82. Chương 82: Đại nhân vật sập bẫy! Thẩm Lãng lại muốn chơi chết người

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 82: Đại nhân vật sập bẫy! Thẩm Lãng lại muốn chơi chết người

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Muốn lăn lộn trong thế giới này, điều quan trọng nhất là gì?
Đương nhiên là phải sắp đặt mọi việc thật tốt.
Thẩm Lãng, ngươi đây là muốn phá hỏng kế hoạch của chúng ta sao!
Thù này là thù sinh tử!
Chúc Văn Hoa nghiến răng nghiến lợi nói:
- Các vị huynh đệ, hãy gọi tất cả những người có thể đến đây, chúng ta sẽ cùng đến phủ thành chủ đòi lại công bằng. Với tư cách là những người đọc sách, chúng ta có nghĩa vụ quét sạch những thứ dơ bẩn, mang theo một luồng chính khí, trả lại cho giới học sĩ thành Lan Sơn một không gian trong sạch.
Trịnh Xương Niên lập tức hiểu ra, Chúc Văn Hoa muốn tập hợp đám đông gây rối, gây áp lực buộc thành chủ phải cấm bán sách của Thẩm Lãng.
Mấy tên thư sinh vừa nghe, lập tức lộ vẻ vui mừng.
Lại sắp có tiền rồi!
Mỗi lần như vậy, Chúc Văn Hoa đều trả tiền theo đầu người, càng kêu gọi được nhiều người đến, gã càng trả nhiều tiền hơn.
Những thứ khác Chúc Văn Hoa không có, nhưng gã thực sự rất có tiền đấy.
Chỉ hơn một canh giờ sau, phía sau Chúc Văn Hoa đã tụ tập hơn một trăm học trò, ào ào kéo về phía phủ thành chủ.
- Thẩm Lãng, ta nhất định sẽ khiến sách của ngươi ở thành Lan Sơn, thậm chí toàn bộ quận Dương Võ, quận Nộ Giang đều không có chỗ dung thân.
- Sách của ngươi bán đắt thì sao chứ? Ta sẽ trực tiếp cấm vận luôn.
...
Trước mặt thành chủ Lan Sơn Lý Phương đặt hai quyển sách.
Ông đọc quyển《 Mộng Uyên Ương 》trước.
Ban đầu ông chẳng muốn đọc đâu, nhưng con gái ông đọc, vợ ông cũng đọc nốt.
Không những thế, vợ ông còn nhắc đến câu chuyện đó trên giường, khiến ông không thể không đọc.
Sau khi đọc xong, thành chủ Lý Phương không khỏi khen ngợi.
Chúc Văn Hoa quả nhiên ghê gớm thật.
Trong sách tuy kể chuyện tình yêu nam nữ, nhưng lại liên quan đến những cuộc đấu đá từ trong gia đình đến quốc gia, bất kể là trình độ hành văn hay cách xây dựng tình tiết đều rất tinh tế.
Quả không hổ danh là đại tài tử nổi tiếng khắp thành.
Thảo nào đám con gái đọc mê say, trở nên điên cuồng.
Ngay sau đó, Lý Phương cầm quyển 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》của Thẩm Lãng lên.
Vừa nhìn thấy bìa sách, ông đã nhíu mày.
Thật dung tục không chịu nổi.
Lại nhìn tên sách, ấn tượng càng kém hơn.
Chỉ là thứ lòe thiên hạ, diễm mị cấp thấp.
Vị thành chủ đại nhân này mang theo tâm lý khinh bỉ chê bai, lật sang trang thứ nhất.
Đọc xong đoạn thứ nhất, lông mày ông giãn ra.
Đọc hết trang thứ nhất, tinh thần ông phấn chấn.
Tiếp đó, ông liền hoàn toàn không thể dừng lại được!
Hay!
Sách hay!
Thật tuyệt vời!
Ôi chao, tinh diệu vô cùng!
Lời văn này, câu thơ ấy, thực sự phải là người có trí tuệ lớn mới có thể viết ra được.
Đáng tiếc, đáng tiếc quá!
Một cuốn sách kinh điển như vậy, lại bán cho những kẻ tầm thường kia.
Bọn họ có xứng đọc thứ văn chương sâu sắc đến mức này ư?
Những thứ tiết mục dân gian kia đọc được sao?
Cứ mà xem tranh khiêu dâm của các ngươi cho đã đi, lại dám chạy tới đọc《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 của chúng ta sao, rõ ràng chẳng có chút tự biết mình là ai cả.
Chỉ có chúng ta – những người đã trải qua sự tôi luyện và tàn phá của quyền thế, mới có thể đồng điệu tâm hồn, mới có thể hiểu được điều thần kỳ bên trong quyển sách này.
Sách hay tột đỉnh!
Ban đầu, khi đọc quyển《 Mộng Uyên Ương 》 của Chúc Văn Hoa, đại nhân Lý Phương còn thấy thú vị, cảm thấy không tệ chút nào.
Nhưng bây giờ, ông cảm thấy đây đúng là một đống cứt.
Quá ngây thơ, quá cố ý, quá kiểu cách, quá giả tạo.
Thậm chí ông còn bắt đầu hoài nghi gu thẩm mỹ của mình.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Chẳng lẽ là vì ta ngâm mình trong giới quan trường quá lâu, bị hiện thực tàn phá quá khắc nghiệt, khiến khẩu vị văn chương bị thoái hóa?
Thậm chí ngay cả quyển 《 Mộng Uyên Ương 》 của Chúc Văn Hoa cũng đều đọc được ư?
Điều này cũng giống như một chàng trai trẻ đẹp trai thực sự kìm nén quá mức, đầu óc nóng ran mà chui vào quán nhỏ ven đường với ngọn đèn mờ ảo ấy.
Sau khi đạt đến cảnh giới "hiền giả", hồi tưởng lại những nếp nhăn trên mặt bà cô kia, trong lòng vô cùng hối hận không thôi, cảm giác hơi buồn nôn.
Thật là đáng sợ quá!
Mấy năm không đọc sách, trình độ thưởng thức của ta lại xuống cấp đến mức này ư.
Là con người, nhất định phải đọc sách, đọc nhiều sách, đọc sách hay.
Thế là đại nhân Lý Phương dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy quyển sách 《 Mộng Uyên Ương 》 của Chúc Văn Hoa, dùng sức quăng phắt sang một bên, còn dùng tay áo xoa xoa tay.
Rồi ông lật quyển 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 của Thẩm Lãng ra, lại say sưa đọc ngon lành.
Thật sự là... quá tuyệt vời.
Lời văn ấy, câu cú ấy, mới là loại sách dành cho những người tao nhã có địa vị như chúng ta nên đọc.
Nhưng mới xem một chút, đại nhân Lý Phương đã có chút lúng túng.
Bởi vì... Lại thấy phần bụng dưới hơi nóng lên?
Hay là trước hết đọc đến đây thôi, rồi chạy đi nghỉ tạm cùng tiểu thiếp nhỉ?
Mà ngay lúc này, bên ngoài vang lên một trận ồn ào.
Thậm chí, có người bắt đầu gõ trống.
Thành chủ Lý Phương lập tức giận dữ, ai vậy hả? Đêm hôm khuya khoắt lại đi phá hỏng hứng thú của người khác. Nhưng vào lúc này, phụ tá của ông nhanh chóng tiến vào bẩm báo:
- Đại nhân không xong rồi, có mấy trăm học trò đến bao vây phủ thành chủ.
Lông mày thành chủ Lý Phương, thậm chí cả lông tơ trên gáy, lập tức dựng đứng lên.
Làm quan sợ nhất điều gì?
Những sự kiện tập thể kiểu đó.
Nhất là đám học trò gây rối, khiến người ta đau đầu.
- Đã xảy ra chuyện gì? – Thành chủ Lý Phương hỏi:
- Là bất công trong thi cử sao, hay là tên ác bá nào đánh chết người rồi?
Ngay sau đó, ông hỏi vấn đề mang tính mấu chốt nhất.
- Kẻ cầm đầu là ai?
Phụ tá đáp lời:
- Đại tài tử Chúc Văn Hoa.
Ngay lập tức, sự căng thẳng của thành chủ Lý Phương biến mất tăm.
Trong lòng ông cười nhạt một tiếng.
- Cho phép bọn họ vào đây. – Thành chủ Lý Phương dặn thêm:
- Không cho vào hết, tối đa chỉ năm người thôi.
...
Một lát sau, Chúc Văn Hoa dẫn theo bốn tên học trò có "hỏa lực mạnh nhất" tiến vào, tất cả đều có công danh tú tài, đương nhiên chính là bốn tên tay sai đắc lực của gã.
Thành thật mà nói, Chúc Văn Hoa có cảm giác ưu việt khi đứng trước mặt thành chủ Lý Phương.
Dù sao gã cũng là công tử của phủ tử tước Lan Sơn, dù tước vị không cao, nhưng lại là dòng dõi quý tộc lâu đời từng có đất phong đấy.
Mặc dù gã đang tích cực dựa vào thế lực tân chính, nhưng điều này cũng không ngăn cản việc gã tự hào rằng tổ tiên của mình hiển hách hơn tổ tiên của ngươi.
Hơn nữa gã đã là cử nhân, có thể gặp quan mà không cần lạy.
- Bái kiến Lý đại nhân. – Chúc Văn Hoa chắp tay.
- Bái kiến Lý đại nhân. – Phía sau gã, bốn tên tú tài khom lưng hành lễ.
Thành chủ Lan Sơn Lý Phương hỏi:
- Chúc công tử, có chuyện gì vậy?
Chúc Văn Hoa nói:
- Mời Lý đại nhân làm chủ cho dân chúng toàn thành, đòi lại công bằng cho giới văn học Lan Sơn, trả lại sự trong sạch cho thánh học.
Lý Phương lập tức cau mày.
Ông phiền nhất loại người này, động một chút là ném trách nhiệm sang đây.
Hơn nữa còn ném từ vấn đề nhỏ sang vấn đề lớn hơn, cứ như thể ngươi lúc nào cũng nắm giữ chính nghĩa vậy.
Mấu chốt là cái loại chuyện đó của ngươi, Lý Phương ta đây hai mươi năm trước đã làm rồi.
Mỗi người khi hồi tưởng về bản thân hai mươi năm trước, đều có một cảm giác là.
Quá ngu ngốc!
- Rốt cuộc là chuyện gì đây? – Thành chủ Lý Phương lạnh giọng nói.
Chúc Văn Hoa lấy quyển 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》của Thẩm Lãng ra, nói:
- Mong Lý đại nhân cấm quyển sách này, đồng thời bắt người in ấn sách ra xét xử, cũng tịch thu toàn bộ sách đó mang ra đốt, tịch thu tài sản của hiệu sách đã in ấn nó.
Trong lời của Chúc Văn Hoa cũng chỉ nói đến việc bắt người in ấn sách, căn bản chưa hề kêu đi bắt Thẩm Lãng.
Bởi vì ai cũng biết, vì viết một quyển sách mà đi bắt con trai và con rể của Bá tước, hoàn toàn là tự rước lấy nhục.
Thành chủ Lý Phương trong lòng cười nhạt, quả nhiên là vì chuyện này mà.
Ông lập tức vuốt vuốt chòm râu nói:
- Ồ? Vì sao vậy?
Chúc Văn Hoa nói:
- Cuốn sách này dung tục thấp kém, khó coi, đơn giản là làm bẩn thánh học, không chỉ đục khoét tâm hồn của người ta, còn bại hoại đạo đức xã hội, nhất định phải hoàn toàn cấm nó.
- Ồ? – Lý Phương cầm quyển sách này lật vài tờ, nói:
- Quyển sách này có phủ nhận học thuyết của thánh nhân sao?
Chúc Văn Hoa cau mày, ai mà ngu đến mức trong sách lại rõ ràng phủ nhận học thuyết của thánh nhân chứ.
Thành chủ Lý Phương lại hỏi:
- Vậy trong quyển sách này có công kích triều chính sao?
Đương nhiên không có.
Thành chủ Lý Phương nói:
- Cái này cũng không có, cái kia cũng không, ta dựa vào đâu mà đi cấm nó chứ?
Chúc Văn Hoa lạnh giọng kêu lên:
- Thấp kém, hạ lưu còn chưa đủ sao?
Thành chủ Lý Phương híp mắt nói:
- So với cuốn sách này, còn có rất nhiều thứ hạ lưu thấp kém hơn, Việt quốc ta không có bất kỳ luật pháp nào cấm viết chuyện tình cảm nam nữ cả, ngay cả tập tranh khiêu dâm còn có thể bán, huống chi là quyển sách này.
Chúc Văn Hoa hỏi:
- Vậy quyển sách này dám ám chỉ bản thân ta, hoàn toàn là bôi nhọ và chà đạp thanh danh của ta, lẽ nào điều này còn chưa xúc phạm đến luật pháp sao?
- Ngươi là pháp luật sao? – Thành chủ Lý Phương buồn bã nói:
- Hơn nữa, trong quyển sách này nào có ám chỉ ngươi đâu?
Chúc Văn Hoa mở một trang ra, bên trong là đoạn Tây Môn đại quan nhân sủng hạnh Chúc Văn Sơn.
Gã chỉ vào đoạn đó hỏi:
- Ngài xem một chút, nhân vật Chúc Văn Sơn này không phải là ám chỉ ta sao? Không phải là nói xấu thanh danh của ta sao?
Thành chủ Lý Phương nói:
- Nhân vật này rõ ràng tên là Chúc Văn Sơn mà? Có liên quan gì đến ngươi đâu? Chữ Hán của chúng ta nhiều như vậy, không cẩn thận trùng tên là chuyện rất bình thường thôi.
Ánh mắt Chúc Văn Hoa trở nên lạnh lẽo.
Thái độ của thành chủ Lý Phương thực sự không đúng, rõ ràng là đang che chở Thẩm Lãng.
- Lý thành chủ, ngài có ý gì? Rõ ràng ngài muốn che chở Thẩm Lãng phải không? – Chúc Văn Hoa lạnh giọng hỏi.
Lý Phương nói:
- Chúc cử nhân, ta khuyên ngươi nên có lòng dạ rộng rãi một chút, đừng nên đố kỵ tài năng. Cũng bởi vì sách của người ta viết hay hơn của ngươi, mà ngươi lại muốn đi cấm người khác, dựa vào đâu mà làm thế?
Lời này, chính là một cái tát trần trụi vào mặt gã.
Sắc mặt Chúc Văn Hoa lập tức trở nên vô cùng khó coi.
- Lý thành chủ, ngài dựa vào đâu mà nói như vậy? – Chúc Văn Hoa nói:
- Luận về hành văn, luận về câu chữ, quyển sách này của Thẩm Lãng so sánh được với sách của ta ở chỗ nào?
Thành chủ Lý Phương khinh thường cười lạnh đáp:
- Quả thực, quyển《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》của Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh thực sự không cách nào so sánh được với 《 Mộng Uyên Ương 》của ngươi.
Lời này khiến Chúc Văn Hoa lập tức lộ ra nụ cười đắc ý.
Thành chủ Lý Phương nói tiếp:
- Nói vậy là hoàn toàn bôi nhọ đối với quyển sách này của Thẩm Lãng. Đây là một tác phẩm kinh điển hiếm có, há để cho mấy thứ tầm thường so sánh được sao?
Bốp bốp bốp!
Trong không khí như vang lên tiếng tát bốp bốp vào mặt thật kêu.
Trong lòng Chúc Văn Hoa lập tức tức muốn nổ tung.
Lý Phương nhà ngươi dựa vào đâu mà nói như thế hả?
Ta hành văn thật hay, câu văn của ta tuyệt diệu, sách của ta viết quá xuất sắc?
Thế mà ngươi lại nói ta viết là thứ tầm thường?
Tên cẩu quan này chỉ sợ là có mắt như mù rồi.
Lý Phương tỏ ra một chút chân thành, ông nói:
- Chúc công tử, ta khuyên ngươi hãy ổn định tâm thần lại đọc một chút quyển 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, thực sự là... khiến người ta vỗ án tán dương. Cái thói bất cần đời kia, nơi đó hiểu rõ đối mặt với tình đời ấy, quả thực kinh diễm vô song. Ta có thể nói cho ngươi biết, một khi ngươi đọc và hiểu được quyển sách này, đối với ngươi sẽ có ích vô cùng to lớn.
- Xì! – Chúc Văn Hoa trong lòng khinh thường.
Ta đã tài hoa hơn người, học vấn uyên thâm, lại bắt ta đi đọc cuốn cặn bã của Thẩm Lãng sao?
Đùa gì thế.
Nhưng thành chủ Lý Phương trước mắt ắt hẳn muốn che chở cho Thẩm Lãng.
Chúc Văn Hoa thản nhiên nói:
- Hành vi của thành chủ đại nhân như vậy, chỉ sợ sẽ khiến giới học sĩ thành Lan Sơn chúng ta thất vọng buồn lòng đấy.
Lời này chính là uy hiếp trắng trợn.
Nếu như thành chủ Lý Phương không cho gã một kết quả thỏa đáng, mấy trăm tên học trò này liền muốn gây chuyện.
Hoặc là bao vây phủ thành chủ, hoặc là bãi khóa.
Tóm lại, có tiền có thể sai khiến quỷ thần, việc sai khiến mấy trăm học trò gây rối là đơn giản nhất.
Mấy tên học trò trẻ tuổi kia quá ngu dốt, chỉ cần có người dẫn đầu, dù là ăn cứt cũng có người ra góp.
- Chúc Văn Hoa, ngươi muốn làm gì? – Thành chủ Lý Phương lạnh giọng hỏi.
- Ha ha... – Chúc Văn Hoa cười lớn một trận nói:
- Nếu Lý đại nhân không thể vì giới học sĩ thành Lan Sơn mà làm chủ, chúng ta đây liền tự mình đi đòi lại công đạo này.
Thành chủ Lý Phương cầm lấy bút lông, vẽ một đường trên tờ giấy trắng.
- Không được bao vây phủ thành chủ, không được bao vây học đường! – Lý Phương thản nhiên nói:
- Một khi vượt qua ranh giới này, ta sẽ tóm gọn hết.
Lời vừa dứt, bốn tên tú tài đằng sau Chúc Văn Hoa liền rụt cổ lại.
Lấy tiền làm việc là một chuyện, nhưng so với sự an toàn của bản thân và tiền đồ thì chẳng là gì cả.
Chúc Văn Hoa nói:
- Tại hạ há lại là người không hiểu lễ nghi như vậy?
Tiếp đó, gã lớn tiếng hét:
- Kẻ chủ mưu xuất bản quyển sách độc hại này là hiệu sách Xuân Sắc của Đặng Tiên. Vì chính khí của giới văn học, vì sự thanh bình của thành Lan Sơn, mọi người hãy theo ta cùng đi đập hiệu sách, lấy toàn bộ sách 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 mang ra đốt hết.
Sau đó, Chúc Văn Hoa dẫn đầu đi ra.
Mấy trăm tên học trò hăng hái đi theo, hướng hiệu sách Đặng Tiên mà kéo đến.
- Đi, đi đập hiệu sách Xuân Sắc!
- Đi thiêu quyển sách độc hại Thẩm Lãng viết!
Sau khi Chúc Văn Hoa rời khỏi, phụ tá đến hỏi:
- Đại nhân, vì sao ngài không ngăn cản Chúc Văn Hoa gây rối? Ngược lại còn giúp gã?
Thành chủ Lý Phương nói:
- Muốn xem xét tài năng của vị cô gia Thẩm Lãng này. Đây cũng là một nhân vật kỳ diệu, nếu như ngay cả chút sóng gió ấy cũng không ngăn được, đây chẳng phải sẽ khiến ta thất vọng sao?
...
Bên trong hiệu sách Xuân Sắc của Đặng Tiên!
- Thẩm công tử, Chúc Văn Hoa bọn họ sẽ đến chứ? – Đặng Tiên vừa hưng phấn vừa khẩn trương hỏi.
Thẩm Lãng mỉm cười đáp:
- Có, chắc chắn rồi!
Hơn mười ngày trước, hắn đã lập ra các phương án ABC cho Chúc Văn Hoa.
Luôn có một thứ thích hợp ngươi, luôn có một cái có thể bẫy chết ngươi!
Rồi Thẩm Lãng hỏi:
- Tất cả đã sắp xếp xong hết chưa?
Đặng Tiên đáp:
- Dựa theo phân phó của công tử, mọi thứ đều đã bố trí xong. Nếu Chúc Văn Hoa tới, cam đoan hắn ta sẽ sập bẫy.
Thẩm Lãng phán:
- Giết chết hoàn toàn thì không thể nào, nhưng có thể khiến hắn ta gần chết!