91. Chương 91: Thẩm Lãng Đẹp Trai Hớp Hồn! Tuyên Bố Đanh Thép

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 91: Thẩm Lãng Đẹp Trai Hớp Hồn! Tuyên Bố Đanh Thép

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thầy đồ Lâm quả là một mưu sĩ.
Trong mắt ông, Thẩm Lãng nhanh trí, có thể đưa ra những mưu kế độc đáo.
Nhưng đó chưa phải điều quan trọng nhất. Với tư cách một trí giả, điều cốt yếu là phải nhìn thấu ván cờ, đoán được bước đi tiếp theo của đối thủ và tính toán nước cờ của mình sao cho hợp lý.
Chỉ như vậy mới có thể đứng vững ở thế bất bại.
Kiểu mưu sĩ này về cơ bản chỉ tồn tại trong sách vở, không ngờ giờ đây lại được tận mắt chứng kiến.
Dù chưa được kiểm chứng hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng đã đạt được một nửa.
Thật sự... quá đỗi lợi hại.
- Giữa chúng ta và Trương Xung, mấu chốt quyết định thắng bại nằm ở việc tranh giành đảo Kim Sơn.
- Mất đảo Kim Sơn, sẽ mất đảo Vọng Nhai, mất quân đội, và cuối cùng là mất đất phong.
- Giành lại đảo Kim Sơn, mọi thứ đều sẽ thắng lợi, còn có thể tăng cường quân bị, trở nên hùng mạnh hơn.
Một khi phủ Bá Tước Huyền Vũ hoàn toàn giành lại đảo Kim Sơn, hội Ẩn Nguyên cũng sẽ không dám công khai đòi món nợ này với phủ Bá Tước. Dù cho đầu óc bọn họ có bị úng nước mà cố đòi, phủ Bá Tước vẫn có thể dùng đảo Kim Sơn để thế nợ, vay tiền từ phía Thiên Đạo Hội.
Dù sao trên đời có đến ba tổ chức nắm giữ khối tài sản khổng lồ như vậy.
Thầy đồ Lâm nói:
- Thế nhưng trong ván cờ tranh giành đảo Kim Sơn này, chúng ta không chỉ đối mặt với phủ Bá Tước Tấn Hải, mà còn có Trương Xung, Chúc Nhung, thậm chí cả quốc quân phía sau cũng như ẩn như hiện.
Trong mắt mọi người, phủ Bá Tước Huyền Vũ muốn thắng ván này là quá khó khăn, gần như không thể thực hiện được.
Ngay từ khi Ngôn Vô Kỵ và Trương Xung đến thăm phủ Thái Thú, Thẩm Lãng đã nảy ra ý tưởng làm thế nào để phá vỡ cục diện tranh giành đảo Kim Sơn.
Thẩm Lãng nói:
- Tranh giành đảo Kim Sơn, chúng ta vẫn còn hai điểm chưa đột phá. Một khi đột phá được hai điểm này, chúng ta sẽ thắng.
Thầy đồ Lâm cúi mình nói:
- Tiếp theo đây, cô gia có bất kỳ sai bảo gì, Lâm mỗ đều xin tận tâm tận lực, phụ tá chủ nhân và cô gia để thắng được ván cờ định mệnh này.
Bá Tước đại nhân nhớ lại lúc Thẩm Lãng viết 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, còn kéo cả Kim Mộc Thông vào làm một trong các tác giả.
Khi đó ông còn hỏi Thẩm Lãng làm vậy để làm gì.
Thẩm Lãng đã nói là để tạo nền tảng cho việc tranh giành đảo Kim Sơn.
Bá Tước Huyền Vũ thở dài nói:
- Lãng nhi, con không nên đến nhà chúng ta, quá khuất tài rồi. Con đáng lẽ nên đi phụ tá quân vương.
Thẩm Lãng liếm môi nói:
- Mộc Lan chính là nữ vương của con, con ở trên giường dưới giường đều...
Nói đến đây, Thẩm Lãng vội vàng im bặt.
Phủi phui cái mồm, phủi phui.
Vừa mở xe đã phanh không kịp, người trước mắt này không phải bạn cùng phòng của mình, mà là nhạc phụ đại nhân đấy nhé.
Nhưng nhạc phụ đại nhân vẫn còn đang trong cơn sốc, nhất thời chưa kịp phản ứng.
...
Thẩm Lãng vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác:
- Nhạc phụ đại nhân, gia gia (ông nội) năm đó vì sao lại vay số tiền lớn như vậy?
Gia gia?
Bá Tước đại nhân phản ứng kịp, đây là đang nhắc đến cha của ông.
Bá Tước đại nhân thở dài nói:
- Phụ thân ta khi đó đã thuê một đội quân ba nghìn người, cùng một hạm đội, kết quả toàn quân bị hủy diệt...
Ối giời ơi!
Thẩm Lãng cũng giật mình kinh hãi.
Bá Tước đại nhân đời trước rốt cuộc là hạng người gì vậy?
Thuê ba nghìn lính đánh thuê, một hạm đội lớn, rốt cuộc ông ta làm gì chứ?
Đây hoàn toàn là gánh nặng mà một tiểu quốc mới có thể chịu nổi, một mình Bá Tước thật sự không thể gánh vác được hành động táo bạo đến vậy.
Ba nghìn lính đánh thuê, một hạm đội đều toàn quân bị hủy diệt.
Vậy… vậy phải bồi thường bao nhiêu tiền đây?
Thảo nào Bá tước Kim Trác tiết kiệm hai mươi năm trời vẫn không trả nổi món nợ này.
Thẩm Lãng vốn còn muốn hỏi phủ Bá Tước rốt cuộc thiếu bao nhiêu tiền, nhưng rồi lại thấy không cần thiết.
Bởi vì tiền vốn chỉ là một vật trao đổi ngang giá, chỉ là một con số mà thôi.
Dù có thiếu nhiều tiền đến mấy, cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến vinh hoa phú quý của Thẩm Lãng.
Chẳng phải từng thấy người thiếu nợ hàng trăm triệu vẫn ở biệt thự, lái xe Phantom, ngủ với ngôi sao đấy sao?
Chỉ cần thắng trong cuộc tranh giành đảo Kim Sơn sắp tới, thì món nợ này chẳng khác gì đống cặn bã.
- Nhạc phụ đại nhân, ngài có biết khi một người thiếu nợ rất nhiều thì điều cần làm nhất là gì không? - Thẩm Lãng bèn hỏi.
Bá Tước đại nhân nói:
- Cứ nói thẳng ra đi.
Thẩm Lãng nói:
- Cứ càng dùng tiền thoải mái hơn nữa, thời gian càng trôi qua, nghìn vạn lần đừng nghĩ đến việc trả nợ.
Bá Tước đại nhân buồn bã nói:
- Cái cách sống của nhà họ Thẩm, ta phàm phu tục tử học không nổi đâu,
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân cái gì cũng tốt, chỉ là tự trách mình quá nặng, đối với người khác lại quá khoan dung. Làm đàn ông... Nên đối xử tốt với bản thân một chút.
Bá Tước đại nhân thật sự chưa chuẩn bị tinh thần để cùng con rể nói về cảm ngộ nhân sinh.
Ông cảm thấy nếu cứ nói tiếp, không chừng sẽ chuyển sang chuyện nuôi gái bao, nạp tiểu thiếp các loại, đủ thứ linh tinh đều có thể từ miệng thằng con rể này mà ra.
Đến lúc này, ông tự hỏi, mình nên đánh chết nó không? Hay là thôi?
Thẩm Lãng cảm khái, nhạc phụ đại nhân này vẫn còn quá chính phái, những kinh nghiệm nhân sinh mình biết cũng chẳng truyền thụ được gì.
Bá Tước đại nhân nghiêm mặt nói:
- Lãng nhi, vậy nên tiệc đính hôn lần này, ta lo lắng con đến sẽ phải chịu bao vây tấn công. Con tuy rất lợi hại, thế nhưng... Có thể cũng rất khó địch nổi cả một phòng đầy người đấy.
Thẩm Lãng nói:
- Bọn họ sẽ đánh con sao?
Bá Tước đại nhân đổ mồ hôi lạnh nói:
- Chắc là sẽ không đâu.
- Vậy con an tâm rồi. - Thẩm Lãng nói.
Bá Tước đại nhân nói:
- Thế nhưng, bọn họ sẽ không từ thủ đoạn nào để công kích con, thậm chí không biết điểm dừng.
Thẩm Lãng nói:
- Thế nhưng, con cũng chẳng có điểm dừng mà.
- Nhạc phụ đại nhân, con xin lập một quân lệnh cho ngài. Chỉ cần đừng động thủ đánh nhau, mặc kệ có bao nhiêu kẻ địch, mặc kệ họ vận dụng thủ đoạn gì, ngày hôm nay nếu con thua một trận, con từ nay về sau sẽ đổi họ Kim, con chính là cháu ngài.
- Đồ hỗn hào, con cháu bất hiếu! - Bá Tước đại nhân tức điên lên:
- Lời này mà để cha mẹ con nghe được thì đau lòng biết bao?
Ôi!
Nhạc phụ đại nhân chẳng thú vị chút nào, chẳng biết đùa giỡn gì cả, thật không biết nhạc mẫu đại nhân làm sao mà chịu nổi.
Thẩm Lãng nghiêm mặt nói:
- Nếu con không thể đánh cho từng tên trong đám người dự tiệc tối nay phải lăn ra đất thì kẻ khác sẽ cho rằng nhà họ Kim chúng ta dễ bị ăn hiếp. Hơn nữa, không hiểu vì sao con lại trở nên vô cùng hưng phấn, ngay cả tay cũng bắt đầu ngọ nguậy rục rịch.
Là một cao thủ chuyên dằn mặt kẻ khác, Thẩm Lãng chưa bao giờ hỏi kẻ địch có bao nhiêu, đối thủ là ai?
Chỉ hỏi mặt của bọn họ ở đâu, để ta cứ thế tát từng cái một mà thôi.
Ha ha ha ha...
Khặc khặc khặc khặc...
Tiếp đó, Bá Tước đại nhân lại không nói không rằng nhìn thằng con rể này, nó giống như đang rơi vào trạng thái hưng phấn quái dị không thể tự kìm chế.
- Được rồi, nhạc phụ đại nhân, tiệc đính hôn của đôi cẩu nam nữ kia sắp bắt đầu rồi, con cũng muốn đi tắm rửa thay y phục, ăn diện cho thật đẹp một phen. - Thẩm Lãng nói.
Nghe những lời này, Bá Tước đại nhân không thể nào nhìn thẳng.
Ăn diện một phen?
Đàn ông còn muốn ăn diện sao?
Nếu những lời này mà từ miệng Kim Mộc Thông nói ra, đảm bảo hắn không sống nổi đến ngày hôm nay.
Thẩm Lãng đi đến ngoài cửa lại nói:
- Đúng rồi nhạc phụ, nhà chúng ta thiếu tiền của ai ấy nhỉ?
Bá Tước Huyền Vũ nói:
- Hội Ẩn Nguyên.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ngài chuẩn bị một chút đi, lát nữa người của hội Ẩn Nguyên sẽ đến chào hỏi ngài, có thể là trong vòng ba khắc đồng hồ. Mặc kệ người đó nói gì, ngài chỉ cần gật đầu nói phải nhưng trong lòng khinh bỉ hắn ta nói xạo là được.
Dứt lời, Thẩm Lãng rời đi.
Đi tắm thay y phục chỉnh tề, tối nay hắn nhất định phải trở thành người đàn ông đẹp trai nhất đám.
Không ai sánh bằng!
Bá Tước Huyền Vũ không khỏi thầm nhủ trong lòng:
- Con cho mình là thần sao? Chuyện này cũng có thể dự liệu được ư? Lại còn chính xác đến từng khắc đồng hồ?
Thẩm Lãng thật sự đã chuẩn bị một bộ áo gấm vóc cực kỳ lộng lẫy, lại còn thêm cả ngọc đai và kim quan.
Cả bộ đồ này tốn một trăm chín mươi lượng vàng.
Đổi sang nhân dân tệ sẽ là mấy chục vạn.
Đừng nhìn ta xuất thân nghèo hèn, chuyện tiêu xài tuyệt đối không đùa.
Hơn nữa, khi hắn đưa ra ý muốn may bộ quần áo này, bất kể là nhạc mẫu đại nhân hay Mộc Lan đều đồng ý, không hề có nửa điểm không hài lòng.
Chỉ duy có Kim Mộc Thông lẩm bẩm một câu.
- Con đã một năm rưỡi không may quần áo mới.
Nhạc mẫu đại nhân cau mày nói:
- Chẳng lẽ con không biết tình hình kinh tế của quý phủ chúng ta đang eo hẹp đến mức nào sao?
Kim Mộc Thông không nói gì, kinh tế eo hẹp thế mà mẹ còn lấy một trăm chín mươi lượng vàng may quần áo cho Thẩm Lãng sao?
Thế này cũng quá xa hoa lãng phí vô độ rồi.
Tổng số quần áo từ khi con sinh ra đến giờ cộng lại cũng không đến chín mươi lượng vàng.
Kết quả nhạc mẫu đại nhân nói một câu, khiến Kim Mộc Thông vừa chạy vừa rưng rưng nước mắt.
- Với cái bộ dạng này của con, mặc quần áo đẹp vào người có ích lợi gì không? Chỉ toàn là lãng phí thôi!
...
Bây giờ, Thẩm Lãng mặc áo gấm thêu chỉ vàng, đai lưng vàng nạm ngọc, ngọc quan bằng ngọc bích chạm vàng.
Dùng một câu để hình dung, đẹp trai đến mức chó cũng phải mù mắt.
Chính là kiểu đẹp trai đi đến đâu cũng tỏa sáng.
Mộc Lan thấy cũng hơi sững sờ, ánh mắt có chút mơ màng, nhịp tim cũng đập nhanh hơn một chút.
Còn tiểu Băng ngó Thẩm Lãng một hồi, bắt đầu vô cùng hối hận.
Đêm hôm đó tại sao mình lại từ chối chứ?
Nếu như mình không làm vậy, bây giờ bụng cũng đã lớn rồi.
Nhưng nếu mình có con, là trai hay gái sẽ tốt hơn?
Con của chúng ta nên đặt tên là gì?
Mộc Lan nói:
- Phu quân, chàng hôm nay muốn lấn át danh tiếng của nam chủ nhân sao?
- Không. - Thẩm Lãng nói tiếp:
- Hôm nay ta muốn đè bẹp danh tiếng của tất cả đàn ông, ta muốn trở thành nam thần mà Từ Thiên Thiên vĩnh viễn không thể chạm tới, ta muốn vẽ một dấu chấm than tàn nhẫn cho nghiệt duyên giữa ta với ả!
Lập tức, Mộc Lan không muốn nói chuyện tiếp nữa.
Hình tượng mỹ nam tử như băng như ngọc trước mắt này cũng hoàn toàn bị phá hủy.
Tiếp đó, Thẩm Lãng và Mộc Lan như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích, mặc quần áo lộng lẫy, lên xe ngựa sang trọng, thẳng tiến đến tiệc đính hôn của Trương Tấn và Từ Thiên Thiên.
...
Bá Tước Huyền Vũ vẫn còn có chút bất an.
Dù ông có lòng tin vào Thẩm Lãng, nhưng cuối cùng tình hình buổi tối lại quá mức hiểm ác và đáng sợ.
Như đã nói trước đó, tiệc đính hôn lần này gần như là tiếng kèn hiệu diễn tập cho cuộc tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng vừa bước vào, gần như mọi ánh mắt đều là địch.
Hắn cho dù có ba đầu sáu tay, e rằng cũng không ngăn được.
Nhưng ngay lúc này, bên ngoài vang lên tiếng của Kim Trung.
- Chủ nhân, khách quý từ phương Bắc đến thăm.
Bá Tước Huyền Vũ không khỏi kinh ngạc.
Trong phủ, khách quý từ phương Bắc đại diện cho một thân phận đặc biệt.
Hội Ẩn Nguyên!
Khi Thẩm Lãng sắp rời đi còn từng nhắc nhở Bá Tước đại nhân, nói rằng người của hội Ẩn Nguyên sẽ đến thăm hỏi.
Hơn nữa Thẩm Lãng còn nói là trong vòng ba khắc đồng hồ.
Thật không ngờ, quả nhiên ngay cả thời gian cũng đoán chuẩn xác.
Đứa nhỏ này thật sự nhạy bén đến mức này.
Nhưng Bá Tước đại nhân cũng nhanh chóng hiểu ra!
Thẩm Lãng không phải suy đoán lung tung, mà dựa vào thời gian giới hạn của buổi tiệc đính hôn của Từ Thiên Thiên và Trương Tấn.
Sứ giả của hội Ẩn Nguyên phải đến trước lúc này, nhưng sẽ không đến sớm hơn quá nhiều.
- Mời khách vào đây! - Bá Tước đại nhân nói.
Một lát sau, một người đàn ông mặc áo lụa không màu đi đến, khuôn mặt bình thường, vóc dáng bình thường.
- Mạc Hưu của hội Ẩn Nguyên, bái kiến Huyền Vũ Bá. – Người mới đến cung kính cúi chào.
Bá Tước đại nhân nói:
- Chào Mạc tiên sinh, lâu ngày không gặp, vài ngày trước ta đã gửi vàng đến, chắc cũng đã đến tay ngài rồi chứ?
Mạc Hưu của hội Ẩn Nguyên nói:
- Qua đường biển, hơn mười ngày trước đã nhận được và nhập kho rồi.
Bá Tước đại nhân nói:
- Vậy chuyến này Mạc tiên sinh đến đây, vì chuyện gì?
Mạc Hưu nói:
- Bá Tước đại nhân có lẽ đã biết, Thư Đình Ngọc của tệ hội sẽ đến thành Huyền Vũ này, tham gia tiệc đính hôn của Trương Tấn.
Nếu là quý tộc khác, chắc chắn sẽ giả vờ kinh ngạc thốt lên: có chuyện này sao.
Nhưng Bá Tước đại nhân không thích trò giả vờ giả vịt, nói thẳng:
- Quý hội đây là đang có ý định thay đổi lập trường sao?
- Tuyệt nhiên không có ý này. - Mạc Hưu nói:
- Toàn bộ vương triều Đại Viêm có mấy chục chư hầu, quý tộc lâu đời được phân phong hơn mấy trăm. Lợi ích qua lại của chúng ta đã ăn sâu vào lòng người, tuyệt đối không thay đổi lập trường.
Bá Tước Huyền Vũ nói:
- Vậy mà thái độ quý hội biểu hiện ra, lại khiến người ta vô cùng kinh ngạc.
Mạc Hưu cười khổ đáp:
- Nơi nào có người, nơi đó có đấu tranh, hội Ẩn Nguyên chúng ta cũng không ngoại lệ. Hôm nay, tân chính ít nhất cũng thể hiện ra khí thế bừng bừng, cho nên bên trong tệ hội cũng xảy ra dao động và bất đồng. Thế nhưng xin Huyền Vũ Bá hãy tin rằng sự ủng hộ của chúng ta dành cho ngài không hề dao động chút nào.
Bá Tước Huyền Vũ vốn còn muốn tiếp tục chất vấn.
Thế nhưng trong lòng ông lại nhớ tới lời Thẩm Lãng nói.
- Ngài chỉ cần gật đầu với bất kỳ câu gì ông ta nói, ngoài miệng cứ nói phải, trong lòng nghĩ ông ta dối trá là được.
Thế là, Bá Tước đại nhân mặc dù chẳng hiểu mấy, nhưng cũng nghe theo ý kiến từ con rể mà ứng phó với vị Mạc Hưu trước mắt này cho có lệ.
...
Trong căn nhà cũ của Trương Tấn.
Chỉ còn hai khắc đồng hồ nữa là tiệc đính hôn bắt đầu.
Từ Quang Doãn nói:
- Kế hoạch đối phó thằng súc sinh Thẩm Lãng đã chuẩn bị xong chưa?
- Lão gia, đã chuẩn bị xong rồi.
Khi Trương Tấn trở lại đã từng hỏi Trương Xung, tối nay có điểm dừng nào với Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan hay không?
Trương Xung liền hỏi lại một câu, lúc Thẩm Lãng đối phó con có điểm dừng không? Bé con càn quấy, làm quá mới là bình thường.
Tiếp đó, Trương Tấn liền hiểu ra.
- Liên hợp vùi dập Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan, nhất định phải khiến đôi nam nữ cùng phủ Bá Tước Huyền Vũ này mang tiếng xấu, thất bại thảm hại.
Hôm nay, nhà họ Từ nhất định phải rửa sạch nỗi nhục này.