Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 67: Chớp mắt hạ gục, cứu Thập Tam! Rửa sạch cổ chờ chết đi
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điền Thập Tam nằm trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn trần nhà.
Chỉ mấy ngày mà gã sút vài cân, râu ria lởm chởm, đôi mắt hõm sâu.
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi gã bị đánh gãy hai chân.
Suốt ba ngày ba đêm này, gã chưa hề chợp mắt.
Thế giới của gã, đã sụp đổ gần hết.
Trong số tất cả nghĩa tử của Điền Hoành, Điền Thập Tam là người trung thành nhất, cũng là xuất sắc nhất.
Gã thực sự coi Điền Hoành như phụ thân, trở thành thần tượng, trở thành chủ nhân của mình.
Trên thực tế, Trương Tấn từng lôi kéo gã, Liễu Vô Nham cũng chiêu mộ gã, thế nhưng gã đều không đồng ý, vẫn một mực đi theo bên cạnh nghĩa phụ.
Gã từ nhỏ theo cha mẹ chạy nạn đến thành Huyền Vũ, là Điền Hoành đã cho gã một chén cơm ăn, đồng thời dạy gã tập võ.
Không có Điền Hoành, cũng không có Điền Thập Tam của ngày hôm nay.
Nhưng mà, khi Điền Hoành vì lợi ích sòng bạc mà đánh gãy hai chân gã.
Khi đó, thần tượng trong lòng Điền Thập Tam đã vỡ nát.
Đối với Thẩm Lãng, lúc này trong lòng gã thực sự không còn quá nhiều hận thù, gã đi bắt người nhà Thẩm Lãng là làm theo lệnh.
Thẩm Lãng muốn đánh gãy đôi chân gã, cũng chỉ là giết gà dọa khỉ mà thôi, mục tiêu chân chính là nghĩa phụ Điền Hoành, chứ không phải Điền Thập Tam.
Gã Điền Thập Tam chẳng qua chỉ là một con cờ mà thôi.
Ngày đó, Thẩm Lãng uy hiếp Điền Hoành không được đưa tiền cho Điền Thập Tam, không được đến thăm, không được phái đại phu chữa trị cho Điền Thập Tam.
Nhưng Điền Hoành không làm như vậy, vào ban đêm ông ta liền tự mình đến nhà Điền Thập Tam, tuy không một lời xin lỗi trên môi, nhưng lại tự mình nối xương cho gã.
Hơn nữa, còn đưa cho cha mẹ Điền Thập Tam một trăm đồng vàng.
Mời đại phu giỏi nhất chữa thương cho gã, hơn nữa chuẩn bị thuốc trị thương tốt nhất.
Nhưng Điền Thập Tam không hề phản ứng, thần tượng trong lòng đã sụp đổ, gã cũng chẳng buồn gượng dậy.
Ngày đó khi Điền Hoành rời đi, ánh mắt tràn đầy áy náy, giọng khản đặc nói:
- Thập Tam, con yên tâm, nghĩa phụ nhất định sẽ báo thù cho con, phải băm thây vạn đoạn Thẩm Lãng. Sau này, con là người duy nhất kế thừa sự nghiệp của ta, Điền Thập Tam.
Khoảnh khắc ấy, lòng Điền Thập Tam thoáng ấm lên đôi chút.
Tuy rằng chưa thể tha thứ cho nghĩa phụ, nhưng cuối cùng vết thương lòng đã lành lại một chút.
Gã cũng chẳng nói gì, nhưng lại vô cùng rõ lòng mình.
Mặc dù nghĩa phụ đánh gãy hai chân gã, nhưng nếu... muốn để gã Điền Thập Tam vì vậy mà phản bội Điền Hoành?
Tuyệt đối không đời nào!
Điền Thập Tam dự liệu, Thẩm Lãng sẽ xuất hiện trước mặt gã, dùng tiền tài và địa vị mua chuộc gã, để gã quay lưng cắn lại nghĩa phụ Điền Hoành.
Sau đó, Điền Thập Tam sẽ phun nước bọt khinh bỉ.
Tên tiểu bạch kiểm, ngươi nằm mơ giữa ban ngày! Ta sẽ tát thẳng vào mặt ngươi!
Tuy rằng ta vô cùng thất vọng với nghĩa phụ Điền Hoành, nhưng tuyệt đối sẽ không bị kẻ vô sỉ như ngươi mua chuộc, gian kế của ngươi đừng hòng thành công.
Tiếp đó, gã chờ Thẩm Lãng đến mua chuộc gã, ba ngày ba đêm không chợp mắt.
Trong tiểu phẩm của Bản Sơn Đại Gia có câu nói, cả đời ta chỉ sống nhờ vào câu nói đùa này.
Mà lòng Điền Thập Tam lúc này đã tan nát, chỉ còn dựa vào khoảnh khắc làm Thẩm Lãng mất mặt này để sống tiếp.
Kết quả Thẩm Lãng căn bản không hề xuất hiện.
Điều này ngược lại khiến Điền Thập Tam vô cùng căm hận, tên Thẩm Lãng khốn nạn, sao ngươi vẫn không đến mua chuộc ta?
Ngươi để ta chờ ngươi đến bao giờ đây?
Ta giữ sức lực chống chọi này là để tát vào mặt ngươi thôi.
Nhưng mà vào lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Lòng Điền Thập Tam khẽ lay động.
Thẩm Lãng, cuối cùng ngươi cũng đến mua chuộc ta sao?
Thế là gã nhắm mắt lại, ấp ủ cảm xúc và biểu cảm của mình.
Chờ đến lúc tiếp theo sẽ tát thật mạnh.
Thẩm Lãng, ngươi muốn ta phản bội nghĩa phụ? Nằm mơ đi!
...
Nhưng mà...
Khi Điền Thập Tam mở mắt, nhìn thấy là sáu cặp mắt.
Sáu người áo đen, bao vây giường của gã.
Mặc dù sáu người này che kín mặt, nhưng Điền Thập Tam vẫn nhận ra ba người.
Một là cao thủ phủ Thành Chủ, Liễu Thành Nhân.
Hai người kia là nghĩa huynh của gã, Điền Đại, Điền Thất. Ngay trong khoảnh khắc này!
Toàn bộ thế giới trong lòng Điền Thập Tam hoàn toàn sụp đổ, tan nát.
Hoàn toàn chết tâm!
Chẳng có gì đau buồn hơn khi lòng đã chết!
- Đại ca, thất ca, nghĩa phụ sai tới giết đệ đúng không? - Điền Thập Tam hỏi với giọng khản đặc.
Chất giọng ấy khàn khàn như bị mài qua giấy nhám.
Hai nghĩa tử của Điền Hoành, Điền Đại cùng Điền Thất không hề phát ra tiếng động nào.
Nước mắt Điền Thập Tam lặng lẽ rơi xuống, máu từ khóe miệng trào ra.
Gã không nói gì nữa, chỉ là nhẹ nhàng xé một góc áo.
Hành động dứt khoát không lời! Xé áo đoạn nghĩa!
Từ nay về sau, gã không còn là nghĩa tử của Điền Hoành.
Mặc dù loại quyết liệt này, chẳng còn chút ý nghĩa nào.
- Điền Đại, Điền Thất, ra tay đi. - Điền Thập Tam nói:
- Nhưng xin hãy tha cho cha mẹ ta, bọn họ không biết gì cả.
Tiếp đó, Điền Thập Tam nhắm mắt chờ chết.
- Xin lỗi, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. - Điền Đại nói.
Điền Thập Tam bỗng nổi giận, lạc giọng quát:
- Họa không liên lụy người nhà!
Máu tươi từ miệng gã trào ra theo tiếng rống giận.
Một lát sau, cha mẹ Điền Thập Tam bị lôi đến, đè ngay trước mặt gã, hai thanh kiếm đặt ngang cổ hai lão già này.
Hai lão già run lẩy bẩy, khóc lớn tiếng.
Viền mắt Điền Thập Tam nứt ra, huyết lệ tuôn rơi, gã nói:
- Vì sao? Vì sao vậy?
Điền Đại nói:
- Ngươi biết quá nhiều, nếu ngươi sống sẽ uy hiếp đến an toàn của nghĩa phụ.
Điền Thập Tam nói:
- Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc phản bội nghĩa phụ, ta thà chết cũng không phản bội nghĩa phụ, nếu người của phủ Bá Tước Huyền Vũ đến mua chuộc ta, ta thậm chí còn mắng chửi họ cho mất mặt.
- Ai mà biết được? - Điền Đại buồn rầu nói:
- Chúng ta không muốn mạo hiểm như vậy.
Lúc này, toàn bộ tín ngưỡng trong lòng Điền Thập Tam hoàn toàn sụp đổ.
Hóa ra, chỉ có một mình ta là giảng nghĩa khí sao?
Ta còn tưởng rằng ta vô cùng tàn nhẫn, kết quả lại là một kẻ ngốc.
- Ra tay đi, tiễn cả nhà Thập Tam huynh lên đường. – Cao thủ dưới trướng Trương Tấn nói:
- Giết sạch cả nhà đi.
Bốn người, bốn lưỡi kiếm chợt đâm về phía Điền Thập Tam.
Kiếm của hai người khác chĩa vào cổ cha mẹ Điền Thập Tam, định rạch một nhát.
- A...
Thật không ngờ, lúc này Điền Thập Tam bỗng nhiên lao đi, cả người như đạn pháo, lao thẳng vào hai gã sát thủ định giết cha mẹ gã.
Hai gã sát thủ kia, lại bị gã đánh ngã nhào xuống đất.
- Vụt, vụt, vụt...
Đoản kiếm trong tay áo Điền Thập Tam bỗng xuất kích như tia chớp.
Trong nháy mắt, cổ họng hai gã sát thủ này bị cắt đứt, máu tươi điên cuồng bắn ra, thân thể không ngừng co giật.
Không ai ngờ rằng, Điền Thập Tam gãy hai chân, vẫn còn có sức chiến đấu như vậy, thật sự sắc bén.
Thế nhưng, chỉ một giây sau.
- Phụt! – Kiếm của Điền Đại chợt đánh văng Điền Thập Tam, ghim gã xuống đất.
- Thập Tam, có ý nghĩa gì sao? - Điền Đại hỏi.
Điền Thập Tam đáp:
- Ta biết không thể cứu được cha mẹ, nhưng với tư cách một người con, dù có phải đánh đổi tính mạng cũng muốn thử một lần, như vậy mới có thể chết mà không hối tiếc.
Lúc này, Điền Thập Tam thực sự cảm nhận được sự nôn nóng muốn cứu cha mẹ của Thẩm Lãng, cảm nhận được vì sao hắn phải giả vờ đụng phải Kim Mộc Lan.
- Ngươi thật là! - Điền Đại thở dài, tiếp đó từ trong tay áo rút ra dao găm, nhằm vào cổ Điền Thập Tam mà vạch tới.
- Không, đừng giết con trai ta... - Cha mẹ Điền Thập Tam thốt lên tiếng thét thất thanh, ngã vật xuống đất.
Điền Thất tiến lên, định bụng rạch một nhát dao kết liễu cuộc đời của hai lão già này.
Nhưng mà...
Chỉ trong nháy mắt.
Một luồng gió thơm.
Bỗng nhiên, bên trong như sáng bừng.
Một đạo kiếm quang lướt qua, một bóng dáng tuyệt mỹ đột nhiên xuất hiện.
Keng keng xoẹt xoẹt, tiếng kim loại va chạm vang lên giòn giã.
Nhanh như chớp.
Nhanh như sét đánh không kịp bưng tai.
Kiếm trong tay bốn gã sát thủ đều vỡ vụn.
Cổ tay bốn gã sát thủ đều trúng kiếm.
Điền Đại chỉ cảm thấy cổ tay bỗng lạnh buốt, tiếp đó kinh hãi phát hiện, tay phải của mình đã rơi xuống, vết cắt vô cùng ngọt.
Không chỉ là Điền Đại, tay phải của bốn sát thủ đều rơi xuống.
Sau đó, bọn họ mới nhìn rõ được người này.
Công chúa thành Huyền Vũ, đệ nhất mỹ nhân, Kim Mộc Lan.
Thật sự khủng khiếp đến vậy sao!
Điền Đại biết võ công Kim Mộc Lan rất cao, nhưng không ngờ lại cao đến mức này.
Nàng mới bao nhiêu tuổi chứ?
Võ công như thế, có lẽ chỉ có nghĩa phụ Điền Hoành mới có thể địch nổi!
...
Lúc Thẩm Lãng tiến vào, trận chiến đã sớm kết thúc.
Hắn ngơ ngác nhìn bốn gã đàn ông đứt lìa tay, rồi liếc nhìn nương tử của mình.
Quá, quá nhanh rồi.
Ta còn chưa kịp vào, chưa kịp thấy gì, nàng đã kết thúc mất rồi.
- Nương tử, ta... ta chưa kịp thấy gì hết, nàng có thể biểu diễn lại được không? - Thẩm Lãng nói.
Ngay lập tức, bốn gã sát thủ vội vàng co lại bốn cánh tay trái còn lại.
Thẩm Lãng ta đây rõ ràng có mắt như mù, nương tử lợi hại đến vậy mà ta lại không hề có chút chuẩn bị tâm lý nào.
Thẩm Lãng hỏi:
- Nương tử ơi, nàng lợi hại như vậy, một người cũng có thể cân hết, vì sao còn phải mang ba cao thủ lại đây.
Mộc Lan thản nhiên nhìn phu quân tiểu bạch kiểm của mình một cái.
Thẩm Lãng vừa nhìn, phát hiện Kim Trung, Kim Hối, Kim Trình đứng theo hình tam giác, bao bọc Thẩm Lãng ở chính giữa.
Hắn hiểu ra.
Ba người này không phải đến để đánh nhau, mà là để bảo vệ tên trai đẹp này thôi.
- Nương tử, lỡ như chúng ta cãi nhau, nàng sẽ ra tay đánh ta ư? - Thẩm Lãng hỏi.
Mộc Lan không nói gì.
Thẩm Lãng nói:
- Vợ yêu ơi, lỡ như một ngày kia giá trị phẫn nộ của nàng đã đầy, nể tình phu thê, nàng hãy nhắc một tiếng để ta còn chạy cho kịp.
Hai người Kim Trung, Kim Hối không nhịn được nghiêng mặt đi.
Cô gia như vậy thật khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng.
Mộc Lan không thể nhịn được nữa, liếc xéo Thẩm Lãng một cái.
Lực sát thương của cú liếc mắt này còn lợi hại hơn cả một nhát kiếm, kiều mị đến mức khiến hồn người ta muốn bay luôn.
...
Thẩm Lãng đi tới trước mặt bốn tên sát thủ của phe Điền Đại.
Thẩm Lãng hỏi:
- Nương tử, khoảng cách giữa ta và bọn họ có đủ an toàn để nói chuyện không?
Mộc Lan quay mặt đi, nghiến răng nghiến lợi nói:
- An toàn.
Thẩm Lãng hướng về phía Điền Đại nói:
- Về nói với Điền Hoành, rửa sạch cổ mà chờ chết đi!
- Nói cho thành chủ Liễu Vô Nham cùng Trương Tấn, lúc giết Điền Hoành, nhớ mời ta đến xem, ta lớn thế này rồi mà chưa từng thấy chém đầu bao giờ.