Thẩm Lãng trổ tài, cả nhà kinh ngạc

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Thẩm Lãng trổ tài, cả nhà kinh ngạc

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Lãng nói:
- Cha mẹ, con đi lên núi hái chút thảo dược về.
- Đại Lang, mẹ đi cùng con nhé, trên núi có thú dữ, lại sợ con đi lạc nữa. – Mẫu thân liền vọt ra.
Bà vẫn hoàn toàn coi Thẩm Lãng như một đứa trẻ, không nỡ để hắn một mình lên núi.
- Mẹ ở nhà đun một nồi nước sôi nhé, tìm một con dao nhỏ mài thật sắc, chuẩn bị thêm mấy cây kim to dài, và vài cuộn vải bông nhúng vào nước sôi. - Thẩm Lãng nói nhanh nhưng dặn dò mẹ hắn rất rõ ràng, rành mạch.
Mẹ hắn kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi thêm gì, chỉ gật đầu nói:
- Được.
Đối với bà, việc con trai trở nên lanh lợi, mỗi lời hắn nói đều như thánh chỉ vậy.
Thẩm Lãng đeo giỏ trúc, xách theo chiếc xẻng nhỏ, rời nhà lên núi. Hai tên Điền Thập Tam và Điền Thập Tứ, thuộc hạ kiêm con nuôi của Điền Hoành, lẽo đẽo theo sau không rời nửa bước.
Chừng nào chưa lấy được tiền thì bọn chúng vẫn phải theo dõi Thẩm Lãng, chỉ chờ thời cơ đến là sẽ giết hắn.
...
Thẩm Lãng hơi lo lắng, không biết cây cối ở thế giới này có gì khác biệt không. Hóa ra hắn đã lo lắng thừa, mặc dù có nhiều loại thực vật hắn không nhận ra, nhưng phần lớn cây cối vẫn giống hệt như cũ.
Sau núi nhà Thẩm Lãng, rừng cây um tùm tươi tốt, có rất nhiều thảo dược hạ sốt.
Chỉ hơn một tiếng đồng hồ, hắn đã hái được rất nhiều lá tía tô, kim ngân, bồ công anh – những loại cây đều có thể dùng để hạ sốt.
Chỉ tiếc là nơi đây không giáp sa mạc khô cằn, cũng chẳng phải thảo nguyên, nên không tìm thấy cam thảo. Nhưng có một niềm vui bất ngờ ngoài dự kiến là hắn đã đào được Bản Lam Căn. (Rễ Bản Lam là rễ của cây Tùng Lam, lá của nó được gọi là lá Đại Thanh, cả hai đều được dùng làm thuốc).
Ở Trái Đất hiện đại, rễ Bản Lam được ca tụng là thần dược vạn năng. Tiếp đó, Thẩm Lãng lại hì hụi đào bới thêm mười mấy loại thuốc Bắc khác, nào là cầm máu, nào là hạ sốt, chất đầy giỏ trúc. Đáng tiếc không tìm được Mạn Đà La (còn gọi là Cà Độc Dược hay Túy Tiên Đào), nên không thể điều chế thành thuốc tê.
Trời vừa chạng vạng, Thẩm Lãng đã thu hoạch thành công, mẹ hắn cũng đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ.
Thẩm Lãng dùng tầm nhìn X-quang kiểm tra cẩn thận chỗ chân đệ đệ bị gãy. May mắn là vết gãy không tạo thành góc nhọn, nên không đâm vào gây tổn thương các mạch máu quan trọng.
Mẹ đã mài sắc con dao nhỏ, rồi luộc qua nước sôi để tiệt trùng.
Thẩm Lãng nhẹ nhàng rạch một vết ngay chỗ chân em trai bị gãy, thứ nhất là để máu bầm chảy ra, thứ hai là để nắn xương được chính xác hơn.
Đáng tiếc điều kiện nơi đây quá đơn sơ, không thể dùng đinh thép cố định. Sau khi nắn chỉnh chỗ xương gãy thật chuẩn xác, Thẩm Lãng dùng chỉ đã đun sôi khử trùng để khâu vết thương, sau đó giã nát đống cây thuốc Đông y bôi lên miệng vết thương. Kế đó, hắn dùng ba cây gậy gỗ được gọt trơn láng cùng vải đã tiệt trùng quấn vòng này đến vòng khác rồi cột chặt, cố định chắc chắn chỗ xương gãy. Do không có thạch cao nên hắn chỉ có thể dùng gậy gỗ.
- Kế tiếp, cái chân này không được đặt xuống đất, tốt nhất là đừng cử động nó. Hai tháng sau là sẽ lành lặn. – Thẩm Lãng dặn dò.
Có thể coi đây là một ca phẫu thuật nhỏ, từ đầu đến cuối cũng chỉ tốn chưa đầy một tiếng. Mặc dù đệ đệ đau đến vã mồ hôi đầy đầu, nhưng y cố gắng cắn chặt một khúc gỗ, không dám kêu la.
Suốt quá trình, cha mẹ hoàn toàn nín thở, nhìn cảnh tượng này mà không thể tin nổi. Đừng nói là mở miệng, thậm chí họ chẳng dám thở mạnh.
Điều này thật sự khiến người ta kinh ngạc. Từ khi Thẩm Lãng trở về, không những không còn ngu dốt, mà còn trở nên lợi hại đến thế.
Vừa rồi, cha hắn thấy rất rõ ràng: động tác của Thẩm Lãng nhanh gọn mà quyết đoán, ánh mắt kiên nghị, hoàn toàn khác hẳn với trước đây, cứ như hai người vậy.
Đệ đệ ném khúc gỗ trong miệng ra, kinh ngạc nhìn Thẩm Lãng nói:
- Ca ca thật thần kỳ! Chân đệ gãy không những không sưng lên, mà cũng chẳng đau nhiều nữa. Đệ đã thấy rất nhiều đại phu trị gãy chân, nhưng không ai vừa nhanh vừa lợi hại như ca cả!
Mặc dù đệ đệ Thẩm Kiến là tấm bia đỡ đạn trong đám lưu manh, nhưng trong chuyện gãy tay gãy chân này, y cũng coi như có kiến thức rộng rãi. Thẩm Lãng thể hiện chiêu thức ấy quả thật khiến người ta bất ngờ, bất kể là tay nghề hay phương pháp đều vượt xa những đại phu thông thường.
Quan trọng nhất là Thẩm Lãng trước kia hoàn toàn là một kẻ phế vật ngu ngốc, hôm nay sao lại có sự biến hóa lớn đến vậy? Tay nghề lợi hại như thế này, y học ở đâu ra chứ?
Người nhà hắn vừa mừng vừa sợ.
Tiếp đó, Thẩm Lãng điều trị cho cha hắn. Đầu tiên là dẫn lưu máu cục trong phổi ra ngoài, bằng không vết thương sẽ ngày càng nghiêm trọng.
Việc dẫn lưu loại máu cục này khó khăn nhất là phải biết chính xác những vết sưng tấy nằm ở đâu. Chúng nằm sâu bên trong phổi, nhìn bề ngoài bằng mắt thường hoàn toàn không thể thấy được. Đối với các bác sĩ ở thế giới này mà nói, điều đó gần như là bó tay.
Thế nhưng đối với Thẩm Lãng, điều đó chẳng tốn bao nhiêu sức lực. Mắt hắn quét X-quang dễ dàng phán đoán chính xác nơi máu cục và dịch tràn ra.
Mẹ hắn đã mài sẵn kim rồi, loại kim có đường kính khoảng chừng 3 li, chuyên dùng để vá da thú. Sau khi được đặt trong nước sôi tiệt trùng, Thẩm Lãng quyết đoán đâm chính xác vào phổi đồng thời rút ra, sau đó dùng một nhánh cây đâm vào vết thương.
Loại thực vật này có thân đường kính chừng hai ba li, rỗng ruột, hơn nữa cũng đủ cứng, vừa đủ để dẫn máu đông chảy ra.
Cứ thế, Thẩm Lãng mở mấy lỗ nhỏ ở phổi cha hắn, rồi hút từng chút một các khối máu tụ ra ngoài.
Ước chừng hơn một giờ sau, phần lớn các khối máu tụ và dịch trong phổi đã được rút ra ngoài. Còn lại một số ít cũng không cần vội, cơ thể có thể dần dần tự hấp thu dựa vào khả năng hồi phục.
Sau khi được Thẩm Lãng chữa trị, hiệu quả hoàn toàn là thấy rõ tức thì.
Cha vẫn ho khan như cũ, thế nhưng hít thở lại thoải mái hơn rất nhiều. Trước đây, dù ông cố gắng hít thở đều đặn nhưng vẫn cảm thấy không đủ không khí. Mỗi lần hít thở, phổi dường như đau đớn muốn vỡ, cái cảm giác đó thật sự có chút sống không bằng chết.
Bây giờ, hít thở đã không còn quá phí sức, ngực cũng không cảm thấy tắc nghẽn, cảm giác thật thoải mái.
Thật không ngờ, con trai vừa thoáng thi triển bản lĩnh, lại có hiệu quả kỳ diệu đến thế. Y thuật này quả thật cao siêu.
Người ta thường nói ba ngày không gặp đã phải lau mắt mà nhìn, vậy mà con trai cưng mới ba tháng không gặp, lại có bản lĩnh đến mức này sao?
- Giờ cha thấy nhẹ nhàng thoải mái hơn nhiều rồi, con ta thật là lợi hại. – Lời nói của phụ thân tràn đầy kiêu ngạo.
Mẫu thân trầm trồ nhìn Thẩm Lãng, thực sự không thể tin được con trai bà lại trở nên thông minh và lợi hại đến thế.
- Bà nó đừng hỏi, Đại Lang trước kia cũng không ngốc, chẳng qua là đại trí giả ngu mà thôi. – Rồi ông trực tiếp ngăn bà mẹ dò hỏi, nói:
- Đại Lang biến thành thế này, chúng ta vui mừng còn không kịp, cần gì phải truy cứu đến cùng?
Mẫu thân gật đầu lia lịa nói:
- Đúng, đúng, dù sao con mình cũng đã trở về, ông trời thật sự phù hộ. Đại Lang có bản lĩnh như vậy, chúng ta không cần lấy Lưu quả phụ nữa. Vậy thì mở y quán kiếm tiền, đến con gái của thôn trưởng cũng có thể cưới được!
Sau đó, cha mẹ cùng em trai không hề đề cập nửa lời về sự thay đổi của Thẩm Lãng, chỉ toàn vui vẻ.
- Con ta chắc hẳn đói bụng rồi, mẹ đi lấy cơm cho con ăn nhé. – Mẹ hắn hào hứng đi vào nhà bếp.
Mẹ hắn hiền lành, tay chân nhanh nhẹn, không đến nửa giờ thì cơm nước đã được bưng lên bàn. Có ba chén cháo, một chén cơm lớn, một đĩa rau dại, một đĩa bắp cải, một đĩa thịt khô và dưa leo.
Do cha cùng em trai nằm trên giường dưỡng thương bất tiện, nên bàn ăn được đặt giữa hai cái giường.
Thẩm Lãng vẫn ăn cơm trắng, còn cha, mẹ và đệ đệ thì ăn cháo bắp.
Thẩm Lãng muốn chia cơm cho phụ thân và đệ đệ, nhưng cả ba người đều quả quyết từ chối.
- Con à, con đang tuổi lớn, ăn cơm trắng đi. Cháo bắp con ăn không quen đâu. - Cha nói như đinh đóng cột:
- Con mà không ăn cơm, cha cùng em trai con cũng sẽ không ăn.
- Đúng vậy, tuyệt đối không ăn. - Đệ đệ Thẩm Kiến nằm bên giường nói.
- Con ăn thịt đi... - Mẹ gắp vài miếng thịt khô bỏ vào chén Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng đương nhiên muốn để phụ thân và đệ đệ ăn, nhưng hắn biết bọn họ tuyệt đối sẽ không động đến. Hơn nữa, khi nhìn Thẩm Lãng ăn thịt, trong lòng họ ngược lại càng thêm hạnh phúc.
Ôi chao! Rõ ràng là bất công đến cực hạn.
Dù phụ thân và đệ đệ đang dưỡng bệnh vì bị thương, dù Thẩm Lãng thân mình khỏe mạnh, nhưng cả nhà vẫn dành những thứ tốt nhất trong bữa ăn cho mình hắn.
Sau khi ăn cơm xong, Thẩm Lãng nấu thuốc, rồi đưa cho phụ thân và đệ đệ uống, mỗi người một loại khác nhau.
Đệ đệ gãy xương, cần uống canh xương. Nằm khoảng hai tháng là sẽ khỏi.
Mặc dù tụ máu phổi và tràn dịch màng phổi của cha đã được dẫn lưu ra ngoài, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có thể xem như đã điều trị được một nửa. Tiếp đó, còn phải tiếp tục giảm sốt, bổ phổi và bồi bổ thân thể. Những dược liệu này không thể đào được trên núi, cần phải dùng tiền mua.
- Đại Lang, rửa chân đi con. – Mẹ hắn bưng nước ấm lại, trực tiếp ngồi xổm xuống rửa chân cho Thẩm Lãng. Toàn bộ quá trình diễn ra tự nhiên, thuần thục, rõ ràng suốt mười mấy năm qua đều là mẹ Thẩm Lãng rửa chân cho hắn.
- Để con tự làm, con tự làm ạ.
Nhưng Thẩm Lãng tuyệt đối không dám để mẹ rửa chân, như vậy thật quá bất hiếu.
Ngược lại, mẹ hắn hơi đau khổ nói:
- Đại Lang, trước kia con thích nhất mẹ rửa chân cho mà, con làm sao vậy? Tay mẹ rất sạch sẽ mà.
Bà lo lắng Thẩm Lãng ở nhà họ Từ sống mấy tháng phú quý nên giờ ghét bỏ bà.
Thẩm Lãng hiểu, mỗi lần rửa chân cho hắn cũng là việc khiến mẹ hắn vô cùng hạnh phúc, bởi vì đây là đứa con bà yêu thương nhất.
Vì thế, toàn bộ thể xác và tinh thần của Thẩm Lãng đều rạo rực trong hạnh phúc, khi nhìn bàn tay tần tảo của mẹ rửa chân cho hắn. Suốt quá trình đó, ánh mắt và biểu cảm của bà tràn đầy hạnh phúc, mãn nguyện vô bờ.
Thẩm Lãng kế thừa ký ức cùng thân thể này, nhưng chưa hoàn toàn kế thừa tình cảm. Chỉ trong vòng mấy canh giờ, nội tâm hắn đã đắm chìm, sa vào trong sự quan tâm yêu mến của phụ mẫu và đệ đệ.
Từ nay về sau, mọi người là cha mẹ ruột của ta, em trai ruột của ta!
Hắn có trách nhiệm mang lại cuộc sống tốt đẹp cho cha mẹ và em trai.
Lúc này, bên tai hắn truyền đến tiếng nói nhạt nhẽo của Điền Thập Tam:
- Thẩm Lãng, người nhà ngươi thật yêu thương nhau nhỉ. Nhưng mà, ngươi chỉ còn lại hai ngày. Nếu không lấy ra một nghìn lượng vàng, cả nhà ngươi đều phải gặp nạn.