74. Chương 74: Kế hiểm của Thẩm Lãng, Từ Thiên Thiên gặp họa

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 74: Kế hiểm của Thẩm Lãng, Từ Thiên Thiên gặp họa

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Lãng lập tức ngớ người ra.
Nương tử, nàng đang diễn trò gì thế này?
Lại còn nói giặt sạch sẽ rồi để lại chỗ cũ cho nàng mặc, nàng không sợ mang thai sao?
Nàng không hề đánh ta, còn cho ta thuốc bổ?
Chỉ là Địa Hoàng Hoàn sáu vị là thuốc bổ âm hư, phu quân như ta lại cần một loại thuốc khác.
Thẩm Lãng tự nhận mình hiểu lòng phụ nữ, nhưng cô gái nhỏ nhắn trước mặt hắn đây lại có chút khó hiểu.
Thế giới của phụ nữ thật không ổn, tâm tư quá mông lung.
Trận chiến giữa nam nữ này, ta... ta có chút không chắc chắn chút nào!
Chỉ cần lơ là một chút là sẽ thua mất thôi!
...
Gần mùa thu, tằm sẽ nhanh chóng tạo kén, đây là lúc chúng ăn khỏe nhất.
Vì lợi nhuận từ nuôi tằm vượt xa lúa gạo, nên trong đất phong của phủ Bá Tước có một khu vực rất lớn dùng để trồng dâu.
Thu nhập từ tơ tằm chiếm một phần rất lớn trong phủ Bá Tước.
Vì vậy, gần đây Mộc Lan mặc áo vải màu xanh ra đồng hái lá dâu tằm.
Nàng đường đường là tiểu thư phủ Bá Tước, đương nhiên không cần làm những việc nặng nhọc này, chẳng qua là để biểu lộ ý nghĩa hợp tác lao động giữa mình và dân chúng trong đất phong mà thôi.
Nói trắng ra là làm màu.
Nhưng không ngờ nàng lại làm màu nhiều ngày đến vậy.
Cô gái ngốc nghếch này, Bá Tước phu nhân người ta chỉ làm tượng trưng một canh giờ rồi trở về, hái chưa tới 10 miếng lá dâu.
Trong khi Kim Mộc Lan hái lá dâu từ sáng đến tối được mấy nghìn cân, quả thật là quá ngốc, nàng làm việc gì cũng nghiêm túc đến thế sao.
Nương tử chẳng ở nhà, Thẩm Lãng với những lời lẽ tình tứ và cái miệng lưu manh không cách nào phát huy được, cuộc sống quả thật nhàm chán.
Vì sự an toàn của những giáo sư khác, vì tâm hồn yếu ớt của các học sinh khác, hắn cũng chẳng buồn đến học đường nữa.
Các chỉ số cơ thể của Đại Ngốc cực kỳ ổn định, tốc độ hồi phục nhanh vượt xa dự kiến rất nhiều.
Không chỉ nội thương, ngay cả tốc độ lành xương gãy cũng hơn người thường, khiến đại phu An Tái Thế không ngớt lời khen ngợi.
Nhưng không hiểu vì sao, Đại Ngốc vẫn không hề tỉnh lại, khiến Thẩm Lãng vô cùng khó hiểu.
Vì vậy, mấy ngày nay Thẩm Lãng rảnh rỗi đến phát chán.
Một ngày nọ, hắn thử đi hỏi nhạc phụ đại nhân, rằng con đã hết lệnh cấm túc chưa.
Nhạc phụ đại nhân hỏi hắn lại muốn làm gì?
Thẩm Lãng bèn dè dặt thưa rằng:
- Trong nhà nhàm chán thế này, con có được đi thành Huyền Vũ chơi không ạ?
Nhạc phụ đại nhân nói:
- Vậy Thẩm công tử muốn chơi đến mức độ nào?
Thẩm Lãng nói:
- Ví như gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, lại ví như nhìn thấy phụ nữ đàng hoàng bị bắt nạt, con cũng dễ dàng ra tay cứu giúp.
Sau đó, không biết vì sao lệnh cấm túc lại được ban ra cho hắn.
Hơn nữa nhìn bộ dáng của nhạc phụ như vậy, còn có vẻ như muốn dùng roi đánh hắn.
Cuộc sống như vậy chẳng thú vị chút nào, đường đường là cô gia phủ Bá Tước, cũng không thể ra ngoài trêu ghẹo phụ nữ.
Quý tộc như thế, có xứng đáng gì đâu chứ?
Tổ tiên nhà họ Kim vất vả lắm mới gây dựng được cơ nghiệp này, không phải là để thế hệ con cháu các ngươi có thể cậy quyền hiếp người sao?
Ai dè các người lại trở thành một đám an phận thủ thường như vậy.
Nhìn Kim Mộc Thông, đường đường là thế tử phủ Bá Tước, ngay cả chút khí chất ăn chơi trác táng cũng chẳng có.
Thật là khiến người ta thất vọng!
...
Cuộc sống nhàm chán, rảnh rỗi như vậy chợt chấm dứt.
Trong nháy mắt, Thẩm Lãng bước vào trạng thái chiến đấu.
Bởi vì Mộc Lan nhận được một thư mời, lúc nàng không ở nhà, Thẩm Lãng liền mở ra xem.
Là thư mời từ nhà họ Từ gửi đến.
Thư mời đính hôn của Trương Tấn và Từ Thiên Thiên.
Đôi nam nữ đáng ghét này còn bày đặt đính hôn!
Xem xong thư mời này, Thẩm Lãng chẳng nói câu nào, lại trở về nhìn bức tường viết đầy tên kẻ thù.
- Ôi!
Thẩm Lãng thở dài một tiếng.
Sau khi tiêu diệt Điền Hoành xong, trong khoảng thời gian này, hắn cảm thấy bản thân thật sự quá thư giãn, lại quên mất mình còn có mối thù sâu đậm.
Tấm thư mời kia, lập tức đánh thức quá khứ sỉ nhục của Thẩm Lãng.
Hắn nhìn tên hai người Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên.
Từ Thiên Thiên, tiếp theo đến lượt ta trả thù hai cha con chó má các ngươi nhé.
Lại còn muốn đính hôn ư?
Ta cùng Mộc Lan vội vã bái đường thành thân như thế, ngươi Từ Thiên Thiên còn dám đính hôn?
Ta nên trả thù Từ Thiên Thiên và cha nàng như thế nào đây?
Thẩm Lãng vắt óc suy nghĩ, đi đi lại lại trong phòng khách.
Với ả Từ Thiên Thiên kia, trả thù thế nào mới gọi là độc ác nhất?
Xông lên, ngủ với ả ta sao?
Đừng đùa, Thẩm Lãng ta đây đẹp trai thế này, nếu ngủ với Từ Thiên Thiên, đâu phải là trả thù, rõ ràng là khen thưởng đó chứ.
Đương nhiên là phải hủy diệt thứ trân quý nhất của ả ta rồi.
Đầu tiên là danh tiếng!
Con gái nhà buôn này, xuất thân không cao quý, nên rất quý trọng danh tiếng, đi đâu cũng kết bạn với danh viện quý tộc, mỗi ngày viết thơ từ ca phú gì đó, vẫn còn quanh quẩn trong cái vòng nhỏ hẹp ấy mà truyền một ít thoại bản.
Rõ ràng là con gái nhà buôn, lại cố biến mình thành tài nữ.
Kinh doanh nhiều năm như thế, cuối cùng ả ta cũng trở thành tài nữ kiêm mỹ nhân hạng ba của quận Nộ Giang.
Xếp hạng nhất là con gái của Trương Xung tên Trương Xuân Hoa.
Còn người vợ Mộc Lan thân ái của ta đâu?
Xin lỗi, đây là tiên nữ trên trời của chúng ta, không cần xếp hạng vào cái mớ đó.
Cũng chính vì có được danh tiếng tài nữ mỹ nhân hạng ba, Từ Thiên Thiên mới lọt vào mắt xanh của Trương Tấn.
Đương nhiên có người có lẽ sẽ nói, lúc trước Từ Thiên Thiên ngươi còn tuyển tên phế vật Thẩm Lãng này làm con rể, còn có danh tiếng gì nữa đâu.
Lời không thể nói như thế được.
Nhà họ Từ tuyển Thẩm Lãng làm con rể, hoàn toàn là vì xung hỉ, đồng thời thay đổi vận rủi thôi.
Điều này giống như con cháu một số gia đình quyền thế ở Ấn Độ, trước khi cưới cô dâu, còn phải kết hôn trước với thân cây hay con lừa vậy.
Lẽ nào là bởi vì nhà hắn thấp kém sao? Không phải đâu, trùng hợp là bởi vì số mệnh của hắn quý khí, cho nên mới cần xung hỉ để đổi vận.
Mà Thẩm Lãng chính là cái cây hay con lừa đó.
Trừ danh tiếng ra, Từ Thiên Thiên quan tâm nhất chính là sản nghiệp nhà họ Từ, việc kinh doanh tơ lụa vải vóc.
Muốn trả thù ả ta.
Đương nhiên phải làm ô uế danh tiếng của ả, sẽ hủy diệt cả chuyện làm ăn luôn.
Như thế mới khiến cho ả ta đau đớn muốn chết.
Vậy phải làm thế nào mới hủy diệt được danh tiếng mà Từ Thiên Thiên đã xây dựng mấy năm qua đây?
Trong đầu Thẩm Lãng nhanh chóng lướt qua vài phương án.
Nhất định phải độc ác, hơn nữa phải truyền bá sâu rộng hết mức, mà còn không thể gây phản tác dụng.
Bỗng nhiên!
Bộ óc Thẩm Lãng sáng ngời, lập tức có biện pháp.
Nhưng mà vào lúc này, đột nhiên bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân.
Vừa nặng nề lại vừa yếu ớt, không cần nhìn cũng biết là thằng mập Kim Mộc Thông.
- Thẩm Lãng, ta có thứ tốt cho ngươi xem... - Kim Mộc Thông cười gian nói, gã vừa mới lấy được một quyển tranh khiêu dâm.
Như vậy, quả thực giống hệt gã mập cùng phòng thời đại học lần đầu tiên lôi kéo Thẩm Lãng đi xem phim.
Sau khi Kim Mộc Thông bước vào, phát hiện ánh mắt Thẩm Lãng rực sáng nhìn chăm chú vào gã, gã không khỏi rụt cổ lại nói:
- Tỷ phu, tỷ phu... huynh nhìn đệ như vậy tính làm gì?
Chỉ có lúc gã mập này sợ mới kêu hắn là tỷ phu, bình thường gã toàn gọi tên.
Thẩm Lãng nói:
- Mập đệ nè, có cô gái nào thích đệ chưa?
Lời này vừa ra, mắt Kim Mộc Thông đều đỏ hoe.
Khốn nạn thật, ta xem ngươi là bạn, có thứ tốt đều vội vàng đi chia sẻ với ngươi.
Ngươi, ngươi lại đâm vào tim ta đấy.
Đánh người không đánh mặt, cắm đao không được đâm vào tim nhé.
- Ta đi đây, coi như Kim Mộc Thông ta chưa từng biết ngươi. – Thằng mập đau xót, căm giận muốn bỏ đi.
Thẩm Lãng nói:
- Cậu em vợ, đệ có biết vì sao không có cô gái nào thích không?
Kim Mộc Thông chẳng trả lời.
- Đương nhiên, đầu tiên là bởi vì đệ xấu xí. - Thẩm Lãng bảo:
- Loại người giống như ta, một khi dạo phố, cũng có thể câu được bảy tám đứa con gái nhà lành tinh thần lạc lối. Nếu không phải dáng dấp hại nước hại dân, lúc đó ta gánh cái danh tiếng phế vật, tỷ tỷ của đệ còn chọn trúng gả cho ta.
Kim Mộc Thông muốn khóc.
Ngươi, ngươi chẳng những muốn xoáy vào lòng ta, còn muốn lấy roi quất xác thế ư?
- Thế nhưng cũng có những gã đàn ông xấu như đệ vẫn có con gái thích, thậm chí sẽ xuất hiện vô số mỹ nhân xông tới, khóc lóc cầu xin đệ chiếu cố bọn họ. - Thẩm Lãng dụ dỗ.
Lời này vừa ra.
Tất cả thù hận của Kim Mộc Thông đều biến mất tăm, đôi mắt gã sáng rỡ lên:
- Thật hả?
Thẩm Lãng gật đầu bảo:
- Đương nhiên là thật, ta biết một người, hắn tên là Tô Đông Pha. Dáng dấp vừa lùn lại già, vừa mập lại xấu xí, kết quả có mấy nghìn cô gái đẹp thích hắn, ngay cả con dâu cũng có chút không kìm lòng nổi với hắn.
Ánh mắt Kim Mộc Thông đều xanh biếc, gã run rẩy hỏi:
- Cầm thú như thế? Tại sao chứ?
Thẩm Lãng đáp:
- Bởi vì danh tiếng, bởi vì tài hoa. Nếu gái không đẹp, vậy không...
Nói đến đây, Thẩm Lãng im miệng, cơ bản là dục vọng cầu sinh vẫn phải có.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Đàn ông nếu ngoại hình xấu xí, chỉ cần có tài hoa hơn người, vang danh khắp thiên hạ, hoàn toàn có thể khiến cho phụ nữ quên đi tướng mạo và sự 'ngắn nhỏ' của hắn.
Kim Mộc Thông lùi về phía sau một bước, hai tay che miệng, nói:
- Đệ, đệ tuyệt đối không ngắn nhỏ, huynh đừng nói xấu đệ.
Rồi gã mập uể oải nói:
- Đệ đương nhiên biết chỉ cần có tài giỏi hơn người, liền có vô số cô gái thích. Nhưng mà... Đệ cảm thấy làm đệ giỏi hơn người ta so với khiến đệ biến thành trai đẹp thì cái nào khó hơn đây.
Thẩm Lãng thở dài nói:
- Thế tử, người như đệ mặc dù có rất nhiều khuyết điểm, nhưng thành thật lại là phẩm chất tốt đẹp của đệ đó.
- Đệ đi thật luôn... - Kim Mộc Thông bi phẫn nói.
Thẩm Lãng vội vàng kéo gã lại khuyên:
- Thế tử, dung nhan tuyệt thế thứ này huynh có nhiều, nhưng chẳng cách nào cho đệ mượn được đâu. Nhưng mà tài năng chói mắt ấy hả, ta hoàn toàn có thể cho đệ mượn đó.
- Thật vậy sao? - Kim Mộc Thông hỏi: - Mượn như thế nào đây?
Thẩm Lãng nói:
- Chúng ta hợp tác viết một quyển sách, một quyển sách nhất định phải nổi bật, chúng ta in một vạn bản, mấy vạn bản. Làm cho sách này lan truyền khắp thành Huyền Vũ, vang dội khắp quận Nộ Giang, toàn bộ hành tỉnh Thiên Nam, danh tiếng khắp Việt quốc. Đến lúc đó, với tư cách một trong những tác giả của quyển sách này, đệ nói xem sẽ ra sao nào?
Kim Mộc Thông mắt sáng rực đáp:
- Vậy, vậy đến lúc đó đệ liền nổi tiếng, đệ liền trở thành kẻ tài hoa khắp thiên hạ.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy, đệ thấy đó, tỷ phu ra sức vì hạnh phúc cả đời của đệ thật là hao tổn tâm sức chưa.
Kim Mộc Thông run rẩy hỏi:
- Tỷ phu, chúng ta viết sách gì bây giờ?
Thẩm Lãng nói:
- Tiếp theo huynh đọc, đệ viết. Huynh kể sơ một lần, đệ nghe thử.
Kim Mộc Thông xách ghế, nghe vô cùng nghiêm túc.
Thẩm Lãng kể:
- Ngày xưa có một đại thương nhân, làm nghề buôn bán tơ lụa, tên của ông ta là Tây Môn Khánh, tự Quang Doãn, người ta đều gọi ông ta là Tây Môn đại quan nhân, ông ta còn có một đứa con gái, tên gọi Tây Môn Thiên Thiên.
- Tên Tây Môn đại quan nhân này hạ tiện, vô liêm sỉ, trụy lạc, phóng đãng, gieo họa cho biết bao con gái nhà lành. Đúng như câu nói cha nào con nấy, con gái của kẻ trộm bạc thì thích đào hang...