98. Chương 98: Thẩm Ma Vương áp đảo quần hùng! Đòn sát thủ cuối cùng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 98: Thẩm Ma Vương áp đảo quần hùng! Đòn sát thủ cuối cùng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe những lời đó, sắc mặt mọi người có mặt tại đây đều trở nên vô cùng đặc sắc.
Thật không ngờ, Liễu thành chủ ngài trông phong độ như vậy, mà cũng không chống đỡ nổi ba giây đồng hồ.
Thành chủ Liễu Vô Nham tức giận đến toàn thân run rẩy, đây chính là khoảnh khắc ông ta cảm thấy mất mặt nhất trong đời.
Đàn ông không sợ ánh mắt thù hằn, thậm chí là khinh bỉ của người khác.
Điều họ sợ nhất chính là ánh mắt thông cảm.
Kiểu như: Ngươi là đàn ông mà chỉ được ba giây thôi sao? Ngươi bị cắm sừng thật đáng thương!
Ngay lập tức, Thành chủ Liễu Vô Nham lớn tiếng quát:
- Vương Liên, ngươi đã say rượu rồi! Đừng có ăn nói bậy bạ, hồ đồ!
- Người đâu, tống Vương Liên ra ngoài cho ta! - Liễu Vô Nham ra lệnh.
Sau đó, hai võ sĩ phủ thành chủ xông vào định lôi Vương Liên đi. Thế nhưng, Kim Hối ra lệnh cho hơn chục võ sĩ phủ Bá Tước tiến lên, trực tiếp ngăn cản họ.
- Tránh ra! - Võ sĩ phủ Thành chủ quát.
- Khoan đã, mọi người còn chưa nghe đã mà. - Đám người Kim Hối lập tức rút kiếm.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Thẩm Lãng tiếp tục tra hỏi:
- Vương Liên, ngươi làm giả bài thi đó bằng cách nào? Rõ ràng đó là bài thi của quận tám năm trước, tại sao lại xuất hiện thơ của ta?
- Ha ha ha... - Vương Liên phá lên cười, nói toạc ra:
- Ta tìm một bài văn cũ, sau đó tìm mười sáu chữ trong bài thơ. Rồi tìm đến bậc thầy làm giả giỏi nhất, bóc những chữ đó ra, dán lên bài thi, sau đó phủ một lớp giấy rất mỏng lên trên. Các ngươi biết không, lớp giấy mỏng nhất đó cũng được lột ra từ một bức họa tám năm trước. Làm giả xong, hơ trên ngọn lửa cách khoảng hai thước trong vài canh giờ, mọi thứ đều hoàn tất.
- Các ngươi biết không? Lúc đó ta kinh ngạc sững sờ, không ngờ có thể làm giả giống y như thật đến mức này.
- Thẩm Lãng, ngươi đã bị ta gài bẫy đến chết rồi, ha ha ha!
Thẩm Lãng hỏi:
- Tại sao ngươi lại làm như vậy?
Vương Liên đáp:
- Ta vốn muốn ở rể phủ Bá tước Huyền Vũ, liên thủ với Hứa Văn Chiêu để nắm giữ toàn bộ tài sản của phủ Bá Tước. Chờ Huyền Vũ Bá chết rồi, chúng ta sẽ lập tức phế bỏ tên phế vật Kim Mộc Thông kia, như vậy sau này con trai của ta chính là Bá Tước Huyền Vũ mới.
- Nào ngờ lại bị thằng chó Thẩm Lãng nhà ngươi giành trước một bước, còn hại chết Hứa Văn Chiêu. Ta đương nhiên phải báo thù. Hơn nữa, bọn họ đã đồng ý với ta rằng, chỉ cần ta vu oan ngươi, họ sẽ tiếp nhận ta vào phái tân chính. Thậm chí trong kỳ thi hội sắp tới, phái tân chính cũng sẵn lòng giúp đỡ ta.
Vương Liên dường như vẫn chưa thỏa mãn với những lời mình nói. Hắn chợt xé rẹt tờ bài thi, làm lộ ra lớp giấy mỏng bên ngoài, sau đó dùng tay vỗ vào bài thi.
Quả nhiên, mười sáu chữ "Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo. Lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt" rơi xuống.
- Các ngươi xem này, rơi xuống này...
- Thẩm Lãng, Trương Tấn đã chuẩn bị đòn sát chiêu chí mạng để đối phó ngươi rồi, ngươi sắp tiêu đời rồi!
- Mộc Lan, nàng gả cho ta đi, gả cho ta nhé...
Vương Liên vui mừng quá đỗi!
Mọi người có mặt tại đây hoàn toàn không thể nhìn thẳng.
Cảnh tượng này, rõ ràng có thể so sánh với hiện trường tai nạn giao thông.
Thẩm Lãng thì vẫn bình thản.
Trong khi đó, Vương Liên hoàn toàn đang phê thuốc, cảm thấy đặc biệt trống rỗng. Sau đó, hắn cởi truồng chạy như điên trong đại sảnh.
Một chú chim nho nhỏ khi lắc lư trong gió, trông càng bé bỏng hơn.
Khiến đám phụ nữ ở đây liên tục giả vờ thét chói tai. Bởi vì đây là Vương Liên cởi truồng chạy rông, nếu là Thẩm Lãng, những cô gái này có lẽ đã không nhịn được mà vừa thét lên, vừa kẹp chân, vừa liếm đầu lưỡi rồi.
Trương Tấn vốn định phái người ngăn cản, nhưng thoáng phân vân rồi lại mặc cho Vương Liên tự do "thả chim tung cánh". Bởi vì Vương Liên càng điên cuồng, những lời hắn vừa nói lại càng khó tin.
Một người điên hoàn toàn say xỉn, miệng đầy mê sảng, thì không một dấu chấm câu nào có thể tin được.
Đương nhiên...
Chuyện hắn bôi nhọ Thẩm Lãng thì đã thành ván đã đóng thuyền, bởi vì chính hắn đã gỡ xuống mười sáu chữ đó.
Nhưng những lời hắn nói nhảm về việc Liễu Vô Nham sai hắn nói xấu Thẩm Lãng, hay phái tân chính định ưu ái hắn trong kỳ thi hội sắp tới, thì tất cả đều có thể coi là nói vớ vẩn.
Lúc này, Trương Tấn và Từ Thiên Thiên lại một lần nữa dâng lên sự không cam lòng vô hạn.
Thẩm Lãng rốt cuộc đã làm gì vậy?
Hắn là quỷ sao? Lại có thể khiến Vương Liên phát điên, như thể lập tức mất đi thần trí, nói ra toàn bộ những lời thật trong lòng. Bản lĩnh này thật sự khiến người ta vô cùng sợ hãi.
Lúc này, Trương Tấn lập tức nghi ngờ Thẩm Lãng đã hạ độc vào rượu của Vương Liên. Nhưng cho dù là vậy, cũng đã không thể xoay chuyển được cục diện nữa.
Trương Tấn đau khổ nhắm mắt lại, buộc mình phải tỉnh táo trong thời gian ngắn nhất. Chiêu bôi nhọ đó, ban đầu cũng chỉ là để làm bại hoại thanh danh Thẩm Lãng, vốn dĩ để kéo quyển《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》xuống khỏi bàn thờ, nhằm chuyển sự chú ý của mọi người sang chuyện Thẩm Lãng đạo văn sao chép.
Hôm nay không có hiệu quả, đương nhiên khiến người ta tức giận và không cam lòng. Nhưng nó lại không thể ảnh hưởng lớn đến ván cờ. Đừng quên rằng đòn sát chiêu thực sự vẫn còn ở phía sau, đó mới là đòn chí mạng dành cho Thẩm Lãng và phủ Bá tước Huyền Vũ.
Phụ thân từng nhiều lần khuyên bảo hắn, không nên ham chiến, khi phát hiện một bước cờ nào đó thất bại, hãy lập tức từ bỏ và tiến vào ván kế tiếp.
...
- Thẩm Lãng cô gia, ngươi còn muốn hỏi Vương Liên gì nữa không? - Trương Tấn hỏi.
Thẩm Lãng lắc đầu:
- Không có.
Trương Tấn đau đớn vô cùng, thốt lên:
- Thật không ngờ, Vương Liên lại điên rồ đến vậy, vì trả thù ngươi mà chẳng từ bất cứ thủ đoạn nào, cố gắng gán tội danh đạo văn lên đầu ngươi. Hiện tại thì tốt rồi, tất cả chân tướng đã rõ ràng.
Thẩm Lãng không khỏi cảm thán, Trương Tấn tiến bộ thật nhanh. Cái thuật trở mặt đó, càng ngày càng thành thạo, chẳng qua lúc này hắn đại khái là cắn răng nuốt hận vào bụng.
Một đối thủ mạnh mẽ mới là nhân tố quyết định khiến người ta tiến bộ. Có Thẩm Lãng, trình độ của Trương Tấn mới đột nhiên tăng mạnh.
Trương Tấn nói:
- Thẩm Lãng, Vương Liên kia vu oan ngươi như vậy, lại còn cố gắng lấy thơ ngươi viết làm của mình. Đại nhân Liễu Vô Nham, dựa theo luật pháp Việt quốc, nên xử trí Vương Liên thế nào?
Thành chủ Liễu Vô Nham nói:
- Báo cáo Hành tỉnh Học chính Đề đốc, tước đoạt công danh của Vương Liên, đồng thời phạt tiền hai mươi lượng, giao cho người bị hại Thẩm Lãng.
Tiếp đó, Trương Tấn ngỏ ý:
- Thẩm Lãng cô gia, xử trí như vậy ngươi đã vừa lòng chưa?
- Vừa lòng, vừa lòng. - Thẩm Lãng đáp.
Trương Tấn nói:
- Vậy ta sẽ phái người lôi Vương Liên về nhà cho tỉnh rượu.
Thẩm Lãng nói:
- Hay lắm!
Ngay lập tức, hai võ sĩ tiến lên, lôi Vương Liên đang bận "truổng cời" quẩy chim khắp chốn đi ra ngoài. Bọn họ đương nhiên sẽ không mang Vương Liên về nhà, mà là đưa đến một nơi bí mật.
Nhưng mà...
Vừa mới rời đi chưa đầy ba dặm.
Mấy cao thủ áo đen xuất hiện, cướp đi Vương Liên.
Thẩm Lãng làm sao có thể dễ dàng để hắn chết? Nhất định phải cho hắn lựa chọn một kiểu chết nhục nhã, tàn nhẫn nhất. Ngươi nói xấu ta đạo văn sao chép thì không cần vội, ta đại khái chỉ đánh gãy chân tay ngươi thôi.
Nhưng ngươi lại nói xấu sự trong sạch của nương tử ta, lại còn nói ta bị cắm sừng? Vậy thì xin lỗi nhé, ngươi phải nhận lấy cái chết đáng sợ nhất thế gian, một kiểu chết độc đáo khác biệt so với thiên hạ.
...
Trở lại bữa tiệc trong đại sảnh.
Trương Tấn lớn tiếng nói:
- Ta muốn xin lỗi Thẩm Lãng vì đã để cho thằng đê tiện Vương Liên vào bữa tiệc tối nay.
- Tại đây ta làm chứng cho Thẩm Lãng, bài thơ mười sáu chữ kia, đúng là Thẩm Lãng làm, rõ ràng tuyên truyền giác ngộ, thơ hay, thơ hay quá.
Thẩm Lãng mỉm cười hỏi:
- Trương Tấn, nói như vậy, ta quả thật có chút tài làm thơ à?
Ngay lập tức, Trương Tấn cảm thấy mơ hồ không ổn, nhưng hắn vẫn cười nói:
- Thẩm Lãng huynh đương nhiên là tài hoa hơn người, bài thơ này đã đủ để chứng minh rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Lý Văn Chính các hạ, vừa rồi ngươi bảo ta lấy phong nguyệt làm đề bài thơ, còn muốn ta cùng tỷ thí với các Cử nhân một phen. Ta đã từ chối, bởi vì ta cảm thấy bọn họ căn bản không xứng để so thơ với ta. Bây giờ nghĩ lại một chút...
Mọi người kinh ngạc, Thẩm Lãng nhà ngươi đây là trở nên biết điều sao?
Thẩm Lãng chốt câu:
- Bây giờ nghĩ lại một chút, bọn họ vẫn không xứng.
Đông đảo cử nhân trợn mắt, thầm mắng: Thẩm Lãng, đồ khốn kiếp!
Thế nhưng, tất cả đều tức giận mà không dám nói gì. Vừa rồi bản lĩnh của Thẩm Lãng đối với Vương Liên thật sự đáng sợ, y như ma thuật. Bây giờ bọn họ cũng chẳng biết Thẩm Lãng đã làm cách nào để Vương Liên phát điên, nói tuôn ra hết những chuyện xấu thật trong lòng. Ai mà chưa từng có chuyện xấu chứ? Những cử nhân đó giờ nghĩ lại chuyện cũ càng thêm kinh hãi.
Ví như, một vị đã từng vụng trộm với chị dâu, mà anh của hắn còn không biết, vẫn đối tốt với hắn đến mức móc tim móc phổi. Lại ví như, một vị cử nhân đã từng vì cuộc thi khoa cử mà dâng hiến "hoa cúc" của mình, không chỉ một lần, và không chỉ cho một người. Vân vân. Những chuyện xấu kia nếu như bị chính miệng mình nói tuôn ra hết, thì cuộc đời tiếp theo thực sự không cần sống nữa.
Cho nên, những cử nhân đều ngừng công kích, thật sự không dám trêu chọc Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng lại nói:
- Thế nhưng ta cảm thấy, nếu Lý Văn Chính đại nhân đã ra đề, ta không làm một bài thơ thì chẳng thể nào nói nổi, cũng thật xin lỗi tài danh của ta đây.
- Mọi người nghe cho kỹ nhé, tiếp theo ta muốn làm thơ.
- Tránh hết ra, ta muốn vả mặt, nghìn vạn lần đừng để bị tài hoa văn chương của ta làm tổn thương nhé. Ta sợ toàn bộ đại sảnh đều không tha cho ta đâu!
Thẩm Lãng đứng lên, đi đến giữa đại sảnh.
- Tiếp theo, ta muốn bảy bước làm thơ.
- Lấy phong nguyệt làm đề.
Thẩm Lãng bưng ly rượu lên, ngắm bầu trời bên ngoài, quả thực có khí chất của một văn hào. Mọi người không khỏi nảy sinh lòng mong đợi.
Mặc dù tối nay là để bao vây tấn công Thẩm Lãng, nhưng nếu được nghe một bài thơ hay cũng không tệ. Đương nhiên, dù có nghe hay đến mấy, muốn Thẩm Lãng nổi danh là chuyện không đời nào.
Thẩm Lãng nhắm mắt lại, như thể đã nhập vào cảnh giới thơ từ tuyệt vời. Hắn bắt đầu cất bước. Hắn bắt đầu làm thơ.
Thanh âm hùng hồn vang vọng, bao hàm tình cảm.
Thơ rằng: Quan nhân bất yếu (*thơ viết: quan nhân – tức cách vợ gọi chồng của bách tính bình dân thời Bắc Tống – không nên)
Nhật nguyệt vãng lai, quyên quyên hồng thủy. (*ngày tháng qua lại, nước đỏ nhỏ giọt)
Sạ thiển sạ thâm, tái phù tái trầm. (*Chợt cạn chợt sâu, vừa phù vừa chìm)
Nhan như bán tiếu, mi tự hàm đề. (*Mặt chỉ cười một nửa, mày như cố nhịn khóc)
Ái ngã thiên thiên, phong nguyệt vô biên! (*Yêu ta Thiên Thiên, gió trăng triền miên)
(Chú thích của Bánh: Bài thơ có chút sửa chữa từ nguyên tác 《Thiên Địa Âm Dương Giao Hoan Nhạc Phú 》)
(*) Bài thơ này của thi sĩ đời Đường Bạch Hành Giản, em trai của nhà thơ nổi tiếng Bạch Cư Dị.
...
Thơ vừa ra, tất cả mọi người gần như không thể tin vào tai mình. Nhất là giới nữ ở đây, trong nháy mắt mặt đỏ bừng, toàn thân khô nóng. Thẩm Lãng, ngươi thật khốn nạn, một thằng thấp hèn bại hoại!
Làm thơ mà lại hạ lưu đến thế. Mà sau khi Từ Thiên Thiên và Trương Tấn nghe xong, cả người gần như muốn nổi điên. Thằng chó, tao muốn giết mày, giết chết mày!
Bài thơ này viết cái gì? Nó nói Từ Thiên Thiên ngay cả trong kỳ kinh nguyệt, vẫn cùng Thẩm Lãng làm chuyện bậy bạ.
Vừa rồi chẳng phải các ngươi tìm một con điếm thấp hèn hắt nước bẩn lên đầu ta sao? Nói xấu ta ngay cả ả điếm kia vào ngày thiên quỳ (*tức giai đoạn tuyến sinh dục nữ bị kích thích dễ thụ thai nhất, tương đương với ngày rụng trứng) cũng chẳng buông tha.
Hiện tại, ta ngay cả ngày thiên quỳ của Từ Thiên Thiên cũng không tha. Không sai, đây chính là một bài thơ khiêu dâm siêu cấp.
Làm xong bài thơ, Thẩm Lãng nói:
- Tại sao không có tiếng vỗ tay nhỉ? Lẽ nào bài thơ này ta làm không tốt sao?
Rồi ánh mắt Thẩm Lãng nồng nhiệt nhìn Từ Thiên Thiên, ngỏ lời:
- Thiên Thiên, mặc dù chúng ta đã chia tay, nhưng ta vẫn muốn làm bài thơ tặng cho nàng.
- Ta không chỉ vì nàng làm thơ, ta còn có thể hát tặng cho nàng nữa.
Tiếp đó, Thẩm Lãng dùng chất giọng buồn bã lôi cuốn mà biểu diễn.
- Thiên Thiên...
- Nàng là người tình cũ của ta.
- Người con gái tựa như hoa hồng.
- Dùng đôi môi nho nhỏ hồng hồng của nàng.
- Dẫn lối ta vào cơn mê vô tận đêm khuya.
- Tới đây nào, tới đây...
- Xoảng!
Một ly rượu chợt vỡ tan trên mặt đất.
Thẩm Đào Lang (*) phiên bản dị thế hát đến ai oán triền miên, tang thương mê người, rất nhiều cô gái ở đây thật sự nghe đến mê mẩn, bỗng nhiên đã bị tiếng ly rượu vỡ này cắt ngang.
(* Bánh ám chỉ nam ca sĩ, nhạc sĩ Đào Lang, tên thật La Lâm, quê ở Tứ Xuyên, nổi tiếng với những bản ballad tình ca, bài Thẩm Lãng hát có khả năng được chế lời từ các ca khúc của Đào Lang)
Từ Thiên Thiên cắn môi chảy máu, ánh mắt nhìn Thẩm Lãng tràn ngập thù hận thấu xương, hận không thể lột da rút gân, nghiền xương hắn thành tro. Thẩm Lãng ngừng ca hát, dịu dàng nói:
- Thiên Thiên, môi nàng đang chảy máu kìa.
Lãng gia một khi đã tiến vào trạng thái lưu manh, thực sự "phiêu" đến mức không thể dừng lại được.
- Thế nào, ta hát không hay sao?
- Hay là, ta đổi sang bài khác nhé?
Tất cả mọi người im lặng như tờ, không ai dám đáp lại.
Ánh mắt mọi người nhìn Thẩm Lãng đặc biệt phức tạp. Mọi người dễ bị cuốn hút, chưa từng xem qua một tiết mục kích thích đến vậy.
Thế nhưng, thật sự khiến người ta sợ hãi. Nhất là đám nữ giới ở đây, từng đợt rùng mình.
Sức sát thương của Thẩm Lãng đơn giản là bùng nổ. Trước mắt, chỉ một mình hắn đã áp đảo tất cả mọi người.
Hắn thật như một Đại Ma Vương, đơn giản là tóm hết thảy kẻ địch đè xuống đất chà đạp, khiến người ta run lẩy bẩy. Hắn đã biến câu nói kinh điển kia thành hiện thực.
Ta không phải nhắm vào tên kia, ta nhắm vào tất cả tụi bây, ở đây đều là rác rưởi, phải chiến đấu với năm tên cặn bã. (*Đây là câu nói của Benjamin Lâm Quốc Bân trong bộ phim Vua Phá Hoại của Châu Tinh Trì)
...
Thẩm Lãng hướng Mộc Lan cất giọng ai oán than thở:
- Nương tử, hình như cũng không có ai thích thơ của ta, càng chẳng có ai thích ta hát, hay là chúng ta về nhà đi!
- Phu quân, thiếp thích nghe chàng hát. - Mộc Lan nói:
- Thôi, chúng ta về nhà.
Thẩm Lãng nhìn Trương Tấn nói:
- Các ngươi nếu có đòn sát thủ gì thì mau dùng đi chứ, bằng không ta phải về nhà đó.
Về nhà?!
Làm sao có thể để ngươi về nhà, chúng ta còn một đòn chí mạng cuối cùng chưa dùng ra mà. Trước đó hai chiêu cũng chỉ là màn dạo đầu. Chiêu tiếp theo này, mới là đòn sát thủ chí mạng! Là muốn lấy mạng Thẩm Lãng nhà ngươi!
Thật sự không chết không thôi! Lúc này, một người giơ ly rượu lên, thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không đi được đâu.
Thẩm Lãng nhìn về phía người nói chuyện, người này đúng là niềm tự hào của thành Huyền Vũ, nhị giáp tiến sĩ Lý Văn Chính. Quan mới nhậm chức Ngân Y Tuần sát sứ. Một chức quan khiến các quận trưởng khắp thiên hạ đều phải sợ co rúm. Phẩm cấp tuy không cao, nhưng lại đại diện cho ý chí của quốc quân, có quyền lực trực tiếp tấu lên quốc quân. Thật là một chức quan khiến người ta nghe tiếng đã mất mật.
Mà bây giờ, đồ đao của hắn lại chĩa thẳng vào Thẩm Lãng. Lý Văn Chính hướng về phía Đường Doãn bên cạnh nói:
- Đường huynh, điều buồn cười nhất là gì? Một người sắp chết đến nơi còn không tự biết, cứ như một tên hề nhảy nhót làm trò, trên nhảy dưới tránh. Thẩm Lãng trước mắt này đúng là như vậy!
- Thẩm Lãng, việc ngươi mưu phản đã bại lộ rồi!
Tiếp đó, Lý Văn Chính thản nhiên nói:
- Người đâu, bắt Thẩm Lãng lại cho ta, đeo xiềng xích, giải vào kinh!
Thẩm Lãng mừng rỡ trong lòng, thở phào một hơi, cuối cùng cao trào đã đến. Quả mìn hắn chôn, cuối cùng cũng có người đến kích nổ.
Tiếp theo, sẽ có rất nhiều người phải chết!
...
Chú thích của Bánh: Lại là chương đại bốn ngàn chữ, các huynh đệ đừng ngừng bỏ phiếu đề cử nhé! Sau mười hai giờ lên kệ, sẽ có thêm một vạn chữ nữa.
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Vì truyện yy không có chức năng tự đánh số chương. Vì vậy, cả hai đứa quyết định ghim luôn phần cảm nghĩ dài lê thê của tác giả vào bên dưới chương này. Mọi người xem luôn một thể.
Cảm nghĩ trước khi lên kệ: Thẩm Lãng không tin nước mắt!
Thẩm Lãng không tin nước mắt.
Nhưng... ta thì tin!
Thẩm Lãng ăn cơm mềm, gả vào phủ Bá Tước, sống đời vinh hoa phú quý, thế nhưng ta thì nghèo mà!
Sắp phải lên kệ rồi, sau mười hai giờ sẽ lên kệ.
Những lần trước sách lên kệ, mỗi lần ta đều hồi hộp đến toàn thân run rẩy, không cách nào thở nổi.
Mà lần này lên kệ!
Ta... Ta ngay cả lục phủ ngũ tạng đều đang run rẩy.
Quá hồi hộp, quá thấp thỏm bất an.
Những lần trước mỗi khi viết cảm nghĩ lên kệ, ta đều gần như thê thảm.
Vậy thì lần này đây.
Ta càng "bán thảm" hơn nữa!
...
Được rồi, quá trình sáng tác quyển sách này, phần lớn cũng vô cùng sung sướng.
Bởi vì... nội tâm của ta thực sự không chấp nhận bất cứ thứ u ám nào.
Quyển sách trước trực tiếp khiến ta viết đến mức bị ức chế.
Không phải là tính từ, mà là bệnh lý ức chế thật sự.
Lo nghĩ, mất ngủ mấy tháng.
Thế giới xung quanh đều là u ám không màu.
Với mọi thứ đều không có hứng thú, tiếng cười vui của con gái làm nũng bên tai ta, đều cảm thấy như vọng từ ngoài phòng vào vậy. Lễ mừng năm mới đến chậm kéo theo mùa xuân cũng chậm chạp, những ca khúc kịch vui giống như vang từ chín tầng mây, phải trải qua một thời gian rất dài mới lọt vào tai ta.
Bác sĩ viết toa thuốc giảm stress, ta chưa hề uống.
Ta vẫn luôn nói rằng, có hai hình ảnh đã kéo ta trở về.
Một lần là buổi tối khi chúng ta băng qua đường, thân hình nhỏ bé của con gái 5 tuổi cầm một cây dù thật to. Cách rất xa một chiếc xe chạy ngang, con gái liền tràn ngập sợ hãi dừng lại, hướng về phía ta hô toáng lên:
- Ba ơi, có xe kìa!
Còn một hình ảnh khác, là khi ta ôm con gái băng qua đường, cảm thấy hơi nặng, thân hình của bé cũng không ngừng trượt xuống trong lòng ta.
Con gái cười khanh khách nói: "Ba, ôm con nổi không? "
Ta không thể có chuyện gì, ta còn muốn bảo vệ con, chăm sóc cho con, để con gái sống những ngày tháng hạnh phúc không âu lo.
Cho nên, con gái chính là thiên thần của ba.
Mọi người hãy nhanh chóng kết hôn và sinh con đi. Sinh con trai thì nên đánh thì đánh, nên cho ăn roi thì cho ăn roi.
Nếu sinh là con gái, thì phải cưng chiều thật nhiều, nuôi thành một công chúa nhỏ.
...
Sở dĩ như vậy, không phải vì quyển sách trước có thành tích không tốt.
Ngược lại, 《Thái Giám Võ Đế》có thành tích khá hơn mấy cuốn trước.
Là bởi vì viết quá khó khăn, ta quá nghiêm khắc, quá chăm chỉ.
Không biết ngày đêm mà chạy deadline bản thảo, mỗi ngày ngủ không được mấy canh giờ. Thậm chí liên tục ba ngày hai đêm không hề ngủ thật sự một giờ nào. Cho nên, chỉ hơn hai trăm vạn chữ, nó đã kết thúc.
Tiếp đó, ta dẫn vợ đi khắp nơi chơi, chơi suốt hai tháng.
Cuối cùng...
Ta có thể tự nhiên đi vào giấc ngủ.
Sau đó, ta lại mở sách mới!
Và vì thế lại mất ngủ.
...
Quyển sách này, viết rất vui sướng.
Vô cùng thoải mái, vô cùng đã!
Thẩm Lãng không tin nước mắt.
Ta muốn cuộc đời tràn ngập ánh sáng mặt trời, ta muốn mang hạnh phúc cùng sự thoải mái đến cho tất cả mọi người!
AAAA!
Hiện tại ta vẫn uống thuốc hỗ trợ giấc ngủ (thuốc Zopiclone), đại khái đã uống chừng ba mươi hộp.
Mỗi ngày nấu canh táo tàu chua, đã uống mấy cân bột táo tàu.
Dù vậy, chất lượng giấc ngủ tạm được.
Quan trọng là trong lòng khá sung sướng.
Ta tranh thủ viết xong quyển sách này, có thể điều chỉnh lại giấc ngủ, có thể bỏ uống thuốc.
...
Ta biết...
Các ngươi ở bên ngoài có những tác giả khác, hơn nữa còn không chỉ một.
Thế nhưng không sao cả.
Độc giả nào mà chẳng "ba vợ bốn nàng hầu" chứ.
Các vị ân công nhớ kỹ như thường lệ hãy chiếu cố chỗ này của ta, vậy là ta đã đủ hài lòng rồi.
Nếu có thể bỏ phiếu cho ta.
Vậy chính là cha mẹ tái sinh của ta.
Ta đối đãi với độc giả... như mối tình đầu!
Sắp đến 12 giờ rồi.
Sắp phải lên kệ sách, sau 12 giờ sẽ lên kệ!
Ngàn lời vạn tiếng hóa thành một câu nói.
Đại gia, đến lúc đó nhất định phải tới nhé!
Đặt mua cho ta, vé tháng cũng cho ta.
...
Ở đây, ta phải cảm ơn chủ biên Thái Sơn cùng biên tập viên Kỳ Lân của ta.
Cảm ơn hai người đã giúp ta lựa chọn đề tài, cảm ơn hai người đã đề cử và cổ vũ cho ta từ trước đến nay.
Vô cùng cảm ơn!
...
Cuối cùng, Bánh Điểm Tâm khấp huyết hô hào!
Các vị ân công, nhớ kỹ nhất định phải đọc bản chính, nhất định phải đặt mua đó!
Bằng không!
Ta sẽ nghèo... chết...!
Nhất định phải đọc bản chính.
Bằng không!
Ta sẽ đói... chết...!