Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 80: Sách của Thẩm Lãng gây sốt khắp nơi! Cả thành Lan Sơn chấn động!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối với giới văn hóa thành Lan Sơn, hôm nay là một ngày trọng đại.
Hôm nay là ngày đại tài tử danh gia vọng tộc Chúc Văn Hoa phát hành tác phẩm 《 Mộng Uyên Ương 》.
Các hiệu sách trong thành đều đón một lượng lớn độc giả chưa từng thấy.
Không hề nói quá, bởi vì cuốn sách này trước đây đã lập kỷ lục về doanh số, thu hút vô số độc giả, và các nàng đã mong ngóng hơn nửa năm trời.
Hầu hết các tiểu thư trong thành đều đổ xô đi xếp hàng mua sách tại các hiệu sách.
Cuốn sách này mặc dù do Như Ngọc Các in, thế nhưng những hiệu sách khác cũng đều bán, chẳng qua là nhập hàng từ Như Ngọc Các mà thôi.
Sáng hôm nay, mỗi một hiệu sách đều có người đứng xếp hàng.
Nhất là Như Ngọc Các, lượng người xếp hàng vượt qua hai trăm.
Đặt vào thời cổ đại Trung Quốc, cảnh tượng này hầu như không thể tưởng tượng nổi, nhất là với những tiểu thư khuê các sau triều đại nhà Tống, vốn dĩ chân không bước ra khỏi nhà.
Đương nhiên, phần lớn các tiểu thư danh giá ở thế giới này cũng không tự mình đến xếp hàng mua sách, mà sai nha hoàn và người hầu đi thay.
Tuy nhiên, cũng có vài thiếu nữ gia cảnh khá giả, trong nhà không có người hầu, đành phải tự mình đến xếp hàng. Lại có những tiểu thư khuê các đặc biệt hâm mộ Chúc Văn Hoa, mong muốn được nhìn thấy gã hôm nay, cũng đã đích thân ra mặt xếp hàng.
Bên cạnh đó, các sạp hàng rong cũng tranh thủ bày bán quạt, khiến khu vực trước các hiệu sách trên đường trở nên tưng bừng nhộn nhịp, người đông chen chúc, tạo thành một cảnh tượng hiếm có.
Những người đọc sách khác trong thành Lan Sơn thấy cảnh này, không khỏi vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ.
Dựa vào cái gì hả?
Chúng ta đều là người đọc sách, sao huynh lại ưu tú đến thế?
Nhiều cô nương đến thế, mỗi ngày một người, một năm cũng chưa quen biết hết đâu.
- Mở cửa!
Khi ánh mặt trời vừa chạm đến ngưỡng cửa, các hiệu sách đồng loạt mở cửa.
Sau đó, hàng trăm người tràn vào, cầm bạc trong tay, chen nhau mua sách.
Chỉ sau một giờ!
Toàn bộ sách có sẵn trong hiệu sách đã bán hết sạch.
Tốc độ tiêu thụ thật khủng khiếp!
Ông chủ hiệu sách thầm hối hận vì đã không chuẩn bị nhiều sách hơn, vội phái tiểu nhị đến Như Ngọc Các nhập thêm sách.
Lúc này chắc chắn sẽ bị ép giá, nhưng sách bán chạy quá.
Cuốn 《 Mộng Uyên Ương 》 không chỉ là một cuốn sách, mà quả thực là một cỗ máy in tiền.
Trong lúc nhất thời, những người không mua được sách đều thi nhau than phiền.
Còn những người mua được sách cũng không rời đi, nấn ná trong hiệu sách, không thể chờ đợi mà đọc ngay tại chỗ.
Vừa đọc, vừa khen không ngớt.
- Chúc lang quả là một kỳ tài, viết hay quá đi mất.
- Đúng, bài thơ mở đầu, quả thực nói hết những chuyện chua xót đắng cay của trần gian.
- Thật xứng đáng với danh xưng đệ nhất tài tử thành Lan Sơn mà.
- Hôm nay sách vừa mới ra mắt, Chúc công tử sao vẫn chưa đến nhỉ, ta còn mong được gặp chàng một lần.
- Chúc công tử lẽ nào là người nông cạn sao? Chàng có tâm cao khí ngạo, chỉ chú tâm viết ra tác phẩm hay nhất, căn bản chẳng bận tâm đến doanh số, thậm chí không để ý có người đọc hay không.
- Đúng, Chúc công tử chúng ta chính là người thanh cao kiêu ngạo như thế đó.
Chúc Văn Hoa có tới không?
Đương nhiên là tới, gã cải trang thành người trung niên, chen chúc trong đám người.
Thấy vô số cô gái vì gã mà điên cuồng, nghe vô số lời khen ngợi dành cho gã, trong lòng gã thực sự vô cùng sung sướng.
Trong lòng gã thầm thấy thoải mái, nhưng đồng thời cũng khinh thường.
Hạng con gái tầm thường như các ngươi mà cũng xứng đáng để ta nhớ thương sao?
Các ngươi cũng chỉ là để tạo thêm chút tiếng tăm cho ta, làm một phông nền để ta tỏa sáng rực rỡ mà thôi.
Chỉ có người tài mạo song toàn như Trương Xuân Hoa, tiểu thư danh giá ấy mới xứng với ta.
Chúc Văn Hoa thầm nghĩ trong lòng:
- Xuân Hoa ơi? Nàng thấy không, ta tỏa sáng rực rỡ thế nào, có bao nhiêu cô gái vì ta mà điên cuồng? Mà ta lại chỉ si mê một mình nàng.
Còn chuyện Thẩm Lãng muốn xuất bản sách ở thành Lan Sơn, Chúc Văn Hoa đã sớm quên sạch từ lâu.
Chỉ cần gã nói một câu, mấy quận xung quanh sẽ không một nhà sách nào dám xuất bản, cũng chẳng nhà nào dám bán sách của Thẩm Lãng.
Sau khi nghe mọi người khen ngợi gã xong, Chúc Văn Hoa lưu luyến rời đi.
Tất cả mọi người đều dự đoán 《 Mộng Uyên Ương 》 vừa phát hành sẽ bán chạy, nhưng thật không ngờ lại gây sốt đến mức này.
...
Khoảng giờ Tỵ, tức khoảng 8, 9 giờ sáng.
Các hiệu sách lớn ở thành Lan Sơn đều xuất hiện các quầy hàng, tổng cộng mười ba quầy.
Trên mỗi quầy hàng, đều bày hàng trăm quyển sách, chỉ để lộ gáy sách, không để lộ bìa sách.
Toàn bộ đều là 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 của Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông đồng sáng tác.
Chúc Văn Hoa thì bán trong hiệu sách, còn sách của ngươi lại bày sạp ra đường bán, có vẻ hơi thấp kém rồi.
Đây giống như một bên ở Đức Vân xã biểu diễn tướng thanh (*), một bên bày sạp biểu diễn tướng thanh.
(*) Tướng thanh: là một loại hình kịch đối thoại xuất hiện từ năm Đạo Quang của nhà Thanh, dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt. Diễn viên phải rành nói (kể chuyện), học (mô phỏng động tác, giọng nói, hát hí khúc), đùa (tấu hài), hát. Còn Đức Vân xã là một trong những câu lạc bộ về Tướng thanh chuyên nghiệp nhất Trung Quốc.
Còn giá cả ra sao? Hay lắm, sáu mươi đồng một quyển, so với 《 Mộng Uyên Ương 》 còn đắt hơn hai mươi phần trăm.
Ngươi đây là muốn tiền đến điên rồi sao?
Tác giả là người nào?
Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh, chưa từng nghe qua, không biết chui từ xó xỉnh nào ra.
Công tử Chúc Văn Hoa danh tiếng lẫy lừng như vậy, một quyển sách cũng chỉ bán năm mươi đồng.
Một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi lại muốn bán sáu mươi?
Bộ… bút của ngươi nạm vàng sao?
Cho nên, những quầy hàng bán sách của Thẩm Lãng, hầu như có thể giăng lưới bắt chim, chẳng ai hỏi han.
Rất nhiều người vẫn rộn ràng nhộn nhịp chen chúc trong cửa hàng sách, cùng đợi hàng mới 《 Mộng Uyên Ương 》 lên kệ.
Những người này một nửa là nữ, một nửa là nam.
Nam giới đến mua 《 Mộng Uyên Ương 》 thực ra không nhiều lắm, vậy vì sao bọn họ lại đến ư, bởi vì có nhiều cô gái.
Lúc chen lấn, chạm ngực va mông cũng là chuyện rất bình thường không phải sao?
Ai cũng đừng nghĩ ta là kẻ lưu manh đùa giỡn.
Nhưng mà vào lúc này!
Bỗng nhiên...
Có người đàn ông kêu lên một tiếng kinh ngạc!
- Nhìn bên ngoài kìa!
Tức khắc, vài trăm nam giới ở đây liền ngó ra phía ngoài.
Ôi trời đất ơi!
...
Bên quầy sách phía ngoài xuất hiện một bức tranh màu sắc rực rỡ.
Màu sắc chấn động xưa nay chưa từng có!
Trên tấm poster cỡ lớn vẽ mỹ nam Chúc Văn Sơn và Tây Môn Tiêm Tiêm.
Cô gái quyến rũ bất ngờ, gợi cảm vô song, tác động mạnh mẽ đến thị giác của đàn ông thế giới này, quả thực mang tính bùng nổ.
Nhất là Thẩm Lãng dùng phong cách vẽ tả thực của phương Tây, lại còn là tranh màu.
So với tranh mỹ nhân của thế giới này, bức tranh này giống thật gấp bội lần, cám dỗ đến nhường nào.
Cô gái trên poster, lại giống thật đến thế, quả thực như một cô gái thật được in lên giấy vậy.
Không, không.
So với phụ nữ thật còn đẹp hơn đó.
Vòng eo ấy, đường cong này. Điệu bộ kia, tư thế cơ thể nữa.
Tuy rằng mặc y phục lụa mỏng, nhưng so với không mặc còn quyến rũ hơn, quan trọng là lại còn trong suốt.
Đâu chỉ khiến hồn xiêu phách lạc, quả thực làm nổ tung tâm hồn đen tối của đàn ông ngay lập tức.
Rất sống động, mặc dù là trạng thái tĩnh, nhưng với đám đàn ông, hình ảnh ấy hoàn toàn xâm nhập vào từng ngóc ngách thần kinh.
Làm ơn đi, xã hội cổ xưa của chúng ta, từ trước đến nay chưa từng tiếp xúc với bất kỳ hình ảnh khiêu dâm nào đâu.
Trong khoảnh khắc thị giác bị tấn công ấy, họ hoàn toàn không thể chịu nổi.
Quả thực chính là bom thị giác.
Nhiệt độ trong đám người chợt tăng lên.
- Ai, ai lấy gậy chọc ta? - Bỗng nhiên, có một cô gái tức giận la lên.
Lời này giống như một hòn đá nhỏ.
Trong nháy mắt, đàn ông trong hiệu sách ùa ra như thác lũ, bao vây quầy sách bên ngoài.
...
Quầy sách nho nhỏ bị vây bên trong ba lớp, bên ngoài ba lớp.
Những thư sinh đó vẫn rụt rè, chẳng qua là đang hỏi sách.
Vậy mà những tên đàn ông vô lại thì chẳng thèm để ý thể diện gì sất, dán mắt vào bức tranh poster màu rực rỡ, nghiên cứu từng li từng tí.
- Nè, ánh mắt chú em dán sát như vậy làm gì? Chú em tưởng thế là có thể nhìn xuyên qua khe hở quần áo thấy thứ ngươi muốn sao? Ta thử rồi, vô dụng thôi.
- Còn huynh đó, dùng cái mũi ngửi cái gì vậy hả? Huynh tưởng ngửi ra mùi hương gì sao?
- Tên lùn thô bỉ kia, không được lè lưỡi, liếm mất màu ngươi phải trả tiền đó!
Tên bán sách thuê lớn tiếng thét:
- 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 này là kinh nghiệm chân chính của các quý tộc quyền thế truyền lại cho đời sau.
- Câu chuyện bên trong toàn bộ có nguồn gốc từ người thật việc thật.
- Thoải mái đọc thử đi, không hấp dẫn không lấy tiền đó.
Ở đây bất kể là người đọc sách, hay là thương nhân, đều cầm lấy một quyển sách lật xem.
Quả nhiên ghê gớm đấy!
Bìa sách đã kích thích đến thế, rõ ràng đến thế.
《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》.
Vừa nghe tựa sách ấy, đã thấy rất có cốt truyện rồi.
Có người vội vàng mở sách ngay, tìm tranh minh họa bên trong, sau đó tấm tắc khen ngợi.
Thực sự quá tuyệt.
Mỗi một bức tranh minh hoạ đều không giống, có quyến rũ, có ngây thơ, có lôi cuốn, có bốc lửa.
Những cô gái này không cô nào không đẹp, cô nào cũng khiến người ta say đắm.
Loại mỹ nhân hấp dẫn quyến rũ được vẽ trên đây trước đây căn bản chưa từng thấy qua.
Người đọc sách tại chỗ là đám người rất có học vấn cũng rất kén chọn.
Bọn họ vừa thèm thuồng nhỏ dãi, vừa trong lòng khinh thường mở ra trang thứ nhất, với tâm lý kén chọn và kiêu ngạo mà đọc.
Trong mắt bọn họ, loại sách này chẳng qua là tập tranh đồi trụy, cũng chỉ có tranh vẽ đầy cám dỗ, nội dung văn chương nhất định sẽ khó đọc, thậm chí đầy rẫy sơ hở và tục tĩu.
Nhưng mà chỉ nhìn vài trang, những người đọc sách kia liền sửng sốt.
Chuyện có đọc được hay không tính sau, nhưng trình độ hành văn thực sự rất cao.
Những triết lý đối nhân xử thế, quả thực sâu sắc đến tận xương tủy.
Mỗi một dòng văn ấy, hầu như đều toát lên sự sắc sảo và trí tuệ của tác giả.
Càng đọc tiếp, càng phát hiện quyển sách này quả thật tuyệt vời.
Khi đọc xong mười mấy trang, liền đánh giá quyển sách này đặc biệt xuất sắc.
Lúc đọc được mấy chục trang, liền đánh giá quyển sách này cực kỳ kiệt xuất.
Mà mới đọc một nửa, đã hoàn toàn vỗ bàn tán thưởng.
Sách hay, sách hay khó gặp, quả là sách hay hiếm có!
Dạng sách hay như vậy, nên mua về nhà đọc kỹ, đọc đi rồi đọc lại.
Như là rượu lâu năm, như trà ngon, cần phải chậm rãi thưởng thức.
Tức khắc, những người đàn ông có học vấn đều hào phóng mở hầu bao.
Hay quá, tuyệt vời quá!
Thật không ngờ ở ven đường, lại phát hiện một quyển sách kinh điển như thế, xuất sắc như vậy.
Nên uống cạn một chén lớn đó nha!
...
Còn những người đàn ông không có học vấn nhưng biết chữ.
Mở ra xem đoạn văn giường chiếu đầu tiên, viết quá hay. Đống sách trước kia hoàn toàn không thể so sánh nổi, quá tầm thường. Giống như mỗi một hình ảnh đều như trình diễn ngay trong đầu.
Mở ra xem đoạn miêu tả ân ái thứ hai, viết quá hay, quá đỗi hay luôn.
Mở ra đoạn miêu tả phòng the thứ ba, không được... Không được, mình phải về nhà một chuyến.
...
Còn những người đàn ông không có học vấn lại chẳng biết chữ.
Mở ra bức tranh minh hoạ thứ nhất.
Muốn chết rồi, mụ vợ già ở nhà hoàn toàn không thể so sánh nổi.
Quá đẹp, quá giống thật nè.
Đây đâu phải là tranh chứ, đây quả thực là... nghệ thuật đấy.
Mở bức tranh minh họa thứ hai.
Hay quá, tuyệt vời nha, về sau ban đêm không cần cô đơn khó ngủ nữa, đã có chuyện để giải trí rồi.
Mở tranh minh họa thứ ba.
Không được, không được, ta phải đi Lệ Xuân viện một chuyến mới được.
...
Bất kể người đọc sách có học vấn, hay là thương nhân không có học vấn, hay những người dân thường thấp kém nhất.
Đều bỏ tiền mua.
Thậm chí có mấy người đàn ông không biết chữ, nhưng có chút tiền cũng mua một quyển về nhà.
Ta cũng không cần biết chữ, nhìn xem tranh là được.
Về sau khi mỗi buổi tối hành sự, lấy quyển sách này lật tranh ra, lập tức liền tinh thần hăng hái, ý chí chiến đấu sục sôi, cũng không cần bị người vợ già ở nhà ghét bỏ vì nửa ngày không lên nổi.
Tóm lại, bất kể là đàn ông có học vấn, không học vấn, thậm chí không biết chữ.
Chỉ cần là đàn ông có một chút tiền, toàn bộ đều bị cuốn hút bởi quyển sách của Thẩm Lãng.
...
Tình hình tương tự đều diễn ra toàn bộ ở 13 quầy sách thành Lan Sơn!
Chưa từng có cơn sốt lớn đến thế!
Quyển sách của Thẩm Lãng thực sự bán chạy một cách khó tin!
Hoàn toàn khiến danh tiếng của sách mới của Chúc Văn Hoa bị lu mờ triệt để.
Về phần đến tột cùng bán được bao nhiêu bản hả?
Trời biết ha!