59. Chương 59: Mộc Lan dùng 'đòn hiểm' với Thẩm Lãng, rồi trao một nụ hôn dịu dàng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 59: Mộc Lan dùng 'đòn hiểm' với Thẩm Lãng, rồi trao một nụ hôn dịu dàng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Nương tử đã về rồi sao? Hai ngày nay nàng bôn ba bên ngoài hẳn là vất vả lắm, vi phu thực sự đau lòng vô cùng.
Thẩm Lãng bày ra vẻ mặt chân thành tha thiết.
Tiếp đó, hắn chắp tay nói:
- Nương tử, nàng cứ ở đây nghỉ ngơi cho thật tốt đi. Vi phu còn mấy cuốn sách chưa đọc xong, xin cáo từ...
Dứt lời, Thẩm Lãng nhanh chóng định chuồn về phía thư phòng.
- Vù...
Một làn hương thoảng qua.
Thân hình mềm mại, nóng bỏng của Mộc Lan khẽ nhún, lập tức xuất hiện trước mặt Thẩm Lãng.
Trời ơi, dẻo dai đến thế, Thẩm Lãng thực sự lo lắng bản thân mình không chịu nổi.
Lại nhìn đôi chân siêu dài của Mộc Lan.
Chỉ cần bị kẹp một chút, không chỉ hồn phi phách tán, mà thậm chí còn có khả năng bị gãy.
Giờ mình bắt đầu tập thể hình, liệu còn kịp không?
Mộc Lan dịu dàng nói:
- Phu quân khoan hãy đi. Còn một lúc nữa mới đến bữa tối, thiếp có một trò chơi muốn bàn luận với chàng một chút.
- Trò chơi ư? – Trong đầu Thẩm Lãng lập tức hiện ra vô số hình ảnh.
Ví dụ như hắn bị trói chặt như bánh tét bằng dây thừng, hoặc bị nhỏ sáp nóng, hay bị quất roi các loại.
Lại nhìn Mộc Lan với trang phục thế này.
Áo da rắn bó sát người, quả nhiên vô cùng thích hợp.
- Trò chơi gì vậy, nương tử? – Thẩm Lãng hỏi với vẻ xúc động.
Mộc Lan nói:
- Chính là trò chơi tương tự như động vật nguyên thủy, một loại trò chơi va chạm mạnh mẽ, kích thích cơ thể.
Tim Thẩm Lãng đập thình thịch như trống chầu, hô hấp dồn dập.
Thế nhưng, ý chí cầu sinh mãnh liệt vẫn thôi thúc hắn phải lập tức rời đi.
Đôi mắt Thẩm Lãng ra vẻ vô tội:
- Nương tử, không phải ta không muốn đâu, nhưng sau khi ăn cơm xong sẽ không thích hợp vận động kịch liệt như vậy.
Dứt lời, hắn định cúi đầu bỏ đi.
Một giây sau.
Hắn không thể đi nổi, hơn nữa máu mũi cũng sắp trào ra ngoài.
Bởi vì, thân hình bốc lửa của Mộc Lan đang thực hiện một động tác ngay trước mặt hắn.
Nàng uốn dẻo ngửa người ra sau, tạo thành một hình vòm như cây cầu.
Vóc dáng nàng mê hoặc, lại còn mặc áo da bó sát người mà thực hiện động tác như vậy.
Đối với bất kỳ gã đàn ông nào, quả thực chỉ cần liếc mắt thôi cũng đủ khiến lòng bùng nổ.
Thành thật mà nói, chỉ cảnh tượng này thôi cũng đủ khiến Thẩm Lãng no mắt suốt một năm.
Thậm chí nếu đó là hố lửa, hắn cũng sẽ nhảy vào.
Trong lòng Thẩm Lãng gào thét:
- Đi nhanh lên, đi nhanh lên, nếu không thì lát nữa sẽ không biết chết thế nào.
Thế nhưng miệng hắn lại nói:
- Nếu nương tử đã mời mọc nhiệt tình như thế, vi phu mà từ chối thì quả là bất kính.
...
Ba phút sau đó.
- A... A...
- A... A...
- Nương tử, nhẹ một chút, nhẹ một chút, vi phu vẫn là lần đầu tiên mà.
- Sắp gãy rồi, thực sự sắp gãy rồi...
Tại thời điểm này, Thẩm Lãng thực sự biết địa ngục là gì.
Hắn chưa từng xoạc thẳng chân, hai chân bị dạng ra 180 độ, hạ bộ dường như kề sát đất.
Cái loại đau đớn này, quả thực vượt xa cảm giác lần đầu phá thân của con gái gấp trăm lần.
Hắn là người chưa từng vận động mạnh bao giờ, cảm giác như thân thể gãy đôi dù đang sống sờ sờ, đầu còn nhô ra từ giữa hai chân (*đây là động tác Formidable Face – uốn dẻo toàn thân).
Lúc này, hắn thực sự đau muốn chết.
Hắn muốn chạy trốn, thế nhưng có một đôi tay xinh đẹp, thơm ngào ngạt túm chặt vai hắn, trốn một bước cũng không thoát.
Hắn thực sự hối hận.
Mình thật hối hận, nếu mình không vào phủ Bá Tước ở rể thì cũng không có đau đớn ngày hôm nay.
Nếu như mình không xuyên không, cũng sẽ không ở rể phủ Bá Tước.
Nếu không đến châu Phi, cũng sẽ không bị trúng bom mà xuyên không đến thế giới này.
Nếu hôm đó mình không đến phòng thí nghiệm, cũng sẽ không bị axit sunfuric hủy dung, cũng sẽ không phải đến châu Phi.
Nếu thằng mập chung phòng kia không cuỗm cuộn phim AV (*) mình vừa mua, mình cũng chẳng dại gì mà đến phòng thí nghiệm.
(*Thực ra trong truyện tác giả để 3 dấu hoa thị, Mèo thật sự không rõ đây là phim AV hay đồ chơi người lớn nữa)
Thằng mập chết bầm, tất cả những chuyện này cũng là lỗi của mày hết, tại sao lại chôm cuộn phim của mình chứ?
Trách không được khi mình vừa thấy Kim Mộc Thông, thì đã có cảm giác như nhìn thấy kẻ thù.
- Nương... Nương tử, nàng không phải đã nói chúng ta sẽ chơi trò động vật va chạm nguyên thủy sao? – Thẩm Lãng run rẩy nói.
Mộc Lan nói:
- Đúng vậy, trò chơi này gọi là Lục Cầm Hí, chính là mô phỏng theo động vật nguyên thủy mà. Phu quân thân thể chàng quá suy nhược, phải rèn luyện nhiều hơn chứ. Vừa lúc thiếp rảnh rỗi, đã giúp phu quân rèn luyện một chút cho thật tốt.
(*Lục Cầm Hí do Lưu An thời Hán Văn Đế sáng tạo ra. Lục Cầm Hí là một bộ phận trong quyển “Hoài Nam Tử - Tinh Thần Huấn”. Lục Cầm Hí mô phỏng động tác của 6 loài động vật như gấu, chim, vịt cổ xanh, vượn, cú, hổ) – Cảm, cảm ơn nương tử. – Thẩm Lãng mồ hôi đầm đìa.
Mộc Lan nói:
- Chàng và thiếp là phu thê nhất thể, không cần phải khách khí như vậy đâu. Phu quân à, chúng ta làm lại mười lần...
Mười lần?
Thẩm Lãng thầm rên rỉ.
Nương tử ơi, nàng thật sự thủ đoạn độc ác quá. Nàng nỡ lòng tàn phá một trai đẹp như ta thế này sao?
- Nương tử, ta sai rồi, ta thực sự sai rồi...
Mộc Lan nghiêm túc nói:
- Phu quân sai chỗ nào? Chàng không làm gì sai cả, thiếp chỉ giúp chàng rèn luyện thân thể mà thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tóm lại ngàn sai vạn sai đều là ta sai. Nương tử vĩnh viễn đúng, chính nghĩa, vĩ đại. Nếu có bất kỳ nghi vấn gì thì hãy tham khảo câu trước.
Mộc Lan hỏi:
- Chàng thực sự biết sai rồi?
Thẩm Lãng nói:
- Sai rồi, ta sai đến be bét.
Đương nhiên, hắn thực sự không biết mình sai ở chỗ nào, nhưng điểm này cũng chẳng quan trọng chút nào, tóm lại cứ nhận sai là được.
Khuôn mặt Mộc Lan đỏ bừng:
- Vậy chàng nói cho thiếp biết, bí mật này chàng làm sao mà biết được?
- Biết cái gì vậy? – Thẩm Lãng lại hỏi tiếp:
- Bí mật gì cơ?
Ngay sau đó, đầu óc hắn chuyển động rất nhanh.
Chỉ một giây đồng hồ, hắn bỗng nhiên hiểu ra tại sao vợ mình lại tức giận.
Cũng là bởi vì câu nói hắn đùa giỡn Băng nhi: một tấc thời gian một tấc vàng.
Thế nhưng, nàng gả luôn Băng nhi cho ta mà, làm sao có thể chỉ vì ta đùa giỡn nàng mà sinh chuyện lớn như vậy được?
Không đúng, chuyện này có ẩn tình, có bí mật.
Vì sao vợ mình lại phản ứng mạnh như vậy?
Liên hệ với chuyện Mộc Lan nói những lời này, bí mật này là làm sao mà biết được?
Bí mật gì?
Giờ đây Thẩm Lãng đã hiểu.
Không thể nào?
Trời cao lại quan tâm mình đến thế này sao?
Nương tử của mình lại nổi tiếng đến thế này sao?
Ánh mắt hắn không khỏi hướng về Mộc Lan nhìn lại, mặc dù chẳng nhìn thấy gì, nhưng... não hắn cũng tự động hiểu ra.
Tiếp đó, hắn cảm giác máu mũi mình sắp trào ra ngoài.
Mà Mộc Lan nhìn thấy biểu cảm này của phu quân, tức khắc hận không thể có một cái lỗ nứt ra trên mặt đất để chui vào.
Nàng cũng hiểu.
Tên lưu manh phu quân này căn bản không hề biết bí mật này của mình, hoàn toàn là vì đùa giỡn Băng nhi mà nói bậy nói bạ.
Bản thân nàng phản ứng lớn như vậy, ngược lại đã tiết lộ bí mật này.
Thẩm Lãng dịu dàng nhưng nghiêm mặt nói:
- Nương tử à, nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không vì vậy mà kỳ thị nàng đâu.
Nói xong câu đó, hắn hối hận, lập tức bưng kín miệng mình lại.
Đắc ý vênh váo, này thì...!
Kế tiếp, nhất định sẽ thê thảm.
Quả nhiên, Mộc Lan thản nhiên nói:
- Phu quân, làm lại hai mươi lần.
Tức khắc, trong sân truyền đến tiếng Thẩm Lãng kêu gào như lợn cắt tiết.
Tên béo ở lì trong nhà Kim Mộc Thông muốn tới tìm hắn chơi, cách hai trăm mét đã bị dọa sợ mà quay về ngay lập tức.
...
Nửa giờ sau.
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
Thẩm Lãng cảm thấy cả người như không phải của mình, ngũ chi dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt lìa khỏi thân thể hắn.
Đau đến không còn hơi sức mà rên rỉ nữa.
- Nương tử, ta đói bụng, chúng ta ăn cơm được không?
Lúc ăn cơm, hai tay hai chân Thẩm Lãng vẫn còn run rẩy.
- Phu quân, chàng không trách thiếp chứ? – Mộc Lan nói.
- Sao thế được? – Thẩm Lãng nói:
- Ở bất cứ lúc nào ta cũng không thể trách nương tử. Mặc kệ xuất hiện vấn đề gì, đều do chính ta tự tìm lấy. Nương tử như mặt trời trên cao vĩnh viễn soi sáng muôn nơi, chính nghĩa vĩ đại.
Mộc Lan thân thiết gắp món ăn vào chén cơm của Thẩm Lãng, dịu dàng nói:
- Thân thể phu quân có chút suy nhược, phải bồi bổ thật tốt.
Không biết vì lý do gì, có lẽ là ảo giác gì đó.
Thẩm Lãng nhìn thấy trên đầu Mộc Lan, hình như mọc thêm một đôi sừng quỷ.
Sau khi ăn cơm xong, Mộc Lan chuẩn bị cho Thẩm Lãng một thùng nước thuốc lớn.
Thẩm Lãng cởi hết y phục đi vào, lúc ngâm mình trong thuốc, cái cảm giác nhức mỏi tê tê sau đó chuyển thành cảm giác sảng khoái, thoải mái khiến hắn thực sự muốn kêu lên.
Ngâm xong nước thuốc, Thẩm Lãng cảm thấy thân thể mình nhẹ nhõm hơn nhiều, cũng có sức hơn nhiều.
Tay cũng không còn run lên, chân cũng không còn như cọng bún.
Loại hình phạt đáng sợ nhất trên thế giới này là gì?
Thiếp phạt chàng vì muốn tốt cho chàng thôi!
Tình cảnh Thẩm Lãng bây giờ chính là như thế, sau khi bị yêu tinh Mộc Lan dạy dỗ cho thật tốt, ngay cả ý định trách móc cũng chẳng còn chút nào trong tim hắn.
...
Ban đêm, Thẩm Lãng nằm trên giường ngủ.
Theo bản năng, cả người hắn co lại như con tôm luộc.
Đây vốn là thói quen từ đời trước của hắn, có vẻ như chỉ khi co ro mới có cảm giác an toàn.
Mộc Lan nhẹ nhàng bước vào.
Nhìn Thẩm Lãng cuộn tròn trên giường, nàng ngó khuôn mặt đẹp trai không còn vẻ vô lại và hớn hở của ban ngày nữa.
Thậm chí còn có vẻ cô độc pha lẫn bi thương.
Trong lòng Mộc Lan có chút xót xa.
Nàng nhẹ nhàng cúi mặt xuống, hôn nhẹ lên tóc Thẩm Lãng, động tác nhẹ đến mức khiến người ta hoàn toàn không cách nào phát hiện.
Tiếp đó, nàng lướt ra ngoài.
Thân thể Thẩm Lãng duỗi ra, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra một nụ cười.
Bàn về tán gái? Bàn về chuyện hiểu rõ nội tâm mỹ nhân ư?
Có ai siêu việt hơn Thẩm Lãng ta đây chứ?
Hê hê hê hê!
...
Lúc nửa đêm, Mộc Lan đã ngủ, tiểu Băng cũng đã ngủ say.
Chắc chắn bọn họ đã ngủ say một trăm phần trăm, các ngươi cũng đừng hỏi Thẩm Lãng làm sao mà biết được.
Tóm lại, hắn vẫn chưa ngủ.
Lúc này Thẩm Lãng đeo găng tay, đeo khẩu trang, trông như sắp ra trận đến nơi.
Hao tốn thời gian mấy đêm, dùng mấy trăm cân lúa mạch đen mốc, cuối cùng hắn cũng tinh chế ra một chút thuốc như thế này.
Mặc dù điều kiện thế giới này thực sự vô cùng thô sơ, không có ethanol đạt tiêu chuẩn, cũng không có amoniac (dung dịch amoniac) đạt tiêu chuẩn.
Nhưng... Thẩm Lãng vẫn thành công từ nấm cựa gà (*) tinh chế ra một dẫn xuất của axit lysergic, cũng chính là lysergic diethylamide (thuốc ảo giác LSD).
(* Nấm cựa gà là loại nấm nang, thích ký sinh ở tử phòng của lúa mì và lúa mạch đen, phát triển thành hạch nấm như chiếc cựa gà màu nâu rồi đen rất cứng. Khi người ta ăn phải bột nhiễm nấm cựa gà, họ sẽ bị bệnh. Đầu tiên bị chuột rút chân tay, cơ bắp; sau đó tay chân, vú, răng cảm thấy tê dại, rồi thối loét dẫn đến tử vong, rất thảm. Người ta gọi là bệnh cựa gà. Loại nấm này được nhập vào Việt Nam với tên Nấm Thần, độ gây ảo giác của nó thì miễn bình luận, nhưng vấn đề là Thẩm Lãng còn tinh chế nó thành thuốc ảo giác LSD.)
Đây là loại chất gây ảo giác mạnh nhất trên thế giới, so sánh với ether (ete), sức mạnh của nó là cấp độ có thể đè bẹp trong chớp mắt.
Nó trực tiếp tác động lên hệ thống thần kinh trung ương của cơ thể người, tạo ra ảo tưởng về thời gian và không gian, trực tiếp dẫn đến việc tự bóp méo và phân liệt tâm thần.
Mặc dù độ tinh khiết của thứ này không cao, vẫn còn khá nhiều tạp chất.
Thế nhưng, hoàn toàn đủ dùng!
Đây chính là nước cờ sát thủ tiếp theo của Thẩm Lãng.
Sau khi Hứa Văn Chiêu chết đi, Điền Hoành cùng thành chủ Liễu Vô Nham chắc hẳn cũng đặc biệt khẩn cấp muốn đối phó với mình rồi?
Hơn nữa đòn chí mạng chắc hẳn cũng đã chuẩn bị xong, muốn giết Thẩm Lãng ta đây trong một chiêu.
Ta đã sớm chuẩn bị xong, chỉ chờ các ngươi mò đến.
Thậm chí trước khi ép Điền Hoành tự chặt cánh tay, Thẩm Lãng cũng đã bắt đầu vạch kế hoạch và thực hiện.
Cẩn thận niêm phong thứ này từng li từng tí cất vào kho, tiếp đó tháo găng tay xuống, khuôn mặt khôi ngô của Thẩm Lãng lộ ra một nụ cười gian tà.
Điền Hoành, ngươi cho rằng sau khi ta đập vào mặt ngươi, ta sẽ bỏ qua ngươi, rồi chờ ngươi tìm cơ hội hại ta sao?
Đừng nói đùa, làm sao mà được!
Một khi đã biến thành kẻ thù của ta, trừ phi chết, nếu không thì đoạn nghiệt duyên này của chúng ta sẽ không kết thúc được đâu.
Oan gia, ngươi có thể đi chầu trời rồi!
Dưới ngọn nến, nụ cười của Thẩm Lãng nom thật giống nhân vật phản diện.
Nhưng mà, vẫn luôn tuấn mỹ vô cùng.
...
Bên trong một căn phòng bí mật ở thành Huyền Vũ.
- Hứa Văn Chiêu đã chết. – Điền Hoành nói:
- Bị tên tiểu bạch kiểm giết chết.
Tâm phúc của thành chủ đáp lời:
- Ta biết rồi.
Điền Hoành nói:
- Kế hoạch của chúng ta nhất định phải tiến hành ngay lập tức, chậm trễ thì sinh biến. Tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này quá ác độc, quá gian xảo.
Tên tâm phúc của thành chủ nói:
- Không được, lửa còn chưa cháy bùng lên, thời cơ chưa tới.
- Lửa có cháy hay không không quan trọng, chúng ta tuyệt đối phải giết hắn trong một chiêu. – Điền Hoành nói:
- Đêm dài lắm mộng, tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này chết sớm một ngày, chúng ta cũng sớm một ngày giải hận, sớm một ngày an tâm.
Tâm phúc thành chủ nói:
- Sứ giả của tổng đốc đã trên đường đến, ngày mai sẽ tới thành Huyền Vũ. Đêm mai ngươi có thể động thủ!
- Vâng! – Điền Hoành đáp.