95. Chương 95: Kẻ quyền thế tiếp theo sẽ ngã ngựa! Đêm nay, ta sẽ tàn nhẫn!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 95: Kẻ quyền thế tiếp theo sẽ ngã ngựa! Đêm nay, ta sẽ tàn nhẫn!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Là một tiến sĩ tam giáp, Thành chủ Liễu Vô Nham đương nhiên không thể ngẩng cao đầu trước mặt Đường Doãn.
(*Tiến sĩ tam giáp, còn gọi là đồng tiến sĩ xuất thân. Trong kỳ thi Đình, dưới Tam khôi (Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa) là Đình Nguyên, rồi đến Hoàng Giáp và Tiến sĩ tam giáp.)
Điều này cũng giống như việc một sinh viên đại học sư phạm gặp gỡ sinh viên từ Đại học Thanh Hoa và Bắc Đại vậy. Chưa kịp mở lời thì đã lắp bắp, ríu cả lưỡi.
Một phần ba số người có mặt tại đây nhanh chóng tiến lên, khom lưng cúi chào Đường Doãn.
Hai phần ba số còn lại không phải là không muốn tiến lên, mà là không có tư cách, chỉ đành đứng nép vào một góc, nở nụ cười nịnh nọt.
- Niên huynh, xa cách kinh đô đã mấy tháng, tiểu đệ thật sự nhớ huynh vô cùng. - Một thanh niên tài tuấn vận áo vải tiến lên, cúi lạy Đường Doãn.
Lúc này, Đường Doãn mới chắp tay đáp lời:
- Chào Lý huynh!
Một nhân vật lớn khác cũng xuất hiện: vị tiến sĩ nhị giáp khóa Kim, vừa nhậm chức Ngân y Tuần sát sứ.
Ngân y sứ giả cũng là một loại Ngự Sử, nhưng là cơ quan Tuần sát chỉ thuộc về Quốc quân. Sau này, khi tân chính thay đổi chế độ xã hội, tổ chức này được sáp nhập vào Ngự Sử Đài, rất nhiều quan viên trẻ tuổi cũng được bổ nhiệm vào cơ quan uy danh hiển hách này.
Thẩm Lãng biết người này.
Đây là một học bá (*người chăm chỉ học tập, đạt điểm cao, đứng đầu) thực thụ ở thành Huyền Vũ. Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Lãng đã nghe tên gã đến nỗi tai muốn đóng kén.
Lý Văn Chính!
Niềm tự hào của cả thành Huyền Vũ, đồng thời cũng là kẻ thù chung của những người đọc sách trẻ tuổi trong thành.
Nguyên nhân là mỗi khi thầy đồ chuẩn bị phạt học trò, ông ta thường nói: “Xem Lý Văn Chính người ta thế nào? Các ngươi đúng là gỗ mục không thể điêu khắc được!”
Sau đó, bốp bốp bốp! Thước liền giáng xuống.
Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Lãng đã bị thầy đồ phạt hơn 800 lần, và 90% số lần đó, trước khi bị đánh, hắn đều nghe thấy ba chữ Lý Văn Chính.
Vì vậy, trong ký ức của hắn, Lý Văn Chính chính là tín hiệu báo trước những trận đòn.
Mặc dù Thẩm Lãng là linh hồn chuyển kiếp từ Trái Đất tới, nhưng vừa thấy người này, cơ thể hắn theo bản năng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lý Văn Chính năm nay hai mươi tám tuổi, vừa đỗ tiến sĩ nhị giáp, cùng khoa với Đường Doãn.
Đừng vội cho rằng hai mươi tám tuổi đã là lớn tuổi.
Hai mươi tám tuổi đỗ Tiến sĩ đã là rất giỏi rồi.
Xét về danh tiếng ở thành Huyền Vũ, Lý Văn Chính và Thẩm Lãng đều thuộc cùng cấp bậc.
Chỉ có điều, danh tiếng của Thẩm Lãng phần lớn đại diện cho mặt trái.
Hắn là kẻ ngu ngốc đần độn, vua ăn bám, đổ thần, và hôm nay lại có thêm danh hiệu đại lão (*nhân vật quan trọng) viết truyện phòng the.
Trong khi đó, Lý Văn Chính chỉ có một biệt hiệu duy nhất.
Niềm tự hào của thành Huyền Vũ!
Thật là một hình tượng chính nghĩa vĩ đại biết bao?
Gã và Thẩm Lãng đều xuất thân từ tầng lớp bình dân.
Thẩm Lãng thì thích hư vinh, suốt ngày ăn rồi nằm, sống dựa dẫm.
Còn Lý Văn Chính thì chăm chỉ hiếu học, tự mình cố gắng vươn lên, cuối cùng thi đỗ tiến sĩ nhị giáp, quả là một tấm gương mẫu mực cho đời.
Ngày đó, khi Bá tước Huyền Vũ kén rể, căn bản sẽ không nghĩ đến Lý Văn Chính.
Bởi vì danh tiếng của gã quá lớn, một tiến sĩ nhị giáp, Bá tước Kim Trác không dám nảy sinh ý nghĩ đó.
Sau khi thi Đình xong, Lý Văn Chính áo gấm về làng, muôn người đều đổ xô ra đường đón, người đông nghìn nghịt.
Hôm nay, gã đảm nhiệm Ngân y Tuần sát sứ, phụ trách dò xét các quận trong thiên hạ. Tuy chức quan không cao, nhưng quyền lực lại kinh người, ngay cả Thái Thú cũng phải kính nể ba phần.
Hôm nay là tiệc đính hôn của Trương Tấn và Từ Thiên Thiên, vị tiến sĩ nhị giáp đó được an vị ở vị trí tôn quý thứ tư.
Vị trí này cao hơn Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan tới năm bậc.
...
- Nhị công tử phủ Hầu tước Trấn Bắc, Nam Cung Bình, đã đến!
Chất giọng thật dõng dạc, đầy phấn chấn lòng người.
Nhân vật siêu cấp cuối cùng cũng đã xuất hiện!
Thế tử phủ Bá tước Tấn Hải Đường Doãn, con trai Bình Nam đại tướng quân Chúc Vô Biên, con trai Thái thú Trương Xung Trương Tấn, nhị giáp tiến sĩ Lý Văn Chính, và Thành chủ Huyền Vũ Liễu Vô Nham.
Năm người này liền bước ra khỏi hàng ghế.
Bởi vì, chỉ có năm người này mới có tư cách đi nghênh đón vị công tử phủ Hầu tước Trấn Bắc.
Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên, với tư cách chủ nhà, cũng không có tư cách đi đón.
Lúc này, ánh mắt Đường Doãn hướng về phía Kim Mộc Lan.
Bởi vì Mộc Lan là con gái phủ Bá tước Huyền Vũ, thân phận tôn quý.
Mộc Lan nhìn về phía Thẩm Lãng.
- Ta không đi. - Thẩm Lãng nói.
Mộc Lan nói:
- Vậy thiếp sẽ ra ngoài đón.
Mộc Lan cũng dụng tâm lương khổ (*phải dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính toán cẩn thận). Phủ Hầu tước Trấn Bắc là thế lực đứng đầu quân đội, cũng miễn cưỡng được coi là quý tộc lâu đời. Mặc dù hiện tại họ có xu hướng nghiêng về phái tân chính, nhưng với tư cách đại diện cho dòng quý tộc lâu đời, Mộc Lan vẫn hy vọng có thể cứu vãn được một chút.
Sáu người có thân phận tôn quý nhất đi trước nghênh đón. Một lát sau, công tử Trấn Bắc Hầu Nam Cung Bình tiến vào bên trong đại sảnh.
Toàn tràng tĩnh lặng!
Thẩm Lãng liếc nhìn gã.
Dáng dấp tạm được, nhưng không đẹp trai bằng Đường Doãn, cũng không tỏ vẻ hung hăng vênh váo. Ngược lại, vẻ mặt tươi cười khiến người ta cảm thấy như tắm mình trong gió xuân.
Bên cạnh gã còn có một người. Nếu không đoán sai, đó hẳn là Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên.
Cái tên nghe như một mỹ nam tử, nhưng trên thực tế lại là một kẻ béo.
Gương mặt béo phệ của y trắng hơn cả màn thầu, thậm chí còn bóng loáng như thể sắp chảy mỡ.
Xin chú ý, bàn tử (người mập) cùng phì trạch (fat otaku/tên béo ở lì trong nhà) không cùng nghĩa như nhau.
Có một loại người béo mập đặc biệt nham hiểm, chính là Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên đang đứng trước mắt này.
Còn có một loại mập mạp dễ gần như... Kim Mộc Thông.
Thư Đình Ngọc của hội Ẩn Nguyên thực ra không cười, nhưng trên mặt y dường như lúc nào cũng có nụ cười.
Tất cả các đại nhân vật đều đã đến đông đủ!
Trương Xung không xuất hiện, những nhân vật quan trọng, lão làng đã có tuổi cũng không đến. Họ chỉ có mặt ở hôn lễ, còn nhiệm vụ "vinh quang" cơ bản đều đổ dồn cho đám trẻ tuổi đến dự tiệc đính hôn.
...
Tiệc đính hôn sắp bắt đầu.
Màn diễn tập vây công phủ Bá tước Huyền Vũ từ bốn phương tám hướng cũng sắp sửa chính thức bắt đầu!
Đối phương là một đám người có địa vị ngày càng cao.
Trong khi đó, bên ứng chiến chỉ có một mình Thẩm Lãng!
Mộc Lan hạ giọng hỏi:
- Phu quân, thế nào rồi?
Thẩm Lãng đáp:
- Có một câu, không biết có nên nói ra không.
Mộc Lan bảo:
- Thiếp muốn nghe.
Thẩm Lãng đáp:
- Mọi người tại đây đều là rác rưởi, hoàn toàn vô dụng mà thôi!
- Nương tử, nàng có biết một ván cờ chán ngấy nhất là gì không? - Thẩm Lãng nói.
Nàng mỹ nhân phụ nói:
- Là cái gì?
Thẩm Lãng cảm thán:
- Khi chưa bắt đầu ván cờ, đã biết trước bước đi đầu tiên của kẻ địch sẽ thế nào, bước thứ hai ra sao, và bước thứ ba phải làm gì. Đương nhiên, đây cũng chính là điểm thú vị nhất.
- Bước đi đầu tiên của nhà họ Từ, cái mánh khóe đó chẳng qua là món khai vị, dùng để làm người ta buồn nôn. Dù chỉ là bài quyền con rùa, nhưng lại hoàn toàn không ngờ trước được.
- Nhưng bước thứ hai, bước thứ ba của kẻ thù thì đặc biệt dễ dàng lần ra dấu vết.
Mộc Lan bảo:
- Thiếp không tin.
Thẩm Lãng dùng ngón tay chấm rượu, viết tên một người lên mặt bàn.
Vương Liên!
Thấy Thẩm Lãng ra vẻ như lên đồng, Mộc Lan hỏi:
- Chàng cảm thấy người thứ hai xuất hiện công kích chúng ta lại là biểu ca Vương Liên sao?
Thẩm Lãng gật đầu:
- Chín phần!
Mộc Lan nghi hoặc. Nàng biết phu quân vô cùng nhạy bén, nhưng loại chuyện này có xác suất ngẫu nhiên quá lớn, căn bản không thể nào suy đoán được, vậy mà Thẩm Lãng lại tỏ ra chắc chắn như vậy.
Trương Tấn giơ ly rượu lên, chuẩn bị hạ lệnh khai tiệc.
Nhưng ngay lúc này!
Một bóng người xông vào.
Chủ bộ thành Huyền Vũ, biểu ca họ xa của Mộc Lan, cử nhân Vương Liên.
Gã dường như đã uống chút rượu, cứ thế xông thẳng vào đại sảnh.
Trương Tấn nói:
- Vương Liên huynh, huynh đến chậm rồi, vậy tự phạt ba chén rượu đi.
Hai người đó vốn có xích mích, vậy mà lúc này lại tỏ ra đặc biệt thân thiết. Quả nhiên, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.
Vương Liên ngoảnh mặt làm ngơ, trực tiếp xông đến trước mặt Kim Mộc Lan, ánh mắt tràn đầy đam mê và cuồng nhiệt.
- Mộc Lan, vì sao? Rốt cuộc là vì sao?
- Nàng tại sao lại gả cho tên súc sinh này? Chẳng lẽ nàng đã quên lời thề non hẹn biển của chúng ta sao?
- Vào đêm Trung thu năm ấy, dưới tàng cây hoa quế, chúng ta đã thề non hẹn biển bên nhau trọn đời dưới ánh trăng sáng soi, chẳng lẽ nàng đã quên sao?
- Ngày đó trước hoa dưới trăng, chúng ta đã kết tóc se tơ, ân ái triền miên, kề sát cổ bên nhau mà ngủ, ước hẹn đời đời kiếp kiếp làm phu thê, những điều này nàng đều đã quên sao?
- Nàng vì sao phụ ta? Vì sao phải gả cho tên súc sinh này?
- Vì nàng, ta chưa từng tham gia thi hội, ta đến thành Huyền Vũ làm một chủ bộ, ta đã bỏ qua một tương lai tươi sáng, tất cả cũng là vì nàng.
- Kim Mộc Lan, đồ con gái phụ bạc, vì sao nàng lại đối xử với ta như vậy? Đêm hôm đó ân ái triền miên, đối với nàng mà nói, chẳng lẽ chỉ là một giấc mộng sao?
Giọng Vương Liên lạc hẳn đi, giống như tiếng chim quyên khấp huyết kiệt sức.
Nghe những lời đó, Mộc Lan tức khắc kinh ngạc sững sờ.
Nàng thật không ngờ, lại có người vô sỉ đến mức này.
Vương Liên lưu luyến si mê nàng, điều đó Mộc Lan đương nhiên biết rõ, nên nàng luôn giữ khoảng cách rõ ràng.
Cái gì mà trước hoa dưới trăng, cái gì mà ân ái triền miên?
Nàng hầu như còn chưa từng nói chuyện với Vương Liên.
Nhưng qua lời Vương Liên, cứ như thể Mộc Lan đã từng có quan hệ thân mật với gã.
Trong lời gã, không chỉ là tư định trọn đời hay ước định, mà còn ngụ ý muốn nói cho tất cả mọi người biết rằng gã đã từng... "ngủ" cùng nàng.
Lại là một xô nước bẩn.
Hơn nữa, đây còn là thứ nước bẩn gần như không thể gột rửa sạch.
Mộc Lan thực sự nổi giận, chợt muốn đứng lên phản bác.
Thế nhưng Thẩm Lãng cầm tay nàng.
- Nương tử, trong nửa canh giờ, ta sẽ trả lại trong sạch cho nàng, hơn nữa hắn... sẽ phải chết! - Thẩm Lãng hờ hững nói.
Lúc này, mọi người đang ầm ỉ bàn luận.
- Thật không ngờ, nhìn Kim Mộc Lan băng thanh ngọc khiết như vậy, lại từng có quan hệ thân mật với Vương Liên kìa.
- Đúng là chuyện quái quỷ gì cũng có thể xảy ra. Bề ngoài càng là trinh tiết liệt nữ, ở nơi riêng tư lại càng phóng đãng.
- Thẩm Lãng thật đáng thương biết bao, xanh cả mái đầu, rõ ràng đã bị đội nón xanh rồi (*).
(*) Thành ngữ đồng nghĩa với bị cắm sừng. Ngày xưa có người vợ một thương gia gian díu với anh bán vải. Để làm tín hiệu với tình nhân ngày nào chồng đi buôn xa, người vợ lấy vải xanh nõn chuối may một cái nón cho chồng đội. Sau đó thì cùng nhân tình hú hí.
- Vốn dĩ chẳng có gì kỳ quái. Thẩm Lãng chỉ là một kẻ nhà nông thấp hèn, căn bản ngay cả giường của Kim Mộc Lan cũng chẳng thể bước lên. Hôn nhân của bọn họ hoàn toàn là giả dối. Sau khi thành thân, Kim Mộc Lan có tìm bất kỳ người đàn ông nào, Thẩm Lãng cũng chẳng có quyền can thiệp.
Thẩm Lãng lấy ra một quyển sổ, liếc nhìn những gương mặt của các cô gái đang nói xấu, rồi chậm rãi viết tên của các nàng vào.
Hắn không quen nên phải hỏi Mộc Lan.
Mộc Lan nói:
- Phu quân, chàng viết tên bọn họ làm gì vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Khiến mấy ả này sống không bằng chết, hối hận vì đã tồn tại trên thế gian này.
Lúc này, Vương Liên vẫn nhìn Kim Mộc Lan đắm đuối, ánh mắt si tình triền miên, biểu cảm mơ màng, cứ như thể đang chìm đắm trong cái hư ảo giả dối của đêm Trung thu năm ngoái.
Trương Tấn đi tới kéo Vương Liên lại, khuyên gã trở về chỗ của mình.
- Vương Liên huynh, tiệc còn chưa bắt đầu, sao huynh lại uống say đến thế?
Sau đó, Trương Tấn đắc ý liếc nhìn Thẩm Lãng một cái.
Thẩm Lãng nhà ngươi không biết xấu hổ, ngươi không sợ bị hắt nước bẩn, nhưng vợ ngươi Kim Mộc Lan luôn coi trọng thanh danh. Chúng ta lấy cả thùng nước bẩn hắt lên người nàng, ngươi có thể làm gì được?
Dù có nhảy vào Nộ Giang cũng không thể gột sạch.
Thẩm Lãng tiếp tục dùng ngón tay chấm rượu, gạch một dấu chéo lên tên Vương Liên.
Bởi vì trong mắt hắn, Vương Liên đã là một người chết.
Tiếp đó, hắn lại viết một cái tên khác.
Lý Văn Chính!
Mộc Lan hạ giọng nói:
- Phu quân, đòn thứ ba của kẻ địch, chính là do người này ra tay sao?
Người này chính là Ngân y Tuần sát sứ, phụng chỉ dò xét các quận trong thiên hạ. Chức quan không cao, nhưng không ai dám trêu chọc.
Thậm chí Thái Thú một quận cũng phải kính sợ gã ba phần, đặc biệt lợi hại.
- Đúng thế. - Thẩm Lãng nói:
- Hơn nữa, chính hắn sẽ ra đòn trí mạng cuối cùng, đẩy ta vào chỗ chết!
Rồi Thẩm Lãng lại gạch tên Lý Văn Chính.
Bởi vì trong mắt hắn, niềm tự hào của thành Huyền Vũ này cũng chẳng còn cách cái chết bao xa.
Đêm nay, nhất định sẽ vô cùng tàn khốc.