14. Chương 14: Nam Kinh - Đêm tuyết rơi

Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh

Chương 14: Nam Kinh - Đêm tuyết rơi

Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơn mười giờ đêm, Hạ Kỳ ngồi dựa đầu giường, cầm chiếc Kindle đọc sách.
(*) Kindle:
là thiết bị đọc sách điện tử do Amazon phát triển, có chức năng tương tự máy tính bảng. Người dùng có thể tải về hàng ngàn đầu sách từ thư viện điện tử của Amazon mà không cần kết nối internet.
Cô vừa mua cuốn "Biên niên sử Narnia" và định tiếp tục đọc từ chương năm trước ở đảo Tây.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi không ngừng.
Căn hộ cô ở tầng 15, tầm nhìn xa trông rộng. Nhìn xuống bồn hoa trước nhà, tuyết đã phủ dày một lớp trắng xóa.
Ba cô bật lò sưởi cho ấm, trên cửa sổ xuất hiện lớp sương mỏng manh.
Khi cô nhìn ra ngoài, sương mù mờ ảo trải dài khắp nơi.
"Kỳ Kỳ."
Tiếng mẹ gõ cửa vọng vào.
Hạ Kỳ nhanh chóng xuống giường, ra mở cửa.
"Có chuyện gì hở mẹ?"
"Không có gì, mẹ chỉ muốn nói với con là ba mẹ sắp đi ngủ rồi. Con cũng đừng thức quá khuya. Con có thể giảm bớt khối lượng học tập đi chút, hôm nay đi đường suốt ngày chắc mệt lắm, nghỉ sớm đi nhé. Làm việc và nghỉ ngơi phải cân bằng đấy."
Hạ Kỳ mỉm cười: "Con biết rồi mẹ. Con chỉ đọc tiểu thuyết thôi, thấy buồn ngủ sẽ ngủ ngay. Ba mẹ mau đi ngủ đi, mai còn phải đến nhà ông bà nữa."
Mẹ véo má cô: "Chúc con ngủ ngon."
"Con chúc mẹ ngủ ngon."
-
Hạ Kỳ rửa mặt xong, nhẹ nhàng trở về phòng.
Cô bật đèn đầu giường, chui vào chăn ấm, định đọc thêm một lúc rồi ngủ.
Ánh mắt thoáng qua chiếc điện thoại đang sạc trên đầu giường, cô suy nghĩ rồi mở ra xem.
Màn hình hiện lên một tin nhắn màu xanh:
[Doãn Hãn Thần: Về nhà chưa? Trước đó...]
Chỉ xem được nửa tin nhắn, phần còn lại bị che khuất bởi dấu ba chấm.
Tay Hạ Kỳ nhanh hơn não, cô vừa định phản hồi thì hộp thoại trò chuyện với Doãn Hãn Thần đã hiện lên.
[Doãn Hãn Thần: Về nhà chưa? Trước đó mình nhắn Wechat mà sao cậu không để ý? Vì không thể viết thư nên khiến cậu tức giận sao?]
Cô chợt nhớ ra, trước đó Doãn Hãn Thần có gửi tin nhắn nhờ cô báo tin an toàn sau khi hạ cánh.
Vì lo lắng suốt chuyến bay nên cô đã quên mất.
Cô vội vàng gõ:
[Không, mình không tức giận.]
[Thật xin lỗi, mình quên báo tin an toàn với cậu...]
Hộp thoại hiển thị "Đang nhập" khá lâu, cuối cùng cậu gửi cho cô một biểu tượng cảm xúc:
[Bố Bố tức giận khoanh tay.jpg]
Bức ảnh một chú mèo trắng mập mạp, hai tay trước ngực, trên đầu có dấu thập to tướng, trông ngốc nghếch nhưng dễ thương.
Hạ Kỳ không nhịn được cười "phì" một tiếng, cô lướt chọn biểu tượng trong thư viện rồi gửi:
[Mèo con duỗi tay sờ đầu.jpg]
[Đừng giận, mình thật sự không cố ý đâu.][emoji cười hihi]
Lại hiển thị "Đang nhập" khá lâu, cuối cùng cậu gửi tin nhắn thoại: "Sau này cậu có thể gửi tin nhắn thoại cho mình được không? Gõ chữ hơi mỏi tay."
Cô tưởng tượng ra cảnh thiếu niên đang cố gắng gõ từng chữ.
Cô nhớ hai ngày trước, vì cậu trả lời chậm nên cô nghĩ cậu không quan tâm... Hạ Kỳ bỗng thấy chua xót.
[Thì ra lần nào cậu trả lời mình cũng vất vả như vậy...]
Cô bấm microphone, nhẹ giọng hỏi: "Doãn Hãn Thần, bây giờ cậu rảnh không? Hay gọi điện nhỉ."
Vừa gửi tin nhắn xong, cuộc gọi từ cậu đã hiện lên.
Hạ Kỳ chui vào chăn, bấm bắt máy.
Giọng quen thuộc của cậu vọng qua tai nghe: "Hạ Kỳ."
"Uhm." Cô nhỏ giọng đáp.
Ngón tay nhẹ nhàng điều chỉnh dây tai nghe, cô hỏi: "Doãn Hãn Thần, cậu đang làm gì?"
"Mình vừa tắm xong, định nghe sách rồi đi ngủ."
"Mình cũng vậy, vừa đọc "Biên niên sử Narnia", buồn ngủ quá."
Từ tai nghe vọng lên tiếng cười nhẹ của cậu: "Lần trước ở hiệu sách, cậu cũng ngủ gục vì đọc sách."
Cô nhớ lại lần trước trên thuyền, mình ôm mèo nhà người ta ngủ ngon trên ghế lười, mặt đỏ bừng: "Lúc đó thuyền lắc nhẹ, giống như ghế bập bênh, mình bị đưa đẩy rồi ngủ thiếp đi..."
"À đúng rồi, Nam Kinh có tuyết rơi nhỉ."
Hạ Kỳ chợt nhớ ra.
Cô lục tìm trong album tấm hình tuyết mình chụp khi vừa về đến nhà, gửi vào khung chat.
"Cậu xem đi."
Tiếng cậu hơi ngưỡng mộ: "Đẹp quá, hình như mình chưa bao giờ nhìn thấy tuyết."
"Ừ, Nam Kinh ít có tuyết, nhưng mỗi lần rơi đều rất đẹp. Mai chắc mạng xã hội sẽ có video tuyết rơi, mình sẽ gửi cho cậu."
"Được."
-
Hạ Kỳ tưởng hai người sẽ ngượng nghịu khi gọi điện, nhưng khi trò chuyện, cô nhận ra mình có quá nhiều điều muốn nói với cậu.
Thời tiết trở lạnh khi hạ cánh, tuyết rơi bất chợt trên đường đi.
Chú mèo cam mập ở cửa tòa nhà, cô còn nhét xúc xích cho nó ăn...
Họ trò chuyện đến tận mười một giờ.
Hạ Kỳ dựa đầu giường, xoa đôi mắt nặng trĩu: "Doãn Hãn Thần, hình như mình buồn ngủ rồi..."
Giọng đã ngái ngủ.
Doãn Hãn Thần đứng cạnh cửa sổ nhìn biển nhấp nhô, chỉnh lại tai nghe: "Thế cậu tắt đèn ngủ trước đi? Mai chúng ta lại nói chuyện."
"Uhm... Được... Mai mình còn phải đi thăm họ hàng, đọc sách chắc không có thời gian, nghĩ đến thôi đã thấy mệt rồi."
Giọng cô nhỏ nhẹ than phiền.
Ánh mắt thiếu niên hiện lên nụ cười nhẹ: "Đây là lần đầu tiên mình thấy người ta coi thăm người thân mệt hơn học hành."
"Ồ... Vậy sao...?"
Cô hỏi.
"Đúng thế. Mau ngủ đi, mình cúp đây... Nhớ tắt đèn nhé." Doãn Hãn Thần nói rồi tắt đèn phòng mình.
"Doãn Hãn Thần..."
Trong bóng tối, cô chợt gọi tên cậu.
Cậu "Uhm" theo phản xạ, hỏi: "Sao vậy?"
"Không sao..."
Giọng cô nhẹ nhàng, pha chút buồn ngủ.
Doãn Hãn Thần không khỏi đưa tay lên môi, cười nhẹ: "Thế mình cúp nhé? Được chứ?"
"... Được."
...
Đêm khuya, sóng biển đảo Tây vẫn như xưa.
Cậu mở lại bức ảnh trên Wechat.
Những bông tuyết bay lả tả rơi xuống đất.
Dưới ánh đèn đường vàng ấm áp, cỏ cây phủ một lớp trắng loang lổ.
Cậu nghĩ ngợi rồi chậm rãi gõ trên màn hình:
Doãn Hãn Thần: [Nếu cậu không ngại, có thể gửi địa chỉ cho mình nhé. Mình không thể viết thư, nhưng có thể gửi tranh cho cậu.]