Chương 9: Kiếm tiền! Màn trình diễn của ngươi bắt đầu rồi

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 9: Kiếm tiền! Màn trình diễn của ngươi bắt đầu rồi

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe Điền Thập Tam nói xong, Thẩm Lãng cười đáp:
- Thập Tam huynh muốn cùng ta ngủ một giường à?
Điền Thập Tam nói:
- Còn có hai ngày, không có một nghìn lượng vàng, đừng trách ta giết cả nhà ngươi.
Nói rồi, gã quay người bước ra ngoài.
Thẩm Lãng thong dong nằm trên giường. Căn nhà của hắn đã quá xuống cấp, nhiều chỗ trên mái nhà bị thủng, vì vậy cha mẹ và em trai phải ở chung một phòng, chỉ mình Thẩm Lãng có một phòng riêng. Không chỉ vậy, chiếc giường của hắn vừa to vừa êm ái, ngay cả chiếc chăn bông mỏng cũng là loại mới tinh.
Dù gia đình rất nghèo, nhưng tất cả những gì tốt nhất đều được dành cho hắn. Nhà nông dân nghèo, nhiều đứa trẻ đến Tết còn chưa chắc có áo mới. Gia đình Thẩm Lãng còn nghèo hơn, thế nhưng mỗi năm hắn lại có tới ba bộ áo mới. Dù trong nhà khó khăn đến mấy, cha mẹ cũng đều cố gắng đặt may cho hắn. Mùa hè một bộ, mùa thu một bộ, Tết một bộ. Còn đệ đệ Thẩm Kiến thì chưa từng được mặc áo mới, luôn phải mặc lại đồ cũ của Thẩm Lãng.
Hắn thực sự không hiểu tại sao lại như vậy? Cha mẹ lại thiên vị hắn đến mức vô lý như thế? Đệ đệ Thẩm Kiến tuy là một kẻ không có chí tiến thủ, mỗi ngày chỉ biết lăn lộn bên ngoài, nhưng vẫn tốt hơn Thẩm Lãng của ngày trước rất nhiều. Trừ vẻ ngoài tuấn mỹ ra, Thẩm Lãng khi xưa hoàn toàn vô dụng. Nếu không phải Thẩm Lãng từ Trái Đất xuyên qua, chỉ với cái đầu rỗng tuếch đó, đừng nói là báo hiếu cha mẹ lúc về già, ngay cả cuộc sống của bản thân cũng không tự lo liệu được, cần cha mẹ chăm sóc đến hết đời, sau đó lại phải nhờ em trai quan tâm lo lắng.
- Thẩm Lãng phế vật, những gì ngươi nợ cha mẹ và đệ đệ trước đây, ta sẽ thay ngươi trả hết, dùng cả đời này để đền đáp.
Thẩm Lãng thầm thề trong lòng, nhất định phải để cha mẹ sống một cuộc sống tốt đẹp, nhất định phải cưới vợ cho em trai, giúp đệ đệ thành gia lập nghiệp, có tương lai xán lạn. Mà việc cấp bách, chính là vượt qua nguy cơ trước mắt này!
Điền Hoành đã cho hắn ba ngày để gom đủ một nghìn lượng vàng, vậy mà hôm nay đã chỉ còn lại hai ngày. Khi thời hạn đến, nếu Thẩm Lãng không thể mang ra một nghìn lượng vàng, chuyện gì sẽ xảy ra? Điền Hoành đã nói chắc như đinh đóng cột rằng sẽ giết cả nhà hắn. Trong vòng hai ngày, kiếm đủ một nghìn lượng vàng, liệu có thể không?
...
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lãng thức dậy, bôi thuốc cho phụ thân và đệ đệ, sau đó rửa mặt rồi ăn điểm tâm.
- Ầm ầm ầm...
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dồn dập, mẹ hắn lộ vẻ bất an, định đi mở cửa.
- Con mở cho. - Thẩm Lãng nói.
Sau khi mở cửa, quả nhiên là hai tên Thập Tam và Thập Tứ, nghĩa tử dưới trướng Điền Hoành.
- Thời gian gấp rồi, đi kiếm tiền đi. – Điền Thập Tam nói thẳng thừng, giọng điệu vẫn lạnh nhạt, thờ ơ.
- Đại Lang, thế nào? - Mẹ bèn hỏi.
- Mẹ, không có việc gì, là hai người bạn thôi. - Thẩm Lãng đáp.
Mẫu thân niềm nở nói:
- Là bạn của Đại Lang à, vậy cùng uống cháo đi.
Điền Thập Tam cười nói:
- Không cần đâu ạ, tụi con đã ăn cơm xong rồi, cảm ơn đại nương.
Nụ cười của gã cũng rất nhiệt tình, hoàn toàn không ai nghĩ đó là một sát thủ, trông gã cứ như một thanh niên ngoan ngoãn vậy.
Thẩm Lãng không chút hoang mang uống hết bát cháo trắng của mình, nhưng mẫu thân lại mang đến cho hắn một quả trứng gà:
- Mau ăn nhanh đi!
Theo bản năng, hắn định đưa quả trứng gà cho phụ thân.
- Ăn đi, ăn ngay đi con! – Mẫu thân nói như đinh đóng cột, sau đó lại lột thêm một quả trứng gà khác, chia làm hai cho phụ thân và đệ đệ của Thẩm Lãng.
- Được, con ăn. - Thẩm Lãng nói.
Nhìn hắn ăn xong, mẫu thân mới nở nụ cười rạng rỡ.
- Mẹ à, con và bạn cùng đi vào trong thành, hôm nay sẽ theo học một tiên sinh lợi hại hơn. - Thẩm Lãng nói.
Mẫu thân liền lập tức lo lắng:
- Đại Lang, vậy buổi trưa con có về nhà ăn cơm không?
Thẩm Lãng nói:
- Buổi trưa chắc chắn con không về kịp đâu, buổi tối sẽ cố gắng hết sức về nhà ăn cơm.
Điền Thập Tam nhiệt tình nói:
- Đại nương, nhà con ở ngay trấn trên, sẽ không để cho Thẩm Lãng đói bụng đâu.
Mẹ nói:
- Vậy làm phiền con vậy, hôm nào con ghé nhà đại nương sẽ luộc trứng gà cho con nhé.
- Hay quá! – Nụ cười trên mặt Điền Thập Tam càng trở nên chân thành hơn.
Sau đó, Thẩm Lãng rời nhà đi kiếm tiền, Điền Thập Tam và Điền Thập Tứ theo sát phía sau, không rời nửa bước. Một nghìn lượng vàng, đối với gia đình hắn mà nói, là một con số khổng lồ.
...
Bốn canh giờ sau, Thẩm Lãng đã đi được hơn ba mươi dặm, nhanh chóng tiến đến thành Huyền Vũ. Lúc này trên đường phía trước có hai người đàn ông, bước đi có vẻ vội vã, tức tối, vừa đi vừa hùng hổ chửi bới. Hẳn là hai cha con, người phụ thân hơn bốn mươi tuổi, còn người con trai khoảng hai mươi mấy tuổi.
Điền Thập Tam tiến lên một bước, niềm nở nói:
- Chú Lý, huynh Đại Lộ, đã lâu không gặp!
Hai cha con đứng sững lại, thấy Điền Thập Tam, trên mặt họ thoáng chút xấu hổ, nhưng rồi cũng nhanh chóng chuyển sang tươi cười:
- A, là Thập Tam à, mấy ngày nay không thấy con đâu.
Điền Thập Tam nhiệt tình nói:
- Chú à, sao chú không ở trong nhà vậy? Cha con nhớ chú lắm, hôm qua cứ nhắc mãi sao chú không ghé nhà uống trà. Tuy chú có nợ nhà con chút tiền thật, nhưng nhớ kỹ một giây thì nghìn lần cũng không nên xa lạ chứ. Ngài và cha con còn thân nhau hơn cả anh em ruột kia mà.
Người đàn ông trung niên nói:
- Ngày mai sẽ ghé, ngày mai sẽ ghé mà.
Điền Thập Tam tiến lên, ôm lấy hai cha con, rồi kéo họ sâu vào khu rừng bên cạnh cánh đồng.
- Chú à, mấy ngày nay chú không ghé nhà con ăn cơm, báo hại rượu ngon cha con pha chế cũng hỏng mất. Vốn dĩ cha con đã sai con mang cho chú miếng thịt, không ngờ hôm nay lại đúng dịp gặp được chú.
Sau khi Điền Thập Tam ôm hai cha con tiến vào rừng cây, giọng nói của gã càng trở nên thân thiết hơn, cứ như chú cháu ruột vậy.
- Đúng rồi, chú à! – Điền Thập Tam nói với người đàn ông trung niên kia:
- Cha con nói, số tiền ngài nợ nhà con không cần trả nữa đâu.
Gã đàn ông trung niên nói:
- Ý như vậy không được đâu, ngại lắm…
Điền Thập Tam nói:
- Ngài và cha con có giao tình mười mấy năm, tình nghĩa như anh em ruột thịt, chút tiền ấy đáng là gì? Lúc con còn bé, ba ngày đã có hai buổi đến nhà chú ăn cơm còn gì.
Người đàn ông trung niên kia nói:
- Vậy, vậy ngày mai chú sẽ mổ một con heo, đến thăm cha con, cùng nhau uống rượu.
- Được rồi...- Điền Thập Tam nói.
Sau đó, gã nhanh chóng rút ra con dao nhọn.
- Phùn phụt...
Động tác đâm nhanh như chớp vào tim hai cha con kia, nhanh đến nỗi ngay cả Thẩm Lãng cũng không kịp nhìn rõ. Không có tiếng kêu gào thảm thiết, không có tiếng rên rỉ, hai cha con trực tiếp chết ngay tại chỗ. Ước chừng một lát sau, máu tươi mới từ vết thương bắn mạnh ra.
- Thập Tứ, đi báo các huynh đệ qua đây xử lý hai xác chết này. – Điền Thập Tam nói.
Điền Thập Tứ nói:
- Vâng!
Điền Thập Tam dùng khăn lụa lau sạch lưỡi dao, sau đó cẩn thận từng li từng tí nhét vào trong người. Gã tỉ mỉ nhìn khắp tay áo trên người mình, xác định không có dính vết máu, rồi quay sang nói với Thẩm Lãng:
- Xin lỗi nhé, gặp người quen nên làm chậm trễ một ít thời gian, chúng ta tiếp tục đi thôi.
- Được. - Thẩm Lãng nói.
Từ đầu đến cuối, biểu cảm trên mặt Điền Thập Tam không hề thay đổi, gã vẫn giữ nguyên nụ cười, ngay cả khi giết người.
Hai người tiếp tục đi, hướng về phía thành Huyền Vũ.
Thẩm Lãng đột nhiên hỏi:
- Điền Thập Tam, vừa rồi người đàn ông trung niên kia là chú của ngươi à?
Điền Thập Tam gật đầu nói:
- Ừ, ông ấy cùng cha ta chạy nạn đến đây, có giao tình mười mấy năm, khi còn bé vẫn thường hay ôm ta.
Thẩm Lãng nói:
- Ông ta thiếu bao nhiêu tiền?
- Ba lượng vàng. Vì là người quen, lợi tức thấp một chút, tiền lời chỉ có hai mươi lăm lượng vàng. – Điền Thập Tam nói: - Thế nhưng ông ta không trả nổi đâu, hôm qua hai cha con ông ấy đi đánh bạc, còn thiếu tiền nợ cá cược mấy lượng vàng nữa.
Chỉ vì hai mươi lăm lượng vàng, Điền Thập Tam đã không chút do dự giết chết hai cha con này, dù giữa họ có giao tình cha con mười mấy năm. Mà Thẩm Lãng thì ước chừng thiếu một nghìn lượng vàng.
Điền Thập Tam nói:
- Thẩm Lãng, ta biết ngươi chẳng qua là đang cố kéo dài thời gian mà thôi. Hai ngày còn lại muốn kiếm được một nghìn lượng vàng hoàn toàn là chuyện hão huyền. Vậy nên bây giờ ngươi cứ nói thẳng là không làm được đi, ta sẽ cho ngươi đi một cách êm đẹp, đừng lãng phí hai ngày của ta, thế nào?
Nói rồi, gã lấy ra con dao sắc bén, lau đi lau lại. Chỉ cần Thẩm Lãng gật đầu một cái, gã sẽ lập tức dùng tốc độ nhanh nhất để giết chết hắn.
Một nghìn lượng vàng có thể là số tiền mà hàng trăm gia đình phải tích góp trong mấy chục năm, hoàn toàn là một khoản tiền kếch xù. Dựa vào một tiểu tử nghèo như Thẩm Lãng thế này, việc muốn kiếm một nghìn lượng vàng trong hai ngày thật sự là một nhiệm vụ bất khả thi.
Thẩm Lãng nhìn Điền Thập Tam, nghiêm túc nói:
- Không cần hai ngày, ngay hôm nay ta có thể làm được!
Điền Thập Tam kinh ngạc nói:
- Thật thế à?
Thẩm Lãng nói:
- Trong ba canh giờ, ta sẽ kiếm được một nghìn lượng vàng này.
Điền Thập Tam trừng mắt, kinh ngạc nói:
- Ba canh giờ sao?
Lời này hoàn toàn khiến người ta không cách nào tin nổi.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng, trong ba canh giờ thôi.
...
Thẩm Lãng và Điền Thập Tam cùng tiến vào thành Huyền Vũ. Thành Huyền Vũ là một trong tám thành của quận Nộ Giang, quản lý hai mươi lăm trấn phía dưới. Dân số toàn quận trên hai mươi lăm vạn, còn nhân khẩu trong thành vượt quá ba vạn.
Thẩm Lãng chú ý thấy bức tường thành Huyền Vũ cao hơn 12 mét, chu vi gần mười dặm. Ở Trung Quốc cổ đại, rất nhiều thành chính của các tỉnh cũng chưa chắc có tường thành cao mười hai mét. Điều này chứng tỏ trình độ võ lực của thế giới này vượt xa Trung Quốc cổ đại, vì vậy cần có tường thành cao hơn để phòng thủ. Binh sĩ trên tường thành hầu hết đều mặc áo giáp, số quan quân mặc giáp lên đến hơn mấy trăm người.
Sau khi vào thành, đường phố tưng bừng nhộn nhịp, các cửa hàng san sát như mây, so với trong tưởng tượng còn sầm uất hơn nhiều. Thẩm Lãng dừng lại trước một căn lầu ba tầng, phía trên bảng hiệu đề chữ Cẩm Tú Các. Hắn không chỉ phải kiếm được một số tiền lớn ở đây, mà còn muốn trả thù nhà họ Từ một vố thật đau.
Hít một hơi thật sâu, Thẩm Lãng bước vào trong căn lầu Cẩm Tú Các xa hoa tráng lệ. Màn trình diễn của ta bắt đầu rồi!