Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 87: Sách bùng nổ ở thành Huyền Vũ! Ngọn lửa thiêu đốt Từ Thiên Thiên!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lãng nhắm mắt tận hưởng.
Thật là thoải mái, quá đã!
Đây chính là tiếng tát tai giòn giã.
Điều thoải mái nhất là bản thân mình còn chẳng cần nhúng tay, trực tiếp đẩy kẻ địch vào tù.
Chuyện sảng khoái như vậy thật dễ gây nghiện, sau này nếu không khiến người ta mất mặt thì phải làm sao đây?
Đâu chỉ có hai cái tát tai.
Tử tước Chúc Lan Đình đánh ước chừng mười lăm cái tát mới dừng lại.
Bởi vì, ông ta coi mỗi cái tát vào con trai mình như đang tát Thẩm Lãng.
Càng nghĩ càng tức, nên lực tay càng lúc càng mạnh.
Trực tiếp đánh cho con trai Chúc Văn Hoa miệng mũi chảy máu, sưng vù như đầu heo.
Bên cạnh, thành chủ Lý Phương há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, ngay cả ông ta cũng cảm thấy đau thay.
Mà Chúc Văn Hoa từ nhỏ đến lớn, chưa từng gặp sỉ nhục như thế.
Bị cha đánh thì không tính là sỉ nhục, nhưng chịu đòn trước mặt bao nhiêu người thế này lại là chuyện khác.
Hơn nữa Chúc Văn Hoa từ nhỏ đến lớn vốn đặc biệt ưu tú, hình thành tính cách kiêu ngạo.
Lúc này chịu nhục, nội tâm tức giận gần như muốn bùng nổ.
Trời cao không có mắt, trời cao không có mắt!
Tử tước Chúc Lan Đình bình thản nói:
- Thẩm công tử, cháu hài lòng chưa?
Thẩm Lãng nói:
- Còn có điều kiện thứ hai nữa, đem toàn bộ số sách 《Mộng Uyên Ương》 còn tồn kho mang đến đây, để Chúc Văn Hoa tự tay đốt đi.
Chúc Văn Hoa ngươi trước kia chẳng phải muốn đốt sách của ta sao?
Vậy bây giờ, ngươi hãy tự tay hủy đi sách của chính mình đi.
Đốt sách của người khác tuy thoải mái, nhưng đốt sách của mình có khi còn thoải mái hơn cũng nên.
- Không...
Chúc Văn Hoa thốt lên thất thanh.
Tuy rằng viết sách là để củng cố danh tiếng, để thu hút sự chú ý của Trương Xuân Hoa, nhưng đó cũng là tâm huyết mà gã khổ cực viết ra.
Nhưng mà quyển sách này là tâm huyết của gã, lại chưa chắc là tâm huyết của Chúc Lan Đình.
Có một câu nói rất hay.
Là của thần thì là của thần, chứ có phải thần của ta đâu. Tâm huyết thì tâm huyết, nhưng đâu phải tâm huyết của ta.
Chúc Lan Đình bình thản hạ lệnh:
- Chở tất cả số sách đó đến đây.
- Vâng!
...
Một lát sau!
Hơn bốn ngàn bản sách 《Mộng Uyên Ương》 còn tồn kho của Chúc Văn Hoa được chở đến toàn bộ.
Mất đến mấy xe ngựa mới chở hết.
Mấy nghìn quyển sách này được tháo xuống từ trên xe ngựa, chất đống ở giữa sân, giống như một ngọn núi nhỏ.
Vì lượng tiêu thụ trước đó quá tốt, nên số sách này được chuẩn bị để phá kỷ lục.
Chúc Văn Hoa cùng Trịnh Xương Niên thương nghị, tổng cộng in sáu ngàn bản.
Hôm nay mới bán được khoảng năm trăm bản, còn dư lại hơn năm ngàn bản.
Thẩm Lãng bình thản nói:
- Chúc Văn Hoa, ngươi tự tay đốt đi, chẳng lẽ còn muốn ta châm lửa giúp ngươi à?
Chúc Văn Hoa thật sự muốn liều mạng, định rút kiếm chém đầu Thẩm Lãng ngay lập tức.
Như vậy chắc chắn sẽ rất đã, cả thế giới sẽ trở nên yên tĩnh tốt đẹp.
Thế nhưng, gã không dám.
Người hầu bên cạnh đốt một cây đuốc rồi đưa vào tay Chúc Văn Hoa, còn Chúc Lan Đình bình thản nói:
- Hôn sự của con và tiểu thư Trương Xuân Hoa đã định rồi, không cần viết những thứ tầm phào này.
- Đây, đây không phải là thứ tầm phào mà. - Chúc Văn Hoa trong lòng gào thét.
Chúc Lan Đình tức giận nói:
- Hoặc là chính con đốt, hoặc là ta sẽ đốt.
Chúc Văn Hoa cắn răng đến bật máu.
Được rồi, gã không cần cắn răng cũng đã chảy máu vì bị cha gã đánh hồi nãy rồi.
Giơ cây đuốc, tiến đến đống sách trước mặt.
Thẩm Lãng vẫy tay nói:
- Đặng Tiên, giúp ta dội dầu.
Ông chủ Đặng Tiên của hiệu sách Xuân Sắc thật sự có chút do dự, ông ta cảm thấy làm người vẫn nên biết điểm dừng.
Chúc Văn Hoa đã thảm như vậy rồi, thế mà tên này còn muốn đổ thêm dầu vào lửa?
Nhưng mà, còn chưa kịp nhìn Thẩm Lãng lần thứ hai, Đặng Tiên lập tức đi tìm một thùng dầu, tưới lên hơn năm ngàn quyển sách của Chúc Văn Hoa.
Chết tiệt, không biết vì sao, trước mặt Thẩm Lãng, Đặng Tiên ngay cả đánh rắm cũng phải cẩn thận mới dám thả.
Biến nửa giây thành một phút, như vậy mới có thể im hơi lặng tiếng.
- Xin lỗi Chúc công tử. - Đặng Tiên dội hết dầu xong mới xin lỗi.
Chúc Văn Hoa toàn thân đều run rẩy, gã thậm chí không còn cảm giác đau đớn trên mặt nữa.
Bởi vì nỗi đau trong lòng đã vượt xa nỗi đau trên mặt rồi.
- A... A...
Bỗng nhiên, gã chợt thét lên một tiếng dài, quăng cây đuốc vào đống sách.
- Ầm!
Đống sách đã được tưới dầu lập tức bắt lửa, trong nháy mắt bùng lên ngọn lửa ngút trời.
Lòng ông chủ Trịnh Xương Niên của Như Ngọc Các đang rỉ máu.
Đây, đây đều là tiền cả!
Ta thật hối hận, vì sao trước đây lại nghe lời Chúc Văn Hoa nói vậy?
Nếu không thì 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 đã phát hành ở tiệm của ta, đến lúc đó có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ?
Ông ta nghe nói, quyển sách này của Thẩm Lãng kéo dài đến 5 tập.
Bây giờ món tiền lời lớn đó lại rơi vào tay cái tên bỉ ổi Đặng Tiên.
Ta thật hối hận, thật không cam lòng!
- Ta không cam lòng! - Chúc Văn Hoa hét lớn.
Gã nhìn ngọn lửa hừng hực trước mặt.
Cả khuôn mặt gã vặn vẹo, toàn thân run rẩy.
Gã biết mình mất đi cái gì.
Mất đi vô số độc giả, mất đi đám người theo đuôi, mất đi địa vị thủ lĩnh của đám thanh niên thành Lan Sơn.
Hơn nữa, còn mất đi tôn nghiêm.
Tất cả mọi người sẽ nhớ kỹ, ngày hôm nay, gã đã bị Thẩm Lãng hành hạ, chà đạp thảm thương đến mức nào.
Khi một người đau khổ đến cực độ, sẽ không còn cảm giác đau đớn gì nữa.
Trong sự chết lặng mang theo bi phẫn vô hạn.
Trong lòng Chúc Văn Hoa thét lên lời thề độc: Từ nay về sau, ta và Thẩm Lãng ngươi không đội trời chung, không chết không thôi!
Chỉ cần có một chút cơ hội, ta nhất định phải khiến Thẩm Lãng chết không toàn thây, nhất định phải băm vằm hắn thành vạn đoạn, để báo mối thù ngày hôm nay.
Thẩm Lãng thở dài nói:
- Không có tiếng động gì cả, cho dù có bày trò cũng không hay. Nếu không thì Chúc công tử, ngươi cũng nên nói toạc ra đi.
Cuối cùng Chúc Văn Hoa hét lớn:
- Thẩm Lãng, ta và ngươi không đội trời chung, không chết không thôi!
Vậy là được rồi.
Mới nói ra, nghìn vạn lần đừng nhịn.
Nhưng mà, vì sao những lời này có chút quen tai nhỉ? Giống như trước đây không lâu cũng có người từng gào lên.
Người kia là ai vậy? Hắn đang ở xó nào rồi?
Thẩm Lãng vỗ vỗ đầu, vẫn không nghĩ ra được.
Cái bộ não chết tiệt, vừa nãy giết chết người ta xong đã xóa sạch hết rồi.
Thẩm Lãng vừa vỗ đầu, vừa quay người đi về nói:
- Đi, về nhà.
Bỗng nhiên, Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Thẩm công tử, trời tối đường trơn, về nhà nhớ cẩn thận đó.
Thẩm Lãng nói:
- Mọi người đều nghe rõ rồi chứ, nếu ta trên đường gặp chuyện không may, chính là do Chúc Lan Đình làm đấy.
Chết tiệt, ta rõ ràng là đang nguyền rủa tiền đồ của phủ Bá Tước Huyền Vũ sắp tới sẽ không ổn, như đi lại trong đêm tối.
Thẩm Lãng đương nhiên bình yên vô sự trở về phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Bởi vì phu nhân Kim Mộc Lan tự mình dẫn kỵ binh ra đón hắn về nhà.
Hơn nữa không biết vì sao, Chúc Lan Đình còn phái mười mấy người trên đường bảo vệ hắn về đến thành Huyền Vũ.
Người này thật sự là quá tốt bụng.
...
Ngày kế tiếp!
Trong thành Lan Sơn, lượng tiêu thụ của tiểu thuyết 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 vẫn gây sốt như cũ.
Vì hạn chế mua.
Đêm qua đã xảy ra chuyện lớn.
Chúc Văn Hoa bị tát tai điên cuồng, bị ép đốt sạch tất cả sách của mình.
Danh tiếng của Thẩm Lãng trong nháy mắt lan khắp toàn bộ thành Lan Sơn.
Cho nên...
Vậy nên, mấy cô gái từng mua quyển 《Mộng Uyên Ương》 của Chúc Văn Hoa cũng không nhịn được nữa, đều sai người hầu tỳ nữ đi mua quyển 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 của Thẩm Lãng.
Hừ!
Dám ép thần tượng của bọn ta đến mức này ư? Ta cũng muốn xem sách của Thẩm Lãng viết thế nào?
Sau khi xem xong, ta nhất định sẽ chửi chết ngươi, mắng nhiếc ngươi đến tơi tả.
Mua về vừa nhìn!
Kết quả, họ giống như mở ra một thế giới mới.
...
Hai ngày sau.
Đặng Tiên cùng mấy chục người làm thuê, mang theo hơn ba ngàn bản 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 đi tới đại bản doanh của Thẩm Lãng, thành Huyền Vũ!
Cuối cùng cũng trở về để 'giết'!
Quả bom tấn văn học này, cuối cùng đã châm ngòi nổ đến thành Huyền Vũ.
Cuối cùng sẽ đánh tan tành danh tiếng của Từ Quang Doãn cùng Từ Thiên Thiên.
Ngọn lửa cháy hừng hực này cuối cùng đã lan tới Từ Thiên Thiên!
Suốt hai ngày trời, tiếng đồn về quyển sách này không dứt bên tai, càng ngày càng nghiêm trọng.
Đủ loại tin đồn, lưu truyền khắp mọi ngõ ngách.
Mấy người nghe nói chưa? Đại tài tử Chúc Văn Hoa tự thấy mình hèn hạ thô tục, một cây đuốc đốt sạch toàn bộ 《Mộng Uyên Ương》 đó.
Ta còn nghe nói, có một số đàn ông ở thành Lan Sơn vốn bị 'Bất Cử' (*bệnh liệt dương, dương vật không thể cương cứng), hai ngày trước đọc một quyển sách, bỗng nhiên liền hùng tráng, phấn chấn bừng bừng.
Ba kỹ viện ở thành Lan Sơn có mấy chục cô gái bán phấn buôn hương mà mỗi ngày đều chật kín khách hàng.
Nghe nói mấy cô kiều nữ nổi danh suốt ba ngày nay còn không kịp mặc quần.
Nghe nói có một tiểu thư còn cùng với nô bộc trong nhà lén lút bị bắt tại trận.
Còn nghe nói thành chủ Lan Sơn Lý Phương lúc đầu trên bảo dưới không nghe, nhưng xem quyển sách này xong, thậm chí có thể cùng ba cô gái mà không mệt mỏi.
Mà hết thảy chuyện này, đều là bởi vì 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 của Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Thông đó nha!
Đương nhiên, những lời đồn thổi quái dị này cũng là do Thẩm Lãng dùng tiền thuê 'thủy quân' mà tạo ra.
Thế nhưng những người từ thành Lan Sơn đến đều chắc như đinh đóng cột, việc này đều là thật, không chút giả dối.
Suốt thời gian hai ngày này, toàn bộ thành Lan Sơn vì quyển sách đó mà sôi sục.
Cộng thêm Thẩm Lãng vốn là nhân vật cực kỳ nổi tiếng của thành Huyền Vũ.
Cho nên, toàn bộ thành Huyền Vũ đều mong đợi ngày quyển sách này ra mắt thị trường.
Kết quả, Đặng Tiên vừa mới bày sách ở mười mấy tiệm, lập tức đã bị người ta xông vào tranh mua.
Tình hình điên cuồng này thậm chí còn vượt xa thành Lan Sơn.
Những người này tranh giành sách, giống như mấy bác trai bác gái tranh giành trứng gà không cần tiền vậy.
Hơn nữa trong đó còn có rất nhiều người giàu có, một lần mua chính là mấy chục cuốn.
Chỉ chưa đến hai canh giờ, hơn ba ngàn quyển sách Đặng Tiên chuẩn bị đã bán sạch.
Lúc đếm tiền, ông ta gần như phải rút gân.
...
Từ Thiên Thiên vốn đang bận rộn với đại sự trọng đại của mình.
Mặc dù chẳng qua là đính hôn, nhưng mức độ quan trọng còn hơn cả ngày cưới.
Bởi vì, lần này tiệc đính hôn là một ván cờ chính trị.
Thái Thú Trương Xung là đạo diễn, Trương Tấn cùng Từ Thiên Thiên là diễn viên chính.
Vở diễn chính là, bốn phương tám hướng bao vây tấn công, tấu tội phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Chuyện này quan trọng như vậy, Từ Thiên Thiên không dám chậm trễ điều gì, hoàn toàn chuyên tâm vào chuyện đại sự này.
Cho nên Thẩm Lãng xuất bản một quyển sách bên kia, Từ Thiên Thiên thật tình chẳng còn thời gian quan tâm.
Ban đầu, Tử tước Chúc Lan Đình có thể tặng một quyển sách qua đây, để Trương Tấn cùng Từ Thiên Thiên thấy rõ ràng sách của Thẩm Lãng đang ám chỉ, nói bóng gió về nhà họ Từ.
Nhưng ông ta sẽ không ngu ngốc đến vậy.
Nếu ngươi còn làm như vậy, nhà họ Từ cùng Trương Tấn không những sẽ không cảm kích ngươi, ngược lại còn sẽ giận cá chém thớt lên đầu ngươi đó.
Cứ thuận theo tự nhiên, để chính các ngươi tự phát hiện không phải tốt hơn sao?
- Tiệc đính hôn, Kim Mộc Lan cùng Thẩm Lãng sẽ đến chứ? - Từ Quang Doãn bèn hỏi.
Từ Thiên Thiên nói:
- Đến hay không đều không thành vấn đề, phủ Tổng Đốc sẽ phái sứ giả tới, Ninh đại nhân từ xưởng dệt kinh đô cũng sẽ đến, thế tử Bá tước Tấn Hải phía bắc sẽ đích thân tới, còn có mấy đại nhân vật cũng có thể sẽ phái người tới. Thẩm Lãng chỉ là một tên ở rể nhỏ nhoi, không đáng để bận tâm.
Từ Quang Doãn nói:
- Bá tước Tấn Hải họ Đường cũng muốn đầu quân vào tân chính à?
Từ Thiên Thiên nói:
- Đương nhiên không phải, nhưng điều này không ngăn cản họ Đường cùng tân chính liên thủ, trước tiên phải gài bẫy tiêu diệt phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Từ Quang Doãn nói:
- Quả là hoành tráng.
Từ Thiên Thiên nói:
- Chuyện tranh chấp đảo Kim Sơn chỉ là ngọn cờ thổi lên tiếng kèn lệnh diệt vong của phủ Bá Tước Huyền Vũ mà thôi.
Từ Quang Doãn nói:
- Trương Xung đại nhân nếu một hơi tiêu diệt hai Bá Tước có đất phong này, chắc chắn sẽ một bước lên mây, không phải đảm nhiệm Trường Sử phủ Tổng Đốc, thì cũng là tiến vào đô thành nhậm chức chủ quản một nha môn.
Từ Thiên Thiên do dự một lát, nói:
- Có thể sẽ đến Diễm Châu đảm nhiệm hạ đô đốc.
Từ Quang Doãn tặc lưỡi, đây thật đúng là một bước lên mây!
Lãnh thổ của Việt quốc có ba hành tỉnh, một châu tự trị.
Diện tích và dân cư của châu tự trị đều thua kém một hành tỉnh, nhưng rất đặc biệt, cho nên cấp bậc của nó cao hơn quận bình thường, nhưng thấp hơn hành tỉnh nửa cấp.
Với tư cách là trưởng quan tối cao của châu này, chức quan sẽ là hạ đô đốc.
Từ Quang Doãn nói:
- Sau khi nhấn chìm con thuyền lớn phủ Bá Tước Huyền Vũ, thằng hề Thẩm Lãng có nhảy nhót cỡ nào cũng không làm nên chuyện gì. Điền Hoành chết thật oan ức.
Từ Thiên Thiên nói:
- Ngày tận thế của gia tộc họ Kim chính là lúc Thẩm Lãng đột tử. Điền Hoành sai ở chỗ đã xem thằng hề này là đối thủ, tiến vào nhịp điệu của đối phương, ngược lại bị Thẩm Lãng giết chết.
- Loại ruồi muỗi vo ve như Thẩm Lãng nếu cố sức đập, ngược lại chẳng đập chết được. Nhưng nếu nó không có miếng thịt thối để bám vào thì chắc chắn nó sẽ chết.
Nhà họ Từ lúc này nên chuyên tâm phối hợp Thái Thú Trương Xung đánh phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Còn tên ở rể nhỏ nhoi Thẩm Lãng thế này, thật đúng là không xứng làm kẻ thù của nàng và phu quân Trương Tấn đâu.
Nhưng vào lúc này.
Phía dưới vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là tiếng gõ cửa gấp gáp.
- Chủ nhân, tiểu thư, đại sự không ổn, đại sự không ổn!