62. Chương 62: Cảnh tượng kinh hoàng! Thê thảm tột cùng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 62: Cảnh tượng kinh hoàng! Thê thảm tột cùng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không biết bao lâu sau, Tống thị mở mắt tỉnh lại.
Bà đột nhiên cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Thế nhưng, toàn thân đã cử động lại được.
Tất cả chuyện vừa rồi là mơ ư?
Phải, chắc chắn là mơ rồi.
Thế nhưng khi sờ xuống quần, bà ta thấy ướt sũng.
Khi nhìn vào vị trí ngực, có một vết bỏng nhẹ. Đây là lửa ma trơi đốt, bà ta nhớ rất rõ, ngọn lửa quỷ dị này ngay cả nước cũng không dập tắt được.
Hơn nữa, móng tay nữ quỷ đó chỉ rạch một cái là đã xuất hiện ma trơi.
Thật sự có quỷ, thật sự có quỷ!
Không phải mơ rồi.
Bà nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra, mỗi cảnh tượng đều chân thực như vừa xảy ra.
Bây giờ, ánh mặt trời chiếu rọi vào nhà, khiến mọi thứ trở lại bình thường. Mà vừa rồi trong nhà âm u đáng sợ, khắp nơi lửa ma trơi.
Đúng rồi, từ lòng bàn tay nữ quỷ lóe lên một vệt sáng vàng, ném xuống gầm giường, bảo bà ba mươi lượng vàng.
Tống thị nhanh nhẹn đứng dậy, cầm một cái xẻng nhỏ, lập tức đào dưới sàn nhà.
Và rồi...
Bà ta kinh ngạc sững sờ!
Thật sự có vàng, mấy chục thỏi.
Cái này còn chưa phải là kinh người nhất.
Càng không thể tin được là số vàng này bị đóng băng. Nói đúng hơn là nằm trong một cái hộp làm bằng băng.
Trên hộp băng còn in chữ: Muốn chết hay muốn sống?
Thật sự có quỷ, bằng không trời nóng bức thế này làm gì có hộp băng.
Chỉ có địa ngục mới có băng giá, số vàng này tuyệt đối là nữ quỷ cho.
Tống thị vội vàng dập đầu lạy lục trước hộp băng.
- Nữ quỷ tỷ tỷ, muội muốn sống, muội muốn sống. Tỷ yên tâm, muội biết phải làm gì rồi.
- Đến khi quan phủ bảo muội chỉ chứng Thẩm Lãng, muội sẽ lập tức phản cung, nói rằng Tống Nghị chồng muội đã đá con trai bị thương, và muội nhất định sẽ khẳng định Điền Hoành đã bảo muội vu cáo Thẩm Lãng.
Ngay khi Tống thị không ngừng dập đầu, hộp băng dần dần tan chảy, những thỏi vàng bên trong càng thêm lấp lánh chói mắt.
- Cảm ơn tỷ tỷ, cảm ơn tỷ tỷ. – Tống thị cảm thấy đây nhất định là nữ quỷ đáp lại bà ta.
Nghĩ lại, trời nóng thế này, hộp băng mỏng như vậy, vừa được lấy ra chắc chắn sẽ tan chảy rất nhanh.
Sau đó, Tống thị nhặt những thỏi vàng này lên, trải ra đất đếm.
Vừa đúng ba mươi.
Nữ quỷ còn hứa sẽ cho thêm ba trăm lượng vàng nữa...
...
Trong một khe suối hẻo lánh phía sau núi thôn Phong Diệp.
Thẩm Lãng có chút lưu luyến không nỡ cởi bộ váy xanh lơ, mà thay y phục đàn ông.
Mặc đồ con gái, quả nhiên là một trải nghiệm vô cùng kỳ lạ.
Nhất là khi hắn mặc đồ nữ còn đẹp hơn cả phụ nữ.
Nếu mình đi Thái Lan, e rằng những nữ hoàng chuyển giới nổi danh khắp bốn bể sau này cũng chẳng có cửa.
Oẹ!
Thẩm Lãng vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc này ra khỏi đầu.
Tiếp đó, hắn càng thêm lưu luyến khi đốt trụi bộ váy màu lam và những vật dụng khác.
Màn kịch vừa rồi mới thực sự hoàn hảo.
Bất kể là phốt pho trắng dùng làm ma trơi, hay kali nitrat dùng để chế tạo hộp băng, hoặc là kim bạc để đâm vào ngực Tống thị.
Tất cả những chuyện này dù còn có kẽ hở, nhưng Tống thị đã uống thuốc gây ảo giác nên cảm thấy 100% chân thực.
Sau khi đốt trụi mọi thứ, Thẩm Lãng chạy về phủ Bá Tước.
Đang đi trên đường, hắn chợt nghĩ đến một vấn đề: chẳng lẽ nương tử của mình phát hiện thiếu một bộ váy sao?
Chắc không đâu, y phục của nàng nhiều như vậy mà.
Nhưng nhỡ nàng phát hiện thì sao?
Vậy nhỡ nàng cảm thấy là mình trộm thì sao?
Tuyệt đối không thể nói là trộm để mặc, như vậy nàng sẽ nghĩ ta là biến thái. Hình tượng nam nhân trong lòng nàng bỗng chốc biến thành tỷ muội thì xấu hổ chết mất.
Vậy mình nên giải thích thế nào đây?
Cũng không thể nói ra: “Nương tử, ta kìm lòng không đặng nên trộm váy nàng làm chút chuyện không thể cho ai biết, cuối cùng váy bị dơ nên buộc phải đốt sạch.”
Chuyện này mà nói ra, hình tượng của Thẩm Lãng ta đây coi như tan nát hết sao?
...
Trong thành Huyền Vũ.
Đứa em trai cùng cha khác mẹ của Đại Ngốc, Tống Sung, đã chết.
Gã đang trong cơn mộng tưởng tiến cung bỗng tắt thở, thậm chí ngay cả cặp trứng hoại tử của gã vẫn còn chưa bị thiến xong.
Phụ thân của Đại Ngốc, Tống Nghị, toàn thân run rẩy, nhìn xác con trai mình mà run giọng nói:
- Vì sao? Vì sao lại thế này?
Điền Hoành nói với giọng bình thản:
- Ngươi cảm thấy tội danh đá bị thương một thiếu niên vô tội lớn hơn, hay là tội đá chết lớn hơn?
Tống Nghị đương nhiên hiểu.
Chẳng qua, ông ta vẫn nghĩ rằng đứa con trai vào cung làm thái giám cũng là một lối thoát, và tội danh đá thiếu niên vô tội cũng đủ để tống giam Thẩm Lãng rồi.
Nhưng nào ngờ, đám người Điền Hoành lại dùng thủ đoạn độc ác, trực tiếp giết chết con trai của Tống Nghị.
Nhưng sâu thẳm trong nội tâm, ông ta không nghĩ đến sao? Đây rõ ràng là vấn đề quỷ dị, không thể truy cứu sâu hơn.
Điền Hoành thản nhiên nói:
- Giết người đền mạng, hoàng tử phạm pháp cũng cùng tội như thứ dân.
Đương nhiên nửa câu sau là Điền Hoành bịa đặt, nhưng ít ra nói cho có vần có điệu, cũng chẳng mấy ai để ý.
Điền Hoành bèn hỏi thủ hạ:
- Sứ giả của Tổng đốc đại nhân đã tới chưa?
- Sắp đến rồi ạ. – Điền Thất đáp.
- Thế tử phủ Bá Tước Huyền Vũ và Kim Mộc Lan, tự mình dẫn đầu kỵ binh ra nghênh tiếp hai mươi dặm.
Điền Hoành lại hỏi:
- Thái Thú đại nhân cũng đích thân đi cùng sao?
Điền Thất nói:
- Đúng vậy ạ.
Điền Hoành thở dài nói:
- Mọi việc đã chuẩn bị xong, gió đông cũng đã tới, Thẩm Lãng chết chắc rồi!
Điền Thất nói:
- Đây vốn là một kẻ thấp hèn như chó, dù có leo lên phủ Bá Tước, cũng vẫn là một con chó.
- Đúng vậy, nghiền chết con chó hoang chẳng qua là tiện tay, lật đổ phủ Bá Tước mới là mục đích chính. – Điền Hoành nói:
- Một khi Thẩm Lãng bị bắt tống vào ngục, liền lập tức đeo gông xiềng vào người nhà hắn, đâm thủng xương bả vai, đưa đến mỏ, cưỡng bức lao động đến chết.
Điền Thất nói:
- Vâng.
Tiếp đó, Điền Hoành nói:
- Tống Nghị, về đón vợ ngươi đi, mặc đồ tang vào, hóa trang cho thảm thương một chút, mang đến phủ Bá Tước chỉ điểm và xác nhận Thẩm Lãng mang tội giết người. Ả là nhân chứng tại chỗ duy nhất. Còn những nhân chứng khác cũng phải chuẩn bị thỏa đáng.
Mắt Tống Nghị rưng rưng, đáp lời:
- Vâng.
Điền Hoành nói:
- Chẳng phải chỉ là một đứa con trai thôi sao? Còn có thể sinh nữa mà. Giết chết Thẩm Lãng xong, ngươi sẽ được làm đình trưởng trấn Hàn Thủy.
Thân thể Tống Nghị chợt run lên, cất giọng bi thương nói:
- Vâng! Đa tạ đại nhân đề bạt.
...
Tống Nghị cưỡi ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà.
Ông ta phát hiện vợ mình đang ở trong trạng thái kỳ quái nào đó, trông đặc biệt chật vật, hơn nữa trên người còn có mùi khai, hai con mắt đỏ rực, dường như muốn phát điên vậy.
Thế nhưng, ông ta chẳng chút nghi ngờ gì, chỉ cho rằng vợ mình đau lòng quá độ.
Hơn nữa lại đau lòng đến không kìm được, có thể thấy vợ mình thật sự thương con.
Tống Nghị cất giọng thê thảm:
- Nương tử, vết thương của Sung nhi quá nặng không thể chữa khỏi, nó… nó đi rồi!
Thân thể Tống thị run lên bần bật, ngẩng đầu nhìn về phía chồng.
Mặc dù trong lòng đã chuẩn bị, nhưng khi nghe tin dữ này, nước mắt bà vẫn trào ra.
Bà ta là người tham lam, yêu tiền, ích kỷ đê tiện, nhưng dù sao đó cũng là máu mủ ruột thịt của bà.
Nếu là bị thiến đưa vào cung thì ít nhất giờ bà còn chút hy vọng.
Bây giờ, người đã mất, đương nhiên lòng bà đau như cắt.
- Nữ quỷ tỷ tỷ quả nhiên không lừa ta, tỷ quả nhiên không lừa ta!
- Điền Hoành, ngươi thật ác độc, lại thực sự giết con trai của ta. Tên Tống Nghị này thậm chí còn tệ hơn cầm thú.
Gương mặt Tống thị tức khắc trở nên dữ tợn, đôi mắt tràn đầy thù hận.
- Tên súc sinh Thẩm Lãng đã giết con trai của chúng ta, chúng ta phải báo thù. – Tống Nghị run giọng nói:
- Nương tử, nàng phải tỉnh táo lại. Chỉ có giết chết Thẩm Lãng mới báo thù được cho con trai, nó trên trời có linh thiêng mới có thể nhắm mắt.
Trong lòng Tống thị cười nhạt:
- Nếu không phải nữ quỷ tỷ tỷ, ta đã bị cái tên cầm thú này lừa gạt rồi.
Tống Nghị nói:
- Nương tử, nàng yên tâm, phủ Thành Chủ, phủ Thái Thú, thậm chí sứ giả Tổng đốc đại nhân đều có thể làm chỗ dựa cho chúng ta. Nàng là nhân chứng tại chỗ duy nhất, phải chỉ ra Thẩm Lãng đã đá chết con trai chúng ta, bắt hắn đền mạng, nàng hiểu không?
Đôi mắt sung huyết của Tống thị nhìn chằm chằm chồng mình, giọng bà khản đặc:
- Thiếp biết, thiếp đương nhiên biết phải làm thế nào.
Tống Nghị nói:
- Đi thôi, chúng ta mặc đồ tang, mang theo xác của Sung nhi đến phủ Bá Tước đòi lại công đạo, nhất định phải bắt Thẩm Lãng đền mạng.
Tiếp đó, Tống Nghị nhớ lại lời Điền Hoành, nhất định phải để vợ trông thảm thương một chút, phải ra vẻ đau khổ tột cùng khi chịu tang con.
Thế nhưng ông ta nhanh chóng nhận ra, không cần trang phục gì cả, bởi vì bây giờ hình dạng của vợ mình đã đặc biệt thảm thương rồi.
Để tăng thêm hiệu quả chân thật, để tăng thêm vẻ bi thảm và lấy được sự đồng tình của mọi người, ngay cả quần ông ta cũng không bảo vợ thay, cứ để bà ta một thân đầy mùi khai.
Tiếp đó, Tống Nghị mang theo vợ, điều khiển xe ngựa phóng thẳng đến thành Huyền Vũ!
...
Khi đến trước mặt Điền Hoành.
Điền Hoành nhìn Tống thị từ trên xuống dưới một lúc lâu, sau đó bịt mũi.
Tống Nghị này làm việc lão luyện, độc ác, quá giống thật, quá thảm thương.
Tống thị này tóc tai bù xù, hốc mắt trũng sâu sung huyết, ánh mắt dại dại, biểu cảm dữ tợn.
Hơn nữa, trên người còn có vết thương và vết bỏng.
Thậm chí còn không kìm được mà tiểu ra quần.
Đến cả vợ mình còn ra tay độc ác như vậy, nhân tài này có thể bồi dưỡng thật tốt.
Điền Hoành nói:
- Lệnh lang đã chết, ta cũng đặc biệt đau lòng, xin Tống phu nhân hãy nén bi thương. Nhưng đệ muội cứ yên tâm, với tư cách là trưởng quan của chồng đệ muội, chuyện này ta nhất định sẽ quản đến cùng, nhất định sẽ vì vợ chồng hai người mà đòi lại công đạo này!
Tiếp đó, ông ta chợt rút đại kiếm, chém cái bàn trước mặt thành hai khúc.
- Giết người đền mạng, dù cho Thẩm Lãng là cô gia phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng không ngoại lệ!
- Đi, ta sẽ mang hai người đến phủ Bá Tước, đòi lại công đạo!
Tiếp đó, Điền Hoành nhìn về phía Tống thị nói:
- Đệ muội chắc biết phải làm thế nào rồi chứ.
Tống thị ngước mắt lên, ánh mắt tàn độc đầy hận thù khiến Điền Hoành cũng phải run rẩy.
Tống thị nhấn mạnh từng chữ:
- Ta đương nhiên biết phải làm gì, ai giết người thì kẻ đó phải đền mạng.
Mỗi một chữ đều tràn đầy cừu hận thấu xương.
Điền Hoành mừng rỡ.
Phải, chính là trạng thái này, chính là dáng vẻ thù hận ngập trời.
- Đi nào, đến phủ Bá Tước Huyền Vũ, bắt Thẩm Lãng đền mạng!
Điền Hoành ra lệnh một tiếng.
Mấy võ sĩ Hắc Y bang mang cái xác tái mét thảm thương của Tống Sung, cùng vợ chồng Tống Nghị hướng về phủ Bá Tước Huyền Vũ với sát khí đằng đằng.
Phía sau bọn họ, mấy trăm người theo sau. Những người này đều là côn đồ du đãng ở thành Huyền Vũ, toàn bộ đều là đồ đệ, tay chân của Điền Hoành.
Từ mấy trăm người, lập tức bành trướng lên đến một hai ngàn người.
Trong lòng Điền Hoành càng thêm đắc ý. Bá Tước đại nhân à, ngài không phải yêu dân như con sao?
Bây giờ, ta mang mấy nghìn người hùa nhau đòi lại công bằng, xem ngài có giao Thẩm Lãng ra hay không.
Thẩm Lãng, để ta xem ngươi chết thế nào!
Vừa đi, đám bang chúng của Hắc Y bang đồng thanh hô vang:
- Giết người đền mạng, giao ra Thẩm Lãng! Giết người đền mạng, giao ra hung thủ!