Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 77: Nhất định vang danh! Dùng người khác làm bàn đạp
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, dưới sự thúc ép của nhạc phụ đại nhân,
Thẩm Lãng đành phải sửa chữa qua loa cuốn 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》.
Ví dụ như, tự của Tây Môn Khánh không còn là Quang Doãn, mà tên Tây Môn Thiên Thiên cũng biến thành Tây Môn Vạn Vạn.
Lần này, Thẩm Lãng không biết liệu độc giả có thể liên tưởng đến tên của Thiên Thiên hay không, chỉ mong họ vẫn hiểu được. À, còn có cả những tranh minh họa không mặc quần áo được chèn vào nữa. Với phong cách vẽ quá chân thực như vậy, ai nhìn vào cũng sẽ thấy quen thuộc, điều này khiến Thẩm Lãng hoàn toàn yên tâm.
...
Hai người Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông ngồi xe ngựa ra khỏi thành, hướng về thành Lan Sơn cách đó hơn trăm dặm.
Vì sao phải đến nơi đó? Bởi vì đó mới là nơi văn hóa phồn thịnh.
Thành Lan Sơn không thuộc quyền quản lý của quận Nộ Giang, mà thuộc về quận Dương Vũ.
Hơn nữa, Thái Thú Dương Vũ ở một mức độ nào đó được coi là đối thủ chính trị của Trương Xung, cho nên việc in ấn và phát hành cuốn sách này của Thẩm Lãng ở đó sẽ càng có lợi.
Thế nhưng, từ vị trí địa lý, thành Lan Sơn và thành Huyền Vũ lại vô cùng gần nhau.
Đây là một thành phố văn hóa, việc phát hành sách ở đó có thể lan rộng đến năm quận và hơn hai mươi thành xung quanh.
Sách vở đã trở thành tấm danh thiếp của thành Lan Sơn.
Tơ lụa thành Huyền Vũ, sách vở thành Lan Sơn.
Muốn tạo hiệu ứng thật lớn, đến thành Lan Sơn để xuất bản sách mới là tốt nhất.
- Cha đệ không đánh tỷ phu sao? - Kim Mộc Thông kinh ngạc hỏi.
Thẩm Lãng nheo mắt lại, nói:
- Nhạc phụ đại nhân không đánh ta, chắc đệ thất vọng lắm hả?
- Đúng vậy... - Kim Mộc Thông bản năng đáp, sau đó lắc đầu nguầy nguậy:
- Không có, không có, đệ là người hiểu nghĩa khí mà, làm sao có thể nghĩ như vậy được.
Rồi Kim Mộc Thông lại hỏi:
- Cha đệ lại chẳng hề xé nát bản thảo sách sao?
Thẩm Lãng lười trả lời câu hỏi ngây thơ của tên béo này, bởi vì không những không xé nát, mà còn xảy ra chuyện càng bốc lửa hơn so với nhà hắn ta kìa.
- Tỷ phu, xem ra cuốn sách này của chúng ta sẽ gây sốt đó. - Kim Mộc Thông nói:
- Ngay cả người bảo thủ như cha đệ cũng không xé, vậy thì dứt khoát sẽ gây sốt thôi.
Về phương diện đọc sách, Bá Tước Huyền Vũ tuyệt đối là một "lão bạch" (*ngoài nghĩa hết thuốc chữa, còn có nghĩa là người đọc sách lén lút lâu năm).
Đối với một cuốn sách mà nói, thường xuyên có khả năng xuất hiện tình huống là thuốc tiên cho "tiểu bạch" (*ngoài nghĩa ngu ngốc, khờ khạo, còn có nghĩa là bạn đọc truyện lén lút còn nhỏ tuổi) và là thuốc độc cho "lão bạch".
Nếu như cuốn sách khiến loại "lão bạch" như Bá Tước đều vỗ án tán dương, e rằng phía bên "tiểu bạch" sẽ chẳng có thị trường.
Phàm là chuyện gì cũng đều có ngoại lệ, và cuốn sách của Thẩm Lãng tuyệt đối là "giết" cả "lão bạch" lẫn "tiểu bạch".
Nhất định sẽ bùng nổ gấp ba lần.
...
Suốt bốn tiếng đồng hồ sau, Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông ngồi xe ngựa đi tới thành Lan Sơn.
Tòa thành này không bằng thành Huyền Vũ, nhưng được xem như một thành thị mới phát triển.
Ở đây cũng có một quý tộc lâu đời là phủ Tử Tước Lan Sơn, của nhà họ Chúc.
Nhưng gia tộc họ Chúc quá giảo hoạt, Thái Thú quận Dương Vũ còn chưa kịp vung "đại đao tân chính" đặt lên đầu bọn họ, thì vị Tử Tước đại nhân kia đã đầu hàng trước rồi.
Ông ta đã dâng nộp đất phong và binh quyền, đổi lấy một tràng khen ngợi của quốc quân, ca tụng là người tài của quốc gia.
Không những thế, quốc quân còn ban cho phủ Tử Tước Lan Sơn một khoản tiền tài lớn.
Thế nhưng, phủ Tử Tước Lan Sơn cũng trở thành nỗi sỉ nhục của dòng dõi quý tộc lâu đời.
Ngươi làm sảng khoái đến thế, nhưng đã hại chết chúng ta rồi! Bá Tước Huyền Vũ cũng nhiều lần mạnh mẽ lên án Tử Tước Lan Sơn vô sỉ, cho rằng hành vi đó của ông ta hoàn toàn đẩy những quý tộc lâu đời khác vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.
...
Nói về sự giàu có, thành Lan Sơn nhất định không bằng thành Huyền Vũ.
Nhưng nhìn từ khía cạnh thị trường, nơi đây lại sầm uất hơn một chút, hơn nữa bầu không khí cũng nhẹ nhàng thoải mái hơn nhiều.
Quả không hổ danh là thành phố văn hóa, khắp nơi đều có cửa hàng sách, quầy sách.
Trong không khí tràn ngập mùi mực, sách vở từ hàng chục thành phố xung quanh đều được nhập về đây.
Dọc đường đi, khi lướt qua rất nhiều cửa hàng sách, Thẩm Lãng đều thấy những bảng hiệu lớn ghi:
- Còn 16 ngày nữa là đến ngày phát hành sách 《Mộng Uyên Ương》!
Còn có cả đếm ngược thời gian nữa sao?
Cuốn 《Mộng Uyên Ương》 này gây sốt đến mức nào nhỉ?
Nào chỉ là sốt hàng, quả thực là bùng nổ!
Lượng tiêu thụ của cuốn 《Mộng Uyên Ương》 đã phá vỡ kỷ lục tiểu thuyết ở thành Lan Sơn.
Mới hơn nửa năm trôi qua, vô số người đã trông ngóng đợi mong rồi. Cho nên, rất nhiều cửa hàng sách đều treo bảng đếm ngược thời gian phát hành.
Mà tác giả của cuốn sách này cũng trở thành đại tài tử nổi tiếng ở hàng chục quận, là tình nhân trong mộng của vô số thiếu nữ khuê các.
...
Thành Lan Sơn có năm phường kể chuyện (nhà xuất bản kiêm cửa hàng sách).
Những phường này không chỉ bán sách, mà còn tự mình in ấn, và đã mở hiệu sách ở hàng chục thành phố xung quanh.
Theo cách giải thích trên địa cầu, đây là một chuỗi thương nghiệp sách cỡ lớn.
Mà hai nhà sách lớn nhất là Mặc Hương Lâu và Như Ngọc Các.
Nghe tên nhà đầu tiên đã thấy vô cùng bảo thủ, đứng đắn; còn nhà thứ hai lại rất thông tục, diễm lệ. Vì thế, Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông không chút do dự đi thẳng đến Như Ngọc Các.
Sau khi Thẩm Lãng bước vào Như Ngọc Các, ánh mắt lập tức tập trung vào một công tử trẻ trung, anh tuấn, mặc cẩm y ngọc phục.
Giữa những kẻ đẹp trai với nhau cũng là thiên địch!
Một ông chủ lập tức niềm nở đón tiếp:
- Hai vị công tử muốn tìm sách gì? Tiệm chúng tôi gần đây mới ra mắt cuốn 《Mộng Uyên Ương》, đó thật sự là một tác phẩm uyển chuyển triền miên, khiến vô số công tử tiểu thư đọc mà mê như say, chắc chắn sẽ không làm hai vị thất vọng.
Lại là 《Mộng Uyên Ương》, ánh mắt và lỗ tai Thẩm Lãng đều muốn chai lì luôn rồi.
Ngươi còn không bằng gọi là Tân Mộng Uyên Ương Hồ Điệp (*) đi.
(*) Tên bài hát của Hoàng An, ca khúc này được dùng làm nhạc nền của Bao Thanh Thiên của Đài Loan.
Thẩm Lãng nhếch miệng cười khinh thường, nghe cái tên cũng đủ biết đây là loại văn chương cẩu huyết, chuyên dùng để lừa gạt trái tim và tiền tiêu vặt của đám thiếu nữ khờ dại.
Không giống cuốn sách này của ta, không chỉ lừa gạt tiền của đàn ông, mà còn muốn ép cạn cả tinh hoa sự sống nữa đấy.
Tiếng cười của hắn vừa phát ra, lập tức nhận được một ánh mắt căm thù.
Ánh mắt của tên công tử anh tuấn mặc cẩm y kia bắn thẳng qua đây, lạnh giọng nói:
- Thế nào? Vị huynh đài này cảm thấy rất buồn cười sao?
Tướng mạo của gã cũng được xem là đặc biệt anh tuấn, nhưng so với Thẩm Lãng vẫn có sự chênh lệch.
Chẳng qua một thân cẩm phục vá vàng thêu bạc, trông đẹp đẽ quý giá hơn so với Thẩm Lãng.
Người đẹp vì lụa, ngựa hay vì yên, Thẩm Lãng mặc bộ quần áo này thì sẽ bị người khác so sánh không bằng.
Thẩm Lãng hỏi:
- Các hạ là ai?
- Lan Sơn Chúc Văn Hoa. – Vị công tử trẻ tuổi đáp.
Chúc Văn Hoa?
Hóa ra là ngươi, nỗi sỉ nhục của dòng quý tộc lâu đời.
Cha ngươi thật khốn nạn, chủ động dâng nộp cả đất phong lẫn binh quyền, khiến phủ Bá Tước Huyền Vũ ta bị đẩy vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Mà vị Chúc Văn Hoa này, chính là con trai thứ hai của phủ Tử Tước Lan Sơn.
- 《Mộng Uyên Ương》 chính là tác phẩm kém cỏi của ta, huynh đài có gì muốn chỉ giáo? - Chúc Văn Hoa lại nói.
Hóa ra đại tài tử gây sốt ở hàng chục thành, chính là ngươi.
Kẻ lừa gạt vô số trái tim thiếu nữ, nước mắt, tiền tiêu vặt cũng là ngươi.
Danh tiếng của Chúc Văn Hoa này rất lớn, không những là thần tượng trong lòng của rất nhiều người đọc sách, mà còn là người trong mộng của vô số thiếu nữ khuê phòng.
Với tư cách con nhà quý tộc, gã cũng không hề ăn no chờ chết, ngược lại còn mạnh dạn kiên quyết, tập võ học văn, gần 16 tuổi liền đỗ cử nhân.
Trong giới quý tộc, gã vừa là kẻ phản bội vừa là một thần tượng.
Trong mắt dân thường, gã vừa là thân phận cao quý vừa là tài tử ưu quốc ưu dân.
Tuy nhiên, người sáng mắt không cần cố ra vẻ lợi hại, người khác nhìn không thấu người này, nhưng Thẩm Lãng còn chưa nhìn thấy gã, chỉ mới nghe thôi đã biết rõ người này.
Phủ Tử Tước Lan Sơn mấy năm trước đã ngoan ngoãn giao nộp đất phong và binh quyền.
Đất phong của nhà gã thực sự không nhiều lắm, cũng chỉ có hơn một trăm cây số vuông mà thôi, còn tư quân thì không đến ba trăm người.
Vị Chúc Văn Hoa này lại là con trai thứ hai của Tử Tước đại nhân, không cách nào kế thừa tước vị.
Như vậy thì phải làm gì đây?
Đương nhiên là phải tìm một con đường khác, vừa thi cử, vừa củng cố danh vọng.
Hơn nữa, Thẩm Lãng còn biết rằng, mục tiêu lớn mà tên Chúc Văn Hoa này ra sức vun đắp danh vọng, đó chính là con gái Trương Xuân Hoa của Thái thú Trương Xung quận Nộ Giang.
Trương Xuân Hoa này được ca ngợi là tài nữ đệ nhất mỹ nhân thành Huyền Vũ.
Những thứ hạng kia cũng là được "xào" ra mà thôi, mấu chốt là cha của cô gái này thật sự lợi hại.
Ai cũng có thể nhìn ra, một khi Trương Xung giải quyết phủ Bá Tước Huyền Vũ, nhất định sẽ thăng chức rất nhanh, ngày sau tất sẽ tiến vào trung tâm Việt quốc.
Cho nên, đây chỉ là một kẻ "nam kỹ" đầy tâm cơ mà thôi.
Thẩm Lãng vừa thấy ánh mắt gã lần đầu tiên, trong lòng liền dâng lên địch ý, đây là gặp phải người cùng nghề mà.
Gã và Thẩm Lãng, cả hai đều muốn ăn bám.
Chẳng qua Thẩm Lãng thì công khai ăn bám, còn Chúc Văn Hoa lại muốn cố làm ra vẻ, giống như một con chim công vậy, ra sức xòe đuôi, chính là để hấp dẫn ánh mắt của Trương Xuân Hoa.
Chưa nói đến chuyện kẻ thù đều là người trong nghề, mấu chốt là ngươi, Chúc Văn Hoa, một lòng muốn làm con rể của Trương Xung, đây chẳng phải là tự phản bội lập trường của bản thân sao?
Ngươi xuất thân là đệ tử quý tộc danh tiếng, lại muốn đi đầu nhập vào phái tân chính!
Đây chẳng phải là "cờ đỏ phản cờ đỏ" đó sao! (*)
(*) Trứ hồng kỳ phản hồng kỳ: là một thành ngữ chỉ những kẻ được lợi từ thể chế hiện hữu nhưng lại muốn phản lại giai tầng của mình, không biết ngồi ở nơi nao. Chủ yếu vì quá tham lam để đạt nhiều lợi ích hơn nữa mà thôi. Một trong những ví dụ tiêu biểu để dễ liên hệ là Mikhail Gorbachev, người góp phần làm Liên Xô sụp đổ.
Chúc Văn Hoa không biết rằng Thẩm Lãng chỉ liếc gã có một cái, mà trong lòng đã diễn ra bao nhiêu trò như vậy.
Gã thậm chí không biết Thẩm Lãng là ai, nhưng không hiểu vì sao, vừa thấy đối phương liền dâng lên địch ý.
Không có cách nào khác, Thẩm Lãng thực sự quá đẹp trai.
Hơn nữa, gã là đại tài tử nổi danh ở mười mấy thành, lại còn là con em quý tộc, hoàn toàn tự cao tự đại, mắt cao hơn đầu. Lúc này, trước mắt một tên "tiểu bạch kiểm" dốt nát, lại dám nghe tên sách của ta mà chế nhạo sao?
Ngươi là cái thá gì?
Vì sao gã còn chưa biết Thẩm Lãng là ai, mà đã phán định hắn dốt nát đây?
Lý do rất đơn giản.
Trong cái nhìn của Chúc Văn Hoa, trên thế giới này có thể có kẻ tài hoa hơn ta nhưng tuyệt đối không có ai đẹp trai bằng ta. Người đẹp trai so với ta cũng không phải là không có, nhưng chắc chắn không tài hoa bằng ta rồi.
- Vị huynh đài này, ngươi nghe tại hạ viết sách, lại cười khinh thường, đây là vì sao? - Chúc Văn Hoa lạnh nhạt hỏi.
Đây... Đúng là khiêu khích mà!
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người ở đây không khỏi sôi nổi đều nhìn sang.
Đẹp trai đấu với trai đẹp quả nhiên là thiên địch nhỉ, vừa mới gặp mặt đã chẳng hề ưa nhau.
Khuôn mặt Chúc Văn Hoa trở nên lạnh lẽo, nói:
- Các hạ là ai?
Ý của gã chính là, ngươi mau khai danh tính ra, nếu như xuất thân không quyền thế, tiểu gia sẽ phải hủy diệt ngươi.
Tuy rằng phủ Tử Tước Lan Sơn đã mất đi binh quyền và đất phong, nhưng vẫn có quyền thế, được quốc quân trọng vọng, muốn hủy diệt một tên thư sinh bình thường thì vẫn dư sức có thừa.
Thẩm Lãng còn chưa mở miệng, bên cạnh Kim Mộc Thông liền lạnh giọng nói:
- Ta là Thế tử Kim Mộc Thông của phủ Bá Tước Huyền Vũ, đây là tỷ phu của ta, Thẩm Lãng.
So thân phận? So tước vị? Ngươi, Chúc Văn Hoa, còn chưa đủ tư cách đâu.
Không ngờ, sau khi nghe được hai cái tên đó, sắc mặt Chúc Văn Hoa trước tiên biến đổi, sau đó gã vui vẻ hẳn lên.
Mồi ngon đây rồi!
Ta đang lo không biết nên lấy lòng tiểu thư Trương Xuân Hoa thế nào đây.
Hai thằng phế vật chúng mày liền tự đưa đến tận cửa!
Kẻ thù của đại nhân Trương Xung, lại là hai tên cặn bã phế vật, rõ ràng là mồi ngon nhất rồi.
Chúc Văn Hoa nói:
- Hóa ra hai người các ngươi chính là nỗi sỉ nhục của nhà quyền thế sao? Kim Mộc Thông, ngươi xuất thân cao quý lại vụng về như lợn, thế cho nên tiểu thư Kim Mộc Lan không cách nào gả ra ngoài, còn phải chọn một tên ở rể dốt nát, vô sỉ.
Rồi ánh mắt của gã hướng sang Thẩm Lãng, nói:
- Mà ngươi... Chính là tên Thẩm Lãng tham lam hư vinh, dốt nát đó sao?
Ái chà chà!
Thẩm Lãng cố gắng nhắm mắt lại.
Ông trời đối với hắn thật tốt quá.
Lúc hắn muốn vả mặt người khác, lập tức có người tự đưa mặt lại gần.
Khi hắn muốn khoe mẽ, lập tức có người dâng đầu ra cho hắn đạp.
Cuốn 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 của mình làm cách nào để nhanh chóng gây sốt đây?
Đương nhiên là phải đạp lên đại tài tử đang nổi mà lên chứ, huống hồ đây lại là một kẻ địch đẳng cấp rồi.
Thẩm Lãng mở mắt, nhìn Chúc Văn Hoa đang tràn ngập ham muốn chiến đấu trước mặt.
Trong lòng hắn thở dài một tiếng.
- Ngươi sống không tốt sao?
- Ngươi, Chúc Văn Hoa, đang ở tuổi thanh xuân tươi đẹp, có biết bao người ái mộ để ngủ không hết, vì sao lại vội vã đi tìm chết thế này?