Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 73: Thành chủ tức ói máu! Tình cảm Thẩm Lãng và Mộc Lan dâng trào
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phủ Thành chủ.
Thành chủ Liễu Vô Nham đang vô cùng vui vẻ.
Ông ta thật sự không ngờ Điền Hoành lại có một người em song sinh y hệt, quả là trời giúp ông ta vậy.
Một Điền Hoành đã mất đi thân phận lại càng dễ sai khiến hơn, hắn ta hoàn toàn là một con dao tẩm độc, hơn nữa sẽ càng thêm phụ thuộc vào Liễu Vô Nham.
Lúc này, ông ta đang hâm nóng Hoàng Tửu (*) chờ Điền Hoành trở về.
(*) Hoàng Tửu là rượu được làm ra từ gạo ủ lên men sau đó ngâm với rượu nếp, được chứa trong chum sành và hạ thổ tối thiểu 3 tháng 10 ngày. Hoàng Tửu khi ngâm ủ mười mấy năm sẽ thành Nữ Nhi Hồng, loại rượu làm của hồi môn cho con gái lấy chồng.
Tiếp theo sẽ là lúc tâm sự, ông ta cần phải trấn an sự bất ổn của con chó săn bị hủy dung này.
- Chắc là đã giết sạch rồi, hẳn cũng sắp trở về rồi ấy nhỉ. - Thành chủ hỏi.
Tâm phúc phụ tá đáp: - Có lẽ vậy, chỉ là trong lòng Điền Hoành tràn đầy thù hận và phẫn nộ, e rằng hắn còn phải hành hạ, băm thây vạn đoạn các kiểu mới chịu quay về.
Chỉ tiếc rằng, kẻ chết lại không phải Thẩm Lãng.
Tâm phúc phụ tá dường như nhìn thấu tâm tư của chủ nhân, mỉm cười nói: - Đại nhân, đôi khi người sống còn đau khổ hơn người đã chết. Nhất là một người nặng tình, điều đau khổ nhất chính là bất lực nhìn thân nhân mình chết thảm.
Thành chủ Liễu Vô Nham muốn bật cười lớn, nhưng lại cảm thấy làm vậy quá tùy tiện và thô tục, không hợp với phong thái của người đọc sách.
Vì thế, ông ta chỉ cười dè dặt.
- Ta lại xem thằng nhóc Thẩm Lãng là đại địch, rõ ràng là một điều nực cười đến thảm hại. - Thành chủ đại nhân nói:
- Gần đây, ta rõ ràng đã bị lạc lối trong tâm trí, vì thế phải đọc sách, đọc sách mới có thể giúp lòng yên tĩnh, tâm trí mới sáng suốt!
Phụ tá tâm phúc nói: - Lời này của đại nhân không sai chút nào, Bá Tước Huyền Vũ mới đủ tư cách làm kẻ địch của ngài, Thẩm Lãng chẳng qua chỉ là một con chó mà thôi, dù có cắn người đau đến mấy, hắn cũng chỉ là một con chó. Không có chủ nhân thì dễ dàng có thể đánh chết, hầm thành một nồi canh thịt.
Thành chủ đại nhân nói: - Người đọc sách phải có phong độ nhã nhặn, cái loại nghèo đói lâu ngày bỗng chốc giàu sang thì không thể nào ra thể thống gì được, cái kiểu tư thế, điệu bộ thô bỉ xấu xí đó rõ ràng khiến người ta phải xấu hổ khi chung nhà với hắn.
Sau đó, ông ta cầm sách lên xem cẩn thận, gạt Thẩm Lãng ra khỏi tâm trí.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng người hầu: - Bẩm đại nhân, có người mang đến một cái hộp, nói là do Điền bang chủ gửi, chuyện đã làm xong.
Thành chủ Liễu Vô Nham nói: - Mang vào đây.
Tên võ sĩ mang hộp vào, phía trên còn dán giấy niêm phong.
- Gỡ niêm phong, mở ra! - Thành chủ đại nhân ra lệnh, sau đó ông ta lùi lại vài bước.
Nhỡ đâu bên trong có độc thì sao?
Gỡ niêm phong, mở hộp ra.
Bên trong lộ ra một cái đầu người, máu tươi nhễu nhão.
Đúng là khuôn mặt quen thuộc của Điền Hoành! Chính xác hơn là khuôn mặt của Điền Hoành sau khi bị hủy dung.
Thành chủ Liễu Vô Nham lập tức cảm thấy đầu óc ong ong, toàn thân lạnh toát.
Ngay sau đó, bên ngoài lại vang lên một tràng âm thanh dồn dập.
Hầu cận tâm phúc của ông ta vội vã chạy vào, hô toáng lên: - Chủ nhân, không ổn rồi, không ổn rồi! Toàn bộ vàng của chúng ta ở sơn trang Bạch Tuyết đã bị cướp sạch.
Lập tức, Liễu Vô Nham như bị sét đánh ngang tai, đứng chết lặng một lúc lâu không phản ứng.
Vậy... đó là phần lớn số tiền của ông ta.
Số tiền này không chỉ để dưỡng lão, mà còn phải dùng để hối lộ quan to.
Ông ta đã tham ô, tích cóp số tiền này trong bao nhiêu năm từ khi nhậm chức.
Dễ dàng sao? Đây... đây là đào tim móc ruột của ta!
Ngay sau đó, tên hầu cận tâm phúc đưa tới một tờ giấy: - Bọn cướp kho vàng còn để lại một tờ giấy này.
Thành chủ Liễu Vô Nham nhận lấy đọc, phía trên viết mấy chữ xiêu vẹo: Kẻ cướp vàng không phải Thẩm Lãng!
Khuôn mặt Thành chủ Liễu Vô Nham run rẩy.
Quá dễ dàng và nhanh chóng!
Ông ta chợt quát: - Thẩm Lãng, ta đ*t mẹ ngươi...
Sau đó, Thành chủ đại nhân ngã ngửa ra sau, chợt phun ra một ngụm đờm, bên trong mang theo tơ máu.
... - Nương tử này, nàng đỡ giúp ta nhé, nghìn vạn lần đừng để ta ngã.
Thẩm Lãng đang làm một việc vô cùng quan trọng.
Hắn đứng trên một chiếc ghế, dùng bút lông đỏ thắm, vẽ một dấu X ngay phía trên tên Điền Hoành.
Đương nhiên, chiếc ghế này chỉ cao nửa mét, Mộc Lan vịn hai tay ở dưới, để phu quân 'tiểu bạch kiểm' này không bị ngã.
- Kẻ thù của ta, mất đi một người. - Thẩm Lãng thở dài: - Thế mà, ngay cả ba phần sức lực ta còn chưa dùng tới!
- Đời người quả thật hiu quạnh như tuyết.
Gương mặt tuyệt mỹ của Mộc Lan khẽ run lên.
Thẩm Lãng nhìn những cái tên còn sót lại trên vách tường.
Từ Thiên Thiên, Từ Quang Doãn, Lâm Mặc, Trương Tấn.
Sau đó, hắn lại dùng bút lông màu đen viết thêm tên Liễu Vô Nham vào danh sách.
Lần này, Liễu Vô Nham đã đóng vai trò quan trọng trong việc mưu hại Thẩm Lãng, nếu không thêm ông ta vào danh sách kẻ thù thì thật sự không thể nào chịu nổi, phản bội lương tâm của mình mất.
- Hừ, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại cứ xông vào.
Sau khi nói xong, Thẩm Lãng cảm thấy lời này có chút quen tai.
Hồi tưởng một chút, hắn lại nhớ ra, đêm qua Điền Hoành mới vừa nói câu này.
Có phải hơi xui xẻo không?
- Xì, xì...
Nhưng mà, xem ra nhân vật phản diện ngoài miệng đều nói giống nhau cả ha.
Chỉ là, nhân vật phản diện đẹp trai nói thì có sức hấp dẫn, có nội hàm; còn nhân vật phản diện xấu xí thì nói nhiều nửa chữ cũng đáng chết cả.
Mộc Lan đã có ý không muốn đỡ nữa, bởi vì nàng căn bản không theo kịp cái tiết tấu này của phu quân, diễn biến nội tâm của hắn quá nhiều rồi.
- Nương tử, ta muốn nhảy xuống, nàng phải đỡ ta nhé. - Thẩm Lãng nói: - Cao như vậy, nhỡ ngã bị thương thì nguy lắm.
Mộc Lan xoay người đi chỗ khác.
Thẩm Lãng thực sự nhảy xuống từ chiếc ghế cao nửa mét, hơn nữa là ngã ngang.
Mộc Lan thật sự có ý muốn cho phu quân này ngã đau một cái cho bõ ghét, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự nhẹ dạ, đành đỡ nhẹ bên hông hắn.
Lập tức, Thẩm Lãng đứng vững vàng.
Không có cảnh tượng được vợ ôm vào trong ngực xảy ra, Thẩm Lãng đành thở dài một tiếng.
...
Cha mẹ ở thôn Phong Diệp đã không còn quá an toàn.
Hơn nữa, mấu chốt là Thẩm Lãng đã diễn trò áo gấm về làng ở đó rồi.
Làm màu khoe khoang ở vùng quê này một hai lần là đủ rồi, nếu như thường xuyên diễn trò áo gấm về làng thì sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Vì thế, Thẩm Lãng muốn khuyên cha mẹ dọn nhà, chuyển đến gần phủ Bá Tước.
Thằng em Thẩm Kiến tỏ ra vô cùng hưng phấn, nhưng cha mẹ lại trước sau như một từ chối ý của Thẩm Lãng.
Con trai làm kiếp ở rể nhà người ta thì ở trong nhà họ là phải đạo rồi, nếu cha mẹ ruột cũng đến ở, chẳng lẽ không biết liêm sỉ sao?
Hơn nữa, Thẩm Lãng không kể cho cha mẹ về việc Điền Hoành đi giết người đêm qua, chẳng qua chỉ bịa ra lý do để đưa cha mẹ và em trai mình đi chỗ khác.
Vì thế, mặc kệ Thẩm Lãng nói thế nào, cha mẹ đều không đồng ý.
Thẩm Lãng cũng không thể nói rằng, kẻ thù của con trai ở bên ngoài càng ngày càng nhiều, vì sự an toàn của hai người nên hãy mau vào đây ở đi.
Bất đắc dĩ, Mộc Lan đành ra tay.
Nàng cũng không ngại Thẩm Lãng vừa bẩn vừa phá trong nhà, ở trước mặt mẹ Thẩm Lãng, nàng cầm tay bà khuyên nhủ: - Thưa mẹ, phu quân hiếu thuận, ba ngày đã có đến hai lần muốn về thăm mẹ, nhưng ở đây khoảng cách đến phủ Bá Tước thật sự là quá xa. Phu quân chỉ cần đi một lần đã mất hơn nửa ngày rồi.
- Phu quân có tiền, mẹ không cần ở hẳn bên trong phủ, chỉ cần ở bên ngoài phủ Bá Tước, nhận một căn nhà mới là được.
- Con biết mẹ thêu thùa rất đẹp, phương diện này con tệ lắm, mà mẹ con còn tệ hơn cả con nữa, nếu muốn may quần áo cho phu quân thì phải nhờ mẹ dạy thôi.
Nghe xong mấy câu đó, lòng Thẩm Lãng như muốn tan chảy.
Nhưng mà, nương tử à, nàng chưa bao giờ nói chuyện dịu dàng như vậy với ta cả.
Quả nhiên, mẹ Thẩm Lãng không đỡ nổi "Dịu Dàng Đại Pháp" của Mộc Lan nên mơ màng hồ đồ bị dụ dọn nhà.
Cả ba người dọn sạch sành sanh đồ đạc ở thôn Phong Diệp đến một nơi cách phủ Bá Tước ba dặm.
Chỗ đó thuộc về đất phong của phủ Bá Tước, thậm chí nằm trong phạm vi trang viên, có kỵ binh phủ Bá Tước tuần tra, vô cùng an toàn.
Tạm thời họ ở phòng trống ở đó, rồi lập tức xây nhà mới.
...
Sau khi dọn nhà, Thẩm Lãng cùng Mộc Lan vào nhà mới ăn cơm với cha mẹ, lúc này mới trở lại phủ.
Trong lòng Thẩm Lãng tràn đầy tình yêu.
Vợ mình quá đáng yêu, quá hiểu chuyện.
Thân phận cao quý, xinh đẹp, võ công tuyệt đỉnh thì không nói làm gì, mấu chốt là lại dịu dàng, dễ gần với cha mẹ hắn như vậy.
Vì thế, hắn luôn không nhịn được muốn cùng Mộc Lan phát sinh chút gì đó.
Nhưng Mộc Lan hờ hững buông một câu nói, khiến hắn lập tức tỉnh táo lại, toàn thân tràn đầy dục vọng chiến đấu.
- Phu quân, thiếp có một bộ váy vải lam nhạt, kể cả nội y cũng không thấy đâu, chàng có thấy không?
Tóc gáy Thẩm Lãng chợt dựng đứng lên.
Có tình huống nguy hiểm, có tình huống nguy hiểm, sắp xảy ra 'tình huống chiến đấu'.
Thẩm Lãng lập tức vứt bỏ mộng mơ trong lòng, tiến vào trạng thái chiến đấu.
A: Lựa chọn nói dối, nói: Ta không nhìn thấy.
B: Thành thật trả lời: Ta thấy được, là ta đã trộm.
Gần như trong nháy mắt, Thẩm Lãng đã đưa ra quyết định ngay lập tức.
Lúc cần nói dối thì đàn ông cần phải nói dối, nhưng nghìn vạn lần đừng tùy ý lãng phí 'chỉ tiêu nói dối' vào việc lông gà vỏ tỏi. (Ý tác giả: phụ nữ có một số lượng 'chỉ tiêu nói dối' giới hạn dành cho chồng hay bạn trai, họ gần như biết đối tượng gian dối, chẳng qua là không thèm nói. Thế nhưng khi vượt quá giới hạn thì sẽ 'chết chắc')
Thẩm Lãng cúi đầu nói: - Ta, ta thấy được, là ta đã trộm.
Mộc Lan vô cùng vui mừng vì Thẩm Lãng không nói dối.
- Phu quân dùng nó làm gì vậy? - Mộc Lan hỏi: - Mấy ngày nữa đến lễ hái dâu nuôi tằm trên đất phong, thiếp cần mặc váy vải đó đi hái lá dâu.
Thẩm Lãng lại đối mặt với một lựa chọn.
A: Trong lòng ta quá thích nàng, thực sự có chút không nhịn được, nên cầm quần áo nàng làm một chút chuyện xấu, làm bẩn nội y mất rồi, vì sợ nàng phát hiện nên đã đốt mất.
B: Ta lấy đi mặc.
Đời người đôi khi nhìn qua tưởng có lựa chọn, nhưng trên thực tế lại chẳng có lựa chọn nào.
Hai lựa chọn này, thứ nhất sẽ chết rất thảm.
Thứ hai sẽ chết thảm hại hơn nữa.
Thẩm Lãng quyết định lựa chọn cái chết rất thảm, tuyệt đối không thể nói ra sự thật rằng bản thân đã lấy đi mặc, nếu không sẽ bị hiểu lầm thành đi dụ trai.
- Nương tử... Thật xin lỗi, có đêm ta thực sự trằn trọc, trong đầu toàn bộ đều là bóng dáng nàng, vì thế liền không nhịn được đành chôm quần áo của nàng làm mấy chuyện ái ngại, sau đó đặc biệt hối hận lo lắng, liền... đốt cháy sạch sành sanh bằng một cây đuốc.
Sau khi nói xong, hắn nhắm mắt lại thầm nghĩ: - Ta chết chắc rồi.
Thật sự sẽ chết rất thảm đây, làm một người đàn ông mà còn dùng nội y vợ mình làm chuyện đó sao? Lại còn đi đốt sạch.
Mất mặt quá, thật đáng xấu hổ!
Nhưng mà, làm nam nhân nhất định phải có khí phách.
Thẩm Lãng cố hé mắt, ngoài mạnh trong yếu nói: - Kim Mộc Lan, dù sao chuyện xấu hổ kia cũng đã làm rồi, muốn chém muốn xả gì nàng cứ làm đi, nếu ta nhíu mày một cái thì cũng không xứng làm chồng nàng.
- Đến đây đi, Kim Mộc Lan. Nàng có thủ đoạn gì hành hạ ta thì cứ lôi hết ra!
Mộc Lan có chút sửng sốt.
Phu quân, làm ra tai tiếng như vậy mà còn chẳng đuối lý, chàng làm cách nào vậy hả?
Mộc Lan liếc xéo Thẩm Lãng một cái.
Tiếp đó nàng nghiêm mặt nói: - Phu quân, tại sao chàng lại đốt quần áo, chỉ cần giặt sạch là được rồi, sau này thiếp còn phải mặc, phủ Bá Tước chúng ta tối kỵ lãng phí mà.
Sau đó, nàng đặt một chai thuốc ở trước mặt Thẩm Lãng rồi bỏ đi.
Lúc đi ra cửa, nàng buồn bã nói: - Nhưng mà phu quân, thân thể là quan trọng nhất, nhất thiết phải biết điều độ.
Thẩm Lãng ngẩng đầu nhìn lên, dĩ nhiên đó là Địa Hoàng Hoàn (*) sáu vị của đại phu An Tái Thế.
(*) Dùng cho trị liệu gan thận âm hư, đầu choáng váng, hoa mắt tai điếc, đau cổ họng, bủn rủn chân tay, ra mồ hôi trộm, xuất tinh sớm, tiểu đêm, tiểu thường xuyên, tiểu ra máu, kinh nguyệt sớm… (thấy như trị bách bệnh)
Dùng để bổ thận!