Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Thẩm Ân Công: Trí Tuệ Vô Song, Một Đòn Diệt Sạch Kẻ Thù!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông chủ già Đặng Tiên, người chuyên buôn tranh khiêu dâm, cảm thấy lương tâm có chút day dứt, bỗng nhiên buột miệng nói:
- Thẩm công tử, ngài thật sự xảo quyệt...
- Hửm? - Thẩm Lãng đưa đôi mắt vừa đẹp vừa lạnh như băng nhìn sang.
Đặng Tiên lập tức nói:
- Không, không, Thẩm ân công ngài quả thật có trí tuệ và mưu kế vô song!
...
Chúc Văn Hoa dẫn theo hai trăm học trò, ùn ùn kéo đến.
Hắn ước tính lần tổn thất này, trung bình mỗi người tốn ba lượng bạc, tổng cộng cũng khoảng ba mươi lượng vàng.
Đối với người bình thường, số tiền này là quá lớn, không thể nào chi trả nổi.
Nhưng với Chúc Văn Hoa, số tiền này chẳng thấm vào đâu.
Mặc dù là buổi tối, nhưng đám người kia kéo đến rầm rộ, dân chúng thành Lan Sơn không khỏi vô cùng ngạc nhiên, sau đó có mấy kẻ tọc mạch liền đi theo sau.
Ha ha, dân chúng vô tri chúng ta lại ra trận rồi.
Khi kéo đến trước hiệu sách Xuân Sắc, đã có chừng hơn một nghìn người.
Không chỉ vậy, thành chủ Lý Phương còn âm thầm điều động mấy trăm binh sĩ đến đây để giữ trật tự.
Còn bản thân ông ta thì ở phủ Thành Chủ chờ xem kịch hay.
- Thẩm Lãng, ngươi nghìn vạn lần đừng để ta thất vọng!
Vị thành chủ đại nhân này xem Thẩm Lãng như một tri kỷ qua sách vở.
Ông có cảm giác như nhìn sách đoán tác giả.
Ông cảm nhận sâu sắc, Thẩm Lãng chắc chắn là một kẻ vừa xảo quyệt vừa phóng đãng.
...
Hai khắc sau!
Hơn một nghìn người bao vây hiệu sách của Đặng Tiên đông nghẹt.
- Đặng Tiên, ra đây!
Chúc Văn Hoa không ra mặt, mà ẩn mình trong đám người, thân phận cao quý nên phải giữ hình tượng.
Kẻ ra mặt chính là tay sai số một của hắn, tú tài Uông Thế Minh.
Một lát sau, cánh cửa hiệu sách mở ra, Đặng Tiên bước ra, sắc mặt ông ta xanh mét như vừa bị hù dọa.
- Các vị... Có, có chuyện gì vậy? Sao lại kéo đông người như thế này?
Tay sai số một Uông Thế Minh nói:
- Đặng Tiên, ngươi đã biết mình phạm sai lầm lớn đến mức nào chưa?
Đặng Tiên bình tĩnh đáp lời:
- Tiểu nhân không biết.
Tay sai của Chúc Văn Hoa nói:
- Loại sách đồi bại như Phong Nguyệt Vô Biên mà ngươi cũng dám phát hành, đây không phải là làm bại hoại tâm trí những người đọc sách chúng ta sao? Ngươi đây muốn làm kẻ thù của tất cả học trò thành Lan Sơn à.
- Phẹt!
Trong lòng Đặng Tiên muốn khạc nhổ một cái.
Đám mặt dày nhất chính là đám học trò các ngươi, ba ngàn cuốn Phong Nguyệt Vô Biên hôm nay ít nhất có một phần ba do đám người đọc sách các ngươi mua đấy chứ ai.
Hơn nữa, đám người các ngươi mua sách không lâu sau đã đi đến kỹ viện.
Đừng hỏi Đặng Tiên làm sao mà biết được, bởi vì ông chủ mấy cái kỹ viện lớn trong thành đều gửi lẵng hoa đến.
Ông chủ Lý của cái kỹ viện lớn nhất có một câu nói thẳng toẹt:
- Tiểu Hồng nhà chúng ta ngay cả thời gian rửa mông cũng không có.
Bây giờ lại nói làm bại hoại tâm trí các ngươi sao?
Tâm trí của các ngươi vốn đã bẩn thỉu như vậy, còn phải cần ta làm bại hoại sao?
- Chớ nói nhiều với ông ta, loại người tham lam ti tiện không gì sánh bằng, nói chuyện với ông ta chẳng qua là vô ích.
Tay sai Uông Thế Minh của Chúc Văn Hoa nói:
- Đặng Tiên, bây giờ chúng ta cho ngươi một tối hậu thư, lập tức giao toàn bộ 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 ra đây, ngay trước mặt mọi người thiêu hủy.
Đặng Tiên khổ sở nói:
- Thưa các ngài, nhà ta bây giờ thật không có cuốn sách này, thật không có!
Uông Thế Minh lạnh giọng nói:
- Ngươi đây là coi chúng ta là kẻ ngu si à? Rõ ràng là không ăn của ngon lại thích ăn đòn.
- Cái thứ đê tiện Thẩm Lãng, vì sao không ở thành Huyền Vũ ra cuốn sách rác rưởi độc địa kia, chính là vì muốn làm bại hoại thành Lan Sơn chúng ta, chính là vì muốn hủy diệt văn đàn Lan Sơn chúng ta.
- Đây là một âm mưu, âm mưu của thằng dốt nát, đê tiện vô liêm sỉ Thẩm Lãng.
- Lại đây, xông vào đập phá hiệu sách của tên buôn bán này, đốt hết toàn bộ đám sách độc địa của Thẩm Lãng kia.
Uông Thế Minh hét to đến khản cả giọng.
Tay sai Uông Thế Minh vung tay hô to, sau đó đi đầu xông vào.
Từ đầu đến cuối, cũng là tên tay sai Uông Thế Minh này làm việc.
Chúc Văn Hoa đường đường là đại tài tử, công tử quý tộc trăm năm, đương nhiên phải bận tâm hình tượng của mình.
Mà tên tay sai Uông Thế Minh này khó khăn lắm mới đỗ tú tài, muốn thăng tiến cũng chẳng dễ dàng. Với gia cảnh như vậy, hắn làm sao có thể được ăn sung mặc sướng, nổi bật hơn người hết lần này đến lần khác?
Đương nhiên là phải làm tay sai cho nhà quyền quý.
Mà quyền quý hắn có thể tiếp cận, cũng chỉ có Chúc Văn Hoa, tự nhiên hắn liền trở thành con chó trung thành của Chúc Văn Hoa, từ đó về sau chuyển sang cuộc sống sung túc.
Ngày hôm nay con chó săn này luôn thể hiện tốt, Chúc Văn Hoa rất hài lòng.
Thêm tiền, phải thêm tiền!
- Xông lên!
Dưới sự dẫn dắt của con chó Uông Thế Minh, mấy trăm thư sinh trực tiếp xông vào.
Đặng Tiên hô lớn:
- Không thể, thực sự không được!
Ông ta ra sức muốn ngăn cản những thư sinh này.
Thế nhưng, ông ta và mấy người làm thuê làm sao chống nổi mấy trăm tên thư sinh ấy.
- Thưa các vị, hãy nghe ta nói, hãy nghe ta nói, các vị làm như vậy sẽ dẫn đến đại họa đó! - Đặng Tiên hô lớn.
Tức khắc Chúc Văn Hoa cười khinh thường.
Dẫn đến đại họa?
Làm ơn, nơi này là thành Lan Sơn, không phải thành Huyền Vũ.
Cho dù là thành Huyền Vũ, bây giờ danh tiếng tân chính mạnh mẽ như vậy, Bá Tước Huyền Vũ hận không thể rúc đầu hoàn toàn vào mai rùa.
Thẩm Lãng chẳng qua là một tên ở rể phủ Bá Tước mà thôi, chỉ là thứ hèn hạ không được coi trọng.
Sách của người như vậy, đốt thì đốt.
Ngươi tưởng là tạo thế cho tên béo thế tử Kim Mộc Thông hữu dụng sao?
Rõ ràng ngây thơ ấu trĩ!
Đốt sách của ngươi, đánh thẳng vào mặt ngươi, Thẩm Lãng nhà ngươi cũng chẳng có cách nào giải quyết đâu.
Chẳng bao lâu, cửa chính của hiệu sách Xuân Sắc đã bị phá tan.
Mấy trăm tên thư sinh hăm hở như hổ đói xông vào.
- Đập cho ta!
Theo tiếng ra lệnh của tay sai Chúc Văn Hoa.
Tức khắc, hơn một trăm tên thư sinh bắt đầu điên cuồng đập phá.
Phá hủy toàn bộ những thứ mắt có thể thấy.
Loại phá hoại này thật sướng a.
Đương nhiên, có mấy người thư sinh vừa đập, vừa ôm eo.
Không có cách nào a, 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 quá dễ xem, thấy bọn họ khí thế ngất trời, nhịn không được đi tìm tiểu Hồng phát tiết nhiều lần.
Bây giờ chân còn hơi rã rời, lưng cũng hơi đau.
- Cuốn sách độc địa kia đâu? - Tay sai Uông Thế Minh ra lệnh:
- Tìm ra thiêu hủy!
Tiếp đó, mấy trăm người này lại bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.
Sau khi lật tung toàn bộ hiệu sách vẫn tìm không được sách tồn kho của 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》.
- Không thể nào, chắc chắn phải có, dù cho đào sâu ba tấc cũng phải tìm ra. - Tay sai Uông Thế Minh nói.
Tìm đằng trước chán chê, lại đi tìm kiếm đằng sau.
Qua mấy phút, bỗng nhiên có người hớn hở nói:
- Tìm được, tìm được rồi!
- Lão Đặng Tiên này thật xảo quyệt, giấu sách ở kho hàng bí mật dưới đất. – Tên học trò này phấn khích nói.
Tay sai Uông Thế Minh đi tới, phát hiện cửa kho hàng dưới đất đã mở ra, hắn không khỏi đi vào.
Trong đó chất đầy sách, còn thoang thoảng mùi mực.
Cứ một trăm cuốn sẽ đóng thành một bó và gói bằng giấy chống thấm.
Trên giấy chống thấm rõ ràng viết mấy chữ lớn, 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》.
Có hàng chục bó lớn, khoảng hơn hai ngàn cuốn.
Bó sách đầu tiên còn chưa có gói kỹ, mở giấy chống thấm ra ngó, bên trong quả nhiên là những cuốn 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》mới tinh.
Tay sai Uông Thế Minh vui mừng khôn xiết.
Chúc Văn Hoa đã hứa với hắn, chỉ cần tìm và đốt một trăm cuốn sách này, hắn sẽ được hai lượng bạc.
Hôm nay có hơn hai ngàn cuốn, đủ để kiếm được bốn mươi mấy lượng bạc, cũng đủ cho hắn tiêu xài thoải mái mấy tháng.
- Đây là sách độc địa do tên gian ác Thẩm Lãng viết, toàn bộ khiêng hết ra ngoài, công khai đốt đi! - Tay sai Uông Thế Minh ra lệnh một tiếng. Tức khắc, mấy tên học trò trẻ khỏe xông vào, khiêng hết bó sách này đến bó sách khác ra ngoài.
...
Một khắc đồng hồ sau đó!
Hai mươi mấy bó sách chất thành một đống nhỏ trước hiệu sách.
Mà dân chúng vây xem xung quanh, đã hơn hai ba ngàn người.
Tay sai Uông Thế Minh lớn tiếng nói:
- Mọi người xem cho rõ đây, chỗ này chính là sách độc địa làm bại hoại tâm trí, là sách của đám hạ lưu ti tiện, sự tồn tại của nó sẽ phá hoại thuần phong mỹ tục toàn bộ thành Lan Sơn, làm ô uế lời dạy của thánh nhân.
- Bây giờ, ta thay mặt mọi người đem đốt tất cả, để văn đàn của thành Lan Sơn một phen chấn động.
- Cho cái thứ vô liêm sỉ viết ra loại sách độc địa này một cái tát trời giáng.
Tay sai Uông Thế Minh nói xong, trực tiếp cầm ngọn đuốc ném xuống đống sách bên trong.
Tức khắc, lửa bùng lên dữ dội.
Trong lòng Chúc Văn Hoa lập tức sảng khoái vô cùng, từng lỗ chân lông đều như đang thở phào.
Thoải mái!
Quá sung sướng!
Thẩm Lãng, cho dù sách của ngươi viết hay đến mấy thì như thế nào? Cho dù bán chạy đến mấy thì sao?
Chẳng phải đều bị ta đốt hết sao?
Mọi công sức của ngươi, ta chỉ cần khẽ búng tay là có thể hủy hoại tất cả.
Khoảng cách giữa người với người, thật khiến người ta tuyệt vọng.
Ta chỉ thực hiện chút mưu kế nhỏ nhoi mà thôi.
Chúc Văn Hoa ta đây rõ ràng lật mặt nhanh như lật sách.
Ha ha ha ha...
Chúc Văn Hoa đã bắt đầu tưởng tượng, Thẩm Lãng một khi biết sách của hắn bị đốt sạch sẽ thì sẽ tức giận và tuyệt vọng đến mức nào?
Thế nhưng ngươi làm gì được ta?
Phép vua thua lệ làng, hiểu chưa?
Nếu như chỉ một hai tên học trò đốt, vậy cũng có thể gặp rắc rối lớn.
Nhưng... Mấy trăm tên học trò đốt, vậy coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Để duy trì sự hài hòa của nước Việt, phải làm cho ra chuyện lớn.
Mà lúc này, ông chủ Đặng Tiên của hiệu sách Xuân Sắc bỗng nhiên lao vào đống sách, kêu to:
- Không thể đốt, thực sự không thể đốt, nhanh dập lửa đi...
Sau đó, mấy người làm thuê ra sức xông lên tạt nước dập lửa.
Tay sai Uông Thế Minh dẫn người tiến lên, chợt một tay kéo Đặng Tiên đi.
- Đây là sách độc địa, ai dám ngăn cản, người đó chính là kẻ có tội của thành Lan Sơn.
Đặng Tiên lại xông tới, hô lớn:
- Ai nói đây là sách độc địa, đây là 《 Chiếu Thư Tân Chính 》 quốc quân ban hành, các ngươi lại vu khống là sách độc địa, hơn nữa còn đốt trụi hết toàn bộ, đấy là tội khi quân đó...
Nghe những lời này.
Chúc Văn Hoa khẽ rùng mình.
Uông Thế Minh biến sắc, cười lớn:
- Đồ gian thương, đến lúc này, ngươi lại nói năng lung tung, còn dám lôi cả quốc quân vào, rõ ràng muốn chết!
Rõ ràng là nói đùa.
Không sai, quốc quân có ban hành 《 Chiếu Thư Tân Chính 》, hơn nữa có chừng mấy vạn chữ.
Nhưng cũng là buộc phải phân phát xuống dưới, căn bản chẳng bán được.
Người thường ai dám quan tâm tân chính đâu, đây hoàn toàn là nhắm vào giới quý tộc lâu đời.
Một thương nhân bình thường thì sao dám in loại sách này.
Đặng Tiên lao vào như không còn muốn sống, ra sức cứu một bó sách trong đó.
Không biết vì sao, bó sách này quăng vào lửa mà không cháy nổi.
Đặng Tiên mở lớp giấy chống thấm ra, mở hết mấy chục cuốn sách, kêu gào khóc lớn:
- Các người nhìn kỹ mà xem đi chứ, đây rõ ràng là 《 Chiếu Thư Tân Chính 》 của quốc quân, các ngươi dám vu khống thành sách độc địa, còn đốt trụi hết toàn bộ. Hơn hai ngàn cuốn, toàn bộ bị đốt sạch, chỉ còn mấy chục cuốn.
- Quốc quân ơi, có kẻ khi quân!
- Mọi người ra đây mà xem, có kẻ phản nghịch, có kẻ khi quân!
Tức khắc, trong không khí im lặng như tờ.
Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, khiến người ta run rẩy sợ hãi.
...
Chú thích của Bánh: Chư vị ân khách, đã đến giờ cơm trưa, ta muốn... Phiếu đề cử!