99. Chương 99: Sét đánh giữa trời quang! Chấn động thiên hạ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 99: Sét đánh giữa trời quang! Chấn động thiên hạ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo lệnh của Lý Văn Chính, hai võ sĩ giáp bạc xông thẳng vào.
Định bắt người ngay tại chỗ.
Thẩm Lãng thầm cười trong lòng.
Lý Văn Chính, cuối cùng ngươi cũng phải lộ mặt rồi.
Ngươi đường đường là Nhị giáp Tiến sĩ, Ngân y Tuần sát sứ, vậy mà lại cam tâm trở thành con dao trong tay kẻ khác.
Không muốn tiền đồ xán lạn lại cứ lao đầu vào chỗ chết!
Thẩm Lãng cười hỏi:
- Lý đại nhân, ta cũng muốn biết, tại sao ta lại sắp chết?
Lý Văn Chính nhấp một ngụm rượu trong tay, thản nhiên nói:
- Ngươi không chỉ sắp chết, mà còn kéo theo cả phủ Bá tước Huyền Vũ. Mộc Lan tiểu thư cũng sẽ bị liên lụy. Vài ngày nữa, quốc quân sẽ phái Ngân y sứ giả đến điều tra phủ Bá tước Huyền Vũ.
Ánh mắt gã thờ ơ, nét mặt lạnh nhạt, động tác chậm rãi hờ hững.
Thẩm Lãng nheo mắt lại.
Ta ghét nhất cái kiểu giả vờ lạnh nhạt này.
Thẩm Lãng khẽ mỉm cười, rồi trở lại chỗ ngồi.
Hắn có một ưu điểm, đó là cho phép người khác diễn cho xong trước khi chết, tuyệt đối sẽ không cắt ngang.
- Lý đại nhân, trước lúc bắt ta, hay là ngài nói rõ tội danh của ta được không? - Thẩm Lãng ra vẻ:
- Để tránh người đời nói ngài chỉ biết giết người mà không rõ lý do.
Lý Văn Chính nói:
- Thẩm Lãng, thành thật mà nói, cuốn 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 viết không tệ, những câu thơ trong đó cũng rất có trình độ.
Đáng lẽ Thẩm Lãng phải nói những lời khách sáo như 'quá khen, quá khen' vân vân.
Nhưng hắn không làm vậy, chỉ nói:
- Hóa ra ngài cũng biết ta viết hay đến vậy sao, xem ra tài nghệ của ta quả là cao siêu.
Một câu nói đó suýt chút nữa làm Lý Văn Chính nghẹn họng.
Thế nhưng gã rất nhanh lấy lại bình tĩnh, đối với một kẻ ở rể nhỏ bé sắp chết như Thẩm Lãng, gã không cần so đo chuyện hắn thiếu lễ độ.
- Trong sách của ngươi có rất nhiều câu thơ xuất sắc, ví như “túc tẫn nhàn hoa vạn vạn thiên, bất như quy gia bạn thê miên. Tuy nhiên chẩm thượng vô tình thú, thụy đáo thiên minh bất yếu tiền” (*) - Lý Văn Chính nói:
(*)Tạm dịch thơ: Khi đã chán chường muôn đóa hoa, không bằng trở về với vợ ta, tuy rằng gối chăn không tình thú, ngủ thẳng bình minh chẳng phải boa.
- Dù rằng chẳng cao nhã là bao, nhưng lại nói hết lẽ đời.
- Lại ví như “tự cổ cảm ân tịnh tích hận, vạn niên thiên tái bất sinh trần” (*), rõ ràng là thơ hay mà.
(*)Tạm dịch thơ: Từ xưa cảm ơn cũng tích hận, ngàn năm vạn năm chẳng bụi trần.
- Nhưng mà ta thích nhất là bài này.
- Hào hoa khứ hậu hành nhân tuyệt, tiêu tranh bất hưởng ca hầu yết. Hùng kiếm vô uy quang thải trầm, bảo cầm linh lạc kim tinh diệt. Ngọc giai tịch mịch trụy thu lộ, nguyệt chiếu đương thời ca vũ xử. Đương thời ca vũ nhân bất hồi, hóa vi kim nhật tây lăng khôi.
(*)Tạm dịch thơ: Sau thuở vàng son chẳng còn gì, tiêu tranh tấu nhạc chẳng nghe chi, không uy hùng kiếm thành ảm đạm, bảo cầm tàn lụi sao kim đi, người ngọc quạnh hiu sương thu lạnh, nhớ thuở múa ca dưới trăng thanh, ca vũ khi ấy không về nữa, chỉ còn tàn tro Tây Lăng thành – Đây là bài thơ Đồng Tước Đài Oán của nữ thi sĩ Trình Tường Văn thời Đường. Bài này được trích vào trong Kim Bình Mai luôn.
Lúc này Trương Tấn chen lời vào:
- Ta lại cảm thấy một bài khác hay nhất, nói hết nhân tính.
- Môi chước ân cần thuyết thủy chung, mạnh cơ ái giá phú gia ông. Hữu duyên thiên lý năng tương hội, vô duyên đối diện bất tương phùng.
(*) Tạm dịch thơ: Bà mai ân cần nói trước sau, Mạnh cơ ham gả cho nhà giàu. Có duyên ngàn dặm xa cũng gặp, vô duyên đối mặt vẫn cách nhau.
Thế là, hai người Trương Tấn cùng Lý Văn Chính đối đáp qua lại, bỗng nhiên bắt đầu ca tụng thơ ca trong sách của Thẩm Lãng.
Bỗng nhiên...
Ly rượu trong tay Lý Văn Chính chợt đặt mạnh xuống bàn, gã lạnh lùng nói:
- Nhưng mà, Thẩm Lãng, cuốn sách của ngươi lại ẩn chứa ý đồ mưu phản.
Giọng gã chợt cao vút, tất cả mọi người không khỏi vểnh tai lắng nghe.
Sấm sét giáng xuống giữa trời quang, đây chính là thủ đoạn mà những kẻ có quyền thế ưa dùng nhất.
Ban đầu còn mưa phùn ôn hòa, bỗng nhiên sấm sét vang trời, dọa người ta sợ mất mật.
- Nghe bài thơ này một chút. - Lý Văn Chính cao giọng đọc lên:
- Chúc Dung Nam lai tiên hỏa long, hỏa vân diễm diễm thiêu thiên không. Nhật luân đương ngọ ngưng bất khứ, vạn quốc như tại hồng lô trung. Ngũ nhạc thúy can vân thải diệt, dương hầu hải để sầu ba khát. Hà đương nhất tịch kim phong phát, vi ngã tảo trừ thiên hạ nhiệt.
(*) Tạm dịch thơ: Chúc Dung nam tiến đánh hỏa long, khói lửa hừng hực đốt thiên không, vầng dương trưa hè không di chuyển, vạn quốc như nằm trong bếp nung. Mây mù Ngũ Nhạc (năm ngọn núi lớn) khô cạn, sóng biển đại dương than khát. Chẳng biết khi nào đêm thu tới, nổi gió vì ta quét nóng tan.
Nghe đến bài thơ này thì mọi người sững sờ.
Ở đây có rất nhiều người cũng chưa xem qua cuốn 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 này của Thẩm Lãng, trong lòng chỉ cho rằng đây là một cuốn sách khiêu dâm viết rất khá khẩm mà thôi, thật không ngờ lại có loại thơ khí thế bàng bạc vậy.
Thật sự là thơ hay đó, nhưng bài thơ này ẩn chứa ý đồ mưu phản ở chỗ nào?
Lý Văn Chính cười lạnh nói:
- Quốc quân từng nói tân chính giống như ánh mặt trời rực rỡ, nhất định phải phơi bày tất cả những gì mục nát, quét sạch ô trọc trong thiên hạ.
Không sai, quốc quân đúng là đã nói như vậy.
Thẩm Lãng và phủ Bá tước Huyền Vũ cũng không ít lần ví tân chính như ánh dương rực rỡ thiêu đốt người ta.
Toàn bộ hành tỉnh Thiên Nam, trước đây còn có phủ Trấn Bắc Hầu làm chỗ dựa vững chắc. Nhưng giờ đây Trấn Bắc Hầu đã rút lui, khiến phủ Bá tước Huyền Vũ đơn độc phơi mình dưới ánh nắng chói chang.
Lý Văn Chính vấn:
- Thẩm Lãng, bài thơ của ngươi lại ví mặt trời thành ngọn lửa hung ác, thiêu đốt, chặn hết đường sống của đông đảo quý tộc. Đặc biệt là câu cuối: 'Chẳng biết khi nào đêm thu tới, nổi gió vì ta quét nóng tan.' Thẩm Lãng ngươi muốn làm gì? Muốn mưu phản sao?
- Quốc quân chính là mặt trời của Việt quốc chúng ta, là ánh sáng vĩ đại. Thẩm Lãng, ngươi tính làm gì? Định học Hậu Nghệ bắn mặt trời sao?
- Nổi cơn gió thu ('kim' phong phát) ư? - Lý Văn Chính lạnh giọng nói: - Phủ Bá tước Huyền Vũ cũng mang họ Kim, 'gió thu' (kim phong) của ngươi, kết hợp với 'quét sạch cái nóng của thiên hạ'... Đây là muốn hủy diệt tân chính, hay là muốn tự mưu phản đoạt ngôi?
Lợi hại!
Lúc này, Thẩm Lãng thật sự có chút bội phục.
Quả không hổ danh là học sinh đứng đầu, khả năng suy diễn từng chữ một thật đáng sợ. Một bài thơ bình thường, lại bị ngươi nói thành chống lại tân chính, ý đồ mưu phản.
Mấu chốt là ngay cả Thẩm Lãng nghe xong, cũng cảm thấy có chút lý lẽ kìa.
Mặc dù có chút gượng ép, mặc dù có chút “có lẽ có” (*).
(*) Thời Tống, Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cho Nhạc Phi mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời "có lẽ có". Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ.
Nhưng quả thực lại giải thích thông suốt một cách đáng kinh ngạc.
Chẳng qua, lúc này vương triều Đại Viêm còn chưa phải là vương triều Mãn Thanh. Bởi vì chuyện kết tội cực kỳ hiếm khi xảy ra, càng không có những vụ án văn chương (*) ghê gớm gì.
Cái kiểu “Thanh phong bất thức tự, hà cố loạn phiên thư” (**) là không tồn tại.
(*) Vụ án văn chương: Chỉ những vụ án kết tội do văn từ.
(**) Thanh phong bất thức tự, hà cố loạn phiên thư (Gió mát không biết chữ, cớ gì lật sách lộn xộn). Đây là một câu thơ từng bị dùng làm cớ để kết tội trong văn tự ngục thời Thanh, với lý do ám chỉ vua Thanh không biết chữ Hán.
Cho nên, Lý Văn Chính muốn dùng bài thơ này để vội vã chụp mũ cho Thẩm Lãng thì có thể, nhưng muốn định tội lại không có khả năng.
Nếu cứ trái lương tâm như thế, năm sáu phần thơ trong thiên hạ đều có thể bị quy thành thơ phản.
Lý Văn Chính nói:
- Có lẽ ngươi cảm thấy bài thơ này căn bản không định được tội của ngươi phải không? Vậy bài thơ kế tiếp, chính là Thẩm Lãng ngươi tự tìm đường chết.
Sau đó, Lý Văn Chính dùng giọng tràn ngập sát khí đọc lên bài thơ đó.
- Tảo tri quân ái hiết, bản tự vô dung đố; Thùy sử câm tình thâm, kim lai phản tương ngộ. Sầu miên tru trướng hiểu, khấp tọa kim khuê mộ; Độc hữu thiên trung hồn, do ngôn ý như cố. (*)
(*) Tạm dịch thơ: Sớm biết người thích nghỉ ngơi, vốn chẳng cần ghen tuông; Ai khiến tình sâu phải câm nín, nay lại gặp điều trái ngang. Giấc ngủ sầu, màn trướng bị giết lúc rạng đông, ngồi khóc trong khuê phòng chiều muộn; Chỉ có linh hồn giữa trời, vẫn còn giữ ý chí như xưa.
Mọi người vừa nghe, bài thơ này dường như cũng chẳng có gì đặc biệt.
Viết vẫn hay như vậy, nhưng trình độ dường như không bằng bài trước, mấu chốt là chẳng có bất kỳ ý đồ mưu phản nào, dù cho có gán ghép cũng không được.
Lý Văn Chính lấy ra hai bản 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, một cuốn bán ở thành Lan Sơn, cuốn còn lại bán ở thành Huyền Vũ.
- Mang giấy bút mực đến đây. - Lý Văn Chính lạnh lùng nói.
Chẳng mấy chốc, mấy người hầu mang đến giấy và bút mực, hơn nữa còn là một tờ giấy lớn.
Lý Văn Chính chép bài thơ lên giấy.
Chữ thật đẹp, trong sự đẹp đẽ thanh tú đó ẩn chứa kiếm khí, nét chữ cứng cáp.
Chép bài thơ Thẩm Lãng trên giấy lớn, sau đó mấy người hầu giở ra thật lớn, để tất cả mọi người thấy rõ ràng.
- Các vị, đây là một bài thơ ẩn ý đấy. Mọi người lấy các chữ cái đầu tiên, chữ thứ ba, năm, bảy mà nhìn đi.
Mọi người kinh ngạc, không khỏi nhìn kỹ.
Quân căng tru thiên!
Đọc ngược lại là: Thiên tru Căng quân! (Trời tru vua Căng!)
Mặt mọi người không khỏi sững sờ.
Thơ ẩn ý! Thật sự có ý đồ mưu phản.
Quả nhiên bằng chứng như núi, Thẩm Lãng lúc này thật sự chết chắc rồi.
Lý Văn Chính nói:
- Có lẽ có người hoài nghi, đây có phải là sự trùng hợp hay không. Ta có thể nói cho các vị biết, tuyệt đối không phải, hoàn toàn là Thẩm Lãng cố tình viết ra. Chỗ ta có hai bản 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, một cuốn mua tại thành Lan Sơn, một cuốn là thành Huyền Vũ.
- Hai bản có một cái khác nhau.
- Trong một cuốn, câu thơ là “sầu miên chu trướng hiểu, khấp tọa kim khuê mộ”. (Tạm dịch: giấc ngủ buồn khi màn trướng đỏ rực lúc rạng đông, ngồi khóc trong khuê phòng chiều muộn)
- Cuốn còn lại thì là “sầu miên tru trướng hiểu, khấp tọa kim khuê mộ”.
- Một chữ “chu” là màu đỏ thắm, chữ “tru” phía sau là “giết”. - Lý Văn Chính nói:
- Chu trướng (màn đỏ) thì có thể chấp nhận được, nhưng thiên hạ nào có 'tru trướng' (giết màn) chứ? Điều này chứng minh điều gì? Thẩm Lãng viết bài thơ ẩn ý xong, thấy không ai phát hiện, thế là càng thêm mất trí, đổi chữ 'Chu' thành 'Tru'.
Trời tru Căng quân!
- Căng quân là ai? Là nghĩa tử của quốc quân, là con rể của cả nước, là thành viên hoàng tộc. Ngươi muốn trời tru ngài ấy, ngươi đây là nguyền rủa hoàng tộc sao!
- Thẩm Lãng ngươi đây không phải mưu phản thì là gì? Chẳng phải ngươi tự tìm đường chết thì là gì?
Lúc này, dường như mọi chuyện đã được định đoạt!
Căng quân là ai?
Vị này gần như là nhân vật mà cả Việt quốc không thể động chạm, không thể bôi nhọ.
Tên của gã là Ninh Căng.
Gã vốn họ Sa, là Thái tử nước Nam Ẩu.
Vậy cái nước Nam Ẩu là một quốc gia nào đây?
Đó là một tiểu quốc, lớn chừng ba quận, dân cư hơn một triệu người.
Nó là thuộc quốc của nước Việt.
Quan hệ chính trị trên thế giới này vô cùng phức tạp. Việt quốc là nước chư hầu của vương triều Đại Viêm, còn nước Nam Ẩu lại là nước phụ thuộc của Việt quốc.
Hai mươi mấy năm trước, Việt quốc đại chiến với tộc Sa Man ở phía tây nam. Quốc chủ nước Nam Ẩu đã dẫn đầu tinh nhuệ cả nước, với tư cách đại quân tiên phong của Việt quốc, lập được chiến công hiển hách.
Mà trong trận đại quyết chiến đó, quốc chủ nước Nam Ẩu đã tử trận sa trường.
Việt vương cực kỳ đau buồn đến mức hộc máu trước mặt mọi người. Sau đó, cả nước chìm trong đau khổ tưởng niệm.
Ngay lúc đó, Thái tử nước Nam Ẩu mới chín tuổi. Việt vương đã phái người đưa cậu bé sang kinh đô, nhận làm con nuôi, đồng thời ban họ của Việt quốc, đổi tên thành Ninh Căng.
Căng, có nghĩa là ống tay áo.
Điều này tượng trưng cho tình cảm anh em vĩnh viễn giữa Việt quốc và nước Nam Ẩu.
Từ đó về sau, vị Thái tử Ninh Căng của nước Nam Ẩu được hưởng mọi đãi ngộ như hoàng tộc của Việt quốc.
Thậm chí ở một mức độ nào đó, danh dự gã hưởng thụ còn vượt qua cả các hoàng tử của quốc quân.
Trong hoàn cảnh chính trị ở Việt quốc, ngươi có thể bôi xấu em trai quốc quân, có thể bôi nhọ các hoàng tử của quốc quân, thậm chí Thái tử Việt quốc ngươi cũng có thể nói xấu.
Duy chỉ có vị Thái tử Ninh Căng của nước Nam Ẩu kia nhất định phải trong sạch không tì vết. Bất luận kẻ nào dám làm ô danh tiếng của Ninh Căng, quốc quân nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc.
Trên địa cầu này cũng chưa từng gặp trường hợp như vậy, nhưng vụ này đương nhiên không thể đi sâu vào.
Cho nên, vị Thái tử Ninh Căng liền trở thành cấm kỵ chính trị của Việt quốc.
Ninh Căng ở kinh đô mười lăm năm, cũng có danh dự rất cao, hiền danh vang khắp thiên hạ.
Ngươi có biết phần tấu chương đầu tiên về tân chính của Việt quốc là ai viết không?
Đó chính là vị Thái tử Ninh Căng của nước Nam Ẩu này, năm đó gã cũng chỉ mới mười tám tuổi.
Lúc đó, phần tấu chương này đã gây ra chấn động lớn, cũng khơi dậy phong trào tân chính rầm rộ của Việt quốc.
Cũng chính năm đó, quốc quân đã gả con gái là công chúa Ninh La cho vị Thái tử nước Nam Ẩu kia.
Ninh Căng khôi phục dòng họ cũ, trở thành Sa Căng.
Công chúa Ninh La hộ tống chồng trở về nước Nam Ẩu. Vị Thái tử nước Nam Ẩu chính thức trở thành quốc chủ mới của nước Nam Ẩu, xưng là Căng quân.
Cho nên, vị quốc chủ Sa Căng của nước Nam Ẩu không những là con nuôi quốc quân, con rể của cả nước, mà còn là lá chắn vững chắc ở phía tây nam Việt quốc.
Gã trở thành một sự tồn tại càng không thể bôi nhọ.
Vẫn là câu nói ấy, ở Việt quốc ngươi thậm chí có thể bôi nhọ Thái tử, nhưng tuyệt đối không thể nói xấu vị quốc chủ Sa Căng của Nam Ẩu kia.
Mà trong bài thơ của Thẩm Lãng ở 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 đó lại ẩn chứa câu 'trời tru Căng quân'.
Lúc Lý Văn Chính phát hiện ý nghĩa ẩn giấu của bài thơ này, lập tức mừng rỡ như điên.
Gã là quan mới nhậm chức, điều thiếu nhất chính là chiến tích.
Nói trắng ra, thứ gã thiếu nhất là một cái đầu người.
Hơn nữa, cái đầu người này phải đủ phân lượng, có thể giúp gã thăng quan tiến chức, có thể giúp gã lập công hiển hách.
Hơn nữa, gã làm vậy cũng là để bảo vệ tân chính của quốc quân, hoàn toàn chính xác về mặt chính trị.
Phủ Bá tước Huyền Vũ, hoàn toàn là đối tượng tốt nhất để ra tay.
Cho nên, tiêu diệt một Thẩm Lãng căn bản không phải mục tiêu của gã. Mục tiêu của gã là kéo toàn bộ phủ Bá tước Huyền Vũ xuống nước.
Thẩm Lãng chỉ là một tên ở rể nhỏ bé, làm sao có tư cách trở thành đối thủ của Lý Văn Chính được chứ.
...
Lý Văn Chính chỉ vào Thẩm Lãng, lạnh lùng quát:
- Chẳng phải Căng quân mười năm trước đã viết một phần tấu chương mở ra phong trào tân chính sao? Cho nên Thẩm Lãng ngươi coi hắn là sinh tử đại địch, lại còn nguyền rủa hắn chết đi trong thơ, rõ ràng là mất trí!
- Căng quân không chỉ là con nuôi của quốc quân, con rể của nước ta, đối với Việt quốc chúng ta còn là lá chắn vững chắc ở phía tây nam.
- Thẩm Lãng ngươi lại nguyền rủa Căng quân chết trong thơ, đây không phải là chống lại tân chính thì là gì? Không phải mưu phản thì là gì hả?
- Ta thân là Ngân y Tuần sát sứ các quận trong thiên hạ, làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho chuyện như vậy?
- Đây là một án lớn có tổ chức, ta nhất định phải điều tra rõ đến cùng, xem rốt cuộc phía sau Thẩm Lãng ngươi là ai? Kẻ nào đã cho ngươi lá gan lớn như vậy, dám nguyền rủa vương tộc chết đi trong sách.
- Hiện tại ngươi đã biết mình chết ở đâu chưa? Người đâu, bắt Thẩm Lãng lại cho ta!
Lý Văn Chính quát lên một tiếng chói tai, trong lòng vô cùng sảng khoái.