Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Nơi Khởi Đầu
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trạm xe buýt 1044.
Đây là một trạm xe buýt cũ nằm trong vùng hoang phế, sương mù dày đặc bao phủ bốn phía. Chỉ có một ngọn đèn nhỏ yếu ớt chiếu sáng trên trạm, miễn cưỡng soi rõ một khoảng không gian nhỏ.
Trong trạm xe buýt, một đám người nhìn nhau đầy bối rối, dường như họ không hiểu tại sao mình lại ở đây. Ai cũng dễ dàng nhận thấy sự hoảng loạn, sợ hãi trong mắt những người khác.
"Sao đột nhiên tôi lại tới đây? Đây là đâu?"
"Sao xung quanh lại nhiều sương mù vậy, không thấy được gì hết."
"Không phải chúng ta bị chọn trúng rồi đấy chứ?"
"Chọn trúng cái gì?"
"Trò chơi cấm kỵ..."
Vừa thốt lên bốn chữ này, trạm xe buýt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Khoảng chừng một phút sau, một nữ sinh gần như không thể kìm nén được nữa, bật khóc nức nở.
"Hu hu hu, tôi muốn về nhà, tôi không muốn chết..."
"Khóc cái gì mà khóc, phiền phức chết đi được." Người đàn ông đứng dựa một bên đột nhiên lên tiếng, ánh mắt hắn hung ác, gằn giọng nói, "Mẹ kiếp, mày mà còn khóc nữa là tao giết mày đấy."
Nữ sinh kia vốn đã hoang mang lo sợ vì đột nhiên bị đưa đến đây, giờ lại còn bị hù dọa như vậy nên sắc mặt cô ta càng thêm trắng bệch, bĩu môi không dám khóc thành tiếng nhưng vẫn thút thít không thôi.
Người đàn ông uy hiếp nữ sinh kia có vóc dáng cao lớn thô kệch, hắn mặc một bộ vest gile đen, dựa lưng ở đó như một ngọn núi nhỏ. Ánh mắt hắn đảo qua tất cả mọi người, những người xung quanh vô thức tránh né ánh mắt hắn, đồng thời lùi sang một bên, giữ khoảng cách với hắn.
"Ngu xuẩn."
Người đàn ông mặc vest gile xì một tiếng rồi sờ vào túi quần. Hình như hắn phát hiện ra trong túi quần không có gì nên lại hừ một tiếng nặng nề, không để ý tới những người khác nữa.
Có lẽ vì người đàn ông mặc vest gile quá đáng sợ nên trạm xe buýt lại yên tĩnh một cách quỷ dị trong chốc lát.
Một hồi lâu sau, cuối cùng cũng có một thanh niên mặt mũi trắng bệch, run rẩy lên tiếng: "Tại sao... tại sao lại là tôi."
Một thanh niên khác bên cạnh có lẽ đã chấp nhận sự thật này: "Còn vì sao nữa, xui xẻo bị chọn trúng chứ sao."
Cậu ta vừa nói xong, rất nhiều người ở đây mặt xám như tro, cảm giác như tận thế đã đến.
Họ không hiểu tại sao mình lại xui xẻo đến mức bị trò chơi cấm kỵ chọn phải.
Cái trò chơi thập tử nhất sinh này thật đáng sợ.
* * *
* * *
Năm năm trước, trò chơi cấm kỵ bắt đầu bao phủ khắp các thành phố lớn trên toàn cầu.
Người bất hạnh bị chọn trúng đều phải tiến vào trò chơi cấm kỵ, tham gia cái gọi là phó bản của trò chơi. Mà tiêu chuẩn để vượt qua trò chơi chỉ có một – sống sót.
Phó bản có rất nhiều loại nhưng chủ đề vĩnh viễn không thay đổi – là sinh tồn.
Chỉ có sống sót mới có thể rời khỏi phó bản. Dù vậy thì... sau đó họ vẫn phải tiếp tục vật lộn để sống sót trong các phó bản tiếp theo.
Hạn chế duy nhất trong trò chơi cấm kỵ là tuổi: dưới 10 tuổi và trên 65 tuổi sẽ không bị chọn. Trừ điều đó ra thì bất cứ ai cũng có thể trở thành người chơi.
Sau khoảng thời gian khủng hoảng lúc đầu, khi đó mọi người gần như không thể chấp nhận được sự thật này, nhưng sau đó trò chơi cấm kỵ đã dần hòa nhập vào cuộc sống của mọi người, sớm tối bầu bạn.
Thế nhưng vẫn có rất nhiều người mang tâm lý may mắn, cho rằng mình sẽ không xui xẻo đến mức trở thành người bị chọn.
Hiện giờ, địa ngục đã giáng xuống, họ đã trở thành những người bất hạnh.
* * *
* * *
"Chúng ta còn có thể sống sót đi ra ngoài không?" Một cô gái mặc váy ngắn, tay xách túi hình con gấu, nắm chặt tay bạn trai bên cạnh, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Chàng trai bên cạnh lập tức an ủi cô ta: "Kỳ Kỳ đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em."
Nghe thấy bạn trai mình nói lời có trách nhiệm như vậy, trong lòng Phó Kỳ Kỳ thầm an tâm hơn không ít. Cô ta nắm chặt tay bạn trai, tìm kiếm cảm giác an toàn.
"Ha ha..."
Trái tim Phó Kỳ Kỳ còn chưa kịp bình ổn đã nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên ngay sau lưng cô, sau đó là một tràng cười quái dị, nghe rất giống tiếng cười của bệnh nhân tâm thần.
"Ha ha ha ha... Ha ha ha..."
Trong hoàn cảnh như vậy, tiếng cười tâm thần kia khiến người nghe tê dại cả da đầu, cảm giác sợ hãi nghẹt thở bao trùm.
Phó Kỳ Kỳ nắm chặt lấy tay bạn trai, muốn hét lên nhưng cổ họng như bị nhét bông, không thể phát ra tiếng nào.
Bạn trai Tưởng Lượng cũng chẳng khá hơn là bao, hai người thậm chí còn không thể bước nổi chân để chạy trốn mà chỉ có thể cứng đờ xoay cổ nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Bên cạnh họ là biển quảng cáo của trạm xe buýt, đập vào mắt là hình ảnh người mẫu quảng cáo bị bôi bẩn bởi những vệt màu đen, phía trên dán đầy các tờ quảng cáo lộn xộn đủ loại.
Tiếng cười vẫn tiếp tục vang lên bên tai, Phó Kỳ Kỳ nuốt một ngụm nước bọt, cúi đầu nhìn xuống.
Trên mặt đất đối diện biển quảng cáo có một bóng người màu đen. Bóng người đó run lên theo tiếng cười quái dị.
Không chỉ có Phó Kỳ Kỳ nhìn thấy bóng người đó mà lúc này ánh mắt của tất cả mọi người đều đặt trên bóng người kia.
"Không... Không phải nói tân thủ có... có thời gian bảo vệ sao? Sao... sao lại gặp phải quái vật chứ!" Cuối cùng cũng có người hoảng sợ gào lên.
"Bây giờ chúng ta còn chưa tiến vào phó bản, đáng lẽ không nên có quái vật xuất hiện mới phải." Người nói chuyện là một người đàn ông trung niên cách ăn mặc rất chỉnh tề, giọng điệu bình tĩnh, trầm ổn, "Nơi này không nên xuất hiện quái vật."
"..."
Nếu không phải quái vật... thì là người chơi đúng không?
Nhưng người chơi mà cười ra cái dáng vẻ ma quỷ như vậy ấy hả?
Muốn dọa ai chứ?
Người đàn ông mặc vest gile rất to gan, hắn trực tiếp lách người đi tới.
Hắn liếc mắt nhìn thấy người đang đứng ở đó.
Là một cô gái.
Một cô gái rất xinh đẹp.
Cô gái mặc một chiếc áo gió dài màu đen, nụ cười quái dị trên mặt cô đã dừng lại ngay khi hắn đến gần rồi dần dần biến mất, cô khẽ ngước mắt nhìn qua.
Tia sáng mờ ảo lọt vào đôi mắt đen như mực của cô cũng không thể phản chiếu ra chút ánh sáng nào, kết hợp với vẻ mặt tái nhợt tạo thành một cảm giác âm trầm khó tả.
Tuy người đàn ông mặc vest gile cảm thấy cô gái này có chút kỳ lạ nhưng hắn vẫn cười lạnh một tiếng: "Giả thần giả quỷ!"
Người đàn ông trung niên cũng đi tới, hai mắt dò xét cô gái, "Người chơi?"
"Người chơi?" Cô gái hé mở đôi môi nhợt nhạt, lặp lại lời người đàn ông trung niên nói. Không biết cô đang nghĩ gì mà một hồi lâu sau mới nhẹ nhàng đáp lại: "Đúng không."
"..."
Đã phải thì phải, không phải thì không phải, 'đúng không' là cái quỷ gì?
Chẳng lẽ chính cô ta cũng không xác định được bản thân có phải là người chơi hay không sao?
Chẳng lẽ vừa mới vào phó bản đã bị dọa đến điên rồi? Hay là đầu óc cô ta vốn đã không bình thường ngay từ đầu...
Người đàn ông trung niên thử thăm dò: "Tại sao cô lại trốn ở đây?"
"Trốn?" Cô gái nhét tay vào túi áo gió, hơi nâng giọng: "Tôi vẫn luôn ở đây, chẳng qua các người không phát hiện ra tôi thôi."
Tất cả mọi người đều xuất hiện ở trạm xe buýt trước, sau đó những người chơi mới này lại rơi vào sự sợ hãi khi đột nhiên bị kéo vào trò chơi, nên quả thực không ai để ý tới phía sau.
Nhưng lúc mọi người đang nói chuyện ở phía trước, cô cũng không đi ra...
* * *
* * *
Ngân Tô khép áo khoác lại, đi từ chỗ biển quảng cáo đến. Người đàn ông mặc vest gile và người đàn ông trung niên cũng một trước một sau đi theo, cả hai đều duy trì một khoảng cách nhất định với cô, rõ ràng là đang cảnh giác đề phòng.
Gặp phải tân thủ chỉ biết gào khóc không đáng sợ, mà đáng sợ là gặp phải loại người chơi thần kinh khó hiểu.
Chủ yếu người chết sẽ là những người chỉ biết gào khóc, còn người chơi bị thần kinh thì kiểu gì cũng phải mang đồng đội ra tế trời...
Ngân Tô rất tự giác đi sang một bên, không nhập vào đám đông đang tụ tập kia.
Khi Ngân Tô bị mọi người chú ý: "..."
Cảm nhận được ánh mắt 'nhiệt tình' của mọi người, Ngân Tô suy nghĩ một lát rồi nở nụ cười lễ phép chào hỏi: "Chào mọi người. Rất vui được gặp mọi người."
Đúng là cô vui thật.