Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 92: Lãng thiếu gia tài giỏi, vừa mở màn đã khiến người kinh hãi
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Màn đêm buông xuống.
Một đội kỵ binh hộ tống xe ngựa của Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan, với nhịp điệu phi nước đại đặc biệt.
Chẳng mấy chốc đã đến nhà cũ của Trương Tấn.
- Nương tử, lát nữa nàng nghìn vạn lần đừng vội vàng nhé. – Thẩm Lãng nói.
Mộc Lan đáp lời:
- Vâng.
Thẩm Lãng nói:
- Ta biết ta rất tuấn tú, sẽ tạo thành áp lực khá lớn cho nàng, thế nhưng nàng yên tâm đi, đơn thuần từ vẻ đẹp ngoại hình, nàng vẫn xứng đôi với ta. Nàng nghìn vạn lần chớ có cảm thấy mình thấp kém, tầm thường, nàng cần phải thể hiện phong thái của đệ nhất mỹ nhân khi xuất hiện nhé.
Mộc Lan tức thì quay mặt sang một bên.
- Nàng phải luôn nhớ kỹ, nàng là đệ nhất mỹ nhân thành Huyền Vũ, đệ nhất mỹ nhân quận Nộ Giang, đệ nhất mỹ nhân tỉnh Thiên Nam. – Thẩm Lãng lặp đi lặp lại.
Mộc Lan nói:
- Vâng, phu quân chàng yên tâm đi, thiếp nhất định ủng hộ chàng hết mình, sẽ không làm chàng mất mặt đâu.
- Thế mới đúng chứ. – Thẩm Lãng nói:
- Ta nhất định phải khiến tất cả đám đàn ông ở đây đều ghen tị đến mức sôi máu, vì bên cạnh ta có một người vợ xinh đẹp cao quý như vậy, thân hình còn nóng bỏng đến thế, võ công còn cao nữa kìa. Mặc dù ta vẫn chưa được ngủ với nàng, nhưng mà người khác vẫn không biết đâu.
Mộc Lan không nhịn được nữa, bàn tay ngọc ngà đặt lên lưng Thẩm Lãng. Nàng không đánh phu quân, không có nghĩa là không thể véo.
Thẩm Lãng không dám nhúc nhích, nhưng lại có thể thẳng lưng, hít một hơi, tức thì để vòng eo của mình rời khỏi ma trảo ngọc nữ 2 cm.
- Còn về phần ta, xin nương tử yên tâm nhé, nhất định sẽ làm lu mờ tất cả đàn ông, để tất cả cô gái đều ghen tị nàng đến nổ đom đóm mắt. – Thẩm Lãng vỗ ngực phán.
Mộc Lan chẳng muốn để ý đến hắn nữa.
Nàng cả đời này không thích nhất chính là ganh đua so sánh, cũng chưa hề cần so sánh.
Nhưng mà không có cách nào, nàng gả cho một người đàn ông thích ganh đua như thế này.
Đúng là bộ dáng ham hư danh.
Thẩm Lãng bên kia, lại bắt đầu than thở về cuộc đời.
- Ôi, cuộc sống con người chính là một quá trình ganh đua mà. Khi còn trong bụng mẹ, chỉ có những tinh trùng mạnh mẽ bơi nhanh hơn những con khác mới có cơ hội biến thành người, bằng không vĩnh viễn cũng chỉ là một nòng nọc.
- Sau khi sinh ra, phải thông minh đáng yêu hơn so với những đứa trẻ khác.
- Sau khi lớn lên, lại phải đẹp trai, ưu tú hơn nhiều người.
- Sau khi trưởng thành, lại phải so sánh với chồng người ta xem ai kiếm tiền nhiều hơn, vợ mình xinh đẹp hấp dẫn hơn vợ người ta, con cái thông minh lanh lợi hơn con người ta bao nhiêu.
- Đến già, lại phải so đo xem sự hiếu thảo và tiền đồ con cháu ai hơn ai.
- Một đời người toàn đua tranh, để đến đời con cháu sẽ không thiếu thốn.
- Nếu con người không có cảm giác ưu việt thì không thể sống nổi, cho nên bản thân con người cũng thích so sánh hay hòa mình vào đám người kém hơn mình.
Lúc này Mộc Lan quay đầu nhìn về phía Thẩm Lãng.
Phu quân của nàng chính là như vậy, nhìn thấu tình đời, vừa thô tục vừa thanh cao.
Nàng không khỏi dịu dàng khuyên nhủ:
- Phu quân, mọi việc cũng không cần thấy quá rõ, ngây ngô một chút sẽ hạnh phúc hơn.
Thẩm Lãng xoay đầu lại bảo:
- Ta rất vui vẻ! Bởi vì ta chưa từng thua khi cạnh tranh với người khác, ta vĩnh viễn đều thắng mà, ha ha ha ha!
Mộc Lan quay đầu đi chỗ khác, dứt khoát không thèm để ý tới hắn.
Phía ngoài, Kim Hối không nhịn được bèn hỏi:
- Cô gia, luận võ công ngài cũng thắng sao?
- Thắng chứ, dĩ nhiên thắng rồi. – Thẩm Lãng nói:
- Nương tử của ta lợi hại như vậy, vợ chồng chúng ta là một, võ công của nương tử chính là võ công của ta.
Tức thì, Kim Hối đang điều khiển xe ngựa bên ngoài cảm thấy hắn khó thở đến mức không chịu nổi nữa rồi.
Bởi vì trong không khí đều giống như tràn ngập một mùi chua loét nồng nặc, chỉ cần hít một hơi đều có thể làm cháy phổi luôn.
Tuy nhiên, lúc này trong lòng Mộc Lan và Kim Hối tràn ngập tự tin.
Có cô gia như vậy, trận ác chiến tối nay, nói không chừng hắn thật sự sẽ hoàn toàn áp đảo.
Thẩm Lãng giờ phút này, toàn thân thực sự tràn đầy ý chí chiến đấu.
Thế nhưng hắn hoàn toàn không cảm thấy hồi hộp khi bước vào hang hổ, ngược lại hắn đầy mong đợi.
Có một loại cảm giác như cá mập bơi vào ao, sắp được tàn sát.
- Còn ba phút tiến vào chiến trường.
- Hai phút.
- Một phút!
Xe ngựa của Thẩm Lãng dừng lại.
Đến nhà cũ họ Trương tổ chức tiệc cưới.
Chiến trường đã đến!
...
Thẩm Lãng gần như là người đến trễ nhất.
Gần như thôi!
Bởi vì còn có hai người so với hắn càng thêm ra vẻ, muốn đến cuối cùng mới xuất hiện.
Nhưng bây giờ trong sân, khách khứa đã đông như trẩy hội.
Xung quanh tất cả người nhà quý tộc quyền quý của Quận Nộ Giang, Quận Dương Võ, gần như gom hết.
Thành chủ Liễu Vô Nham đều chỉ có thể chìm nghỉm giữa đám đông.
- Tiểu thư Kim Mộc Lan của Bá tước phủ Huyền Vũ, cô gia Thẩm Lãng đến!
Xe ngựa vừa mới đến cổng, lập tức có người hô to.
Thẩm Lãng trong nháy mắt cảnh giác cao độ.
Trong này có âm mưu.
Bởi vì người hô tên lại đọc thêm Thẩm Lãng vào, điều này cực kỳ không bình thường.
Dựa theo lẽ thường, Trương Tấn và Từ Thiên Thiên đều hết sức căm ghét Thẩm Lãng, nhất định sẽ ra sức chà đạp lên tôn nghiêm của hắn, cho nên lúc hô báo hoặc là chỉ hô danh của Kim Mộc Lan, coi như có thêm Thẩm Lãng, cũng nhất định sẽ nhấn mạnh ba chữ “người ở rể”.
Vậy mà bọn họ không làm như thế, như có như không nâng cao thân phận Thẩm Lãng, nhất định có âm mưu.
Không thể không nói, trái tim Thẩm Lãng rõ ràng là tinh tường, nhạy bén vậy.
Vừa nãy khi hô tên hắn và Kim Mộc Lan, trong sân tất cả những câu chuyện, những lời hàn huyên đều im bặt.
Ánh mắt mọi người, đều hướng về phía hai người Thẩm Lãng.
Dĩ nhiên không phải bởi vì hắn đẹp trai, mà là bởi vì hắn quá nổi danh.
Hơn nữa trong lòng đám khách mời dự tiệc đính hôn đều rõ ràng, đây là khúc dạo đầu của cuộc vây công Bá tước phủ Huyền Vũ.
Thẩm Lãng dắt tay Mộc Lan, bước xuống xe ngựa, hưởng thụ cảm giác thu hút mọi ánh nhìn.
Nhưng vào lúc này!
Đợt sóng đầu tiên của kẻ địch ập tới!
...
Một ả đàn bà hớt hải lao tới, chặn trước mặt Thẩm Lãng.
Ả đàn bà đó tuy đẹp nhưng đặc biệt thấp kém và lẳng lơ, thoạt nhìn đã thấy là loại rẻ tiền.
Từ cách trang điểm đến cử chỉ của ả đều khiến cho người ta rõ ràng phân biệt được thân phận.
Một ả gái lầu xanh đã ba mươi tuổi.
Hơn nữa còn là loại gái lầu xanh hạng bét, thấp kém vô cùng, giá tiền bao một đêm tối đa không vượt quá nửa lượng bạc.
- Chàng ơi, thiếp rốt cuộc tìm được chàng rồi. – Ả gái lầu xanh ngạc nhiên nhìn Thẩm Lãng, kêu toáng lên:
- Mấy ngày trước ở thành Lan Sơn, ngài cùng thiếp ân ái mặn nồng, quấn quýt không rời, thật là làm cho cả đời thiếp đều không thể quên được.
Thông tin trong câu nói ấy là Thẩm Lãng ở thành Lan Sơn đã suồng sã với gái lầu xanh, hơn nữa còn là thứ hàng thấp hèn kia.
Thẩm Lãng đứng tại chỗ, xem ả ta biểu diễn.
Ả gái lầu xanh nói:
- Thẩm lang, chàng còn nói thiếp ở trên giường mạnh hơn nương tử của chàng nhiều, nói nàng liền như con cá gỗ chết vậy không có phản ứng chút nào, thiếp lại làm cho chàng sống dở chết dở. Còn nói chàng và nương tử đồng sàng dị mộng, trong lòng nàng không chừng có tên đàn ông khác, cắm sừng chàng kìa.
Mắt Thẩm Lãng co rút lại, trong đôi mắt đẹp của Mộc Lan có chút lửa giận dữ.
Ả gái lầu xanh tiếp tục thêm thắt, tô vẽ vào câu chuyện:
- Thẩm lang à, chàng đã đồng ý với thiếp là sẽ mang thiếp về thành Huyền Vũ nuôi như ngoại thất, chàng còn tặng vật đính ước thân mật cho thiếp nữa nha.
Dứt lời, ả gái lầu xanh giơ lên khóa Trường Mệnh, phía trên khắc một chữ Lãng.
Không sai, đây thật đúng là khóa Trường Mệnh Thẩm Lãng đeo từ nhỏ, do chính cha hắn chế tạo.
Sau này, cái khóa Trường Mệnh ấy rơi vào tay nhà họ Từ.
- Thẩm lang, thiếp chờ nhiều ngày như vậy, sao chàng vẫn chưa sang đón thiếp vậy? – Ả gái lầu xanh cất giọng ai oán.
Thẩm Lãng cau mày.
- Thẩm lang, chàng thật đúng là một kẻ bạc tình mà. – Ả gái lầu xanh ra vẻ muốn khóc nói:
- Ngày đó chàng thật không nên cùng Kim Mộc Thông cùng giày vò thiếp, làm hại thiếp ba ngày không dậy nổi.
Như vậy thật sự quá kinh tởm rồi.
Tất cả mọi người ở đây dù cho đang diễn cũng phải diễn xuất ra cảm giác buồn nôn và ghê tởm.
- Thẩm lang tuy rằng chàng anh tuấn bất phàm, nổi tiếng như thế, nhưng mà... Chàng cũng phải trả tiền phí đêm hôm đó đi chứ, chơi gái cuối cùng phải trả tiền nhỉ. Đêm hôm đó chàng không chỉ ăn một tô mì của thiếp, còn giày vò thiếp bảy lần, ngày thứ hai, ngay cả cửa sau của thiếp mà chàng cũng chẳng buông tha, đây là phải thêm tiền đó nha.
Điều này càng thêm ghê tởm, cơ hồ khiến người ta buồn nôn.
Để cho người ta cảm thấy Thẩm Lãng hèn hạ đê tiện, đi tìm con đĩ tầm thường hạ đẳng không thể tả như thế, ngay cả khi ả quỳ lạy còn không buông tha, đơn giản là một tên cầm thú ghê tởm.
Càng hạ lưu hơn nữa là hắn chưa trả tiền.
Từ Quang Doãn cho Thẩm Lãng cái lễ gặp mặt này, coi như là món khai vị tối nay để vây công hắn sao?
Đặc biệt chà đạp xuống đất, hơn nữa quả nhiên chẳng có chút liêm sỉ nào.
Chiêu này không thể gây tổn thương cho người khác, nhưng lại có thể khiến người ta ghê tởm.
Giống như dẫm phải cứt chó, có rửa cũng không sạch.
Mà cơ hồ là khó giải quyết.
Mặc kệ Thẩm Lãng trả lời thế nào cũng đều sai hết, cũng đều rửa không sạch.
Trò này của Từ Quang Doãn cũng là gậy ông đập lưng ông.
Lúc trước Thẩm Lãng viết sách bôi nhọ danh tiếng Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên, cũng là cùng thủ đoạn như vậy.
Chẳng qua Thẩm Lãng tương đối cao nhã chút, dùng một tác phẩm kinh điển nổi tiếng với trình độ cao siêu, ngụy trang cái loại hành vi bôi nhọ này.
Mọi người không khỏi hăm hở, xem Thẩm Lãng sẽ đối phó thế nào với chiêu trò bẩn thỉu, kinh tởm này.
Thật sự gần như khó giải quyết kìa.
Thẩm Lãng hướng Kim Hối dặn dò vài câu.
- Dạ. – Kim Hối lập tức xoay người rời đi.
Ả gái lầu xanh thấy Thẩm Lãng quả nhiên không có cách nào, trong lòng tức khắc càng thêm đắc ý.
Số tiền này coi như kiếm được chắc cú rồi.
Thế là ả biểu hiện càng quá đáng hơn, trực tiếp liền muốn lao tới ôm lấy đùi Thẩm Lãng.
- Chàng ơi, khi nào chàng rước thiếp vào cửa vậy? Lúc nào thì chàng trả phí đêm đó đây?
Thẩm Lãng không có tức giận, ngược lại vẻ mặt ôn hoà, dùng giọng nói dịu dàng mà hỏi:
- Vị tỷ tỷ này, đêm hôm đó ta thiếu tỷ bao nhiêu tiền nhỉ?
Lời này vừa ra, tất cả mọi người kinh ngạc.
Thẩm Lãng ngươi đang diễn trò gì vậy?
Ngươi lại đi thừa nhận, tự dội thùng nước bẩn lên đầu mình sao?
Ả gái lầu xanh báo:
- Cả hai người bao gồm chàng và Kim Mộc Thông, chơi với thiếp 13 lần, cộng thêm chảy máu hậu môn, tổng cộng năm lượng bạc.
- Năm lượng bạc đúng không? – Thẩm Lãng lại càng ôn nhu mà bảo:
- Vậy ta cho ngươi mười lượng vàng, có được hay không?
Sau đó, hắn móc ra mười lượng vàng cho ả gái lầu xanh này.
Ả gái lầu xanh mừng rỡ, nhận lấy số tiền đó.
Trong lòng ả đầy coi thường, khinh bỉ Thẩm Lãng.
Tiểu bạch kiểm vô dụng, quả thật là thứ phế vật. Mày cho rằng đưa tiền này cho ta, ta sẽ đổi giọng trả lại trong sạch cho mày sao?
Nằm mơ đi!
Bởi vì nhà họ Từ còn cho ta nhiều tiền hơn.
Thẩm Lãng nói:
- Vị tỷ tỷ này, bình thường giá tiền tỷ tiếp khách một lần là bao nhiêu nhỉ?
Ả gái lầu xanh đáp:
- Nửa lượng bạc, nhưng mà chàng và Kim Mộc Thông là hai người, hơn nữa chơi đến thiếp bị thương chảy máu, vậy mới phải thêm tiền.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ta cho tỷ mười lượng vàng, tương đương hai trăm lượng bạc, trừ năm lượng bạc thiếu tỷ, còn dư lại 195, nói cách khác cũng đủ cho tỷ nhận 390 lần khách nhân đúng không?
Giọng của Thẩm Lãng dần dần lạnh lẽo, ánh mắt cũng tràn ngập ý cười tàn nhẫn.
- Kim Hối, dẫn tới đây! – Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng.
Tức thì, kỵ binh Bá tước phủ xách hai mươi mấy tên ăn mày cùng kẻ lang thang vào.
Mỗi lần tổ chức tiệc rượu, thứ không thiếu nhất xung quanh chính là ăn mày và kẻ lang thang, bởi vì sau đó sẽ có rất nhiều thức ăn thừa, để thể hiện tấm lòng thiện lương của chủ nhân, những thức ăn đó đều được bố thí ra ngoài.
Cho nên lát nữa Thẩm Lãng quyết định đóng gói, không phải tiếc đồ ăn, mà là sợ người khác ăn phải nước bọt của vợ yêu.
Những tên khất cái cùng kẻ lang thang kia toàn thân hôi thối, có ít nhất mấy tháng chưa tắm, còn có nhiều vết lở loét.
Bọn họ không dám nhìn Kim Mộc Lan đẹp như tiên nữ, thế nhưng ánh mắt nhìn ả gái lầu xanh rực lửa vậy.
Thẩm Lãng hướng hai mươi mấy tên ăn mày, lang thang đầu đường xó chợ bảo:
- Các vị huynh đệ, mọi người có thích cô gái này hay không?
Những tên ăn mày và kẻ lang thang đầu đường xó chợ đã xanh mắt vì thèm khát.
Bây giờ đừng nói với bọn hắn là đàn bà, dù cho nhìn thấy lợn nái cũng cảm thấy dùng được.
Huống hồ con đĩ trước mắt kia, quả thực liền là... thịt chân giò béo ngậy ngon lành vô cùng nha.
- Thích, thích!
- Kẻ hèn này nằm mơ cũng không dám mơ đến cô gái như vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Ngày hôm nay ta mời khách, mỗi người các ngươi có thể thỏa sức vui vẻ mười lần!
Tức thì, hai mươi mấy gã lang thang cùng ăn mày vọt tới phía ả gái lầu xanh này.
Nhấc bổng thân hình nở nang của ả ra ngoài.
Ả gái lầu xanh hồn xiêu phách lạc.
Cái này... cái này sẽ chết đó.
Hai mươi mấy kẻ lang thang và ăn mày thực sẽ hành hạ ả đến chết.
Nhất định sẽ chết, hơn nữa chết vô cùng thảm.
- Cứu mạng, cứu với... – Ả gái lầu xanh kêu thảm thiết chói tai.
Nhưng mà, võ sĩ Bá tước phủ Huyền Vũ xếp thành một bức tường người, ai cũng cứu không được ả gái lầu xanh.
Thẩm Lãng nói:
- Ta đã trả tiền, ngươi phải tiếp khách nhé, quá hợp tình hợp lý.
Ả gái lầu xanh sợ đến toàn thân run bần bật, gần như tè ra quần.
- Từ quản gia, cứu mạng, thiếp vì ngài làm việc mới đi nói xấu công tử Thẩm Lãng, cứu thiếp với...