58. Chương 58: Mộc Lan xao xuyến, Lang quân tái ngộ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 58: Mộc Lan xao xuyến, Lang quân tái ngộ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Văn Chiêu đã chết, mà chết không được yên ổn chút nào. Nghe nói hắn bị đánh đến mức không còn ra thể thống gì.
- Lãng nhi, lần này con lập được công lớn rồi. – Bá Tước đại nhân nói: – Không chỉ vì con đã giành lại cho phủ hơn một vạn lượng vàng, mà còn vạch trần được kẻ sâu mọt Hứa Văn Chiêu này, con muốn được thưởng gì?
Tâm trạng Bá Tước đại nhân không tốt lắm, nhưng thái độ với Thẩm Lãng lại rất hòa nhã.
- Con muốn ngủ với vợ. – Thẩm Lãng thầm nghĩ: – Nhạc phụ đại nhân, người hãy hạ lệnh, bảo Mộc Lan cởi hết nằm trên giường chờ con. Bằng không, người hãy phái vài nữ cao thủ lột sạch Mộc Lan, trói chặt nàng trên giường, tiện cho con hành sự.
Đương nhiên, hắn chỉ dám thầm nghĩ trong lòng. Nếu thật sự nói ra khỏi miệng, chỉ có nước chết.
- Đây là chuyện tiểu tế phải làm, nào dám đòi hỏi phần thưởng gì đâu ạ. – Thẩm Lãng nói.
Bá Tước đại nhân nói:
- Vi phụ sẽ giao phó toàn bộ phòng thu chi cho con, từ nay về sau con tới quản lý sổ sách phủ Bá Tước chúng ta được không?
- Đừng... – Thẩm Lãng vội vàng từ chối.
Ta tới phủ Bá Tước để ăn bám, là tới hưởng thụ vinh hoa phú quý, loại công việc quản lý thu chi mệt mỏi thế này cực khổ lắm, ngài vẫn nên giao cho người khác đi.
Hơn nữa, những người làm công việc tính toán thế này thường xuyên tăng ca thức đêm, không chỉ già nhanh hơn, còn khiến 'chỗ đó' suy yếu, không cứng nổi.
Một mỹ nam đỉnh cao như ta làm sao có thể hao tổn tâm trí làm công việc mệt mỏi này chứ.
- Con cảm thấy Lâm lão phu tử trung thành và tận tâm, tính tình chính trực, hơn nữa tinh thông toán học, giao phòng thu chi cho ông ấy thích hợp hơn nhiều. – Thẩm Lãng nói: – Tiểu tế có thể truyền thụ phương pháp làm sổ sách cho đám người hầu, sau này những khoản thu chi đều rõ ràng, không chỉ tiết kiệm công sức mà hiệu quả lớn, hơn nữa cũng có thể ngăn chặn hiệu quả việc kẻ sâu mọt đục khoét tư túi.
Bá Tước đại nhân không nói gì. Hứa Văn Chiêu còn nói Thẩm Lãng dã tâm ngút trời, nhìn bộ dáng này của nó mà xem, có chút ý chí gây dựng sự nghiệp nào không?
Cái vẻ đùn đẩy trách nhiệm thế này thật sự dễ khiến người ta tức giận.
Bá Tước đại nhân không hiểu vì sao, trong lòng rõ ràng vô cùng thích tên con rể này, nhưng cuối cùng vẫn muốn đánh hắn.
Dĩ nhiên, với tên con trai Kim Mộc Thông thì ông ta vừa không thích vừa muốn đánh, bản chất của hai đứa này rõ ràng khác biệt.
- Có công không thể không thưởng, con nói xem muốn gì? – Bá Tước đại nhân hỏi.
Thẩm Lãng suy nghĩ một lúc lâu, thực sự không nghĩ ra muốn thứ gì cả. Hắn... chỉ nghĩ muốn ngủ với vợ.
Vấn đề ở chỗ, chuyện này nhạc phụ đại nhân không quản được, còn phải xem tài năng của hắn.
Dĩ nhiên, chỉ ngủ một lát thì không cứ nhất thiết phải là vợ, với tiểu Băng cũng có thể.
Thẩm Lãng quyết định, chờ qua giai đoạn này sẽ tuyên bố chấm dứt cuộc đời trai tân một cách hoành tráng.
Nhưng mà, Thẩm Lãng nhanh chóng nghĩ ra bản thân muốn gì.
- Nhạc phụ đại nhân, nếu ngài thực sự muốn thưởng cho con thì hãy giải trừ lệnh cấm túc đi được không? – Thẩm Lãng nài nỉ.
Nhạc phụ đại nhân nhất thời hiện rõ vẻ đề phòng:
- Con lại muốn làm gì vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Không phải con muốn làm gì bậy bạ đâu ạ, con chỉ muốn về nhà thăm cha mẹ một chút, suốt mấy ngày nay con thường hay mơ đến họ. Không biết cơn ho của phụ thân có khá hơn không, không biết xương đùi bị gãy của đệ đệ khôi phục thế nào, không biết mẫu thân có phải thức khuya vá áo hay không, mỗi khi nhớ tới những thứ này, tiểu tế vô cùng lo lắng.
Nghe giọng Thẩm Lãng đong đầy tình cảm, Bá Tước đại nhân đặc biệt cảm động.
Thế nhưng ông nhanh chóng nhận ra, vẻ mặt thoáng buồn bã đáp:
- Thẩm Lãng, con bốn ngày trước mới trở về nhà.
Thẩm Lãng tức khắc lúng túng:
- A, vậy sao? Suýt chút nữa con quên mất, mấy hôm nay xảy ra nhiều việc, cảm giác giống như đã trôi qua rất lâu rồi.
Bá Tước đại nhân nói:
- Ở phủ Bá Tước của ta, con sống một ngày bằng một năm à?
- Không có, không có... – Thẩm Lãng phân trần: – Nhạc phụ đại nhân khoan hồng độ lượng, nhạc mẫu đại nhân hiền lành thân ái, thế tử cũng rất tốt..., tóm lại con ở đây như sống trong mật ngọt, hạnh phúc vô cùng.
Bá Tước đại nhân nói:
- Nếu hạnh phúc như vậy, hãy ngoan ngoãn sống ở trong phủ, đừng đi gây họa.
A?! Vừa rồi mình nịnh bợ hơi quá rồi sao?
Bá tước nói:
- Con trai của Hứa Văn Chiêu, Điền Hoành, thậm chí phủ Thành Chủ đều hận con thấu xương, nếu con rời khỏi phủ Bá Tước sẽ rất nguy hiểm, vi phụ không thể để con dây vào hiểm nguy.
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng mà, nhạc phụ đại nhân đã đồng ý khen thưởng con mà.
Bá Tước đại nhân nói:
- Con lập được đại công, ta sẽ thưởng cho cha con ba trăm mẫu ruộng tốt, cứ quyết định thế đi. Còn chuyện giải trừ lệnh cấm túc cũng không cần nhắc đến nữa.
Dứt lời, Bá Tước đại nhân nghênh ngang bỏ đi. Để lại Thẩm Lãng phía sau tự lẩm bẩm.
- Con, con không muốn ba trăm mẫu ruộng đâu… con chỉ muốn tự do thôi mà.
...
Kim Mộc Lan đã trở về! Nàng ở bên ngoài bôn ba vất vả đúng hai ngày hai đêm, dẫn theo kỵ binh tuần tra khắp lãnh địa, đuổi hơn chục kẻ xâm nhập trái phép.
Lúc đang tắm, tiểu Băng quá sốt ruột không thể chờ đợi bèn líu lo kể lại chuyện đã xảy ra trong một ngày một đêm qua cho Mộc Lan.
- Cô gia thật sự rất lợi hại, một đại nhân vật như Hứa Văn Chiêu mà ngài ấy đã lật đổ chỉ trong một đêm.
- Bây giờ bọn hạ nhân đều sợ cô gia, Hứa Văn Chiêu chỉ vì ở trong lớp học rầy la cô gia vài câu, đã bị cô gia giết chết. Hơn nữa cô gia vì phủ Bá Tước lập được công lao to lớn thật sự, đoạt về hơn một vạn lượng vàng đấy.
Mộc Lan nghe đến đây mặt đỏ bừng, mắt hơi sáng lên. Nàng vốn tưởng rằng gả cho một kẻ ngốc nghếch trí lực thấp kém, nhưng vì gia tộc, nàng cũng đành chấp nhận số phận.
Thế nhưng, bất kỳ một người con gái nào cũng không muốn chồng mình là một kẻ ngu si. Thật không ngờ phu quân của mình không chỉ không phải một tên ngốc, còn thông minh lợi hại đến thế.
Điều quan trọng hơn nữa là chàng còn thú vị đến vậy.
Điều cực kỳ quan trọng nhất, dáng dấp còn đẹp trai đến vậy, càng nhìn càng thấy cuốn hút.
Tức khắc, trái tim Mộc Lan không khỏi xao động nhẹ, khiến da thịt toàn thân có cảm giác tê dại nhẹ.
Tiểu Băng nói:
- Bây giờ bọn hạ nhân trong phủ đều đang đồn, cô gia lập được công lao lớn như vậy, lão gia nên trọng thưởng ngài ấy ra sao.
Nghe đến đó, Mộc Lan bỗng nhiên cau mày nói:
- Tiểu Băng, sau này không được ở trong phủ bàn tán chuyện cô gia giết chết Hứa Văn Chiêu. Cũng không được kể lể chuyện cô gia lập được nhiều công lao to lớn, nghe chưa?
Tiểu Băng kinh ngạc:
- Vì sao ạ?
Mộc Lan nói:
- Sở dĩ Hứa Văn Chiêu chết, là bởi vì hắn đáng chết, không phải cô gia hại chết. Nếu nói vậy chẳng khác nào nói cô gia lòng dạ nhỏ mọn, có thù tất báo, sẽ khiến người trong phủ cảm thấy có thể kính sợ nhưng không thể thân cận với hắn.
- A. – Tiểu Băng nói:
- Vậy tại sao công lao cô gia cũng không được nói sao?
- Cô gia cùng ta là người một nhà, phủ Bá Tước chính là nhà của hắn, chỉ có thần tử mới lập công, nào có chủ nhân tự lập công? – Mộc Lan nói: – Nếu cứ luôn miệng nói cô gia lập được bao nhiêu công lao, sẽ có vẻ khách sáo, chính hắn cũng không vui.
- A... – Tiểu Băng bỗng hiểu ra:
- Tiểu thư nghĩ có vẻ hơi nhiều nhưng xem ra thực sự rất có lý.
Tiếp đó, tiểu Băng nhớ lại một việc, lại hăng hái kể tiếp:
- Đúng rồi, cô gia hôm qua còn hỏi muội một câu đó.
Mộc Lan nói:
- Câu gì thế?
Tiểu Băng nói:
- Ngài ấy hỏi vì sao hổ trắng lại quý nhất?
Mộc Lan kinh ngạc nói:
- Thế muội trả lời thế nào?
Tiểu Băng nói:
- Muội đáp, hổ trắng quý hiếm vì hầu hết hổ đều có màu vàng.
Mộc Lan nói:
- Điều này không sai.
Tiểu Băng nói:
- Cô gia lại nói sở dĩ hổ trắng quý hiếm, là bởi vì một tấc thời gian một tấc vàng, tấc vàng khó mua được tấc thời gian. Ý cô gia nói chuyện bậy bạ, hổ trắng và thời gian có quan hệ gì, tiểu thư à, người nói…
Bỗng nhiên, tiểu Băng im bặt, bởi vì nàng nhìn Kim Mộc Lan trong làn nước, khuôn mặt tức khắc đỏ ửng lên.
Nàng cuối cùng cũng hiểu rõ, hổ trắng và thời gian có quan hệ gì.
Mà Mộc Lan càng đỏ bừng mặt đến mang tai, toàn thân ửng đỏ, bản năng lấy tay che bụng dưới.
Nàng lúc này, đẹp đến kinh tâm động phách, tuyệt diễm nhân gian.
Tên khốn kiếp này, cũng dám trêu chọc mình sao? Còn nữa, bí mật này hắn làm sao mà biết được chứ? Chẳng lẽ nhìn lén mình tắm? Không có khả năng!
Đương nhiên, phu quân này chuyện gì cũng dám làm, vốn chẳng có nhân phẩm gì cả.
Điểm mấu chốt là võ công của Kim Mộc Lan ta cao như vậy, nếu hắn nhìn lén ta nhất định sẽ phát hiện.
Nói không chừng là tên lưu manh này đã tìm hiểu chuyện riêng của mình rồi.
- Cô gia ở đâu vậy? – Mộc Lan bèn hỏi.
Tiểu Băng nói:
- Lão gia tìm ngài ấy có việc, chắc… cũng sắp về rồi.
Mộc Lan trực tiếp đứng lên, thân thể mềm mại ngạo nghễ khiến người ta không dám nhìn thẳng, đường cong ma quỷ đến độ ngay cả tiểu Băng nhìn còn phải run rẩy.
- Thay y phục cho ta. – Mộc Lan nói.
Tiểu Băng sợ hãi nói:
- Tiểu thư, người, người muốn làm gì vậy?
- Trừng ác dương thiện! – Mộc Lan cất giọng chính nghĩa: – Tiểu Băng nhớ kỹ cho ta, nhất định phải quản đàn ông cho chặt. Dù ba ngày không đánh, cũng phải trèo nóc nhà dỡ ngói.
Tiểu Băng nói:
- Tiểu thư muốn đánh cô gia à?
Mộc Lan nói:
- Hừ, đàn bà họ Kim chúng ta chưa bao giờ đánh chồng.
...
Biết vợ đã về, Thẩm Lãng vội vàng trở về phòng. Một ngày không gặp như cách xa ba năm.
Tuy người vợ này chỉ bái đường, còn chưa từng ngủ chung, nhưng Thẩm Lãng đã ghi nhớ hình bóng của nàng trong lòng.
Mấy ngày nay, tối nào hắn cũng mơ, trong đầu thỉnh thoảng hiện lên cái vị trí tròn trịa nảy nở phía dưới thắt lưng nàng.
Vào khuya hôm trước, Thẩm Lãng thậm chí còn bật dậy thay quần lót.
Đương nhiên, vì tiêu diệt chứng cứ phạm tội, hắn trực tiếp đốt luôn chiếc quần.
Nhưng mà, ngay khi Thẩm Lãng vừa bước vào sân, bước chân bỗng nhiên ngừng lại. Không đúng? Có sát khí!
Ngay sau đó, Mộc Lan với khuôn mặt tuyệt diễm nhân gian xuất hiện trước mặt Thẩm Lãng.
- Lang quân đã về rồi! Thiếp vừa hay có việc muốn tìm chàng đây.
Lần đầu tiên người con gái này lại cất giọng nũng nịu ngọt ngào đến thế. Cực kỳ khác thường! Phương diện này khẳng định có âm... mao! A, là âm mưu!