66. Chương 66: Điền Hoành, ta phải giết chết ngươi thôi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 66: Điền Hoành, ta phải giết chết ngươi thôi!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bá tước đích thân tiễn Ngôn Vô Kỵ và Trương Xung rời phủ.
Thẩm Lãng cùng thành chủ Liễu Vô Nham đi phía sau.
Vị thành chủ này rất không hài lòng, trên mặt ông ta nở nụ cười nhã nhặn giả dối, bởi lẽ một người đọc sách phải giữ phong thái, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng.
Đây là kiểu người điển hình, ngoài mặt tươi cười, nhưng trong lòng lại đầy dao găm.
Điền Hoành được hai võ sĩ phủ Thành Chủ áp giải.
Lúc này, ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm Thẩm Lãng đầy gay gắt, dường như muốn cắn xé người khác!
Kế hoạch lần này của ông ta rất chu đáo, lại vừa hay gặp lúc Tổng đốc sứ giả và Thái thú đại nhân đang ở phủ Bá tước, vốn tưởng rằng không có chút sơ hở nào.
Không ngờ tên thư sinh trắng trẻo Thẩm Lãng này lại gian xảo đến vậy, không chỉ thoát khỏi đòn chí mạng, mà còn ác độc phản đòn lại một cách đau điếng.
Thẩm Lãng tiến lên phía trước nói:
- Điền bang chủ, ngươi làm gì mà nhìn ta bằng ánh mắt đáng sợ như thế?
- Thẩm Lãng, ngươi đắc ý lắm đúng không? - Điền Hoành lạnh giọng nói.
- Không có, thật không có. - Thẩm Lãng nói:
- Nếu ngươi chưa chết thì nghiệt duyên giữa chúng ta sẽ chưa kết thúc, làm sao ta có thể đắc ý được? Ta là người nông cạn đến vậy sao?
- Ta chết ư? - Điền Hoành cười to nói:
- Ngươi đúng là mơ mộng hão huyền, ai dám giết ta? Phủ Thành Chủ, phủ Thái Thú ư?
Lời này của Điền Hoành ngược lại không hề sai.
Liễu Vô Nham hạ lệnh bắt ông ta vào đại lao, thật ra cũng chỉ là làm màu một chút mà thôi.
Phủ Thành Chủ là chỗ dựa vững chắc của Điền Hoành, hai bên hoàn toàn có quan hệ khăng khít.
Ông ta vào đại lao thành Huyền Vũ, chẳng khác nào về nhà.
Điền Hoành nói:
- Thẩm Lãng, ta cam đoan với ngươi, trong vòng 3 ngày ta có thể bình an vô sự mà ra khỏi tù, hơn nữa không mang nửa điểm tội danh nào.
Điểm ấy không chỉ Điền Hoành tin, Thẩm Lãng cũng tin.
Điền Hoành có tội gì cơ chứ? Tống Sung chết, ông ta có hiềm nghi, nhưng hoàn toàn có thể dễ dàng thoát tội, đổ hết tất cả cho Tống Nghị cũng được.
Về phần hắn ép buộc Tống thị vu khống Thẩm Lãng, phủ Thành Chủ hoàn toàn có thể xử lý qua loa: Điền Hoành ta đây đâu biết Tống Sung không phải do Thẩm Lãng nhà ngươi giết, lòng đầy căm phẫn muốn báo thù cho thuộc hạ chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
Điền Hoành nghiến răng nghiến lợi nói:
- Thẩm Lãng, ngươi biết nếu ta qua được cửa ải này sau đó sẽ làm thế nào không?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không biết.
Điền Hoành nói:
- Ta sẽ tạm thời chuyển giao sòng bạc cho những người khác, như thế ta sẽ không còn kẽ hở. Tiếp đó ta sẽ dùng hết tất cả lực lượng, tất cả thời gian, tất cả bản lĩnh để giết chết ngươi. Mỗi ngày ta cũng chỉ làm một chuyện, nghĩ cách giết chết ngươi!
Đây là mong muốn lớn nhất của Điền Hoành.
Bây giờ sự nghiệp, lý tưởng, quyền thế gì đều phải vứt sang một bên, trước tiên phải giết chết cái thằng nghiệt súc trước mắt này đã!
Hắn Điền Hoành từ một quốc gia nhỏ đến Việt quốc, chưa từng chịu thiệt thòi lớn đến thế này.
Trong lòng hắn tràn đầy ý chí chiến đấu, hệt như năm xưa hắn và đệ đệ cùng lánh nạn từ quốc gia nhỏ kia vậy.
Thẩm Lãng nhìn Điền Hoành, ánh mắt kia giống như đang nhìn một người chết.
Sau đó, Thẩm Lãng nở một nụ cười chuẩn mỹ nam, chỉ để lộ một chút răng.
- Điền Hoành, ngươi chết chắc rồi!
Điền Hoành kinh ngạc, tiếp đó cười nói:
- Ha ha ha, thằng nhóc con mơ mộng hão huyền à.
Bên trên, thành chủ Liễu Vô Nham cũng liếc nhìn Thẩm Lãng một cái, ánh mắt kia giống như nhìn một tên ngốc vậy.
Điền Hoành chết ư?
Đùa gì thế?
Điền Hoành là con gà đẻ trứng vàng của ông ta, là một trong những vũ khí sắc bén nhất của ông ta, làm sao có thể chết được?
Muốn bọn họ giết chết Điền Hoành ư? Thật là mơ hão.
Thành chủ Liễu Vô Nham thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng cô gia, vụ án này chưa kết thúc đâu, không thể nói chắc như vậy được, biết đâu chừng ngày mai ta sẽ cho người gọi ngươi đến phủ Thành Chủ.
Tiếp đó, ông ta thấy Huyền Vũ Bá tước đã tiễn Ngôn Vô Kỵ và Trương Xung Thái thú ra khỏi phủ, không khỏi bước nhanh hơn vài bước, vội vã bước lên phía trước.
Thành chủ đại nhân chẳng qua là không nhịn được nói một câu, chứ nếu ông ta đôi co với một kẻ ở rể như Thẩm Lãng thì rõ ràng là tự làm mất mặt mình.
...
Sau khi rời khỏi phủ Bá tước.
Đám người Liễu Vô Nham khúm núm đi sau lưng Trương Xung.
Lúc này ngay cả diễn kịch cũng không cần, Điền Hoành cũng chẳng cần bị áp giải.
- Thái thú đại nhân, ngài xem vụ án này nên xử lý thế nào? - Thành chủ Liễu Vô Nham nói.
Thái thú Trương Xung không để ý đến, vẫn cùng Ngôn Vô Kỵ đi về phía trước.
Liễu Vô Nham bước nhanh hơn vài bước thì thầm:
- Thái thú đại nhân, cứ thế này mà bỏ qua cơ hội lần này thì tiếc lắm.
Trương Xung và Ngôn Vô Kỵ vẫn không nói gì.
Lúc này ngoài phủ Bá tước, hơn một nghìn người đông nghịt vẫn không tản đi.
Những người này vẫn hô to:
- Giao ra Thẩm Lãng, giết người đền mạng.
- Giao ra Thẩm Lãng, giết người đền mạng.
Trương Xung nhíu mày một cái nói:
- Điền Hoành, tối nay ai cho ngươi xuất hiện?
Điền Hoành quỳ sụp xuống, nói:
- Tiểu nhân biết tội.
Ông ta và Thẩm Lãng có ân oán, cho nên tối nay Điền Hoành căn bản không nên xuất hiện ở hiện trường vụ hãm hại Thẩm Lãng.
Nhưng ông ta thật sự không thể nhịn được.
Điền Hoành ông ta là kẻ giang hồ, chứ đâu phải thánh nhân.
Cái gì là báo thù sảng khoái nhất? Đương nhiên là tận mắt thấy kẻ thù bị giết chết.
Lúc này, mọi lời lẽ đều khó diễn tả sự không cam lòng của Điền Hoành. Tổ chức một màn kịch lớn như vậy, vốn tưởng rằng nhất định có thể đẩy Thẩm Lãng vào chỗ chết.
Thật không ngờ Thẩm Lãng không sứt mẻ chút nào, ngược lại Điền Hoành lại hoàn toàn bị bóc mẽ.
Nhưng mà, ông ta chẳng lo lắng chút nào cho sự an nguy của mình.
Ngày mai ông ta có thể bình an vô sự ra khỏi đại lao phủ Thành Chủ.
Rất đơn giản, chỉ cần đổ hết mọi tội danh lên đầu Tống Nghị là được.
Nhưng Điền Hoành thật sự không cam lòng khi Thẩm Lãng thoát được kiếp này.
- Thái thú đại nhân, lần này thật là cơ hội ngàn năm có một, không chỉ có thể đẩy Thẩm Lãng vào chỗ chết, mà còn có thể kéo phủ Bá tước vào cuộc. - Điền Hoành nói:
- Mấu chốt là ả Tống thị này, phủ Thành Chủ và phủ Thái Thú hoàn toàn có thể triệu ả ta làm nhân chứng quan trọng.
Ông ta cho rằng, chỉ cần Trương Xung mở miệng, Bá tước đại nhân căn bản không cách nào từ chối giao ra Tống thị.
- Chỉ khi ả này thay lời khai, Thẩm Lãng liền khó thoát khỏi cái chết. - Điền Hoành nói.
Ngôn Vô Kỵ không thể chịu nổi nữa, trực tiếp bước lên xe ngựa.
Trương Xung quay đầu, nhìn Điền Hoành một lúc lâu rồi nói:
- Ngươi vẫn muốn hòa ván này sao?
Đương nhiên, mấy người ở đây gật đầu.
Trương Xung thản nhiên nói:
- Người ta đi một bước tính ba bước, các ngươi lại chỉ chăm chăm vào cái lợi trước mắt, cứ cố chấp tranh giành không buông. Ngươi cho là Thẩm Lãng chỉ muốn thắng ván này sao? Hắn muốn ngươi chết!
Lời này vừa ra, Điền Hoành không khỏi kinh ngạc.
Thẩm Lãng muốn ông ta chết, điểm ấy Điền Hoành đương nhiên biết.
Vậy mượn Tống thị phản đòn lại một cái, liền muốn để Điền Hoành chết? Rõ ràng là mơ mộng hão huyền!
Phủ Thành Chủ và ta có quan hệ thế nào? Phủ Thái Thú và ta có quan hệ thế nào?
Vụ án Tống Sung chết này, Điền Hoành ta đây thoát thân dễ dàng vô cùng.
Trương Xung trực tiếp bước lên xe ngựa, đóng cửa xe lại rồi nói:
- Đi giết Điền Thập Tam, chỉ mong các ngươi còn kịp!
- Đi.
Trương Xung ra lệnh một tiếng, xe ngựa phi về hướng quận Nộ Giang, ông ta thậm chí cũng không dừng lại ở thành Huyền Vũ, về ngay trong đêm.
Khi nghe đến lời này, sắc mặt Liễu Vô Nham và Trương Tấn chợt biến sắc.
Trong nháy mắt, bọn họ đã hiểu ra vấn đề.
Không sai, Thẩm Lãng hoàn toàn là đi một bước tính ba bước.
Mà bọn họ vẫn cứ cố chấp tranh giành trong vụ án Tống Sung, bố cục như vậy thảo nào Trương Xung lại thất vọng.
Hôm nay Điền Hoành bị tống giam.
Nếu những tội ác tày trời trước kia của ông ta bị phơi bày trước dân chúng, hậu quả sẽ thế nào?
Mà Điền Thập Tam là người tâm phúc của ông ta, có bí mật nào của Điền Hoành mà gã không biết đâu?
Bao nhiêu mạng trên đầu Điền Hoành, có chết mười lần cũng không hết tội.
- Nhanh lên, nhanh phái người đi giết Điền Thập Tam!
Ngay lập tức, đám người Trương Tấn, Điền Hoành phái ra ba đợt cao thủ, dưới màn đêm, phi nước đại về phía nhà của Điền Thập Tam.
...
Bên trong phủ Bá tước.
- Nương tử, không kịp giải thích đâu, mau lên ngựa. - Thẩm Lãng nói:
- Võ công của nàng thế nào? Có phải rất lợi hại không?
Mộc Lan gật đầu nói:
- Ừ.
Vợ à, sao nàng không khiêm tốn chút nào vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Đối mặt với ba đợt cao thủ do Liễu Vô Nham, Trương Tấn, Điền Hoành phái ra, liệu nàng có đánh thắng nổi không?
Mộc Lan gật đầu nói:
- Không thành vấn đề.
Lợi hại vậy sao? Có chút nghi ngờ nha!
Thẩm Lãng nói:
- Vậy thì mau lên, xin nương tử lập tức mang theo cao thủ đến nhà Điền Thập Tam, cứu mạng hắn.
- Được thôi. - Mộc Lan không nói hai lời, trực tiếp ra lệnh:
- Kim Hối, Kim Trung, Kim Trình, chọn con ngựa nhanh nhất đi cùng ta.
Thẩm Lãng ngẫm nghĩ một lát nói:
- Ta cũng đi.
Mộc Lan ngẫm nghĩ một lát, gật đầu đồng ý.
- Nương tử, ta không biết cưỡi ngựa, ta có thể cùng nàng cưỡi chung một con ngựa được không? - Thẩm Lãng nói:
- Nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không động tay động chân.
Mộc Lan không nói hai lời, trực tiếp kéo Thẩm Lãng quăng lên lưng ngựa.
- Giá!
Mộc Lan mang theo ba cao thủ cùng một tên vô dụng, cưỡi tuấn mã nhanh chóng lao ra phủ Bá tước, phi thẳng đến nhà Điền Thập Tam.
...
Thẩm Lãng thật sự không hề động tay động chân.
Không phải hắn không muốn, ban đầu hắn còn định nhân cơ hội ôm vòng eo thon của nương tử, hoặc giả vờ vô tình chạm phải nơi nhạy cảm dưới thắt lưng Mộc Lan.
Thế nhưng, hắn ngồi ở phía trước Mộc Lan.
Hơn nữa Mộc Lan cưỡi ngựa nhanh như gió, gần như suốt cả hành trình Thẩm Lãng đều ôm chặt cổ ngựa, sợ mình bị ngã, đến mức quên mất rằng lưng mình đang cọ vào ngực Mộc Lan.
So với việc cảm nhận vòng ngực săn chắc căng đầy kia va chạm, thì cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn.
Trên nửa đường, Kim Trung không nhịn được hỏi:
- Cô gia, rõ ràng lúc trước chúng ta cũng có thể đi cứu Điền Thập Tam, vì sao bây giờ mới đi, lại phải vội vội vàng vàng thế này?
Thẩm Lãng liếc Kim Trung một cái.
Ý của ánh mắt đó chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Trong số mấy người ở đây, chỉ số thông minh của ngươi là thấp nhất.
Người khác không hỏi, hết lần này đến lần khác ngươi lại hỏi.
Kim Trình nói:
- Nếu kẻ thù không giết Điền Thập Tam, chúng ta cứu cũng chẳng có ý nghĩa gì, sẽ không thể khiến Điền Thập Tam và Điền Hoành trở mặt thành thù, cũng không thể đẩy Điền Hoành vào chỗ chết.
Thẩm Lãng nheo mắt lại.
Kim Trình, ngươi thật đáng yêu, ở đây có năm người, chỉ số thông minh của ngươi đứng thứ hai từ dưới đếm lên đấy.
...
Nhà của Điền Thập Tam ở bên ngoài thành Huyền Vũ, xung quanh trước sau nhà gã đều có hơn mười võ sĩ Hắc Y bang bí mật canh gác theo dõi.
Liễu Vô Nham, Trương Tấn, Điền Hoành phái ra cao thủ bí mật phi nước đại.
Chưa đầy nửa canh giờ, hơn mười người liền đi tới bên ngoài căn nhà của Điền Thập Tam.
Điền Hoành phái ra hai nghĩa tử võ công cao nhất, Điền Đại và Điền Thất.
Điền Đại nhìn bóng người trong cửa sổ, thản nhiên nói:
- Thập Tam, đừng trách nghĩa phụ nhẫn tâm. Ngươi biết quá nhiều rồi, nếu ngươi không chết thì nghĩa phụ sẽ gặp nguy hiểm.