ta sẵn lòng khai báo, ta sẵn lòng nói ra tất cả! Ta đã hối lộ phủ Thành Chủ, ta đã hối lộ phủ Thái Thú, ta còn hối lộ cả người bên cạnh Tổng đốc đại nhân!
Bá Tước đại nhân giật mình.
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Vô dụng thôi, Thành chủ không đích thân nhận tiền của hắn. Trương Tấn cũng để nhà họ Từ nhận vàng, sau đó rửa sạch sẽ ở nhà họ Từ, rồi dùng danh nghĩa đồ cưới đưa đến nhà họ Trương. Hơn nữa, chúng ta có bắt được khẩu cung Hứa Văn Chiêu hối lộ, thì biết cáo trạng với ai? Thái Thú ư? Tổng đốc sao? Đến lúc đó, sẽ lại xuất hiện một cảnh tượng quen thuộc: "Kẻ dưới kia là ai, vì sao lại tố cáo bản quan?" Ngươi mang khẩu cung này giao cho quốc quân ư? Quốc quân lập tức sẽ nghĩ: "Bá Tước Huyền Vũ nhà ngươi có ý gì? Cứ khăng khăng muốn lật đổ vị trí quan chức trên đất phong, đây là hành vi chống đối triều đình, là sự bất mãn đối với Trẫm sao?"
Trong hoàn cảnh hiện tại, vấn đề kinh tế không đủ để hạ bệ một Thái Thú, hay thậm chí là một Thành chủ. Cho nên, Hứa Văn Chiêu, quản sự của phủ Bá Tước, vốn có tội tham ô, lại cần phải dùng tội hủy hoại đạo đức, loạn luân để giết chết ông ta. Rõ ràng, đây là một sự mỉa mai đến tột cùng.
Bá Tước đại nhân thở dài một tiếng, đành chấp nhận quyết định này.
Hứa Văn Chiêu bị lôi ra ngoài xềnh xệch, thân thể gần như rũ rượi, nước tiểu cũng vãi ra.
- Bá Tước đại nhân, tiểu nhân có bí mật động trời muốn nói cho ngài.
- Thẩm Lãng cô gia, Thẩm Lãng gia gia, tiểu nhân có tiền, tiểu nhân còn có tiền...
- Thẩm Lãng gia, có người muốn hại ngài, Điền Hoành định đẩy ngài vào chỗ hiểm!
Mấy canh giờ sau, tại từ đường của gia tộc họ Hứa.
Hứa Văn Chiêu bị lột sạch, thân thể gầy gò phất phơ trong gió.
Tiếp đó... ngay trước mặt hàng trăm người, ông ta bị đánh chết!