Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh
Chương 22: Tuyết rơi Nam Kinh (10)
Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng hai trôi qua nhanh, chỉ còn lại vài ngày nữa là sang tháng ba.
Mấy hôm nay thời tiết ấm hơn, suýt chạm ngưỡng 20 độ, hôm qua còn mặc áo mỏng chạy nhảy ngoài sân thể dục. Nhưng chỉ sau một đêm, nhiệt độ lại đột ngột hạ xuống, tuyết rơi trắng xóa khắp Nam Kinh.
Chỉ vừa qua đêm, tuyết phủ kín mặt đất. Ngoài trời rét cắt da, nhưng trong lớp học, hệ thống sưởi ấm khiến không khí trở nên ấm áp dễ chịu.
Giờ giải lao buổi sáng, chủ nhiệm lớp dán thông báo lên bảng ngoài cửa ra vào: "Thành tích thi tháng đã có, các em đến xem đi."
Nói xong, thầy nhìn cả lớp, cuối cùng dừng mắt ở nhóm Hạ Kỳ vài giây rồi quay người ra khỏi lớp.
Ngay lập tức, cả lớp ùa đến xem.
Trường trung học số 1 Lăng Sơn tổ chức kiểm tra hàng tháng, xếp hạng toàn trường và công bố trước toàn lớp. Mục đích là để theo dõi tình hình học tập của học sinh theo từng giai đoạn, đồng thời tạo áp lực cho các em không được lơ là, chểnh mảng.
Nhóm Hạ Kỳ có sáu người, ngồi hai bàn trước và sau. Trần Chí Trạch luôn là người xung phong, chen lấn vào tận trong để chép lại thành tích.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Hạ Kỳ cảm thấy mình thi khá tốt trong kỳ thi tháng này, hầu hết các câu hỏi cô đều làm được. Cô ước chừng được điểm của từng môn, thành tích khá ổn định.
Nhưng khi rời khỏi bảng thông báo, ánh mắt lo lắng của chủ nhiệm lớp khiến cô có chút băn khoăn...
Chẳng lẽ cô thi không tốt sao...?
Cô gái ngồi cạnh cửa sổ không khỏi lo lắng, siết chặt hai tay thành nắm đấm.
Đang suy nghĩ lung tung, Trần Chí Trạch đã chen ra khỏi đám đông, trên tay cầm giấy bút.
Chàng trai vốn hoạt bát, cởi mở giờ lại im lặng lạ thường. Cậu không nói một lời suốt quãng đường trở về.
"Sao thế, Trần Chí Trạch?" Mai Tử lo lắng túm áo cậu ta.
Trần Chí Trạch lắc đầu, chia giấy làm hai phần rồi đặt lên bàn nhóm họ: "Đây là của bàn các cậu."
Sau đó, cậu lặng lẽ quay về chỗ ngồi ở hàng sau, nói thấp giọng: "Anh Thời... của bàn chúng ta đó."
"Gì vậy chứ... Sao lại chia thành hai tờ? Bình thường toàn chép chung một tờ mà."
Mai Tử nhỏ giọng hỏi.
Hạ Kỳ liền ngó lại xem phiếu điểm.
Trần Chí Trạch viết chữ nguệch ngoạc: "Hạ Kỳ - Xếp hạng trong lớp: 1; Xếp hạng toàn trường: 2; Tổng điểm các môn chính: 622. Điểm các môn: Toán học 148; Tiếng Anh 142; Ngữ văn 135; Hóa học 100; Vật lý 97. Ba môn phụ đều đạt hạng A."
"Mình tụt ba hạng trong lớp, chán thật. Cậu giỏi đấy, lên năm hạng, xếp hạng toàn trường tăng hơn năm mươi, thật sự đáng nể!"
Mai Tử chỉ vào phiếu điểm, cười hì hì.
Ngón tay vừa chỉ tên Hạ Kỳ, cô định nói tiếp thì bỗng nghe thấy tiếng "Mịa..." trầm thấp từ phía sau.
Cả ba cô gái đều giật mình.
Lúc này họ mới nhận ra, suốt từ trước đến giờ, bầu không khí ở hàng sau của các cậu nam sinh vốn ồn ào bỗng trở nên nặng nề lạ thường.
Ba cô gái nhìn nhau, không biết chuyện gì xảy ra. Mai Tử lấy cuốn vở ra viết: [Anh Thời sao vậy? Thi không tốt à?]
Nghê Nghê cũng viết lên đó: [Mình cảm thấy là vậy... Liệu có phải cậu ấy rớt xuống hạng ba rồi không?]
Rồi cả hai cùng nhìn Hạ Kỳ.
Hạ Kỳ mím môi, lắc đầu.
Trực giác mách bảo cô rằng Dịch Thời không đơn giản chỉ là tụt xuống hạng ba... Phản ứng của Trần Chí Trạch quá kỳ lạ.
Hơn nữa, dựa vào hiểu biết của Hạ Kỳ về Dịch Thời, nếu chỉ tụt hạng ba, chắc chắn cậu ấy sẽ khiêu khích hạng hai bằng câu "Gặp lại vào lần thi sau" hơn là đột nhiên nói thẳng thừng như vậy.
---
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chuông vào học đã vang lên. Giáo viên Tiếng Anh bước vào lớp, trên tay cầm bài thi tháng vừa làm tuần trước.
Cô cười gọi đại diện môn Tiếng Anh: "Thúc Giai, gọi vài bạn lên nhận bài thi đi."
Cô gái ngồi cạnh lối đi nhỏ lập tức đứng dậy nhận bài.
"Lần này lớp ta thi Tiếng Anh rất tốt, điểm trung bình đứng nhất toàn khối, vô cùng đáng khen! Đặc biệt có hai bạn nhất định phải tuyên dương! Bạn Hạ Kỳ, Tiếng Anh 142 điểm, đứng thứ hai toàn khối! Dịch Thời, Tiếng Anh 145 điểm, đứng nhất toàn khối. Hai em đã dùng thực lực của mình để nâng cao điểm của cả lớp! Lên đây nhận bài thi của mình đi."
Hạ Kỳ và Dịch Thời ngồi bên trong nên không tiện đứng lên. Nghê Nghê và Dương Tử ở bên cạnh lối đi nhỏ lần lượt đi lên.
Cô giáo chọc ghẹo: "Không hổ là nhân vật đứng đầu trong lớp, mỗi người đều có trợ lý riêng."
Hạ Kỳ vô tình quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện Dịch Thời vẫn cúi đầu, nghe lời khen ngợi của cô giáo nhưng chẳng có chút vui vẻ nào.
Cô nghĩ thầm, xé một mảnh giấy ghi chú truyền xuống bàn Dịch Thời: "Cậu sao vậy? Thành tích thi tháng lần này tệ lắm sao?"
Sau lưng vang lên tiếng xé giấy...
Rồi tiếp đó, bàn tay đang rũ dưới bàn bị túm lấy.
"Bài thi tháng lần này chỉ có Tiếng Anh là chấp nhận được, những môn còn lại thảm hại không nỡ nhìn. Lần này mình thật sự 'toang' rồi. Sầu ghê... IELTS hại cả đời."
Trong mảnh giấy còn gói kèm một phiếu điểm.
Dịch Thời:
Xếp hạng trong lớp: 5; Xếp hạng toàn trường: 11; Tổng điểm các môn chính: 593.
Điểm các môn: Toán học 137; Tiếng Anh 145; Ngữ văn 130; Hóa học 92; Vật lý 89.
Ba môn phụ đều đạt hạng A.
Kỳ thi lần trước là kỳ thi cuối kỳ, Hạ Kỳ xếp thứ hai trong lớp, lúc đó Dịch Thời đứng nhất với tổng điểm xuất sắc 630.
Tuy 593 điểm có vẻ không tệ, nhưng so với bài thi cuối kỳ, cậu ta đã tụt tận 36 điểm.
Mục tiêu của Dịch Thời là vượt điểm trúng tuyển nguyện vọng 1 80 điểm trong kỳ thi đại học.
Nếu xét theo vậy, 36 điểm đúng là thảm họa.
Trên bục giảng, cô giáo bắt đầu giảng đề: "It was not until... Các em, câu hỏi này kiểm tra gì đây? Có phải là mãi cho đến khi gì đó không, chúng ta đã từng nghe giảng mẫu câu này chưa? Có phải là mẫu câu not until that không?"
Hạ Kỳ chớp mắt, lặng lẽ cất mảnh giấy trong tay áo vào hộc bàn.
---
Tiết tự học cuối cùng buổi chiều, chuông vào lớp đã reo nhưng chỗ ngồi của Dịch Thời vẫn trống.
Trần Chí Trạch nhỏ giọng lải nhải: "Xong rồi xong rồi, chắc chắn anh Thời bị gọi tới văn phòng rồi... Xếp hạng giảm nhiều như vậy, nhất định sẽ bị gọi đến nói chuyện."
Sau đó, cậu ta lại kéo áo Hạ Kỳ: "Hạ Kỳ, chị ơi, hôm nay chị có đến văn phòng hỏi bài không? Chị đi một chuyến, xem anh Thời có ở đó không."
Cậu bạn ngồi bên cạnh lối đi nhỏ đẩy mắt kính trên mũi, lắc đầu: "Hẳn là anh Thời không muốn ai thấy mình bị dạy dỗ đâu..."
Mai Tử gật đầu đồng tình: "Dương Tử nói đúng lắm."
Nghê Nghê cũng quay đầu lại, nhỏ giọng nói: "Lúc này tốt nhất đừng đi qua gây thêm phiền phức cho anh Thời... Cho dù thầy chủ nhiệm có dạy dỗ thì cũng sẽ không trì hoãn việc học đâu, lát nữa anh ấy sẽ về thôi."
Lớp trưởng ngồi trên bục giảng gõ nhẹ lên bàn giáo viên: "Khụ khụ, mấy người ở hàng trước đấy, đã vào học rồi, đừng nói chuyện nữa."
Bốn người lập tức im lặng, nằm bò trên bàn, lấy đề thi hôm nay ra nghiêm túc làm bài.
Trong giây lát, lớp học chỉ còn lại tiếng lật sách.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi, bầu trời dần tối sầm.
Có tiếng nói vọng từ phía trước: "Đằng trước ơi, phiền cậu bật đèn lên với."
Một bạn cùng lớp đến gần cửa, ấn vào vài công tắc. Ánh đèn chớp nháy vài cái rồi sáng lên, chiếu rọi lên tường trắng đến chói mắt.
Cô gái ngồi cạnh cửa sổ đột nhiên đứng dậy khỏi ghế. Chiếc ghế trượt trên mặt đất phát ra tiếng "két" chói tai.
Sau đó, cô ôm một chồng đề thi lên bục giảng, dưới ánh nhìn chăm chú của cả lớp.
"Lớp trưởng, mình ra ngoài một chút, đến văn phòng tìm giáo viên."
Cô nhẹ giọng nói, trực tiếp ký tên mình vào lịch trực trong giờ tự học.
Tên họ: Hạ Kỳ; Nguyên nhân ra ngoài trong giờ tự học: Văn phòng.
Ký xong, cô lập tức bước ra khỏi lớp.
Dương Chí Trạch ở hàng sau vươn cánh tay đến hàng trước, giơ ngón cái lên: "Không hổ danh là chị Kỳ của cậu, ghê thật đấy... Cả lớp này ngoài anh Thời ra thì chỉ có chị ấy là ngông nghênh thế thôi."
Lớp trưởng trên bục giảng dùng bút đầu gõ bàn: "Dương Chí Trạch, nói nữa thì ghi tên cậu nhé."
Cậu ta lập tức chắp tay trước ngực, nhận sai: "Đừng mà, lớp trưởng! Tui câm miệng đây."
---
Ý định đến văn phòng của Hạ Kỳ không phải đột ngột. Cô đã gom lại bài tập của hai ngày nay, định đến văn phòng hỏi giáo viên.
Chủ yếu là hai môn Vật lý và Toán học.
Giáo viên Vật lý ở phòng 304, giáo viên Toán học ở phòng 302.
Cô gái dừng lại trước cửa phòng 302 một lúc, rồi gõ cửa.
"Vào đi."
Cô đẩy cửa phòng làm việc ra.
Vừa bước vào, cô đã nhìn thấy Dịch Thời đang ngồi bên cạnh chủ nhiệm lớp. Khác với vẻ nổi bật ngày thường, chàng trai giờ đang cúi đầu, trước mặt là ly nước dùng một lần.
"Thầy đã liên lạc với phụ huynh em rồi, chuyện này còn tùy thuộc vào em nữa, có đúng không."
"Dạ, đúng vậy."
"Dù sao trước mắt cứ tập trung chuẩn bị thi tốt nghiệp đã, kỳ thi này còn quan trọng hơn cả kỳ thi hàng tháng... Đương nhiên, nếu em có nhu cầu gì, thầy và nhà trường sẽ hết sức phối hợp."
"Dạ, em hiểu. Làm phiền thầy rồi ạ."
Hai người trò chuyện xong, chàng trai đứng dậy.
Thấy Hạ Kỳ đến đây, mắt cậu ta thoáng hiện lên chút kinh ngạc.
Rồi cậu ta chào cô: "Tìm thầy hỏi bài à?"
Hạ Kỳ gật đầu: "Ừm."
Sau đó, hai người đi lướt qua nhau.
---
Hạ Kỳ không hỏi nhiều, khoảng mười lăm phút sau cô bước ra khỏi phòng.
Không ngờ, ở đối diện cửa, cô nhìn thấy chàng trai đáng lẽ đã trở về lớp lại nhoài người trên lan can, nhìn xuống bồn hoa nhỏ bên dưới.
"Cậu không về lớp à?"
Chàng trai quay đầu lại, trong miệng còn ngậm một cây kẹo m*t.
Cậu ta một mình ăn thôi đi, lúc quay lại còn lấy ra một cây khác từ trong túi đưa cho cô.
Cảnh tượng này thực sự hơi trẻ con, Hạ Kỳ không khỏi bật cười: "Cậu làm gì thế?"
Dịch Thời chép miệng, cắn thật mạnh một cái rồi nhai rốp rốp: "Thấy đắng trong lòng đó."
"Chuyện thành tích à? Chỉ một kỳ thi tháng thôi mà, cậu sẽ bù lại nhanh thôi."
"Kém cậu hơn 20 điểm... Mình vô dụng rồi."
Hạ Kỳ bóc kẹo m*t bỏ vào miệng: "Cậu muốn nghĩ như vậy thì mình cũng hết cách."
Dịch Thời giơ tay chọc vào vai cô: "Cô bạn cùng lớp này, bạn cậu đang ở dưới đáy cuộc đời đấy, cậu lại trực tiếp nói mấy câu thoại của trai cặn bã như vậy có thích hợp không hả?"
"Đã ở dưới đáy đời người mà cậu còn rảnh rỗi ở đây à? Mau quay về cố gắng hơn đi."
Chàng trai nhìn cô một lúc rồi cong môi bật cười: "Được, về về về, bây giờ về ngay đây."
"Thế còn tạm được."