Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 61: Chơi tới cùng, không từ thủ đoạn! Khiếp vía tột độ
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phụ thân của Đại Ngốc Tống Nghị không phải dân thường. Ông ta là một thợ săn có tiếng, đồng thời là thủ lĩnh dân quân thôn Phong Diệp, dưới trướng có mấy chục huynh đệ.
Ít nhất ở thôn Phong Diệp, ông ta cũng là một nhân vật có tiếng nói, có địa vị.
Khi ông ta về nhà, phát hiện bộ phận sinh dục của thằng con bị Thẩm Lãng đá nát, đương nhiên tức giận đến tím mặt.
Ông ta lập tức muốn đi tìm Thẩm Lãng để đạp chết hắn.
Nhưng cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, Thẩm Lãng đang ở trong phủ Bá Tước Huyền Vũ, ông ta mà dám xông vào thì chắc chắn sẽ chết.
Ý nghĩ thứ hai trong đầu ông ta là trả thù cha mẹ và em trai của Thẩm Lãng.
Thế nhưng ý nghĩ này còn chưa kịp thực hiện, đã lập tức bị thôn trưởng bác bỏ.
Thẩm Lãng dù sao cũng là cô gia phủ Bá Tước Huyền Vũ, cha mẹ hắn chính là thông gia của Bá Tước đại nhân. Ngươi mà dám động đến họ thì chắc chắn sẽ chết.
Cho nên lúc này, Tống Nghị có kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay.
Trời đất thật bất công mà!
Đương nhiên, đối với việc bản thân ông ta vứt bỏ Đại Ngốc, ông ta cảm thấy hoàn toàn không có gì sai trái.
Nông dân đều làm như vậy, nếu gặp bệnh nặng không có tiền chữa trị đều ném vào trong núi chờ chết.
Huống hồ thằng con cả này đầu óc có vấn đề, chẳng có tương lai gì.
Nhưng đứa con thứ thì khác, từ nhỏ đã khôn khéo, tàn nhẫn, hoàn toàn có thể kế thừa truyền thống của ông ta, xứng đáng là niềm hy vọng lớn nhất của ông ta.
Mà giờ đây, niềm hy vọng này lại bị Thẩm Lãng đạp một cước nát tan.
Điều này hoàn toàn phá hủy hy vọng của ông ta.
Thẩm Lãng, dù mày là con rể phủ Bá Tước, tao cũng quyết báo thù này!
Tống Nghị lập tức đưa con trai đến thành Huyền Vũ chữa trị, dù có tốn bao nhiêu tiền cũng phải giữ được bộ phận sinh dục của nó.
Thế nhưng...
Đại phu của y quán xác nhận, bộ phận đó không giữ được, hơn nữa phải lập tức cắt bỏ, nếu không sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Thằng em của Đại Ngốc, ở một khía cạnh nào đó, vẫn chưa nhận thức được hoàn toàn. Biết mình thế nào cũng bị cắt mất bộ phận sinh dục, nó cũng không quá bi thương, ngược lại cắn răng nghiến lợi nói:
- Cha, con muốn vào cung, con muốn trở thành đại thái giám, sau đó giết chết thằng Nhị Ngốc Thẩm Lãng kia.
Tống Nghị rưng rưng chấp thuận.
Đây cũng là một con đường tương lai.
Tiếp đó, ông ta liền đi tìm Điền Hoành.
Điền Hoành là Thiên Hộ dân quân thành Huyền Vũ, cho nên có thể được xem là cấp trên của Tống Nghị.
Hai người bọn họ có cùng kẻ thù là Thẩm Lãng, cho nên rất ăn ý với nhau.
Điền Hoành nói:
- Vợ ngươi quả thực chứng kiến Thẩm Lãng một cước đá bay con của ngươi Tống Sung?
Tống Nghị nói:
- Vâng.
Điền Hoành nói:
- Ngươi xác định có mấy người thôn dân nhìn thấy Thẩm Lãng xông vào nhà ngươi, rồi sau đó có tiếng động đùa giỡn truyền ra?
Tống Nghị nói:
- Vâng, bọn họ có thể ra mặt làm chứng. Nhưng tên súc sinh Thẩm Lãng này là cô gia phủ Bá Tước, tiểu nhân chỉ sợ không kiện được hắn.
Điền Hoành cười nhạt.
Không kiện được sao?
Nếu là bình thường thì đúng là như vậy, nhưng tối hôm nay sẽ có hai đại nhân vật đến phủ Bá Tước Huyền Vũ dự tiệc.
Đến lúc đó, thì không chỉ là kiện Thẩm Lãng đơn giản như vậy, mà còn muốn kéo toàn bộ phủ Bá Tước xuống bùn.
Điền Hoành thản nhiên nói:
- Giết người đền mạng, hoàng tử phạm pháp cũng cùng tội với thứ dân, huống hồ chỉ là một tên ở rể phủ Bá Tước mà thôi? Ngươi hãy tìm hết nhân chứng đến đây, nhất định sẽ có người làm chủ cho ngươi. Nếu Bá Tước đại nhân dám che chở cho tên hung thủ giết người Thẩm Lãng này, e là sẽ kích động dân chúng nổi loạn.
Tống Nghị kinh ngạc. Thẩm Lãng không có giết người, chẳng qua là đá bị thương con hắn, phế bỏ bộ phận sinh dục của con hắn mà thôi.
Điền Hoành cười mà không nói.
Chỉ là đá bị thương thôi sao? Tội danh này làm sao đủ?
Nhất định phải là tai nạn chết người mới đủ.
Cuối cùng, chỉ có giết người, mới có thể khiến Thẩm Lãng đền mạng!
...
Mẹ kế của Đại Ngốc, tức vợ của Tống Nghị, ban đầu vẫn luôn ở trong y quán thành Huyền Vũ chăm sóc con trai. Nhưng đêm qua không hiểu vì sao lại bị đưa về.
Dường như có người muốn cố ý ép bà ta tránh đi.
Lúc này, Tống thị đang nằm trên giường, không buồn ăn uống.
Nếu như con trai bị cắt bỏ bộ phận sinh dục, trong nhà liền tuyệt hậu. Vậy nên làm thế nào cho phải đây?
Nhưng mà, vẫn phải sống tiếp.
Sau khi con mình tiến cung làm thái giám, nói không chừng có thể thăng chức rất nhanh thì sao?
Nói không chừng sau này còn có thể giúp bà ta tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý.
Còn về việc nối dõi tông đường, bà còn trẻ, cùng lắm thì cùng chồng sinh thêm một đứa là được.
Nghĩ thông suốt rồi, Tống thị bưng chén nước pha mật đặt cạnh giường, uống một nửa.
Không hiểu vì sao, nước mật này có chút là lạ.
Nhưng Tống thị vẫn uống cạn một hơi.
Tiếp đó...
Cánh cổng của một thế giới mới mở ra.
Bà ta cảm thấy sự trống rỗng, hiu quạnh, và hưng phấn chưa từng có trước đây.
Não bộ của bà giống như nứt ra làm đôi.
Bà ta trở nên nhạy cảm hơn bất kỳ cảm giác nào trong quá khứ.
Tiếng kiến bò, tiếng chuồn chuồn vỗ cánh từ bên ngoài cũng nghe rõ mồn một.
Hơn nữa, toàn bộ thế giới xung quanh cũng thay đổi, trở thành từng vệt sáng mờ ảo.
Cả người giống như thành tiên vậy.
Thật không hổ danh là loại thuốc gây ảo giác số một thế giới. Hiệu quả quá mạnh, dù Thẩm Lãng điều chế ra không tinh khiết nhưng uy lực cũng thật sự kinh khủng.
May là Thẩm Lãng chỉ bỏ một chút xíu vào nước mật của bà ta, bằng không e rằng mạng nhỏ của Tống thị khó mà giữ lại được.
Bà chỉ cảm thấy bản thân nhẹ nhàng lâng lâng, rồi sau đó hôn mê bất tỉnh.
Bởi vì, Thẩm Lãng còn bỏ thêm những thứ khác vào nước mật của bà.
...
Không biết đã qua bao lâu, Tống thị tỉnh lại, thế nhưng loại cảm giác kỳ quái vẫn còn như cũ.
Nhưng mà, mọi thứ xung quanh bỗng nhiên trở nên vô cùng khủng khiếp.
Vẫn là nhà của bà, nhưng khắp nơi đều đầy ma trơi bay lượn.
Còn có tiếng ác quỷ tru tréo khiến bà sợ đến sởn tóc gáy.
Tất cả giống hệt chốn âm ty địa phủ vậy.
Một giây sau, một nữ quỷ xinh đẹp bay ra, mặc váy xanh nhạt.
Đầu tóc của Tống thị gần như muốn dựng ngược lên.
Thật sự là nữ quỷ, bởi vì không cần bước đi, chỉ lướt qua một cái đã đến nơi.
- Ngươi, ngươi là ai? - Tống thị run rẩy nói, nhưng phát hiện mình lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cái này... cái này thật sự gặp quỷ, một chút âm thanh cũng không phát ra được.
Nữ quỷ nói:
- Con đàn bà độc ác, ngươi lại hại Đại Ngốc của ta, ngươi chết đi!
Tống thị biết là ai rồi.
Đây là... mẹ ruột của Đại Ngốc, người đàn bà đã chết hai mươi năm.
Bà ta giật dây chồng đem Đại Ngốc ném tới khe suối chờ chết. Thật không ngờ mẹ đẻ Đại Ngốc từ địa ngục tới báo thù.
Thẩm Lãng thực sự xót xa cho chính mình ba giây, không chỉ phải giả gái, còn phải làm nữ quỷ.
- Ngươi chết đi... – Lòng bàn tay của nữ quỷ đột nhiên xuất hiện một đám lửa ma trơi, bay về phía Tống thị.
Đám lửa quỷ đó rơi vào trên thân thể của bà, trực tiếp làm cháy rụi một vệt dài trên làn da trắng nõn nà, đau đớn vô cùng, thế nhưng bà ta hoàn toàn không kêu lên nổi một tiếng.
Thế là bà ta vớ lấy chén nước dội lên đám lửa ma trơi.
Nhưng đáng sợ ở chỗ, đám ma trơi lại không tắt, ngược lại vẫn tiếp tục đốt cháy.
Quá... quá đáng sợ.
Quả nhiên là ma trơi, thậm chí ngay cả nước cũng không thể tưới tắt được.
Thật sự là quỷ rồi!
- Tỷ tỷ ơi đừng giết muội, đừng giết muội... - Tống thị khóc lớn ra sức xin tha thứ, thế nhưng cổ họng khàn đặc hoàn toàn không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
- Người mang con trai của tỷ vứt đi là Tống Nghị, không phải muội! - Tống thị không chút do dự bán đứng chồng mình.
Nữ quỷ tiến lên, bàn tay lạnh giá vỗ nhẹ lên đốm lửa ma trơi.
Đốm ma trơi lập tức dập tắt.
Tiếp đó, móng tay dài ngoằn chạm nhẹ lên ngực Tống thị một chút.
Tức khắc, Tống thị phát hiện mình không cách nào nhúc nhích.
Có thể nhìn thấy, nghe thấy, cảm nhận được tất cả.
Chính là tứ chi không cách nào hoạt động, giống như cả người không còn là của mình nữa vậy.
Loại cảm giác này thật quen thuộc, chính là bị bóng đè.
- Trời đã thấy, con trai của ta không có chết, được phúc tinh trên trời cứu sống. - Nữ quỷ nói:
- Nhưng... con của ngươi Tống Sung lại đã chết.
Tống thị hết hồn, ra sức lắc đầu nói:
- Con trai của muội không có chết, chẳng qua là lập tức phải bị thiến mà thôi. Muội về nhà sửa soạn một vài thứ, lập tức lại phải vào thành chăm sóc nó!
- Không, nó đã chết, ngay lúc này, hơn nữa còn chết cực kỳ thê thảm! - Nữ quỷ nói:
- Ngươi đoán là ai giết con trai ngươi?
Ngay sau đó, giọng của hắn thay đổi, từ giọng đàn bà biến thành tiếng thiếu niên.
- Mẹ, con chết thê thảm lắm, con thật sự chết cực kỳ thê thảm!
Chất giọng này kỳ thực chẳng giống giọng thằng con Tống Sung của bà chút nào, nhưng bản năng Tống thị cảm thấy đây chính là giọng con trai mình.
- Không, không, con trai của muội không có chết. - Tống thị ra sức nói, thế nhưng vẫn không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Nữ quỷ nói:
- Con của ngươi chết hay chưa, ngươi sẽ nhanh biết thôi. Tống Nghị trở về sẽ nói cho ngươi biết. Hơn nữa sẽ nói là nó bị đòn hiểm của Thẩm Lãng, đồng thời đá trúng hạ thể không trị mà chết. Tiếp đó quan phủ sẽ mang ngươi đến phủ Bá Tước để xác nhận Thẩm Lãng giết người, nhưng người thực sự giết con trai ngươi là Điền Hoành cùng chồng ngươi.
- Không, không... - Tống thị khóc thút thít nói:
- Con trai của muội không có chết, hơn nữa muội ước gì Thẩm Lãng chết đi. Muội nhất định sẽ chỉ điểm và xác nhận hắn.
- Có dũng khí... - Nữ quỷ lạnh lùng nói:
- Ngươi muốn chết à?
Tiếp đó, móng tay thật dài của nữ quỷ chợt xẹt qua tường.
Một vệt ma trơi trực tiếp từ móng tay toát ra.
Đám lửa ma trơi thiêu đốt, tiến gần mắt của Tống thị.
- Ngươi muốn chết à? - Nữ quỷ lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng là phúc tinh trên trời chết đi sống lại, là thần hộ mệnh của con trai ta. Ngươi lại muốn hại hắn? Tự tìm đường chết!
Nữ quỷ gào rú the thé. Phía sau chợt toát ra một đám ma trơi khổng lồ, rồi biến mất trong nháy mắt.
Tống thị trực tiếp sợ đến mức tè ra quần, hồn xiêu phách lạc, ra sức lắc đầu.
- Muội không muốn chết, muội không muốn chết, tỷ tỷ bỏ qua cho ta đi! - Tống thị nói không ra hơi, nhưng vẫn cố sức mà nói.
Nữ quỷ nói:
- Con trai của ta đúng là được nó che chở mới có thể sống. Ngươi muốn hại Thẩm Lãng, chính là muốn hại con trai của ta! Nói vậy ta liền kéo ngươi xuống dưới mười tám tầng địa ngục, xé xác ngươi thành tám mảnh, nấu mỡ cho sôi lên.
Tống thị vừa tè ra quần xong, giờ lại tè thêm lần nữa.
- Ta không dám, ta không dám...
Nữ quỷ nói:
- Tối hôm nay, Điền Hoành sẽ mang ngươi đến phủ Bá Tước Huyền Vũ. Ngay trước mặt mấy vị đại quan, hắn sẽ bắt ngươi xác nhận Thẩm Lãng giết con trai ngươi. Đến lúc đó, ngươi biết ngươi nên nói như thế nào rồi chứ?
Tống thị ra sức gật đầu, ngay sau đó lại ra sức lắc đầu, bởi vì nàng quả thực không biết nên nói như thế nào mới phù hợp tâm ý của vị nữ quỷ tỷ tỷ này.
Nữ quỷ nói:
- Ngay từ đầu, dù Điền Hoành nói gì ngươi cũng đồng ý. Nhưng đến phủ Bá Tước, ngay trước mặt toàn bộ các vị đại nhân vật, ngươi lập tức lật lọng nói con trai ngươi là bị chồng ngươi Tống Nghị đá bị thương, bởi vì nó nhìn lén ngươi tắm rửa.
- A... - Tống thị kinh ngạc.
Nữ quỷ tiếp tục nói:
- Tiếp đó ngươi ngay trước mặt mọi người, chỉ điểm và tố cáo Điền Hoành, nói là hắn đã thúc ép ngươi vu cáo Thẩm Lãng, nói hắn giết con trai ngươi, và hãy cầu vị đại quan lớn nhất làm chủ cho ngươi.
Tống thị sợ hãi.
Điền Hoành là một kẻ cực ác, nếu như bà ta dám chỉ điểm và tố cáo Điền Hoành, sẽ bị đánh chết tươi.
Nữ quỷ nói:
- Ngươi yên tâm, chỉ điểm và tố cáo Điền Hoành, phủ Bá Tước sẽ che chở ngươi. Đến khi Điền Hoành chết đi, ngươi có thể về nhà, hơn nữa ta sẽ thưởng cho ngươi ba trăm lượng vàng. Ngươi cầm số tiền này tái giá, có thể sống một cuộc sống giàu có vượt xa gấp trăm lần bây giờ.
- Thật sự sao... - Tống thị ngạc nhiên.
Trên tay nữ quỷ toát ra một đống lửa vàng, tiếp đó ném xuống sàn nhà của Tống thị một cái rồi nói.
- Ta đã chôn ba mươi lượng vàng dưới sàn nhà. Chờ ngươi tố cáo Điền Hoành xong, ngươi sẽ đào ra dưới sàn ba trăm lượng.
- Là muốn sống hay chết?
- Là vinh hoa phú quý, hay xuống mười tám tầng địa ngục, ngươi tự mình lựa chọn!
Tiếp đó!
Một trận sương mù bốc lên.
Giọng của nữ quỷ biến mất, không còn bóng dáng tăm hơi.