76. Chương 76: Thẩm Lãng, con đúng là một thiên tài!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 76: Thẩm Lãng, con đúng là một thiên tài!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không biết vì sao, Thẩm Lãng cảm thấy nhạc phụ đại nhân đứng trước mắt như có chút mệt mỏi rã rời.
Giống như nam chính trong quảng cáo Hối Nhân Thận Bảo (1) đang mệt mỏi vậy.
Cơ thể như bị vắt kiệt sức lực!
- Thẩm Lãng, đây là do con viết à? - Nhạc phụ đại nhân bèn hỏi.
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Vâng ạ.
Hắn cũng muốn đổ tội cho Kim Mộc Thông, nhưng nói vậy chẳng khác nào sỉ nhục trí thông minh của nhạc phụ đại nhân.
- Đưa tay đây. - Bá Tước đại nhân nói.
Thẩm Lãng vươn tay.
- Bốp bốp... - Nhạc phụ đại nhân đánh ba thước.
Lực đánh vừa phải, nhưng cũng khá đau.
Nhưng Thẩm Lãng cũng không dám lơ là chút nào, chờ đợi cơn bão thực sự ập đến.
Chuyện này đã đi quá xa rồi, lỗi lầm cũng không hề nhỏ.
Hắn không những tự mình viết loại tiểu thuyết thô tục này, còn kéo cả thế tử phủ Bá Tước vào cùng viết. Quan trọng hơn là, cái tên béo ỳ ở trong nhà Kim Mộc Thông lại còn bị nhạc phụ bắt gặp đang làm chuyện không đứng đắn với bản thảo.
Thẩm Lãng cảm thấy, lần này có lẽ sẽ bị đánh cho gần chết.
Thế nên hắn rụt cổ, ngoan ngoãn đứng tránh ra khỏi bàn, chờ đợi nhạc phụ đại nhân nổi trận lôi đình.
Nhạc phụ đại nhân nhìn Thẩm Lãng một lúc lâu rồi mới nói:
- Quyển sách này, viết không tồi!
- Hả? - Thẩm Lãng kinh ngạc.
- Không, phải nói là viết cực kỳ hay. - Bá Tước đại nhân nói với vẻ cường điệu vô cùng.
Ngay lập tức, Thẩm Lãng càng thêm kinh ngạc, rồi sau đó nổi giận.
Chết tiệt, con viết hay thì sao người vẫn đánh con?!
Lão già này, nếu không nể tình là bố vợ của ta, thì lão già như ông ta sẽ bị ta đánh cho… 0.1 cái.
Nhạc phụ đại nhân tiếp tục nói:
- Trình độ câu chữ đặc biệt cao, hơn nữa còn vạch trần nhân tính, bản chất xã hội, thấu hiểu đến tận gốc rễ, lập luận sắc sảo. Có thể nói đây là một tác phẩm kiệt xuất hiếm thấy trong những năm gần đây.
- A, a... - Thẩm Lãng vô cùng kinh ngạc.
Thẩm Lãng biết đây là một tác phẩm danh tiếng truyền đời, nhưng không ngờ một người bảo thủ truyền thống như nhạc phụ đại nhân lại còn đánh giá cao đến thế.
Kỳ thực, Bá Tước đại nhân ngay từ đầu quả thực vô cùng tức giận, định bụng trước tiên đánh Kim Mộc Thông cho gần chết, rồi sau đó sẽ đến lượt Thẩm Lãng.
Trước đây sở dĩ ông không ra tay đánh Thẩm Lãng, là bởi vì dù sao cũng là con rể mới về nhà.
Mà bây giờ Thẩm Lãng đã lập được mấy đại công, trở thành một trong những người quan trọng của phủ Bá Tước, vậy thì có thể thoải mái ra tay đánh.
Mẹ kiếp, lý luận này hình như vô cùng hoang đường.
Nhưng trên thực tế, nó không hề vô lý.
Trước đây chỉ coi hắn như một vị khách, Bá Tước đại nhân đương nhiên phải khách sáo.
Mà bây giờ, về cơ bản hắn đã là con trai, vậy còn khách khí làm gì nữa, ra tay đánh là hợp lý.
Thế nhưng trước khi đánh, vì lòng hiếu kỳ, ông đã đọc quyển 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 của Thẩm Lãng.
Chỉ đọc vài vạn chữ, Bá Tước đại nhân đã lập tức đắm chìm trong đó.
Bởi vì... thực sự vô cùng xuất sắc.
Trong từng đoạn, từng câu, đều thấm đẫm tài hoa bất cần đời nhưng lại sâu xa tàn nhẫn.
Ngòi bút sắc sảo, cách dùng từ tuyệt vời.
Thật khiến người ta phải vỗ bàn tán thưởng!
Bá Tước đại nhân bảo thủ không hề giả dối, hơn nữa bản thân cũng không phải là người có tài hoa xuất sắc gì về văn chương.
Thế nhưng, với tư cách quý tộc trăm năm, từ nhỏ đã đọc nhiều sách nên ông có năng lực thưởng thức và bình phẩm văn học cực cao.
Chỉ cần liếc qua là có thể đánh giá quyển sách này của Thẩm Lãng có trình độ văn học cao đến mức nào.
Rồi ông đã đọc một lèo xong toàn bộ mười hai vạn chữ.
Sau khi đọc xong, ông hoàn toàn lưu luyến, vẫn còn chìm đắm trong đó, nhịn không được lại cùng phu nhân chia sẻ.
Chính điều tưởng chừng không quan trọng này, lại dẫn đến chuyện lớn.
Vô số lần chưa từng có trước đây!
Bá Tước đại nhân dù đã trung niên năm mươi tuổi nhưng cơ thể hoàn toàn bị vắt kiệt.
Cho nên, mất cả mấy canh giờ, ông mới tìm đến Thẩm Lãng.
... - Vốn dĩ ta muốn xé nát quyển sách này. - Bá Tước đại nhân nói:
- Nhưng may mà không xé, bằng không ta chính là tội nhân.
Nhạc phụ đại nhân lại lật xem bản thảo kỹ lưỡng một lần nữa, giống như lại đắm chìm vào từng đoạn văn vậy.
- Ta là một người bảo thủ truyền thống, thế nhưng ở phương diện nghệ thuật và văn học, trái tim ta vẫn rất rộng mở, tầm mắt cũng vô cùng bao quát. - Bá Tước đại nhân nói:
- Cái gọi là diễm hí chẳng qua là công cụ của văn học nghệ thuật mà thôi, không chỉ riêng con, hiện nay rất nhiều bậc thầy văn học, đều có tác phẩm liên quan đến phương diện này.
Thật sao?
Thẩm Lãng kinh ngạc, thế giới này lại cởi mở đến thế sao?
Trên thực tế, điểm này cũng chẳng có gì lạ cả.
Trung Quốc cổ đại cũng từng có một giai đoạn, văn học rất cởi mở, rất nhiều văn hào siêu cấp đều có tác phẩm phóng đãng cực kỳ.
Nhìn ý của nhạc phụ, viết loại tiểu thuyết có màu sắc này còn là một hành vi đặc biệt tao nhã... ư?
Đương nhiên sự thật không phải như thế.
Nếu như ngươi viết hay, đó đương nhiên là tao nhã, còn những đoạn "nhục văn" bên trong, đó là chuyện cần thiết để những người làm công tác văn hóa như chúng ta cống hiến cho nghệ thuật mà thôi.
Nếu như ngươi viết không hay, đó chính là dung tục, chính là đại độc thảo (2).
Vậy đại khái thì tương đương với đạo lý rằng 《 Eyes Wide Shut》(3) của Kubrick và 《 The Dreamers 》 (4) của Benaldo Bertolucci là nghệ thuật, còn AV chính là loại đại độc thảo dung tục.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy nhạc phụ đại nhân không phản đối con xuất bản quyển sách này chứ?
- Không phản đối. - Bá Tước đại nhân nói:
- Nhưng một tác phẩm kiệt xuất như thế này, tại sao lại còn phải thêm mấy thứ linh tinh lộn xộn bên trong vậy chứ.
Thẩm Lãng yếu ớt đáp:
- Chút "nhục văn" đó hoàn toàn là cần thiết cho nghệ thuật mà.
- "Nhục văn"? - Bá Tước đại nhân lại học được một danh từ mới, quả nhiên vô cùng chuẩn xác.
- Ta không nói cái này. - Bá Tước đại nhân nói:
- Ta không phản đối con xuất bản quyển sách này, thế nhưng phải sửa nội dung bên trong liên quan đến Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên đi.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, ngài nhìn ra rồi sao?
Bá Tước đại nhân không nói gì, ngay cả kẻ ngu si cũng có thể nhìn ra được rồi, nó gần như là chỉ mặt đặt tên mà.
Bá Tước đại nhân lập lại:
- Một tác phẩm kiệt tác phải thuần túy, con bỏ thêm quá nhiều thứ "hàng lậu" bí mật như vậy vào làm gì? Hơn nữa còn trả thù thô thiển như thế, phải sửa lại cho ta.
- Vậy không được... - Thẩm Lãng phân bua:
- Nhạc phụ đại nhân à, con viết quyển sách này hoàn toàn là để trả thù Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên. Chúng ta không thể xá bản cầu mạt (*viết văn truy cầu hình thức mà không chú ý nội dung), vì theo đuổi văn học nghệ thuật mà hy sinh cái mục tiêu chính là báo thù rửa hận được.
Nhạc phụ lập tức không nói gì, lời nói chẳng biết xấu hổ này làm sao hắn có thể nói ra được vậy?
Trời cao đem tài hoa như vậy đặt lên người Thẩm Lãng nhà ngươi, có phải là không công bằng hay không?
Nhạc phụ đại nhân nói:
- Lẽ nào danh tiếng lưu danh bách thế, còn thua kém chuyện con đi đùa cợt trả thù cha con họ Từ hay sao?
Thẩm Lãng nói hùng hồn:
- Đương nhiên rồi, làm người nếu không thể báo thù rửa hận, vậy chẳng khác gì một con cá ươn (5).
Tay Bá Tước đại nhân lại ngứa ngáy, thực sự muốn đánh người rồi.
Thế nên ông lùi về sau một bước, giữ một khoảng cách an toàn với Thẩm Lãng, bằng không ông thật sự sợ không kìm được cái tay ngứa ngáy của mình.
Tiếp đó, Bá Tước đại nhân nói chân thành nghiêm túc:
- Thẩm Lãng, dù cho con muốn bôi xấu danh tiếng của Từ Thiên Thiên và Từ Quang Doãn, cũng không cần trực tiếp như vậy, nên làm cho mờ ám một chút được không? Con xem con viết đây này, Tây Môn Khánh, tự Quang Doãn, đây mà gọi là ẩn dụ hay sao?
Đây quả thực là chỉ vào hòa thượng mà mắng thằng trọc.
- Được rồi, con có thể tung hỏa mù một chút. - Thẩm Lãng nói:
- Thế nhưng bất luận kẻ nào đọc xong quyển sách này, nhất định phải liên tưởng đến Từ Thiên Thiên và Từ Quang Doãn.
Tốt nhất vẫn là Từ Thiên Thiên không mặc quần áo.
Bá Tước đại nhân nói:
- Còn có một chuyện, sách này rõ ràng là một mình con viết, vì sao lại muốn cho Kim Mộc Thông đứng tên thế?
Bá Tước đại nhân gọi con trai mình còn mang cả tên lẫn họ, có thể thấy được cái tên béo ỳ ở trong nhà thực sự rất không khiến ông vui lòng.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân muốn nghe sự thật, hay muốn nghe lời nói dối?
Khi nghe câu này, lông mày Bá Tước đại nhân nhướng lên. Thẩm Lãng này đang phê à? Dám nói như vậy với ta.
Thẩm Lãng vội vàng nói:
- Lời nói dối chính là, quyển sách này là để trả thù Từ Thiên Thiên mà viết, cho nên con phải tránh hiềm nghi, nếu không sẽ có vẻ như con có lòng dạ quá hẹp hòi.
Nhạc phụ đại nhân không nói gì.
Trên thế giới này còn có kẻ nào lòng dạ hẹp hòi hơn thằng nhóc Thẩm Lãng này ư?
A, thực sự có một, nhưng đã bị hắn giết chết rồi.
Bá Tước đại nhân nói:
- Vậy sự thật là gì?
Thẩm Lãng nghiêm mặt nói:
- Là để làm nền cho đại sự quan trọng tiếp theo.
Bá Tước đại nhân nói:
- Đại sự gì cơ?
Thẩm Lãng nói:
- Tranh chấp đảo Kim Sơn.
Bá Tước đại nhân kinh ngạc, nhìn Thẩm Lãng với vẻ không thể tin nổi.
Ước chừng suy nghĩ nửa phút, ông mới hiểu được lời Thẩm Lãng nói, ông mới hiểu được việc giúp Kim Mộc Thông nổi danh có liên hệ gì với tranh chấp đảo Kim Sơn.
Hiện giờ, nhìn thằng con rể trước mắt này, ông thực sự có một cảm giác.
Trí tuệ gần như yêu quái!
Thật sự đi một bước, tính ba bước.
Lúc này tranh chấp đảo Kim Sơn còn chưa bắt đầu, hắn đã sớm bắt đầu vạch kế hoạch từng bước một.
Trời cao ban cho ông một thằng con rể như thế này thực sự có lẽ là ý trời.
Bá Tước đại nhân kích động trong lòng, nhưng lại không thích vỗ đùi, đành trong lòng hướng Thẩm Lãng chắp tay vái lạy.
Thế nhưng bên ngoài, ông tuyệt đối không thể làm như vậy.
Thằng con rể trước mắt này ông đã hiểu rõ vô cùng, hoàn toàn là loại được đằng chân lân đằng đầu. Nếu như ngươi chắp tay hành lễ với nó, chắc chắn hắn sẽ vỗ vai xưng huynh gọi đệ.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Nhạc phụ đại nhân, ngài cảm thấy quyển sách này của chúng ta có thể gây sốt được không?
- Gây sốt? Đâu chỉ vậy! - Bá Tước đại nhân nói:
- Nó sẽ chấn động toàn bộ văn đàn!
Bá Tước đại nhân thậm chí có thể tưởng tượng bất kỳ một người có trình độ văn học cao đều sửng sốt, vỗ bàn tán thưởng.
Tuyệt đối sẽ trở thành tác phẩm kinh điển hiếm thấy suốt mấy thập niên.
Thẩm Lãng mừng rỡ trong lòng.
Kể từ đó, đôi cha con chó má Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên chắc chắn sẽ bị ném danh tiếng xuống bãi rác, thành tiếng xấu muôn đời.
Ha ha ha ha...
Khặc khặc khặc khặc...
Bá Tước đại nhân nhìn con rể vui vẻ say sưa với viễn cảnh trả thù trong tương lai, ông đành phải cố kìm nén sự kích động trong lòng.
Chao ôi!
Trời cao thật không công bằng, đem tài hoa như vậy ban cho một tên như thế này.
Ông than thở một tiếng, xoay người rời đi.
Để mặc thằng con rể chẳng biết xấu hổ tiếp tục chìm đắm trong dục vọng tầm thường, không thể tự kềm chế.
...
Sáng sớm hôm sau.
Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông liền khẩn cấp rời khỏi phủ Bá Tước, đi làm đại sự!
...
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Vì phần phụ chú quá dài nên ta phải đem xuống dưới này:
(1) Hối Nhân Thận Bảo một loại thuốc bổ âm tráng dương của tập đoàn Hối Nhân Thận, vị chính là nhân sâm với 21 vị thuốc quý khác.
(2) Đại độc thảo là một thuật ngữ có từ thời cải cách văn hóa do Mao Trạch Đông đề xuất, có nghĩa các tác phẩm văn chương, phim ảnh, ca khúc có nội dung không phù hợp với quan điểm chính trị, cụ thể là nói xấu người dân lao động, nói xấu chiến sĩ cách mạng, tuyên dương tư tưởng phong kiến, tuyên dương cách sống giai cấp tư sản sẽ lọt vào danh sách “cỏ độc”. Đương nhiên sẽ có khái niệm ngược lại là “hoa thơm”. Còn đại độc thảo hiện nay có thể hiểu nôm na như các tác phẩm đồi trụy, lai căng, độc hại, xúc phạm thuần phong mỹ tục.
(3)Eyes Wide Shut là một bộ phim khiêu dâm 1999 được đạo diễn, sản xuất và đồng sáng tác bởi Stanley Kubrick. Dựa trên cuốn tiểu thuyết Traumnovelle năm 1926 của Arthur Schnitzler, câu chuyện được chuyển từ đầu thế kỷ 20 đến những năm 1990 của thành phố New York.
(4) Những kẻ mộng mơ (Tên gốc: The Dreamers) là một bộ phim kịch-lãng mạn được đạo diễn bởi Bernardo Bertolucci. Kịch bản được viết bởi Gilbert Adair, dựa trên cuốn tiểu thuyết The Holy Innocents của chính ông. Phim được đồng sản xuất bởi ba công ty từ Pháp, Anh và Italy, kể về câu chuyện của chàng sinh viên Mĩ đang theo học tại Paris và gặp gỡ hai anh em sinh đôi kì quặc, những người có cùng niềm đam mê phim ảnh giống anh và đã vướng vào mối quan hệ đầy dục vọng cùng họ. Phim lấy bối cảnh cuộc bạo loạn của sinh viên Paris năm 1968. Trong phim có xuất hiện những cảnh quay của những bộ phim cổ, kết hợp cùng những clip mà nhân vật trong phim chính thường bắt chước những cảnh quay này. Phim có hai phiên bản: bản không cắt phân loại NC-17 và bản phân loại R ngắn hơn ba phút.
(5)Trích từ tục ngữ Quảng Đông: Hàm Ngư Phục Thứ - tức cá ươn sống lại. Cá ươn là để chỉ người chết hoặc loại người chẳng có thiết tha làm điều gì, sống không có mục tiêu – theo diễn giải của Châu Tinh Trì trong Đội Bóng Thiếu Lâm, câu nói trên của Thẩm Lãng cũng tương tự như câu của Châu Tinh Trì trong bộ phim đó.