94. Chương 94: Thẩm Lãng: Ông Hoàng Áp Chế, Tung Hoành Vô Địch

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 94: Thẩm Lãng: Ông Hoàng Áp Chế, Tung Hoành Vô Địch

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- A...
Từ quản gia bị đánh gãy xương đùi, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
- A...
Nhưng thật không ngờ, kẻ ra tay đánh người là Thẩm Lãng cũng kêu thảm thiết.
Mọi người không khỏi kinh ngạc.
Ngươi lại muốn giở trò gì đây?
Thẩm Lãng nhăn nhó vì đau đớn, vịn ngang hông kêu lên:
- Nương tử nhanh, mau tới đây.
- Ta dùng sức mạnh quá nên đau eo, đau quá là đau!
Thẩm Lãng không hề giả vờ, mà là thực sự bị trẹo hông, nước mắt đau đớn giàn giụa.
Ngay lập tức, tất cả mọi người có mặt đều không thể nhìn thẳng vào cảnh tượng đó.
Đặc biệt là Từ quản gia đang nằm dưới đất, trong lòng chỉ còn mấy chữ lớn:
Thẩm Lãng, đồ khốn kiếp, ngươi chết đi cho rồi!
Đùi của ta đã bị đánh gãy rồi đó!
Mộc Lan tiến lên, nhẹ nhàng xoa bóp eo cho Thẩm Lãng.
Nương tử quả nhiên lợi hại.
Rất nhanh, eo Thẩm Lãng liền hết đau.
- Nương tử, nàng lui ra xa một chút, cẩn thận kẻo máu bắn trúng người. - Giọng điệu của Thẩm Lãng toát ra vẻ tàn nhẫn như một sát thủ.
Mộc Lan lùi lại vài bước.
Nàng định chỉ cho vị phu quân tiểu bạch kiểm của mình cách dùng sức, để tránh việc lại bị đau hông.
Thế nhưng nàng nghĩ lại, tốt hơn hết là không phá hỏng vẻ ra oai của phu quân, nếu không hắn có thể khiến nàng bực bội suốt ba ngày.
Cùng lắm thì lát nữa lại xoa bóp cho hắn khỏe.
Tiếp đó, Thẩm Lãng lại giơ cây gậy gỗ lên, đập thật mạnh vào đôi chân của Từ quản gia.
- Bốp bốp...
Mỗi một gậy, đều dùng hết toàn bộ sức lực.
Mỗi lần như vậy, Từ quản gia đều gào lên thê lương thảm thiết.
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ mặt đất.
Chỉ chốc lát sau, Thẩm Lãng đã thở hồng hộc, đầu đầy mồ hôi.
Mẹ kiếp, ai mà làm cây gậy gỗ nặng đến vậy chứ.
Làm ta mệt chết đi được.
Còn Từ quản gia thì đã trực tiếp tè dầm ra quần.
Đừng thấy Thẩm Lãng không có sức lực gì, nhưng đánh người thì thật sự hung ác, hơn nữa lại cực kỳ chuẩn xác.
Hai xương đùi của Từ quản gia bị gãy thành bốn năm đoạn, về cơ bản ở thế giới này đã không còn ai có khả năng nối xương lại được nữa.
Sắc mặt Từ Quang Doãn đã trắng bệch, dường như muốn đông cứng thành băng, đây chính là tâm phúc ông ta đã sai khiến hơn mười mấy năm trời.
Thẩm Lãng thở hồng hộc ngồi xổm xuống, rồi hỏi:
- Nhị cẩu tử, đau lắm phải không?
Đương nhiên là đau, gần như đang ở địa ngục vậy, khiến người ta hối hận vì đã sống trên đời này.
Cổ họng Từ quản gia đã khản đặc, vì gào thét quá dữ dội nên đã rách họng mất rồi.
Mắt đều đỏ ngầu máu.
Thẩm Lãng dịu dàng nói:
- Nhị cẩu tử ngươi yên tâm đi, chẳng mấy chốc sẽ không còn đau nữa, hết đau ngay thôi mà.
Thẩm Lãng lại đứng dậy, vung cây gậy gỗ, chợt nện mạnh xuống xương sống phần thắt lưng của Từ quản gia.
- Răng rắc...
Chuyện kỳ diệu đã xảy ra.
Từ quản gia thực sự không còn đau nữa, hơn nữa từ phần eo trở xuống cũng chẳng còn cảm giác gì.
Bởi vì, xương sống của ông ta đã bị gãy.
- A... A... A... - Ông ta rất nhanh hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, lập tức phát ra tiếng gào thét thảm thiết chưa từng có.
Toàn bộ mọi người có mặt đều sắc mặt trắng bệch, khẽ run rẩy một trận.
Lòng dạ của tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng kia thật là độc ác quá đi mất.
- Được rồi, hình phạt đã kết thúc. - Thẩm Lãng nói:
- Từ gia chủ, mau chóng, mau chóng đưa Từ quản gia đi đi.
Mặt Thẩm tràn đầy vẻ đồng cảm:
- Nhất định phải tìm đại phu giỏi nhất để trị thương cho lão nhé, ta đánh lão ta hoàn toàn là vì tốt cho lão đó, biết sai liền sửa vẫn là người tốt đúng không? Ngươi nhất định phải tìm thầy thuốc chữa cho lão thật tốt nhé, bằng không lòng ta cũng có chút áy náy mất.
Toàn thân Từ Quang Doãn đều đang run rẩy, hai tay nắm chặt đến mức co rút.
Chữa cho tốt? Còn trị được thật tốt sao?
Người này đã phế rồi!
Trương Tấn cau mày, nói:
- Sứ giả, đưa Từ quản gia về nhà họ Từ đi, tìm một đại phu chữa trị cho hắn khỏe lại.
Sau một lát, mấy võ sĩ đến, xách Từ quản gia cùng ả điếm kéo đi.
Đôi nam nữ giờ đều như nhau, xương cốt hai chân đều bị gãy thành mấy đoạn.
- Sứ giả, dọn dẹp sạch sẽ khoảnh đất này. - Trương Tấn ra lệnh.
Lập tức có mấy người hầu đến, dùng mấy thùng nước rửa sạch toàn bộ vết máu cùng chất bẩn trên mặt đất.
Ván giao đấu đầu tiên kết thúc.
Thẩm Lãng hạ gục đối thủ, toàn thắng.
...
Lễ đính hôn ở nhà cũ họ Trương tiếp tục đón khách.
Tất cả lại trở nên rực rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhà cũ họ Trương vẫn xa hoa tráng lệ như cũ, mọi người cười nói vui vẻ, như thể tất cả những chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra.
Trương Tấn oai hùng bất phàm cùng Từ Thiên Thiên rạng rỡ đi ra.
Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Lan cuối cùng cũng đại diện cho Huyền Vũ Bá Tước phủ đến, chủ nhân đương nhiên muốn đích thân ra đón tiếp.
- Kim tiểu thư, Bá tước đại nhân có khỏe không? - Từ Thiên Thiên dịu dàng hỏi.
Lúc này, trên mặt nàng lại không có bất kỳ địch ý nào, thật sự rất kỳ lạ.
Thế nhưng nếu là trước kia, nàng ta không có tư cách nói câu này, có thể thấy được việc tìm một trượng phu lợi hại quan trọng biết bao nhiêu.
- Phụ thân rất mạnh khỏe, cảm ơn. - Mộc Lan đáp.
Lúc thăm hỏi, Trương Tấn cùng Từ Thiên Thiên dường như bỏ quên Thẩm Lãng vậy.
Cứ như thể coi hắn là một cục không khí đứng bên cạnh Mộc Lan.
Thẩm Lãng chẳng thấy vui tí nào, các ngươi đây là dùng mắt chó nhìn ta, coi thường ta hả?
Ngay lập tức, Thẩm Lãng chợt hỏi:
- Nương tử, nàng có mang tiền không?
Mộc Lan kinh ngạc, vị phu quân bảo bối này lại muốn giở trò gì đây?
Thế nhưng, Từ Thiên Thiên lại có một dự cảm vô cùng bất thường.
- Không có. - Mộc Lan đáp.
Thẩm Lãng từ trong ngực lấy ra một túi vàng, đặt vào tay Từ Thiên Thiên, cất giọng chân thành tha thiết và dịu dàng:
- Đàn ông tiền gì cũng có thể thiếu, duy chỉ có tiền chơi gái là tuyệt đối không thể nợ. Đây là phí qua đêm nàng đã ngủ cùng ta ba tháng, nàng cứ đếm xem!
Thấy rõ ràng chưa?
Đây mới thật sự là gậy ông đập lưng ông!
Ngay lập tức!
Tất cả mọi người sững sờ!
Chết tiệt, đây mới thật sự là đòn trả đũa đỉnh cao đây này!
Trước đó nhà họ Từ chơi chiêu hắt nước bẩn kia, chẳng phải ngươi đã tìm một ả điếm vu khống cho Thẩm Lãng ta là kẻ phong tình chơi gái không trả tiền sao?
Giờ thì ứng nghiệm rồi đó.
Chẳng qua ván vừa rồi đã kết thúc rồi, ả điếm nọ bị đánh cho tàn phế, Từ quản gia cũng tàn phế theo.
Ván kia Thẩm Lãng nhà ngươi đã thắng rồi mà? Thẩm Lãng ngươi nên hài lòng rồi chứ.
Thật không ngờ tên Thẩm Lãng cảm thấy mình bị hờ hững, nên sinh lòng bất mãn.
Thế là, hắn lại tiện tay tát thật mạnh vào mặt Từ Thiên Thiên.
Quan trọng là còn đánh hiển nhiên như thế, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Nhà họ Từ ngươi lúc trước chơi chiêu tạt nước bẩn thật là gượng gạo và không tự nhiên chút nào.
Thẩm Lãng ta đây, một đời chuyên gia chèn ép, việc làm mất mặt người khác đã thành nghệ thuật rồi đấy nhé!
Thẩm Lãng nói giọng chân thành:
- Vừa rồi ả điếm kia một lần là nửa lượng bạc, Từ Thiên Thiên ngươi đẹp như vậy, giá cả ít nhất phải nhân gấp mười lần chứ. Chúng ta nhất dạ phu thê bách nhật ân, trước sau gì cũng đã làm vợ chồng một trăm ngày, bình quân mỗi ngày hai lần, cộng lại là 200 lần, chính là một nghìn lượng bạc, tức năm mươi lượng vàng, nàng đếm xem có sai sót gì không?
- Đúng rồi, có đôi khi đụng tới cúc hoa nàng ra máu, vẫn là phải bù thêm tiền đúng không? Phải thêm bao nhiêu, ta viết một tờ giấy nợ được không?
Tên tiểu nhân này trả thù thật sự chưa xong nhỉ, đây cũng chẳng phải từ sáng sớm đến tối, mà là từng giây từng phút.
Toàn bộ mọi người tĩnh lặng, nhìn Thẩm Lãng đang điên cuồng làm mất mặt người khác.
Từ Thiên Thiên cảm giác mình thật giống như đi chân trần đứng trên đám than hồng đỏ rực, cả người gần như đều bị đốt cháy, muốn nhảy dựng lên.
Còn cả người Trương Tấn đều muốn bùng nổ cơn giận.
Nắm tay siết chặt, móng tay đâm vào lòng bàn tay chảy máu.
Gã... Gã thực sự sắp không kìm nổi nữa, muốn một quyền đấm chết Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng rất nhanh trốn ra sau lưng Mộc Lan.
Mặc dù hắn biết, Trương Tấn không có khả năng đánh hắn, nhưng cứ phòng ngừa cho chắc.
Hắc, võ công của nương tử ta, chính là võ công của ta.
Ngón tay ngọc ngà của Mộc Lan nhẹ nhàng buông xuống, đặt ở vị trí đai lưng, nơi đó có một thanh nhuyễn kiếm (kiếm dẻo uốn quanh đai lưng).
Nếu như Trương Tấn dám ra tay đánh Thẩm Lãng, nàng sẽ một kiếm chém tới.
Có điều...
Một giây sau, một kiếm này của nàng lại muốn chém sang phu quân mình.
Vì tên lưu manh ấy lại thừa cơ cọ mông của nàng, còn giả bộ vô tội không cẩn thận đụng phải.
Phu quân, ngươi đây là từ sáng đến tối đều giở trò lưu manh hả.
Hiện tại ban ngày thì giở trò lưu manh, buổi tối lúc ngủ mơ cũng giở trò lưu manh.
...
Trong chớp nhoáng giao đấu đó, cứ như điện quang lôi hỏa.
Khuôn mặt Từ Thiên Thiên trong nháy mắt đỏ bừng, ánh mắt tràn ngập lửa giận.
Trương Tấn toàn thân sát khí bùng phát, nắm tay chảy máu.
Thế nhưng...
Chỉ ba giây đồng hồ sau, hai người kia liền ép buộc bản thân bình tĩnh lại.
Bởi vì, hôm nay là tiệc rượu đính hôn của bọn họ.
Tên khốn kiếp Thẩm Lãng này có thể không chút kiêng kỵ xé rách mặt, nhưng bọn họ thì không thể.
- Hai vị mời vào. - Từ Thiên Thiên mời.
Nàng còn muốn ra vẻ không có chuyện gì xảy ra, thậm chí khoản tiền vàng Thẩm Lãng cho kia cũng không thể trả lại.
Ngươi muốn trả lại, ai biết cái miệng Thẩm Lãng còn sẽ nói ra những lời khó nghe đến cỡ nào nữa.
Nào là thổi tiêu đàn hát phải thêm tiền, nào là nóc nhà kho củi phải thêm tiền.
- Lát nữa sẽ tới mời rượu Kim tiểu thư. - Từ Thiên Thiên nói, sau đó rất nhanh nghênh đón một vị khách khác, nàng chẳng muốn đứng lâu một giây nào trước mặt Thẩm Lãng cả.
Thẩm Lãng dắt tay Mộc Lan, đi vào đại sảnh.
...
Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Lan đến, giống như một tín hiệu, báo hiệu cho những đại nhân vật kia rằng họ có thể xuất hiện.
Kẻ xuất hiện tiếp theo chính là đại nhân Ninh Bác Cừ của Chức Tạo Phủ quốc quân, đảm nhiệm vị trí cánh tay thứ ba của Chức Tạo Phủ.
Vị này chính là ân nhân của nhà họ Từ đó, chớ xem chức quan của ông ta mới ngũ phẩm, nhưng trong mắt nhà họ Từ lại như tổ tông vậy.
Việt quốc Quốc họ là Ninh, vậy vị Đại nhân Ninh Bác Cừ đó có quan hệ với quốc quân hay không đây?
Có một chút, đại khái hai trăm năm trước là cùng một dòng họ.
Vị đại nhân Ninh Bác Cừ vừa đến, mọi người có mặt đều đứng dậy nghênh đón.
Còn Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Lan, đều ngồi không nhúc nhích.
Hai người Từ Quang Doãn cùng Từ Thiên Thiên, một trái một phải cung kính đưa Đại nhân Ninh Bác Cừ đến vị trí tôn quý thứ tư.
Các ngươi hỏi vị trí của Thẩm Lãng cùng Mộc Lan xếp hàng thứ mấy?
Thứ chín!
Coi như là phía trước, nhưng tuyệt đối không hợp với địa vị của Huyền Vũ Bá Tước phủ.
Đây là đang ngang nhiên chèn ép chúng ta đây mà, Thẩm Lãng cảm thấy mình không thể nhịn được.
- Thế tử Tấn Hải Bá tước phủ tới, sứ giả Tổng đốc phủ tới.
Bên ngoài, giọng hô tên vang vọng, âm thanh trở nên càng trầm bổng hùng dũng, phảng phất phát ra vô tận kính ngưỡng từ trong lòng.
Ngay lập tức, ba người chủ nhân Trương Tấn, Từ Quang Doãn, Từ Thiên Thiên đều trực tiếp ra tới cổng, đón hai vị khách quý vào.
Sau khi hai vị khách quý kia đi vào, tất cả mọi người ở đây đều khom lưng cúi lạy.
Tổng đốc phủ lần này phái tới sứ giả không phải Ngôn Vô Kỵ, mà là một người trẻ tuổi.
Người này tên Chúc Vô Biên, cháu trai của Đại nhân Chúc Nhung, con của Bình Nam đại tướng quân, là một võ tướng trẻ, tiền đồ vô lượng.
Quả nhiên dáng dấp cao lớn hùng tráng, dáng đi oai vệ như rồng bay hổ nhảy.
Nhưng Thẩm Lãng chỉ liếc gã một cái, rồi liền nhìn chằm chằm một người khác.
Người này là kẻ thù không đội trời chung với Huyền Vũ Bá Tước phủ, thế tử Tấn Hải Bá tước phủ Đường Doãn.
Vừa thấy ánh mắt gã đầu tiên, Thẩm Lãng có một loại cảm giác bị kích động.
Muốn đánh chết Kim Mộc Thông.
Nhìn xem này, mọi người đều là thế tử Bá tước phủ, xem người ta lợi hại đến cỡ nào?
Kim Mộc Thông phế vật đến mức nào?
Đường Doãn đâu chỉ là lợi hại thôi đâu?
Sự ngạo khí của vị thế tử Tấn Hải Bá tước phủ quả thực muốn đâm xuyên qua vành nón.
Dáng dấp gã rất tuấn tú, nhưng điều càng làm người ta chú ý chính là sự vênh váo hung hăng của gã.
Để hình dung loại ngạo khí này thì sao đây?
Có một câu nói đặc biệt chính xác: Ngại quá, ta không phải nhằm vào ngươi. Ta nói là các vị đang ngồi đều là rác rưởi!
Mà vị thế tử Đường Doãn đó, trên mặt cùng trong ánh mắt, lúc nào cũng đều viết rõ câu nói đó.
Ta đây xem thường tất cả mọi người!
Nhưng không biết vì sao, Trương Tấn vốn rất kiêu ngạo, trước mặt Đường Doãn vênh váo hung hăng kia lại biểu hiện vô cùng nhún nhường.
Thân phận Chúc Vô Biên đủ oai phong rồi.
Bác của gã là Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam, cha của gã là Bình Nam đại tướng quân, thế nhưng gã lại hơi lùi lại phía sau Đường Doãn nửa bước.
Còn thành chủ Liễu Vô Nham xuất thân tiến sĩ, lại biểu lộ ánh mắt ngưỡng mộ về phía Đường Doãn.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Nương tử, ta đẹp trai, hay hắn đẹp trai hơn?
Mộc Lan đáp:
- Chàng đẹp trai.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy hắn dựa vào cái gì mà lợi hại đến thế này?
Mộc Lan nói:
- Hắn chẳng những là thế tử Tấn Hải Bá tước phủ, còn là tiến sĩ văn võ song toàn, năm nay thi hội đứng hạng ba, thi đình hạng tư.
Trời đất!
Vậy thật đúng là lợi hại ngất trời.
Khó trách hắn có thần sắc coi mấy vị đang ngồi đây đều là rác rưởi.
Còn cái tên ở rể nho nhỏ Thẩm Lãng này, trong mắt Đường Doãn, liền chỉ là một tên người qua đường Giáp cũng không xứng đáng.
Chuyện này khiến Thẩm Lãng vô cùng khó chịu.
Ngươi bày ra dáng vẻ bố đời như thế, khinh ta không tồn tại hả?!
Trong thành Huyền Vũ lại không có ai so với Thẩm Lãng ta đây ngầu hơn.