Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh
Chương 38: Giây phút chia xa (8)
Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày 3 tháng 5, mọi người cùng nhau đến Disney vui chơi.
Ngày 4 tháng 5, đã đến lúc chia tay.
Hôm nay không có lịch trình gì, mọi người chỉ ở lại homestay để chơi với mèo và thỏ.
Mọi người đều im lặng, nhưng ai cũng cảm nhận được nỗi buồn khi phải chia xa.
Mới hôm qua, họ còn ở trong thế giới vui vẻ nhất, trải nghiệm tàu lượn siêu tốc, ngắm đoàn xe hoa diễu hành, ngắm pháo hoa rực rỡ, thế mà giờ đây chỉ trong chớp mắt đã phải rời đi.
Thông thường, đến Thượng Hải chỉ cần hai ba ngày là đủ… Thế nhưng lần này kéo dài đến năm ngày, cảm giác như chỉ vừa mới bắt đầu.
10 giờ 30 sáng, năm người cùng nhau kéo hành lý rời khỏi homestay.
Họ ăn một bữa lẩu bò ở quán gần đó, sau đó lên đường đến ga tàu Hồng Kiều.
Hơn 4 giờ chiều, Doãn Hãn Thần sẽ lên máy bay. Ăn xong bữa trưa, đến đó vừa vặn.
Từ khi bước lên tàu điện ngầm, tâm trạng của Hạ Kỳ trở nên bất ổn, khiến Mai Tử và Nghê Nghê cũng cảm thấy ngột ngạt.
Doãn Hãn Thần cười chọc cô: “Còn hơn một tiếng nữa, cậu định im như thế mãi à? Không nói gì với mình sao?”
Cô gái chớp mắt vài cái, nhỏ giọng: “Mình… không có gì để nói.”
“Thế cùng xem video mèo nhé?”
Nói xong, cậu đưa cho cô một bên tai nghe.
“Hôm qua, bệnh viện thú cưng gửi video cho mình, vài con. Còn có video của mẹ gửi nữa. Bố Bố giờ đã khỏe hơn, nhưng đông con quá nên không thể nuôi hết. Vì vậy mấy con mèo phải tạm thời ở lại bệnh viện để được chăm sóc.”
Video vừa mở ra, đã thấy mấy con mèo con đang kêu meo meo.
Mấy bé mèo mới biết kêu được hai ngày, mắt vẫn chưa mở, lông còn lưa thưa, cuộn tròn thành những cục nhỏ mềm mại.
“Hàng ngày y tá sẽ cho chúng uống sữa đúng giờ. Mấy đứa này ăn khỏe lắm! Sau này chắc sẽ ăn cho mình nghèo mạt.”
Hạ Kỳ bật cười: “Xin lỗi! Chúng mới biết kêu có một hôm thôi. Sao cậu đã lo chúng ăn khỏe rồi? Nhiều mèo như vậy, sau này cậu có định tặng cho ai không?”
“Khó khăn lắm mới sinh ra được, mình sẽ nuôi. Đợi khi Bố Bố khỏe lại sẽ đưa đi triệt sản, sau này không sinh nữa.”
“Hả?... Muốn triệt sản cho Bố Bố à?”
“Ừ, năm đứa nhỏ sau này đều sẽ đi triệt sản hết.”
Hạ Kỳ:…
Thế này là lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng à?
“Mấy con mèo nhỏ tên gì thế?”
“Vẫn chưa đặt… Cậu có ý tưởng gì không?”
Hạ Kỳ lắc đầu: “Nhiều quá… Không chọn nổi.”
Nếu là bốn con thì có thể nghĩ ngay một câu thành ngữ vui vẻ, mỗi con một chữ. Năm con… chẳng lẽ lại phải làm một bài thơ năm chữ bốn câu.
Cuối cùng, tên mèo con vẫn chưa được đặt. Hai người vừa nói chuyện vừa xem video, thời gian trôi qua vô thức.
Tàu điện chậm rãi dừng lại, tiếng thông báo vang lên: “Đã đến ga tàu Hồng Kiều, Thượng Hải. Vui lòng xuống tàu ở cửa bên trái sau khi cửa mở hoàn toàn. We are now arriving at Shanghai HongQiao railway station.”
Tàu dừng lại, cửa đang đóng từ từ mở ra.
Hạ Kỳ nhìn Doãn Hãn Thần, chần chừ không nhúc nhích.
Cậu nắm tay cô đứng dậy, chỉ đến khi cửa dừng hẳn.
“Xuống đi. Tàu điện ngầm dừng không lâu đâu, lề mề là lát nữa phải ra sân bay với mình luôn đấy.” Cậu nói.
Cô gái im lặng nhận lấy túi hành lý từ tay cậu, bước ra cửa tàu, sau đó quay đầu nhìn cậu chăm chú.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút…
Thiếu niên híp mắt cười, giọng nhẹ nhàng: “Bạn học Hạ Kỳ Kỳ, cậu không định nói gì à?”
Cô gái mím môi, ngập ngừng vẫy tay: “Đi đường cẩn thận… Về đến nhà nhớ gửi tin nhắn cho mình.”
“Được.”
“… Đến sân bay gửi cũng được.”
Cậu nam sinh cười hiền: “Được! Đến sân bay Hồng Kiều sẽ nhắn tin cho cậu, lên máy bay cũng nói cho cậu.”
Cô gái gật mạnh đầu, giọng nhỏ: “Ừ…”
…
Đèn báo trên đầu vang lên. Tiếng kêu đinh tai nhức óc át đi cả tiếng của hai người.
Cửa tàu chậm rãi đóng lại.
Doãn Hãn Thần cong môi cười, vẫy tay: “Đi nhé…”
Cô gái xách hành lý, vẫn im lặng nhìn như trước, không nhúc nhích.
Cửa ngăn đóng lại, phát ra tiếng “cạch”.
Tàu chậm rãi lăn bánh.
Trên đầu vang lên tiếng thông báo vui vẻ: “Chào mừng quý khách đi tuyến số 2 tàu điện ngầm Thượng Hải. Trạm cuối của tàu là sân bay Hồng Kiều Thượng Hải. Kế tiếp là trạm cuối…”
Những từ sau đó, cô không nghe được thêm gì nữa.
Bởi lẽ, cô thấy, khi cô đứng ngoài cửa lùi lại, mắt cô chớp một cái, nước mắt trào ra.
Đôi mắt ửng hồng, mong ngóng nhìn theo hướng cậu rời đi, nhưng không tìm được cậu, mắt chẳng có điểm tựa nào.
Tay thiếu niên xuôi theo bên hông, im lặng siết chặt thành nắm đấm…
Mãi cho đến khi tàu vào trong đường hầm, trước mặt là một màu đen, ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi hướng tàu vừa đi qua.
-
Tại sân ga của ga tàu Hồng Kiều…
Chuồng tàu điện ngầm cuối cùng đã rời đi, chẳng mấy chốc ngay cả bóng dáng cũng biến mất.
Ba người phía sau im lặng đứng nhìn, không dám tiến lên.
Cho đến khi… điện thoại di động của cô vang lên tiếng thông báo quen thuộc.
Cô đứng bất động từ nãy giờ mới chậm chạp chớp mắt vài cái, lấy điện thoại ra.
Đó là tin nhắn của Doãn Hãn Thần.
[Đừng khóc.]
[Cậu sờ túi bên phải đi.]
Hạ Kỳ vô thức mò vào túi bên phải… móc ra viên kẹo trái cây sặc sỡ.
[Nếm thử xem có ngọt không?]
Cô bóc lớp giấy gói kẹo, bỏ vào miệng.
Mùi vị ô mai trong miệng hòa tan cảm giác cay cay nơi sống mũi…
Đầu lưỡi có vị ngọt khó tả.
Ngón tay cô chạm vào màn hình, chậm rãi đánh chữ: [Ngọt.]
Đối phương ngay lập tức gửi tin nhắn đến.
Giọng nhẹ nhàng của cậu thiếu niên vọng đến từ trong tai nghe: “Thế đừng khóc, có được không?”
[Ừ…]
[Doãn Hãn Thần, mình sẽ nhớ cậu…]
[Ừ.]
[Mình cũng vậy.]