Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Thẩm Lãng Bất Bại! Chúc Văn Hoa Thảm Khốc Nhất Trần Gian!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe những lời này, Chúc Văn Hoa liền ngớ người ra.
Thẩm Lãng này có phải tên điên không? Lại dám nói với cha gã như vậy?
Ngay cả Bá Tước Huyền Vũ đích thân đến, cũng không dám đối xử vô lễ với phụ thân Chúc Lan Đình của gã đâu.
Chẳng lẽ không cần thể diện của quý tộc sao?
Mà Tử tước Chúc Lan Đình cũng hơi kinh ngạc.
Sao lại gặp phải một người bất cần đời như thế này chứ?
Không nể mặt như vậy, sẽ dễ kết thành thù không đội trời chung đấy, có biết hay không?
Giữa các quý tộc, dù có huyết hải thâm thù, thì gặp mặt vẫn cười hì hì.
Còn chuyện đâm dao sau lưng, hoặc là tòm tem vợ của đối phương, lại là một chuyện khác.
Cho nên, sắc mặt Tử tước Chúc Lan Đình có chút khó coi.
Thẩm Lãng vẫn nằm lười trên ghế, nói:
- Tử tước Chúc Lan Đình, con người của ta rất thẳng thắn, chuyện cong hay khom gì đó ta không làm được, có lẽ ngài giỏi khoản này hơn.
Ôi, tiếc cho cái thứ ngoan cố này, thế giới này không ai hiểu.
- Từ trước đến giờ con người của ta cũng không bao giờ đâm sau lưng người khác. - Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Bởi vì, ta đều trực tiếp ra tay nhé.
Mặt Tử tước Chúc Lan Đình co giật liên hồi.
Chúc Văn Hoa nổi giận ngay, gã lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi biết mình đang nói chuyện với ai không? Đứng dậy cho ta, đừng làm xấu mặt phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng coi gã như không khí, hướng Chúc Lan Đình bảo:
- Cho nên ta cũng chẳng nói vòng vo nữa, trực tiếp đưa ra điều kiện.
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Cháu cứ nói đi.
Thẩm Lãng nói:
- Thứ nhất, con trai ngài trêu chọc đến ta, ngài là phụ thân hắn, nuôi con không dạy dỗ đàng hoàng thì đã sai rồi, cho nên nhân tiện ngài trước mặt mọi người, tát cho hắn hai cái thật mạnh, đến mức chảy máu ấy.
Hắn vừa nói xong, Chúc Văn Hoa lập tức muốn nổi điên, gã suýt chút nữa rút kiếm ra.
Thẩm Lãng nói:
- Thứ hai, Chúc Văn Hoa viết 《 Mộng Uyên Ương 》 là thứ vớ vẩn gì hả, cẩu huyết ấu trĩ, cũng chỉ biết lừa tiền tiêu vặt của mấy cô gái ngốc nghếch. Ngài bắt hắn đi tìm hết thảy số sách còn lại chưa bán ra, chất tại đây, tự tay đốt trước mặt mọi người. Chẳng phải hắn thích đốt sách sao? Để hắn đốt cho thỏa mãn là được.
- Con người của ta thật rộng lượng, chỉ có hai điều kiện này thôi. - Thẩm Lãng nói xong, lại nằm ườn ra ghế.
- Ha ha ha... - Chúc Văn Hoa cười:
- Thẩm Lãng, ngươi bị điên thật rồi sao? Lại đưa ra những điều kiện vô lý, hão huyền như vậy.
Tử tước Chúc Lan Đình hờ hững hỏi:
- Dựa vào cái gì?
Đúng vậy?
Dựa vào cái gì?
Mọi người trong lòng đều biết rõ, Thẩm Lãng nhà ngươi căn bản cũng không thể vu khống tội danh chống lại tân chính, ý đồ mưu phản lên đầu Tử tước phủ Lan Sơn được.
Thẩm Lãng nói:
- Thứ nhất, ngài giao ra đất phong cùng binh quyền, về sau tính toán đi theo con đường làm quan. Con lớn nhất của ngài làm quan võ, con thứ hai Chúc Văn Hoa đi lối khoa cử làm quan văn, hơn nữa còn muốn cùng Trương Xung thông gia, đúng không?
Tử tước Chúc Lan Đình không đáp.
Nhưng sự thật quả là như thế.
Mất đi đất phong cùng binh quyền, cũng không thể ăn bám mãi được, gia tộc trăm năm dù sao vẫn không thể vì vậy mà xuống dốc.
Cho nên, Tử tước Chúc Lan Đình nhanh chóng quyết định đứng về phía quốc quân, dùng hết thảy lực lượng đẩy hai đứa con trai ra ngoài.
Mặc dù Chúc Văn Hoa còn đang điên cuồng theo đuổi con gái của Trương Xung, nhưng trên thực tế trong lòng gia trưởng hai bên, căn bản đã coi như chắc chắn thành thông gia rồi.
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Thẩm Lãng, ta đọc qua sách của ngươi, ngươi bôi nhọ Chúc Văn Hoa, bôi xấu hắn hết mức. Thế nhưng ngươi muốn lợi dụng cái này để phá hoại liên hôn nhà họ Chúc cùng Thái thú Trương Xung, vậy ngươi nghĩ nhiều rồi.
Thẩm Lãng cười nói:
- Dĩ nhiên ta biết Thái Thú Trương Xung là người như thế nào, đặc biệt phải thiết thực, trong mắt chỉ có lợi ích, không chú ý hư danh.
- Nhưng mà... - Thẩm Lãng tỏ vẻ thâm thúy:
- Con trai cả Chúc Văn Đài của ngài là muốn làm thông gia cùng Tướng quân phủ Bình tây đi, mà vị tướng quân đại nhân Trịnh Đà Bình tây lại yêu quý thanh danh nhất. Nếu như quyển sách tiếp theo của ta, không còn bôi nhọ Chúc Văn Hoa nữa, mà là con cả Chúc Văn Đài của ngài thì sao?
Hắn vừa dứt lời, sắc mặt Tử tước Chúc Lan Đình thay đổi ngay lập tức.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Nếu như quyển thứ ba của 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, cũng viết ngài vào luôn, hơn nữa thêm vào những tình tiết đen tối, ngài đoán xem sẽ như thế nào đây? Đến lúc đó người khác cũng mặc kệ chân tướng ra sao, không những khắp Việt quốc sẽ điên cuồng truyền tai nhau những chuyện bí mật của gia đình ngài. Tướng quân Bình tây sao dám gả con gái cho con cả của ngài nữa?
- Lời đồn của nhiều người có thể làm vàng tan chảy, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ.
- Đến lúc đó, tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy, con gái Thái Thú Trương Xung gả qua đây, không phải gả cho mỗi mình Chúc Văn Hoa, mà là gả cho ba cha con nhà ngài. Con gái của tướng quân Bình Tây cũng chẳng phải gả cho mình Chúc Văn Đài đâu, cũng là gả cho ba cha con nhà ngài luôn. - Thẩm Lãng bình thản nói:
- Những tình tiết giật gân như vậy, chắc chắn sẽ rất được hoan nghênh, ngài thấy sao?
Cơ thể Tử tước Chúc Lan Đình run rẩy không thôi.
Ông ta thật không hề nghĩ đến, con người lại có thể vô sỉ đến mức này.
Tên tiểu bạch kiểm kia lại công khai đe dọa, công khai uy hiếp ông ta đấy.
Mà thành chủ Lý Phương bên cạnh cũng kinh ngạc đến đờ người ra.
Ông ta đã đánh giá sức chiến đấu của Thẩm Lãng cực kỳ cao rồi, nhưng... thật không ngờ tên hồ ly tiểu bạch kiểm này lại chẳng có giới hạn nào cả.
Thẩm Lãng ra chiều buồn bã tiếp lời:
- Tử tước đại nhân, ngài cũng không biết bản 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 của ta đây gây sốt đến mức nào, chỉ riêng trong ngày hôm nay, ở thành Lan Sơn đã bán được hơn ba ngàn bản. Kế tiếp còn gây sốt đến mức nào nữa? Hoàn toàn không cách nào tưởng tượng được đâu.
- Quyển sách này sẽ được mua bao nhiêu bản? Ở Việt quốc phải thịnh hành ra sao, thậm chí có thể vượt ra ngoài biên giới, làm rạng danh nước nhà cũng không chừng.
- Nếu ta đều viết ba cha con nhà ngài vào, vậy nhà các ngài còn không phải nổi tiếng sao.
- Kính thưa quý ngài Tử tước phủ Lan Sơn, nói không chừng còn có cơ hội để tiếng xấu muôn đời phải không? Hahaha!
Chúc Văn Hoa nhịn không nổi nữa, run giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi cho rằng chỉ mình ngươi có thể làm như vậy sao? Ta cũng có thể lôi cả nhà ngươi, cả phủ Bá Tước Huyền Vũ vào sách mà viết, bôi nhọ hết mức.
- Tùy ý, mặc sức mà viết! - Thẩm Lãng buông tay nói:
- Ta không quan tâm, ngươi muốn viết ta thế nào cũng được.
Rồi Thẩm Lãng buồn bã nói:
- Ta lại không thi khoa cử, cũng chẳng làm quan, ta chỉ là tên tiểu bạch kiểm chuyên ăn bám, cần gì thể diện hay danh tiếng chứ. Ta là dựa vào khuôn mặt mà sống, chứ không phải dựa vào thể diện mà sống, ngươi phải hiểu rõ sự khác biệt này nhé.
Hắn nói xong, tất cả mọi người nơi đây đều nghiến răng nghiến lợi.
Nhà ngươi vô sỉ thật không giới hạn mà.
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng mà Tử tước phủ Lan Sơn đây cũng không giống như vậy, giao ra đất phong cùng binh quyền, không còn thế lực riêng. Chuẩn bị đi theo con đường võ tướng và quan văn, lại muốn làm thông gia với người ta, chắc chắn đặc biệt coi trọng danh tiếng.
- Hôm nay Chúc Văn Hoa quả thực đốt 《 Tân Chính Chiếu Thư 》 của quốc quân, quan địa phương chắc chắn sẽ không để lộ chuyện mất mặt này, chỉ giả vờ không nhìn thấy. Nhưng nếu như ta không buông tha chuyện này thì sao? Nếu chúng ta cầm cáo trạng bẩm báo lên phủ Tổng Đốc, bẩm báo lên quốc quân, ngươi nghĩ quốc quân sẽ không giả vờ ra vẻ, nhưng cũng muốn răn đe qua loa sao?
- Mà quốc quân răn đe qua loa là cái gì đây? Có lẽ sẽ chặn đứng con đường khoa cử của Chúc Văn Hoa nhỉ.
Thẩm Lãng lại phun ra một câu nói độc địa chết người.
Khuôn mặt Tử tước Chúc Lan Đình phồng lên, ông lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi thực sự muốn tìm chết sao? Ngươi cũng biết làm thế sẽ kết thù không đội trời chung.
- Đúng vậy! Ta chính là muốn cùng ngài kết thù không đội trời chung đấy? Ngài làm gì được ta? - Thẩm Lãng thản nhiên hỏi:
- Lẽ nào ngài còn dám đánh ta ngay tại đây sao? Giết ta sao?
Ta, dám chửi mười tám đời tổ tông nhà ông đấy!
Thẩm Lãng nghiêm mặt nói:
- Chúc Lan Đình, từ lúc ngài phản bội phe quý tộc lâu đời kia trở đi, giữa chúng ta đã xé toang mặt mũi, cũng không cần phải giả bộ khách sáo. Lại nói khi Chúc Văn Hoa đắc tội ta, có từng nghĩ tới sẽ kết thành hận thù với ta sao?
Tay phải của Tử tước Chúc Lan Đình run nhè nhẹ.
Bởi vì ông có một xúc động mãnh liệt, muốn trực tiếp rút đao xử lý Thẩm Lãng.
Thế nhưng, ông biết chỉ có chút xúc động vậy thôi.
Nếu ông thực sự ra tay giết Thẩm Lãng, hậu quả kia... hoàn toàn không cách nào tưởng tượng được.
Kết quả duy nhất chính là trả giá bằng mạng sống, bằng không mấy nghìn binh lính phủ Bá Tước Huyền Vũ có thể trực tiếp kéo sang giết.
Lẽ nào, mặc cho tên khốn kiếp này đe dọa sao?
Thẩm Lãng đứng lên từ ghế nằm, hướng đội vệ binh phủ Bá Tước đi tới, bảo:
- Không đồng ý cũng chẳng sao cả, vậy ta liền đi viết bản thảo đây. Tốc độ của Kim Mộc Thông thực sự rất nhanh, năm ngày liền viết xong quyển thứ hai, tối đa không vượt quá hai mươi ngày đâu, ba cha con nhà ngươi, Tử tước Chúc Lan Đình, sẽ nổi tiếng toàn bộ hành tỉnh Thiên Nam, cuối cùng nổi danh lên toàn bộ Việt quốc.
- Cho đến lúc này, người khác sẽ lấy biệt hiệu gì cho ngươi đây?
- Tử tước Đào Tro?
- Tử tước bừa bãi phủ Lan Sơn?
Thẩm Lãng đi tới đội vệ binh, nói:
- Đi nào, về nhà viết sách thôi!
- Vừa viết sách, vừa viết cáo trạng, ta muốn đi kinh đô thưa hết các ngươi.
Sau đó Thẩm Lãng liền đi thật.
Lúc cần quyết đoán mà không quyết đoán là tối kỵ, mặt Tử tước Chúc Lan Đình băng hàn như sương.
Thẩm Lãng, tên súc sinh này hãy đợi đấy, ngươi đừng để ta tìm được cơ hội.
Bằng không, ta nhất định sẽ lột da rút gân ngươi, nghiền xương thành tro bụi.
- Khoan đã. - Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Ta đồng ý.
Thẩm Lãng quay đầu, tuyên bố:
- Nếu đồng ý, vậy ra tay đi!
Chúc Văn Hoa rung giọng nói:
- Phụ thân?
Ánh mắt Chúc Lan Đình đầy tức giận nhìn con trai ông.
Ngươi trêu chọc ai, lại đi trêu chọc tên rắn độc Thẩm Lãng này vậy?
Nếu như không phải do mày, gia tộc họ Chúc ta cần gì phải chịu nhục như hôm nay?
Tử tước Chúc Lan Đình giơ tay lên, hướng khuôn mặt tuấn tú của con trai Chúc Văn Hoa, chợt tát tới.
- Bốp, bốp, bốp, bốp...
Tay năm tay mười, bạt tai liên tiếp.
Ôi chao!
Tử tước Chúc Lan Đình thật thà quá đi.
Ta rõ ràng chỉ kêu ông ta đánh hai bạt tai, kết quả giờ không ngừng tát trên mười cái luôn.
Trực tiếp đánh khuôn mặt tuấn tú của Chúc Văn Hoa biến thành mặt heo.
Mặt mũi be bét máu!
Quá thảm!
Quá thảm!
Thảm hại vô cùng!