Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 79: Ác mộng của Từ Thiên Thiên! Bom tấn văn học ra mắt!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nghe Thẩm Lãng nói muốn nghiền nát cuốn sách 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa, ông chủ Đặng Tiên bỉ ổi kia không khỏi rụt cổ lại:
- Công tử, việc này... khó lắm ạ.
Thẩm Lãng hỏi:
- Cuốn 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa đã bán được bao nhiêu bản rồi?
Đặng Tiên đáp:
- Bốn nghìn sáu trăm cuốn, đây là cuốn sách bán chạy nhất thành Lan Sơn, nếu không tính lượng tiêu thụ của Tứ Thư Ngũ Kinh.
Khu vực ảnh hưởng của thành Lan Sơn có thể bao trùm ba bốn mươi thành khác, với hàng triệu dân cư.
Vì vậy, bốn nghìn sáu trăm cuốn quả thực là một lượng tiêu thụ đặc biệt cao.
Đặng Tiên giải thích:
- Chúc Văn Hoa là con của quý tộc, là thiếu niên cử nhân, lại là một đại tài tử, sách của hắn viết cũng rất trau chuốt. Bởi vậy, sách của hắn bất kể là cô gái bình dân hay danh môn khuê tú đều mua. Rất nhiều tiểu thư giàu có đặc biệt mê mẩn hắn, thường thì họ mua ngay cả trăm bản, rồi phát cho đám người hầu trong nhà.
Thẩm Lãng không khỏi nhớ lại một số 'tiểu thịt tươi' trên Trái Đất kiếp trước. Mỗi khi họ xuất hiện trong phim, ngay lập tức có một đám fan nữ cuồng nhiệt mua mấy trăm vé đứng trước rạp chiếu phim, gặp ai cũng dúi cho một tấm.
Chỉ có điều, cách làm đó thực sự có chút kém sang.
Sức ảnh hưởng của Chúc Văn Hoa lớn đến vậy, thảo nào sau khi hắn ra lệnh cấm vận Thẩm Lãng, toàn bộ hiệu sách ở thành Lan Sơn đều không dám phát hành sách của Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ông chủ Đặng, sách của ngươi bán được nhiều nhất bao nhiêu cuốn?
Đặng Tiên đáp:
- Hai nghìn bảy trăm bản, nhưng cuốn sách đó bảy phần là tranh, ba phần còn lại mới là chữ, hơn nữa nội dung đặc biệt trắng trợn dung tục, hoàn toàn không thể so sánh với sách của ngài.
Tiếp đó, Đặng Tiên hơi do dự nói:
- Nói thật, trình độ sách của ngài có chút quá cao, ta sợ độc giả của ta khó mà tiếp thu được. Sở dĩ ta dám dự tính ba nghìn bản, là bởi vì những đoạn 'xôi thịt' ngài viết quá hay và tranh minh họa cũng quá đẹp.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy ngươi nghĩ 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa có thể bán được bao nhiêu bản?
Đặng Tiên nói:
- Năm nghìn bản, thậm chí sáu nghìn bản.
Bởi vì cuốn 《Mộng Uyên Ương》 đã nuôi dưỡng quá nhiều độc giả, vô số người đều đang ngóng chờ.
Vì vậy, lượng tiêu thụ của nó chắc chắn sẽ đặc biệt khủng khiếp.
Đặng Tiên nói thêm:
- Nếu như ta dốc sức đẩy mạnh, sách của ngài có thể bán được ba nghìn bản, nhưng cao hơn nữa sẽ rất khó khăn, còn muốn vượt qua 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa thì không thể nào.
Sau đó, Đặng Tiên nghiêm mặt nói:
- Nói thật, sách của Thẩm công tử ngài hay hơn 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa rất nhiều, thậm chí hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Nhưng... sách này quá hay, đại đa số dân chúng đọc xong lại không hiểu.
Thẩm Lãng kinh ngạc, ngươi chỉ toàn đọc cảnh xôi thịt, thế mà còn biết quyển sách này hay ư?
Đặng Tiên cũng bó tay:
- Ta... Ta cũng đã từng là tác giả mà, chỉ có điều bản thân viết dở tệ nhưng đọc sách của người khác thì vẫn đánh giá chuẩn xác vô cùng.
- Tóm lại, rượu thơm cũng sợ ngõ hẻm sâu, muốn vượt qua 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa thì tiểu nhân thực sự không làm được. – Đặng Tiên nói một cách đứng đắn.
Thẩm Lãng cười nói:
- Rượu thơm cũng sợ ngõ hẻm sâu ư? Không phải là thu hút sự chú ý sao? Không thành vấn đề, ta cam đoan lúc cuốn sách này ra mắt, sẽ bốc mùi... À không, là bốc lửa đến tận mây xanh.
Thẩm Lãng nói:
- Ông chủ Đặng, ta giao cho ngươi ấn phẩm đầu tiên, ngươi cứ dốc sức mà in ấn. Nếu không bán được ba nghìn bản, ta sẽ bỏ tiền bù lỗ cho ngươi. Nhưng nếu bán vượt qua ba nghìn bản...
Đặng Tiên trực tiếp ra giá:
- Mỗi cuốn bán ra ngài sẽ được chia hai phần lợi nhuận.
Oa! Nhuận bút này cao thật đó.
Vị Đặng Tiên này quả là một người trực tiếp, ra giá phân chia rõ ràng.
Đương nhiên Thẩm Lãng không phải vì kiếm tiền, nhưng nếu có thể kiếm ra một khoản tiền, thì có gì không tốt chứ?
- Được. – Đặng Tiên nói:
- Vậy ta sẽ dùng người sắp chữ tốt nhất cho ngài, dùng bậc thầy khắc bản in tranh minh họa giỏi nhất cho ngài, bất kể tốn kém nhân lực vật lực, nhất định để sách của ngài cùng 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa ra mắt một lượt.
Thẩm Lãng nói:
- Hắn bán sách ở cửa hàng nào, chúng ta liền dựng sạp bán ngay đối diện cửa hàng đó. Bất luận cửa hàng nào bày bán 《Mộng Uyên Ương》, chúng ta đều ở trước tiệm bọn họ dựng sạp.
Lưu manh vậy sao?
Thẩm Lãng hỏi:
- Ông chủ Đặng, thân thể ngươi chịu nổi không?
Chơi trò lưu manh cũng cần phải có sức lực và bản lĩnh.
Đặng Tiên cười khinh thường nói:
- Không thành vấn đề, ta đây làm lưu manh còn sợ ai nữa?
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi chờ một chút, ta sẽ tăng thêm mấy chương và tình tiết nội dung trong sách, vẽ thêm một số tranh minh họa nữa.
Tiếp đó, Thẩm Lãng cầm lấy bút lông, sáng tác ngẫu hứng, tăng thêm một chút nội dung vào bản thảo gốc.
Kim Mộc Thông chộp lấy đọc thử, lại một lần nữa ngây người.
Bởi vì Thẩm Lãng vừa thêm một nhân vật mới vào.
Nhân vật này tên là Chúc Văn Sơn, xuất thân từ một quý tộc sa sút, là con vợ lẽ, vì muốn tiếp tục cuộc sống vinh hoa phú quý mà trở thành nam sủng của Tây Môn đại quan nhân, được nuôi ở bên ngoài.
Tình tiết trong đó, Tây Môn đại quan nhân đã sủng ái hắn hai lần, một lần trong phòng, một lần trên nóc nhà.
Và tấm tranh minh họa Thẩm Lãng mới vẽ chính là cảnh trên nóc nhà.
Không chỉ có thế, Chúc Văn Sơn này còn cùng Tây Môn Tiêm Tiêm có những hành động cẩu thả, cũng có cả tranh minh họa đi kèm.
Kim Mộc Thông và Đặng Tiên nhìn nhân vật trên bức họa này, tức khắc cảm thấy quá quen mắt.
Kim Mộc Thông không khỏi thầm mặc niệm một khắc đồng hồ cho Chúc Văn Hoa. Nếu như cuốn sách này gây sốt, vậy coi như danh tiếng của Chúc Văn Hoa hoàn toàn bị hủy hoại.
Đương nhiên trong hiện thực hắn cũng không có trở thành nam sủng của một thương nhân, thế nhưng ai mà quan tâm sự thật kia chứ.
Thứ thiên hạ yêu thích là tin vịt, sau đó lặp lại năm trăm lần, đồng thời sẽ biến trở thành hiện thực.
Thẩm Lãng hỏi Đặng Tiên:
- Như thế này không thành vấn đề chứ?
Đặng Tiên cười khinh thường nói:
- Không thành vấn đề, có thể có vấn đề gì chứ?
Xem ra người này cũng có chỗ dựa vững chắc, cũng không hề để một tên Chúc Văn Hoa vào mắt.
- Vậy ta đành mỏi mắt mong chờ, đến thời điểm sách mới chúng ta tung ra thị trường. – Thẩm Lãng nói.
Đặng Tiên trịnh trọng thu hồi bản thảo sách, cúi chào Thẩm Lãng:
- Sẽ không để hai vị công tử thất vọng đâu ạ.
Tiếp đó, ông ta lại nói:
- Thẩm công tử, rượu này thơm cũng sợ ngõ hẻm sâu...
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi yên tâm, ta đây sẽ đi, cam đoan ngày sách chúng ta ra thị trường sẽ câu hồn phách của vô số người.
...
Thẩm Lãng sau khi về đến nhà!
Lập tức hóa thân thành một nhà nghệ thuật.
Hắn quyết định vẽ poster!
Tấm poster này quá mạnh, quá ấn tượng khi đập vào mắt, hơn nữa còn là màu sắc rực rỡ, cho nên không thể in ấn mà chỉ có thể dựa vào hắn dùng tay vẽ.
Mỗi tờ poster dài hơn một mét, rộng hơn nửa mét.
Có dạng dọc, có dạng ngang.
Mỗi một tấm đều dùng phong cách tả thực của hội họa phương Tây, hơn nữa còn tô màu rực rỡ.
Tuy rằng không bằng ảnh chụp, nhưng cũng đạt tới độ chân thật tám phần mười của nhiếp ảnh.
Còn tiêu chuẩn poster thì sao?
Vậy không cần nói!
Nhân vật chủ yếu có ba người: Tây Môn đại quan nhân, Chúc Văn Sơn, Tây Môn Tiêm Tiêm.
Động tác kia, hình thái đó, quả thật bùng nổ.
Trong thế giới chưa có ảnh chụp, trong thời đại hội họa phóng khoáng như vậy thì sức đánh vào thị giác quả là mang tính bùng nổ.
Quá chân thật, quá hồn xiêu phách lạc.
Quả thực có thể so với bìa DVD AV, hơn nữa còn là poster cỡ lớn.
Cộng thêm nguyên nhân về tiêu chuẩn, lực sát thương so với poster dự thi hoa hậu áo tắm hai mảnh còn muốn lớn hơn.
Kim Mộc Thông không nghĩ ngợi gì mà xông tới sau đó, thấy được hình ảnh điệu bộ Tây Môn Tiêm Tiêm quỳ trong truyện.
Tức khắc, hơi thở đều phun lửa.
Mặt đỏ tới mang tai, nhìn chằm chằm ba phút.
- Tỷ phu, đệ cáo từ trước nha.
Rồi gã khom người đi một nước, không biết làm gì.
...
Ngày hôm sau, Kim Mộc Thông lại không cẩn thận xông vào căn phòng Thẩm Lãng.
Sắc mặt gã có chút tái mét.
Lần này, gã gặp được Tây Môn Tiêm Tiêm ngồi dưới đất mở hai chân.
Trời ạ...
Sức sát thương của hình ảnh này!
Kim Mộc Thông chợt che mũi, khom người nói:
- Tỷ phu, đệ phải cáo từ thôi.
...
Ngày thứ ba!
Mắt Kim Mộc Thông thâm quầng xông vào thư phòng của Thẩm Lãng.
Tức khắc gặp được hai người đàn ông cùng với Tây Môn Tiêm Tiêm.
Quả thực hình ảnh có tính nổ tung.
Kim Mộc Thông thống khổ ngồi xổm xuống, kêu đau:
- Tỷ phu, đệ, đệ đã trầy da mất rồi thực sự không chịu nổi nữa đâu.
Thẩm Lãng khinh thường nói:
- Đây là nghệ thuật, nhìn cái bộ dạng tầm thường của đệ kìa.
Sau đó, não hắn bắt đầu nhớ lại chiếc quần nhỏ tơ tằm của nương tử, lần này hắn đã giặt sạch và phơi khô trả lại chỗ cũ.
Không biết giặt có sạch hay không, nương tử có ngửi thấy mùi khác thường không vậy?
- Tỷ phu, cô gái này trông giống Từ Thiên Thiên quá. – Kim Mộc Thông nói:
- Vậy chẳng khác gì tỷ phu cho Trương Tấn đội một nghìn cái nón xanh rồi.
- Đúng vậy. – Thẩm Lãng đáp:
- Ba năm kế tiếp, Từ Thiên Thiên chắc cũng không ăn cơm nổi, vô số sữa tươi cũng có thể uống no rồi.
Kim Mộc Thông kinh ngạc nói:
- Tỷ phu nói gì vậy...
Một lát sau, hơi thở Kim Mộc Thông lại hơi lớn.
- Cái này không được, tỷ phu ơi, đệ phải cáo từ...
Tiếp đó, gã lại đi.
...
Ngày thứ tư!
Hai mắt Kim Mộc Thông xám ngắt, tập tễnh tiến vào căn phòng của Thẩm Lãng.
Nhìn thấy Thẩm Lãng lại đang vẽ.
Lần này vẫn là Tây Môn đại quan nhân, Chúc Văn Sơn cùng Tây Môn Tiêm Tiêm.
Nhưng mà, chủ lực là Tây Môn đại quan nhân cùng Chúc Văn Sơn, Tây Môn Tiêm Tiêm chẳng qua là người đứng xem.
- Tỷ phu tha mạng, tha mạng... – Kim Mộc Thông đau khổ che thắt lưng:
- Thực sự sẽ chết người.
Nhưng mà, gã vừa nhìn tấm tranh một phát, tức khắc mệt mỏi tức thì.
- Ọe...
Bởi vì hình ảnh khó chịu đập vào mắt, có thể thấy được xu hướng giới tính của Kim Mộc Thông đặc biệt bình thường.
Kim Mộc Thông cung kính nhìn Thẩm Lãng nói:
- Tỷ phu, lấy tư cách nghệ sĩ, thật chẳng hề dễ dàng, quá không dễ dàng rồi, chẳng khác gì đút từng miếng cứt vào miệng.
Lời này thật là ác, Thẩm Lãng cũng không nhịn được mà nôn khan một trận.
- Thằng mập chết dập chết dúi kia, có biết nói chuyện hay không vậy, đ* tỷ tỷ mày! – Thẩm Lãng mắng to.
Mà lúc này, Kim Mộc Lan đi đến.
Nhưng là thấy đến cái hình ảnh thê thảm trước mắt, nàng lại vô thanh vô tức đi ra ngoài.
Trong lòng thầm than một tiếng.
Quả nhiên phu quân cũng có khía cạnh đen tối, không muốn cho người khác thấy.
...
Có một ngày Thẩm Lãng kéo ngăn tủ của Mộc Lan.
Hắn phát hiện chiếc quần lót nhỏ xíu bằng tơ tằm kia không còn nữa.
Vậy Mộc Lan đã ném hay mặc vậy?
Sau một ngày, Thẩm Lãng phát hiện nó trên sào phơi đồ.
Tức khắc trái tim hắn như là con thỏ đế vừa đụng vậy, nương tử mặc thật sao.
Tiểu Băng ngươi cũng thật là, giặt gấp vậy làm gì?
...
Thời gian như nước, năm tháng như thoi đưa.
Cuộc sống không thể khoe khoang quả nhiên qua rất nhanh.
Mười ba ngày trôi qua.
Đặng Tiên dùng nhân lực, vật lực, tài lực lớn nhất, chỉ trong mười ba ngày, đã hoàn thành bản khắc, in ấn, cắt, đóng sách.
Ông ta tự mình đem bản in đầu tiên của 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 đưa đến phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Trang bìa này, ngay cả Thẩm Lãng nhìn cũng cảm thấy tâm thần chập chờn.
Bìa này có ba nhân vật.
Tây Môn đại quan nhân cùng Chúc Văn Sơn ở bên trong phòng, Tây Môn Tiêm Tiêm ở ngoài cửa sổ rình xem.
Nàng mặc áo mỏng, đặc biệt mát mẻ, tấm lưng kia quả thực câu hồn người ta.
- Công tử, hiệu quả thế nào ạ? – Đặng Tiên hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Siêu cấp ngon lành.
Đặng Tiên nói:
- Tiểu nhân tuyệt đối có lòng tin, nhất định sẽ gây sốt! Sau này khi tập tiếp theo của 《Mộng Uyên Ương》 Chúc Văn Hoa ra thị trường, cuốn sách này chúng ta sẽ cùng in với hắn, hơn nữa sách của hắn đặt ở chỗ nào, chúng ta liền đặt ở đối diện.
Tiếp đó, Đặng Tiên nói:
- Chỉ bất quá, rượu thơm cũng sợ ngõ hẻm sâu, ta thực đang lo lắng khi bán thì hắn ta...
Đ*, ngươi còn nói câu này đúng không.
Thẩm Lãng không phát ra tiếng động nào, chợt xé toạc màn sân khấu trên vách tường.
Tức khắc, mười mấy tờ poster khổng lồ màu sắc rực rỡ hiện ra.
Y như nguyên bản, bốc lửa, khiến cho người ta hồn phi phách tán.
- A... – Đặng Tiên kêu thảm một tiếng, chợt ngồi chồm hổm xuống.
Ngay sau đó tay kia che mũi thật nhanh.
Đánh vào thị giác quá mãnh liệt.
Đơn giản là nổ tung linh hồn!
Thẩm Lãng nói:
- Đây có đủ bốc đến tận trời hay không?
Đặng Tiên run rẩy đáp lời:
- Thẩm công tử, chúng ta sẽ đè bẹp tên Chúc Văn Hoa nghiền thành đống cặn bã!
...
Lại một lần nữa thời gian như nước, năm tháng như thoi đưa.
Hai ngày sau.
Cuốn 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 do Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông hợp lại viết cùng 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa cũng lên kệ một lượt.